Gặp em dưới mưa xuân - Chương 04 - 05
Chương 4
Anh Cả không phải
là người duy nhất dấm dúi nhét tiền vào tay Tiểu Đa. Anh Ba, anh Tư, anh Năm,
anh Sáu, ai gặp Tiểu Đa cũng lén cho tiền và dặn rằng đừng nói cho ai biết.
Hôm nay Phạm Tiểu
Đa được Giám đốc đài gọi đi ăn cơm, trong bàn ăn chỉ có cô là người duy nhất
của ban Tin tức, những người còn lại đều là người của ban Quảng cáo. Tiểu Đa
không quen bọn họ, vì thế cô cứ cúi đầu xuống ăn, khi nghe mọi người nói chuyện
tiếu lâm cũng chỉ biết mỉm cười theo. Giám đốc đài nói với cô: “Phạm Tiểu Đa
này, cô tới làm hậu kỳ cho ban Quảng cáo nhé!”.
Tiểu Đa nghe xong
không biết trả lời thế nào, đành mỉm cười tiếp.
Giám đốc đài lại
nói: “Người muốn tới ban Quảng cáo rất nhiều, chúng tôi đang cần một cô gái làm
hậu kỳ, tôi thấy cô rất thích hợp”.
Trưởng ban Quảng
cáo Tiêu cũng nhân đó nói theo: “Trưởng ban Trương của các cô cũng được, nhưng
ban Quảng cáo của chúng tôi nhã nhặn hơn”.
Giám đốc Lưu thấy
Phạm Tiểu Đa có vẻ lúng túng, bèn nói: “Quyết rồi, ngày mai cô sẽ tới làm việc
ở ban Quảng cáo, tôi sẽ nói với anh Cả của cô”.
Thực ra, Phạm Tiểu
Đa không muốn đi khỏi ban Tin tức, ban Tin tức thuộc trung tâm báo chí, mà cô
thì rất thích làm báo. Giám đốc đã nói như vậy cũng đành phải chấp nhận.
Sau khi Phạm Triết
Thiên biết chuyện, suy nghĩ một chút, rồi nói: “Giám đốc làm như vậy là muốn
tốt cho em, vì thu nhập ở ban Quảng cáo cao hơn. Hơn nữa quan hệ giữa mọi người
với nhau ở đó cũng đơn giản hơn ban Tin tức rất nhiều”.
Phạm Triết Cầm biết
chuyện xong thì có vẻ lo lắng: “Nghe nói những người làm ở ban Quảng cáo đều
rất tồi, suốt ngày chỉ ăn ăn uống uống, không khéo làm hỏng Tiểu Đa mất”.
Phạm Triết Lạc nghe
Tiểu Đa kể lại toàn bộ xong, nói bằng cái đầu phân tích của một luật sư: “Xem
ra, Trưởng ban Tin tức của em rất cao tay, ban Quảng cáo sợ một người sắc sảo
lợi hại về đó, vì thế mới dùng một cô gái rất đơn thuần mới ra trường như em”.
Tiểu Đa mới chợt
hiểu ra, có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình hình. Cô suy nghĩ một lúc, thấy làm
việc ở ban Tin tức dưới quyền của Phó trưởng ban Mã thâm hiểm, chi bằng đến làm
việc ở ban Quảng cáo cho xong.
Thế là, sau ba
tháng đến làm việc ở đài truyền hình, Phạm Tiểu Đa đã tới ban Quảng cáo làm hậu
kỳ.
Ban Quảng cáo tất
nhiên là không yên tĩnh như ban Tin tức, lúc nào trong phòng làm việc cũng rộn
rã tiếng cười nói, tiếng pha trò. Vì mỗi người đều có nhiệm vụ quảng cáo của
mình, việc của Phạm Tiểu Đa không liên quan đến nghiệp vụ chính, cô không có
xung đột gì với mọi người, ngược lại mọi người còn phải cầu cạnh đến cô khi sắp
xếp chương trình hoặc khi sửa quảng cáo. Vì cô mới ra trường, tuổi đời ít nhất,
thái độ rất nhã nhặn, nên các đồng sự ở đây đều rất quan tâm, chăm sóc cô.
Và như vậy, môi
trường làm việc tốt hơn trước rất nhiều. Bản tính linh hoạt của Phạm Tiểu Đa cũng
dần dần được bộc lộ. Bộ phận hậu kỳ chỉ có bốn người, ba cô gái trình bày, một
nam giới phụ trách quay chụp.
Các cô gái ghét
nhất là việc kết thúc việc trình bày quảng cáo trong ngày và chuẩn bị hết giờ
làm việc lại có người chạy tới vội vàng yêu cầu phát quảng cáo, điều đó có
nghĩa là phải ghi lại. Nếu lúc đó chương trình quảng cáo nhiều, mục quảng cáo
ấy ở đoạn giữa, thì thời gian ghi sẽ kéo dài. Vì thế, thông thường từ sau bốn
giờ chiều, các cô gái ở hậu kỳ đều từ chối việc sửa lại.
Chiều hôm ấy, Phạm
Tiểu Đa và A Tuệ, A Phương đang ngồi nói chuyện ở phòng Biên tập chờ hết giờ
làm thì anh Nghiêm ban Quảng cáo đưa một chàng trai trẻ đến, anh Nghiêm hỏi
Tiểu Đa với vẻ thân thiết: “Hôm nay phát một mục quảng cáo thì thế nào?”.
A Tuệ ngồi bên chen
vào: “Anh Nghiêm, để ngày mai được không?”.
Anh Nghiêm quay lại
phía chàng trai tỏ ý có đôi chút phiền phức, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Nếu có
thể phát được thì phát hôm nay, nếu không được thì ngay mai. Hôm nay hãy ghi
quảng cáo lại đã”. Nói xong để chàng trai ở lại rồi ra về trước.
Anh Nghiêm vừa đi
khỏi, ba cô gái không ai nói câu nào, không bảo đưa băng quảng cáo và cũng
không nói là không nhận băng, tóm lại là chẳng để ý gì đến chàng trai. Chưa đầy
năm phút sau, chàng trai trẻ ấy cũng rời khỏi đó. Thế là mọi người đều bật
cười, dù sao quảng cáo của ngày mai thì ngày mai làm cũng như vậy thôi. Sắp đến
giờ về rồi, chẳng ai muốn làm việc.
A Phương nói: “Thực
ra, anh chàng kia được đấy chứ, trông cũng có vẻ đẹp trai”.
Tiểu Đa đùa: “Thế
nào, thấy được mắt rồi hả? Bảo anh Nghiêm giới thiệu cho đi”.
A Phương cười, bước
tới cù Tiểu Đa. Hai người đang đùa thì A Tuệ hắng giọng. A Phương và Tiểu Đa
quay đầu, nhìn thấy chàng trai kia quay lại, trên tay xách một túi lớn quà vặt:
“Ăn chút đồ đi”.
Tiểu Đa vênh mặt
lên: “Trong giờ làm việc chúng tôi không được phép ăn uống”.
Ba cô gái ra vẻ
đang làm việc rất nghiêm túc, trong bụng đều nghĩ: Hôm nay không làm nữa, xem
anh sẽ thế nào.
Chàng trai kia có
vẻ cũng không vừa, không tỏ vẻ giận dữ, tìm một chiếc ghế, ngồi xuống, rồi mở
túi đồ và lấy ra ăn, vừa ăn vừa nói: “Tôi đói quá rồi, các cô không ăn thì tôi
ăn vậy”.
Tiểu Đa nói với vẻ
nghiêm túc: “Trong phòng máy không được phép ăn uống”.
Chàng trai nghe nói
vậy, thôi không ăn nữa: “Thế này nhé, tôi sẽ để đồ ở đây, để hết giờ làm việc
các cô ăn. Ngày mai tôi lại đến”, nói xong liền đi ra ngoài.
Các cô gái chờ cho
anh ta đi khỏi bèn cười và nhảy lên rồi xúm đến bên túi đồ, lấy ra ăn. Tiểu Đa
vừa ăn vừa bình luận: “Anh chàng này đúng là không đơn giản, hình thức cũng
được, tính nết cũng có vẻ kiên trì, lại còn biết mua đồ ăn để lấy lòng con gái.
Kiểu đàn ông như thế đáng gờm đấy, chiêu trò cũng không ít đâu”.
A Tuệ và A Phương
đều gật đầu tán đồng.
Hết giờ làm, Phạm
Tiểu Đa vừa bước ra khỏi cổng thì nhìn thấy xe của anh Ba. Cô hớn hở chạy tới:
“Anh Ba, sao hôm nay lại nghĩ đến chuyện đến đón em thế?”.
Phạm Triết Địa véo
mũi em với vẻ yêu quý: “Đã lâu rồi anh Ba không ăn cơm với em. Đi nào, hôm nay
anh sẽ đưa em đi ăn món thật ngon”.
Phạm Tiểu Đa vui vẻ
lên xe, cười nói: “Em muốn ăn hải sản”.
Phạm Triết Địa cười
hà hà, lái xe đến một nhà hàng hải sản. Tiểu Đa khoác tay anh trai bước vào
trong, nhưng Phạm Triết Địa lại đưa cô vào một phòng riêng. Tiểu Đa chột dạ,
không lẽ lại là xem mặt nữa? Sau khi vào bên trong không thấy có ai cô mới yên
tâm, nói: “Anh Ba, ngồi ở phòng chung là được rồi, sao lại phải ngồi ở phòng
này?”.
Phạm Triết Địa
cười, đáp: “Anh Ba đã lâu không ăn cơm với em nên muốn tìm một chỗ tiện nói
chuyện”. Nói rồi nháy mắt, “Anh Ba vừa có một vụ làm ăn thành công, tiền trong
túi cứ muốn nhảy ra”.
Tiểu Đa cười khúc
khích, cảm thấy điệu bộ nháy mắt của anh trai rất đáng yêu.
Phạm Triết Địa mở
một công ty trang trí, nhưng không làm cho gia đình mà chỉ làm cho các cửa
hiệu, nhà hàng, khách sạn. Phạm Triết Địa từng nói với Tiểu Đa rằng, trang trí
cho phòng kinh doanh khoảng một trăm mét của một ngân hàng ít thì cũng mấy trăm
nghìn, nhiều thì cũng hàng triệu đồng, nhẹ nhàng và đơn giản, còn trang trí cho
gia đình thì nhiều chi tiết rắc rối. Anh Ba là người có nhiều tiền nhất trong số
bảy anh chị em nhà họ Phạm.
Phạm Triết Địa
thương em gái, không nói ra miệng nhưng lần nào gặp cũng nhét tiền cho cô.
Trong bốn năm Phạm
Tiểu Đa học đại học, Phạm Triết Cầm quyết định, mỗi tháng cho cô bốn trăm đồng
sinh hoạt phí. Mấy anh trai cảm thấy như thế hơi ít, nhưng Triết Cầm nói:
“Không được để cho Tiểu Đa hình thành thói quen tiêu tiền hoang phí, còn là học
sinh mà có nhiều tiền, không phải là chuyện tốt, điều đó không tốt cho Tiểu
Đa”.
Tiểu Đa học đại học
ngay tại thành phố, tiền ăn tiền mặc không phải bỏ ra, vì thế bốn trăm đồng
dùng làm tiền tiêu vặt cũng tạm đủ, so với trong trường cũng được xếp ở mức
trung bình, so với người khá hơn thì còn kém, nhưng so với người khó khăn hơn
thì thuộc loại sung túc. Chẳng thể tỏ ra này nọ nhưng cũng không phải cúi đầu
trước mặt bạn bè, cả nhà cảm thấy rất phục trước sự sắp đặt của Phạm Triết Cầm.
Nhưng, sự thực thì
hoàn toàn không như vậy. Mỗi lần Phạm Triết Thiên lén gặp Tiểu Đa, sau khi dúi
vào tay cô hai trăm đồng lại nói: “Cầm lấy mua mấy bộ quần áo đẹp mà em thích,
quần áo mà chị Hai em mua cho, chị dâu em cũng có thể mặc được. Nhớ đừng cho
chị Hai biết”.
Tiểu Đa cầm tiền,
trong lòng rất vui, dù sao anh Cả vẫn là người anh tốt. Cô thích cùng bạn học
đi dạo phố, mua những bộ quần áo mà mình thích nhưng lại không muốn nói với
chị. Lớn như thế này rồi mà tất tần tật những thứ mặc trên người đều do chị Hai
mua cho. Vì thế, mãi cho tới trước lúc vào ở trong ký túc xá, Tiểu Đa vẫn không
biết rằng, con gái lớn thì phải mặc áo ngực.
Sau khi vào đại học
ở trong ký túc xá, lần đầu tiên Tiểu Đa ngủ đêm ở chỗ khác, lần đầu tiên ở
chung với nhiều cô gái như vậy. Giữa bạn bè, sau khi quen thuộc, nói chuyện
cũng trở nên thoải mái hơn hẳn.
Ngô Tiêu là người
mà Tiểu Đa thân nhất trong phòng. Ngô Tiêu lớn hơn Tiểu Đa một tuổi, mười tám
tuổi nên đã hết tuổi dậy thì. Cô ấy ngạc nhiên khi thấy Tiểu Đa không mặc áo
ngực nên thắc mắc hỏi.
Tiểu Đa đỏ mặt,
đáp: “Chị Hai tớ nói, chỉ có những người đã sinh em bé, sợ ngực chảy xệ mới mặc
thứ đó”.
Phạm Tiểu Đa dậy
thì rất muộn, vào đại học rồi mà trông cô vẫn như học sinh trung học cơ sở, vừa
gầy vừa nhỏ, chỉ cao chừng một mét năm mươi tám, cân nặng khoảng gần bốn mươi
cân, ngực phẳng lỳ, mùa hè không mặc áo ngực cũng chẳng ai nhận ra.
Nghe cô nói như
vậy, Ngô Tiêu cười một hồi lâu, rồi kéo Tiểu Đa ra cửa hàng đồ lót. Lần đầu
tiên Tiểu Đa mua quần áo, mà lại là quần áo lót.
Ngô Tiêu nói: “Bây
giờ cậu không mặc, sau này mới mặc thì đã muộn rồi”. Sau đó nói với Tiểu Đa một
lô một lốc về những điều cần chú ý của con gái.
Tiểu Đa mặc xong, bỗng
cảm thấy đúng là mình đã trở thành một cô gái, cảm giác rất đặc biệt. Kể từ lúc
đó, cô đã có những bí mật nho nhỏ của con gái.
Tiểu Đa không nói
cho chị Hai biết, Phạm Triết Cầm cũng không để ý đến việc Tiểu Đa đã bắt đầu
mặc áo ngực. Sau này khi phát hiện ra, hỏi Tiểu Đa thì cô chỉ cười cho qua
chuyện. Phạm Triết Cầm vẫn mua quần áo cho Tiểu Đa như thói quen, và cũng bắt
đầu mua áo ngực cho cô, nhưng Tiểu Đa không thích những thứ đó lắm, vì thế anh
Cả cho cô tiền để cô tự đi mua, và cô rất vui.
Tuy nhiên, anh Cả
không phải là người duy nhất dấm dúi nhét tiền vào tay Tiểu Đa. Anh Ba, anh Tư,
anh Năm, anh Sáu, ai gặp Tiểu Đa cũng lén cho tiền và dặn rằng đừng nói cho ai
biết.
Tiểu Đa lại có bí
mật của riêng mình. Cô không tiêu tiền linh tinh, sau bốn năm tích cóp cũng có
được một khoản kha khá.
Lúc đó Tiểu Đa mới
tới làm việc ở đài truyền hình, lương mỗi tháng hơn hai nghìn đồng, vừa mới tới
ban Quảng cáo không biết còn được thêm tiền gì nữa. Chỗ ở cách nơi làm việc
tương đối xa, hằng ngày cô đi về bằng xe buýt.
Tháng nào Phạm
Triết Địa cũng cho Tiểu Đa tiền để cô đi taxi đi làm. Nếu cô đi taxi thì mỗi
tháng ít nhất cũng hết sáu, bảy trăm. Tiểu Đa không chịu xin tiền anh Ba, nhờ
sự giáo dục của chị Hai mà cô cảm thấy tiêu tiền vào việc đi taxi như vậy rất lãng
phí. Lần nào Phạm Triết Địa cũng nói: “Anh Ba vừa mới kiếm được một món, tiền
cho em đi taxi một tháng thì vừa bằng tiền mời người ta ăn một bữa cơm”, nên cứ
ép cô phải nhận.
Tiểu Đa thấy hôm
nay anh Ba cho mình ăn hải sản, thầm cười, lát nữa lại có một khoản thu nhập
bất ngờ đây.
Phạm Tiểu Đa ăn rất
ngon lành, việc thích ăn là một chuyện, ngoài ra cô còn thích là vì lần nào
cũng được đem toàn bộ vỏ sò về, rửa sạch để khi rỗi rãi ghép thành tranh. Vừa
ăn, cô vừa đếm số vỏ sò trên bàn, đột nhiên có người bước vào. Cô ngẩng đầu
lên, lại chính là anh chàng mà hôm nay cô và mấy người bạn không chịu làm quảng
cáo ngay cho.
Chương 5
Phạm Tiểu Đa thấy
trong lòng không vui, lên tiếng nói: “Không có ai nói với anh rằng phụ nữ xinh
đẹp là mầm tai họa à? Đàn ông mà như anh thì đúng là tai họa! Anh đi đường ban
đêm phải cẩn thận đấy, không phải vì bị cướp của đâu, mà sợ sẽ bị cướp vì sắc
đẹp đấy!”.
Người kia tỏ vẻ quen biết,
không chờ Phạm Triết Địa giới thiệu đã lên tiếng: “Triết Địa, bọn tôi biết nhau
rồi.”
Phạm Triết Địa rất
ngạc nhiên: “Sao cậu lại quen với em gái tôi?”.
Phạm Triết Địa nghĩ
thầm trong bụng, nếu Phạm Tiểu Đa quen với một người đàn ông lạ thì nhất định
sẽ thông báo với cả nhà. Huống chi, đó là người mà anh đang có ý định sắp xếp
giới thiệu làm bạn trai của Tiểu Đa.
Sau khi nghe chuyện
Phạm Triết Thiên long trọng mời tới cả ba bàn người ăn cho buổi xem mặt của
Phạm Tiểu Đa, Phạm Triết Địa suýt chút nữa cười bắn cả cơm ra. Triết Địa đã nói
với anh Cả: “Anh Cả họp nhiều quá rồi đấy, làm gì cũng như đang đi làm việc
vậy”.
Thấy vẻ mặt của
Phạm Triết Thiên không vui, Phạm Triết Địa bèn vỗ ngực nói, lần thứ hai sẽ để
anh ra tay.
Phạm Triết Địa phân
tích, Phạm Tiểu Đa có tâm lý bài xích việc đi xem mặt, bởi vì thời buổi bây giờ
khác rồi. Tiểu Đa cũng đâu phải là cô gái lớn tuổi, mà vừa mới bước vào tuổi
thanh xuân, nếu nói sắp xếp cho cô gặp mặt thì nhất định cô sẽ không phối hợp,
vì thế Phạm Triết Địa đã giữ kín, hôm nay đưa cô đi ăn là để thực hiện kế hoạch
đó.
Tiểu Đa nhìn người
mới đến với vẻ tò mò, nghe người đó cười, nói với anh Ba của mình: “Hôm nay
mình tới làm quảng cáo ở đài, nên đã biết cô ấy. Em gái của cậu khá giữ nguyên
tắc.”
Phạm Triết Địa vội
nói với Tiểu Đa: “Tiểu Đa, đây là Lý Hoan, bạn làm ăn của anh”.
Tiểu Đa mỉm cười,
trong bụng chợt nhớ đến Lý Tầm Hoan trong tiểu thuyết của Cổ Long.
Lý Hoan dường như
đọc được ý nghĩ đó của cô, cũng cười và nói: “Tôi tên là Lý Hoan, nhưng không
phải đi tìm thú vui. Này, hai chúng ta cũng có duyên đấy, nếu ghép tên lại với
nhau thì vừa hay có câu là Hoan Lạc Đa Đa[1]”. Nói rồi,
cậu ngồi xuống rất tự nhiên.
[1] Vui vẻ nhiều
nhiều.
Phạm Tiểu Đa ngây
người, mặt đỏ bừng.
Ngô Tiêu đã từng
nói: “Tiểu Đa, tuyệt chiêu bảo vệ lớn nhất của cậu là cậu rất dễ đỏ mặt. Những
người không biết thì tưởng rằng cậu xấu hổ, nhưng đâu có biết rằng, hễ cậu hơi
có phản ứng tinh thần là lập tức đỏ mặt. Đây là chiêu còn cao hơn cả đỏ mặt vì
xấu hổ!”.
Đúng vậy, lúc này
Phạm Tiểu Đa đỏ mặt không phải vì xấu hổ mà vì tức giận. Anh chàng tên Lý Hoan
này đúng là mặt dày, vừa mới nói vài câu đã lập tức kéo sang chuyện duyên phận.
Lý Hoan ngồi bên
cạnh Phạm Triết Địa, đối diện với Tiểu Đa. Cậu nói đủ chuyện trên trời dưới
biển với Phạm Triết Địa, rồi kéo cả Tiểu Đa vào.
Phạm Triết Địa cũng
không nói với Lý Hoan là định giới thiệu em gái cho cậu. Trong lòng Triết Địa,
tất cả phải vì sự vui thích của Tiểu Đa, nếu cô thấy không được thì bữa cơm này
chỉ là bữa cơm bình thường. Như thế, không đắc tội với Tiểu Đa cũng không đắc
tội với bạn.
Anh chọn Lý Hoan là
có lý do. Lý Hoan là người có tài, tuổi cũng mới hai mươi tám, hơn Tiểu Đa bảy
tuổi, hơn nhiều tuổi như vậy mới có thể chăm sóc và nhường nhịn cô. Hơn nữa,
công ty của Lý Hoan làm ăn rất tốt, có thể coi như thành công trong sự nghiệp.
Qua mấy lần làm ăn với Lý Hoan, anh thấy đối phương rất giữ chữ tín, khi đi
chơi hộp đêm cũng vô cùng nghiêm chỉnh. Về nhân phẩm như vậy là tuyệt đối không
có vấn đề gì.
Điều duy nhất khiến
Phạm Triết Địa không vừa ý, đó là Lý Hoan quá dẻo miệng, nhưng rồi anh lại
nghĩ, đó cũng chỉ là một kiểu thể hiện của tính hài hước mà thôi.
Thấy Lý Hoan vừa ăn
vừa kiếm chuyện hướng về Phạm Tiểu Đa, trong lòng Phạm Triết Địa biết, như vậy
là Lý Hoan cũng đã có ấn tượng về Tiểu Đa. Quay sang nhìn em gái, thấy cô vừa
mỉm cười vừa ăn như bình thường, chỉ có điều có vẻ ít lời hơn, điều đó cũng dễ
hiểu thôi, vì ăn cơm với anh trai và ăn cơm với người ngoài dù sao cũng khác
nhau. Phạm Triết Địa kết luận: Tiểu Đa không ghét Lý Hoan.
Anh đâu có biết,
lúc đó Tiểu Đa thấy ghét cái thói bẻm mép của Lý Hoan đến cùng cực.
Lý Hoan nói đủ thứ
chuyện, rồi đột nhiên nói: “Triết Địa, tôi cảm thấy anh và em gái không giống
nhau”.
Phạm Triết Địa mỉm
cười, đáp: “Đúng thế, tôi và Tiểu Đa hơn kém nhau mười bốn tuổi, tôi giống bố,
có khuôn mặt của người phương Bắc, Tiểu Đa là người duy nhất trong mấy anh chị
em giống mẹ, nhỏ nhắn, thanh mảnh”.
Lý Hoan đùa: “Chẳng
trách mà đặt tên là Tiểu Đa, khi cô ra đời đã có quy định sinh đẻ có kế hoạch
rồi nhỉ?”.
Phạm Triết Địa
cười: “Đúng thế, Tiểu Đa sinh ngoài kế hoạch, dù phải chịu phạt và bị phê bình,
bố mẹ tôi cũng nhất quyết sinh Tiểu Đa bằng được”.
Phạm Tiểu Đa nhìn
đám vỏ sò trên bàn, nghĩ với vẻ tiếc nuối, xem ra hôm nay không đem về được
rồi, khoản thu nhập bất ngờ có lẽ cũng không có. Cô ngẩng đầu lên như chợt nhớ
ra điều gì: “Anh Ba, A Tuệ cùng làm với em để quên điện thoại ở phòng làm việc,
cô ấy nhờ em đưa tới giúp, suýt nữa thì em quên mất. Em về trước đây”. Nói
xong, cô đứng dậy, nhìn đám vỏ sò trên bàn với vẻ tiếc rẻ, rồi không để cho
Triết Địa kịp ngăn lại, đứng ngay dậy ra về.
Triết Địa đành mỉm
cười, ngồi xuống, lắc đầu với Lý Hoan: “Cô em của tôi như vậy đấy”.
Lý Hoan nói, không
chút giấu giếm: “Tiểu Đa rất đáng yêu, giới thiệu cho tôi, được không?”.
Phạm Triết Địa ngây
người: “Cậu đùa à?”.
Lý Hoan thôi giọng
nói đùa, nói với vẻ rất nghiêm chỉnh: “Tôi nói nghiêm túc đấy”.
Triết Địa rất vui,
vội nắm lấy bàn tay Lý Hoan nói về Tiểu Đa, anh ra sức tán dương cô em gái.
Trong lòng Phạm Triết Địa vô cùng đắc ý, mình vừa mới xuất chiêu đã thành công,
rồi thầm nghĩ cách về nhà nói với em gái như thế nào.
Phạm Tiểu Đa bước
trên đường phố. Cô chưa yêu, nhưng đã nhìn thấy bạn bè yêu, chưa ăn thịt lợn
nhưng cũng thấy lợn chạy rồi. Sự giảo hoạt của Lý Hoan là điều mà cô không
thích nhất, cô không thích những người đàn ông nói năng tùy tiện. Tiểu Đa nghĩ,
hôm nay có lẽ lại là một lần xem mặt nữa, nhìn vẻ mặt của anh Ba thì biết.
Từ nhỏ lớn lên
trong sự yêu thương của sáu anh chị, Tiểu Đa đã quen với việc nhìn vẻ mặt, đoán
thái độ, cô biết làm thế nào thì mới khiến sáu anh chị đối xử tốt với mình.
Bình thường cô ít lên tiếng, lúc nào cũng tỏ ra ngoan ngoãn, từ nhỏ cô đã không
có nhiều bạn bè, niềm vui lớn nhất là trêu chọc anh chị, nếu chẳng may chọc
phải một người thì lại tìm đến người khác nhờ giải vây. Trong mắt của sáu
người, ai cũng cảm thấy Tiểu Đa là cô bé ngoan ngoãn, nhanh nhẹn, nếu họ mà
cùng trao đổi với nhau, sẽ phát hiện ra sự thật không hoàn toàn như vậy.
Ví dụ như chuyện
xin chữ ký của phụ huynh vào đơn xin phép nghỉ học, Tiểu Đa lần lượt xin chữ ký
của mọi người, trong cặp sách của cô có cả nắm giấy phép như vậy. Cô lén đi
chơi với bạn học rất nhiều lần, và cô cực kỳ chú ý, đến giờ về là lập tức về,
vì vậy mà cả nhà không ai phát hiện ra.
Tiểu Đa thường rất
lấy làm đắc ý cho rằng mình là người thông minh. Những chuyện lớn, cô không bao
giờ dính vào, còn chuyện đánh cãi nhau nho nhỏ thì thỉnh thoảng cũng xảy ra, và
khi không thể trốn được, cô ngước đôi mắt đầy nước mắt lên nhìn người anh Cả
nghiêm khắc, thế là lại chẳng có chuyện gì xảy ra nữa. Lần nào Phạm Triết Thiên
cũng không cho đó là chuyện do Tiểu Đa gây ra, mà do bạn bè của cô lôi kéo,
Tiểu Đa chắc chắn là vô tội.
Lớn như vậy rồi
nhưng chưa một lần Tiểu Đa bị đánh. Có lần cô và một người bạn trốn học ra
ngoại ô hái trộm quýt, bị bắt tại trận và báo đến trường.
Phạm Triết Thiên
vội vàng chạy đến trường để nhận người. Nhìn thấy trong số học sinh đứng ở một
góc tường có Tiểu Đa nhà mình thì không dám tin. Sau khi đưa cô về nhà, Phạm
Triết Thiên nghĩ, lần này nhất định phải dạy Tiểu Đa thật cẩn thận, mới bé tí
đã ăn trộm quýt, lớn lên sẽ như thế nào? Nghĩ đến đây, anh bèn cầm chiếc chổi
lông gà lên, nghiêm giọng nói: “Chìa tay ra!”.
Tiểu Đa nước mắt
lưng tròng nhào vào lòng anh trai, luôn miệng nhận tội, cam đoan lần sau không
dám làm như thế nữa.
Phạm Triết Thiên
vốn định cho Tiểu Đa một bài học, đánh cho một trận để nhớ đời. Không ngờ, chưa
kịp đánh thì cô đã nhận tội, viết cam đoan, nhận thức rất sâu sắc, mục đích
chưa gì đã đạt được, chiếc chổi lông gà không thể quất xuống.
Phạm Triết Lạc thì
cho rằng, Tiểu Đa là người nhát gan, dễ sợ. Đâu biết rằng cô nhiều lần chứng
kiến cảnh bọn họ không chịu nhận tội, bị anh Cả không chấp nhận được phải phạt
đến nơi đến chốn, và cô đã rút ra kết luận: Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt,
nhất định không để cho da thịt phải chịu khổ.
Nghĩ đến việc vì
sao anh Cả, anh Ba lại sắp xếp việc xem mặt, trong lòng Tiểu Đa rất phiền não.
Thế rồi bất giác cô chẳng chút nữ tính giơ bàn chân lên đá vào một chiếc vỏ lon
Coca, không ngờ vỏ lon rơi trúng vào một chiếc xe, khiến cho còi chống trộm
phát ra tiếng kêu âm ĩ. Tiểu Đa đưa mắt nhìn xung quanh, không thấy chủ nhân
của chiếc xe đâu, đột nhiên, từ phía sau lưng vang lên giọng nói hơi quen: “Xin
lỗi mau!”.
Tiểu Đa biết là chủ
nhân của chiếc xe đã xuất hiện, đoán có lẽ anh ta đang ăn cơm ở quán bên đường,
nghe tiếng động đã chạy ra. Hiểu rõ tình thế, cô quay lại nói xin lỗi. Nhưng
chủ nhân của chiếc xe không chịu bỏ qua: “Đúng là đồ con gái thiếu giáo dục!”.
Phạm Tiểu Đa nổi
đóa, lỗi thì cũng đã xin rồi, cũng rất thành thực, còn muốn gì nữa?
Chủ nhân chiếc xe
là một người còn trẻ, mày rậm, mắt sáng, phong thái đĩnh đạc, tóm lại đó là một
anh chàng đẹp trai. Tiểu Đa nghĩ thầm, đẹp trai thì hống hách thế sao? Tôi vẫn
đang rất không vui đây này, vì thế lên tiếng: “Không có ai nói với anh rằng phụ
nữ xinh đẹp là mầm tai họa à? Đàn ông mà như anh thì đúng là tai họa! Anh đi
đường ban đêm phải cẩn thận đấy, không phải vì bị cướp của đâu, mà sợ sẽ bị
cướp vì sắc đẹp đấy!”, nói xong, giơ chân đá vào chiếc xe thêm cái nữa, hừ một
tiếng rồi bỏ đi.
Người kia ra tay
nhanh như gió, kéo Tiểu Đa lại, cô nổi đóa: “Làm cái gì thế? Hãy buông cái chân
lợn của anh ra!”.
Người kia cười một
cách gian tà: “Cô cứ kêu cứu đi!”.
Tiểu Đa ngây người,
thì ra đây chính là người đàn ông lạ mặt xuất hiện trong vườn cây lần trước.
Lần trước vì nước mắt ướt nhòe nên cô không nhìn rõ mặt.
Người kia lại cười:
“Nhớ ra chưa? Tưởng tôi là yêu râu xanh à?”.
Cánh tay cô bị anh giữ rất chặt, trong lòng Tiểu Đa cực kỳ căm tức, nhưng
cô lại rất thức thời: “Lần trước cũng xin lỗi, vì tâm trạng tôi không được
vui”.
Nghe giọng cô mềm lại, người kia bèn buông tay ra: “Làm sao mà lần nào tôi
gặp cô, cô cũng trong tâm trạng không vui thế? Con gái mà dữ như vậy, cẩn thận
không lấy được chồng đâu”.
Vốn dĩ trong lòng đã không vui vì chuyện xem mặt trá hình của anh Ba. Câu
nói này lại động đúng vào chỗ đau trong lòng, Tiểu Đa rất muốn nổi cơn thịnh nộ
nhưng lại cảm thấy để người khác nhìn thấy cảnh tượng ấy trên đường phố thật sự
không hay, nên hạ giọng nói: “Lần sau gặp tôi, tốt nhất là anh tránh đi”. Nói
rồi trừng mắt lườm người kia một cái, môi nhếch lên, vung chiếc túi bỏ đi.

