Vân Thường Tiểu Nha Hoàn - Chương 043 - 044

Chương 43: Nam tử bệnh
nhược.

Chợt nhìn thấy hắn, Y Vân cả kinh, hoảng hốt thu lại
ánh mắt.

Y Vân làm sao có thể quên, nam tử ốm yếu này chính là
bằng hữu của Long Mạc, Long Mạc bởi vì cứu hắn mới thiếu chút nữa bị Hắn y nhân
đâm trúng, may mắn là nàng đã chặn một kiếm kia.

Người này sẽ không nhận ra nàng chứ? Y Vân bất an
không yên, tâm trạng rối bời, nhẹ nói: "Tiểu nử hoa danh là Hoàng
Nhan!"

"Hoàng Nhan?" Vẻ mặt nam tử ốm yếu thực kinh
ngạc, "Nhưng sắc mặt của ngươi thật tốt nha. Ngươi có bệnh sao?" Hắn
ôn hoà hỏi, thanh âm dịu dàng, làm cho người ta không kìm hãm mà nghĩ ngay đến
gió xuân ấm áp.

"Trước kia có, sau khi bình phục màu da liền biến
thành màu vàng."

"Không ngờ chúng ta là đồng bệnh tương liên nha!
*cùng bệnh thì cùng thương xót nhau* Hoàng Nhan, vậy sau này gọi ta Thương
Dung, dung nhan tái nhợt, haha!" Nam tử ốm yếu kia vừa nói vừa nở nụ cười
tự giễu, gương mặt tái nhợt ngày càng trắng, trắng đến trong suốt, tựa như có
thể nhìn thấy dòng máu chậm rãi chảy bên dưới làn da bạch sắc đó.

Y Vân kinh hãi, không ngờ nam nhân này lại nói như
vậy.

"Ngươi là hôm nay mới tới?" Hắn lại hỏi, nói
xong không kìm được ho khan hai tiếng.

"Không phải, ta đã đến từ lâu, nhưng mà hôm nay
mới được diễn tấu." Y Vân nói dối, đơn giản là nàng sợ, sợ bị người của
Quân Lăng Thiên biết được.

"Ah? Ta đã thấy qua ngươi sao? Vì sao cảm thấy
ngươi có chút quen mặt như vậy?"Nam tử ốm yếu lại mỉm cười hỏi han.

"Người như tiểu nữ, hôm nay may mắn được nhìn
thấy công tử đã là phúc khí mấy đời." Y Vân nói xong, liền cúi đầu, không
dám nhìn nữa, sợ bị hắn nhận ra.

"Ngươi đối với một tiểu nha đầu đi nhạc kèm lại
có hứng thú như vậy sao?" Hồng Điệp đã trút bỏ lớp hoá trang, chậm rãi đi
tới ngồi ghé lên chiếc ghế mà nam tử kia đang ngồi, cánh tay trần nhẹ nhàng
khoát lên vai hắn.

Hồng Điệp bỏ đi lớp trang điểm, giống như trong màn đêm
nhẹ nở ra những đoá hoa tươi, có một chút phong tình.

"Hoàng Nhan, sau này ngươi chuyên đi nhạc kèm cho
ta, ta đã cùng Dương ma ma nói qua. Ngươi lui ra đi." Hồng Điệp mềm nhẹ
nói, ngay cả giọng nói cũng thực thu hút.

Y Vân nhanh chóng cáo lui, chậm rãi đi ra ngoài, nàng
cảm giác được ánh mắt nam tử ốm yếu kia luôn đuổi theo nàng.

Chẳng lẽ hắn hoài nghi mình sao? Hiện giờ giả trang,
ngay cả nàng cũng không nhận ra mình, chẳng lẽ hắn chỉ gặp nàng một lần liền có
thể nhận ra sao? Có lẽ sẽ không, chẳng qua là nhìn thấy quen mặt thôi, Y Vân
trấn an chính mình.

Trong căn phòng nhỏ trống rỗng, ban đêm chính là thời
điểm Phồn Hoa Viên náo nhiệt nhất, cũng là thời gian hoạt động của nữ tử thanh
lâu, Loan Nguyệt cùng Tế Yêu còn chưa có trở lại, có lẽ vẫn còn tiếp khách.

Đặc biệt làm nhạc kèm cho Hồng Điệp nên Y Vân liền rất
rãnh rỗi.

Gặp được bằng hữu của Long Mạc, Y Vân bỗng nhiên nghĩ
đến có một tin tức trọng đại cần người này báo cho Long Mạc. Đó là mối quan hệ
giữa Tinh Mang Quốc và Quân Lăng Thiên, còn có việc hoà thân của Tinh Mang Quốc
ắt hẳn là có mục đích khác, nếu để Thanh Tâm công chúa đi hoà thân có lẽ sẽ gặp
nguy hiểm.

Nhưng, làm cách nào để đem tin tức này cho hắn biết mà
không để lộ thân phận của nàng đây?

Y Vân ngồi trước bàn trang điểm, nhíu mày suy tư, sau
một lúc lâu, vẫn nghĩ không ra cách nào hay, xem ra chỉ có thể dùng thư để
chuyển lời cho hắn.

Trong phòng cũng có giấy và bút mực, Y Vân viết lời
nhắn, siết chặt mảnh giấy trong tay, hướng khuê phòng Hồng Điệp đi đến.

Trong khuê phòng của nàng có tiếng cầm du dương truyền
ra, là Hồng Điệp đang đánh đàn. Y Vân nghiêng tai lắng nghe, sau một lúc nghe
thấy thanh âm cười ôn hoà của nam tử ốm yếu kia, lúc này mới yên tâm lấy bức
thư nhét vào khe cửa phía dưới.

Lợi dụng vào tiếng đàn, Y Vân xoay người lặng lẽ rời đi.

Đi được vài bước, không may chạm mặt với một nam tử
cao lớn, thắt lưng mang kiếm, nhìn dáng vẻ chắc là thị vệ của nam tử kia. Y Vân
cuống quít cúi đầu, lặng lẽ chạy trốn.

Đến nay Y Vân vẫn không rõ thân phận của nam tử ốm yếu
kia, có lẽ địa vị cũng hết sức tôn quý, bằng không có thể nào trở thành bằng
hữu của Long Mạc.

Một lần nữa trở lại căn phòng nhỏ, Y Vân cảm thấy có
chút mệt mỏi, mới từ chỗ Quân Lăng Thiên chạy đến thanh lâu, cũng không biết đã
chạy qua bao nhiêu con đường, liền ngã lên trên giường, nàng cần phải nghỉ một
hồi.

Đêm, ở trong ấn tượng của Y Vân, luôn luôn là sự yên
lặng mà thanh bình. Nhưng ở thanh lâu, đêm lại nhốn nháo như vậy.

Từ khe hở nơi cửa sổ, truyền đến tiếng ca lả lướt,
triền miên nức nở, rung động đến tâm can. Tiếng người nói liên miên, không dứt
bên tai, anh anh ong ong.

Dù là tâm Y Vân vốn bình lặng như mặt nước, cũng không
khỏi có chút buồn bực.

Không biết cái tên ma đầu Quân Lăng Thiên có thoát
thân khỏi trập pháp kia không? Ý nghĩ này không hề dự báo trước xuất hiện trong
đầu Y Vân, nàng giật mình hoảng sợ. Tại sao lại nghĩ đến hắn? Y Vân nhớ đến câu
nói cuối cùng kia của hắn, chính là cho dù trời đất thay đổi thế nào, cũng phải
bắt ngươi về.

Để hắn không thể đến đây, thì tốt nhất là vĩnh viễn bị
vây bên trong trận đi. Nhưng nàng lại có chút không đành lòng, như vậy chẳng
phải hắn sẽ bị chết đói hay sao.

Người như hắn, trận pháp đó sao có thể vây hắn cả đời,
chỉ có thể trong nhất thời mà thôi, vẫn là nên lo lắng cho chính mình đi, nếu
lại bị hắn bắt được thì biết làm sao bây giờ?

Đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên có tiếng đập cửa
nhẹ nhàng truyền đến.

Tâm Y Vân hốt hoảng, sẽ là ai đây? Ở thanh lâu ẩn
thân, thật đúng là phập phòng lo sợ.

"Hoàng Nhan, có ở đây không?" Thanh âm thực
dịu dàng, đúng là nam tử ốm yếu kia, hắn sao lại tới đây?

Y Vân mở cửa, nam tử liền nhẹ bước tao nhã đi đến. Hắn
bước đi thong thả không nhanh không chậm, đầu khẽ nâng, dường như đã có thói
quen ngẩng cao đầu trước người khác.

Y Vân đối với vị nam tử bị ốm đau tra tấn này có chúng
đồng cảm, cười yếu ớt nói: "Là ngươi? Không biết công tử đêm khuya đến, là
có chuyện gì?"

"Đêm khuya sao? Đây là thanh lâu, còn phân biệt
buổi tối hay ban ngày ư?" Nam tử kia trên vầng trán như trước cất giấu vẻ
bi thương nhàn nhạt, nhưng một nụ cười dịu dàng lộ ra trên gương mặt hắn, khiến
cho thần sắc tái nhợt có chút sáng rỡ. "Hoàng Nhan, chúng ta là đồng bệnh
tương liên, sau này cũng đừng có mở miệng lại một tiếng công tử, kêu ta Thương
Dung đi."

"Được, Thương Dung, tên của ngươi so với tên của
ta thật giống nhau!" Y Vân cười nói, nhìn thấy hắn có vẻ ưu sầu, nếu như
có thể, Y Vân nguyện ý mang đến niềm vui cho nam tử này.

"Thương Dung, ngươi còn chưa nói đến tìm Hoàng
Nhan có chuyện gì đây?" Y Vân cẩn thận hỏi han, thực sợ hắn đã biết lá thư
là do nàng cố ý gởi.

"Ah, cũng không có việc gì, có lẽ do chúng ta có
cùng hoàn cảnh bệnh tật, ta nhịn không được tới thăm ngươi một chút."

"Thật sự?" Nhìn thấy ánh mắt nam tử này
trong veo không có nửa điểm tạp niệm, Y Vân thật cao hứng khi có một Đại ca ôn
hoà như vậy quan tâm nàng.

"Hoàng Nhan, trút bỏ lớp hoá trang đi, đêm nay
Hồng Điệp sẽ không tiếp tục khiêu vũ, ngươi cũng không cần tiếp tục đi nhạc
kèm."

"Trút bỏ lớp hoá trang? Hoàng Nhan vẫn là nên
mang theo lớp trang điểm này, ta chỉ sợ làn da của mình sẽ làm bẩn ánh mắt của
ngươi." Bảo nàng trút bỏ lớp hoá trang, nam tử này thật sự hoài nghi thân
phận của nàng?

"Như thế nào đây? Ta đã nói chúng ta là đồng bệnh
tương liên." Nam tử ốm yếu trầm ngâm, bỗng nhiên ôn nhu nói: "Ngươi
có phải sợ ta nhận ra ngươi? Tiểu nha đầu!"

"Nhận ra? Hoàng Nhan trước kia có gặp qua ngươi
sao?" Tâm Y Vân cả kinh, hắn cuối cùng là nhận ra

Nam tử kia vừa nói xong, liền mở ra lòng bàn tay,
trong bàn tay trắng nõn đó là lá thư đã bị nắm thành một khối tròn, đúng là lá
thư do Y Vân viết. Nàng liền giật mình, chẳng lẽ hắn biết đây là do nàng làm,
làm sao có thể?

"Đây là cái gì, Hoàng Nhan không rõ." Y Vân
khống chế tâm trạng kinh hãi, hờ hững nói.

"Thật sự không biết? Tiểu nha đầu, ta cũng biết,
ngươi chính là tiểu nha hoàn của Mạc, chúng ta đã gặp qua một lần, chẳng lẽ
ngươi đã quên? Nếu không phải do phong thư này, ta sao dám xác nhận đó là ngươi
chứ? Làm sao ngươi lại đem mình biến thành bộ dạng thế này. Haha." Nam tử
ốm yếu nói xong, đôi mắt không hề chớp nhìn chằm chằm Y Vân.

Y Vân nhớ tới nàng vừa rồi tình cờ đụng phải nam tử
cao lớn kia, xem ra hắn đã biết đây là do nàng làm.

"Đúng, ta chính là tiểu nha hoàn kia." Y Vân
bất đắc dĩ nói.

Nghe được câu này, bên môi Thương Dung như cũ lộ ra
một tia mỉm cười như ánh mặt trời, nhưng mà trong mắt lại tựa như có ánh quang
lạnh lẽo tối tăm chợt loé rồi biến mất. Quân Lăng Thiên mặc dù thường xuyên bóp
chặt cổ của nàng, nhưng, Y Vân chưa bao giờ nhìn thấy loại thần sắc này trong
mắt hắn.

Đây là sát ý.

Y Vân không khỏi kinh hãi lui về phía sau vài bước,
thiếu chút nữa là đụng vào góc bàn.

Thương Dung chợt chạy đến, đỡ lấy Y Vân, tay hắn nhẹ
nhàng chạm vào bàn tay mềm mại của Y Vân, một cảm giác lạnh như băng truyền
đến, tay hắn đúng là lạnh lẽo, không có một chút độ ấm, xem ra hắn thật sự bệnh
không nhẹ.

Với khoảng cách gần như vậy, có một mùi hương dược
liệu từ trên người hắn bay đến, thấm vào ruột gan.

"Phải cẩn thận nha, đừng đụng vào góc bàn."
Hắn cười nói, nụ cười chân thành mà ngây thơ.

Y Vân hoài nghi mình đã nhìn lầm rồi, một nam tử bị
bệnh tật giày vò hàng năm như vậy, như thế nào lại muốn giết nàng? Huống chi
hắn còn là bằng hữu Long Mạc, sao lại thương tổ

"Ngươi có bệnh, vì sao còn đến Phồn Hoa Viên, vì
sao không hảo hảo ở lại trong nhà dưỡng bệnh? Hoàng Nhan khuyên ngươi sau này
vẫn là không nên tiếp tục đến những nơi như thế này!"

Trong mắt nam tử ốm yếu thoáng qua một tia kinh ngạc,
còn có một chút cảm động.

Lời nói quan tâm như vậy, hắn rất ít khi nghe được. Nữ
tử thanh lâu chỉ cần có thể kiếm tiền, đều là quấn quít lấy hắn không buông.

"Nha đầu ngốc, Thương Dung tất nhiên là quan tâm
đến thân thể của mình. Nhưng mà ngươi còn ở lại nơi này, ta thật lo lắng, không
bằng, ngươi theo ta hồi phủ đi."

Hồi phủ? Hai chữ này thật đúng là cám dỗ nha, nếu hắn
không phải là bằng hữu Long Mạc, Y Vân có thể cân nhắc đến phủ của hắn để làm
nha hoàn, dù sao so với thanh lâu cũng tốt hơn nhiều. Nhưng, hắn lại là bằng
hữu Long Mạc, nếu ở trong phủ hắn ngẫu nhiên gặp mặt Long Mạc, nàng phải cư xử
như thế nào cho phải.

Nghĩ đến điều này, Y Vân nói: "Hoàng Nhan vẫn là
sống ở chỗ này đi, trong phủ của ngươi có lẽ cũng không thiếu nha hoàn."

"Nha hoàn đúng là không thiếu, chính là thiếu
người như ngươi."

"Ta như thế nào? Thiếu người xấu như ta
sao?" Y Vân mỉm cười thản nhiên.

"Không! Thiếu người lan tâm tuệ chất như ngươi."
Hắn nở nụ cười, ngay cả đôi mắt cũng ánh lên vẻ trong vắt.

"Thương Dung đại ca cũng đừng có giễu cợt Hoàng
Nhan, ta còn không biết tên thật của ngươi nha?"

"Đã kêu ta Thương Dung đại ca, ta gọi ngươi là
Nhan muội muội, không tốt sao?"

"Thương Dung? Tên của ngươi cũng rất giống hoa
danh nha?" Y Vân bỗng nhiên nghịch ngợm nói.

"Ha ha ha," Nam tử ốm yếu bỗng nhiên phát ra
tiếng cười, đây là hắn nhiều năm qua, lần đầu tiên mới hiểu được tiếng cười
thật sự.

Chương 44: Kinh kiến
Long Mạc.

Ban ngày ngủ say, ban đêm hoạt động.

Ngày qua ngày, đêm từng đêm, mỗi ngày cứ thế mà trôi
qua.

Bên tai tràn ngập tiếng đàn, mũi chỉ ngửi thấy hương
thơm son phấn, trước mắt dập dìu xiêm áo, cẩm phục lộng lẫy.

Thật sự là hương vị phú quý, ôn nhu.

Người nếu ở nơi này càng lâu, muốn không truỵ lạc
cũng khó.

Nam tử ốm yếu Thương Dung, cứ hai ngày lại tới Phồn
Hoa Viên thăm Y Vân, không hề đi tìm nữ tử khác, chỉ cần Y Vân.

Hắn luôn dùng thanh âm trầm thấp mềm nhẹ nói chuyện
với nàng, luôn cười ôn hoà, vẻ mặt hắn chỉ có một biểu cảm tựa như đã chạm khắc
sâu trên khuôn mặt hắn. Hắn ân cần như vậy, Y Vân thật chưa bao giờ nghĩ tới ở
nơi như thế này cũng có thể gặp được một người tốt, thật lòng quan tâm đến
nàng, giống như đại ca của nàng.

Y Vân từng trông mong từ trong miệng hắn tìm ra chút
tin tức của Long Mạc, nhưng mà hắn luôn tránh né.

Hắn chỉ nói tin tức đã được chuyển cho Long Mạc, nàng
không cần phải tiếp tục lo lắng, nhưng đối với những chuyện khác lại im lặng
không nói. Chính Y Vân cũng chán nản, hắn đã cùng Nguyệt Hạ Hương thành thân,
nàng còn muốn hỏi thăm tin tức của hắn làm gì, chẳng qua là làm bản thân thêm
bi thương mà thôi.

Trong lòng vì sao không thể bỏ đi nỗi nhớ đối với hắn!

Lại một đêm không ngủ, Y Vân vừa diễn xong một khúc,
đang ôm tỳ bà hướng căn phòng nhỏ đi đến.

Nàng vừa đi vừa suy nghĩ, bỗng nhiên phát hiện đã
nhiều ngày không nhìn thấy Thương Dung, không biết thân thể của hắn có việc gì
hay không, không phải là bệnh nặng chứ?

Đột nhiên, có một tiếng nói quen thuộc gầm: "Cút!
Cút ngay! Để cho ta uống!"

Thanh âm kia xuyên qua cửa sổ một gian nhà, lướt qua
tiếng người hỗn tạp cùng tiếng đàn đinh đông, nhẹ nhàng chui vào trong tai Y
Vân, ở trong tai nàng khuấy động không ngừng.

Tâm Y Vân bị thanh âm kia tác động, mãnh liệt đập
thình thịnh không ngừng, thân mình giống như bị bất động, không thể nhúc nhích.

Là hắn?! Là Long Mạc! Đúng là thanh âm của Long Mạc.

Y Vân chăm chú đứng yên, hy vọng lại nghe được thanh
âm của hắn.

Nhưng, trong gian nhà kia lại không có một tiếng động
nào.

Một lát, một lục y nữ tử thất tha thất thểu từ trong
phòng lui ra, hốt hoảng chạy vội tới, không ngờ lại đụng phải Y Vân. Nàng là
một trong những hoa hồng ở Phồn Hoa Viên, Mặc Vân cô nương, bởi vì mái tóc nàng
đen dài như mây.

"Mặc Vân tỷ, xảy ra chuyện gì?" Y Vân giữ
chặt nàng hỏi.

"Vị công tử kia say, say đến như vậy, hắn sẽ
không say đến chết đấy chứ?" Mặc Vân cả người run rẩy nói.

"Say chết?" Chợt nghe đến chữ chết, Y Vân
kinh hãi không thôi, Long Mạc như thế nào sẽ chết?

"Hoàng Nhan, ngươi giúp ta chăm sóc hắn một chút,
ta đi tìm Dương ma ma!" Mặc Vân nói xong, liền chạy đi.

Y Vân chầm chậm hướng vào gian nhà kia, đứng yên ở
cửa, lắng nghe âm thanh bên trong.

Nhưng bên trong trừ bỏ yên tĩnh, cũng chỉ là yên tĩnh.

Trong lòng lo lắng cho Long Mạc ngày càng lớn, nàng
lặng lẽ vén lên rèm cửa, nhìn xung quanh.

Trên bàn chén bát lộn xộn, ghế bên cạnh bàn trống
không, không có người.

Gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, chiếc màn màu phấn hồng
theo gió mà phiêu động, nhưng mà, trên chiếc giường chạm khắc tinh xảo cũng
không có

Đôi mắt Y Vân trong suốt nhìn qua một lượt căn phòng,
cuối cùng ở góc tường nhìn thấy góc áo sắc màu nguyệt bạch.

Y Vân chậm rãi đi vào bên trong, khi nhìn thấy Long
Mạc, trong lồng ngực liền cảm giác khó chịu, thật giống như trái tim bị đâm
trúng, tâm tư đau đớn.

Đó là Long Mạc sao? Là Mạc Vương gia cao ngạo lạnh
lùng đây sao? Là bạch y Đại ca ca phong nhã sao?

Dáng vẻ hắn thảm hại ngồi dưới đất, sắc mặt tái nhợt
như tuyết, đôi mắt nhắm chặt, sợi tóc rối tung, một cái vò rượu lạnh lẽo nằm
dưới chân hắn.

Hắn là đang ngủ sao? Nhưng mà sao lại không nghe thấy
hơi thở, Y Vân chậm rãi đi đến bên cạnh hắn.

Mùi rượu nồng đậm bay tới, hắn rốt cuộc là đã uống bao
nhiêu rượu? Hắn vì sao lại đến thanh lâu tìm say? Chẳng lẽ cuộc sống của hắn có
gì không vui ư?

Cúi người xuống, bàn tay nàng run rẩy mà nhẹ nhàng
chạm vào gò má Long Mạc, lạnh buốt, hắn lại không phản ứng chút nào, hắn sao
lại say đến mức vô tri vô giác như vậy?

Nhìn vẻ mặt hắn cô đơn lạnh lẽo, một nỗi bi thương
tuôn ra trong lòng.

Y Vân đem hết khí lực trong người, nâng Long Mạc lên,
chậm chạp đem hắn bước đến bên giường, đặt hắn nhẹ nhàng nằm xuống, sau đó nàng
lấy khăn thấm ướt bằng nước nóng, giúp Long Mạc lau mặt. Lại rót một chén nước
từ từ giúp hắn uống vào. Y Vân biết người say rượu sẽ rất dễ khát nước.

Cửa có tiếng bước chân truyền đến, Dương ma ma của
Phồn Hoa Viên cùng Mặc Vân đã đến.

Dương ma ma nhìn thấy gương mặt cùng y phục của Long
Mạc, hơi nhíu mày, nói: "Đây chính là một vị khách quý, không thể để xảy
ra điều gì bất trắc. Mặc Vân, tại sao ngươi lại để cho khách nhân uống nhiều
rượu như vậy!"

"Đâu phải là ta để cho hắn uống, hắn vừa đến đây
là liền giơ vò rượu lên mạnh mẽ uống. Mặc Vân ngăn thế nào cũng đều không
được!" Mặc Vân thập phần uỷ khuất nó

"Ma ma, vẫn là nhanh tìm người đi lấy thuốc giải
rượu đi!" Y Vân vội vàng nói, hiện giờ cũng không phải là thời gian để
trách phạt.

"Được, đã phái người đi, thị vệ vị khách nhân này
không có đi theo sao?" Dương ma ma hỏi.

"Vị khách này tới một mình, chưa từng mang thị
vệ!" Mặc Vân nói.

"Được, nếu như thế, hai người các ngươi nhất định
phải hết lòng chăm sóc hắn." Đang nói, có người mang thuốc tới.

Giúp Long Mạc uống thuốc, Y Vân cùng Mặc Vân liền canh
giữ bên người Long Mạc.

Đêm dần dần buông xuống, Mặc Vân trực ở một bên đã sớm
buồn ngủ.

Trên giường Long Mạc bỗng nhiên nỉ non một tiếng trầm
thấp, "Vân nhi!" Thanh âm không lớn, nhưng rõ ràng bay vào tai Y Vân.

Ai? Hắn nói ai? Vân nhi?

Trong lòng tức thì chua xót, hắn đang kêu Mặc Vân sao?
Hắn tân hôn vui vẻ như vậy lại đi quyến luyến một nữ tử thanh lâu sao?

"Vân nhi, là Đại ca ca hại ngươi." Lại một
tiếng nỉ non mơ hồ.

"Ngươi chờ, Đại ca ca sẽ đi cứu ngươi! Ngươi rốt
cuộc là bị bọn hắn giấu ở nơi nào?" Thanh âm thống khổ, mày nhíu chặt.

Y Vân lập tức kinh hãi trừng lớn hai mắt, hắn đang nói
ai? Hình như không phải là Mặc Vân, là nói nàng sao? Làm sao có thể? Hắn sẽ
không biết chân tướng, Nguyệt Hạ Hương sao lại chịu đem sự thật nói ra đây? Hắn
không thể nào biết được?

"Vân nhi, tha thứ Đại ca ca ngu dốt, Đại ca ca
sai lầm rồi, Vân nhi, ngươi có mạnh khoẻ không?"

Y Vân nghe vậy, từng giọt lệ như ngọc trai, tí tách
theo gò má nàng chảy xuống. Hắn là nói nàng, thật là đang nói nàng. Đại ca ca
đúng là vẫn còn nhớ đến nàng. Trong khoảnh khắc này, Y Vân cảm giác những uỷ
khuất mà nàng phải chịu đựng trong mấy ngày qua cuối cùng cũng được hồi bá

Nàng ghé vào bên tai Long Mạc, ôn nhu nói: "Vân
nhi của ngươi không có việc gì, không cần thương tâm. Nàng sẽ không hận ngươi,
ngươi cần phải tỉnh lại nha!"

Nghe xong lời nói của Y Vân, chân mày Long Mạc khẽ
giãn ra, dường như đã chìm vào mộng đẹp.

Sau một đêm không rời, khi ban ngày vừa sáng rõ, Y Vân
mới phát hiện trong phòng không còn nước ấm, liền đứng dậy đi tìm.

Long Mạc từ từ tỉnh lại, đập vào mắt là màn tơ hồng
phấn, hắn biết mình đã say ở thanh lâu. Chẳng lẽ là bởi vì say rượu mà đêm qua
hắn ngủ thật yên giấc. Từ khi đánh mất Y Vân, đã lâu Long Mạc không có một giấc
ngủ an bình như vậy.

Nâng người ngồi dậy, liếc mắt một cái thoáng nhìn thấy
một lục y nữ tử ngồi bên giường, mái tóc đen như mây như mực.

"Ngươi là người đêm qua tiếp rượu cho ta?"
Long Mạc nhẹ chau mi hỏi.

"Mặc Vân có tội, Mặc Vân vốn nên ngăn cản công
tử, không để công tử uống nhiều rượu như vậy!" Mặc Vân nói, nếu bị vị công
tử này trách mắng, nàng làm sao có thể tiếp tục sống ở nơi này.

"Không phải lỗi của ngươi! Bổn công tử là tự
nguyện uống rượu, ngươi vô can, đêm qua là một mình ngươi chiếu cố ta
sao?" Long Mạc mơ hồ nhớ một thanh âm êm ái, ở bên tai hắn luôn nói, Vân
nhi không có việc gì, Đại ca ca không cần thương tâm, ngươi cần tỉnh lại nha!

Thanh âm nhẹ nhàng, thản nhiên, ôn nhu, rõ ràng không
phải là thanh âm của nữ tử trước mắt này.

"Còn có Hoàng Nhan cũng chăm sóc công tử một đêm!
Nước ấm đã hết, nàng là đi lấy nước." Mặc Vân nói.

"Thế à!" Long Mạc thản nhiên lên tiếng, từ
trên giường bước xuống, sửa lại một chút mái tóc hỗn hộn, vuốt lại y phục.

Đã thật lâu mà vẫn không tìm thấy tung tích Vân nhi,
đêm qua Long Mạc vô cùng tưởng nhớ, kìm chế không được nỗi lòng đau khổ, hắn
vốn rất ít khi đến thanh lâu nhưng đêm qua lại lặng lẽ một mình tới đây tìm say

Uống hết một vò, nỗi nhớ trong lòng lại chậm rãi lan
toả, cứ thế mà uống, mãi cho đến khi say không còn tri giác, đêm qua, là lần
đầu tiên Long Mạc uống nhiều như vậy. Không biết là bởi vì say một hồi, hay là
bởi vì thanh âm của nữ tử kia, tâm tình Long Mạc có chút tốt hơn, hắn còn muốn
tiếp tục đi tìm Y Vân.

Thanh âm của nữ tử đêm qua có phần giống với Vân nhi,
hắn nhất định phải gặp mặt nàng.

"Gia! Chúng ta có thể vào không?" Ngoài cửa
bỗng truyền đến thanh âm của Đinh Lang.

Long Mạc đáp một tiếng, Đinh Lang cùng Băng Nham đi
vào.

"Các ngươi sao lại tới đây? Có chuyện gì
sao?" Long Mạc hỏi.

Băng Nham đến bên tai Long Mạc, nhỏ giọng nói:
"Hoàng thượng cho mời Vương gia vào cung."

Long Mạc sửng sốt, chẳng lẽ có việc gì gấp?

Xoay người hướng Mặc Vân nói: "Ngươi nói đêm qua
còn có một nữ tử chiếu cố ta, gọi là Hoàng Nhan phải không?"

Mặc Vân gật đầu.

Long Mạc nhớ kỹ tên này, hắn còn có thể lại đến.

Sửa sang lại tốt dung mạo, Long Mạc liền cùng Đinh
Lang, Băng Nham vội vàng ra ngoài.

Trước mắt đi tới là một nữ tử bạch y, hắn cũng không
để ý, hắn làm sao có thể nghĩ tới, đây chính là Y Vân mà hắn cố công tìm kiếm.
Một thân cải trang tươi đẹp này, mái tóc đầy châu ngọc, sắc mặt vàng như nến,
đôi mắt trói buộc cúi mình, nữ tử như thế sao là Y Vân của hắn.

Y Vân nhìn thấy Long Mạc mang theo Đinh Lang cùng Băng
Nham đi tới, vội vàng cúi đầu, hàng mi rũ xuống.

Nàng nhìn thân ảnh Long Mạc bạch y nhẹ nhàng ở bên
người lướt qua, mặc dù vẫn còn mùi rượu nhàn nhạt, nhưng trong đôi mắt lại loé
lên ánh sáng kiên định, hắn cuối cùng cũng đã khôi phục lại tinh thần

Đôi mắt Y Vân gắt gao đuổi theo bóng lưng Long Mạc,
mãi cho đến khi bạch y của hắn thoát khỏi Phồn Hoa Viên.

Báo cáo nội dung xấu