Tình Ngang Trái (Tập 5) - Chương 13 - 14

Chương 13

Khi Tư Nguyên nói với Hình Tuế Kiến
những lời đó, sắc mặt Hình Tuế Kiến tái mét xông ra ngoài. Có lẽ do tâm trí rối
loạn nên Hình Tuế Kiến mất đi sự cảnh giác thường thấy, không phát hiện Tư
Nguyên vẫn đang bám theo sau.

Anh thấy Hình Tuế Kiến vừa tăng tốc
vừa nói chuyện điện thoại. Khoảng một tiếng sau, Hình Tuế Kiến dừng xe bên
ngoài một ngôi biệt thự.

Tư Nguyên không dám hành động nông
nỗi, anh đứng ngoài cửa canh chừng rất lâu, mãi tới khi trong biệt thự vang lên
tiếng nổ súng, anh quyết định lập tức báo cảnh sát. Anh luồn vào bên trong,
thấy Hình Tuế Kiến mặc chiếc áo may ô nằm bên cạnh Kiều Duy Đóa. Còn Kiều Duy
Đóa mặc chiếc áo sơ mi nam, toàn thân bê bết máu.

Mặt Tư Nguyên tái xanh: “Đóa, em bị
thương hả?” Anh sốt ruột vọt tới trước mặt cô.

“Mau gọi xe cấp cứu đi, anh ấy bị
thương nặng lắm!” Kiều Duy Đóa lại không thèm nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe ngân
ngấn nước.

Tư Nguyên lập tức gọi tổng đài 120.

“Anh có đau không?” Kiều Duy Đóa vô
cùng lo lắng hỏi người đàn ông đang nằm trên đùi mình.

“Em đừng lo, anh chỉ bị thương
ngoài da thôi… anh không sao.” Hình Tuế Kiến gượng ép kéo khóe môi, đưa tay
vuốt ve gương mặt cô để trấn an, nhưng mỗi cử động đều đau đớn kịch liệt.

“Có phải bị thương ngoài da hay
không, cứ tới bệnh viện khám rồi sẽ biết!” Kiều Duy Đóa nắm tay gã, vừa tức
giận lại vừa đau lòng.

“Em đừng nhích tới nhích lui.” Hình
Tuế Kiến day day trán, có lẽ do tác dụng của thuốc phiện nên bây giờ đầu gã đau
như búa bổ.

Kiều Duy Đóa lập tức ngậm miệng ôm
chặt lấy gã, không dám động đậy gì nữa.

Cảnh sát vẫn tìm kiếm tội phạm khắp
nơi, còn Tư Nguyên thẫn thờ nhìn bọn họ. Xung quanh thật hỗn loạn, nhưng trên
người bọn họ phảng phất một nét đẹp khó có thể dùng ngôn từ để diễn tả. Bởi vì
đáy mắt cả hai chỉ có đối phương, không dung chứa bất luận kẻ nào.

Xe cứu thương tới, nhân viên cứu hộ
chuyển gã lên xe, Kiều Duy Đóa một tấc không rời, bám sát theo sau. Đến bệnh
viện, giường xe lăn được đưa tới, cô đỡ Hình Tuế Kiến lên giường bằng tâm trạng
hết sức chăm chú.

Tư Nguyên đi theo phía sau, ngơ
ngác nhìn bọn họ.

Hình Tuế Kiến được đẩy vào phòng
cấp cứu, cô bị cách ly bên ngoài nhưng cứ đứng lì trước cửa mà chẳng chịu rời
đi.

“Cô gái, trên người cô dính đầy
máu, cô mau đi thăm khám một chút!” Các cô y tá lướt ngang qua, thấy bộ dạng
nhếch nhác của cô đều cất lời khuyên nhủ, ấy vậy mà cô lại luôn lắc đầu.

“Cô gái, cô có thể nói cho chúng
tôi biết, rốt cuộc trong biệt thự đã xảy ra chuyện gì?” Cảnh sát lại càng khó
lấy được lời khai, bởi vì cô chỉ chuyên chú nhìn đăm đăm cánh cửa phòng cấp
cứu.

Mãi đến lúc cánh cửa phòng cấp cứu
bật mở, cô lao tới như tên bắn cầm lấy bàn tay đặt dưới tấm chăn màu trắng.

“Anh đi chụp X-quang, Kiều Duy Đóa,
em mau đi khám để người ta bôi thuốc cho em!” Hình Tuế Kiến ráng giữ tinh thần
căn dặn.

Nửa bên mặt cô sưng vù, vả lại bị
Nhiếp Lạc đá trúng một cước thì chắc chắn bắp đùi và vùng bụng phải bầm tím,
chẳng biết có bị thương hay không?

Cô lắc đầu, nói: “Em không sao.”

“Em không nghe lời, thì anh cũng
không đi kiểm tra.” Hình Tuế Kiến nói.

“Em nghe lời anh!” Cô lập tức đáp.

Hình Tuế Kiến gật đầu, bấy giờ mới
đồng ý để nhân viên cứu hộ và cô tiếp tục đẩy mình tới phòng kiểm tra.

Tư Nguyên có cảm giác cổ họng mình
khô khốc. Thấy cô hết bận bịu, anh mới kéo cô qua cẩn thận kiểm tra vết thương
và bôi thuốc.

Khi chất sát trùng gây cảm giác ran
rát trên gò má và đôi môi, thì cô mới khôi phục tinh thần: “Tư Nguyên? Sao anh
lại ở đây?”

Sự ngỡ ngàng của cô khiến trái tim
Tư Nguyên khẽ lướt một tia khổ sở.

“Anh tới lâu rồi.” Do từ đầu tới
cuối, trong mắt cô không nhìn thấy anh.

Cô rũ mắt xuống, hối lỗi đến mức
không thốt nỗi thành lời.

Tư Nguyên đưa cô đi làm một vài
kiểm tra, trong suốt quá trình thăm khám, cô luôn hiện rõ vẻ bất an.

“Bác sĩ nói em chỉ bị vết bầm,
ngoài ra không có vấn đề gì.” Hình Tuế Kiến bảo vệ cô rất khá.

Quả nhiên mới vừa nghe vậy, cô lập
tức xoay người chạy ra canh chừng trước cửa phòng khám.

Một lát sau, Hình Tuế Kiến cũng
được đẩy ra.

“Tình trạng của anh ấy thế nào?” Cô
nôn nóng hỏi.

“Sau khi chụp X-quang, chúng tôi
phát hiện trên người anh ta có rất nhiều chỗ bị nứt xương.” Bác sĩ thông báo
với cô.

“Có cần… làm phẫu thuật không?” Cô
dè dặt hỏi.

“Trước mắt không cần thiết, nhưng
vết thương của anh ta khá nghiêm trọng, để tránh lưu lại di chứng về sau, chúng
tôi yêu cầu nhập viện để điều trị!” Vị bác sĩ căn dặn, “Cô làm thủ tục nhập
viện xong thì tới văn phòng tôi một chuyến, tôi sẽ viết giấy giới thiệu sắp xếp
loạt kiểm tra kỹ càng cho anh ta…”

Tư Nguyên đi làm thủ tục nhập viện,
còn Kiều Duy Đóa trở ra từ văn phòng bác sĩ. Mới bước vào phòng bệnh, cô thấy
Hình Tuế Kiến đang cố chống người ngồi dậy mặc quần áo.

Động tác của gã rất chậm, vì tự
mình làm nên càng thêm đau đớn. Gã khom lưng mang giày, đau tới mức mồ hôi nhỏ giọt.

“Anh định làm gì?” Cô kinh hãi hỏi,
vì trông gã như chuẩn bị…

“Anh không thể ở đây, ít nhất là
mấy ngày này.”

“Anh lại muốn biến mất? Lại muốn
rời bỏ em?” Cô đứng ngay cửa phòng bệnh, trái tim giá lạnh, ngân cao giọng hỏi.

Gã thở gấp, lập tức phát hiện cô
đang hiểu nhầm: “Duy Đóa, bây giờ cả người anh rất khó chịu…”

Cô vốn định nổi cáu nhưng nghe gã
nói vậy thì vẫn bước lên, “Anh khó chịu chỗ nào?” Giọng cô lành lạnh, nhưng ân
cần khó nén.

“Cả người anh rất khó chịu, tim đập
loạn xạ, mạch máu giãn nở, trước mặt có vô số con kiến bò! Nếu để bác sĩ tiếp
tục thăm khám, anh sợ mình giả vờ không nổi và bọn họ nhất định sẽ phát hiện
anh tiêm ma túy. Nếu cảnh sát biết thì sẽ phiền phức lớn.” Gã không dùng hàng
trắng, nhưng ở trong trạng thái này chỉ một thời gian ngắn mà gã cũng cảm thấy
rất tệ.

Nghe vậy, Kiều Duy Đóa sửng sốt.
Biểu hiện của Hình Tuế Kiến quá trấn tĩnh, suýt chút cô cũng bị lừa.

“Anh không xóa số phone của em.” Gã
nhếch môi nhắn nhủ với cô, “Em đừng giận, chờ anh qua khỏi mấy ngày này sẽ liên
lạc với em.”

“Anh đáng không tin.” Cô mím chặt
môi.

Ngay sau đó, cô bị kéo nhẹ vào một
vòng tay ấm áp.

“Anh sẽ không biến mất, dù có bất
cứ việc gì anh cũng không buông tay em.” Gã can đam.

Bấy giờ cô mới mỉm cười, ngồi thụp
xuống mang giày giúp gã, nhưng…

“Em đi với anh!”

Hình Tuế Kiến suy nghĩ chốc lát rồi
nói: “Được!” Gã không cự tuyệt, bởi vì một Kiều Duy Đóa luôn ngạo mạn là thế,
vậy mà giờ đây trong đáy mắt lại khó che giấu nỗi lo sợ và bất an.

Kiều Duy Đóa bước lên đỡ gã, còn
Hình Tuế Kiến chia một phần sức nặng của mình cho cô, để hai bên hỗ trợ lẫn
nhau.

Tư Nguyên làm xong thủ tục nhập
viện quay về, thấy cảnh tượng ấy khiến anh giật mình đứng ngay trước cửa.

Hình Tuế Kiến và Kiều Duy Đóa cũng
bị ngăn lại.

“Tư Nguyên, ban nãy ở đồn cảnh sát
bọn chị nghe nói đã tìm được Kiều Duy Đóa rồi!” Sau lưng anh có tiếng người ồn
ào.

Kiều Duy Đóa nhận ra đây là giọng
nói hai bà chị gái của anh. Quả nhiên hai bà chị chẳng thèm khách khí gì mà
xông thẳng vào, thấy cô đang dìu một người đàn ông thì mặt mày hai bà chị đều
xám mét.

“Tư Nguyên, em hiểu cô ta nhiều hay
ít? Những ngày Kiều Duy Đóa mất tích, bọn chị mới biết cái quá khứ phức tạp của
cô ta. Thì ra cả gia đình chúng ta đều bị cô ta lừa! Em hãy lập tức chia tay
với cô ta đi!”

“Tư Nguyên, chính là tên đàn ông này!
Cô ta bị tên này cưỡng hiếp tới mang thai, mà còn sống chung với anh ta nữa.
Nói gì thì nói, chị không cho em lấy loại người như thế!” Chị hai anh bắt đầu
cất giọng phản đối kịch liệt.

“Công việc thấp hèn, bằng cấp không
cao, bọn chị đều có thể nén chịu. Nhưng bọn chị tuyệt đối không thể chấp nhận
việc em đi cưới một cô gái thiếu đức hạnh…”

“Được.” Tư Nguyên thốt ra một chữ.

Hai bà chị ngỡ ngàng, anh dễ dàng
bị thuyết phục làm những lời luyên thuyên tiếp theo đã không còn đất dụng võ.

“Em sẽ chia tay với Kiều Duy Đóa và
không cưới cô ấy nữa. Hai chị đừng tranh cãi ầm ĩ, để bọn họ đi đi.” Giọng Tư
Nguyên rất nhẹ, nói xong anh thụt lùi tới hành lang, dựa vào vách tường hít thở
rời rạc.

Kiều Duy Đóa thẫn thờ đỡ Hình Tuế
Kiến, khi đi ngang qua người anh, cô cất tiếng xin lỗi nhẹ nhàng: “Em xin lỗi…”

Nếu có thể, cô thật hy vọng bọn họ
chưa từng bắt đầu, cả hai luôn đứng ở vị trí tình bạn, thì có lẽ sẽ không làm
tổn thương anh đến như vậy.

“Anh chỉ vâng lời các chị mà thôi.”
Tư Nguyên nhắm mắt để mình đừng thấy cảnh cô rời khỏi.

Chương 14

Đêm tái hợp đầu tiên của Hình Tuế
Kiến và Kiều Duy Đóa.

Gã và cô về nhà, trở về nơi giờ đã
thành một ‘căn phòng tối’.

“Chờ vết thương khá lên một chút,
anh sẽ tới công ty điện lực kêu họ mở điện lại, hoặc chúng ta đổi căn nhà khác
phù hợp hơn.” Gã được cô đỡ nằm xuống giường, thở hào hển nói.

Gã sẽ không như trước đây, luôn lo
lắng cô hối hận. Bởi vì sau những việc này, gã nhận ra Kiều Duy Đóa còn kiên
cường hơn gã tưởng, và tình cảm cô dành cho gã cũng rất sắt son.

Nào ai biết được tương lai về sau?
Mọi người đều nói ‘hôm nay có rượu hôm nay say’, có lẽ tình yêu cũng nên như
thế.

‘Anh lại muốn biến mất? Lại muốn
rời bỏ em?’, biểu hiện của Kiều Duy Đóa lúc đó tới giờ vẫn làm con tim gã rung
động.

“Tạm thời không cần.” Cô từ chối
ngay.

Cô không ngốc, nếu bây giờ mở điện
thì đám chủ nợ sẽ nhanh chóng bắt được tin mà tìm tới. Với tình trạng của gã
hiện nay, không thể bị quấy rầy.

“Em không tủi thân à?” Trong bóng
đêm cô càng thêm thơm mát, gã nằm trên đùi cô mà trái tim loạn nhịp.

Nếu có thể sống cả đời như thế này
thì thật hạnh phúc biết bao, và bây giờ họ đang bắt đầu ‘cả đời’. Gã thấy mình
như đang ở trong thế giới trắng đen, được quay về với cuộc đời muôn màu rực rỡ.

Mở to đôi mắt đã hơi mê man, gã cảm
thấy cô đẹp đến khôn xiết và cơ thể gã lại bắt đầu nóng dần lên.

“Không, sống lén lút cũng có tình
thú lắm.” Cô hừ lạnh.

“Kiều Duy Đóa, em cúi mặt thấp
xuống một chút.” Gã ra lệnh.

Gã muốn hôn cô, sau đó… rõ ràng gã
đau tới sắp chết, thế mà gã lại cảm thấy hưng phấn trước nay chưa từng có.

Kiều Duy Đóa chia tay Lục Tư
Nguyên, Kiều Duy Đóa lại về ngôi nhà này lần nữa. Quan trong nhất là, Kiều Duy
Đóa yêu gã! Tất cả những việc này bảo sao gã không hưng phấn cho được.

Kiều Duy Đóa cảnh giác, bởi lẽ vừa
rồi gã còn mềm oặt nằm xụi lơ, thế mà bây giờ đột nhiên hưng phấn như sói đói,
rõ ràng bị bạch phiến phát tác.

“Anh đang nghĩ gì trong đầu đấy?”
Cô nheo đôi mắt đẹp, hỏi.

“Chắc anh bị thấm thuốc rồi, giờ
chỉ muốn cởi sạch đồ em thôi.” Gã thành thật đáp.

Bây giờ trước mắt gã đều là mây
trắng bềnh bồng, còn cô trần truồng nằm trên đám mây chờ gã tới cưỡi mây lướt
gió.

Khóe mắt Kiều Duy Đóa giật giật.

“Anh rất muốn hoàn tất việc chúng
ta bị dang dở trong căn biệt thự.” Gã thêm một bước nữa thành khẩn nói ra ý
nghĩ của mình.

Gã rất muốn ‘cưỡi’ cô. Ai bảo cô
nói cái gì mà sống lén lút rất có tình thú, báo hại đầu óc gã hiện ra đủ loại
hình ảnh màu sắc.

Tay Kiều Duy Đóa run rẩy, cô thật
muốn giáng một cái tát qua. Cô cười gằn, chọc tay sau lưng gã. Gã tức thời đau
tới độ kêu khẽ một tiếng, mồ hôi lạnh túa ra.

“Có đau không?” Cô hỏi.

“Đau!” Hỏi vớ vẩn! Gã khẽ cắn răng,
chớp mắt chẳng thấy mây trắng bềnh bồng đâu nữa, mà chỉ thấy trên đất bằng có
một Kiều Duy Đóa đang cầm roi da, mặc đồ ma nữ lộ ra nụ cười hung tàn.

“Đau như vậy thì anh mau nằm nghỉ ngơi
dưỡng sức đi!” Cô không dùng giọng điệu cáu gắt, mà chỉ dùng ngữ điệu rất nhẹ
nhàng lạnh lẽo.

Gã chỉ bị gãy xương, chứ bộ não
không bị liệt!

Hình Tuế Kiến cũng chả sợ cô, gã
bỗng nhiên nhanh chóng nghĩ ra một cách: “Em ngồi lên người anh đi, anh không
cử động thì em cử động.”

Kiều Duy Đóa thật sự rất muốn đánh
chết gã. Lần này cô chỉ thụi trên ngực gã một cái, mặc dù cô đã kiểm soát cường
độ mạnh yếu nhưng gã vẫn phải hít hà.

Bấy giờ cả người gã như đang bồng
bềnh, thậm chí sinh ra ảo giác và cảm thấy cơ thể mình đã giảm hẳn đau đớn, mãi
tới khi cô thụi vào ngực gã.

“Anh có dám chắc là chỉ cần em cử
động và anh nằm im thì sẽ không đau?” Cô cười gằn, biết rõ còn cố hỏi.

Hình Tuế Kiến khẽ cắn răng, đáp:
“Đúng, không đau!” Đã lỡ mở miệng rồi, nhất định phải duy trì hình tượng con
người kiên cường trước mặt cô, bằng không mai này làm sao cho cô chỗ nương tựa
được? Tuy nhiên, nếu cô ‘cưỡi’ nhẹ nhàng một chút thì gã sẽ vô cùng biết ơn.

Cô càng cười lạnh thêm: “Vậy tối
nay em có thể kỳ vọng anh phá kỷ lục bảy lần nhỉ?”

Đùng, toàn bộ bầu không khí tuyệt
vời lập tức đều bị phá hỏng.

Hình Tuế Kiến chết cứng. Trừ khi gã
là chiến thần tái thế, mới đủ khả năng phá kỷ lục bảy lần dưới tình huống này.

“Ngày tháng chúng ta còn rất dài,
anh không muốn làm em trở thành quả phụ sớm, anh nghĩ… chắc anh nên dưỡng sức
vài ngày thì hay hơn…” Giữa đũng quần hệt như bị ướp nước đá, gã phải đành cố
trấn tĩnh quyết định từ bỏ một đêm xuân tuyệt vời và một cô nàng tuyệt vời.

Gã là người rất thức thời!

“Em ra sofa ngủ đây.” Cô đứng dậy.

Hình Tuế Kiến nhịn đau kéo cô: “Em
nằm với anh đi!” Nào có ai vừa tái hợp lại biểu hiện lãnh đạm như thế? Dù không
thể làm tình, nhưng ngủ chung cũng được mà?

“Có muốn em nhắc cho anh nhớ, trên
chiếc giường này anh đã từng mây mưa nóng bỏng với một người phụ nữ khác?” Cô
ngoài cười nhưng trong không cười, “Hơn nữa, chị ta còn đeo nhẫn của em!” Cô là
đàn bà nên rất hẹp hòi, cô luôn canh cánh trong lòng.

Điều khiến cô canh cánh trong lòng
nhất chính là, cô bị lừa thê thảm.

Hình Tuế Kiến cứng đờ, cắn răng thú
nhận: “Đấy… chỉ là hiểu lầm.”

Hiểu lầm? Thế nhưng sự hiểu lầm này
đã làm cô rơi rất nhiều lệ.

“Vậy khi đó có cái gì bảo vệ màng
‘ra trận’ của anh?” Cô lạnh lùng trào phúng.

Hình Tuế Kiến day trán, dưới tác
dụng của thuốc phiện, đầu óc gã vốn đã rơi vào mơ màng, vậy mà giờ lại cảm thấy
nhức nhối: “Anh có mặc quần lót.” Vì thế hôm đó lúc đứng dậy, gã mới kéo cái
khăn lông nhưng không để cho cô phát hiện.

“Anh không cảm thấy là mình nên
giải thích rõ với em vài việc sao, ví dụ như tờ hôn thú kia từ đâu tới?” Nụ
cười của cô không lọt vào đáy mắt, “Ngoài ra, em khá tò mò, anh dùng cách gì để
thuyết phục Trần Ôn Ngọc giúp anh?”

Cô còn rất nhiều, rất nhiều vấn đề
cần gã giải thích sáng tỏ. Ví dụ như, gã dùng thủ đoạn gì để khiến Trần Ôn Ngọc
chịu giúp đỡ? Theo cô thấy, đối phương chả ưa cô từ lâu nên mới sẵn sàng hỗ trợ
chia rẽ bọn họ! Ngoài ra, chuyện của Phương Nhu là thế nào?

Dưới con mắt càng lúc càng lạnh của
cô, Hình Tuế Kiến đành thở dài thườn thượt: “Tờ hôn thú là của Ôn Ngọc và Que
Củi, cả đời anh chưa từng cầu xin ai, nhưng anh cầu xin cô ấy hãy cứu lấy người
anh em tốt nhất của anh một lần.” Khi đó Que Củi đã lên kế hoạch ở lại chịu hy
sinh, cũng may gã kịp thời phát hiện và ngăn chặn.

“Vì vậy Ôn Ngọc rất oán hận anh,
còn Phương Nhu… chồng cô ấy họ Hồ…”

Đêm đầu tiên của gương vỡ lại lành,
gã vội vàng giải thích.

Đêm tái hợp thứ hai.

Gã ngồi trên sofa dưỡng sức, nhìn
đám công nhân bốc vác khuân đồ ra khỏi nhà. Chiếc giường gã nằm vì bị ‘vấy
bẩn’, nên một cô nàng ưu sạch sẽ đã thẳng tay vứt đi chẳng hề thương tiếc.

Còn Kiều Duy Đóa đang làm gì? Cô
đang bận rộn dùng cồn khử trùng chiếc nhẫn.

Đêm tái hợp ngày thứ bảy.

Các biểu hiện ‘trúng độc’ như mê
man, suy hô hấp, hạ huyết áp của gã đã dần dần biến mất. Đồng thời, gã cũng
không còn ảo giác cô nằm trần truồng trên đám mây trắng nữa. Vốn dĩ ý chí của
gã rất kiên cường, vả lại chẳng những không được uống thuốc giải trừ khoái cảm
đặc biệt, mà còn bị người ta liên tiếp lải nhải bức cung khốn khổ, làm gã mất
sạch mọi khát khao dục vọng.

Gã sống suôn sẻ được một tuần, độc
tính trong người đã bốc hơi gần hết. Gã cảm thấy vết thương đã sắp lành, vì
vậy, gã bắt đầu rục rịch thèm muốn tái hiện phong thái người đàn ông tràn đầy
sinh lực…

Báo cáo nội dung xấu