Gặp em dưới mưa xuân - Chương 26 - 27
Chương 26
Thần Quang cười hì
hì, đáp lại: “Tago nói, cuộc sống rực rỡ như hoa mùa xuân, cái chết đẹp lặng lẽ
như lá mùa thu. Chỉ cần con sống vui vẻ là được, con sẽ giúp bố tiêu hết số
tiền mà bố kiếm được, để bố cảm thấy ý nghĩa của việc kiếm tiền!”.
Vũ Văn Thần Quang
sáng sớm tinh mơ đã tới công ty đi làm.
Phạm Triết Lạc cười
tít mắt nói rằng anh đã qua được cửa ải, Thần Quang nghĩ, việc mà anh phải làm
tiếp sau đây là làm quen với nghiệp vụ của công ty, sau đó cưới Tiểu Đa, và
sinh hai đứa con.
Trước đây suy nghĩ
của Thần Quang hoàn toàn không như vậy. Anh không thích đi làm, không thích
cuộc sống có quy luật. Gia đình có điều kiện, nên anh không hiểu vì sao cần
kiếm tiền. Có người nói, nhiều tiền rồi thì không kiếm tiền nữa, mà là tìm cảm
giác thành công, làm việc để thỏa mãn điều đó, kẻo không sẽ thấy vô cùng rống
rỗng. Bố của Thần Quang đã nói với anh về câu nói nổi tiếng của Paven[1]:
Cuộc đời con người đã trải qua như vậy, khi bạn quay đầu để nhớ lại quá khứ, sẽ
không phải hối hận vì những năm tháng sống hoài sống phí, và cũng không hổ thẹn
vì nó quá đỗi tầm thường.
[1] Paven: Nhân vật
trong tác phẩm Thép đã tôi thế đấy!
Thần Quang cười hì
hì, đáp lại: “Tago nói, cuộc sống rực rỡ như hoa mùa xuân, cái chết đẹp lặng lẽ
như lá mùa thu. Chỉ cần con sống vui vẻ là được, con sẽ giúp bố tiêu hết số
tiền mà bố kiếm được, để bố cảm thấy ý nghĩa của việc kiếm tiền!”.
Vũ Văn Thiên nghĩ
một hồi lâu, cảm thấy câu nói đó của Thần Quang cũng không sai, ông kiếm tiền
là để cho con cái được sống đầy đủ, kiếm tiền mà không có người tiêu thì còn ý
nghĩa gì nữa? Chính vì vậy mà Thần Quang đã tự do trong suốt ba mươi năm.
Thần Quang về nước
được một năm, anh vẫn chưa nghĩ ra xem mình nên làm việc gì, sống thế nào. Cả
ngày chỉ chơi bời, ăn uống, chơi game và anh nghĩ như thế cũng rất tốt.
Nếu không gặp Tiểu
Đa, anh đã dự định sẽ lén đi thăm thú những nơi chưa từng tới, sau đó sẽ vừa
làm thêm vừa đi du lịch, đến khi tới nơi mà phong cảnh đẹp như tranh và bản
thân thấy vừa ý sẽ dừng lại định cư ở đó.
Gặp Phạm Tiểu Đa,
Thần Quang tự nói với mình, anh đã gặp việc mà anh muốn làm, đó là sống suốt
đời với cô, chăm sóc gia đình, nuôi vợ con, anh muốn ổn định cuộc sống, cảm
thấy chưa bao giờ quyết tâm như vậy.
Thần Hy nói, ăn của
nhà thì tính làm gì? Thần Quang ngẫm nghĩ cũng thấy hơi xấu hổ. Sự xấu hổ ấy
không phải với người trong nhà mà là với Tiểu Đa. Anh ăn, dùng mọi thứ của gia
đình là điều đương nhiên, anh sống thoải mái thì ông cụ Vũ Văn cũng thấy vui
lòng. Đột nhiên, anh hiểu ra cảm giác kiếm tiền để cho con cái được sống đầy đủ
của bố mình. Anh muốn kiếm tiền vì Tiểu Đa, vì những đứa con sau này, cảm giác
ấy thật tuyệt.
Ba mươi tuổi, Thần
Quang đã tìm được mục tiêu trong cuộc sống của mình.
Nhưng, Thần Quang
không ngờ, khi anh hạ quyết tâm như vậy thì những khó khăn, thử thách cứ ào đến
liên tục.
Lấy Lý Hoan để nói
chẳng hạn. Đó là người từng nắm tay Tiểu Đa, xuất hiện hết lần này đến lần khác
trước mặt anh làm anh tức giận và Thần Quang quyết không có bất cứ quan hệ thân
thiết nào với cậu ta, vậy mà bây giờ cậu ta lại ngồi trong phòng làm việc của
Tổng giám đốc nhà Vũ Văn, toàn thân toát lên vẻ ưu tú, gọn gàng tề chỉnh, miệng
nở nụ cười trông thì ấm áp nhưng lại chẳng tử tế chút nào, đôi mắt một mí ánh
lên vẻ khôn khéo.
Thần Quang lạnh
lùng hỏi: “Cậu tới đây để bàn chuyện làm ăn à?”.
Lý Hoan không trả
lời câu hỏi đó, mỉm cười nói: “Hôm qua không khom lưng nịnh bợ Tiểu Đa đấy
chứ?”.
“Làm gì có chuyện
đó? Cậu tưởng tôi cũng sẽ bị đối xử như cậu à? Tiểu Đa đứng về phía tôi, chỉ
hai phút đã phá tan kế hoạch của Phạm Triết Lạc!” Thần Quang đáp với vẻ khinh
thường và tự hào.
Quả đúng là việc
đem hai người ra so sánh thường khiến cho người ta tức điên, thấy Lý Hoan có vẻ
hứng thú như vậy, Thần Quang không muốn che giấu sự đắc ý của mình nữa.
Lý Hoan khẽ cười
với vẻ không mấy để ý đến điều đó: “Xem thái độ của anh, dường như anh rất bất
mãn với tôi?”.
Thần Quang cười,
đáp: “Quên không nói với cậu, nhận xét của Tiểu Đa về cậu là người bội tín. Cậu
đã bán đứng cô ấy, lại còn thông đồng với chị tôi để xử lý tôi, xét về công hay
tư, hình như tôi chẳng có lý do gì để không bất mãn với cậu”.
Lý Hoan cười hì hì:
“Hình như anh lớn hơn tôi hai tuổi, đúng không?”.
Thần Quang ngây ra.
Lý Hoan khẽ gõ ngón tay lên bàn, dường như đang nghĩ tới một chuyện rắc rồi,
sau cùng vẫn mỉm cười nói với Thần Quang: “Nếu nói với anh, anh phải cung kính
gọi tôi, một người ít tuổi hơn anh hai tuổi mà anh rất bất mãn, một tiếng
‘Anh rể’, liệu anh có cảm thấy khó khăn không?”.
Như bị giáng một
nhát búa vào đầu, Thần Quang không thể tin được, lắp bắp: “Cậu nói là anh rể?
Gọi cậu là anh rể?”.
Lý Hoan cảm thấy
rất thú vị trước phản ứng của Thần Quang: “Bây giờ là anh rể dự bị, một thời
gian không lâu nữa sẽ thành anh rể chính thức”.
Thần Quang hỏi lại
với vẻ không tin được: “Chị gái tôi? Cậu với chị gái tôi?!”.
“Đúng, Vũ Văn Thần
Hy và tôi đã quyết định kết hôn!”
Vũ Văn Thần Quang
nhìn ra ngoài, trời quang đãng, nhìn vào trong phòng làm việc thấy không có gì
khác thường, không biết chỗ bất thường ở đâu. Anh lớn tiếng gào lên: “Chị gái
tôi lớn hơn cậu ba tuổi!”.
Tiếng của Thần
Quang to đến mức làm Lý Hoan chói tai, bèn đưa tay chỉnh lại những thứ trên bàn
bị rung lên, rồi mỉm cười nói với Thần Quang: “Gái hơn ba, ôm gạch vàng, những
cô gái dù xinh đẹp thế nào sau mười năm, tám năm cũng trở thành khô héo, Thần
Hy quyết định không lãng phí thêm một ngày nào nữa, mà nhanh chóng lấy tôi!
Điều kiện rất hậu hĩnh, trong đó có một điều khiến tôi rất vừa lòng, đó là Tiểu
Đa sẽ trở thành em dâu của tôi, sẽ gọi tôi là anh rể!”.
Thần Quang gầm lên:
“Vũ Văn Thần Hy đâu rồi, mau ra đây!”.
Lý Hoan bước tới vỗ
vai anh: “Vợ của tôi, chị gái của anh, quyết định rửa tay gác kiếm để chăm lo
cho chồng con. Từ nay về sau, văn phòng làm việc này sẽ là địa bàn của anh, tôi
đến để thông báo với anh điều đó”.
Lý Hoan vừa cười
vừa lắc đầu, trước khi đi còn thở dài, nói: “Nếu như anh có thể thuận lợi lấy
Tiểu Đa về, bốn người chúng ta sẽ bỏ phiếu kiểu gì nhỉ? Tiểu Đa nhìn chị Thần
Hy nhỏ nước dãi còn nhiều hơn tôi. Chà, chà”.
Trong lòng Thần
Quang dậy lên một niềm phẫn nộ to lớn. Gọi gã này là anh rể?
Anh thần người một
hồi lâu, Vũ Văn Thần Hy cũng đã đến lúc lấy chồng, anh rất vui vì chị mình tìm
được nơi gửi gắm, nhưng, Lý Hoan? Anh rể? Anh cảm thấy rất khó chịu, trong chốc
lát không thể nào chấp nhận được.
Cũng chẳng thể nghĩ
nhiều, những việc phải làm còn rất nhiều, đầu óc cần để lo cho việc công.
Thần Quang vội vàng
giải quyết cho xong công việc. Anh muốn gặp Tiểu Đa. Cô gái có thể an ủi, xoa
dịu anh.
Phạm Tiểu Đa, Phạm
Triết Lạc và Ngô Tiêu đang ngồi vừa xem tivi vừa nói chuyện. Tiểu Đa mở cửa cho
Thần Quang vào, rồi luôn miệng hỏi anh đã ăn cơm chưa, có khát không. Vũ Văn
Thần Quang nghe vậy, thấy trong lòng vô cùng ấm áp, cảm giác ấm ức của việc Lý
Hoan bảo anh phải gọi một tiếng “anh rể” không còn khó chịu như trước nữa. Sau
khi chào Phạm Triết Lạc xong anh cầm chén trà lên uống.
Phạm Tiểu Đa thấy
anh uống vội vàng mà thương, liền hỏi: “Sao anh lại uống như vậy?”.
Thần Quang cười,
đáp: “Hôm nay chị không có mặt, bận túi bụi nên không có thời gian uống”.
Vừa vào đến cửa,
Thần Quang đã nhìn thấy Ngô Tiêu, anh không muốn để ý đến đồ “yêu tinh” đó. Anh
chỉ nói chuyện với Phạm Triết Lạc và Phạm Tiểu Đa, coi như không có mặt của Ngô
Tiêu. Thần Quang nghĩ, may mà Tiểu Đa vẫn sáng suốt, chưa bị cô ta xui khiến,
làm cho hư hỏng.
Ngô Tiêu cứ nhìn Vũ
Văn Thần Quang, cô ấy trừng mắt lên với Phạm Triết Lạc một cái, ý bảo cậu nhúng
tay vào ít thôi. Phạm Triết Lạc khoái trí nhìn vẻ dữ dằn của Ngô Tiêu, bụng
nghĩ thầm, dù sao thì trị cậu ta cũng chẳng có gì là xấu, mình sẽ chờ xem kịch
hay.
Nghĩ thế nên Ngô
Tiêu nói với Thần Quang: “Nghe nói anh đã qua cửa ải của Phạm Triết Lạc một
cách dễ dàng?”.
Thần Quang bèn
cười: “Gặp may thôi”.
Ngô Tiêu hất cằm,
mắt trợn lên: “Qua được cửa ải của anh Sáu, anh tưởng là xong rồi chắc? Còn cửa
ải của chị Sáu này anh vẫn chưa qua đâu”.
Ngụm trà trong
miệng Vũ Văn Thần Quang phì ra. Anh trừng mắt nhìn Ngô Tiêu, hôm nay sao thế
nhỉ? Ai cũng đòi làm bề trên của mình?
Phạm Triết Lạc cảm
thấy câu nói đó của Ngô Tiêu rất bùi tai, còn Phạm Tiểu Đa lại cảm thấy Ngô
Tiêu mà lấy anh trai mình đúng là một việc đại hỷ, nên rất vui. Duy nhất chỉ có
Thần Quang đang trừng mắt lên nhìn Ngô Tiêu.
Ngô Tiêu đắc ý,
nói: “Anh quên rồi à, tôi đã nói từ lâu rồi, tôi sẽ là chị dâu của Tiểu Đa, căn
cứ theo thời gian đến để mà phân chia thứ bậc, anh phải gọi tôi một tiếng cung
kính: Chị dâu!”.
Thần Quang nhìn cô
gái cũng chỉ trạc tuổi Tiểu Đa, gọi cô ta là chị dâu? Đổi lại nếu đó là bất cứ
một cô gái nào nói với anh như vậy, anh sẽ không do dự mà gọi một tiếng “chị
dâu” thân mật, đầy ngọt ngào. Nhưng đây lại là Ngô Tiêu? Thần Quang đỏ bừng
mặt. Kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục! Gọi Lý Hoan là anh rể, anh có
thể ngậm đắng nuốt cay, cố chịu vì nghĩ đến người chị ba mươi mốt tuổi hiện vẫn
còn độc thân của mình. Còn gọi Ngô Tiêu là chị dâu thì chẳng khác gì việc khom
lưng nịnh hót, anh thà bị Phạm Triết Lạc đẩy xuống biển bơi hàng nghìn mét và
tiếp đó chỉ mặc một chiếc quần đùi ướt đi trên phố còn hơn!
Ngô Tiêu thở dài,
quyết định trả mối thù lớn: “Đến cả một tiếng chị dâu anh cũng không gọi được,
thế mà còn đòi lấy Tiểu Đa nhà tôi?”.
Lúc đó Phạm Tiểu Đa
tưởng rằng Vũ Văn Thần Quang xấu hổ vì phải gọi một cô gái còn ít tuổi như Ngô
Tiêu là chị dâu. Cô mỉm cười, nói với Thần Quang: “Chẳng còn cách khác đâu, ai
bảo cô ấy lấy anh Sáu nhà em”.
Đúng thế, ai bảo
Phạm Tiểu Đa là em gái của anh Sáu có nụ cười giấu dao, hơn nữa lại có cả cô
bạn là Ngô Tiêu suốt ngày xui dại, sắp lấy anh trai cô. Ngày hôm nay, dường như
có hai tảng đá to tướng đè nặng lên ngực Vũ Văn Thần Quang.
Vẫn chưa lấy được
Tiểu Đa về nhà, thế mà đã thêm một người chị dâu! Không thể không gọi được,
không thể không gọi một cách cung kính được.
Thần Quang thở dài
một tiếng, rồi nói với Tiểu Đa: “Hôm nay đau đầu, bệ hạ, thần xin cáo lui”.
Tiểu Đa nhìn anh
với vẻ mặt rất quan tâm, đang định nói: Anh về nghỉ ngơi sớm đi.
Giọng của Ngô Tiêu
đã vang lên trước: “Hãy quỳ thỉnh an đi!”.
Thần Quang về đến
nhà lập tức gửi tin nhắn cho Tiểu Đa: “Về nhà anh đã viết bốn chữ ‘nếm mật nằm
gai’ dán ở phòng ngủ, một ngày đọc ba lần!”.
Tiểu Đa trả lời:
“Em còn bốn ông anh và một bà chị nữa. Thần Quang, anh vẫn nên gọi một tiếng
anh rể. Lý Hoan đã nếm qua Hồng Môn yến[2], rất có kinh nghiệm”.
[2] Buổi Hồng Môn yên
chính là âm mưu ám sát Lưu Bang mà Phạm Tăng đã bày ra để trừ hậu họa cho Hạng
Vũ.
Đêm hôm đó, ác mộng
cứ bám riết lấy Thần Quang.
Chương 27
Thần Quang không
ngờ sau khi tiếng gọi khó khăn lắm mới thốt ra được, thì người khó chịu nhất
không phải là anh như dự đoán ban đầu, mà lại chính là Ngô Tiêu. Anh thầm nghĩ,
hóa ra Tiểu Đa nói thật, hai từ “chị dâu” đã khiến miệng lưỡi sắc bén của Ngô
Tiêu trở nên cứng lại không thốt nên lời.
Thần Quang ngồi
trong phòng làm việc mà tâm trí rối bời. Thư ký hầu như đã sắp kín lịch trình
làm việc cho anh. Không lẽ trước đây ngày nào chị Thần Hy cũng phải như vậy?
Chả trách mà ba mươi mốt tuổi rồi mà chị ấy vẫn chưa lấy được chồng! Không lẽ
mình cũng sẽ phải sống như vậy? Thần Quang nghĩ mà thấy đau đầu.
Công việc chỉ sau
một đêm đã chất như núi, hơn nữa lại rối tinh rối mù.
Thần Quang lật xem
chương trình, sau đó gọi thư ký vào: “Hãy hủy tất cả nội dung công việc chiều
nay đi!”.
Thư ký há hốc mồm:
“Tất cả? Kể cả việc ký hợp đồng công trình?”.
Thần Quang suy nghĩ
một chút rồi đáp: “Bảo giám đốc Trương của ban Công Trình đi là được”. Rồi
không chờ thư ký hỏi lại, thêm một câu lạnh lùng: “Cứ thế đi”.
Thư ký bước ra khỏi
phòng, lắc đầu. Việc thay đổi tổng giám đốc khiến anh ta nhất thời không thể
nào quen được cách giải quyết công việc.
Thần Quang gọi điện
cho Tiêu Thành Phi: “Anh Tiêu, hôm nay cho Tiểu Đa nghỉ buổi chiều, được không?
Tôi có việc muốn gặp cô ấy”.
Tiêu Thành Phi cười
ha hả, hỏi: “Không thể chỉ nói đến chuyện yêu đương mà quên công việc đấy
chứ?”.
Thần Quang chau
mày: “Tôi nghĩ nửa ngày có lẽ trưởng ban Tiêu sắp xếp được”.
Tiêu Thành Phi nghe
vậy, nghĩ chắc Thần Quang có việc quan trọng thật, nên gật đầu đồng ý.
Tiểu Đa được nghỉ
làm nửa buổi một cách khó hiểu, sau đó Thần Quang đến đón một cách lạ lùng.
Thấy vậy, cô bèn hỏi Thần Quang: “Thần Quang, sao hôm nay trưởng ban Tiêu lại
cho em nghỉ làm? Sao anh biết em được nghỉ mà đến?”.
Mặc dù vậy, Tiểu Đa
vẫn thấy vui. Đã mấy ngày rồi cô chỉ được gặp Thần Quang khi trời đã tối muộn.
Thần Quang khẽ
cười: “Trước đây anh đọc thấy một bài thơ Đường viết: Hốt văn xuân tận
cưỡng đăng sơn. Hựu đắc phù sinh bán nhật nhàn[1]. Anh muốn
có nửa ngày rảnh rỗi đưa em lên núi chơi”.
[1] Đây là hai câu
trong bài Đăng Sơn của nhà thơ Lý Thiệp đời Đường. Dịch nghĩa là: Chợt nghe
người ta nói xuân tàn, ta gượng lên núi. Thế là ta lại được hưởng nửa ngày an
nhàn trong kiếp ngắn ngủi này.
Tiểu Đa nhìn ra
ngoài cửa sổ, xe vừa tới chân núi, đã thấy núi thấp thoáng trong mưa và hơi
sương, hơi nước trắng mờ đã làm át màu xanh của núi. Cô hạ cửa kính xuống, thò
tay ra ngoài, lòng bàn tay chợt lạnh, hạt mưa theo gió bay vào mặt, mang lại
cảm giác vô cùng dễ chịu. Đã rất lâu Tiểu Đa không lên núi chơi như thế này,
nên cô thấy rất phấn chấn: “Thần Quang, có được nửa ngày như thế này thật
tuyệt”.
Thần Quang bị nụ
cười của Tiểu Đa lây nhiễm, những hậm hực trong lòng không biết tan biến từ lúc
nào. Anh nói với Tiểu Đa bằng vẻ rất dịu dàng: “Chúng ta tìm một nơi nào đó để
uống trà”.
Hai chiếc ghế tre
được xếp cạnh nhau, Tiểu Đa tựa vào vai của Thần Quang, hai người quay mặt ra
một khoảng không, chén trà trên bàn tỏa hương thơm ngát. Thần Quang khẽ hỏi
Tiểu Đa: “Anh vẫn chưa gặp bốn ông anh và một bà chị gái còn lại của em. Hãy
nói cho anh về họ đi”.
Tiểu Đa cười: “Anh
sợ không? Thần Quang, anh có sợ phiền phức không?”.
“Đúng vậy, anh rất
sợ. Tính tình của anh từ trước tới giờ không được tốt cho lắm”.
“Các anh chị ấy đều
rất tốt, thật đấy, họ chỉ lo cho em thôi, và vẫn coi em như trẻ con, sợ em ngã
bị thương, chứ họ không có ác ý gì đâu”.
“Tiểu Đa, công việc
của anh quá nhiều. Anh lại không có khả năng phân thân, cũng không thể để chị
Thần Hy ở lại công ty mãi, anh phải gánh vác trách nhiệm này. Chị ấy đã ôm hết
mọi việc dù là nhỏ nhất vào mình, anh đến công ty làm mới phát hiện, việc gì
chị ấy cũng đích thân lo liệu, đó không phải là người quản lý tốt. Công ty phải
đổi mới, nhưng, anh lại phải đối phó với anh chàng Lý Hoan và cô Ngô Tiêu kia”.
Tiểu Đa yên lặng
nghe Thần Quang nói, rồi đột nhiên cô cười thành tiếng: “Em sẽ đứng về phía anh
và giúp anh”.
Thần Quang khẽ gõ
lên đầu cô: “Em có thể giúp gì chứ?”.
Tiểu Đa khẽ mỉm
cười: “Ít nhất thì cũng giúp anh giải quyết chị gái anh, anh Sáu em, Lý Hoan và
Ngô Tiêu”.
Thần Quang nhìn vẻ
ranh mãnh của Tiểu Đa, không hiểu cô có ý định gì.
Tiểu Đa nói với
Thần Quang: “Anh Hoan là bạn của anh Ba em, anh ấy đã gặp các anh chị của em,
anh ấy có thể làm người hòa giải. Nếu Ngô Tiêu và anh Sáu đứng về phía chúng ta
thì sau này sẽ chẳng có những phiền phức như thế đâu”.
Thần Quang không
hiểu lắm: “Ý của em là, mấy anh chị khác của em còn phiền phức hơn anh Sáu?”.
Tiểu Đa có vẻ phấp
phỏng: “Không, họ cũng không phiền phức, chỉ là để đề phòng thôi. Chẳng phải họ
không biết anh còn gì”.
Thần Quang tin
ngay, về sau anh không chỉ một lần hối hận tại sao lúc đó mình lại tin ngay như
thế.
Tiểu Đa nói: “Anh
và Ngô Tiêu cũng đừng có đấu với nhau nữa, được không? Cô ấy là phụ nữ, anh
nhường cô ấy đi? Anh Hoan thực ra rất tốt, anh đối xử với anh ấy tốt thì anh ấy
sẽ càng đối xử với chị gái của anh tốt hơn, đúng không?”.
Thần Quang nhìn
Tiểu Đa, cảm thấy cô cực kỳ hiểu biết: “Tiểu Đa, nếu công việc của công ty nhiều lên, em có trách anh
không dành thời gian cho em không?”.
Tiểu Đa gật đầu:
“Có, em sẽ cảm thấy anh vô dụng!”.
“Vì sao? Việc anh
bận chẳng phải chứng tỏ rằng anh làm việc rất chăm chỉ giỏi giang sao?”.
“Ồ, nhưng em tin là
không uổng công học, chẳng phải anh muốn thay đổi cách làm việc của chị anh
sao? Anh không có thời gian dành cho em, có nghĩa là anh không làm tốt công
việc”
Thần Quang cười ha
hả: “Em thật thông minh, em biết anh không phải là người bất cứ chuyện vì cũng
tận tay làm”.
Thần Quang và Tiểu
Đa mời cơm Phạm Triết Lạc và Ngô Tiêu.
Phạm Triết Lạc chấp
nhận Thần Quang, vừa nhìn thấy Tiểu Đa ngồi dựa vào người anh như con chim núp
vào người, thì cảm thấy hơi khó chịu. Ngô Tiêu còn liếc cả hai bằng đôi mắt
lạnh lùng.
Bốn người ngồi vào
bàn. Thần Quang cười nâng ly lên trước: “Anh Sáu, chị dâu, sau này mong nhận
được sự quan tâm của anh chị!”.
Ngô Tiêu đỏ mặt:
“Anh gọi linh tinh gì đấy? Chúng tôi vẫn chưa cưới”.
Phạm Triết Lạc nói
với cô ấy: “Chẳng phải là em cứ bắt Thần Quang gọi còn gì? Đã gọi thì phải
thưa!”.
Ngô Tiêu không nói
gì nữa.
Thần Quang không
ngờ sau khi tiếng gọi khó khăn lắm mới thốt ra được, thì người khó chịu nhất
không phải là anh như dự đoán ban đầu, mà lại chính là Ngô Tiêu. Anh thầm nghĩ,
hóa ra Tiểu Đa nói thật, hai từ “chị dâu” đã khiến miệng lưỡi sắc bén của Ngô
Tiêu trở nên cứng lại không thốt nên lời.
Anh mỉm cười với
Tiểu Đa, giọng càng trở nên thân thiết: “Chị dâu, trước đây tiểu đệ đã đắc tội
nhiều, ly này xin được tạ tội. Anh Sáu, anh không trách em đấy chứ?”.
Mặt của Ngô Tiêu
càng đỏ dữ hơn. Cô ấy mới hai mươi hai tuổi, lại được một người đàn ông hơn ba
mươi tuổi gọi là chị dâu, nên thực sự cảm thấy không chịu nổi.
Phạm Triết Lạc ôm
vai Ngô Tiêu: “Đó là chuyện sớm muộn mà thôi, dù thế nào cũng phải quen, có gì
à?”. Rồi sau đó lại nói với Thần Quang: “Tiêu Tiêu không phải là người nhỏ nhen
như vậy đâu, đừng để tâm. Nếu sau này cô ấy mà có gây khó dễ cho cậu, cậu hãy
nói cho anh Sáu biết”.
Thần Quang thấy
vui, bề ngoài tỏ ra khiêm tốn nhận lời, nhưng mắt thì nhìn khuôn mặt đỏ như cà
chua của Ngô Tiêu, trong bụng nghĩ, sau này tôi sẽ dùng chiêu này để đối phó
với cô!
Sau đó, theo sự sắp
xếp của Tiểu Đa, họ lại mời cơm Lý Hoan và Thần Hy.
Lý Hoan nhìn thấy
Thần Quang vẫn trong bộ dạng cười đùa hí hứng. Dạo này Thần Hy có thời gian
rảnh rỗi, cả ngày chuyên tâm chăm lo trang trí cho chỗ ở mới, sau khi giao công
ty cho Thần Quang, chị rất hài lòng.
Vẫn là Thần Quang
ra chiêu trước, anh nâng ly lên trước mặt Lý Hoan: “Anh rể!”.
Lý Hoan đáp lại một
cách rành rọt: “Thần Quang này, cậu đã gọi là anh rể, thì tôi cũng phải tặng
cho cậu một chút quà gặp mặt chứ nhỉ! Tôi sẽ cho cậu ít kinh nghiệm, để cậu đỡ
phải đi đường vòng theo đuổi Tiểu Đa!” Tiếng gọi “anh rể” của Thần Quang, khiến
cho cậu dễ chịu, thích thú hệt như được ăn liền một lúc ba que kem giữa ngày hè
nóng nực. Cậu định sẽ nói cho Thần Quang biết hết tình hình những người nhà họ
Phạm chiều chuộng Tiểu Đa tới mức gần như biến thái.
Thần Quang cười
nói: “Có anh rể giúp sức, đúng là tốt quá rồi. Trước đây chị gái em luôn chăm
sóc em, anh đối xử tốt với chị ấy cũng có nghĩa đối xử tốt với em”.
Thần Hy cảm thấy
rất vui, xem ra không uổng công chị đã yêu thương cậu em suốt những năm qua,
chị định giúp Thần Quang một tay: “Nói đi, có khó khăn gì cần đến anh rể em
giúp không”, xong chị nhướng mày với Thần Quang.
Lý Hoan thấy Thần
Hy cười tươi như hoa, cũng tiếp lời: “Đúng thế, có việc gì cần anh rể giúp, cậu
cứ nói ra”.
Thần Quang rất muốn
ngửa cổ phá lên cười, anh cố ý chau mày: “Anh chị em trong nhà Tiểu Đa đông
quá, chỉ một Phạm Triết Lạc với Ngô Tiêu cũng làm em mệt đứt hơi rồi. Thế mà,
kế tiếp còn phải qua cửa duyệt của từng người một!”.
Lý Hoan cười, nói:
“Chỉ cần cậu tỏ ra tốt với Tiểu Đa trước mặt họ là được, nếu không được nữa thì
làm ra vẻ chính nhân quân tử, rồi cố gắng lấy lòng họ, đảm bảo sẽ qua thôi!”.
Phạm Tiểu Đa chêm
vào: “Anh Hoan, trước đây không phải là anh đối xử tốt với em thật à? Hay là
anh ra vẻ quân tử? Anh cũng đối phó với chị Thần Hy thế sao?”.
Lý Hoan ngượng:
“Thần Hy, không phải thế đâu, chẳng phải ngay từ lần đầu tiên gặp Thần Hy anh
đã thèm nhỏ dãi còn gì, em cũng thấy thế mà!”.
Tiểu Đa cười hì hì
không nói gì nữa. Thần Hy trừng mắt lên với Lý Hoan: “Sau này gặp cô gái nào
xinh đẹp hơn tôi, còn nhỏ nước dãi nữa không?”.
Lý Hoan vội chuyển
chủ đề câu chuyện, chỉ sợ Tiểu Đa lại thêm câu nào khác: “Để lúc về anh sẽ giải
thích với em, hôm nay chúng ta đang bàn đến việc giúp Thần Quang và Tiểu Đa như
thế nào cơ mà”.
Thần Hy nói: “Anh
có ý gì hay thì mau nói đi!”.
Thần Quang lập tức
thêm vào: “Anh rể à, anh thấy đấy, bây giờ chị không đi làm ở công ty nữa, công
việc rất nhiều, em mới đi làm, giải quyết còn chậm, bên nhà Tiểu Đa lại giục để
kiểm duyệt em, anh đến công ty giúp em được không?”.
Lý Hoan lúc này mới
sực tỉnh, anh chàng khôn thật, vòng vo một hồi mới thò ra ý định này! Đang định
từ chối thì Tiểu Đa đã nắm lấy tay Thần Hy nũng nịu: “Chị, anh Cả, chị Hai, anh
Ba, anh Tư, anh Năm em đều muốn gặp Thần Quang, anh ấy đã thoái thác mấy lần
rằng chưa thu xếp được thời gian, nhưng các anh chị của em có vẻ không vui”.
Thần Hy nghe vậy,
nghĩ chuyện lớn cả đời của em trai mới là quan trọng, bèn trực tiếp ra lệnh:
“Lý Hoan, ngày mai anh cùng em đến công ty!”.
Sau khi tiễn Thần
Hy và Lý Hoan về, Thần Quang ôm lấy Tiểu Đa, kêu lên: “Lý Hoan mà vào công ty
rồi thì đừng hòng thoát thân dễ dàng! Thù lớn phải trả! Tiểu Đa, ý kiến này của
em thật là tuyệt!”.
Phạm Tiểu Đa cười,
nói: “Chờ đến khi anh ấy bận túi bụi, anh ấy sẽ phải chịu trận cho chị gái anh
suốt ngày phàn nàn và trút cơn giận! Chưa biết chừng đến khi anh quay trở lại
công ty, anh ấy đã sắp xếp công việc ở đó đâu vào đấy, anh chỉ việc tiếp nhận
thành quả thắng lợi!”.
Thần Quang nhìn
Tiểu Đa chăm chú: “Thì ra em cũng tệ thật!”.
Tiểu Đa lắc đầu: “Ý
kiến là do anh nêu ra, đâu phải của em! Chẳng qua em chỉ muốn anh có thêm thời
gian dành cho em thôi”.
Nói xong, cả hai
đều nở nụ cười đắc thắng vì âm mưu đã thành.
Thần Quang cảm thấy
trong người nhẹ nhõm hẳn: “Tiểu Đa, em nói xem, có thời gian rồi chúng ta nên
làm gì nhỉ? Đi nghỉ có được không?”.
Tiểu Đa thở dài:
“Hình như anh thực sự phải đi gặp các anh chị của em rồi. Thần Quang, đừng có
bảo em không nhắc anh, chuyện này em không có ý kiến gì, phải trông chờ vào
chính anh thôi”.
Thần Quang nói với
vẻ hoàn toàn tỉnh bơ: “Chắc không phải là mỗi người bắt anh bơi bốn trăm mét,
rồi mặc độc chiếc quần đùi đi trên phố như một thằng điên đấy chứ?”.
Tiểu Đa nhớ đến
chuyện anh Sáu ra tay với Thần Quang lần trước, không nén được cười, nói: “Em
tặng cho anh chiếc đĩa ‘Chú đại bi’[2]”.
[2] Chú đại bi: Là
bài chú căn bản minh họa công đức nội chứng của Đức Quán Tự Tại Bồ Tát.
“Để làm gì?”
“Để anh ngưng thần
định khí, dẹp bỏ cơn giận dữ!”
“Sao nói rằng anh
Cả của em cực kỳ biết phải trái, nhà em rất gia giáo cơ mà?”
“Đối với bạn trai
của Phạm Tiểu Đa thì không cần biết phải trái!”
“Thật thế à?”
“Tất nhiên là giả
rồi!”
Thần Quang nhìn
Tiểu Đa đang cười tủm tỉm, nghĩ dù phía trước có là chỗ nước sôi lửa bỏng, anh
cũng nhảy.

