Đoạn Hồn Tuyệt Cung - Hồi 05 - Phần 1

Hồi 5: Tìm người phó hội hai mươi năm sau

Trong một đại tửu
lầu, thực khách thật đông đảo nhưng đây là khách giàu sang, tiền nhiều, bạc dư,
muốn tìm cao lương mỹ vị hay muốn uống rượu quí trà ngon thì họ mới đến.

Vì vậy, cách ăn mặc
của thực khách nơi đây quả thật là sang trọng của những tay phú hộ hoặc là
những công tử, công tôn danh gia thế phiệt.

Đại tửu lầu này
nhằm vào hạng hái ra tiền đó vì thế cho nên bàn ghế phương tiện nơi đại tửu
quán cũng đã tốn lắm bạc tiền và bao công phu chọn lựa mới trang hoàng cho khắp
các phòng được diễm lệ.

Khách giang hồ võ
lâm cũng thường hay lui tới ghé trọ nhưng họ đều là khách trang nhã, phong lưu
hay bệ vệ hầu hạ rộn rịp như vua chúa tuần du.

Bởi vậy quản lý lấy
làm ngạc nhiên khi thấy hai lão ăn mày áo quần rách bẩn chân kéo dép lẹp xẹp
bước vào.

Hắn ta giơ tay ra
chận, miệng nói:

- Nơi này dành cho
thực khách chứ không phải chỗ để xin tiền.

Một ão ăn mày nghe
tên quản lý hỏi liền cười:

- Nhưng chúng ta là
thực khách mà.

Tên quản lý ngắm
lại hai lão ăn mày, miệng vẫn ấp úng:

- Nhưng....

Lão ăn mày xua tay:

- Không nhưng gì
hết, ta có tiền ta vào ăn, trả tiền đàng hoàng, làm gì ngươi cấm đoán.

Nói xong lão đưa
cái bầu rượu đã cạn nơi tay, dúi vào tay tên quản lý miệng bảo:

- Lấy cho ta một
bầu hồng tửu bách niên.

Đồng thời tay kia
lão ăn mày lấy một thoi bạc đưa ra trước mặt cho tên quản lý nhưng tay hắn chưa
chạm vào thoi bạc vòng tay kia đã ôm chiếc bầu đứng im như pho tượng, một tay
chìa ra một tay ôm cứng chiếc bầu.

Thấy thế, lão ăn
mày tự nãy giờ im lặng bỗng vỗ tay cười:

- Giang huynh có
ngón cách vật truyền lực, xuyên không điểm huyệt hay quá.

Tên quản lý vẫn
trong bộ thế thật buồn cười, đứng im lìm trong gian phòng phía trước đại tửu
lâu, trước khi vào những phòng có thực khách, nên tiếng cười của lão ăn mày kia
và cảnh tượng này thực khách nơi phòng phía trong và hai bên không biết đến. Vì
thế, chỉ có nơi này huyên náo, bởi những người của đại tửu lầu này biết nên
hoảng sợ kêu xin thế thôi.

Độ một khắc sau, từ
trên tầng lầu trên, một lão dáng dấp bệ vệ miệng luôn nở một nụ cười chạy xuống
cùng với mấy người làm.

Hắn ta đến trước
hai lão ăn mày nói:

- Tôi là chủ quán,
xin thành thật tạ lỗi cùng nhị vị đại hiệp về sự sơ sót của tên quản lý chúng
tôi. Mong nhị vị hãy hỉ xả cho.

Giọng nói của tên
chủ quán thật là ngọt nên một lão ăn mày liền xá nói:

- Ồ! Không có gì,
vì tên quản lý làm khó dễ nên đùa tí vậy mà, nếu có lời ông chủ thì chúng tôi
khỏi nhờ tên quản lý lấy rượu.

Miệng nói, tay lão
lấy lại chiếc hồ lô và tên quản lý cũng đã cử động lại bình thường.

Tên chủ quán nói
trong giọng cười:

- Bây giờ kính mời
nhị vị đại hiệp vào trên lầu nhắm rượu. Còn tên quản lý này để chúng tôi sửa
trị.

Thế là hai lão ăn
mày ung dung đi lên nơi mà từ trước đến nay chưa có một bóng dáng của kẻ quần
áo rách rưới đặt chân lên tới.

Vừa đi lão ăn mày
họ Giang vừa nói:

- Vương huynh à.

Lão ăn mày kia xua
tay lia lịa, nói chận:

- Túy Hồ lão tử,
huynh cứ gọi đệ là Vương bất lão hay Vương Thạch Công thì đệ thấy vui hơn chứ
còn gọi Vương huynh nghe nó già quá.

Lão ăn mày kia tức
là Túy Hồ lão tử Giang Thượng Khả cười dài rồi tu một hơi rượu:

- Được, được Vương
bất lão, hôm nay chúng ta lại chén cho đến túy lúy càn khôn nhé!

Vương bất lão lắc
đầu lia lịa:

- Không được, không
được, huynh thành danh với cái bầu rượu mà đệ đi so với cái sở trường của huynh
thì đệ không dại đâu.

Nói xong, Vương bất
lão chỉ tầng lầu trên cùng:

- Nếu tìm được chỗ
tốt thì đệ chịu ngay.

Vừa dứt câu, Vương
bất lão đập vai Túy Hồ lão tử:

- Lên huynh.

Thế là chỉ trong
chớp nhoáng, hai lão ăn mày thần ảnh nhoáng lên mất nơi chỗ quẹo thang lầu cao
lêu nghêu.

Tiếng cười từ một
góc bàn trong phòng nơi lầu trên cũng vang lên:

- Vương bất lão
xứng danh với Thần Ảnh độc nhất thiên hạ.

Hai người cười vui
vẻ và dĩ nhiên được một sự tiếp đãi nồng hậu trước cặp mắt khó chịu của những
thực khách toàn là vương tôn, công tử phú thương phú hộ lắm tiên nhiều bạc.

Túy Hồ lão tử nhìn
khắp thực khách trong phòng rồi nói nhỏ với Vương bất lão:

- Toàn là khách hái
ra tiền của lão chủ quán.

- Vậy càng hay, vì
mình nhỏ to tiếng, họ cũng chẳng hiểu gì về võ lâm.

- Thế mà họ lại
khỏi lận đận vào sanh ra tử như chúng ta.

- Có kẻ này có
người khác chứ, có người sang có kẻ ăn mày chứ.

Hai người lại tương
đắc với chén rượu hương nồng.

Qua mấy tuần rượu,
Vương bất lão liền hỏi:

- Giang huynh, hôm
nay tình cờ lại tái ngộ với Giang huynh, không biết có tin tức gì lạ trên giang
hồ không?

Túy Hồ lão tử trầm
ngâm đôi chút rồi nói:

- Những điều mà đệ
nghe được đệ định hỏi Vương bất lão đây.

- Ủa, chuyện gì
vậy?

- Có chuyện mới
định hỏi chứ.

Rồi lão tu một hơi
rượu mới tiếp:

- Cách đây hơn một
năm có phải Vương bất lão huynh đài có choảng nhau với bọn Hắc Thạch ma động?

Vương bất lão gật
đầu lia lịa:

- Đúng, lúc đó đệ
đấu với bọn Thập Tam sứ giả của Hắc Thạch ma động và phải thật khó khăn mới câu
hồn bọn chúng nơi Diêm vương được.

- Nghe nói bây giờ
Hắc Thạch ma động củng cố lực lượng hùng hậu hơn và Thập Tam sứ giả bây giờ võ
công cao siêu hơn lần trước gấp bội.

Túy Hồ lão tử hỏi
lại:

- Huynh đài xích
mích cũng vì một người bạn nhỏ của huynh đài phải không?

- Sao mà huynh biết
nhiều quá vậy.

Tiếng cười cả hai
lại nổi lên.

Vương bất lão tiếp:

- Người bạn nhỏ của
đệ tên là Đông Bích, vì hiểu lầm mà bị bọn Hắc Thạch ma động hợp chưởng tấn
công nên phải bỏ mình nơi địa huyệt, để cho đệ một nỗi thương tâm bất tận.

Túy Hồ lão tử giọng
buồn buồn:

- Người bạn nhỏ của
đệ cũng chính là con nuôi của Ngự Thanh Y Lang mà sau này đệ truy tìm mới biết
manh mối nên định tìm huynh đài để xác nhận cho biết thực hư.

Rồi lão ta lại nói
tiếp:

- Những ngày gần
đây, đệ còn nghe tên là Võ Lâm tam tuyệt có cuộc tranh vị cho kẻ kế truyền.

Vương bất lão lắc
đầu:

- Mấy lão đó chỉ
còn có Tà Cuồng Sĩ Chiêu Vĩnh Hạ là chỉ độ gần thất tuần, còn Chánh Nhất Đạo
Cao Lâm Hồng và Độc Bách Trùng Cát Ô Man thì xấp xỉ trăm tuổi rồi sao còn ham
danh vị quá vậy?

- Mà đệ nghe nói là
sở dĩ có việc đó là vì có hai chữ Chánh và Độc của hai người hầu như đại diện
cho hai phe hắc bạch, muốn chứng minh sức mạnh của đôi bên. Còn Tà Cuồng Sĩ
Chiêu Vĩnh Hạ tuy mang tiếng tà song chưa ai hiểu được con người của lão ta.

- Vậy huynh có biết
về lão Tà đó không?

Túy Hồ lão tử gật
gù:

- Nói rằng biết thì
không dám nói rành, song đệ có tìm hiểu về Tà Cuồng Sĩ. Lão ta, thành danh năm
ngũ tuần, rồi cùng với Nhất Đạo Cao Lâm Hồng và Bách Trùng Cát Ô Man được võ
lâm suy tôn là Võ Lâm tam tuyệt. Sau đó Nhất Đạo lại cứ phiêu du như rồng ẩn
hiện khó có người được hội diện. Bách Trùng Cát Ô Man thì hùng cứ nơi miền quan
ngoại, chuyên luyện trùng độc và nghe nói là lão ta sau này đưa trùng độc vào
nhưng cũng chưa ai phát giác được. Mới gần đây sư đệ của lão là Hàn Độc Ma Tôn
xuất hiện giang hồ với Hàn Băng Độc Trùng Phân Cốt chưởng nên giang hồ mới nói
đến tài dụng bách trùng của lão độc ấy.

Túy Hồ lão tử ngừng
lại đưa cạn chén rượu rồi nói tiếp:

- Riêng có Cuồng Sĩ
Chiêu Vĩnh Hạ, thì sau trận tranh phân nơi hoang đảo giữa biển Đông, với Nhất
Đạo và Bách Trùng, thì tài lực của mỗi người mỗi ngón sở trường nên chưa phân
cao hạ sau bảy ngày giao chiến. Từ đó, Cuồng Sĩ lại gặp vận xui nên vợ lão qua
đời để lại một đứa con gái lên một.

Túy Hồ lão tử gật
gù nhấn mạnh:

- Cũng bắt nguồn từ
đây mà lão ta được gán thêm chữ Tà ở trước danh hiệu với chữ Chánh cho Nhất Đạo
và chữ Độc cho Bách Trùng.

Vương bất lão chận
hỏi:

- Căn cứ vào đâu mà
đặt để như vậy?

- Thì giang hồ vốn
đa sự, họ chỉ nhìn cái vẻ bên ngoài là phong gán ngay.

- Nhưng ý huynh là
thế nào?

- Nếu gán cho Nhất
Đạo là Chánh có lẽ giang hồ nhìn nhận Thiếu Lâm phái là chánh vì Nhất Đạo xuất
thân từ phái này. Còn về Bách Trùng thì quả là có độc thật. Danh từ này thật
chẳng ngoa. Còn phần về Cuồng Sĩ đã nhiều lần ra tay hạ sát lắm nhân tài võ lâm
cả hai phe hắc bạch, cũng vì thế mà lão ta thêm tiếng tà là vậy đó.

Vương bất lão gặm
cái đùi gà xong hỏi ngay:

- Hồi nãy đến giờ
nghe Giang huynh cho biết nguồn gốc về Võ Lâm tam tuyệt mà giang hồ ai cũng
nghe tên nhưng mỗi người biết một khía cạnh về họ có vẻ huyền thoại lắm.

- Có lẽ họ là thời
trước chúng ta nên tam sao thất bổn mà ra vậy đó.

- Thế lúc nãy huynh
nói về vụ truyền nhân của Tam tuyệt tranh danh như thế nào?

- À! Chỉ nghe nói
là lúc gần đây có nhiều tay ma đầu tìm các tài năng huấn luyện để đại diện cho
phe Độc Bách Trùng Cát Ô Man.

- Còn phe Chánh
Nhất Đạo thì sao?

- Không nghe nói gì
mới lạ chứ!

- Nghe huynh nói đệ
nhớ đến Đông tiểu đệ.

- Mà đệ cũng nghĩ
đến nó nữa.

- Sao vậy?

- Cái căn cốt hiếm
thấy của nó thật đáng tiếc vô ngần.

- Đệ không bao giờ
quên hắn được, không biết hắn có cơ duyên gì thoát khỏi thì thật là huyền
thoại.

- Biết đâu đấy. Vì
đệ thấy cốt tướng của hắn, đâu có yểu mệnh.

Đến đây Vương bất
lão đưa hai miếng ngọc bích hình bát giác cho Túy Hồ lão tử xem rồi nói:

- Hai miếng ngọc
này sao giống nhau quá xá, mà một miếng của Đông Bích tiểu đệ, còn một miếng là
của đệ rồi cũng vì hai miếng ngọc này mà Đông tiểu đệ phải mạng nguy.

Thế rồi hai lão lại
kể lể cho nghe những biến chuyển của giang hồ hơn một năm qua, từ ngày Đông
Bích rơi vào địa huyệt qua chén thù chén tạc tương đắc.

Trên giang hồ, với
không khí im lìm như ngầm chuẩn bị cho những biến động kinh hồn của giới võ
lâm. Những sự im lặng đối với kẻ ngoại cuộc thì thấy như bình an vui cuộc,
nhưng đối với người có ý huyết lo lắng cho võ lâm thì hoang mang tìm hiểu để
hầu ngăn chặn những ý đồ tham vọng của những kẻ muốn độc chiếm võ lâm, gây nên
nhiều máu hận bởi quyền lợi điên rồ.

Trong khi đó, mọi
cơ cấu, mọi tổ chức, đều như thầm chuẩn bị cho dự tính riêng tư.

Những nạn nhân mà
ít ai biết được là những trang hiệp khách đã phải lầm mưu, sa cơ, biệt tích
trên giang hồ, tửu lâu làm cho phái bang của họ chỉ còn biết thương tiếc chứ có
nào ngờ họ đang bị lợi dụng trí óc, võ học của từng môn phái ở những nơi bí mật
trên giang hồ.

Cũng nằm trong âm
mưu lũng đoạn, khủng bố võ lâm mà những người thân yêu của cậu bé Đông Bích lần
lượt phải mạng vong, giờ đây, chính bản thân nó cũng đã phải làm thân tiểu đồng
cho những con người thật xa lạ với nó. Song nó vẫn hân hoan thi hành bởi vì trí
óc nghĩ suy của nó thúc dục.

Từ khi được đôi vợ
chồng chủ nhân cung điện nơi lòng địa huyệt cứu sống và bắt Đông Bích làm tên
tiểu đồng phục dịch công việc lặt vặt, nó vẫn ngoan ngoãn thi hành với mục đích
là để tìm hiểu hành động của đôi vợ chồng kỳ lạ này.

Báo cáo nội dung xấu