Tình Ngang Trái (Tập 5) - Chương 11 - 12
Chương 11
“Quả nhiên kẻ hèn mọn thì bất khả
chiến bại.” [1] Giữa bầu không khí gay go, đột nhiên vang lên tiếng cười khinh
mạn nhạo báng.
[1]
Nguyên tác: Nhân chí tiện tắc vô địch – có lẽ tác giả viết thiếu chữ ‘chí’.
Hai người đàn ông đều đồng thời
cứng đờ. Mẹ kiếp, đây là câu nói cửa miệng của bà Nhiếp!
Hình Tuế Kiến xoay đầu nhìn cô đăm
đăm, vẻ mặt đầy căng thẳng, chỉ sợ cô lại thốt những lời khác thường làm người
ta khiếp đảm. Thế mà cô đứng bên cạnh Hình Tuế Kiến, không hề sợ hãi nhìn thẳng
Nhiếp Lạc.
Đôi chân mày rậm của Nhiếp Lạc cau
chặt. Cùng một câu nói nhưng thốt từ miệng vợ hắn thì chứa đựng sự thân thiết
khôn tả, vậy mà bật từ cửa miệng Kiều Duy Đóa lại chỉ đơn thuần là sự trào
phúng cay nghiệt.
“Nhiếp Lạc, anh có biết vì sao
người vợ đã khuất của anh bắt anh phải hứa, nếu lỡ chị ta có chết sớm thì anh
không được tái giá?” Kiều Duy Đóa lạnh giọng hỏi.
Hàng chân mày rậm của Nhiếp Lạc
xoắn lại.
Kiều Duy Đóa cười gằn, “Nhiếp Lạc,
anh bớt giả vờ thâm tình đi, đừng ra vẻ chị ta chết rồi làm anh rất đau khổ!”
Nhiếp Lạc trừng mắt dữ tợn, từ xưa
tới giờ chưa một ai dám nghi ngờ tình cảm của hắn đối với vợ.
Hình Tuế Kiến muốn ngăn Kiều Duy
Đóa lại, nhưng dường như cô không nhúc nhích mà vẫn tiếp tục nói: “Năm xưa lúc
hai người nghèo túng, chị ta không sợ cực khổ, áo không đủ ấm, cơm không đủ no,
theo anh vào Nam ra Bắc. Vậy mà khi giàu sang rồi, anh đền đáp chị ta như thế
nào?”
Kiều Duy Đóa cười gằn hỏi: “Nhiếp
Lạc, anh còn nhớ chuyện trước kia giữa mình và tên thuộc hạ tình như anh em họ
Trần không?”
Nhiếp Lạc bỗng dưng biến sắc, “Ai
kể với cô việc này?” Hắn quát lớn.
Kẻ nào to gan lớn mật dám đàm tiếu
sau lưng hắn?
Kiều Duy Đóa chẳng hề bị hăm dọa:
“Năm xưa tên thuộc hạ đó đã cùng anh vào sinh ra tử, nhưng sau lưng anh đi léng
phéng với vợ người ta. Đạo nghĩa giang hồ gì chứ? Hừ, anh bớt làm trò cười cho
thiên hạ đi!”
Nhiếp Lạc bị chế nhạo tới sắc mặt
xanh mét, “Sao cô biết những việc này?”
“Chẳng những vậy, tôi còn biết năm
xưa anh bị vợ mình và thuộc hạ bắt quả tang tại trận!” Cô lãnh đạm nói: “Vì
chuyện này mà anh và tên thuộc hạ kia đoạn tuyệt tình nghĩa, còn vợ anh đòi ly
hôn!”
Nhiếp Lạc hít một lượng không khí
lớn, đến nỗi nghe cả tiếng rít qua kẽ răng. Dáng vẻ tức giận của Nhiếp Lạc
khiến Hình Tuế Kiến nhíu mày.
“Anh cầu xin dỗ dành mãi chị ta mới
chấp nhận cho anh thêm một cơ hội. Hơn nữa còn bắt anh thề độc, nếu chị ta mất
sớm thì cả đời anh không được tái giá!”
“Nhưng tôi tiếc cho vợ anh, thì ra
anh cũng chơi chữ với chị ta! Chị ta mất rồi, anh thật vừa lòng đẹp ý, anh tha
hồ trêu ghẹo gái gú, cướp vợ người khác, cuộc sống thực tiêu dao!” Cô lại mỉa
mai, “Thậm chí tôi còn nghi ngờ chính anh là người mưu sát vợ mình!”
“Kiều Duy Đóa, em câm miệng!” Bấy
giờ người quát lớn lại Hình Tuế Kiến, nhưng đã quá trễ…
“Con đĩ này!”
Một cơn đau nhức đổ ập đến, Kiều
Duy Đóa bị đánh tới choáng váng đầu óc. Cô chưa kịp hít thở, thì Nhiếp Lạc đã
giận dữ tung một cước hiểm độc nữa về phía cô.
Nhiếp Lạc đá cước này thẳng tay,
làm Kiều Duy Đóa đau tới co quắp. Trong cơn giận dữ, Nhiếp Lạc còn muốn nhào
lên ra sức đánh cô, “Mày nghĩ tao không đánh đàn bà hả? Cho mày chút màu thì
mày định mở luôn xưởng nhuộm…”
Tuy nhiên, Nhiếp Lạc không có cơ
hội giày xéo cô lần nữa. Bởi vì Hình Tuế Kiến gầm rú một tiếng, liều lĩnh và
phẫn nộ vung nắm đấm đánh trả, khiến Nhiếp Lạc mất trọng tâm lảo đảo ngã ngửa.
Nhìn Kiều Duy Đóa bị đánh, Hình Tuế
Kiến thấy mình sắp điên tới nơi rồi.
Kinh nghiệm lăn lộn nhiều năm giúp
Nhiếp Lạc lập tức đứng dậy, hai người đàn ông giàn tư thế đánh thành vòng tròn.
“Hình Tuế Kiến, ném khẩu súng qua
cho em…” Kiều Duy Đóa nhịn đau, thở hào hển gọi.
Nếu súng phát nổ thì kết cuộc nào
cũng đều khủng khiếp.
Hình Tuế Kiến lập tức quăng khẩu
súng qua để cô tự phòng thân.
Hình Tuế Kiến và Nhiếp Lạc đều là
những người có bản lĩnh tuyệt vời, hai người đấu đá ngang ngửa nhau, bạn đánh
trúng hắn, hắn đánh trúng bạn. Tuy nói vậy, nhưng rất nhanh đã có thể phân định
được thắng thua.
Dù sao Hình Tuế Kiến cũng là người
trẻ tuổi nên thể lực chiếm thế thượng phong, mà Nhiếp Lạc bắt đầu từ từ chỉ còn
khả năng chống đỡ.
Những âm thanh ẩu đả vang vọng
trong không khí, đám vệ sĩ đứng canh ngoài cửa nghe được đều xông vào.
“Không được động đậy!” Kiều Duy Đóa
nhịn cơn đau trên gò má, bả vai và vùng bụng, cầm khẩu súng dưới đất lên, run
rẩy chĩa nó vào đám đông, ngăn cản bọn họ xông tới.
Nếu đấu tay đôi với nhau thì Hình
Tuế Kiến còn nắm phần thắng, chứ nguyên một đám thuộc hạ tinh thông võ nghệ
tham chiến thì chắn chắn Hình Tuế Kiến sẽ gặp bất lợi!
Đám vệ sĩ xông lên, với kinh nghiệm
lăn lộn giang hồ nên bọn họ chẳng xem cô ra gì, nhanh chóng muốn nhảy vào cuộc
chiến.
“Đoàng.” Trong cảnh ngàn cân treo
sợi tóc, Kiều Duy Đóa nổ súng.
Đám vệ sĩ tránh được, viên đạn bắn
vào sàn nhà tạo thành một cái hố đen ngòm và phát ra tiếng kêu leng keng rúng
động.
Bắn xong một phát đạn làm cánh tay
Kiều Duy Đóa đau tê dại, khẩu súng rớt xuống sàn nhà, nhưng cô lập tức cắn răng
nhặt nó lên và run rẩy chĩa nó vào đám vệ sĩ lần nữa.
Cô nghĩ viên đạn này sẽ uy hiếp
được đám thuộc hạ. Thế mà điều ấy lại làm Hình Tuế Kiến giật mình kinh ngạc.
Chết tiệt, gã muốn cứu Kiều Duy Đóa thoát khỏi nơi đây, chứ không muốn kéo cô
xuống địa ngục!
“Em đừng nổ súng lung tung! Hình
Tuế Kiến quát to, tức giận trợn mắt nhìn cô.
Gã sống hay chết chẳng nhằm nhò gì,
nhưng súng đạn rất vô tình. Nếu nhỡ cô thật sự bắn trúng người thì phải làm
sao? Trong lòng gã, Kiều Duy Đóa mãi luôn là đóa bách hợp tinh khôi kiêu hãnh,
gã không muốn đôi tay cô nhuốm máu!
Giữa lúc Hình Tuế Kiến bàng hoàng,
thì Nhiếp Lạc đã bắt được cơ hội này và tung một cú đá thâm độc vào người gã.
Cô hoảng sợ, còn Hình Tuế Kiến bất
ngờ không kịp phòng thủ mà bị dính đòn đau đớn gập người. Cú đá ấy chẳng khác
nào đánh trúng người cô, xé toạc trái tim cô.
Một vệ sĩ thừa lúc cô ngẩn ngơ, tức
tốc lao lên tham gia cuộc chiến. Quanh cảnh bỗng trở nên nhốn nháo, Kiều Duy
Đóa hoảng hốt cầm khẩu súng trong tay, run rẩy lia khẩu súng vào đám thuộc hạ
và ba người đang đánh nhau tơi tả trên đất.
Tên vệ sĩ kia nổi tiếng là người có
kỹ năng tốt, hơn nữa lấy hai chọi một, đối phương lại cầm trong tay vũ khí có
lợi. Hình Tuế Kiến dần dần rơi xuống thế hạ phong, vốn dĩ lực tấn công rất mạnh
thì hiện giờ đã biến thành phòng thủ.
Nhiếp Lạc tấn công một đòn, gã
phòng thủ một đòn, đằng sau một cây gậy sắt thừa cơ tập trung giáng mạnh vào
lưng gã. Hình Tuế Kiến nhịn đau, tiếp tục phòng thủ.
Ba phút, năm phút, hai mươi phút,
nửa tiếng trôi qua thì trên người Hình Tuế Kiến đầy rẫy những vết thương, thể
lực không còn chống đỡ nổi.
Kiều Duy Đóa cắn môi giơ súng, cố
nén nước mắt, đau nát con tim nhìn những vết bầm trên khóe mắt, trên vành môi
bị rách toạc và cả tấm lưng bê bết máu của gã.
“Đứng đánh nữa!” Rốt cuộc cô đau
xót hét to, “Nhiếp Lạc, tôi sẽ làm tình nhân của anh, đừng đánh anh ấy nữa!”
Cô hét quá lớn khiến ai nấy đều
ngừng động tác.
“Kiều Duy Đóa, mau thu lại lời của
em!” Hình Tuế Kiến giận dữ.
Tên vệ sĩ xem tình hình rồi cầm gậy
nện mạnh xuống, Hình Tuế Kiến đang xao nhãng bị đánh tới khuỵu đầu gối. Gã định
đứng lên chiến đấu tiếp, nhưng một gậy hung tàn nữa lại giáng xuống. Hình Tuế
Kiến hộc một ngụm máu lớn, gã cố đứng dậy nhưng vẫn ngã xuống.
“Đừng đánh nữa!” Sắc mặt Kiều Duy
Đóa tái nhợt cầm súng nhắm thẳng vào tên vệ sĩ, giọng điệu ngân cao đầy sắc
bén, “Nếu anh dám đánh anh ấy một cái nữa, tôi sẽ nổ súng!” Đôi mắt cô đỏ hoe
kết đầy tơ máu, khiến người ta nhận rõ lần này cô tuyệt đối không đùa.
Tên vệ sĩ mím môi, rốt cuộc thu hồi
cây gậy.
Hình Tuế Kiến cố sức muốn đứng dậy,
nhưng lần nào cũng thất bại. Nhìn gã khốn đốn, những giọt lệ to như hạt đậu
lặng lẽ lăn dài xuống đôi gò má cô.
Thắng thua đã định rõ. Nhiếp Lạc
thở gấp, phất tay.
Bắt nhốt Kiều Duy Đóa gần một tháng
nay, cô luôn lạnh lùng im ỉm chẳng khác nào một người máy. Đây là lần đầu tiên
Nhiếp Lạc thấy Kiều Duy Đóa mất bình tĩnh, vẻ mặt cô đau đớn như thể cây gậy
kia đã giáng xuống người mình!
“Thả anh ấy ra và giữ tôi lại, anh
muốn làm thế nào thì cứ làm thế nấy!” Kiều Duy Đóa vẫn giơ khẩu súng, cất giọng
đàm phán.
“Mẹ kiếp, Kiều Duy Đóa, em bốc phét
với tôi!” Hình Tuế Kiến đau đớn thổ hồng hộc, dù đã kiệt sức nhưng gã vẫn nổi
giận lôi đình.
Nhiếp Lạc ngồi trên ghế nghỉ ngơi,
hắn nhìn gã đàn ông đang nằm trên đất khó bảo toàn tính mạng vẫn không chịu từ
bỏ, rồi nhìn qua người đàn bà ngay cả nổ súng cũng chẳng dám nhưng vẫn liều
lĩnh giơ súng định liều mạng, làm Nhiếp Lạc cảm thấy thật vô nghĩa.
“Họ Kiều kia, cô không đủ tư cách
đàm phán với tôi!” Nhiếp Lạc đã mất đi hứng thú trước đó, giờ chỉ thấy chán
ngấy.
Miệng mồm Kiều Duy Đóa thật ngoa
ngoắt, những lời ban nãy khiến mọi hứng thú hắn đối với cô đều hạ nhiệt.
Nghe vậy, Kiều Duy Đóa biết mục
đích của mình đã đạt được và cũng là thời điểm bất lợi nhất.
“Tôi xin anh hãy thả anh ấy đi, tha
cho anh ấy một mạng.” Kiều Duy Đóa luôn ngạo mạn, thế mà giờ đây phải rũ bỏ tự
trọng trước mặt tên côn đồ mình khinh thường nhất.
“Tha cho cậu ta một mạng, vậy phải
chờ xem cô tính sao?” Nhiếp Lạc tàn nhẫn cười khẩy.
“Tôi sẽ ở lại hầu hạ anh.”
Trái tim Hình Tuế Kiến như bị ngũ
mã phanh thây, gã đau xót rống giận: “Kiều Duy Đóa, em đừng chà đạp bản thân
mình!” Cô phải làm người mãi mãi kiêu ngạo trong mắt gã, mãi mãi ngồi tít trên
cao, mãi mãi dùng mũi nhìn thiên hạ và mãi mãi là cô công chúa khó hầu!
Cô như thể không nghe lời gã nói,
“Thả anh ấy ra, anh muốn tôi làm gì cũng được!”
“Ồ, làm gì cô cũng được?” Nhiếp Lạc
nhíu mày.
“Đúng, chỉ cần thả anh ấy ra.” Cô
trả lời mà sắc mặt không chút biểu cảm.
Hình Tuế Kiến thấy trái tim mình
đều bị bóp nát, gã cố sức nhấc người muốn phản kháng. Thế nhưng thanh sắt trong
tay tên thuộc hạ của Nhiếp Lạc chẳng chút khách khí đánh thẳng xuống.
Bờ lưng lại bị tập kích, Hình Tuế
Kiến cắn răng té ngã, còn lòng cô cũng đau nhức liên hồi.
“Chỉ cần thả anh ấy, anh muốn tôi
làm gì cũng được!” Cô lặp lại, hiên ngang nhấn giọng.
“Kiều Duy Đóa, em hãy giữ danh dự,
hãy cho anh thấy sự kiêu ngạo của em lần nữa!” Gã dùng hết sức quát lớn, quát
đến nỗi lồng ngực đau đớn phun ra một ngụm máu.
Cô như nghe được một câu chuyện hài
hước, bật cười khe khẽ, “Tình yêu chân chính thì làm sao còn chỗ đứng cho kiêu
ngạo?” Từ lúc yêu gã, cô đã không thể giữ tròn niềm kiêu hãnh của mình.
Hình Tuế Kiến rúng động mạnh.
Mặt mày Nhiếp Lạc không chút biểu
cảm bước tới trước mặt cô, hất khẩu súng trên tay cô và nâng cằm cô lên: “Chỉ
cần tôi hứa với cô, thì từ nay về sau cô bằng lòng trở thành đồ chơi của Nhiếp
Lạc tôi?”
“Đúng, tôi bằng lòng.” Cô chết lặng
đáp.
Khóe môi Hình Tuế Kiến lại có vết
máu chảy xuống, đấy chính là tự gã cắn nát môi mình. Bây giờ cơ thể gã đau đớn
chừng nào thì trái tim gã càng đau đớn hơn chừng nấy. Kiều Duy Đóa là công chúa
của gã, không thể thành món đồ chơi trong tay tên đàn ông khác!
“Được, vậy hãy xem tôi làm cách nào
để chơi tàn món đồ này!” Hắn thô bạo dùng sức xâm lược miệng lưỡi cô.
Hình Tuế Kiến điên cuồng gào thét.
Mà Kiều Duy Đóa nhắm mắt, không hề chống trả để mặc cho Nhiếp Lạc bế thốc cô
tới chiếc giường đằng sau, thô lỗi cởi bỏ quần áo trên người mình.
Chương 12
Nhiếp Lạc điên tiết áp sát Kiều Duy
Đóa, thô lỗ xé bỏ quần áo trên người cô và dùng miệng mình giày xéo lên môi cô.
Tuy nhiên, có gì đó rất kỳ lạ.
Nhiếp Lạc cáu kỉnh cắn mạnh vào bờ vai trần của cô, thế mà cô vẫn nằm im bất
động như thể không biết đau đớn, không có thần thái, không run rẩy và càng
không hoảng sợ đến rơi nước mắt. Trông cô chẳng khác nào hồn lìa khỏi xác.
Làm tình với một người không có sự
sống, một món đồ chơi không biết giãy dụa khiến người ta thật phiền chán, dẫu
‘hương vị’ có mặn mòi ra sao cũng cảm thấy tẻ nhạt. Bàn tay Nhiếp Lạc đang
chuẩn bị cởi chiếc áo ngực của cô bất chợt mất hẳn sự thèm khát.
“Nhiếp Lạc, anh bớt giả vờ thâm
tình đi, đừng ra vẻ chị ta chết rồi làm anh rất đau khổ!” Nhiếp Lạc sợ hãi run
lên.
Những lời khinh miệt của Kiều Duy
Đóa không ngừng lùa về trong đầu hắn. Mẹ kiếp! Hắn yêu vợ, vợ hắn qua đời khiến
hắn thật sự đau đớn, nhưng hắn không có cách nào để phản bác sự nhạo báng của
Kiều Duy Đóa.
Lồng ngực hắn càng ngột ngạt, hệt
như bị người ta chích thuốc liệt dương. Hắn cảm thấy tất cả đàn bà đều quá đáng
ghét, đặc biệt là con ả trước mắt này!
Nhiếp Lạc thấp giọng chửi đổng một
tiếng. Đúng lúc này, sau lưng Nhiếp Lạc có một khối sức mạnh ập tới, và một cây
gậy mạnh như lực hút trái đất đánh thẳng lên lưng hắn.
Sau lưng bị nện một đòn đau buốt tới
tận xương, Nhiếp Lạc đau đến trợn tròn hai mắt. Hắn quay lại thì thấy Hình Tuế
Kiến dùng hết hơi sức cuối cùng, khom lưng nhịn đau ném hắn qua một bên.
Hình Tuế Kiến cố nhịn đau, cởi
chiếc áo dính đầy máu của mình trùm lên nửa thân người gần như trần trụi của
Kiều Duy Đóa. Gã cài từng hạt nút áo tươm tất cho cô, rồi mới ngã phịch xuống
bên cạnh Kiều Duy Đóa.
Cảnh tượng này khiến ai nấy đều
sững sờ. Bởi vì với thương tích của Hình Tuế Kiến lúc này, gã hoàn toàn không
có khả năng đứng lên tấn công, thế mà gã làm được! Điều đó cho thấy gã cần biết
bao nhiêu ý chí và phẫn nộ. Hơn nữa, bây giờ Hình Tuế Kiến vẫn cầm thanh sắt
lăm lăm trong tay, thở hào hển không cho bất kỳ kẻ nào bước đến gần Kiều Duy
Đóa.
Lúc này Kiều Duy Đóa mới từ trạng
thái ‘biến thân’ thành đồ chơi, khôi phục lại tinh thần.
“Hình Tuế Kiến, anh thật sự không
muốn sống nữa hả?” Giọng cô nghèn nghẹn, hai mắt đỏ hoe.
“Kiều Duy Đóa, nếu em không muốn
anh chết sớm thì đừng làm gì cả! Nghe lời anh một lần, em chỉ cần đứng sau lưng
anh là được!” Gã thở hổn hển, nói.
Mắt Kiều Duy Đóa đỏ hoe, bóp bóp
lòng bàn tay, rốt cuộc vẫn ôm lấy gã, để bờ vai gã che gió chắn mưa cho cô. Một
đám tay sai vây quanh, thế nhưng bọn họ thấy chết không sờn, không hề sợ hãi.
Tận mắt Nhiếp Lạc thấy món đồ chơi
‘sống dậy’, hắn xoa phần lưng đau nhức, phất tay ngăn cản đám thuộc hạ xông lên
động thủ.
“Hình Tuế Kiến, cậu biết rõ con
người tôi nói được thì làm được, nên cậu đừng quá kiêu ngạo. Chỉ cần cậu nhẫn
nại lần này, cậu có thể bình an ra khỏi đây và các mua bán giữa chúng ta vẫn
tiếp tục như cũ!” Nhiếp Lạc nhìn bọn họ gằn giọng.
Nghe vậy, Hình Tuế Kiến lại bật
cười khe khẽ, cười lanh lảnh, cười đến nỗi chẳng ai hiểu gì, tiếng cười che
khuất tư thế chiến thắng của Nhiếp Lạc.
Vài giây sau, gã ngừng cười, thần
sắc trở nên nghiêm khắc: “Nhiếp Lạc, anh từ một tên băng đảng đầu đường xó chợ
leo lên vị trí hôm nay, lẽ nào anh chưa từng trải qua gập ghềnh bão táp?”
Gã biết rõ mà còn cố hỏi khiến
Nhiếp Lạc cảm thấy bực bội, nhưng câu tiếp theo của Hình Tuế Kiến mới làm hắn
giận tím mặt.
“Lẽ nào lúc gặp gian nan, anh để vợ
mình đem thân xác ra bán giúp anh vượt khó?”
“Mẹ kiếp! Không được nhắc tới vợ
tao, hai đứa mày dám nhắc tới vợ tao nữa, tao đập chết bọn mày!” Nhiếp Lạc cáu
gắt và hoàn toàn bị chọc giận, hắn giật khẩu súng trong tay tên thuộc hạ, định
bắn chết Hình Tuế Kiến.
Hắn không cho người khác nói xấu vợ
mình một câu, vậy mà hai người này, một thì nghi ngờ hắn hư tình giả ý với vợ,
một thì dám nói hắn từng bán đứng vợ!
Chẳng những Hình Tuế Kiến không bị
họng súng đen ngòm kia đe dọa, mà còn tiếp tục cao giọng: “Tôi hỏi anh, anh sẽ
cho người khác đụng vào vợ mình sao?”
“Đứa nào dám đụng vào vợ tao, tao
giết đứa nấy!” Nhiếp Lạc gào rú.
Hai tên đàn ông đều dùng ánh mắt
giết người, giận dữ trừng nhau.
Hình Tuế Kiến lạnh lùng nghênh đón
ánh nhìn của hắn: “Tôi hoàn toàn đồng cảm! Ai dám đụng tới vợ tôi thì hãy bước
qua xác tôi trước!”
Gã nói như đinh đóng cột làm trái
tim Kiều Duy Đóa rung động, cánh tay cô càng xiết chặt gã, xiết chặt ‘ngọn núi
lớn’ của cô.
Nhiếp Lạc giật mình ngỡ ngàng. Một
lát sau, Nhiếp Lạc không còn thần sắc giận dữ nữa.
“Cậu thật sự không sợ chết?”
“So với việc vợ mình bị người ta
chà đạp, chết có gì đáng sợ?” Hình Tuế Kiến hỏi ngược lại.
Nhiếp Lạc nhìn gã vài giây, rõ ràng
bây giờ trông Hình Tuế Kiến rất tệ, nhưng trên người gã phảng phất khí thế bừng
bừng, không để ai bén mảng. Tinh thần này được gọi là khí khái trong truyền
thuyết.
“Chết không đáng sợ? Được, vậy tôi
sẽ khiến cậu sống không bằng chết!” Nhiếp Lạc cười cười, rồi thì thầm vài câu
với tên thuộc hạ. Tên thuộc hạ gật đầu đi ra ngoài, lát sau hắn ta cầm một ống
kim tiêm đi vào.
Hình Tuế Kiến chớp mắt đã nhận ra
thứ gì nên càng ôm cô chặt hơn, Kiều Duy Đóa cảm thấy có điềm chẳng lành, hỏi:
“Đó là cái gì?”
Hình Tuế Kiến mím môi không đáp.
Nhiếp Lạc lấy ống tiêm, tàn nhẫn
nói: “Hình Tuế Kiến, cậu là người luôn sống có nguyên tắc, xưa nay không động
vào thứ này, phải không?”
Đôi mắt đẹp của Kiều Duy Đóa mở
lớn, đoán được ống tiêm kia đựng thứ gì làm cả người cô đều căng thẳng.
“Đây là thuốc tán kiểu mới, bọn tôi
gọi nó là ‘tia chớp’. Bởi sức mạnh của nó rất ghê gớm, chỉ cần tiêm một mũi
trong vòng 2 – 3 tiếng thì toàn thân sẽ hưng phấn, nóng ran, khoái cảm trước
nay chưa từng có. Loại thuốc tán này rất dễ gây nghiện, nếu nghiện rồi thì mai
này sẽ điên cuồng phụ thuộc vào, không thể từ bỏ…”
“Không cần!” Chưa nghe xong mà Kiều
Duy Đóa đã hét to.
Thế nhưng Hình Tuế Kiến lại thở
phào nhẹ nhõm. Ít nhất gã có thể khẳng định trò này để đối phó với gã, chứ
không dùng để hành hạ Kiều Duy Đóa. Xưa nay gã chưa từng động vào những thứ
này, cũng không cho đám anh em chạm vào. Bởi vì gã hiểu, chỉ cần dính vào loại
chất độc ấy thì từ nay về sau không thể dừng lại và khó tự kiềm chế.
“Anh muốn chơi trò gì?” Gã biết còn
cố hỏi.
Nhiếp Lạc là người có tình cảm biến
thái, những kẻ làm mích lòng hắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.
“Tôi tin chỉ cần một ngày tiêm cho
cậu ba mũi, không tới ba ngày tôi sẽ biến cậu trở thành con nghiện hoàn toàn!”
Nhiếp Lạc đắc ý nhếch môi.
Hình Tuế Kiến không hề biến sắc như
hắn dự đoán, ngược lại gã khá trấn tĩnh: “Anh cứ giữ tôi lại để đùa bỡn, thả
Kiều Duy Đóa ra.”
“Không cần!” Nhận biết được chủ ý
của gã, sắc mặt Kiều Duy Đóa càng thêm trắng tái. Tuy nhiên, hai tên đàn ông
không để sự kháng nghị của cô lọt vào tầm mắt.
“Được!” Nhiếp Lạc sảng khoái đáp ứng.
“Mang nó tới đây!” Hình Tuế Kiến
xòe tay, không nói thêm gì.
Nhiếp Lạc khựng lại chốc lát, rồi
mới cầm ống tiêm đặt trước mặt Hình Tuế Kiến.
Kiều Duy Đóa định giơ tay chộp lấy,
nhưng hành động của Hình Tuế Kiến nhanh hơn. Một tay gã ngăn cản cô, còn tay
kia dứt khoát cầm ống tiêm đâm thẳng vào bắp tay rắn chắc của mình.
Mày mặt Kiều Duy Đóa bỗng chốc
trắng bệch. Cô thấy chất lỏng trong suốt từ ống kim chảy vào cơ thể gã, vậy mà
Hình Tuế Kiến chẳng hề nhíu mày.
Hình Tuế Kiến rút ống kim ra, vứt
trên mặt đất để đối phương nhìn rõ bên trong đã sạch trơn, “Có thể thả cô ấy đi
chưa?”
Sắc mắt Nhiếp Lạc bỗng trầm xuống:
“Được, cậu ở lại, cô ta đi!” Đằng nào thì hắn cũng không còn hứng thú đối với
Kiều Duy Đóa, giữ lại chỉ tổ chướng mắt và bực bội.
“Kiều Duy Đóa, em đi mau!” Hình Tuế
Kiến đẩy đẩy cô.
Thế nhưng, cô lại nhìn gã chằm chằm
không nhúc nhích: “Anh muốn đuổi em nữa ư?”
Hình Tuế Kiến nhíu mày. Dưới tình
tình này, sao còn gọi là đuổi?
“Tại sao anh luôn như thế? Lẽ nào
khí phách anh hùng đối với anh quan trọng đến vậy?” Cô lẳng lặng hỏi, “Tại sao
anh chưa từng nghĩ xem em có cần hay không?”
Gã bị hỏi mà cứng họng.
“Nếu ban nãy Nhiếp Lạc cưỡng hiếp
em, anh còn muốn em không?” Cô tiếp tục hỏi.
“Sao anh lại không muốn em?” Gã đáp
ngay không chút nghĩ ngợi.
“Nhưng nếu anh thực sự trở thành
con nghiện, anh sẽ vứt bỏ em.” Cô cười thê lương, “Tình yêu của anh luôn viện
cớ như những người đàn ông khác, ngay cả kiêu ngạo cũng chẳng vứt bỏ được.” Vì
sao cô mãi là người bị vứt bỏ?
Khóe môi Hình Tuế Kiến giật giật,
không có cách nào để phản bác.
Cô chuyển ánh mắt về phía Nhiếp
Lạc, hỏi: “Còn mũi thuốc nào không? Xin mang thêm một ống tới đây.”
Yêu cầu của cô khiến sắc mặt Hình
Tuế Kiến bỗng chốc xanh mét.
Nhiếp Lạc hiểu ý cô, hắn trầm tư
một hồi rồi hỏi: “Cô chắc chứ?”
“Không!” Hình Tuế Kiến quát lớn.
Cô bình tĩnh và kiên cường đáp:
“Tôi chắc chắn, xin anh hãy biến tôi thành người giống anh ấy đi! Anh ấy tiêm
một mũi, tôi cũng tiêm một mũi, một ngày anh ấy tiêm ba mũi, tôi cũng thế, đừng
keo kiệt với tôi mũi nào!”
Chỉ cần biến thành những con người
giống nhau, không ảnh hưởng tới niềm kiêu ngạo của gã thì cô có thể được ở bên
cạnh gã. Cô bị gã thành công ‘tống cổ’ một lần, giờ có nói gì đi nữa cô cũng
không tiếp tục ‘mắc mưu’.
Đám thuộc hạ yên lặng đợi lệnh của
Nhiếp Lạc, thế nhưng Nhiếp Lạc chẳng hề có hành động khác thường nào tiếp theo.
Đúng lúc này, ngoài biệt thự bỗng
vang lên tiếng còi xe cảnh sát.
“Ông chủ Nhiếp, bên ngoài có nhiều
cảnh sát lắm!” Đám thuộc hạ biến sắc.
Hình Tuế Kiến kinh ngạc, còn Kiều
Duy Đóa vui mừng điên cuồng, vì cuối cùng bọn họ cũng được cứu rồi! Thế nhưng,
Hình Tuế Kiến không quá lạc quan.
Sắc mặt Nhiếp Lạc trầm xuống, sẵng
giọng: “Hình Tuế Kiến, cậu báo cảnh sát?”
Hình Tuế Kiến mệt mỏi lắc đầu,
“Không, tôi biết chỗ anh có đường hầm bí mật, cảnh sát sẽ chẳng bắt được các
anh. Còn tôi chưa xác định Kiều Duy Đóa có bình an hay không, tôi sẽ không mạo
hiểm.” Gã hiểu tường tận nơi này, báo cảnh sát sẽ chẳng giải quyết được vấn đề.
Bây giờ gã và Kiều Duy Đóa có khả năng sẽ mất mạng tại đây.
Nhiếp Lạc nheo mắt đông lạnh nhìn
gã vài giây. Khi thấy đáy mắt gã không có bóng dáng của sự dối gạt, thì sắc mặt
hắn mới dịu xuống.
“Chúng ta đi!” Nhiếp Lạc phất tay.
Đám thuộc hạ lập tức chuẩn bị rút
lui, hỏi: “Ông chủ Nhiếp, chúng ta xử lý hai người kia thế nào? Bắn chết hả?”
Nhiếp Lạc cầm súng gõ vào đầu tên
thuộc hạ, “Cảnh sát ập tới mà còn muốn giết người? Bọn mày điên hết rồi à?”
Hình Tuế Kiến hoàn toàn bất ngờ.
“Vậy chúng ta đem họ theo?” Tên
thuộc hạ hỏi lại.
“Mang theo làm gì? Để vướng bận
thêm hả?” Sắc mặt Nhiếp Lạc càng ngấm ngầm.
Đám thuộc hạ đều sửng sốt, vậy ý
ông chủ Nhiếp là…
“Còn tính gì nữa? Coi như bọn họ
gặp may, chúng ta đi!” Trước khi Nhiếp Lạc xoay người cất bước, còn bỏ lại một
câu mắng chửi mơ hồ, “Mẹ kiếp, đồ thần kinh! Lấy ma túy ra làm kẹo để giành
giật, chả khác gì cảnh năm xưa giữa hai vợ chồng tôi!”
Đám thuộc hạ chẳng hiểu gì, chỉ ngơ
ngác nhìn nhau rồi lũ lượt nối đuôi kéo đi.
Khi Tư Nguyên theo nhóm cảnh sát
xông vào, Hình Tuế Kiến vẫn còn trong ngỡ ngàng. Với sự hiểu biết của gã về Nhiếp
Lạc, thì tên này thủ đoạn độc ác, vui buồn thất thường. Thế mà không ngờ hắn
lại bỏ qua cho bọn họ.

