Gặp em dưới mưa xuân - Chương 25

Chương 25

Vừa bước vào đã
nghe thấy Vũ Văn Thần Quang gầm lên: “Cái gì mà văn minh! Ảnh hưởng đến xã hội!
Đó là nghệ thuật ứng xử của tôi! Nghệ thuật hành vi, hiểu chưa! Đã từng xem
triển lãm người sống đẹp như thế này bao giờ chưa? Đừng động vào tôi! Tôi sẽ tố
cáo anh vì tội quấy rối tình dục đấy!”.

Địa điểm mà Phạm
Triết Lạc ấn định là trên thuyền đánh cá bên bờ biển. Đêm trên bờ biển, bến tàu
tấp nập nhộn nhịp, rất nhiều thuyền nhỏ thắp đèn làm cá, chuẩn bị nấu nướng,
khách sẽ ăn trên thuyền để có thể thưởng thức vị tươi ngon, nếu có trăng lại
càng tuyệt vời hơn, đó sẽ trở thành nơi rất thơ mộng.

Vũ Văn Thần Quang
cũng rất thích những nơi như thế này. Tối nay vừa hay có trăng, ánh trăng chiếu
trên mặt nước lấp lánh, sóng nhẹ, dường như chỉ là những gợn lăn tăn. Vũ Văn
Thần Quang thấy vô cùng dễ chịu, tay xách một chai Hoa Điêu hai mươi năm, định
sẽ cùng anh trai của Tiểu Đa uống rượu, nói chuyện.

Anh bước xuống
chiếc thuyền đã đặt trước rất đúng giờ.

Bình thường thuyền
nhỏ như thế này có thể đặt được ba chiếc bàn, những chiếc lớn hơn có thể đặt
được mười chiếc. Phạm Triết Lạc đã đặt riêng thuyền nhỏ, cậu muốn một nơi yên
tĩnh để xử lý Vũ Văn Thần Quang.

Phạm Tiểu Đa ngoan
ngoãn ngồi bên cạnh anh trai. Cô không biết anh trai sẽ xử lý Vũ Văn Thần Quang
như thế nào, nên trong lòng rất thấp thỏm.

Phạm Triết Lạc nhìn
đồng hồ, thấy Vũ Văn Thần Quang lên thuyền rất đúng giờ. Cậu đưa tay ra hiệu
với chủ thuyền, thuyền từ từ chạy tới vùng nước nông.

Trong khoảnh khắc
Vũ Văn Thần Quang bước vào khoang thuyền, Phạm Triết Lạc có phần sững sờ. Chàng
trai này quả nhiên đẹp trai, phong độ và ưu tú, thuộc loại người rất có khí
chất. Ít nhất, xét theo bề ngoài cũng là người đóng vai chính diện, cho dù để
cậu ta đóng vai Quốc dân đảng thì cũng phải là các vai đảng viên cộng sản nằm
vùng trong nội bộ của địch. Cậu bất giác thầm khen cho con mắt tinh tường của
Tiểu Đa.

Vũ Văn Thần Quang
nhìn thấy Phạm Triết Lạc cũng ngây người ra. Phạm Tiểu Đa nhỏ nhắn, thanh tú,
không ngờ anh trai cô lại là người mày rậm mắt sâu, phong thái hiên ngang,
chẳng khác gì một ngọn núi.

Hai người đàn ông
nhìn nhau xong, Phạm Triết Lạc bình thản nói: “Ngồi đi”.

Chủ thuyền mang cá
nướng và tôm hấp lên, ba người bắt đầu cầm đũa.

Phạm Triết Lạc gắp
một miếng lòng cá cho vào bát Tiểu Đa, rồi bắt đầu bóc tôm. Tiểu Đa thấy hai
người ngồi không nói gì, bèn lên tiếng: “Con cá này rất mềm!”.

“Ăn đi, khi ăn cá
không được nói chuyện”. Phạm Triết Lạc ra lệnh cho em gái, sau đó bỏ tôm đã bóc
vào bát của cô và vẫn không nói gì với Vũ Văn Thần Quang.

Vũ Văn Thần Quang
nghĩ, thì ra là đến để thử thách mình. Thế là anh cũng gắp cá vào bát của Tiểu
Đa, còn cẩn thận gỡ hết xương, rồi cũng bóc tôm cho cô.

Cuối cùng Phạm
Triết Lạc cũng lên tiếng: “Nghe Tiểu Đa nói cậu luôn đối đầu với nó?”.

Vũ Văn Thần Quang
nghĩ, vừa mới đến đã hỏi tội, nên vội nói: Chỉ là đùa thôi, đâu có chuyện đối
đầu với Tiểu Đa thật”.

Phạm Triết Lạc nói:
“Cậu thích Tiểu Đa nhà chúng tôi thật?”.

Phạm Tiểu Đa đành
cúi đầu quyết định làm kẻ phản bội, vừa ăn vừa nghĩ, Thần Quang, anh tự mình
giải quyết đi vậy.

“Vâng, Tiểu Đa rất
tốt, em thích cô ấy”. Thần Quang cảm thấy chẳng có gì phải giấu giếm, theo kinh
nghiệm sống của anh, nếu để lộ vẻ sợ sệt và không kiên định, thì anh Sáu sẽ
không hài lòng.

“Thích đến mức nào
rồi?” Phạm Triết Lạc vẫn nói với giọng lạnh tanh.

Thần Quang nghĩ,
nếu mình trả lời có thể chết vì Tiểu Đa liệu anh Sáu có vừa lòng nhất không?
Anh nhìn Phạm Triết Lạc, nói: “Ít nhất thì bây giờ em cũng thích cô ấy hơn cả
mức mà em nhận thấy”.

“Cậu nhận thấy? Cậu
cho rằng nó như thế nào?”

“Em muốn ở bên cô
ấy, muốn che chở cho cô ấy, muốn chăm sóc cô ấy.” Ánh mắt dịu dàng của Thần
Quang dừng lại trên người Tiểu Đa. Cô ngẩng lên nhìn anh có phần ngây dại.

Phạm Triết Lạc
cười, Thần Quang thấy thế rất mừng. Phạm Triết Lạc hỏi: “Cậu còn mang theo cả
rượu à?”.

“Là loại Hoa Điêu,
dùng với cá rất hợp”. Thần Quang vội rót rượu ra, trong lòng nhẹ nhõm rất
nhiều.

Phạm Triết Lạc cầm
chén rượu lên chạm ly với Thần Quang: “Rượu ngon lắm. Thần Quang, tôi có thể
gọi cậu như vậy được không?”.

“Tất nhiên rồi, em
gọi anh là anh Sáu được chứ ạ?”

“Hà hà, được. Tôi
hơn Tiểu Đa mười một tuổi, tôi bế nó từ nhỏ tới lớn, bây giờ nó lớn rồi, đã đến
lúc có bạn trai, sau này có chồng chăm sóc rồi”.

“Em sẽ chăm sóc chu
đáo cho Tiểu Đa.” Thần Quang cảm động đồng thời cam đoan.

Phạm Triết Lạc cầm
ly rượu cười, nói với Thần Quang: “Đêm nay trăng rất đẹp, ra ngoài mạn thuyền
ngắm trăng chứ? Tiểu Đa, em ở trong này, anh Sáu có lời này muốn nói với Thần
Quang”.

Cậu bước ra khỏi
khoang thuyền. Thần Quang cười với Tiểu Đa, làm động tác chiến thắng bằng tay
với cô. Tiểu Đa cười khúc khích, cô rất vui.

Gió biển thổi tới,
dù cách bờ mấy trăm mét vẫn có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ ở đó. Trăng rất
sáng, Thần Quang nhấp một ngụm rượu, nghĩ, sau này có thể đưa Tiểu Đa tới đây,
hai người hẳn sẽ có những phút giây lãng mạn.

Đúng lúc đó thì
nghe Phạm Triết Lạc nói: “Thần Quang, cậu có thể bơi dưới biển được bao xa?”.

Thần Quang cười,
đáp: “Xa nhất khoảng một nghìn mét, lúc đó da vẫn trắng, bị các bạn học trêu
mãi. Em rất thích lướt ván. Thế còn anh Sáu?”

Phạm Triết Lạc cũng
cười: “Cũng khoảng vậy. Hồi còn bé đưa Tiểu Đa đi bơi. Đặt nó lên tấm ván lướt
rồi đẩy nó đi chơi. Thoắt một cái Tiểu Đa đã lớn như vậy rồi. Thần Quang, cậu
có thể chịu đựng được khó khăn cỡ nào vì Tiểu Đa?”.

“Khó khăn em không
sợ. Có lúc nghĩ tới Tiểu Đa, cảm thấy làm việc gì cũng có động lực.”

“Thế sao? Xem ra
sức hấp dẫn của Tiểu Đa nhà tôi cũng lớn thật”, Phạm Triết Lạc cười hì hì, nói.

“Đúng vậy, bề ngoài
thì Tiểu Đa không phải là người có gì đặc biệt, nhưng tiếp xúc rồi mới phát
hiện những điểm tốt đẹp của cô ấy”, Thần Quang đáp.

Phạm Triết Lạc lại
cạn ly với Thần Quang: “Loại rượu này rất ngon, uống vào cảm giác máu huyết lưu
thông hẳn lên”.

Thần Quang cũng dốc
cạn một mạch. Nhìn Phạm Triết Lạc mỉm cười ôn hòa với mình, chưa kịp có phản
ứng gì thì đột nhiên Phạm Triết Lạc đưa tay gạt một cái, Thần Quang rơi tõm
xuống biển.

Đến khi Thần Quang
nhô đầu lên thì thuyền đã cách xa ba mét. Phạm Triết Lạc đứng ở đầu thuyền cười
nói với anh: “Từ đây cách bờ nhiều nhất là bốn trăm mét, muốn thể hiện tình cảm
và quyết tâm của cậu đối với Tiểu Đa, thì đã hãy bơi vào bờ đi. Tôi sẽ để
thuyền đi theo cậu, nếu cậu bị chuột rút thì kêu lên một tiếng”.

Vũ Văn Thần Quang
ngâm mình trong nước, trên mình vẫn mặc nguyên bộ com lê, anh muốn giết chết gã
Phạm Triết Lạc có nụ cười giấu dao kia. Anh bắt đầu lần cởi quần áo và giày
trong nước.

Chẳng biết Phạm
Triết Lạc vào trong khoang thuyền nói gì với Phạm Tiểu Đa mà không thấy cô thò
người ra. Phạm Triết Lạc mang một chiếc ghế ra ngồi nhìn Thần Quang bì bõm dưới
nước.

Khi còn cách bờ
chừng năm mươi mét, thuyền cập bờ trước, Thần Quang nhìn thấy Phạm Tiểu Đa bị
Phạm Triết Lạc kéo đi, vừa đi vừa ngoái cổ lại nhìn, anh tức quá chửi ầm lên.

Thần Quang lên bờ,
trên người chỉ còn độc chiếc quần lót dính vào người. Những người trên bờ đều
nhìn anh bằng ánh mắt tò mò. Thần Quang vuốt nước, trừng mắt nhìn lại, bụng
nghĩ thầm, Phạm Triết Lạc đúng là quá đáng, nói bơi hết bốn trăm mét cho mình
lên thuyền, thế mà bỏ mặc để mình trần trùng trục đi cả đoạn đường dài mới tìm
thấy trạm điện thoại.

Trong lòng Vũ Văn
Thần Quang vừa hận vừa tức, cuối cùng anh quyết định biến đau thương thành sức
mạnh, mặt đanh lại, coi như không nhìn thấy ánh mắt tò mò của những người xung
quanh, ra khỏi bến tàu tới phố lớn tìm trạm điện thoại.

Người phụ trách
trạm điện thoại công cộng thấy một người đàn ông ở trần, mặt mày dữ tợn đến gọi
điện thoại, sợ quá vội lén gọi điện cho cảnh sát. Kết quả là trước khi Vũ Văn
Thần Hy đến. Thần Quang đã ngồi trên chiếc xe kiểm tra 110 tới đồn cảnh sát.

Nhận được cú điện
thoại tiếp theo, Vũ Văn Thần Hy vội tới đồn cảnh sát. Vừa bước vào đã nghe thấy
Vũ Văn Thần Quang gầm lên: “Cái gì mà văn minh! Ảnh hưởng đến xã hội! Đó là
nghệ thuật ứng xử của tôi! Nghệ thuật hành vi, hiểu chưa! Đã từng xem triển lãm
người sống đẹp như thế này bao giờ chưa? Đừng động vào tôi! Tôi sẽ tố cáo anh
vì tội quấy rối tình dục đấy!”.

Vũ Văn Thần Hy bước
vào, thấy Vũ Văn Thần Quang chỉ với độc một chiếc quần, hai mắt như tóe lửa,
trông vô cùng nhếch nhác, tuy nhiên thân hình vẫn rất đẹp. Không nén được cười,
Thần Hy lấy quần áo trong túi đưa cho Thần Quang, nói: “Mặc vào đi!”. Sau đó
chị quay sang xin lỗi cảnh sát.

Không ngờ Thần
Quang đang trong cơn tức giận, ném quần áo sang một bên: “Tôi vẫn còn chưa biểu
diễn xong, không mặc đâu!”. Vừa nói vừa đi ra ngoài, tiếp đó quay đầu lại nói
với viên cảnh sát: “Cảnh sát, tôi tố cáo người khác vì tội ăn cướp, được
không?”.

Thần Hy nghe thế
cuống lên: “Em muốn yêu Tiểu Đa nữa hay không?”.

Thần Quang vốn định
nghiến răng kéo cả Phạm Triết Lạc vào cuộc, nhưng nghe thấy Thần Hy nói vậy
liền như quả bóng xì hơi, cúi đầu xuống ủ rũ: “Về nhà!”.

Khi Thần Quang tắm
rửa xong bước ra, Thần Hy vẫn ngồi trên ghế, cười: “Thần Quang này, xem ra anh
Sáu của Tiểu Đa không dễ đối phó đâu. Đầu tiên để cho em thể hiện quyết tâm và
sự trung thành, sau đó buộc em phải chứng minh ngay tại chỗ”.

Thần Quang lau nước
trên tóc, mặt lộ vẻ bất bình: “Anh ta không sợ sau này em lấy được Tiểu Đa về
sẽ ngược đãi à?”.

Thần Hy cười khúc
khích: “Dù sao em cũng không nỡ đâu, nếu em dám thì lần thử thách này là một ví
dụ về việc họ sẽ xử lý em”.

Thần Quang phiền
muộn: “Khốn kiếp, anh ta ban nãy còn cười nói vui vẻ chúc rượu em, vậy mà ngay
lập tức ra tay mạnh như thế”.

“Chẳng phải người
ta đã hỏi em xem bơi được bao xa rồi còn gì, chính miệng em nói khoảng một
nghìn mét. Phạm Triết Lạc đối với em còn tốt chán đấy, vẫn lo em bất ngờ bị
chuột rút, canh chừng em bơi tới lúc vào bờ”, Thần Hy tiếp tục thêm dầu vào
lửa.

“Anh ta mà không
đẩy em ngã xuống nước, để em cởi quần áo, giày dép đàng hoàng, em sẽ bơi cho
anh ta xem mà không nói lời nào! Lúc em chìm xuống nước khó khăn cởi áo quần,
anh ta còn mang ghế ra ngồi xem, còn cả Tiểu Đa nữa! Cứ ở lì trong khoang
thuyền không chịu ló ra! Hai anh em nhà họ đúng là một lũ rắn với chuột!”, Thần
Quang nói với vẻ tức giận.

“Thế thì thôi vậy,
đừng tìm gặp Tiểu Đa nữa, thiên hạ thiếu gì con gái. Họ đối với em như vậy, em
cần gì phải khổ.” Hôm nay Thần Hy rất vui, hiếm khi chị thấy Thần Quang bị sỉ
nhục như thế này, trong lòng thầm cảm ơn Phạm Triết Lạc.

“Dựa vào đâu? Em
thấy Tiểu Đa bị ép buộc, Phạm Triết Lạc đối với em như vậy, khẳng định trước đó
đã đe dọa Tiểu Đa. Em phải cứu cô ấy khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, ở với người
anh như vậy làm sao có cuộc sống tốt đẹp được? Hèn nào Tiểu Đa cứ sợ em đối xử
tệ với cô ấy, chắc chắn ở nhà hay bị Phạm Triết Lạc ăn hiếp. Em phải đón cô ấy
ra khỏi cái nhà đó!” Thần Quang bất mãn. Anh không nỡ rời xa Tiểu Đa, vừa nghĩ
tới bộ dạng đáng thương của cô ở nhà, trong lòng anh lập tức dâng lên một thứ
tình cảm dạt dào khó hiểu, nói năng cũng hùng hồn dõng dạc.

Vũ Văn Thần Hy thủng
thẳng thêm một câu: “Chị mà là Phạm Triết Lạc, chị sẽ không giao Tiểu Đa cho em
đâu. Em đừng quên, hiện tại em là người không nghề nghiệp, chẳng tiền bạc,
không quyền lực, nhà họ Vũ Văn không bao giờ nuôi những người ăn không ngồi rồi
đâu”.

Thần Quang sực
tỉnh, lập tức nói với Thần Hy: “Ngày mai em sẽ tới công ty làm việc, chị phải trả lương
cao cho em đấy. Bây giờ em đã biến từ rong biển sang rùa biển rồi”.

Trong lòng Thần Hy
rất vui, nhưng mặt vẫn làm ra vẻ bình thản: “Vậy thì đưa thẻ đây, ăn của nhà
thì có ý nghĩa gì? Lương của Phạm Tiểu Đa cùng lắm cũng mấy trăm đồng, em thử
xem một tháng ba nghìn thì liệu có thể sống được cùng với cô ấy không? Nếu
không được thì em đừng đến tìm gặp cô ấy nữa. Phạm Triết Lạc đầu tiên sẽ coi
thường em”.

Thần Quang tức giận
chỉ vào Thần Hy mắng: “Em là một thằng đàn ông ba mươi tuổi mà không nuôi nổi
vợ à? Vũ Văn Thần Hy, ba nghìn thì ba nghìn! Tiền lương của em gấp sáu lần của
Tiểu Đa, em không tin không sống được! Ba nghìn là tiền lương cơ bản, thêm tiền
thưởng nữa, một tháng không được dưới năm nghìn, nếu không em sẽ tố cáo chị tội
bóc lột!”.

“Nhất định như thế
nhé, bắt đầu từ ngày mai em phải đi làm, hết giờ tới cứu Phạm Tiểu Đa của em
đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng!” Vũ Văn Thần Hy nhanh chóng đồng ý.

Ngày hôm sau, Vũ
Văn Thần Hy đưa cho Thần Quang một đống việc, nói: “Cứ từ từ mà giải quyết, làm
xong mới được về!”.

Thần Quang gọi điện
cho Tiểu Đa: “Tiểu Đa, hôm nay anh tan làm hơi muộn một chút, sau đó anh sẽ tới
chỗ em”.

Phạm Tiểu Đa nhận
được điện thoại vừa áy náy vừa mừng, tối hôm qua nhìn cảnh Thần Quang bơi dưới
nước, Phạm Triết Lạc nói với cô, nếu Vũ Văn Thần Quang không bơi nổi bốn trăm
mét thì đừng tới tìm anh nữa. Anh trai còn nói, nếu hôm nay mà Vũ Văn Thần
Quang không chủ động tới tìm cô trước thì cũng đừng tới tìm anh nữa.

Phạm Tiểu Đa không
nỡ đứng ngoài khoang thuyền nhìn Thần Quang bơi dưới nước, nên đành trốn ở
trong không ló ra. Cả ngày hôm nay cô mong ngóng điện thoại. Thần Quang không
hề nhắc chút nào đến chuyện tối hôm qua, chính vì thế cô càng áy náy. Nghe anh
nói đã đi làm, hết giờ về muộn một chút rồi sẽ tới tìm cô, trong lòng Tiểu Đa
rất vui.

Tắt máy xong, Tiểu
Đa bèn báo cáo với anh trai: “Anh Sáu, anh ấy vừa gọi điện cho em, nói ở lại
công ty làm thêm chút việc, nên đến đón em muộn”.

Phạm Triết Lạc cười
ha ha, rồi nói với Tiểu Đa: “Vậy thì chờ cậu ta ở nhà. Bảo cậu ấy hết giờ làm
đến nhà”.

Thế là Tiểu Đa vui
mừng gọi điện nói với Thần Quang.

Thần Quang nghe vậy
liền sửng sốt, tối nay ở nhà sẽ bày binh bố trận gì đây? Phạm Triết Lạc định
đóng cửa đánh chắc? Suốt cả ngày Thần Quang thấp thỏm vì điều đó, rồi vội làm
xong việc mà Thần Hy giao, sau đó gọi điện cho Lý Hoan: “Lý Hoan, lần đầu tiên
anh tới nhà Phạm Tiểu Đa có xảy ra chuyện gì đặc biệt không?”.

Lý Hoan đã biết
chuyện Phạm Triết Lạc ra tay với Thần Quang qua Thần Hy, không nén nổi vui
mừng. Nghe Thần Quang hỏi như vậy, cậu phì cười, nghĩ một hồi lâu rồi mới đáp:
“Không có chuyện gì đặc biệt cả, chỉ có điều phải khom lưng nịnh bợ Tiểu Đa,
còn những người khác thì rất tốt”.

Lý Hoan không tiết
lộ chuyện mấy anh chị biến thái của Tiểu Đa. Cậu nghĩ, dựa vào đâu mà phải đem
kinh nghiệm xương máu của mình ra giúp Thần Quang qua cửa ải. Hơn nữa, Thần Hy
tươi rói nói đã dỗ được Thần Quang đi làm ở công ty, mỗi tháng chỉ trả lương
chưa đầy năm nghìn đồng. Cậu phải chấp hành mệnh lệnh của Phạm Triết Lạc, lấy
lòng Thần Hy để làm cơ sở nội ứng cho Tiểu Đa.

Thần Quang thấy hơi
nghi ngờ, khom lưng nịnh bợ Tiểu Đa? Không lẽ lại như vậy? Phần lớn do Tiểu Đa
không thích Lý Hoan nên mới phải thế, mình chắc không bị như vậy. Anh suy nghĩ,
tìm cách làm thế nào để đón Tiểu Đa về sống cùng.

Lầu đầu tiên Thần
Quang đến nhà Phạm Tiểu Đa, trong nhà chỉ có Phạm Triết Lạc và Phạm Tiểu Đa.
Thấy anh tới, Tiểu Đa chủ động nắm tay kéo anh tới ghế ngồi rồi hỏi hết chuyện
này đến chuyện khác, dường như sợ Thần Quang tối qua bị cảm lạnh. Anh thấy
trong lòng dễ chịu hẳn lên.

Phạm Triết Lạc nhìn
điệu bộ xoắn xuýt của Tiểu Đa, vốn định tha cho Thần Quang, nhưng lại thấy
không cam lòng: “Thần Quang, hôm qua cậu không giận đấy chứ?”.

Thần Quang cười,
đáp: “Không đâu ạ, bốn trăm mét chỉ là chuyện nhỏ thôi”.

Phạm Triết Lạc
nghĩ, nếu cậu nổi giận đùng đùng, đem chuyện trong lòng nói ra tôi mới không
lo, đổi lại ai cũng sẽ tức giận, cậu kiềm chế như vậy, thì Tiểu Đa làm sao mà
trở thành đối thủ của cậu được. Thế là Phạm Triết Lạc nói: “Tuy miệng cậu không
nói ra, nhưng chắc hẳn trong lòng rất oán tôi, đúng không?”.

Thần Quang nghĩ,
tôi đã không so đo nữa, mà sao anh cứ ép tôi, bắt tôi không được oán anh trong
lòng nữa à? “Anh nói đi, lại nghĩ ra chiêu gì nữa?”

Tiểu Đa thấy không
khí bắt đầu căng thẳng, mắt của anh Sáu và Thần Quang đều như muốn tóe lửa, bèn
thận trọng lên tiếng: “Anh Sáu, Thần Quang đã bơi bốn trăm mét, như thế đủ
rồi”.

Phạm Triết Lạc
trừng mắt lên: “Người lớn nói chuyện, trẻ con xen vào làm gì! Về phòng ngay!”.

Tiểu Đa nhìn anh
trai, rồi lại nhìn Thần Quang, từ từ đứng dậy đi vào phòng. Điệu bộ ấm ức khiến
anh nhìn mà thấy thương: “Anh quát Tiểu Đa làm gì? Anh muốn tôi làm gì, cứ nói
đi!”.

Phạm Triết Lạc thản
nhiên nói: “Tôi không phải là người không biết lý lẽ, tôi nói trước, Tiểu Đa
nhà tôi được chiều chuộng từ bé, nó có rất nhiều thói quen, tôi sợ cậu không
quen được”. Nói rồi, ném một cuốn tài liệu đã in ra: “Cho cậu một giờ, học
thuộc đi, tôi sẽ kiểm tra cậu. Sai điều nào thì cậu đừng tới tìm Tiểu Đa nữa.
Tôi sợ cậu thực sự không quen”.

Thần Quang lật xem,
tám trang, hơn ba trăm điều, một giờ đồng hồ? Anh đưa ra yêu cầu: “Tôi muốn
Tiểu Đa cùng học thuộc với tôi, được không?”.

Phạm Triết Lạc buồn
cười, quay đầu đi: “Đi đi, nhớ là đúng giờ đấy!”.

Thần Quang bước vào
phòng của Tiểu Đa, đóng cửa lại, vứt cuốn tài liệu xuống ôm lấy Tiểu Đa, hôn
ngấu nghiến. Một hồi lâu, anh áp cằm lên đầu cô: “Lý Hoan đúng là không nói
dối, nhớ những điều này sẽ phải khom lưng nịnh bợ. Anh Sáu của em có phải là
người biến thái không, sao cứ dồn anh vào chỗ chết thế?”.

Phạm Tiểu Đa mím
môi cười: “Anh Sáu tốt nhất đấy, em và anh ấy sống cùng nhau. Thu phục được anh
ấy là có thêm một đồng minh trong nhà, trong một giờ đồng hồ anh có thể nhớ được
không?”.

Thần Quang nhìn đám
tài liệu vung vãi trên giường mà nhụt chí: “Sao mà làm được”.

Tiểu Đa mắt sáng
bừng lên: “Anh cầu cứu em, em sẽ giúp anh, không cần đến hai phút có thể nhớ
được hết”.

Thần Quang không
tin: “Tiếng Anh giỏi đến mấy cũng không nhớ nổi trong hai phút”.

Tiểu Đa cười đắc ý:
“Không tin thì anh cứ từ từ mà học, đừng nói là một tiếng, anh có học đến sáng
cũng không nhớ đâu”.

“Vậy thì được, anh
tin em một lần, nói đi, em muốn điều kiện gì đây?”

“Điều kiện rất đơn
giản, giúp em trừng trị Lý Hoan bội tín! Còn Ngô Tiêu thì em sẽ tự mình giải
quyết.”

Thần Quang nhận
lời, Tiểu Đa khẽ nói cho anh biết cách tốc ký. Anh cười ha hả, Tiểu Đa vội bịt
lấy miệng Thần Quang. Anh nhân đà đó túm lấy đưa lên môi hôn: “Tiểu Đa, em giúp
anh lần này, từ sau em muốn anh làm trâu làm ngựa gì anh cũng không nề hà”.

Phạm Triết Lạc nhìn
Thần Quang nắm tay Tiểu Đa bước ra với vẻ phấn chấn khi chưa đầy nửa tiếng:
“Nhớ hết rồi chứ?”.

Thần Quang liếc
nhìn Tiểu Đa, đáp với vẻ đắc ý: “Anh có thể hỏi một câu bất kỳ”.

Phạm Triết Lạc hoài
nghi, nhìn điệu bộ rất tự tin của Thần Quang, bèn lật tập tài liệu hỏi: “Điều
hai mươi tám, Tiểu Đa ghét nhất loài động vật nào?”.

“Mèo.”

“Không đúng, là mấy
loại côn trùng có cánh như con gián! Câu hỏi đầu tiên đã trả lời sai.”

Thần Quang thủng
thẳng đáp: “Sở thích của
Tiểu Đa, chỉ cần cô ấy nói là được. Tiểu Đa, em ghét nhất là động vật nào?”.

“Mèo!”, Tiểu Đa trả
lời dứt khoát.

“Em bắt đầu ghét
mèo từ khi nào vậy?” Phạm Triết Lạc ngạc nhiên.

“Hôm nay, bây giờ
em ghét nhất là mèo.”

Phạm Triết Lạc tức
giận, hỏi tiếp: “Tiểu Đa thích ăn món gì nhất?”.

“Lẩu!”

“Thích bộ phim gì
nhất?”

Ra khỏi châu Phi.”

“Thích ngôi sao
điện ảnh nào nhất?”

“Lương Triều Vỹ!”

Phạm Triết Lạc ném
tập tài liệu: “Sai tất! Loại!”.

Thần Quang nhìn
Tiểu Đa, cô đánh giá: “Thần Quang đều trả lời đúng, không sai câu nào! Em mới
thay đổi khẩu vị!”.

Việc Phạm Tiểu Đa
trở giáo lúc vào trận khiến Phạm Triết Lạc không còn gì để nói. Cậu trừng mắt
nhìn hai người, lại hỏi: “Vậy, Phạm Tiểu Đa thích người anh nào nhất?”.

Thần Quang cười ha
hả: “Tất nhiên là anh Sáu rồi”.

Phạm Triết Lạc nghĩ
một lúc rồi cũng cười theo: “Thần Quang này, coi như cửa ải này của tôi đã qua.
Tôi nghĩ, nếu cậu thật lòng với Tiểu Đa, tôi sẽ không phản đối”.

Thần Quang nghe thế
trong lòng rất vui: “Em sẽ đối xử tốt với Tiểu Đa, em đã nhận lời chị gái đi
làm và sẽ sống bằng chính sức của mình”.

Phạm Triết Lạc nghe
thế cũng rất vui: “Đúng thế, gia đình có tiền là chuyện của gia đình, nếu gia
đình mà đổ thì cậu không thể không đứng yên được. Đây là việc rất tốt”.

Nhận được sự khẳng
định của Phạm Triết Lạc, Thần Quang càng thấy vui hơn: “Vậy em đón Tiểu Đa về
sống cùng có được không?”.

“Không được!” Cả
hai anh em nhà họ Phạm đồng thanh phản đối.

Phạm Triết Lạc nói:
“Gia đình tôi tương đối bảo thủ, chuyện này không được”.

Tiểu Đa nói: “Em đã
sống ở nhà quen rồi”.

Thần Quang đành
phải thỏa hiệp một lần nữa. Qua khỏi cửa ải của Phạm Triết Lạc, anh cảm thấy
đúng là “khổ tận cam lai”. Cơn tức giận vì tối qua phải bơi dưới biển không còn
nữa. Như thế nhằm nhò gì?

Khi gần ra khỏi
cửa, Phạm Triết Lạc vỗ vai anh: “Thần Quang, tôi tặng cậu câu này: Thiên
tương giáng đại nhiệm vu tư nhân dã[1].
Phần sau của câu
này cậu đã biết, không cần tôi phải nói nhiều. Tôi có thể kéo dài thêm vài
ngày, nhưng thành phố A lớn như thế này, không có bức tường nào không có tai.
Cậu phải chuẩn bị cho cẩn thận”.

[1] Câu này có xuất
xứ từ chương Cáo Tử (Hạ) trong sách Mạch Tử. Nghĩa là: Ông Trời sắp giao trách
nhiệm to lớn lên vai người này.

Thần Quang nghe mà
không hiểu, miệng vâng dạ rồi ra về. Ngày mai hi vọng rằng Vũ Văn Thần Hy sẽ
không giao cho anh nhiều việc như vậy nữa, vì anh phải sớm đón Tiểu Đa về.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.