Đoạn Hồn Tuyệt Cung - Hồi 04

Hồi 4: Hai viên bích ngọc hình bát giác

Cuộc sống êm đềm
giữa Đông Bích và Thần Ảnh Vương bất lão lặng lờ trôi đi theo thời gian.

Cho đến một buổi
chiều nọ, Thần Ảnh đi đâu từ sáng đến giờ, mới chạy về chỗ ở gọi Đông Bích:

- Tiểu đệ ơi! Chúng
ta ra ngoài này đánh bi chơi nào, rồi ta kể chuyện này cho nghe.

Đông Bích nhìn thấy
Vương bất lão hơi có phần giận dữ nên nó hằn học:

- Từ sáng đến giờ
đại ca đi đâu để tiểu đệ một mình ở đây buồn quá vậy.

Thần Ảnh khì khà
nhỏ giọng:

- Thì ta ra ngoài
thị trấn để tìm mua một vài bộ đồ cho tiểu đệ và....

Đông Bích chận lời:

- Mà đại ca có mua
sắm cho đại ca không hay cứ mặc mãi mấy bộ rách nát đó.

Thần Ảnh hớn hở:

- Có, có chứ, một
bộ coi được lắm.

Vừa nói, Vương bất
lão vội vàng lấy trong người ra một gói đồ rồi mở tung ra.

Lão đưa một bộ cho
Đông Bích còn lão cũng lấy một bộ khác ướm lên người. Lão hỏi Đông Bích:

- Tiểu đệ bằng lòng
không?

- Đại ca chọn là
tiểu đệ chịu liền.

Nhưng nó để ngay bộ
đồ xuống nhìn chằm chặp Vương bất lão hỏi:

- Mà tiền đào đâu
ra để đại ca mua sắm?

Vương bất lão cười
xòa:

- Để ta kể cho tiểu
đệ nghe....

Rồi lão ta tằng
hắng lấy giọng nói tiếp:

- Lúc sáng, vừa rời
khỏi nơi này, ta đang đi thì thấy phía trước có một đoàn tiêu cục, có lẽ họ
đang chuyển vận cái gì quan trọng lắm. Ta liền tìm chỗ nấp thì vừa lúc đó, một
toán người bịt mặt, mặc toàn đen cỡi ngựa từ phía sau phi nhanh đến, rồi bất
thần tấn công chớp nhoáng đoàn tiêu cục. Những người bịt mặt tuy ít nhưng toàn
cao thủ nên chỉ trong một lát, phe tiêu cục bị thiệt hại gần hết nhân mạng.
Thấy nguy, một người trong tiêu cục liền ôm một chiếc rương đen, nhỏ phóng chạy
nhưng không thoát được những mũi ám khí, phi trâm của một người đàn bà bên phe
bịt mặt nên gã nhào xuống, chiếc rương rời khỏi người rơi bật nắp, tung tóe
khắp mặt đất toàn là trân châu, ngọc quí.

Đông Bích chận lại:

- Chắc đại ca lúc
đó thấy cần một ít để tiêu đỡ phải không?

Lão chỉ cười rồi
nói tiếp:

- Khi chiếc rương
bị tung ra, hai phe đều lo ngại, nên cuộc chiến trở nên khốc liệt hơn, và chỉ
trong chớp nhoáng, mấy tiếng thét la cuối cùng của người trước khi chết bên phe
tiêu cục đều im bặt.

Lão nhìn Đông Bích
rồi nhìn vào bộ đồ mới nói:

- Như vậy, tiểu đệ
cũng biết ngay bọn bịt mặt tha hồ mà lượm của quí.

- Lúc này, ta liền
nghĩ một trò đùa cho vui nên ta mới cất tiếng hú lên một hơi như ám hiệu gọi
nhau. Xong ta thi triển Thần Ảnh Phi Thiên bay qua mé khác bên cạnh hú lên nữa
và cứ như vậy liên tục mấy vòng.

Bọn bịt mặt lúc đầu
chỉ mới chủ ý, nhưng sau đó, tên đầu bọn nói với bộ hạ:

- Chúng ta chuồn
ngay, bọn tiếp ứng đến rồi kìa.

Vương bất lão quay
sang hỏi Đông Bích:

- Rồi hậu quả thế
nào tiểu đệ biết không?

Đông Bích nheo mắt
cười vỗ tay đốp một tiếng trả lời:

- Có gì mà không
biết, bọn bịt mặt đã nghi sợ người tiếp ứng thì chúng lè lẹ hốt vội, hốt vàng
trân châu ngọc quí rồi ba chân bốn cẳng chuồn êm chí gì?

Vương bất lão gật
gù:

- Tiểu đệ hay lắm,
nhưng tiểu đệ có biết đâu bọn bịt mặt thấy ta cần ít vật báu để mua vật dụng
nên chúng để lại cho ta dư dùng cơ mà.

Nói xong, lão cho
tay vào chiếc bọc trong áo lôi ra mấy miếng ngọc bích và vàng lẽ, lão ta nói
với Đông Bích:

- Ta đem bán một ít
rồi về nhà cũng dư sắm áo quần và đồ cần dùng. Chẳng những vậy mà còn lại mấy
miếng bích ngọc và tiền vàng họ thối lại đó.

Khi Vương bất lão
đưa mấy miếng ngọc bích ra thì Đông Bích mở to đôi mắt kinh ngạc kêu lên:

- Trời ơi! Sao
giống của tiểu đệ thế.

Vương bất lão thấy
vậy hỏi dồn:

- Cái gì? Giống cái
gì chứ?

Không trả lời câu
Vương bất lão, Đông Bích vội vàng đưa tay vào áo trong bứt mạnh đứt sợi dây mang
nơi cổ lấy ra một miếng bích ngọc hình bát giác.

Lúc thấy miếng bích
ngọc của Đông Bích, Vương bất lão cũng la lên:

- Ủa, sao giống của
ta thế?

Rồi lão đưa miếng
bích ngọc cũng có tám cạnh cho Đông Bích.

Đông Bích cầm hai
miếng hình ngọc bát giác giống nhau chạy ra chỗ ánh sáng nhiều xem cho rõ trong
lúc Vương bất lão lại mang mấy bộ đồ và vật dụng đem vào cất trong căn nhà
hoang mà hai người mới tạm trú vài hôm nay.

Trong khi Vương bất
lão vào trong căn nhà hoang thì bỗng nghe tiếng kêu thất thanh của Đông Bích
bên ngoài và tiếng chưởng ầm lên một tiếng rên hự của người trúng thương.

Vương bất lão hoảng
quá, ném bừa đồ đạc quần áo, rồi liền tung ngươi bay vèo ra phía ngoài thì thấy
Đông Bích đang lồm cồm ngồi dậy, miệng rỉ máu.

Vương bất lão chạy
đến thăm hỏi:

- Tiểu đệ có sao
không? Mà ai đánh tiểu đệ vậy?

Đông Bích lấy tay
quệt máu trên khóe miệng, chỉ về phía núi cao tít trước mặt nói:

- Không sao cả. Đại
ca đuổi theo tên bịt mặt chạy lên ngọn núi kia lấy lại hai miếng ngọc bích cho
tiểu đệ nhanh lên.

Vương bất lão lúc
nào đến giờ vẫn một mực chìu chuộng Đông Bích, nên thấy nét dáng khẩn trương
của nó, lão liền thi triển Thần Ảnh, môn khinh công vô địch giang hồ rượt tìm
kẻ địch.

Trong lúc đó, Đông
Bích sau khi bị một chưởng đột công của tên bịt mặt khi nó đang chăm chú vào
hai miếng ngọc bích, nên phải lãnh trọn một chưởng, và tên bịt mặt cướp lấy hai
miếng ngọc bích chạy đi. Nó thấy thương tích không có gì nguy hiểm, nên nó cũng
sử dụng Thần Ảnh Phi Thiên đã học được của Vương bất lão đuổi theo về phía tên
bịt mặt trốn thoát.

Nó mệt nhọc lắm mới
tìm cách lên đến đỉnh núi cao chót vót gần đụng trời xanh. Thỉnh thoảng vài đám
mây trắng mỏng manh bay qua chạm vào cây cối nơi này.

Đông Bích lên đến
nơi đã thấy có hơn mười hai người bịt mặt vậy đánh Vương bất lão, chúng vừa
đánh vừa hét:

- Ngươi trả hai
miếng ngọc bích đây và thường mạng cho Thập Tam sứ giả của Hắc Thạch ma động.

Đông Bích vừa thấy
bọn bịt mặt vậy chặt Vương bất lão nên thầm kinh hoảng định nhào vô trợ giúp
lão ta, nhưng chưa hành động đã bị bọn bịt mặt phát giác. Một tên bỏ vòng vậy
Vương bất lão, nhào đến công một chưởng vào người Đông Bích. Đông Bích từ lúc
nào đến giờ chưa học qua một thế đánh nào cả nên lúc này thấy có người đánh, nó
chỉ biết ứng dụng Thần Ảnh bộ hình né tránh.

Bỗng nghe Vương bất
lão la lớn:

- Tiểu đệ à, ta lấy
lại được hai miếng bích ngọc rồi, đừng sợ, ta thanh toán bọn này ngay bây giờ.

Nhưng trong lúc đó,
một tên trong bọn bịt mặt ra lệnh:

- Tam sư muội, thập
sư đệ qua giúp thập nhị sư đệ bắt sống thằng nhãi con đó lại mới trị được lão
già này.

Hai người được lệnh
nhảy qua vậy chặt lấy Đông Bích tấn công nó tới tấp.

Cũng lúc đó, thấy
nguy nên Vương bất lão dùng tuyệt kĩ Thần Ảnh thoát ra khỏi vòng vậy lao đến
chỗ Đông Bích, nhưng khi lão còn ở trên không thì đã nghe Đông Bích la vang:

- Á.... á.... á....

Tiếng la nhỏ dần và
im bặt.

Vương bất lão còn
đang lơ lững trên không vừa nhìn thấy Đông Bích bị chưởng lực của ba tên bịt
mặt cùng công vào ba phía mà sau lưng của Đông Bích là vực thẳm nên khi nó
không còn chỗ tránh né nữa thì bị hợp chưởng công luôn xuống vực thẳm, chỉ kịp
kêu la những tiếng la tuyệt vọng chìm chết trong lòng địa huyệt đó.

Sở dĩ Vương bất lão
không cách gì cứu được, vì trong khi lão vừa nhìn thấy Đông Bích bị nguy khốn,
thì cũng là chính tên bịt mặt tung hàng loạt ám khí đến người lão, bao phủ một
vùng rộng, nên lão phải đành đau lòng phản ứng tự nhiên là tránh né, và đó cũng
chính là giây phút mà Đông Bích rơi tòm xuống địa huyệt.

Sau khi thoát khỏi
vùng ám khí, trước cảnh Đông Bích thiệt mạng, Thần Ảnh Vương bất lão nổi giận
điên cuồng chưa bao giờ có trong đời lão và lão đổ dồn lên bọn Thập Tam sứ giả
Hắc Thạch ma động với những tuyệt chiêu sở học của trọn đời, lão thu thập với
bao kinh nghiệm có được, quyết lấy mạng trả mạng.

Lão ta thét lên
vang rền:

- Tất cả phải chết
để đền mạng cho tiểu đệ ta.

Cuộc huyết chiến đi
vào khốc liệt.

Nói về Đông Bích,
sau khi bị chưởng lực hợp công của bọn Thập Tam sứ giả Hắc Thạch ma động đánh
văng khỏi đỉnh núi cao, rơi xuống địa huyệt. Cậu ta chỉ kịp la một tiếng, rồi
lịm dần, phó mặc thân mình rơi vào lòng đất chết.

Không biết thời gian qua bao lâu. Cậu ta từ từ tỉnh dậy....

Sự ngạc nhiên lại
đến với Đông Bích, cậu ta ngỡ là đang trong giấc chiêm bao vì khi nhìn lại chỗ
nằm thấy được nằm trên giường bằng hồng thạch với những nét chạm trổ tinh vi
trên những thành giường.

Đông Bích đưa tay
bấu vào thân người thì cảm thấy mình thật còn sống.

Cậu ta tự hỏi thầm:

- Đây là đâu?

Như nghe hiểu thấu
tâm trạng của Đông Bích, bỗng có một giọng nói nhẹ nhàng:

- Cậu bé đừng ngạc
nhiên. Nơi đây là biệt điện tĩnh thương dành riêng cho cậu bé trong những lúc
còn mang thương tích trong người.

Đồng thời với tiếng
nói là một bóng người nhẹ nhàng, từ một ánh sáng của nơi phía sau của gian
phòng thật rộng, yểu điệu đi đến bên giường của Đông Bích.

Cậu bé càng ngạc
nhiên hơn nữa khi đối diện với bóng người mới đến vì sắc đẹp bá mị của người
này.

Cậu ta còn đang
bàng hoàng với nhiều câu hỏi, nhiều thắc mắc đảo lộn nhanh trong ý nghĩ.

Đông Bích giương
đôi mắt nhìn người trước mặt. Đó là một người đàn bà ước độ tứ tuần nhưng nét
đẹp thật hãn hữu thế gian. Mức độ hấp dẫn, quyến rũ làm cho người nhìn phải say
đắm. Chẳng những vậy mà giọng nói thanh tao nghe như rạo rực cả lòng.

Bà ta mặc một bộ
quần áo hoa gấm sặc sở, để lộ nước da trắng tuyết nhưng hai gò má hồng tươi mặc
dù không son phấn trang điểm.

Đôi mắt long lanh
dài xênh xếch như lúc nào cũng ướm lệ buồn tênh làm cho người nhìn phải biết
lụy.

Hàm răng đều như
ngọc dũa khi bà ta nhếch đôi môi hơi dày mọng hỏi Đông Bích:

- Tại sao cậu nhìn
sững ta vậy?

Đông Bích lúng
túng, không phải vì ý nghĩ không trong sạch mà vì sự ngạc nhiên trong nhất thời
chưa biết lý lẽ trả lời nên sửng sốt như vậy.

Giờ đây nghe hỏi,
cậu ta trở lại thực tại trả lời:

- Cháu ngạc nhiên
vì bị rơi vào lòng vực thẳm, với thân bị chưởng lực nội thương mà giờ đây lại
được an nhàn nơi biệt điện.

Tiếng cười dòn lẳng
lơ, bà ta đưa bàn tay nỏn nà không phải ở lứa tuổi bà, vuốt mấy sợi tóc mây lòa
xòa trước mặt rồi nói:

- Thật ra cậu đã ở
tại đây gần hai hôm rồi, nhưng thương thế tuy có nặng đối với kẻ khác chứ đối
với ta thì không đáng kể.

Đông Bích thốt lên
kinh ngạc:

- Đã hai hôm rồi à?

Mỹ phụ mỉm cười
thật đẹp gật đầu:

- Đúng vậy!

Đông Bích thấy được
người cứu, lại đối đãi tử tế nên vòng tay cung kính hỏi:

- Xin phu nhân cho
cháu biết quí danh để nhớ ngàn đời lần cứu mạng này.

- Cậu đừng để ý làm
gì chuyện nhỏ mọn này, còn như tên hiệu ra, giang hồ đã gán cho cách đây hơn
năm mươi năm về trước là Lạc Hồn phu nhân cùng với phu quân ta là Thiên Thủ
Bách Độc.

Đông Bích nghe mỹ
phụ này ở nơi đây với phu quân của bà nên lật đật nói:

- Nếu có dịp, phu
nhân cho cháu chào mừng.

Nói đến đây rồi như
nhớ đến việc gì, lại ngừng ngay câu nói, lộ nét ngạc nhiên hỏi lại mỹ phụ:

- Ủa! Như vậy phu
nhân năm nay cũng đã gần trăm tuổi rồi sao?

Mỹ phụ cười giòn,
xác nhận:

- Cậu bé nói đúng
đấy, vợ chồng ta năm nay gần trăm tuổi rồi.

- Nhưng nhìn phu
nhân cháu không nhận ra được là phu nhân gần trăm tuổi.

Mỹ phụ cười lớn vui
vẻ:

- Như vậy là ta vẫn
trẻ phải không? Cậu bé này ăn nói có duyên lắm. Ta thích cậu bé lắm.

Bà ta càng cười dòn
thích thú, bỗng có tiếng hỏi:

- Cái gì mà phu
nhân cười vui thú thế?

Đông Bích mới nghe
tiếng nói là đã thấy một người đàn ông trạc ngũ tuần, mặt đẹp, da hồng hào
tráng kiện đứng cạnh mỹ phụ rồi.

Mỹ phụ tức là Lạc
Hồn phu nhân quay sang nũng nịu:

- À, phu quân đó à.

Rồi quay sang Đông
Bích, Lạc Hồn phu nhân giới thiệu:

- Đây là phu quân
của ta, mà lúc nãy ta đã nói với cậu bé đó.

Đông Bích cung kính
chào:

- Cháu Đông Bích
xin kính chào lão bá.

Người này tức là
Thiên Thủ Bách Độc nhếch môi gật đầu, rồi như không để ý đến Đông Bích, lão ta
quay lại nói với Lạc Hồn phu nhân:

- Sao hôm nay phu
nhân vui vẻ vậy?

Lạc Hồn phu nhân
đưa mắt tình tứ:

- Có gì đâu, vì
thấy cậu bé này nói chuyện hợp ý nên thiếp có ý định....

Thiên Thủ Bách Độc
chận hỏi:

- Phu nhân có ý
định gì?

- Thiếp muốn dùng
thằng bé này vào chức tiểu đồng cho vợ chồng ta vậy mà.

Lúc này Thiên Thủ
Bách Độc mới nhìn Đông Bích kĩ càng hơn rồi cười đáp:

- Được, được lắm,
thằng bé này trông cũng lanh lợi đấy.

Đông Bích thấy hai
người đang mặc cả với nhau để dùng nó vào việc của một tên tiểu đồng nên lòng
đã bất bình song nó nghĩ, dù sao họ cũng là ân nhân của nó, đã cứu nó thoát
khỏi bàn tay tử thần, nên bây giờ có làm tên tiểu đồng để đền ơn cứu tử cũng
không có gì quá đáng, nên hắn dịu mặt lại, im lặng chờ đợi.

Rồi như ra lệnh,
Thiên Thủ Bách Độc nói:

- Cậu bé có thể
theo chúng ta để cho biết mọi việc phải làm trong cung điện này.

Đông Bích ngạc
nhiên hỏi:

- Nơi này là cung
điện à?

Lạc Hồn phu nhân
đáp ngay:

- Đúng đấy cậu bé,
để ta dẫn cậu bé đi xem qua cung điện này nhé!

Nói rồi, bà ta cùng
Thiên Thủ Bách Độc bước đến một cánh cửa cũng chạm trổ tỉ mỉ như một cung điện
vua chúa.

Bước ra khỏi phòng,
Đông Bích đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác. Vì cả một vùng rộng lớn đều
xây cất cực kỳ tinh mỹ, như một cung điện mà nó đã được đọc qua sách sử.

Tuy nhiên, có một
số phòng ốc bị đổ sập hay hoang phế lâu đời. Thấy thế Đông Bích liền hỏi:

- Thưa phu nhân,
nơi đây là cung điện gì vậy?

Bà ta lắc đầu:

- Thật ra vợ chồng
ta cũng không được biết là cung điện hay công trình xây cất gì và có từ thời
nào, nhưng cách đây hai mươi năm, ta và phu quân ta vô tình khám phá được nơi
đây nên gọi nó là cung điện vì kĩ thuật xây cất này không kém một cung điện.

Bà ta chỉ những khu
vực bị chôn vùi trong lòng đất hay đổ nát hoang phế, giải thích tiếp:

- Có lẽ cung điện
này ở trên mặt đất và bị động đất nên bị chôn vùi xuống địa huyệt ngàn trượng
và còn sót lại những dãy nhà này.

Rồi bà tiếp:

- Có một điều là
cung điện này không ghi một dấu hiệu hay đời nào và cũng không có một bộ xương
nào còn sót lại trong phần cung điện này cả.

Đông Bích suy nghĩ
rồi góp ý:

- Cũng có thể là
cung điện này xây cất chưa xong rồi bị vùi trong lòng đất.

Lạc Hồn phu nhân
gật đầu:

- Cậu bé nói cũng
có lý lắm đấy.

Rồi tiếng cười dòn
của bà vang vọng đi qua các gian phòng khác.

Tới đây, Đông Bích
đã đi qua nhiều gian nhà lộng lẫy song cũng chưa đi hết một dãy nhà, mà nơi này
có đến ba dãy chia làm nhiều gian nhà, song cái nào cũng nguy nga lộng lẫy.

Đông Bích chợt nhớ
ra lúc rơi xuống địa huyệt này nên hỏi:

- Thưa nhị vị,
chẳng hay nhị vị làm cách nào mà cứu sống cháu lúc rơi xuống địa huyệt được?

Thiên Thủ Bách Độc
cười mũi đáp ngay:

- Có khó gì đâu, vì
chúng ta đã giăng sẵn một tấm lưới nơi gần mặt đất của lòng địa huyệt này và
hai bên bờ là đá dựng trơn ướt như mỡ nên không sợ vướng mắc đá vong thân.

Rồi lão ta cười đắc
ý:

- Có như vậy đến
nay ta đã gặp gần hai mươi tay cao thủ để nghiên cứu võ học hầu tìm thêm kinh
nghiệm cho bản thân.

Đông Bích hỏi lại:

- Như vậy, hiện nơi
đây còn có gần hai mươi tay cao thủ?

- Đúng vậy.

- Chứ những người
đó không muốn trở lên khỏi địa huyệt này à?

Tiếng cười the thé
của lão như chuông rền buốt tai:

- Xuống thì được,
sống nơi đây cũng được, song lên thì khó. Khó đến nỗi như vợ chồng lão đây đã
năm mươi năm mà chưa rời khỏi địa huyệt trở về với võ lâm giang hồ được.

- Như thế thì nhị
vị nghiên cứu võ học làm gì nếu không hi vọng rời khỏi địa huyệt?

- Có, có hi vọng
chứ. Vì biết đâu trong gần hai mươi bộ óc rồi có ngày sẽ có người tìm cách lên
bằng vào mưu lược trí não hay bằng võ công cái thế, chế ngự được địa thế này mà
vượt lên vùng đất trên đó.

Đông Bích như hiểu
ra liền tiếp theo:

- Cũng vì vậy mà
nhị vị cố công nghiên cứu võ học hầu tìm phương pháp để vượt địa huyệt phải
không?

- Cậu bé nói không
sai.

- Vậy đến nay nhị
vị đã tìm được sở nguyện chưa?

Lão ta lắc đầu khi
Lạc Hồn phu nhân tiếp lời:

- Theo ta nghĩ rồi
sẽ có cách.

Rồi quay sang Thiên
Thủ Bách Độc, bà ta nói:

- Hình như ngày nay
chúng ta lại tiếp tục bàn về võ học của phái Võ Đang phải không hả phu quân?

Thiên Thủ Bách Độc
cười hăng hắc:

- Phu nhân nhắc ta,
Thành Khất chân nhân mất công đợi chờ.

Rồi lão ta nói
tiếp:

- Thôi bây giờ ta
đến đó trước, phu nhân bày vẽ thằng bé này cách thức pha trà rồi đưa sang nhé!

Câu nói vừa dứt là
nhoáng một cái, người lão lao vụt biến ngay vào dãy nhà tận phía xa.

Đông Bích còn đang
kinh sợ thân pháp chớp nhoáng của lão thì nghe tiếng Lạc Hồn phu nhân:

- Bây giờ cậu bé
theo ta.

Nói xong bà ta đưa
tay nắm lấy tay Đông Bích thì nó thấy thân hình nó nhẹ như bông, lao vút về
phía trước, chân nó như không chấm đất.

Trông đâu đâu cũng
chạm trổ tráng lệ như một cung vua. Bà ta đứng lại chỉ cho Đông Bích hiểu hơn:

- Nơi đây là tư
thất của vợ chồng ta, cậu bé chớ nên bén mãng đến làm gì trong thời gian ở nơi
đây.

Bà ta chỉ một gian
nhà phía sau và nói với Đông Bích:

- Căn nhà đấy là
của cậu bé đấy. Bây giờ cậu vào đó đi, là có đủ phương tiện cho cậu. Lát nữa ta
sẽ bày cậu cách pha trà đãi khách vì nơi đây cũng lắm khách.

Đông Bích muốn hỏi
thêm vài điều nữa song nghĩ thế nào, cậu ta bèn im lặng bước về phía căn nhà mà
Lạc Hồn phu nhân vừa chỉ.

Cậu bé vừa đi vừa
suy nghĩ:

- Hôm nay người
khách là Thành Khiết chân nhân phái Võ Đang và như vậy, nơi địa huyệt này đã có
biết bao nhân vật võ lâm rơi xuống đây và đều được Thiên Thủ Bách Độc và Lạc
Hồn phu nhân cứu sống. Rồi sau đó sẽ phải khai báo tất cả bí truyền của phái
mình để hai vợ chồng chủ nhân đây suy nghiệm với danh từ nghiên cứu võ học.

Một sự nghi ngờ
lòng tốt của hai vợ chồng chủ nhân nơi đây khiến nó rất vui lòng làm tên tiểu
đồng, đó cũng là dịp nó được gần gủi Thiên Thủ Bách Độc và Lạc Hồn phu nhân để
tìm hiểu thêm về họ.

Chú tiểu đồng Đông
Bích với nhiệm vụ mới kể từ hôm nay nơi địa huyệt với cung điện nguy nga, không
rõ xuất xứ, chôn vùi trong lòng đất, đang bao phủ đầy rẫy những âm mưu, những
bí mật chưa ai khám phá được, cũng như chưa ai biết về mục đích của hai con
người mang danh hiệu Thiên Thủ Bách Độc và Lạc Hồn phu nhân.

Báo cáo nội dung xấu