Gặp em dưới mưa xuân - Chương 06 - 07

Chương 6

Lý Hoan dường như không đỡ nổi nữa rồi. Câu hỏi buồn cười nhất cũng được
đưa ra: “Cậu có biết kể chuyện không?”. Người hỏi câu đó là Phạm Triết Nhân,
anh con trai thứ tư của nhà họ Phạm, anh giải thích: “Lúc Tiểu Đa mất ngủ phải
có người kể chuyện cho nó, đọc truyện cũng được, nó nằm nghe rồi dần dần sẽ
ngủ…”.

Cũng lại là anh
Ba Phạm Triết Địa đắc ý, đắc ý tới mức không hỏi trước Phạm Tiểu Đa mà chạy tới kể công với Phạm
Triết Thiên. Ít nhiều thì Phạm Triết Thiên cũng đã có kinh nghiệm của một lần
sắp xếp buổi xem mặt, nghe xong không có vẻ gì vui mừng, bình tĩnh hỏi:
"Tiểu Đa không dùng áo của người khác lau tay chứ?".

"Làm gì có,
một chiếc bàn tròn,
ngồi cách nhau rất
xa".

"Đó là vì tay của Tiểu Đa không với
tới, điều đó không có nghĩa là
nó không muốn".

"Không có chuyện hễ sơ ý một chút là làm bắn nước canh lên người người khác?"

"Không có, tối nay ăn hải sản, canh vẫn chưa đem lên thì Tiểu Đa đã về
rồi."

"Đó là vì món ăn không đúng, không
có nghĩa là nó không
muốn".

Phạm Triết Địa nổi cáu: "Anh cả này, anh đừng có nghĩ xấu cho Tiểu Đa như thế, lần trước chắc chắn là nó không cố ý. Em thấy hôm nay Tiểu
Đa rất lễ phép,
không bài xích Lý
Hoan, anh đừng có ghen với em vì vừa ra tay là
đã thành công đấy".

Phạm Triết Địa nhìn anh cả với vẻ tự hào. Nghĩ đến chuyện hôn nhân của cô
em gái cuối cùng là do mình đưa đến, hơn nữa Lý Hoan lại là chỗ bạn bè, từ nay
về sau chắc chắn Tiểu Đa sẽ cảm kích, gần gũi với mình hơn, không hiểu sắc mặt
của những người trong nhà sẽ thế nào, nghĩ vậy, Phạm Triết Địa môi nở nụ cười.

Phạm Triết Thiên nhìn thấy thế rất khó chịu: “Cái cậu Lý Hoan ấy là người
làm ăn, có đáng tin không?”.

Thế là Phạm Triết Địa được thể khen Lý Hoan hết lời, cuối cùng kết luận:
“Lý Hoan nhìn thấy Tiểu Đa nhà mình là lập tức bị tình yêu sét đánh, em vẫn còn
chưa nói gì đến chuyện xem mặt, thế mà cậu ấy đã lên tiếng đề nghị giới thiệu
Tiểu Đa cho cậu ấy”.

Phạm Triết Thiên nói với vẻ coi thường: “Tiểu Đa trong sáng như vậy, những
người lăn lộn trên thương trường như cậu ta nó đã gặp nhiều đâu. Nếu không bị
tiếng sét ái tình thì cậu ta có lẽ là người không có mắt”.

Tuy trong lời nói thì coi thường Lý Hoan, nhưng Phạm Triết Thiên vẫn bảo em
trai tập trung tư liệu rồi triệu tập mấy anh chị em thảo luận về Lý Hoan.

Lý Hoan nằm trên giường trong trạng thái cực kỳ phấn chấn. Hôm nay đúng là
rất thú vị. Đến đài truyền hình, ba cô gái cố làm ra vẻ nghiêm túc không thèm
để ý đến cậu, em gái Phạm Tiểu Đa của Triết Địa còn làm mặt lạnh, từ chối không
ăn đồ ăn mà cậu mang đến. Thế mà, cậu vừa bước chân ra khỏi đã nghe thấy tiếng
cười trong phòng máy, biết ngay là ba cô gái đó đang ăn đồ ăn mà cậu mua tới và
cười đùa.

Lý Hoan vừa tức lại vừa buồn cười, định ngày mai đến làm quảng cáo sẽ tiếp
tục mang theo một túi đồ ăn nữa để trêu ba cô gái quỷ quái đó. Không ngờ, buổi
tối Phạm Triết Địa rủ cậu đi ăn, và cậu nhìn thấy cô gái đáng ghét nhất trong
số ba cô đó.

Lý Hoan không bỏ qua vẻ bất lực và ghét bỏ hiện lên trong mắt Tiểu Đa. Thấy
cô có vẻ rất không thích ăn cơm cùng mình, lại còn cố làm ra vẻ thục nữ trước
mặt anh Ba của cô.

Trong lòng Lý Hoan lúc đó đã nghĩ: Cô cứ làm ra vẻ đi, để tôi xem cô có thể
giả vờ đến lúc nào. Nên cậu thỉnh thoảng lại hướng câu chuyện về Tiểu Đa, quả
nhiên cô cố ý tìm cớ ra về. Khi về, còn đưa ánh mắt luyến tiếc nhìn đám vỏ sò
trên bàn. Trong khoảnh khắc đó, Lý Hoan thấy lòng mình không còn giữ được vẻ
cân bằng như trước nữa. Không lẽ, cậu và anh Ba của cô còn không bằng đám vỏ
sò?

Lý Hoan cảm thấy Phạm Tiểu Đa rất thú vị. Chỉ trong hai lần gặp mặt cùng
một ngày ngắn ngủi, cậu đã phát hiện ra, cô gái này không hề nhã nhặn như vẻ bề
ngoài. Vì sao Phạm Triết Địa hằng ngày nhìn thấy em gái lớn lên mà không nhận
ra điều đó, lại hình dung em gái mình như thiên sứ?

Cậu nhớ lại vẻ phấn chấn của Phạm Triết Địa khi nói về em gái, Phạm Triết
Địa đã dùng một loạt tính từ rất hay để nói về em mình, nào là trong sáng, đáng
yêu, xinh đẹp, có lễ nghĩa, hào phòng, hiểu biết… Hầu như tất cả những gì có
thể hình dung về các đức tính tốt đẹp của con gái đều có trong đó.

Lý Hoan nghe nói một hồi, rồi đột nhiên hỏi Phạm Triết Địa: “Tôi thấy khi
rời đi, mắt cô ấy cứ nhìn đám vỏ sò trên bàn với vẻ rất luyến tiếc. Vì sao
vậy?”.

Phạm Triết Địa nghe vậy bèn nhảy dựng lên, chạy ra cửa gọi phục vụ, khi
phục vụ vào bèn nói: “Vừa rồi mải nói chuyện quên không dặn các cô, đừng thay
đĩa đồ bỏ đi, hãy cho tất cả vỏ ốc, vỏ sò mà chúng tôi đã ăn vào trong túi để
mang về. Mấy cái đĩa lúc trước còn không?”. Nói xong, nhìn người phục vụ với
ánh mắt đầy hi vọng.

Người phục vụ đáp với vẻ khó xử: “Đều đổ vào thùng rác rồi ạ”.

Phạm Triết Địa nghe vậy, bèn nói: “Đem thêm một phần như ban nãy. Lý Hoan,
chúng ta ăn thêm ít nữa nhé?”.

Lý Hoan không hiểu, Phạm Triết Địa bèn giải thích: “Mỗi lần ăn hải sản,
Tiểu Đa đều mang đống vỏ sò đó về, nó thích ghép vỏ sò, vỏ ốc thành tranh”.

“Thế thì bảo người ta lấy toàn bộ số vỏ sò mà khách hàng ăn mang về không
được à?”

Phạm Triết Địa lắc đầu: “Tiểu Đa không thích vỏ sò vỏ ốc của người lạ, nó
chê là bẩn. Số lần Tiểu Đa ăn hải sản không nhiều, hôm nay ăn rồi mà không mang
vỏ về được, hẳn trong lòng nó không vui, tôi mà mang về không biết nó sẽ vui
đến cỡ nào”.

Phạm Triết Địa nói, mắt sáng bừng, Lý Hoan nghe mà sửng sốt và lại càng cảm
thấy Phạm Tiểu Đa vô cùng thú vị, cậu rất muốn biết cô gái nhìn qua thì chỉ có
thể nói là thanh tú này rốt cuộc vì sao lại có ma lực lớn như vậy.

Lý Hoan lên tiếng yêu cầu giúp đỡ để trở thành bạn trai của Tiểu Đa, Phạm
Triết Địa cũng không từ chối. Nhưng khi Lý Hoan đưa ra quyết định ấy thì vẫn
chưa yêu Tiểu Đa, mà chỉ vì hiếu kỳ, và thế là cậu đã phải phát hoảng vì tai
họa do tính hiếu kỳ đưa lại.

Ngày hôm sau, Lý Hoan xách một túi đồ ăn vặt đến đài truyền hình. Chương
trình quảng cáo được làm rất thuận lợi, ba cô gái tỏ ra khá nghiêm túc với công
việc, không săm soi cậu, sau khi làm xong thì đem túi đồ mà cậu mang tới sang
phòng làm việc ăn. Phạm Tiểu Đa đối xử với cậu rất lạnh nhạt, cứ như thể tối
qua chưa từng ăn cơm cùng nhau. Lý Hoan cũng không tìm cơ hội nói chuyện với
cô, cậu không vội, vì cơ hội mà Phạm Triết Địa tạo cho còn nhiều.

Phạm Tiểu Đa chẳng để tâm đến anh chàng Lý Hoan mà anh Ba định giới
thiệu cho. Cô nghĩ rằng, cũng giống như lần trước khi anh Cả giới thiệu cho, cô
không thích là coi như xong. Anh Ba cũng không tới tìm cô nói về việc này,
vì thế cô đối xử với Lý Hoan giống như với tất cả các khách hàng đến làm
quảng cáo.

Thấy Lý Hoan hôm nay lại mang đồ ăn đến để lấy lòng mấy cô gái, Tiểu Đa
càng thấy ghét anh chàng rất hiểu tâm lý phụ nữ này.

Tiểu Đa không hề biết rằng, tối nay, sáu anh chị của cô giấu cô họp mặt
để đánh giá về Lý Hoan.

Phạm Triết Địa gọi điện cho Lý Hoan: "Lý Hoan, hôm qua cậu nói rằng
muốn Tiểu Đa nhà tôi làm bạn gái của cậu đúng không?".

"Đúng vậy, tôi nghiêm túc đây."

"Cậu chắc chắn như vậy chứ? Xác định lại lần nữa xem."

Lý Hoan nghe giọng của Phạm Triết Địa rất nghiêm túc, không nén được
cười: "Là nghiêm túc, tôi nghĩ, anh có thể giới thiệu để em gái của anh
làm bạn gái của tôi".

Ở đầu dây bên kia, Phạm Triết Địa trầm ngâm một lát, rồi nói: “Vậy thì
được, bảy giờ tối nay, gặp nhau ở Thiên Hương Các Đại Tửu Lầu”.

Lý Hoan không nín được cười, cậu không hiểu vì sao Phạm Triết Địa lại có vẻ
trịnh trọng đến thế. Bảy giờ tối, Lý Hoan bước vào Thiên Hương Các Đại Tử Lầu
rất đúng giờ.

Cô gái phục vụ đưa cậu tới trước cửa phòng đặt riêng. Bỗng nhiên Lý Hoan
thấy hơi căng thẳng, cứ cảm giác có điều gì đó không bình thường. Khi đẩy cửa
phòng ra, cậu sững người, trong phòng rất đông người. Tất cả nam giới và phụ nữ
trong phòng thấy cậu bước vào, đều nhìn Lý Hoan chăm chú bằng ánh mắt rất kỳ
lạ.

Không lẽ mặt mình có vết nhọ? Cà vạt thắt không đúng? Hay là khóa quần quên
không kéo? Trước con mắt của nhiều người, Lý Hoan đã suy nghĩ lung tung như
vậy.

Phạm Triết Địa bước tới, kéo cậu vào chỗ, rồi mời Lý Hoan ngồi xuống chiếc
ghế xoay lưng về phía cửa. Ngồi đối diện với cậu là một người đàn ông trung
niên, tuổi chừng trên dưới bốn mươi, toàn thân người ấy toát lên vẻ đầy uy
nghiêm.

Phạm Triết Địa giới thiệu: “Lý Hoan, đây là anh Cả của tôi, đây là chị dâu
cả, chị Hai, anh rể, em thứ tư và vợ chú ấy, em thứ năm và vợ, em thứ sáu. Đây
là vợ tôi, cậu cũng đã biết rồi”.

Lý Hoan đưa mắt nhìn mọi người, mồ hôi trên trán bắt đầu túa ra, cậu cứ
tưởng rằng hôm nay Phạm Triết Địa hẹn Tiểu Đa đi ăn cơm, không ngờ có cả một
đoàn các anh chị của cô. Hơn nữa, mục đích có lẽ chỉ có một, muốn để cho Tiểu
Đa làm bạn gái của cậu, thì phải được mọi người chấp nhận.

Lý Hoan cảm thấy rất buồn cười, cậu không thể nào chấp nhận nổi cái kiểu
bày binh bố trận như thế này. Đồng thời, trong lòng cũng cảm thấy tò mò, rất
muốn biết nếu mình qua được cửa này, được mọi người trong nhà họ Phạm chấp
nhận, thì cái cô Phạm Tiểu Đa bề ngoài có vẻ ngoan ngoãn ấy có thực sự nghe lời
và làm bạn gái của mình hay không. Nghĩ đến đây, Lý Hoan lấy lại phần nào tinh
thần để chuẩn bị ứng phó với thử thách của gia đình họ Phạm.

Sau khi ngồi xuống, hầu như Lý Hoan chẳng có thời gian để ăn uống gì. Câu
hỏi quá nhiều, thời gian trả lời cũng có hạn, cậu chợt nhớ đến cuộc thi biện
luận hồi đại học cách đây ít năm.

“Cậu thích Tiểu Đa ở điểm nào?”

“Trong sáng, đáng yêu, xinh đẹp, lễ phép, hào phóng, hiểu biết…” Tất cả
những từ mà hôm qua Phạm Triết Địa nói, hôm nay được Lý Hoan bê ra nguyên xi.
Thực ra, cậu cũng chỉ mới quen Tiểu Đa hai hôm nay, nói với nhau cũng chưa quá
hai mươi câu.

“Cậu làm bạn trai của Tiểu Đa, định sẽ đối xử tốt vói nó như thế nào?”

Lý Hoan cảm thấy đầu căng ra, hiện tại cậu vẫn chưa có ý định lấy Tiểu Đa
làm vợ, chỉ định nhờ giới thiệu, làm quen rồi tìm hiểu, đơn giản thế thôi. Sao
bây giờ lại thành ra phải cam kết chịu trách nhiệm suốt đời với Tiểu Đa thế
này? Lý Hoan nghĩ một lát, đáp: “Tôi sẽ làm những việc nên làm”.

Những câu hỏi tiếp sau càng thêm phong phú.

“Cậu có biết nấu cơm không?”

“Hằng ngày cậu có đưa đón Tiểu Đa đi làm không?”

“Cậu có phát chán vì phải đưa nó đi dạo phố mua đồ không?”

“Cậu có biết trồng hoa không?”

“Cậu có đưa Tiểu Đa tới những chỗ làm ăn của mình không?”

Lý Hoan có vẻ không đỡ nổi nữa rồi.

Câu hỏi buồn cười nhất cũng được đưa ra: “Cậu có biết kể chuyện không?”.

Người hỏi câu đó là Phạm Triết Nhân, anh con trai thứ tư của gia đình họ
Phạm, anh giải thích: “Khi Tiểu Đa mất ngủ phải có người kể chuyện cho nó, đọc
truyện cũng được, nó nằm nghe rồi dần dần sẽ ngủ. Tất nhiên, đây là việc mà cậu
phải làm sau khi cậu và Tiểu Đa kết hôn, tôi chỉ muốn tìm hiểu thế thôi”.

Lý Hoan nghe mà thấy ù cả tai. Cậu gần như muốn rút chạy.

Lúc đó, anh Cả nhà họ Phạm kết luận: “Lý Hoan, chúng tôi giao Tiểu Đa cho
cậu, cậu phải yêu thương nó. Mọi người còn có vấn đề gì nữa không?”. Khắp bàn
tiệc không có tiếng phản đối. Phạm Triết Thiên lại tổng kết bằng một câu: “Vậy
thì được rồi, kể từ hôm nay, mọi người tập trung sức lực, giúp Lý Hoan và Tiểu
Đa hẹn hò yêu đương. Lý Hoan, có vấn đề gì khó khăn cứ tìm chúng tôi. Có điểm
nào không hiểu về Tiểu Đa cứ việc hỏi. Ok?”.

Lý Hoan ngây ra một hồi lâu, rồi đột nhiên ý thức được rằng câu “Ok?” là
nhằm vào mình, nên đáp lại một tiếng “Ok” trong trạng thái mơ hồ.

Trên đường từ nhà hàng về nhà, Lý Hoan vẫn không hết bàng hoàng. Cậu không
hiểu, chỉ là nhờ Phạm Triết Địa giới thiệu để cậu làm quen với Tiểu Đa, để cô
trở thành bạn gái của mình, thế mà không hiểu sao chuyện lại thành ra như thế?

Chương 7

Cậu thở dài vì tính trẻ con của Tiểu Đa, và thấy đau đầu trước việc cả nhà
họ Phạm nuông chiều Tiểu Đa tới mức mất hết cả luân thường đạo lý.

Buổi tối thông qua thẩm vấn tập thể đối với Lý Hoan, cả nhà họ Phạm dường
như đều mất ngủ.

Vợ của Phạm Triết Thiên, sau khi dỗ dành con ngủ xong, thấy đèn trong thư
phòng vẫn sáng, bèn bước vào thì thấy Phạm Triết Thiên đang ngồi ngây người
trong đó. “Triết Thiên, anh đang nghĩ đến việc của Tiểu Đa, đúng không?”

“Cái cậu Lý Hoan ấy, nhìn qua thì thấy là người có tài, trầm tĩnh thông
minh, rất tốt, e rằng Tiểu Đa không đấu lại được với cậu ta.”

Phạm Triết Cầm thì cứ trằn trọc trên giường, mãi không ngủ được. Ông chồng
thấy thế không chịu nổi, vặn đèn lên: “A Cầm, nghĩ gì vậy?”.

“Mình này, Tiểu Đa thuần khiết như vậy, còn cậu Lý Hoan kia nói được, làm
được, liệu cậu ta có bắt nạt Tiểu Đa không?”

“…”

Phạm Triết Địa thì phấn khởi nói với vợ: “Một người bạn trai tốt như vậy,
nhất định là Tiểu Đa sẽ rất vui! Anh Ba này vẫn là người tốt hơn cả!”.

“Tiểu Đa đã đồng ý chưa?”

“Chết rồi! Quên chưa hỏi nó! Chắc là không có vấn đề gì.”

“…”

Phạm Triết Hòa cầm bút lên viết một bài cảm tưởng: “Cô gái nhỏ nhà tôi đã
lớn”.

“Triết Hòa, đi ngủ sớm đi!”.

“Vợ này, bây giờ cảm xúc của anh đang rất dào dạt, để anh viết xong rồi đi
ngủ.”

Phạm Triết Lạc thì nhón chân bước tới cửa phòng của Tiểu Đa, Tiểu Đa đang
ngủ rất ngon, nhìn thì thấy vô cùng ngây thơ đáng yêu, cảnh tượng hồi bé đưa
Tiểu Đa đi chơi lại hiện về trong óc cứ như vừa mới hôm qua. Phạm Triết Lạc nhớ
đến mỗi lần gây ra tội, Tiểu Đa lại cầu xin anh Cả giúp, rồi còn dành miếng
ngon cho cậu, nghĩ vậy, mắt thấy cay cay. Triết Lạc thầm hạ quyết tâm: Nếu tay
Lý Hoan kia mà dám bắt nạt Tiểu Đa, thì cậu nhất định sẽ không tha cho hắn!

Chỉ có một mình Tiểu Đa là có một đêm ngủ ngon lành với giấc mơ đẹp.

Cuối tuần, tất cả anh em nhà họ Phạm tập trung ăn cơm. Địa điểm là ở nhà
của Phạm Triết Thiên, vì nhà anh rộng nhất.

Tiểu Đa bước vào nhà, các chị dâu bận tíu tít trong bếp, bốn đứa cháu đang
chơi tàu hỏa ở ngoài ban công, trong phòng khách thì mấy anh em trai đang nói
chuyện.

Cuối tuần này nhà Phạm Triết Thiên rộn rã như đón Tết.

Đầu tiên Tiểu Đa vào trong bếp, đi đi lại lại mấy vòng, tỏ ý muốn giúp đỡ
thì bị chị Hai và chị dâu đẩy ra: “Đi, ra ngoài kia mà chơi, đừng ở trong này
cho vướng chân vướng tay”.

Lén lấy một miếng thịt cho vào miệng, Tiểu Đa ra khỏi bếp, tới ban công
trêu đùa mấy đứa cháu.

Đúng lúc đó thì tiếng chuông cửa vang lên, có người vào, Tiểu Đa thò đầu ra
nhìn, chợt thấy trong lòng khó chịu hẳn lên. Lý Hoan trong bộ com lê phẳng
phiu, tay ôm một bó thiên điểu, tay xách một túi quà, mặt mày hớn hở đi vào,
Tiểu Đa rụt đầu lại, tiếp tục chơi trò tàu hỏa với các cháu.

Đến lúc ăn cơm, Lý Hoan ngồi ở phía trái của Tiểu Đa.

Tiểu Đa không thèm để ý đến cậu mà chỉ chú ý vào việc ăn uống. Mắt của mọi
người trong nhà đều đổ dồn về phía hai người, bên phải Tiểu Đa là cậu con trai
lên mười tuổi của Phạm Triết Thiên, Phạm Tiểu Thiên.

Tiểu Thiên rất thích ăn cánh gà, tranh gắp trước một cái cho vào bát, ngẩng
đầu lên thì thấy Phạm Tiểu Đa đang lườm, mắt nhìn vào chiếc cánh gà trong bát,
không nói năng gì. Tiểu Thiên nuốt nước miếng nhìn với vẻ thèm thuồng. Đúng lúc
đó, cậu bé nghe thấy tiếng của bố: “Tiểu Thiên, con không biết là cô rất thích
ăn cánh gà sao?”.

Cậu bé ấm ức nhìn mẹ, mẹ cũng nói: “Con là con trai, phải nhường cho phụ
nữ, hiểu chưa?”. Không nhận được sự hỗ trợ từ bên ngoài, cậu bé gắp cánh gà cho
Tiểu Đa một cách rất không cam tâm.

Phạm Tiểu Đa bình thản ăn, những người khác trên bàn ăn đều không tỏ ra có
gì dị thường, như thể đó là lẽ đương nhiên vậy.

Một bà cô hai mươi mốt tuổi tranh ăn cánh gà với đứa cháu trai mười tuổi,
và đứa cháu đành chịu thiệt? Cảnh tượng này chắc chắn không phải là lần đầu. Lý
Hoan há mồm trợn mắt nhìn cảnh tượng ấy và rút ra kết luận.

Cậu thở dài vì tính trẻ con của Tiểu Đa, và thấy đau đầu trước việc cả nhà
họ Phạm nuông chiều Tiểu Đa tới mức mất hết cả luân thường đạo lý. Đúng lúc
đang suy nghĩ như vậy thì chợt thấy ánh mắt của tất cả mọi người trong nhà họ
Phạm đều đổ dồn về phía mình.

Lý Hoan thấy lạ lùng, mình đâu có ăn cánh gà của Tiểu Đa? Phạm Triết Địa
nháy mắt với cậu, rồi sau đó lại đưa mắt về phía đĩa gà rán, và khua khua đôi
đũa.

Cậu đã hiểu, người nhà họ Phạm có ý bảo mình gắp cánh gà cho Tiểu Đa. Lý
Hoan dở khóc dở cười, cậu không có ý định làm theo ý của những người trong gia
đình họ Phạm, như thế sẽ ra gì đây?

Một hồi lâu Lý Hoan vẫn không động tĩnh gì, điều đó khiến cho Phạm Triết
Thiên cuống cả lên, anh cảm thấy sự lanh lợi ngày hôm qua của Lý Hoan biến đâu
mất rồi? Phạm Triết Thiên cảm thấy mình cần phải nhắc nhở cậu: “Lý Hoan, cậu
ngồi bên Tiểu Đa hãy giúp nó gắp thức ăn đi”.

Đến lúc đó, Lý Hoan chẳng còn đường rút, đưa đôi đũa run rẩy gắp cánh gà
cho vào bát của Tiểu Đa. Cậu nhìn thấy vẻ đắc ý lóe lên trong mắt Phạm Tiểu Đa,
trong lòng đầy tức giận. Lý Hoan bỗng rất đồng cảm với Phạm Tiểu Thiên. Rất
thông cảm với sự tủi thân của cậu bé!

Lý Hoan cố nén, cậu nhìn Tiểu Đa ăn với vẻ ngon lành, khóe môi thoáng hiện
nụ cười rất đẹp, thỉnh thoảng còn chúm môi dưới. Đôi môi của cô như cánh hoa,
đỏ mọng mềm mại, một chiếc cánh gà khi tới miệng cô thì lập tức biến thành món
sơn hào hải vị. Lý Hoan bất giác nuốt nước miếng, bỗng cũng thấy bản thân rất
thèm cánh gà.

Lý Hoan ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của mọi người trong nhà họ Phạm
cũng đều như vậy. Lý Hoan muốn cười, nhưng không được, cậu đã hiểu ra phần nào,
nhìn Tiểu Đa ăn cũng là một kiểu thưởng thức.

Chỉ loáng một cái, hai chiếc cánh gà giờ chỉ còn trơ lại xương. Lý Hoan
liếc nhìn bàn ăn, tự nhiên muốn gắp thêm một chiếc cánh gà nữa cho Phạm Tiểu
Đa, quay sang nhìn thì thấy mấy người anh của cô cũng có ánh mắt ấy, Lý Hoan
thấy mình bị đánh bại, cậu nghĩ một cách bi quan, sao chỉ loáng một cái mà mình
cũng muốn chiều chuộng Tiểu Đa nhỉ?

Tiểu Đa gặm hết hai chiếc cánh gà với vẻ rất hài lòng, nhất là chiếc cánh
gà mà Lý Hoan buộc phải gắp cho cô, quá là ngon! Phạm Tiểu Đa không muốn tiếp
tục ngồi lại cho Lý Hoan thêm cơ hội, phủi tay đứng dậy, nói: “Anh Cả, bọn em
không có ngày nghỉ, bây giờ em phải tới đài đây. Em đi đây, các anh chị cứ ăn
đi nhé”.

Những người trong nhà họ Phạm lại đưa mắt nháy với Lý Hoan, cậu vội đứng
dậy: “Để tôi đưa cô đi!”.

Phạm Tiểu Đa cảm thấy cần thiết phải nói rõ với Lý Hoan nên không phản đối.

Ra khỏi cửa, lên xe của Lý Hoan xong, Tiểu Đa liền mở miệng nói ngay: “Lý
Hoan, anh đừng theo các anh chị của tôi, bây giờ tôi vẫn chưa có ý định tìm bạn
trai”.

Lý Hoan cảm thấy hành động gắp cánh gà cho Tiểu Đa của mình hôm nay đã xấu
hổ lắm rồi, thế mà cô nhóc này lại còn từ chối thẳng thừng, trong lòng càng tức
giận, nhưng vẫn mỉm cười, nói: “Tôi định sẽ bắt đầu theo đuổi cô từ lúc này”.

Tiểu Đa không nói gì. Những chuyện mà cô không thích, từ trước tới nay chưa
có ai ép được. Phạm Tiểu Đa nghĩ thầm: Vậy thì anh cứ theo đuổi đi, dù sao tôi
cũng chẳng có hứng. Anh có sức thì cứ việc, đó là việc của anh.

Phạm Tiểu Đa cũng cảm thấy, thà để Lý Hoan theo đuổi còn hơn là việc cứ
phải đối phó hết bữa tiệc xem mặt này đến bữa tiệc xem mặt khác. Mục tiêu của
tất cả mọi người đều tập trung vào Lý Hoan, đối phó với con người này nhẹ nhõm
hơn hẳn so với đám đông không biết mặt.

Tiểu Đa biết, các anh chị đã quyết tâm tìm bạn trai cho mình, bước tiếp
theo là gả cô đi, rồi từ đó hoàn thành kế hoạch hoàn mỹ đối với cuộc đời của
cô. Tiểu Đa thở dài. Mọi người đều nói, có nhiều anh chị yêu thương như vậy rất
hạnh phúc, còn cô cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, nhưng lại không nỡ chối từ tình cảm
của họ.

Thế là, cô cứ phải thực hiện tốt tiết mục trong tâm trạng không vui.

Bước ra khỏi đài, Lý Hoan đã đứng chờ ở cổng, Phạm Tiểu Đa định không thèm
để ý đến cậu, nhưng di động lại đổ chuông, thì ra là điện thoại của anh Cả:
“Tiểu Đa, Lý Hoan đến đón em, em hãy đi ăn cơm với cậu ấy, rồi cậu ấy sẽ đưa em
về, về đến nhà gọi điện thoại lại cho anh bằng máy bàn!”.

Tiểu Đa càng không vui, sao tình hình lại giống như cái hồi đại học thế
này? Chỉ có điều, vai của anh Năm - Phạm Triết Hòa đã được thay bằng Lý Hoan
mặt mày hí hửng!

Phạm Tiểu Đa không muốn tranh luận với cậu, vì hậu quả của việc tranh luận
sẽ là cả nhà vây lại ca cẩm cô. Nhìn tình tình thì thấy, anh chàng Lý Hoan này
đã được sự đồng ý ngầm của các anh trai. Cô còn chưa kịp nghĩ ra chiêu đối phó
với Lý Hoan, nhưng vẫn bình tĩnh đi ăn cơm cùng cậu một cách rất lịch sự, ăn
cơm xong về nhà gọi điện thoại cho anh Cả, thế là hoàn thành nhiệm vụ.

Lý Hoan cảm thấy cũng không tồi, và cứ tiến dần từng bước từng bước. Cô
Phạm Tiểu Đa ấy tỏ ra rất nghe lời, đi theo cậu, Lý Hoan có cảm giác đó là
khoảng lặng trước cơn giông bão, và cũng có ý chờ Phạm Tiểu Đa xuất chiêu.

Cậu không ngờ rằng, chiếc xe đưa Phạm Tiểu Đa về vừa rời đi, cô lập tức ra
khỏi nhà, hơn nữa còn trang điểm, thay đổi khuôn mặt mộc hằng ngày.

Báo cáo nội dung xấu