Tình Ngang Trái (Tập 5) - Chương 09 - 10
Chương 9
“Lần này anh muốn chuyển nhiều hay
ít?” Đứng cho bọn họ lục soát toàn thân xong, Hình Tuế Kiến lãnh đạm ngồi xuống
hỏi người đàn ông đối diện.
Nhiếp Lạc cười cười, “Cậu vẫn chưa
trả lời tôi, trước đó cậu nói không làm, sao bây giờ tự dưng lại đổi ý?” Kiểu
cách thất thường này khiến người khó tránh khỏi nghi ngờ.
Hình Tuế Kiến trầm ngâm, “Tình thế
bức bách!”
Nghe vậy, Nhiếp Lạc cười to, “Khá
khen cho câu tình thế bức bách!” Đáp án này lập tức chiếm được sự tín nhiệm của
Nhiếp Lạc. Bởi vì nửa năm trước, Hình Tuế Kiến cũng vì bốn chữ đó mà giẫm lên
con đường này.
“Chuyến này tôi muốn chuyển…” Nhiếp
Lạc giơ một ngón tay về phía Hình Tuế Kiến.
“Một trăm triệu?”
Nhiếp Lạc lắc đầu, dùng ngón cái và
ngón trỏ tạo thêm hình chữ O.
Số tiền đó làm Hình Tuế Kiến nhíu
mày, muốn tiêu thụ một khối lượng tiền lớn như vậy không phải chuyện dễ, nhưng
gã chỉ cân nhắc một lát rồi gật đầu: “Được.”
“Lần này cậu định dùng chiêu thức
nào?” Nhiếp Lạc thờ ơ hỏi.
“Tôi sẽ chia nhỏ số tiền của anh
thành vài chục phiên giao dịch. Tôi và anh tự thành lập cách công ty khác nhau
để thực hiện những cuộc giao dịch chuyển nhượng đa cấp. Khi tôi liên lạc xong
với phía biên giới, sẽ làm một bản báo cáo chi tiết cho anh. Anh chỉ cần đem
tiền chuyển vào tài khoản, sau đó tôi bắt đầu sắp xếp các lô hàng và trong thời
gian ngắn nhất sẽ làm bên công ty thương mại phía đối tác thanh toán tiền
hàng.” Dù quy trình rửa tiền đầy phức tạp nhưng vì không phải lần đầu thực
hiện, nên Hình Tuế Kiến đã quá quen thuộc.
“Vậy số tiền một tỷ của tôi sẽ trở
thành hợp pháp hóa?” Nhiếp Lạc cười toe.
“Nói chính xác chỉ có chín trăm
triệu thôi, tôi và phía công ty đối tác lấy 10%. Các loại thuế má và những chi
phí phát sinh khác, anh phải thanh toán.” Hình Tuế Kiến tỉnh bơ nhắc nhở.
“Yên tâm, đây là tiền mà cậu dùng
mạng để đổi lấy, rủi ro không kém hơn cái nghề mua bán ma túy của bọn tôi,
đương nhiên phần của cậu không nhỏ.” Nhiếp Lạc luôn hào phóng trong vấn đề thù
lao.
Tuy nhiên, Nhiếp Lạc vẫn chưa từ bỏ
ý định rủ rê: “Hình Tuế Kiến, cậu thấy tốc độ kiếm tiền của tôi rồi đấy, cậu
nên hiểu ‘ngành công nghiệp’ của tôi thực sự rất hái ra tiền, cậu khẳng định
mình không muốn thử tham gia?”
Hình Tuế Kiến lắc đầu, trả lời
thẳng thừng: “Lúc trước tôi đã nói rồi, tôi không dính tới buôn bán ma túy.”
Dính vào ma túy là tự gã đóng cửa cuộc đời mình, giúp Nhiếp Lạc rửa tiền cũng
đã là một lựa chọn bất đắc dĩ vì gã đã cùng đường.
Nhiếp Lạc lộ vẻ mặt thất vọng,
nhưng hắn như kiểu không thu phục được nhân tài thì không chịu để yên.
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang
lên tiếng chậu hoa rơi ‘bụp’ xuống đất.
Sắc mặt vài người trong phòng trong
đều hoảng hốt, mấy tên vệ sĩ nhanh như cắt nhảy ra ngoài, và Nhiếp Lạc cũng
đứng dậy.
Chỉ thấy Kiều Duy Đóa đứng trong
nhà trồng hoa, bên cạnh là những mảnh sành vỡ. Mặc dù giả vờ trấn tĩnh, nhưng
thái độ thờ ơ của cô đã bị các cảm xúc khác chi phối. Một tia rất nhỏ kia thôi
cũng khó có thể che giấu được nỗi kinh hoàng.
Cô vừa nghe được những gì? Nguy
hiểm bỗng bao phủ khắp nơi khi đám vệ sĩ bước lên lục soát người cô, đề phòng
máy ghi âm hoặc các thứ khác.
Bàn tay thô kệch của tên đàn ông
vạm vỡ chẳng hề khách khí xuất một chiêu ‘cầm nã thủ’ [1] giữ chặt mạch đập của
Kiều Duy Đóa, khiến cô phải xoay mạnh cổ tay. Hình Tuế Kiến âm thầm xiết chặt
nắm đấm, gã phải cố sức tự chủ mới có thể ngăn mình đừng xúc động.
[1]
Cầm nã thủ là thủ pháp sử dụng mười ngón tay để bắt giữ. Coi phim HK thường
xuyên thấy chiêu này.
Kiều Duy Đóa đau tới mức hét nhỏ,
còn Tiểu Linh sợ suýt ngã phịch ra đất.
“Ngừng lại!” Nhiếp Lạc quát to,
“Người đàn bà Nhiếp Lạc tôi vừa mắt mà các cậu dám đụng chạm linh tinh?”
Đám thuộc hạ đưa mắt nhìn nhau, lập
tức tuân lệnh thả tay cô ra. Tuy nhiên, một số thuộc hạ thân tín khác bất an
nói: “Đại ca, hình như cô ta nghe thấy gì rồi!”
Hình Tuế Kiến đưa đôi mắt lo âu
nhìn cô, chẳng biết cô có bị thương không?
Kiều Duy Đóa che bả vai đau nhức,
quay lại nhìn gã.
Gã muốn tìm kiếm điều gì đó trong
đôi mắt cô, nhưng ngoại trừ vẻ hơi khó chịu ra thì những cảm xúc khác đều bị cô
che giấu.
Nhiếp Lạc hơi tiếc thương mỹ nhân
nên phản đối, “Cô ta muốn báo tin cho ai thì cũng phải ra khỏi đây trước!”
Bọn thuộc hạ muốn khuyên ngăn thêm
gì đó, nhưng Kiều Duy Đóa đã thu hồi tầm mắt, ngạo mạn ngắt lời đám đàn ông
xung quanh: “Các anh yên tâm, tôi sẽ không nói!”
Nhiếp Lạc cười cười, “Tôi biết cô
là người đàn bà vừa thông minh lại vừa to gan.”
“Đúng vậy, những hoạt động các anh
làm đều không thể đưa ra ánh sáng, nếu tôi ‘đần độn’ thì còn được thấy mặt trời
ngày mai sao?” Cô nhẹ giọng hỏi lại, thậm chí khóe môi nhếch nụ cười khẩy khác
thường.
Hình Tuế Kiến nhìn cô chăm chú,
kiểu cười khẩy ấy làm da đầu người ta ngứa râm ran.
“Giờ tôi mệt quá, muốn đi ngủ sớm!
Muốn chém giết hay róc thịt gì đấy thì các anh cứ tự tiện thảo luận!” Nói xong,
cô không thèm liếc bọn họ mà xoay gót bỏ đi.
Vừa gặp mặt nhau cô cảm thấy hưng
phấn, kích động; tiếp theo vì sự dửng dưng của gã mà làm cô ngờ vực, khó hiểu;
rồi khi nghe được lời giải kia thì cô khiếp sợ, kinh hoàng. Tâm trạng thay đổi
liên tục, khiến cô không còn giống Kiều Duy Đóa nữa.
Nhiếp Lạc đang định đuổi theo thì
Hình Tuế Kiến cất lời mời: “Nhiếp Lạc, chúng ta uống vài ly đi.”
...
Đêm đã khuya, Kiều Duy Đóa nằm trên
giường mà không hề buồn ngủ.
Cánh tay bị thương lần nữa truyền
tới cơn đau nhức, đau tới độ cô vốn thường mất ngủ càng không thể dỗ ngon giấc.
Vả lại, cô cảm nhận chính xác nơi đau đớn ấy xuất phát từ đâu.
Trái tim mơ hồ nhức nhối, nơi đó vì
thất vọng mà dâng trào nỗi đau.
Bỗng nhiên xung quanh truyền tới
tiếng ‘lộp độp’ khe khẽ.
Cô lập tức cảnh giác nhìn quanh bốn
phía, rất nhanh sau đó cô phát hiện những tiếng ‘lít chít’ như con chuột tháo
chạy xuất phát từ tên đỉnh đầu mình.
Toàn thân Kiều Duy Đóa thoắt chốc
căng thăng.
Lỗ thông gió trong phòng bị dời đi,
một bóng người cao lớn sừng sững với động tác nhanh nhẹn bất thình lình nhảy
xuống trước mắt cô. Bóng dáng ấy không phát ra tiếng động, mà nhẹ nhàng đứng
đó.
“Bốp.” Một cái tát bay qua.
“Là tôi!” Bị trúng một cái tát nẩy
lửa, gã bực dọc ghìm giọng và vội vàng che miệng cô lại.
Nếu bây giờ cô hét toáng lên thì
mọi việc gã làm đều uổng phí. Thế nhưng dường như cô chẳng nghe thấy, mà còn
tống thêm một cú nữa vào bụng gã.
Đau quá! Cô dồn hết sức vào cú đấm
này khiến gã trợn mắt cắn răng, biểu cảm nhăn nhó.
“Tôi là Hình Tuế Kiến!” Gã gầm nhẹ,
thế nhưng một cú đấm như kẻ thù giết cha lại bắn qua.
“Em điên rồi hả?” Gã tức giận tóm
lấy bàn tay đang công kích liên tục của cô.
Mới cầm lấy tay cô thì gã cứng
người, bởi vì trong bóng đêm, gã thấy những giọt nước mắt lấp lánh.
“Chữ ‘điên’ này nên để dành cho
anh!” Cô thều thào nhạo báng, “Anh thiếu tiền đến vậy à? Nếu thiếu thì sao anh
không nhờ vợ mình giúp đỡ? Anh không biết tội rửa tiền cho người ta chịu hình
phạt như thế nào hả?” Cô từng học ngành Luật, nếu tình tiết nghiêm trọng sẽ bị
kết án tới năm năm.
“Em lo cho tôi?” Giọng gã khản đặc.
“Tôi lo anh? Ha ha, tôi lo anh ư?”
Cô làm như nghe được một câu chuyện hài hước, kiểu cười ngọt ngào này so với vẻ
buốt giá ban nãy thì càng khiến da đầu người ta râm ran hơn, “Bạn học, lẽ nào
anh không biết bắt đầu từ năm 14 tuổi, tôi đã hận tới mức không thể cho anh
ngồi tù suốt đời?”
Cô còn muốn nói gì đó, nhưng bất
chợt cả người lọt thỏm vào một lồng ngực ấm áp.
“Kiều Duy Đóa, em thật sự yêu tôi!”
Bây giờ gã nói vô cùng chắc chắn, mai này cô có kiêu ngạo phản bác ra sao thì
gã cũng chẳng ngờ nghệch tin tưởng nữa.
“Anh bớt hống hách khoe khoang đi,
Nhiếp Lạc không phải dễ chọc đâu, tốt nhất anh biến nhanh cho tôi nhờ!” Nép vào
lồng ngực gã, ngửi mùi cơ thể ấm áp quen thuộc khiến cô run rẩy, nhưng miệng cô
vẫn thốt những lời chua ngoa khó nghe, “Tôi không hèn nhát tới mức thỏa hiệp
với số phận giống như anh, tôi chẳng cần ai giúp đỡ mà sẽ tự mình tìm cách
thoát khỏi nơi đây…”
Những lời tiếp theo cô chỉ ú ớ
trong miệng, bởi vì Hình Tuế Kiến đã dùng môi mình phủ kín bờ môi cô.
Trong khoang miệng gã phảng phất
hương rượu.
Rõ ràng bây giờ mới chỉ là tháng
tư, thế mà Kiều Duy Đóa lại thấy mình như đang bị cuốn phăng vào cơn bão mùa
hè.
Cô nhắm mắt hít sâu thật sâu để cự
tuyệt người đàn ông đang tới gần này, nhưng ngọn lửa ấy cháy lan sang đây. Hơi
thở cô hít vào đều là môi lưỡi của gã, quấy đảo đến ngọn lửa càng cháy càng
cao.
Một hồi lâu sau gã mới buông cô ra.
“Yên tâm đi, lần này vì muốn cứu em
ra khỏi đây nên tôi mới giả vờ hợp tác với Nhiếp Lạc. Những việc em không
thích, tôi sẽ không làm nữa.” Gã hứa hẹn.
Những việc cô không thích, gã sẽ
không làm nữa? Trái tim Kiều Duy Đóa đập nhanh hơn, cô cố trấn tĩnh vờ như
không hiểu ánh mắt thỉnh cầu muốn được giải thích của gã.
“Kiều Duy Đóa, tôi thông suốt cả
rồi, tôi muốn được sống bên em! Không có ai khác mà chỉ có hai ta.” Gã vuốt ve
hàng chân mày rồi mái tóc của cô. Phải cố gắng tự chủ lắm gã mới kiềm chế được
mình đừng chạm vào cô nữa.
Kiều Duy Đóa từ ngỡ ngàng chuyển
sang phi thường im lặng, và nhìn gã không nhúc nhích.
“Tại sao?” Một lát sau, khóe môi cô
thốt lên câu nghi vấn này. Tại sao gã đột nhiên thay đổi ý định?
“Bởi tôi biết rằng em đã bắt đầu
yêu tôi, cho dẫu mai này em có thể sẽ hối hận. Thế nhưng nếu bây giờ không được
sống bên em, thì người lập tức hối hận đầu tiên sẽ là tôi.” Gã nói thật nghiêm
túc.
Vì vậy, xin hãy tha thứ cho sự ích
kỷ của gã, gã thực sự không thể rời xa cô thêm một lần nữa.
“Bây giờ em có đồng ý không?” Gã
hỏi thận trọng vô cùng.
Cô không gật đầu ngay mà lại hỏi
một câu rất hẹp hòi: “Chừng nào anh ly hôn với Trần Ôn Ngọc?”
Gã bật cười, tất cả mọi căng thẳng
đều tan rã. Rốt cuộc gã không còn kiềm chế được nữa, ở giây kế tiếp, gã cúi
xuống kéo cô vào ngực mình và hôn lên môi cô nồng nàn.
Giờ đây nụ hôn trở nên nóng bỏng
như một ngọn lửa cháy lan ra cả cánh đồng, đem cô thiêu rụi từ đầu tới chân.
Chẳng biết từ khi nào thì gã đã ép
cô sát vào vách tường, đôi môi ngỗ ngược đã hôn đủ cánh môi cô và bắt đầu mất
kiềm chế di chuyển xuống cắn mút trên vùng cổ. Bởi vì quá xúc động, nên giờ
phút này bọn họ khao khát nhiều hơn.
“Đừng mặc quần áo của người chết,
anh không thích!” Trong nháy mắt, gã đã cởi phăng chiếc áo ngủ bằng lụa của cô.
Cơ thể cô ngay tức khắc lõa lồ
trong không khí.
Tiếp theo, gã thoăn thoắt cởi bỏ
chiếc áo ngực của cô ra. Gã không thích Kiều Duy Đóa biến thành người khác, cực
kỳ không thích. Gã cúi xuống in lại dấu vết và ngọn lửa của riêng mình.
Ngọn lửa ham muốn ấy thiêu rụi mọi
lý trí, làm nhịp tim cả hai đập dồn dập. Trong phút chốc, lửa cháy rừng đã lan
ra cánh đồng và vượt ngoài tầm kiểm soát.
Cả hai đều túa mồ hôi, những giọt
mồ hôi ấy nóng như phỏng.
Kiều Duy Đóa bám chặt lấy gã, bật
tiếng rên rỉ run rẩy. Còn gã không một chút chần chừ cởi bỏ sợi dây nịt, chẳng
hề cho cô có cơ hội để phản đối mà lập tức đem bản thân mình đâm mạnh vào cơ
thể cô.
Vì chưa được chuẩn bị sẵn sàng
khiến cô thấy hơi đau, nhưng nhiều hơn hết chính là cảm giác được lấp đầy đã
đánh mất từ lâu, nó suýt khiến hai người nổi điên.
“Em yêu, em đã ngủ chưa?” Đúng lúc
này, bên ngoài vọng tới tiếng gõ cửa.
Chương 10
Hình Tuế Kiến công chiếm khí thế
trong cơ thể cô, còn Kiều Duy Đóa cắn vào bả vai săn chắc của gã để ngăn mình
đừng bật tiếng rên rỉ. Cao trào mãnh liệt đang vẫy tay chào đón họ phía trước,
khoái cảm dữ dội đang càn quét hai người…
“Em yêu, em ngủ chưa?” Đúng lúc
này, bên ngoài vọng tới tiếng gõ cửa.
Cả cô và gã đều cứng đờ. Khoảnh
khắc sắp đạt cao trào mà bị người ta gõ cửa, chẳng khác gì cơ thể đang bỏng
cháy thì giữa đũng quần bị người ta ướp đá lạnh!
“Em yêu?” Nhiếp Lạc lại gõ cửa.
“Anh mau trốn đi!” Kiều Duy Đóa
khôi phục tinh thần, đẩy vật căng cứng đang ra vào trong cơ thể, bất chấp việc
quần áo mình trông rất xốc xếch mà vội vã kéo quần gã lên, nhưng cái
phẹc-mơ-tua lại bị mắc kẹt.
Hình Tuế Kiến hít sâu một hơi, dưới
tác dụng của rượu khiến gã rất liều lĩnh, nhưng gã buộc mình phải giữ bình
tĩnh, “Chúng ta cùng leo lên!” Nói xong, gã nhấc cô lên cao với ý định giấu cô
vào lỗ thông gió trên trần nhà.
“Không đủ thời gian đâu!” Cô đẩy gã
vào một căn phòng khác, “Em sẽ nghĩ cách đuổi anh ta, anh trốn trong này trước
đi!” Nếu Nhiếp Lạc phát hiện cô mất tích sẽ càng thêm rắc rối.
Hình Tuế Kiến cau mày, tuy rằng làm
đàn ông phải biết ứng phó với từng tình hình cụ thể, nhưng cảm giác này vẫn
khiến gã hỏng bét.
“Khoan đã.” Gã gọi cô lại, tự tay
mặc chiếc áo ngực và kéo chiếc váy thẳng thớm giúp cô, “Gặp bất kỳ trường hợp
nào em cũng đừng cố gắng, hãy kêu cứu và anh sẽ tới ngay!”
Thế nhưng cô lại lắc đầu, “Không,
dưới bất kỳ tình huống nào anh cũng đừng xông ra, em có thể tự bảo vệ mình.” Gã
lao ra sẽ gặp hậu quả rất nghiêm trọng, chỉ cần giữ bình tĩnh thì hai người
không nguy hiểm tính mạng, cùng lắm cô bị người ta…
Nghe vậy, gã bất ngờ dùng sức ép cô
vào phần dưới của mình, để cô cảm thấy nơi đó vẫn còn ham muốn tràn trề, “Kiều
Duy Đóa, nhớ cho kỹ, từ nay về sau em hoàn toàn thuộc về anh!” Bất kể tâm hồn
hay thể xác, cô đều thuộc về gã và gã không cho bất cứ ai dòm ngó!
Cô nhìn gã. Người ta nói trong thế
giới của tình yêu, cần phải có một bên cố chấp và một bên nhu thuận thì mới duy
trì được trạng thái cân bằng. Thế nhưng giữa bọn họ không thể ‘cân bằng’ được,
bởi vì đối diện với hiểm nguy trước mắt, bọn họ sẽ không vâng lời của đối
phương, mà ngược lại sẽ dùng cách của mình để bảo vệ đối phương.
“Được, em biết rồi, nếu gặp nguy
hiểm em nhất định sẽ kêu to.” Cô đáp bừa và đẩy gã vào phòng thay đồ, đóng cửa
lại.
Cô hy vọng gã ngoan ngoãn đứng yên
trong đó.
Tâm tư rối như tơ vò, Hình Tuế Kiến
không thể kiểm soát được cô và cô đồng thời cũng không thể kiểm soát được gã.
Thật may là phòng thay đồ và phòng
ngủ cách nhau hai cánh cửa, nên hiệu quả cách âm rất tốt.
Cô trấn tĩnh mở cửa phòng: “Có việc
gì?”
“Sao em mở cửa lâu quá vậy? Đừng
nói em giấu đàn ông bên trong nhé?” Nhiếp Lạc trêu đùa.
“Có việc gì thì anh nói mau lên, tôi
buồn ngủ rồi.” Cô giả vờ thiếu kiên nhẫn.
“Thực ra không có gì đặc biệt,
chẳng qua tôi uống chút rượu và tự dưng muốn gặp em thôi.” Nhiếp Lạc không đánh
mà tự khai.
Cô thờ ơ nói: “Muộn rồi, tôi rất
mệt.” Cô cố đuổi hắn đi.
Thế nhưng Nhiếp Lạc vờ như không
nghe, ngược lại còn đột nhiên hít hít: “Lạ nhỉ, hình như trong phòng có mùi gì
đấy!”
Cô cứng đờ, một cơn lạnh buốt từ
xương sống chạy thẳng lên trên gáy.
“Hình như là mùi rượu!” Không chờ
cô trả lời, Nhiếp Lạc đã tự đưa ra đáp án.
Cô trấn tĩnh tinh thần, “Người anh
thật bốc mùi.” Sau gáy cô ướt đẫm mồ hôi, ban nãy Hình Tuế Kiến hôn cô, cô chắn
chắn gã đã uống rất nhiều rượu, nên mới xúc động đến như vậy.
Kỳ thực, người xúc động hơn chính
là cô.
Nhiếp Lạc ngửi ngửi áo mình, rồi
tỉnh ngộ: “Thì ra là mùi trên người tôi!”
Cô bình tĩnh cười cười, điệu bộ như
thể ‘anh còn phải hỏi?’.
“Ha ha, ban nãy tên đồng bọn hợp
tác với tôi cứ chuốc rượu mãi, kết cuộc cả hai đều say. Nhưng tửu lượng của tôi
cao hơn, còn cậu ta say bí tỉ ngã lăn quay dưới hầm rượu rồi!”
Kiều Duy Đóa lạnh lùng nhìn hắn.
Cái gã đàn ông say bí tỉ ngã lăn quay trong miệng hắn, chính là người vừa mượn
rượu xâm chiếm cơ thể cô.
Nhiếp Lạc hiểu lầm ánh mắt cô, “Xin
lỗi, tôi quên mất em ghét tôi uống rượu.” Nhiếp Lạc ôm chầm thắt eo thon thả
của cô, bắt đầu tự suy ngẫm, “Tôi bị huyết áp cao, em luôn nói uống rượu chẳng
khác nào tự sát. Hơn nữa em còn nói, đàn ông say xỉn khó mà quản lý được nửa
người dưới...”
“Em yêu, tôi xin lỗi, tôi lại lén
lút uống rượu!” Nhiếp Lạc tựa đầu vào vai cô, mượn rượu đùa bỡn.
Nếu là trước đây, cô đã sớm thẳng
thừng đẩy hắn ra, nhưng lúc này cô không hy vọng trong phòng phát ra tiếng động
lạ.
“Là vợ anh ghét đàn ông uống rượu,
chứ chả phải tôi.” Vẻ mặt cô không chút thay đổi, “Hơn nữa, tôi chưa từng nói
những lời này!”
Chẳng những Nhiếp Lạc không bị cô
đóng băng, mà ngược lại còn cười toe toét: “Em yêu, đừng bực dọc mà, em tha lỗi
cho tôi đi.”
Người này hoàn toàn không thể giao
tiếp được!
“Nhiếp Lạc, tôi là gì trong lòng
anh?” Cô lẳng lặng nhìn đối phương.
Nhiếp Lạc vuốt ve gương mặt xinh
đẹp của cô, đáp: “Em hả? Tôi cảm thấy em là do vợ tôi đầu thai chuyển kiếp!”
Tính tình vừa lạnh lùng vừa rắn rỏi lại rất kiêu ngạo, thật y như vợ hắn.
“Đầu thai chuyển kiếp? Vậy tại sao
anh gọi tôi bằng ‘em yêu’ mà không phải là ‘vợ yêu?” Cô thản nhiên hỏi.
Nhiếp Lạc đứng bật dậy khỏi ghế
nhìn cô đăm đăm, như thể cô đang lăm le vị trí ấy khiến hắn vô cùng mất vui.
“Thực ra anh luôn biết, vật thay
thế chính là vật thay thế.” Cô thản nhiên vạch trần sự thật, “Vợ anh mất lúc
tôi hai mươi tuổi, làm sao tôi có thể là người đầu thai chuyển kiếp của vợ anh
được? Do anh không chịu chấp nhận sự thật là vợ anh đã chết, mà tiếp tục sống
trong ảo mộng.”
Bị đâm vào nỗi đau, ánh mắt Nhiếp
Lạc trở nên hung ác. Nhưng hắn nhanh chóng cất dấu vẻ ngấm ngầm, khôi phục lại
nụ cười tươi tắn như thể những khó chịu vừa rồi chưa hề xảy ra.
“Em yêu, tôi muốn em hầu hạ tôi đêm
nay.”
Kiều Duy Đóa hóa đá trong nháy mắt.
Cô vẫn luôn lo lắng kịch bản này sẽ xảy ra, nhưng không ngờ tối nay người bị
rượu kích thích cũng chẳng phải chỉ riêng một mình Hình Tuế Kiến.
Cô thụt lùi về phía sau một bước
dài và tự nhủ với mình rằng, bất kể gặp tình huống nào thì cô cũng không thể
bật tiếng cầu cứu.
“Em yêu, chúng ta vui đùa một chút
đi, tôi đưa roi da, đèn cầy và còng tay trước kia em thích nhất đây!” Nhiếp Lạc
cười toe toét, khăng khăng đêm nay phải chiếm được cô.
Cô lại theo bản năng lùi về sau một
bước nữa, gần đụng tới chiếc giường lớn sau lưng. Ánh nhìn xa lạ và cảnh giác
của cô khiến mặt Nhiếp Lạc nhăn lại: “Em yên tâm, em yên tâm! Roi da dùng để
đánh tôi, đèn cầy để nhỏ tôi, sẽ không làm em bị thương đâu!” Hắn khom lưng cam
đoan.
Tuy nhiên vẻ mặt cô vẫn đầy cảnh
giác, không hề có sự vâng lời như trong trí nhớ của Nhiếp Lạc. Nhiếp Lạc dồn cô
không thể lùi được nữa, hắn cúi xuống áp mặt mình lên mặt cô. Kiều Duy Đóa
ngoảnh mặt đi, muốn chặn đứng đầu lưỡi đang tiến quân thần tốc của hắn mà chẳng
dám phát ra một tiếng động.
Đúng lúc ấy, sau gáy Nhiếp Lạc chợt
lạnh. Một một họng súng tối om chĩa vào đầu hắn.
Kiều Duy Đóa trợn tròn mắt, chẳng
biết từ bao giờ Hình Tuế Kiến đã đứng đằng sau bọn họ, trên tay lăm lăm khẩu
súng.
“Rốt cuộc cũng ép được cậu ló mặt
rồi.” Nhiếp Lạc không hề bất ngờ mà còn bật cười khanh khách.
Ý thức được bọn họ đã trúng bẫy,
toàn thân Kiều Duy Đóa đều toát mồ hôi lạnh.
“Anh bảo rồi, nếu gặp nguy hiểm thì
em phải kêu cứu, tại sao em không kêu?” Thế nhưng Hình Tuế Kiến làm như không
nghe Nhiếp Lạc nói, mà gã lại nhìn cô gầm nhẹ.
Gã chỉ biết không thể tin cậy người
đàn bà này được.
“Tự em có thể giải quyết, vì sao phải
kêu cứu?” Vẻ mặt cô cũng tức giận. Đều tại gã bốc đồng, bây giờ kết cuộc gặp
nguy hiểm!
“Giải quyết? Em định giải quyết thế
nào? Để anh ta ‘leo’ lên ăn uống no nê rồi xách quần bỏ chạy, thì anh có thể an
toàn?” Hình Tuế Kiến vẫn điềm nhiên nói, “Em có hỏi anh chưa? Kiểu ‘bình an’ ấy
là thứ anh cần?”
Cơ thể chưa giảm nỗi khát khao nên
còn đầy căng thẳng, tâm hồn vì cô tự quyết định chủ trương mà cực kỳ bất mãn.
Nghe vậy, cô bật cười bực tức, “Từ
đó tới giờ anh cũng chưa từng hỏi em, ‘bình an’ mà anh đem lại có phải là thứ
em cần?” Gã lấy tư cách gì để nổi giận? Cô nhẫn nhịn mọi thứ vì sợ gã sẽ bị
chết bất cứ lúc nào!
“Em đang tính sổ với anh sao?” Gã
gằn giọng.
“Em không rảnh tới vậy! Anh lấy
súng từ đâu ra? Anh không biết sở hữu vũ khí là phạm pháp hả?” Cô gây hấn.
“Anh không chuẩn bị đầy đủ thì làm
sao đưa em ra khỏi đây?”
“Em không cần anh quan tâm!” Cô dốc
sức chối bỏ.
Nếu bình an của cô phải dùng tới sự
an toàn của gã để đổi lấy, thế thì cô không cần!
Mới ban nãy còn nồng nàn bày tỏ
tình ý, giờ khắc này Hình Tuế Kiến tức giận thiếu điều sôi máu. Đây là cách yêu
thương một người của Kiều Duy Đóa, Hình Tuế Kiến đành an ủi mình.
Hai người không ai chịu nhường ai,
cả không gian đều ‘ầm ĩ’ lên, hoàn toàn bỏ mặc Nhiếp Lạc đứng một bên.
Nhiếp Lạc xoay người, phớt lờ họng
súng đang chĩa vào trán mình. Thậm chí hắn còn bước tới gần Hình Tuế Kiến, nói:
“Tôi khuyên cậu nên buông súng ngay, tôi sắp đặt rất nhiều tay súng bên ngoài,
chỉ cần cậu bước ra thì lập tức sẽ thành tổ ong vò vẽ!” Nhiếp Lạc lấy lại chủ
quyền, cất giọng đe dọa.
Hình Tuế Kiến lạnh lùng tiếp tục
đối đầu với hắn. Còn Kiều Duy Đóa hít sâu một hơi, lập tức đứng chung bờ chiến
tuyến với Hình Tuế Kiến.
Nhiếp Lạc như thấy được cảnh tượng
năm xưa giữa mình và vợ.
“Nhiếp Lạc tôi sống tới tuổi này mà
vẫn chưa thấy ai to gan đến mức dám nâng góc tường nhà mình.” Nhiếp Lạc chẳng
coi mũi súng ra gì, gằn giọng oán hận: “Hai người liếc mắt đưa tình với nhau
trong vườn hoa, tưởng tôi mù hả? Hình Tuế Kiến, uổng công tôi đánh giá cao cậu,
vậy mà cậu anh thật chả hiểu đạo nghĩa giang hồ gì cả!”
“Không ai nâng góc tường nhà anh,
cô ấy là vợ tôi.” Hình Tuế Kiến lãnh đạm nói.
Nhiếp Lạc nghe thế thì cười to,
“Người anh em, mắt ông anh cậu chưa kém tới mức không nhớ rõ diện mạo của Trần
Ôn Ngọc! Huống chi Trần Ôn Ngọc đã kết hôn với Que Củi, vợ cậu từ đâu tới?”
“Trần Ôn Ngọc kết hôn với Que Củi?”
Kiều Duy Đóa chẳng khác nào nghe được ngôn ngữ người ngoài hành tinh, bất chợt
hét lớn.
Hình Tuế Kiến không đủ thời gian để
giải thích với cô, gã nói ít mà ý nghĩa nhiều: “Tôi vốn sắp kết hôn hồi tháng
10 năm ngoái, thiệp mời gởi đi là chuẩn bị cưới cô ấy.”
Nhiếp Lạc hoàn toàn bất ngờ.
Kiều Duy Đóa cũng rất bất ngờ, vậy
hóa ra gã không phải diễn trò mà thật sự muốn cưới cô? Đôi tay đang kéo ống tay
áo của gã vì kích động mà khẽ run.
“Nhiếp Lạc, người không hiểu đạo
nghĩa giang hồ chính là anh!”
Nhiếp Lạc gượng ép nhếch môi, nói
dữ tợn: “Thế thì sao? Nếu cô ta là vợ cậu, vậy cứ lấy cô ta ra gán nợ đi!”
Bầu không khí bỗng nhiên co lại hết
sức căng thẳng.

