Huyết tâm lệnh - Chương 39
Chương 39: Trở Lại Trường
Đình
Bao
nhiêu thời gian nặng trĩu hình như đã làm cho gã mặt rõ càng nói kín tâm tư
nhưng bây giờ, bây giờ thời gian như quay trở lại, hắn ngậm ngùi ủ rũ.
Hắn
nói bằng một giọng buồn buồn:
-
Nghĩa khí đối với bằng hữu của Ông đại ca, thiên hạ ai cũng biết.
Lý
Tầm Hoan gật đầu:
-
Tôi đã có nghe và mến phục.
Gã
mặt rỗ nói:
-
Vì thế bất cứ trường hợp nào, bất cứ gia cảnh ra sao nếu có một bằng hữu đến
nhờ thì trăm lần như một, anh ấy không bao giờ từ chối. Vì thế những năm sau
cùng gia tài sự sản của anh ấy tiêu tan nhưng bằng hữu thì chỉ thêm chứ không
hề bớt, vì thế anh ấy phải âm thầm lo liệu, không phải cho anh ấy mà là cho
bạn.
Tên
bán rượu hỏi:
-
Anh bảo Ông đại ca phải lo làm việc cho có tiền để trang trải cho anh em?
Gã
mặt rỗ thở ra:
-
Đúng, anh ấy đã âm thầm đi ăn cướp, cướp của nhà giàu để trang trải cho bằng
hữu đang xơ xác.
Tất
cả mọi người không ai tỏ vẻ ngạc nhiên vì chuyện ấy trong giang hồ âu cũng là
chuyện tầm thường.
Gã
mặt rỗ nói tiếp:
-
Nhưng cướp là cướp, đối với quan sai không hề phân biệt, họ không bao giờ đặt
vấn đề đạo nghĩa đối với kẻ cướp, vì thế Ông đại ca bị người theo dõi, người ấy
là thám tử quan nha và cũng là người bạn đồng song với Thiết Giáp Kim Cương từ
thuở nhỏ.
Hắn
thở dài:
-
Tự nhiên Thiết Giáp Kim Cương biết chuyện ấy, trong cái thể lưỡng lập của hai
người bạn, Thiết Giáp Kim Cương đứng về phía nào là phía đó thắng ngay. Nhưng
Thiết Giáp Kim Cương không làm sao đứng về phía bên nào cả vì cả hai đều là bạn
thâm giao, hắn đành nuốt nước mắt trốn đi, hắn buông trôi cho chuyện đến đâu
thì đến. Và chuyện đến đã đến rồi. Đúng như hắn nói, hắn không trốn ai cả, hắn
trốn với chính bản thân hắn.
Dịch
Minh Hồ cau mặt:
-
Nhưng tại sao đến bây giờ anh mới chịu nói ra?
Gã
mặt rỗ cười thê thảm:
-
Anh nghĩ tôi là hạng người gì? Thiết Giáp Kim Cương không nói mà anh bảo tôi
nói à? Vâng, tôi nói, tôi nhất định nói.
Hắn
cúi nhìn Thiết Giáp Kim Cương rồi ngẩng mặt lên rắn giọng:
-
Tôi chỉ nói khi nào Thiết Giáp Kim Cương không còn nói được để rồi tôi.
Tiếng
sau cùng là tiếng “chết” nhưng hắn không nói kịp hay hắn đã nói mà không ra
tiếng vì mũi đao của hắn đã đâm thốc vào yết hầu của hắn.
Hắn
ngã xuống không một tiếng rên.
Lý
Tầm Hoan mím miệng thở dài.
Tên
bán rượu quay lại phía Dịch Minh Hồ:
-
Nhị ca, tôi đi trước.
Một
vòi máu nữa lại bắn ra, một thây người nữa ngã xuống.
Họ
chết thật dễ dàng.
Dịch
Minh Hồ vùng ngửa mặt cười sằng sặc:
-
Đúng, chết như thế là đúng, Trung Nguyên bát nghĩa sống cùng sống, chết cùng
chết. Ông đại ca dưới cửu tuyền chắc anh cũng mỉm cười.
Hắn
quay lại nói với Lý Tầm Hoan:
-
Tôi chưa đi vội vì tôi có lời muốn nói.
Lý
Tầm Hoan gật đầu:
-
Vâng, tôi xin nghe.
Dịch
Minh Hồ nói:
-
Âm mưu của Thượng Quan Kim Hồng, chúng tôi biết từ thuở ban đầu, Long Tiêu Vân
cũng biết, tôi lấy làm lạ không hiểu tại sao Thám Hoa lại có một người bằng hữu
như thế ấy.
Lý
Tầm Hoan cúi đầu im lặng.
Dịch
Minh Hồ nói tiếp:
-
Chỉ có Lâm Thi Âm cô nương thì không biết chuyện ấy, nàng chỉ biết Thượng Quan
Kim Hồng ước hội với Thám Hoa tại Trường Đình.
Dịch
Minh Hồ nhìn Lý Tầm Hoan, mặt hắn thản nhiên:
-
Bây giờ anh em chúng tôi ân oán đã rõ ràng, chỉ hy vọng Thám Hoa hãy cho chúng
tôi chung một chỗ, sau này nếu có người nhắc nhở hy vọng Thám Hoa nói dùm tiếng
rằng:Trung Nguyên bát nghĩa thuở sinh tiền cũng có làm chuyện quấy nhưng khi
chết, tất cả nợ đều trả xong.
Đám
người áo vàng không biết đã lẻn đi tự bao giờ.
Cho
dầu thấy, Lý Tầm Hoan cũng không hề cản.
Cũng
như hắn đã không cản Dịch Minh Hồ.
Bởi
vì hắn biết Dịch Minh Hồ không còn lý do gì để sống.
Một
con người khi chết mà tinh thần yên ổn, khi chết mà vẫn giữ được nụ cười, cái
chết đó cũng nên.
Nhưng
bây giờ nhìn vcào những xác chết nằm la liệt, Lý Tầm Hoan bất giác rùng mình.
Hắn
phát run không phải vì hắn sợ khi nhìn cái chết mà hắn sợ vì hắn hiểu rõ hơn về
hai tiếng “hận cừu”.
Thật
là đáng sợ.
Vì
nó, người ta đã quăng cả sinh mạng của mình, của bạn của mình xuống tận hố sâu.
Vì
nó, người ta đã cam lòng tuyệt tự.
Nhưng
đối với những người này, cho dầu cừu hận sâu đến mức nào, bây giờ kể như họ đã
thong dong.
Đúng
như lời của Dịch Minh Hồ đã nói “Khi sống rất có thể họ thường có những hành
động sai lầm nhưng đến khi chết, bao nhiêu nợ đã thanh toán xong xuôi”.
Họ
đã rửa sạch tất cả hận cừu, họ đã yên lòng nhắm mắt.
Họ
đã chết một cách đường đường chính chính, họ đã chết mà lòng không thẹn.
Lý
Tầm Hoan vụt quỳ phục xuống.
Hắn
quỳ trong vũng máu của bao nhiêu người hòa lại, hắn cảm phục họ.
Những
ai không thông cảm, nghe qua cái chết của Trung Nguyên bát nghĩa có thể sẽ cho
là vô lý nhưng với Lý Tầm Hoan, hắn chẳng những không thấy vô lý mà hắn còn bái
phục.
Hắn
bằng lòng qùy trong vũng máu đó cùng với những kẻ ngang tàng này làm bạn chứ
hắn không lòng đối diện với hạng người huyênh hoang lỗ miệng mà nhân nghĩa họ
có thể bán từng đồng.
Hắn
biết hơn ai hết, những cái chết đó tuy thấy nhưng không phải dễ.
Tôn
Tiểu Bạch vẫn không bước chân vào.
Không
phải vì nàng không dám mà vì nàng không đành lòng ngó.
Nhìn
cái chết của những người trai ngang dọc trên đời, nàng mới thấy rằng đàn bà
thật không sánh nổi đàn ông.
Nàng
cảm thấy lần thứ nhất rằng được sinh làm một người đàn bà thật là phúc đức cho
ngàn đời.
Đêm
đen đặc một màu.
Trong
tiểu điếm chỉ có hai người.
Ánh
đèn thật là ảm đạm, trong lòng của họ còn ảm đạm nhiều hơn.
Rượu
đang có trước mặt Lý Tầm Hoan nhưng bây giờ hắn không còn uống nổi.
Hắn
nhìn vào chén rượu bằng dôi mắt sững sờ.
Tim
đèn được khêu lên rồi lại lụn xuống không biết đã bao lần như thế.
Cả
hai không ai nói được tiếng nào.
Thật
lâu, có lẽ đêm đã vào khuya, Lý Tầm Hoan thở dài:
-
Đi!
Tôn
Tiểu Bạch nói:
-
Tôi... tôi cùng đi à?
Lý
Tầm Hoan nói:
-
Đã đến thì cũng cùng đi chứ sao.
Tôn
Tiểu Bạch hỏi:
-
Anh không vào Hưng Vân trang sao?
Lý
Tầm Hoan nhè nhẹ lắc đầu.
Tôn
Tiểu Bạch cau mặt:
-
Nhưng anh đến đây chẳng phải vì mục đích nhìn qua Hưng Vân trang đấy sao?
Lý
Tầm Hoan nói:
-
Nhưng bây giờ thì không cần thiết.
Tôn
Tiểu Bạch hỏi:
-
Tại làm sao thế?
Lý
Tầm Hoan nói:
-
Dịch Minh Hồ đã nói là nàng hãy còn yên nơi đó, như thế đã là đủ rồi.
Tôn
Tiểu Bạch chớp mắt:
-
Nhưng anh không thấy cần nên gặp lại nàng một bận sao?
Lý
Tầm Hoan trầm ngâm:
-
Gặp rồi cũng... thế thôi... biết nàng được yên cũng quá đủ rồi.
Hắn
nghiêm trang nói tiếp:
-
Vả lại cũng nên đi cho kịp giờ hội ước với Thượng Quan Kim Hồng, đáng lý cô nên
giục tôi đi là phải vì cô nên biết rằng tôi là người không bao giờ thất ước.
Tôn
Tiểu Bạch nói mà cố tránh tia mắt của Lý Tầm Hoan:
-
Tôi chỉ muốn yêu cầu anh một việc.
Lý
Tầm Hoan nói:
-
Cô cứ nói.
Tôn
Tiểu Bạch nói:
-
Tôi muốn chuyến trở về này chúng ta ngồi xe chứ không cần phải dùng đến khinh
công.
Lý
Tầm Hoan cười:
-
Cô muốn tôi có thời gian nghỉ ngơi phải không?
Tôn
Tiểu Bạch cúi mặt:
-
Vâng, tôi muốn.
Nhưng
nàng lại lảng tránh ngay:
-
Tôi muốn anh khi gặp Thượng Quan Kim Hồng sẽ có đủ sức khỏe cần thiết chứ không
thể để ngủ trong khi quyết đấu.
Lý
Tầm Hoan cười:
- Hay
lắm, như thế thì tôi xin vâng theo lời cô.
Tôn
Tiểu Bạch tươi ngay:
-
Chúng ta có thể mang cả rượu và thức ăn lên xe, nếu lúc nào anh không ngủ được
thì tôi sẽ hầu rượu anh.
Lý
Tầm Hoan cười:
-
Rượu mà vào được nhiều rồi thì ngủ là hạng nhất.
Tôn
Tiểu Bạch cũng cười:
-
Đúng như thế, chỉ cần anh có thể ngủ ngon trên xe thì nhất định Thượng Quan Kim
Hồng sẽ không thể cùng anh là đối thủ.
Lý
Tầm Hoan nhìn vào mắt nàng:
-
Cô tin tưởng như thế lắm sao?
Tôn
Tiểu Bạch nói:
-
Chứ sao, nếu không tin tưởng anh thì tôi chẳng.
Nàng
vụt nín ngang, mặt nàng ửng đỏ và nàng bỏ chạy ra ngoài.
Trường
Đình.
Nơi
đây vốn là chỗ nghỉ chân của khách qua đường, là nơi thi nhân mặc khách uống
rượu đề thơ.
Nếu
có thê lương thì cũng chỉ là nơi tiễn chân người thân mà trong đó cũng chỉ
nhiều nhất là đôi dòng lệ vì cho dầu đó là lần chia tay nhưng sự chia tay nào
cũng có lúc tao phùng.
Nhưng
Trường Đình bây giờ đối với Tôn Tiểu Bạch thật có một ý nghĩa quá ngậm ngùi đau
xót.
Nàng
bước theo Lý Tầm Hoan mà tâm trí nàng gởi tận đâu.
Nàng
không dám nghĩ đây là lần đưa tiễn sau cùng, nàng có một đức tin thật mạnh
nhưng nàng lại biết không có gì tuyệt đối.
Mà
nếu không tuyệt đối thì có thể như thế này cũng có thể như thế khác.
Nàng
theo Lý Tầm Hoan cách khoảng, theo ý của hắn vì sau khi cảm thấy không ngăn cản
được, hắn giao nàng một điều kiện như thế.
Nàng
biết chuyện nàng đi theo là một điều không nên, nó có thể có lợi cho Lý Tầm
Hoan mà cũng có thể có hại không ít.
Nhưng
nàng đã suy tính cạn cùng, nàng nhất định xin theo.
Nếu
thắng, nàng sẽ ôm hắn mà reo mừng nhưng nếu bại, nàng cũng sẽ ôm hắn vào lòng
dù lúc đó chỉ còn xác chết.
Lý
Tầm Hoan phải cho nàng đi vì hắn không nỡ cự tuyệt, thêm vào đó, hắn biết rằng
tuy ngây thơ nhưng cũng không phải là một cô gái thường tình như Linh Linh mà
cũng không phải là một cô gái yếu ớt như Lâm Thi Âm.
Đối
với hắn, nàng có mặt hay không đều cũng vô hại.
Vì
cuộc đấu của hắn và Thượng Quan Kim Hồng không bao giờ có chuyện dằn dai, nó là
một trận đấu tự nhiên dữ dội nhưng bắt đầu và kết thúc chỉ trong vòng một cái
nháy mắt mà thôi.
Trường
Đình hiện ngay trước mắt, Lý Tầm Hoan hơi chậm lại nhưng rồi hắn vẫn bước tới.
Hắn
muốn nói với Tôn Tiểu Bạch một câu nhưng hắn thấy là thừa.
Tôn
Tiểu Bạch hình như cũng thấy như thế, nàng không hề bước nhanh theo, nàng vẫn
giữ một khoảng cách nhất định từ đầu, nàng muốn cho Lý Tầm Hoan thấy rằng nàng
vẫn trấn tĩnh.
Nàng
mong sự trấn tĩnh của nàng sẽ giúp Lý Tầm Hoan trấn tĩnh hơn lên.
Nàng
là đích tôn của Tôn lão Tiên sinh, nàng hiểu hơn ai hết giá trị của sự trấn
tĩnh trong cuộc đấu.
Thượng
Quan Kim Hồng đã ngồi sẵn trong đó tự bao giờ.
Lý
Tầm Hoan dừng lại với một cự li vừa phải.
Hắn
lặng thinh một lúc rồi lên tiếng trước:
-
Tôi đến hơi chậm.
Giọng
nói của hắn thật trong, thật rõ và thật vững vàng.
Thượng
Quan Kim Hồng nói ngay:
-
Chậm còn hơn không.
Lý
Tầm Hoan nói:
-
Các hạ biết thế nào, dầu chậm hay mau tôi vẫn đến.
Thượng
Quan Kim Hồng đáp:
-
Đúng.
Chỉ
trao đổi không quá câu nói, cả hai cùng im lặng.
Hai
người đứng nhìn nhau không nói mà cũng không may động.
Trong
một thoáng, người ta có cảm tưởng đó là hình gỗ.
Cả
hai tự nhiên đều chờ đến khi cần phải động vì cả hai cũng biết một khi đã
“động” thì không còn dừng lại.
Mưa
không nặng hột nhưng gió hơi nhiều.
Trong
cánh rừng đối diện Trường Đình còn hai bóng người nữa.
Hai
cặp mắt nhìn như không hề nháy.
Cặp
mắt thứ nhất thậtdịu, cặp mắt thứ hai xám ngột, cặp mắt cá chết.
Không
cần thấy mặt, chỉ nhìn vào cả hai cặp mắt đó, ai cũng có thể biết ngay hai bóng
người trong mưa gió ấy là Lâm Tiên Nhi và Kinh Vô Mạng.
Hai
người hình như đến trước và đến đã khá lâu.
Lâm
Tiên Nhi đứng nép vào lòng Kinh Vô Mạng, tay nàng quăng ngang hông hắn thật
chặt.
Kinh
Vô Mạng đứng yên như pho tượng.
Lâm
Tiên Nhi vụt nói:
-
Nếu muốn giết hắn thì bây giờ là cơ hội tốt nhất, không bao giờ có hơn được
nữa.
Kinh
Vô Mạng lạnh lùng:
-
Bây giờ đã có người giết hắn rồi, ta không phải ra tay.
Lâm
Tiên Nhi nói:
-
Tôi không nói giết Lý Tầm Hoan.
Kinh
Vô Mạng gặn lại:
-
Giết ai?
Lâm
Tiên Nhi nói:
-
Thượng Quan Kim Hồng, giết Thượng Quan Kim Hồng.
Hình
như nàng đang phấn chấn lắm, tay nàng siết chặt hơn vào hông Kinh Vô Mạng.
Kinh
Vô Mạng vẫn đứng trơ trơ.
Ánh
mắt hắn bắn ra tia sáng lạ lùng, y như tia lửa từ địa ngục.
Lâm
Tiên Nhi lay mạnh thân hắn:
-
Bây giờ hắn đang dốc hết tâm trí vào việc đối phó Lý Tầm Hoan, hắn không thừa
để ý đến người khác, huống chi hắn vẫn chưa biết sự bí mật về cánh tay phải của
anh.
Kinh
Vô Mạng vẫn đứng trơ trơ.
Lâm
Tiên Nhi nói:
-
Bí mật của Kim Tiền bang chỉ có anh là biết nhiều hơn hết, nếu anh giết hắn rồi
thì Kim Tiền bang sẽ là của anh.
Nàng
ghé sát bên tai hắn thì thào, hơi thở của nàng hình như được cố tạo thành những
tiếp dập dồn kích động.
Nếu
nói về phương diện kỹ thuật thì nàng quả thành công vì hơi thở của nàng hay
đúng hơn là giọng thở của nàng y như một con chó cái đang cơn động đực.
Nàng
vừa thở vừa nói:
-
Nếu anh không nghĩ đến ngôi vị Bang chủ của Kim Tiền bang, anh cũng phải làm
cho hắn thấy anh không phải là người vô dụng như hắn tưởng, phải làm cho hắn
hối hận vì ngược đãi anh lúc nọ.
Ánh
mắt của Kinh Vô Mạng rực những tia lửa đỏ.
Lâm
Tiên Nhi thúc giục:
-
Đi, anh, nếu để cơ hội trôi qua thì sự hối hận là anh chứ không phải là hắn.
Cuối
cùng Kinh Vô Mạng phải gật đầu:
-
Tôi, tôi đi.
Lâm
Tiên Nhi thở phào, nàng nhoẻn miệng cười “nhà nghề”:
-
Đi nhanh đi anh, tôi sẽ đợi anh ở tại đây, chỉ cần anh thành công, sau đó tôi
sẽ là vĩnh viễn của anh.
Kinh
Vô Mạng nói:
-
Không cần đợi.
Lâm
Tiên Nhi hơi khựng:
-
Sao vậy?
Kinh
Vô Mạng nói:
-
Bởi vì cô cũng cùng đi với tôi.
Lâm
Tiên Nhi chợt thấy sự tình hình như không ổn.
Nhưng
ánh mắt nàng vừa bộc lộ vẻ kinh ngạc thì Kinh Vô Mạng đã chụp lấy tay nàng.
Lâm
Tiên Nhi thường thường là không hay chảy nước mắt bởi vì theo nàng, một người
đàn bà cứ động tới thì chảy nước mắt, người đàn bà ấy nếu không ngu thì cũng là
hạng xấu đau xấu đớn.
Đối
với nàng, việc chảy nước mắt cũng có nhưng chỉ tối ư khi cần thiết.
Còn
bình thường, nàng có thừa vữ khí.
Nhưng
bây giờ cái chụp tay quá mạnh của Kinh Vô Mạng làm cho nàng chảy nước mắt ngay.
Cái
chụp tay của hắn làm cho nàng nghe gần như xương tay kêu răng rắc, nàng run
giọng:
-
Anh... anh làm gì thé? Tôi... tôi đã gây sự hiểu lầm cho anh phải không? Tại
sao anh lại đối xử với tôi như thế?
Kinh
Vô Mạng nói chậm rãi:
-
Trong đời cô, có thể cô làm mỗi một chuyện lầm.
Lâm
Tiên Nhi hỏi:
-
Chuyện chi?
Kinh
Vô Mạng nói gằn từng tiếng:
-
Cô đã tưởng ai cũng yêu cô như Tiểu Phi.
Lý
Tầm Hoan đứng quay lưng về phía cánh rừng.
Hắn
không thấy Kinh Vô Mạng và Lâm Tiên Nhi bước ra, hắn chỉ thấy khi nhận ra ánh
mắt dị thường của Thượng Quan Kim Hồng.
Sự
chú ý được tập trung triệt để của Thượng Quan Kim Hồng đột nhiên phân tán.
Đó
là cơ hội “ngàn năm một thuở” đối với Lý Tầm Hoan, hắn chỉ cần máy động ngón
tay là Thượng Quan Kim Hồng chung cuộc.
Nhưng
hắn vẫn đứng yên.
Phi
đao của hắn không “phi” vì hắn tuy vẫn chưa quay lại nhưng hắn đã cảm giác sau
lưng hắn có người.
Phi
đao của hắn không phải chỉ dùng bằng tay, hắn phải dùng toàn bộ tin thần, một
phi đao đã được điều khiển thì hắn không làm sao cơ dư lực để đối phó với sự
công kích từ phía bên sau đưa tới.
Chân
hắn vụt như chuồi qua phía trái vì không thấy hắn bước nhưng thân hình hắn đã
lệch hơn bảy phân, hắn thấy Kinh Vô Mạng.
Sau
đó hắn thấy Lâm Tiên Nhi.
Thật
hắn cũng hề tưởng tượng nàng lại khốn đốn hình dáng như thế lúc bấy giờ.
Mưa
càng lúc càng nặng hạt.
Mọi
người đều cảm nghe ướt tận lưng.
Mấy
ngọn hồng dâng trên cao đã được dời tận đến mái Trường Đình nhưng ánh vẫn không
đầy đủ.
Kinh
Vô Mạng đứng vào một chỗ mà ánh đèn không chiếu tới, toàn thân hắn y như một
cái bóng chứ không phải con người.
Nhưng
ánh mắt của Lý Tầm Hoan đã dời từ Thượng Quan Kim Hồng sang qua hắn.
Ánh
mắt của Thượng Quan Kim Hồng cũng lìa khỏi Lý Tầm Hoan, cũng tập trung vào Kinh
Vô Mạng.
Bởi
vì cả hai người đều đã cảm thấy ngay cái mấu chốt thắng bại trong trận này
không phải từ bản thân của hai người mà là do cánh tay của Kinh Vô Mạng.
Kinh
Vô Mạng vụt bật cười, hắn cười khá lớn.
Trong
đời hắn, hắn chưa từng cười như thế ấy, hắn cười đến phải khom mình.
Thượng
Quan Kim Hồng vụt thở dài:
-
Ngươi cười đi bởi vì quả thật đáng cười.
Kinh
Vô Mạng hỏi:
-
Bang chủ không muốn cười à?
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Ta cười không ra tiếng.
Kinh
Vô Mạng hỏi:
-
Tại sao?
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Ngươi biết rõ tại sao mà?
Kinh
Vô Mạng nói:
-
Đúng, tôi biết, quả thật tôi biết.
Hắn
chợt ngưng cười nói chầm chậm:
-
Bởi vì bây giờ chỉ có tôi mới là người quyết định sự sống chết cho hai người
thế nhưng cả hai đều không dám làm gì tôi cả.
Hắn
nói thật đúng.
Quả
thật hai người không ai dám động đến hắn.
Thượng
Quan Kim Hồng nếu ra tay, cho dầu có thể giết được hắn thì cũng sẽ chết về tay
của Lý Tầm Hoan, nhất định hắn không bao giờ cho Lý Tầm Hoan cơ hội đó.
Tình
trạng của Lý Tầm Hoan cũng thế.
Kinh
Vô Mạng nói:
-
Tôi có thể giúp Bang chủ giết Lý Tầm Hoan mà cũng có thể giúp hắn không chừng.
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Ta tin rằng ngươi có thể như thế lắm.
Kinh
Vô Mạng hỏi:
-
Bang chủ tin à? Trong con mắt của Bang chủ, tôi chẳng phải là con người đã tàn
phế hay sao?
Thượng
Quan Kim Hồng thở ra:
-
Mỗi một con người ai cũng có lúc phải xem lầm.
Kinh
Vô Mạng nói:
-
Làm sao Bang chủ lại nghĩ là Bang chủ xem lầm thậth? Biết chừng tôi lại tàn phế
thật thì sao?
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Tay phải của ngươi còn hiệu lực hơn tay trái nhiều.
Kinh
Vô Mạng hỏi:
-
Bang chủ thấy như thế?
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Lâm Tiên Nhi không phải là một cô gái yếu đuối, bất luận là ai cũng không thể
dùng một tay mà khống chế nàng dễ dàng như thế.
Kinh
Vô Mạng gật gật đầu:
-
Quả nhiên Bang chủ đã thấy được nhưng tiếc vì đã hơi muộn.
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Chẳng những ta xem lầm mà lại hành động lầm luôn.
Kinh
Vô Mạng hỏi:
-
Bang chủ cũng biết không nên đối xử với tôi như thế.
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Quả thật ta không nên đối xử với ngươi như thế, đáng lý ta phải giết ngươi.
Kinh
Vô Mạng hỏi:
-
Sao không giết?
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Ta không nỡ.
Sắc
mặt của Kinh Vô Mạng vụt biến đổi lạ lùng, hắn rít giọng:
-
Bang chủ mà cũng có những lúc không nỡ nữa sao?
Thượng
Quan Kim Hồng dịu giọng:
-
Ta cũng vẫn là người.
Kinh
Vô Mạng hỏi:
-
Và vì thế cho nên Bang chủ nghĩ rằng tôi cũng không nỡ giết Bang chủ.
Thượng
Quan Kim Hồng khẽ liếc Lâm Tiên Nhi:
-
Nhất định nàng cũng muốn ngươi giết ta.
Kinh
Vô Mạng nói:
-
Đúng.
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Nhà ngươi thật muốn giết ta thì ngươi đừng bao giờ mang cô ta đến đây.
Lâm
Tiên Nhi vụt cười hăng hắc.
Đang
lúc xuống vũng lầy không gì ngóc đầu lên nổi bỗng dưng lại cười, cái cười không
ai hiểu nổi.
Nàng
cưới lớn hơn nữa:
-
Bây giờ thì ta biết, ta biết ngươi không dám giết hắn thì ngươi cũng không khi
nào sống được, bây giờ ta mới biết, con người của hắn vì ngươi mà sống, bất cứ
nơi nào đi đến đâu, hắn cũng đều muốn chứng minh rằng hắn là con người quan
trọng nhưng thực tế thì sao? Thực tế thì hắn dưới con mắt của mọi người, hắn
không đáng một đồng xu.
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Thế nhưng hắn muốn giết cô thì rất dễ dàng.
Lâm
Tiên Nhi nói:
-
Ngươi tưởng hắn dám giết ta à? Hừ, ngươi đã lầm, ngươi muón giết ta nhưng hắn
thì lại cứu ta, ngươi có biết tại sao thế không?
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Vì hắn muốn giết ngươi trước mặt ta.
Lâm
Tiên Nhi nói:
-
Ngươi lại lầm, hắn bao giờ muốn chính tay hắn giết ta mà muốn nhìn chính tay
ngươi giết ta.
Nàng
cười lớn và nói tiếp:
-
Lúc ta và ngươi ở bên nhau, hắn ghen đến phát điên. Lúc đó ta cũng ngỡ hắn vì
ta, bây giờ ta biết hắn vì ngươi. Hắn thấy ngươi yêu thích người nào thì hắn
hận vô cùng, thậm chí con ngươi cũng thế. Ngươi có biết con ngươi là ai giết đó
không?
Thượng
Quan Kim Hồng thản nhiên:
-
Nếu hắn quả thật vì ta mà giết người thì bất luận hắn giết ai cũng được.
Lâm
Tiên Nhi nhìn sững vào mặt Thượng Quan Kim Hồng, nụ cười trên môi tắt lịm, nàng
thở dài:
-
Từ trước đến nay, ta cứ tưởng ta là người rất hiểu biết về đàn ông nhưng thật
ra thì ta vẫn hiểu không nổi các ngươi, thật ta không hiểu nổi cái quan hệ giữa
các ngươi ra làm sao cả.
Nàng
vụt cười một tiếng khô khan:
-
Ta chỉ biết bất cứ cái quan hệ ấy như thế nào đều có thể làm cho người nôn mửa.
Vì thế, cho dầu các ngươi có muốn cho ta biết, ta cũng chẳng nghe.
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Ngươi biết ít quá mà lại nói hơi nhiều quá.
Lâm
Tiên Nhi hỏi:
-
Ngươi muốn nói, cho dầu ta nói như thế nào, ngươi cũng không giết hắn phải
không?
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Điều đó ngươi kể như bất lực.
Lâm
Tiên Nhi quay vào Kinh Vô Mạng:
-
Nếu ta muốn giết ngươi hẳn cũng là chuyện bất lực, phải không?
Kinh
Vô Mạng đáp thỏn lỏn:
-
Đúng.
Lâm
Tiên Nhi lại thở ra:
-
Xem thế này thì ta chỉ còn có cách để cho các ngươi giết ta nhưng vấn đề là ai
giết? Kẻ nào ra tay?
Kinh
Vô Mạng làm thinh.
Hắn
làm thinh nhưng tay hắn hất lên, hắn hất Lâm Tiên Nhi văng ra, văng tới trước
mặt Thượng Quan Kim Hồng.
Lâm
Tiên Nhi bây giờ chẳng chống chỏi, tránh né mà cũng không động đậy, nàng co lại
như một con cuốn chiếu.
Nàng
không tránh né, không phản kháng nhưng miệng nàng vẫn nói:
-
Đúng, đương nhiên là ngươi, hắn mang ta đến nơi đây cốt để xem ngươi giết ta,
chỉ có cách đó hắn mới cảm thấy dễ chịu.
Thượng
Quan Kim Hồng hỏi:
-
Còn ngươi? Ngươi chết vào tay ta, ngươi có cảm thấy dễ chịu không?
Lâm
Tiên Nhi nói:
-
Cái đó cũng cần xem ngươi dùng cách nào để giết ta, ta không muốn chết nhanh
bởi vì có chết chầm chậm mới nhấm nháp đầy đủ mùi vị của cái chết.
Nàng
cười khẩy và nói tiếp:
-
Vả lại, nếu chết chậm hơn một phút là có thể nói được nhiều thêm một chút, vả
lại trong đời người chỉ có cơ hội duy nhất ấy, cố nhịn đau một chút kể cũng là
xứng đáng.
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Ngươi còn quên một việc không nói là nếu nói được nhiều thì sự thống khổ sẽ vơi
bớt đi được phần sợ hãi.
Lâm
Tiên Nhi nói:
-
Nhưng ngươi cũng không thể giết ta được nhanh, có phải thế không? Ngươi thích
xem người ta chết thật chậm, vả lại ta đối với ngươi không tệ lắm, ta còn một
tiền dành để cuối cùng đã bị ngươi tìm cách lấy cả rồi, lúc ngươi sai người đến
giết ta, trước đó ngươi cũng đã lột sạch không chừa một mảnh vải.
Thượng
Quan Kim Hồng nói:
-
Đúng, bây giờ thì ngươi chẳng còn lấy một xu, không còn lấy một giá trị lợi
dụng nào vì thế mà ta cũng đâm ra lười giết.
Nói
xong hắn dùng chân hất Lâm Tiên Nhi về phía Lý Tầm Hoan.
Lần
này thì nàng không nói một lời nào, quần áo ướt đã bó sát vào thân thể nàng,
vóc hình nàng lồ lộ, nàng quả nhiên đẹp thật.
Nàng
được mệnh danh là “Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân” chẳng những nàng đẹp mà nàng lại
rất thông minh.
Đáng
lý nàng được sống trong một đời sống tốt lành, trong sạch, thế nhưng bây giờ
sắp chết, lại không được chết trong điều kiện tốt lành, trong sạch.
Nàng
đáng lý là Tiên Tử non bồng, thế nhưng bây giờ lại không bằng một con chó ghẻ
trong cống thúi.
Tại
làm sao thế?
Có
lẽ vì nàng đã không nâng niu, thương tiếc cái dáng nâng niu thương tiếc của
mình.
Bây
giờ, nếu cần một lời khen thì có lẽ nên nói nàng là một con người có đầy đủ bản
sắc của một con người bất khuất, nàng đã không quỳ lại để cầu xin tha mạng.

