Tình Ngang Trái (Tập 2) - Chương 09 - 10

Chương 9

Hình Tuế Kiến là một người tuyệt
đối thích sử dụng hai màu trắng – đen.

Sàn nhà lót đá cẩm thạch lót màu
đen, tường vôi màu trắng, bàn ăn màu đen, ghế ngồi màu trắng, dụng cụ nhà bếp
màu đen, ghế sofa màu trắng.

Gã làm rập khuôn phong cách trong
các tờ tạp chí nhà ở sao? Duy Đóa phải thừa nhận, thực ra khiếu thưởng thức của
gã không quá tệ như cô nghĩ.

Sáng sớm, cô ngồi dậy trên chiếc
giường đôi rộng lớn. Chiếc giường toàn một màu đen nhánh, đậm phong cách nam
tính. Tủ đầu giường màu trắng làm phòng ngủ trông thật tươi sáng, nhưng nó
thiếu sự ấm áp hơn là cảm giác trống trải.

Hô hấp của Duy Đóa đều tồn tại đầy
hởi thở nam tính mạnh mẽ, khiến cô xoa xoa trán. Từ ngày dọn vào ở tới giờ, cô
vẫn chưa quen chỗ nên thường thức trắng tới bình minh.

Cô xốc tấm chăn màu trắng, đạp đôi
chân trần xuống đất và đi vào nhà tắm rửa mặt. Cô rửa ráy xong xuôi rồi theo
quán tính muốn quấn chiếc khăn lụa, nhưng bỗng dưng động tác của cô dừng lại.

Thấy trong gương phản chiếu vết sẹo
rõ ràng khủng khiếp của mình, khóe môi cô bất giác nhếch lên lạnh lùng. Cô cầm
chiếc khăn lụa, đi ra khỏi phòng tắm. Bây giờ cô đang ở ‘nhà’, cô có quyền ‘tùy
hứng’, đúng không?

Cô bước vào khu nhà bếp màu đen,
đun một nồi nước sôi để tự nấu cho mình bát mì. Trong quá trình chờ đợi, Duy
Đóa lẳng lặng đánh giá ‘ngôi nhà mới’ – nơi mình sẽ sống chung với Hình Tuế
Kiến.

Năm ngày trước, cô mang theo hai bộ
quần áo dọn vào. Vừa mở cửa, cô đã kinh ngạc. Căn hộ này rất rộng, khoảng bốn –
năm trăm mét vuông và có hai tầng. Với một nơi tất đất tất vàng như Ôn Thành,
thì thật sự quá sang trọng. Tuy nhiên, cách trang trí trong nhà lại đơn giản
đến mức như không.

Tầng trệt là phòng khách, sàn nhà
lát đá cẩm thạch màu đen. Ngoại trừ bộ sofa màu trắng ra thì không còn thứ gì
khác, trống trơn đến mức làm người ta ngỡ mình đang lạc vào đại sảnh của một
khách sạn. Sau đó cô lên lầu hai và cứng người. Lầu hai rộng hai trăm mét vuông
nhưng chỉ có một phòng khách nhỏ, một nhà bếp, một phòng sách, còn lại tất cả
đều dành làm phòng ngủ!

Hình Tuế Kiến thật là một kẻ vô
cùng cổ quái. Tầng trệt thì trang hoàng, lầu hai thì lãng phí. Để gã sống trong
một căn nhà rộng lớn thế này, quả thực quá uổng! Hơn nữa, ngày đầu tiên đã xảy
ra vấn đề… Nhà chỉ có một phòng ngủ, vậy cô phải nằm ở đâu?

Tất cả chuyện này đều khác hẳn với
sự tưởng tượng của cô! Cô không có cách nào để sống chung với kẻ thay lòng
xoành xoạch!

Trong lúc cô đang thất thần, thì
dưới lầu vang lên tiếng mở khóa cửa. Rồi sau đó là tiếng bước chân trầm ổn đầy
mạnh mẽ của gã giẫm lên từng bậc cầu thang nghe ‘lốp cốp lốp cốp’.

Gã đã về! Duy Đóa bỗng chốc cảm
thấy căng thẳng, cả người rơi vào trạng thái sẵn sàng chiến tranh.

Bước tới bậc tam cấp cuối cùng, gã
liếc đôi mắt lạnh lẽo nhìn quanh bốn phía. Sau đó, tầm mắt gã dừng ở một điểm
trong nhà bếp.

“Ùm!” Gã đưa cặp táp của mình ra.

Duy Đóa cứng người, nếu muốn giả vờ
không hiểu ý thì thật là dối trá. Cô kéo lê bước chân, động tác như con rùa bò.
Nhưng gã rất có tính nhẫn nại, vẫn đứng yên không nhúc nhích. Duy Đóa chậm rãi
đi tới trước mặt, nhận chiếc cặp táp từ tay gã.

Lúc cô cầm cặp táp, đứng ở khoảng
cách gần, gã lập tức nhận ra sự khác lạ của cô hôm nay. Ánh mắt gã dừng trên cổ
cô vài giây, Duy Đóa không hề nao núng nhìn lại.

“Dép lê.” Gã tiếp tục bình tĩnh yêu
cầu.

Duy Đóa cau mày, gã không bình
thường à? Hồi đâu Thường Hoan thấy vết sẹo này, cô nàng đã bị dọa đến mất vía,
thế sao trông gã phản ứng bình tĩnh đến vậy? Ngoài ra, thời tiết này đi chân
trần không tốt hơn ư? Có ai vừa đứng dưới lầu một cởi giày, lên lầu hai lại
mang dép? Đây cũng chẳng phải lần đầu nên Duy Đóa ép mình phải tuân theo thói
quen cổ quái của gã, giả vờ dịu dàng mang đôi dép lê tới.

Gã xỏ đôi dép xong, chuyển ánh mắt
đến bát mì cô nấu. Thật may là cô đã sớm chuẩn bị.

“Trong nồi có phần của anh.” Cô bê
bát mì, chưa kịp ngồi xuống vị trí của mình thì một bóng đen đã áp tới.

Quả nhiên bát mì của cô bị cướp đi,
gã tự do xì xụp và sảng khoái ăn uống.

Duy Đóa á khẩu. Mới ở chung vài
ngày mà cô đã ấn tượng khắc sâu, Hình Tuế Kiến không những là gã đàn ông có
tính gia trưởng, mà còn có một số hành vi chẳng khác gì thổ phỉ!

Duy Đóa lại đi tự múc lấy cho mình
một bát mì, cô mới ăn vài miếng đã buông đũa xuống. Thú thực, tài nghệ nấu
nướng của cô khá tệ, thậm chí chính cô ăn mà cũng ngán ngẩm.

Hình Tuế Kiến ăn xong bát mì của
mình rồi liếc nhìn cô một cái. Sau đó, gã chẳng ừ chẳng hử bê bát mì trước mặt
cô ăn sạch.

Được lắm, gã không có vị giác
thưởng thức đáng kể nào. Nếu mai mốt cô muốn bỏ thuốc độc giết hại gã, phải
chăng cũng là một cách hay? Duy Đóa âm thầm lạnh lùng nghĩ bụng.

Ăn xong, gã buông đũa xuống. Duy
Đóa hoảng hốt, sắc mặt bỗng thay đổi, cô gom vội bát đũa rồi mau chóng đứng
dậy. Tuy nhiên, cô vẫn chậm một bước. Cổ tay cô bị nắm chặt và Hình Tuế Kiến ôm
cô đặt vào trong lòng. Cô định phản đối thì đôi môi đã bị nuốt chửng.

Mấy ngày sống chung với nhau, Hình
Tuế Kiến vẫn luôn đối xử với cô lạnh lùng thờ ơ như thường lệ. Nếu cố tìm một
điểm khác biệt, thì đó là gã sẽ hôn cô, hơn nữa miễn bàn chống cự.

Kể từ sáng ngày thứ hai khi cô dọn
vào ở, lúc gã về nhà, việc đầu tiên là ăn điểm tâm, việc thứ nhì là muốn dùng
‘tráng miệng nhẹ’ sau bữa ăn.

Nụ hôn của gã rất ngông cuồng, rất
cháy bỏng, tựa như sao hỏa sắp nổ tung. Gã đưa đầu lưỡi ấm nóng xâm nhập mạnh
mẽ vào miệng cô, cướp đoạt từng tấc đất và hấp thụ mọi dư vị ngọt ngào của cô.

Môi lưỡi giao hòa, một bên nóng
bỏng, một bên lạnh lùng.

Duy Đóa suýt bị nụ hôn này làm ngạt
thở. Cô đẩy gã ra, nhưng chỉ đổi lấy nụ hôn sâu hơn của gã. Thậm chí, gã gạt
luôn bát đũa trên bàn, đặt cô lên đó rồi tiếp tục điên cuồng ôm hôn.

‘Xoảng’, tiếng chén sứ vỡ lanh lảnh
vang lên.

Ôi, đó là cái bát thứ tám rồi! Hình
Tuế Kiến là một tên có khả năng phá hoại rất cao cường.

Duy Đóa ngồi trên bàn, lạnh lùng
nhẫn nại nhận sự cưỡng ép của gã. Dường như hôm nay gã hơi mất kiềm chế. Mấy
bữa trước, sau khi ‘nếm’ cô no say, gã sẽ buông ra. Thế mà bây giờ, gã chuyển
từ nụ hôn nóng bỏng sang ngậm mút vành tai, liếm quanh vùng cổ và mơn trớn bờ
vai trắng nõn của cô…

Duy Đóa hoảng hốt, dùng hết sức
bình sinh đẩy gã ra, “Tôi phải đi bệnh viện.” Sắc mặt cô bình thản, không đượm
một nét quay cuồng vì đam mê.

Tiểu Lộng còn nằm trong phòng săn
sóc đặc biệt, phải có người thân túc trực ngoài cửa để phòng ngừa bệnh tình có
chuyển biến. Bọn họ là cha mẹ nên hai người phân công nhau trông nom, cô canh
ban ngày và gã giữ ban đêm.

Cũng may là thế! Mặc dù ngôi nhà
chỉ có một phòng ngủ, nhưng tới nay bọn họ vẫn chưa có cơ hội nằm chung một
giường.

“Ừ.” Gã không co kéo cũng chẳng nằn
nì, “Tôi đi ngủ bù đây.” Dứt lời, hai người rẽ hai hướng; một kẻ đi vào phòng
ngủ, một người đi ra ngoài cửa.

Vào phòng, Hình Tuế Kiến đổ ập
người xuống giường. Trên chăn có làn hương thơm ngát, đó là mùi thơm độc đáo
trên cơ thể cô. Gã khẽ kéo tấm chăn qua, chôn đầu vào gối… Ngoài ra, cô còn có
đôi môi mềm mại và mọng ướt, khi nếm thử thật dễ chịu.

Chương 10

Hằng ngày Duy Đóa chờ đợi nhất là
lúc ba chiều. Bởi vì cô có nửa tiếng đồng hồ để vào thăm Tiểu Lộng, được nắm lấy
tay cô bé. Ngoài nửa tiếng đó ra, những thời gian khác cô đều bị ngăn cách bởi
những cánh cửa, cô chỉ có thể đứng bên ngoài cửa kính nhìn Tiểu Lộng nằm ở bên
trong.

Cánh cửa kính bật mở lúc 2h45’, y
tá bắt đầu phát phiếu đăng ký cho những gia đình có bệnh nhân nguy kịch. Bình
thường Hình Tuế Kiến cũng sẽ có mặt vào giờ này mỗi ngày, nhưng hôm nay gã
không xuất hiện.

Duy Đóa bắt đầu làm thủ tục đăng
ký.

“Duy Đóa!” Đằng sau có người gọi
tên cô.

Cô quay đầu thì thấy Thường Hoan,
đằng sau Thường Hoang còn có Tư Nguyên với dáng vẻ phong trần mệt mỏi, đang kéo
valy hành lý đi tới.

Duy Đóa ngỡ ngàng đặt cây bút
xuống, không kiềm được lòng mà chạy thẳng về phía họ.

“Sao các bạn lại tới đây?” Duy Đóa
nói chuyện với Thường Hoan, nhưng ánh mắt dán về phía Tư Nguyên.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy Tư
Nguyên, cô cảm thấy trái tim lo âu của mình bỗng dịu xuống bình yên.

“Tiểu Lộng xảy ra chuyện lớn như
vậy mà sao cậu không nói với bọn tớ?” Thường Hoan cằn nhằn.

Duy Đóa chỉ nói đã tìm được Tiểu
Lộng nhưng cô bé phải nằm viện, mấy hôm trước thấy cô cầm quần áo đi ra, Thường
Hoan cứ tưởng con nít ham chơi té ngã bị thương lặt vặt. Nếu không phải đột
nhiên hay tin Duy Đóa thôi việc, Thường Hoan cũng chẳng biết Tiểu Lộng bệnh
nặng đến vậy. Qua cơn hoảng hốt, Thường Hoan đã gọi điện thoại kêu Tư Nguyên
đang đi công tác trên Bắc Kinh phải trở về gấp.

Tư Nguyên cũng nhìn cô phản đối,
nhưng thần sắc cô có vẻ nhạt nhẽo. Không phải cô cố ý giấu giếm, mà nói ra cũng
chỉ vô dụng, càng làm nhiều người lo lắng thêm thôi.

“Tiền thuốc thang của Tiểu Lộng
phải làm sao đây?” Thường Hoan sầu lo giùm cô.

Duy Đóa định bảo bọn họ đừng nên lo
lắng, thì bên kia cô ý tá đã làm xong các thủ tục đăng ký.

“Tôi đi thăm Tiểu Lộng trước, lát
nữa quay lại nói chuyện với hai bạn sau.” Duy Đóa vội vàng chạy đi.

“Đợi chút, anh cũng đi.” Tư Nguyên
đưa túi hành lý cho Thường Hoan.

Hai người bọn họ khử trùng xong,
mặc bộ quần áo bảo hộ. Một người bên trái, một người bên phải săn sóc cho Tiểu
Lộng.

Hôm nay Tiểu Lộng vẫn còn hôn mê,
nhưng sắc mặt đã khá hơn những ngày trước, không còn lúc xanh lúc tím nữa. Duy
Đóa vuốt ve gương mặt bé bỏng, vô hồn đang nằm trên giường mà nước mắt rưng
rưng, trái tim đau nhói.

“Bắt được thủ phạm chưa?” Tư Nguyên
hỏi.

Chính mắt anh nhìn Tiểu Lộng khôn
lớn, hiện giờ bé thành như vậy khiến lòng anh xót xa vô bờ.

Nhắc tới vấn đề này, ánh mắt Duy
Đóa từ từ giận dữ, “Đã bắt được rồi, thủ phạm tự ra đầu thú. Cơ quan công an đã
lập hồ sơ.” Duy Đóa nắm bàn tay vô lực của Tiểu Lộng, giọng đầy oán hận, “Tống
Phỉ Nhiên đổ tội sạch bách lên đầu cô bạn gái, anh ta thật chẳng đáng mặt đàn
ông!” Không biết Tống Phỉ Nhiên đã cho cô ả kia ăn bùa mê thuốc lú gì nữa!

“Đều tại em liên lụy cho Tiểu Lộng,
nếu em đừng đồng ý làm mẹ con bé, thì nó sẽ không gặp những rủi ro này.” Kẻ
Tống Phỉ Nhiên muốn trả thù là cô, kết quả người nằm đây lại là Tiểu Lộng. Trái
tim Duy Đóa đau đớn, cô nức nở nghẹn ngào.

Ở trước mặt anh, cô không cần phải
giả vờ kiên cường. Tư Nguyên đứng dậy vỗ nhẹ bờ lưng cô, giúp cô lấy lại tỉnh
táo.

“Em chỉ mong Tiểu Lộng mau tỉnh
dậy, đẩy Tống Phỉ Nhiên vào tù!” Nếu Tiểu Lộng không thể tỉnh lại, những nghi
ngờ đều là giả thiết, không có bằng chứng cụ thể thì dù tố cáo lên tòa cũng
thành vô ích.

“Việc này không phải lỗi của em.”
Đây là điều ngoài ý muốn.

Tư Nguyên chau mày an ủi. Anh từng
gặp Tống Phỉ Nhiên vài lần, bề ngoài đối phương trông nhẹ nhàng quân tử, ai ngờ
lại quá hiểm độc.

“Em đừng lo lắng tiền thuốc men,
anh sẽ nghĩ cách giúp em.”

Nhắc tới đề tài này, Duy Đóa bỗng
cứng đờ, “Anh nghĩ cách gì?” Tiền chữa trị cho Tiểu Lộng có thể tới hàng triệu
tệ.

Tư Nguyên đáp không chút do dự,
“Anh có thể bán căn đang ở nhà hiện giờ.” Ngôi nhà anh đang ở vừa cũ vừa nhỏ,
lúc ngồi trên máy bay anh đã tính toán, nếu mang cầm cố cũng chẳng vay được
nhiều, chi bằng bán giá thấp.

Thấy cô tỏ vẻ ngạc nhiên, anh mỉm
cười ôn tồn, “Đừng lo anh thiếu chỗ ở, anh có thể chuyển về nhà ba mẹ!”

“Nhưng đó là căn nhà do ba ruột anh
để lại, nó rất có ý nghĩa!” Duy Đóa nhíu mày.

Điều cô sợ là vậy! Tư Nguyên đối
với cô vô cùng, vô cùng tốt, tốt đến mức đã vượt qua ranh giới tình bạn.

“Không có nhà thì mai mốt có tiền
sẽ mua lại, vấn đề quan trọng lúc này là chữa trị cho Tiểu Lộng.” Tư Nguyên
muốn thuyết phục cô hãy nhận sự giúp đỡ của anh.

Duy Đóa nhìn anh.

Thấy vậy, anh thở dài: “Đóa, Tiểu
Lộng cũng là người thân của anh.”

Duy Đóa mím môi.

“Không có bọn em, cũng chẳng có
anh.” Năm xưa, anh không chỉ ‘cứu’ bọn họ, mà bọn họ cũng ‘cứu’ anh.

Những lời của Tư Nguyên khiến Duy
Đóa giật mình thảng thốt.

Mười năm trước, anh giúp cô phá vỡ
doanh số bán hàng bằng không.

Mười năm trước, anh đã cưu mang cô
khi cô thiếu tiền bị chủ nhà đuổi ra đường.

Hồi đó, trên lưng cô địu Tiểu Lộng
ngây thơ chưa biết gì, và bản thân vẫn là một đứa con nít. Lúc ấy, cô thê thảm
tới mức sinh lòng tuyệt vọng.

Cô ngủ trong trạm điện thoại một
đêm, đấy là những năm tháng thăng trầm nhất đời cô. Rồi cô gặp Tư Nguyên từ
phía nhà trọ cũ kĩ đi tới, vẻ mặt anh chất chứa đầy tâm sự, lúc đó trong tay
anh cầm xâu chìa khóa.

Cô vuốt mặt, tiếp tục địu Tiểu Lộng
đi tìm phòng trọ. Khu nhà trọ này tiền thuê rất rẻ, rất thích hợp với cô. Nhưng
điều kiện đầu tiên là chủ nhà phải đáp ứng các yêu cầu cụ thể cô đưa ra trước
và sau khi thuê… Lúc cô nói mấy câu đó, chủ nhà trọ nhìn cô như con quái vật.

Tư Nguyên đi theo phía sau cô nãy
giờ, đột nhiên mở miệng: “Em ở phòng của tôi thuê đi.”

Đứa trẻ vị thành niên như cô ngơ
ngác ngoái đầu. Lát sau, cô đã nhận ra anh.

“Chúng ta kết bạn nhé.” Giọng điệu
của anh như thể họ đã quen biết từ lâu.

Cô chỉ gặp Tư Nguyên một lần nên
anh vẫn là người xa lạ với cô. Nhưng trong đáy mắt anh, cô bắt gặp một sự cô
đơn, bất lực và hoang mang giống mình.

Khi con người cùng đường bí lối thì
lá gan rất lớn, cô không nghĩ ngợi nhiều mà lập tức gật đầu. Từ đó về sau, cô
và anh đã trở thành bạn bè. Được quen biết anh một điều thật tốt, thật hạnh
phúc.

Duy Đóa định mở miệng trả lời, thì…

“Không cần anh lo chi phí chữa trị
cho Tiểu Lộng, tôi sẽ tự gánh vác.” Phía sau bọn họ truyền tới một giọng nói
lạnh lùng, ngang ngạnh.

Trái tim Duy Đóa bỗng nhiên hoảng
hốt, xong rồi!

“Anh ta đồng ý cho em vay.” Duy Đóa
lúng túng giải thích.

Giây phút này cô rất sợ bị Tư
Nguyên phát hiện một số việc xấu mình đang làm.

Sự chột dạ của cô đều rơi vào tầm
mắt của Hình Tuế Kiến.

Tư Nguyên ngẩn người khi gặp Hình
Tuế Kiến. Anh biết Hình Tuế Kiến làm nghề gì, nhưng lúc này Hình Tuế Kiến chịu
chìa tay giúp đỡ thì thật khả nghi. Lẽ nào gã vẫn hiểu lầm, vẫn nghĩ Tiểu Lộng
là…

“Bác sĩ nói bắt đầu từ ngày mai,
Tiểu Lộng có thể được chuyển xuống phòng săn sóc đặc biệt.” [1] Mặt Hình Tuế
Kiến không chút cảm xúc thông báo với cô.

[1]
Phòng điều trị tăng cường (săn sóc đặc biệt – ICU).

Vừa rồi bước chân vào khu nội trú
bệnh nặng, từ xa gã đã thấy cảnh hai người mải miết săn sóc nhau, khiến gã bất
giác phiền chán khó hiểu. Hiện giờ Kiều Duy Đóa là người đàn bà của gã, gã
không thích cô tiếp xúc với tên đàn ông khác.

Nghe vậy, Duy Đóa rất đỗi vui mừng.
Nếu được chuyển xuống phòng săn sóc đặc biệt, thì đồng nghĩa với việc sức khỏe
của Tiểu Lộng đã có xu hướng ổn định.

“Từ đêm mai tôi không ngủ trong
bệnh viện nữa.” Hình Tuế Kiến lãnh đạm nói.

Dưới đáy lòng Duy Đóa cười cợt mỉa
mai. Cô chưa bao giờ trông mong gã sắm vai người cha có thể kéo dài được lâu,
dù sao thì diễn trò cũng rất mệt mỏi.

Khoan, gã không ngủ ở bệnh viện thì
ngủ ở đâu?

“Công việc của em sau này là, ban
ngày chăm sóc Tiểu Lộng, ban đêm ngủ với tôi!” Gã công bố thời khóa biểu mới.

Toàn thân Duy Đóa chết cứng. Còn Tư
Nguyên đang mờ mịt, nghe xong câu cuối cũng khiếp sợ.

Báo cáo nội dung xấu