Đêm thao thức - Chương 36 - 37 - 38

Ba mươi sáu

Irene
đi theo lối xa hơn để quay lại Dunsley, chạy dọc con đường hai làn xe nhỏ hẹp
uốn quanh rìa phía Nam của hồ. Nàng tự nhủ rằng mình cần thời gian suy nghĩ.
Nhưng nàng biết, tận trong sâu thẳm, rằng thực ra nàng chỉ đang kéo dài thêm
thời gian trước khi phải quay lại Dunsley đối mặc với căn nhà đầy máu và bóng
tối đã từng ám ảnh những giấc mơ của nàng suốt mười bảy năm qua.

Một
chiếc SUV màu bạc to tướng có cửa sổ sẫm màu thình lình xuất hiện trong gương
chiếu hậu ngay khi nàng chạy vào khúc tách biệt nhất của con đường cũ. Chiếc xe
này từ ngã rẽ gần nhất quành qua với vận tốc kinh người.

Hình
ảnh chiếc SUV tiến đến quá gần khiến Irene bất thần ý thức được mình đang chạy
chậm đến mức nào. Tình hình vắng bóng xe cộ trên đường cộng thêm việc nàng mải
đắm mình vào ký ức đen tối đã khiến cho nàng lạc vào một vùng thế giới khác.
Nãy giờ nàng chỉ lái theo quán tính. Đây là con đường hai làn xe quanh co có
rất ít chỗ cho phép vượt những xe chạy chậm. Dân ở đây nổi điên khi ta lái xe
quá chậm như thế. Chỉ có khách du lịch mới phạm phải sai lầm này.

Irene
vội ngồi thẳng lên và giậm chân thật mạnh xuống bàn đạp tăng tốc, điều khiển
chiếc xe con cua qua một loạt khúc quanh với vận tốc khá nhanh. Nhưng khi kiểm
tra lần nữa qua kính chiếu hậu nàng thấy chiếc SUV vẫn không bị bỏ xa. Nó đang
rút ngắn khoảng cách cực nhanh.

Tay
lái xe này có là ai thì nàng cũng đã chọc cho hắn bực mình rồi, Irene thầm
nghĩ. Hắn đang nhất quyết phải trừng phạt nàng vì cái tội chạy chậm bằng cách
ép nàng rối rít đây mà. Ôi đúng chuyện nàng cần rồi đây, một thằng ngu nóng tính
trong một vụ nóng giận khi tham gia giao thông kinh điển.

Thoáng
lạnh người sợ hãi khiến nàng rùng mình. Khúc đường nàng đang chạy đây dẫn thẳng
lên ôm ngang đỉnh các mỏm đá. Có thể rất nguy hiểm. Không ít hơn một lần, bố
nàng từng trở về nhà, mệt mỏi và muộn phiền, kể cho mẹ nàng nghe rằng mộc trong
những cư dân địa phương đã uống quá say, đâm qua cả thanh chắn bảo vệ mà lao
thẳng xuống đáy hồ sâu. Nhiều năm trước trong đợt tìm hiểu quá khứ không ngừng
nghỉ và đầy ám ảnh của nàng, Irene phát hiện ra Bob Thornhill đã lên cơn đau
tim và phóng xe qua mỏm đá rơi xuống hồ cũng ở gần khúc này.

Chiếc
SUV vẫn nhắm thẳng nàng mà lao tới. Nàng đã thắng xe vài lần để cảnh cáo. Nhưng
thay vì chạy chậm lại, chiếc xe ấy vẫn tăng tốc thêm.

Dạ
dày nàng như đóng băng lại. Irene mơ hồ cảm nhận thấy nhịp tim mình. Nó đang
thình thịch nặng nhọc trong lồng ngực. Nỗi sợ hãi như a xít chảy tràn qua các
mạch máu nàng. Mọi bản năng sinh tồn trong nàng đột nhiên gào thét. Tay điều
khiển chiếc SUV đang cố làm nàng hoảng, và hắn đã thành công.

Irene
đạp mạnh chân ga hơn. Bố nàng đã dạy nàng chạy xe trên con đường Lakefront này.
Đám nhóc lớn lên trong đô thành được học cách xử lý những rủi ro trên đường nội
đô và vào ra xa lộ, nhưng những đứa lớn lên ở ngoại ô lại được học những kỹ năng
khác. Cũng đã mười bảy năm rồi kể từ khi nàng chạy xe trên rẻo đường này, nhưng
Irene tự nhủ rằng những kỹ năng ta học được từ bé vẫn luôn tồn tại trong ta.
Nàng đã có một thầy giáo xuất sắc, nàng nhớ mà. Bố nàng lái xe cũng theo cách
ông làm mọi chuyện khác, cách của dân Thủy quân lục chiến.

Nàng
đang có lợi thế lớn. Chiếc xe nhỏ gọn của nàng bám qua các khúc quanh như một
chiếc xe thể thao. Chiếc SUV, về cơ bản, vẫn là một chiếc xe tải. Một khi gia
tăng vận tốc, nó bắt đầu lóng ngóng kềnh càng khi phải chạy qua mọi ngóc ngách
cua quẹo của con đường.

Rắc
rối chỉ nằm ở vận tốc mà hai xe đang lao đi, Irene tự nhủ. Chẳng chóng thì chày
một trong hai sẽ phạm sai lầm mà đâm đầu xuống hồ thôi. Trong vùng này mực nước
rất sâu. Lao qua mép đá thì cũng tương đương như nhận án tử.

Irene
lục lọi tâm trí cố nhớ lại bản đồ địa hình khu vực. Ở đâu đó phía trước là lối
vào một phân khu nho nhỏ rậm rạp cây cối. Mười bảy năm trước tình hình đầu tư
bất động sản ở đây không được thành công vang dội gì cho lắm. Chỉ có vài căn
nhà nghỉ mát mùa hè rẻ tiền được xây cất lên. May mắn sao, khu điền trang
Ventana cũng bị mắc kẹt lại tại cùng một vùng thời gian ngưng đọng đã túm lấy
Dunsley này.

Irene
nghe thấy tiếng bánh xe nghiến rin rít mà chẳng dám cắt mắt khỏi con đường. Chỉ
một tính toán sai lầm ở vận tốc này thôi cũng đủ đẩy nàng lao qua thanh chắn
kim loại mỏng như tờ giấy kia.

Nàng
quành sang một khúc cua ngặt nghèo khác và loáng thoáng nhìn thấy bóng khu điền
trang Ventana. Trông như chẳng ai buồn sơn phết lại khu nhà. Chuyện này báo
trước đềm may cho những tính toán của mình đây, Irene tự nhủ.

Nàng
phải giảm tốc để quành vào, nhưng khúc cua tay áo vừa xong đã cho phép nàng có
thêm vài giây vượt trội. Chiếc SUV đã tụt lại sau khi có kiểm soát lại tốc độ.

Irene
đạp mạnh chân thắng, bẻ ngoặt tay lái sang trái rồi nghiến chân ga. Phần đầu
tiên của con đường dẫn vào phân khu kinh doanh thất bại này được lát trải qua
loa nhằm tạo nên một ấn tượng cao cấp cho những người mua tiềm năng. Nhưng nàng
nhẹ cả người khi thấy rằng bao nhiêu năm qua vẫn chẳng có ai đổ đất san phẳng
những ổ voi trên đường.

Tiếng
bánh xe chiếc SUV sau lưng nàng gầm lên phản kháng. Tay tài xế quỷ sứ đang
thắng rất gấp. Tên khốn này đang điên cuồng đến độ hắn sẽ truy đuổi theo nàng
vào tận phân khu này.

Một
đợt sóng sợ hãi khác xô vào nàng. Lúc nãy nàng cầu nguyện rằng, sau khi đã đuổi
nàng ra khỏi đường, tên lái chiếc SUV ấy sẽ lấy làm mãn nguyện với cái chiến
thắng nho nhỏ chó chết ấy mà chạy tiếp dọc theo con đường Lakefront.

Kế
hoạch A vậy là đi tong, như Pamela nếu còn sống sẽ nói. Đến lúc triển khai kế
hoạch B.

Irene
có thể cảm nhận được mồ hôi lạnh vã ra dưới cánh tay. Mọi chuyện sẽ tùy thuộc
vào việc liệu đằng sau lối vào phần khu này con đường đã được rải nhựa hay
chưa.

Phần
đường rải nhựa đột ngột chấm dứt. Xe nàng nảy xóc nghiêng ngả khi chuyển từ mặt
đường đen thô nhám sang mặt đường đất sỏi thậm chí còn thô nhám hơn.

Nàng
nhấc chân khỏi chân ga và liều đưa mắt liếc vào gương. Như một quái thú hung
hăng ý thức được con mồi nó theo đuổi đang lả sức, chiếc SUV phóng vào con
đường sỏi để đuổi theo nàng.

Irene
chạy men theo con đường nhánh, để chiếc SUV bám thật sát đến mức nguy hiểm. Lúc
này con quái thú khổng lồ đã chiếm trọn gương chiếu hậu xe nàng. Nàng mường t
những hàm thép há ra chực ngấu nghiến chiếc xe con nhỏ bé. Tên lái xe kia đang
muốn ép nàng quay trở ra đường Lakefront.

Đến
đây là thích hợp nhất rồi, Irene quyết định. Nàng đạp nghiến chân ga.

Chiếc
xe con phóng lên phía trước như thể nó cảm nhận được những nanh hàm đang chờn
vờn sau đuôi mình, sỏi to, sỏi nhỏ và hàng đống đất cục điên cuồng bắn ra từ
bên dưới hai bánh xe sau, tạo nên một cuộc tấn công đất sỏi.

Irene
không cần phải ngó lại gương chiếu hậu để kiểm tra xem chiếc SUV đã hứng đòn
tấn công bất ngờ này như thế nào. Nàng có thể nghe thấy tiếng một cơn mưa dày
đặc rào rào những âm thanh binh binh loảng xoảng lẫn lanh canh lắc rắc khi làn
sóng đá dăm và sỏi bắn vào sắt thép lẫn cửa kính. Nàng biết tên tài xế từ địa
ngục kia đang nhìn qua tấm kính chắn gió lúc này đang hứng một cơn mưa rào bất
chợt nho nhỏ gây ra bởi hai bánh sau xe nàng.

Chiếc
SUV do dự rồi tụt lại phía sau. Irene lái nhanh hơn, chạy theo con đường độc
đạo trong phân khu lao về phía lối ra ở đầu kia đường.

Một
lát sau chiếc xe nhỏ nảy lên rồi nhảy bổ ngược ra đường Lakefront. Irene đạp
chân ga sát sàn. Bộ phận giảm xóc rồi đây sẽ không bao giờ còn được như xưa nữa
cho xem, nàng tự nhủ.

Khi
đã dám nhìn vào gương chiếu hậu thì nàng không còn thấy dấu hiệu nào của chiếc
SUV. Nó vẫn còn ở lại khu điền trang Ventana mà liếm láp vết thương.

Điều
an ủi duy nhất là nàng biết tên tài xế kia sẽ phải trả một giá rất đắt vì đã
thể hiện sự nóng giận khi tham gia giao thông. Tấm kính chắn gió hẳn đã biến
thành một mê cung chằng chịt những rạn nứt và sứt mẻ. Thêm vào đó, đám sỏi bay
tứ tung chắc hẳn đã gây ra kha khá tổn thất cho lớp sơn bạc sáng loáng kia.

Irene
thả chân khỏi bàn đạp tăng tốc. Có lẽ lái xe quá nhanh khi ta đang run rẩy từ
đầu tới chân không phải là ý tưởng hay ho gì, nàng nghĩ thế.

Ba mươi bảy

Anh
gặp Ken Tanaka trong một quán ăn nhỏ tọa lạc trên con đường hẹp bên cạnh quảng
trường Union. Ken bảo rằng cái chốn bé như lỗ mũi này lại phục vụ bánh ngọt
bánh nướng ngon nhất khắp San Francisco. Sau khi cắn vài miếng bánh sừng bò
mình vừa kêu, Luke quyết định là Ken nói phải.

Ken
vừa phết bơ lên bánh sừng bò của mình vừa hất đầu về phía những ghi chép viết
tay mà anh vừa dàn ra trước mặt Luke.

“Cậu
hiểu vì sao tớ không muốn dấu vết email truy đến một trong hai chúng ta rồi
chứ?” Ken hỏi.

“Hiểu
rồi,” Luke đáp.

Anh
chăm chú quan sát Ken đang ngồi bên kia bàn đối diện mình. Anh chưa khi nào chủ
ý suy nghĩ xem một thám tử tư thường phải trông ra sao, nhưng không hiểu sao
Ken lại chẳng có vẻ gì là thám tử tư cả. Nhưng thôi, Ken cũng đâu có giống một
người có bằng đại học về ngành giám định tài chính.

Ken
rất dễ bị đánh giá thấp. Cung cách luôn khiến người khác an tâm, hòa nhã, trầm
lặng của anh khiến người ta lơ là cảnh giác. Anh rất giỏi thẩm vấn những thường
dân xui rủi sao đấy mà bị bắt trong vùng chiến. Không ít hơn một lần anh đã lấy
được thông tin từ một thằng bé con hay một phụ nữ sợ sệt giúp Luke và cả đội
không đi lạc vào ổ phục kích.

Chẳng
nghi ngờ gì nữa, Ken rất giỏi điều khiển người khác. Nhưng tài năng vĩ đại nhất
của anh lại là bản năng gần như siêu phàm trong việc lần theo dấu tiền. Công ty
của Ken chuyên về bảo an tập đoàn, nhưng Luke biết đám điều tra liên bang cũng
hay ghé đến nhờ vả khi họ muốn sử dụng chuyên môn của Tanaka để lần ra các quỹ
đầu tư của bọn khủng bố hay buôn ma túy.

Luke
nhìn qua mấy tờ ghi chú. “Tóm gọn cho tớ biết xem nào.”

Ken
cắn một miếng bánh sừng bò tơi xốp. “Trong bốn tháng qua đã có bốn khoản tiền
lớn được chuyển vào một tài khoản nước ngoài mà lần ngược trở lại thì hóa ra
thuộc về Hoyt Egan.”

“Sao
cậu làm được thế?”

Ken
nhướng một bên mày. “Cậu chẳng muốn biết làm gì đâu.”

“À
phải. Nói tiếp đi.”

“Theo
thiển ý của tớ, hoặc là Egan đang được một nguồn không rõ trả lương cho một lý
do chẳng biết nào đó, hoặc là hắn đang thu gom tiền chuộc. Linh tính tớ mách
bảo rằng chúng ta đang nhìn thấy một chui chi trả cho một vụ tống tiền đây.”

“Tiền to nhỉ.” Luke uống ngụm
cà phê. “Hay hắn biết gì đấy về tay thượng nghị sĩ nhỉ?”

“Trong hoàn cảnh này thì theo
tớ đấy là khả năng cao nhất. Kẻ đang ứng cử làm tổng thống thường có nhiều điều
phải giấu. Nhưng cũng có những khả năng khác nữa.”

“Bà hôn thê à? Alexa Douglass
chăng?”

Ken với tay lấy lọ mứt. “Tớ đã
hỏi quanh rồi. Cô ta và Webb bắt đầu hẹn hò nhau sáu tháng trước. Nói chung
Alexa Douglass là một phụ nữ tham vọng nhất mực muốn cưới Webb cho bằng được.
Nếu Egan phát hiện ra điều gì về quá khứ của cô ta mà có thể khiển cho Webb
phải hủy đám cưới, thì có thể hiểu được là có lẽ cô ta đang trả tiền cho hắn
câm miệng.”

“Egan đang đùa với lửa và đã
vượt quá khả năng của bản thân rồi. Tống tiền là một trò nguy hiểm.” Luke ngả
người ra sau ghế. “Tớ thắc mắc là trong chuyện này Pamela dính dáng thế nào
đây.”

“Cậu bắt đầu nghĩ là cô ta thực
sự bị sát hại à?”

“Các điểm dữ kiện đang dán xâu
chuỗi lại với nhau.”

Ken phết thêm mứt lên miếng
bánh sừng bò. “Cậu khi nào cũng giỏi xâu chuỗi các sự kiện. Giờ thì đến gì
đây?”

“Tớ phải suy nghĩ chuyện này
một chút đã. Tớ cần phải nói chuyện với Irene. Đây là sứ mệnh của cô ấy. Tớ chỉ
đang phụ giúp thôi.”

Ken mỉm cười. “Tớ rất mong được
diện kiến cô nàng Irene này đây. Nghe thú vị đấy.”

“Cậu sẽ thích cô ấy thôi.”

“Suýt thì quên.” Ken cho tay
vào túi chiếc vest đặt may. “Đây là chiếc chìa khóa cậu đã nhờ tớ lấy này.”

“Tớ ấn tượng rồi đấy nhé.” Luke
với tay qua bàn lấy chiếc chìa khóa. “Tớ có báo trước cho cậu được bao nhiêu
lâu đâu.”

Ken cố tỏ ra là mình bị xúc
phạm lắm. “Đấy chỉ là một khu căn hộ. Một thằng cha làm việc trong văn phòng
quản lý đang buồn chán. Cậu nghĩ việc tạo ra chút phân tâm để có thể lẻn vào
trong sao chép chiếc chìa khóa là chuyện khó đến mức nào chứ hả?”

“Chẳng khó gì, tớ hiểu rồi.”

Ken chẳng đáp lại lời nào để đề
cao câu trả lời này. Thay vào đó anh nhấc cái bọc nhựa mà lúc mới ngồi vào anh
đã để xuống

“Quần áo của cậu đây,” Ken bảo.

“Cảm ơn nhiều lắm.” Luke đón
lấy cái bọc. “Cậu đã nhìn qua khu căn hộ đó khi đến lấy chìa khóa rồi đấy. Có
lời khuyên nào không?”

“Có đây. Đừng để bị bắt.”

Ba mươi tám

Mới có xế chiều và mặt trời còn
soi tỏ, nhưng dường như với Irene những cửa sổ trong ngôi nhà ác mộng ở cuối
ngõ Cây Thông vẫn tối đen như mười bảy năm về trước.

Nàng cho xe đỗ lại trên lối vào
rồi ngồi im lặng một lúc, thu gom hết can đảm và kiên cường để thực hiện nhiệm
vụ trước mắt. Việc bước vào lại căn nhà cũ sẽ là một chuyện khó khăn, có lẽ là
chuyện khó khăn nhất nàng từng làm kể từ cái lần dự tang lễ của bố mẹ mình.

Giống như bao ngôi nhà khác ở
Dunsley, căn nhà này trông nhỏ bé và điêu tàn hơn nàng hằng nhớ, nhưng ngược
lại trông nó cũng quen thuộc đến rợn người. Sau thảm kịch ấy dì Helen đã bán
tống bán tháo căn nhà. Dì chẳng kiếm lời được bao nhiêu, vì không ai ở Dunsley
lại muốn mua căn nhà có chết chóc bạo lực xảy ra. Nhân viên môi giới địa ốc rốt
cuộc cũng tìm ra một khách hàng ngây thơ từ San Francisco muốn mua nơi này để biến nó
thành nhà cho thuê nghỉ mát mùa hè.

Khi nàng còn sống tại đây, ngôi
nhà này được sơn màu vàng đồng ấm cúng viền nâu, Irene nhớ lại. Chẳng biết từ
lúc nào căn nhà đã được sơn lại thành màu xám. Những đường viền quanh các cửa
sổ và cửa chính được sơn đen.

Bên trong cũng sẽ khác đi mà,
nàng tự hứa hẹn. Chắc là đã qua nhiều đời chủ. Hẳn phải có thảm và đồ đạc mới.
Sẽ không giống như xưa đâu. Không thể nào như xưa được. Mình không nghĩ mình có
thể chịu nổi nếu mọi thứ trông y nguyên như tối hôm ấy.

Hơi thở nàng loạn xạ cả lên,
vừa nhanh vừa cạn. Nàng chợt ngộ ra có lẽ nên đợi một chút trước khi đến đây
thì hay hơn, cho đến khi thần kinh nàng đã ổn định trở lại sau vụ đụng độ trên
đường.

Nhưng nàng không dám trì hoãn
chuyện này lâu hơn nữa. Nàng cần phải biết vì sao Pamela lại bận tâm đi thuê và
làm lại chìa khóa cho căn nhà.

Irene mở cửa xe bước ra ngoài
trước khi nàng kịp thuyết phục bản thân bỏ đi để quay lại vào lúc khác. Có một
điều chắc chắn là, nàng vừa nghĩ vừa lấy chìa khóa ra khỏi túi áo choàng dài,
lần này dứt khoát nàng sẽ không vào nhà qua lối cửa bếp.

Nàng bước lên mấy bậc cấp trước
nhà, băng qua hàng hiên rồi nhét chiếc chìa sáng loáng vào ổ khóa bằng những
ngón tay run run.

Hít một hơi thật sâu, thật tập
trung, nàng đẩy mở cánh cửa.

Bóng tối đảo xoáy nơi Irene bất
giấc với tay lên công tắc đèn trên tường. Thêm một cơn ớn lạnh nữa ùa về khi
nàng nhận ra mình vẫn còn nhớ chính xác nơi lắp đặt công tắc.

Nàng từ từ đóng cửa lại và miễn
cưỡng bước vào phòng khách. Mọi bức rèm cửa sổ đều đã khép lại. Nội thất trong
phòng bị bóng tối bao trùm, nhưng nàng vẫn lờ mờ nhìn ra hình dạng bàn ghế.

Nỗi nhẹ nhõm tràn qua khi nàng
thấy thực sự đã có người đã trang trí lại ngôi nhà. Những bức tranh mẹ nàng vẽ
đã được gỡ khỏi tường. Trường kỷ, ghế bành lẫn bàn nước bằng gỗ đều là kiểu
chung chung như những nhà cho thuê mùa hè, đều không đắt tiền và, hay hơn cả,
là đều không thân thuộc.

Tiếp tục bước đi nào, Irene ra
lệnh cho chính mình, bằng không mày sẽ chẳng vượt qua được đâu. Thực ra, nàng
biết có một lý do rất chính đáng để phải thực hiện cho chóng vào. Bị bắt gặp
trong ngôi nhà này sẽ không phải là ý tưởng hay ho gì cho lắm. Đúng thật, đây
từng là nhà nàng thời niên thiếu, nhưng giờ đây nàng chẳng có quyền gì với nó
cả. Nếu có ai đó để ý thấy xe nàng ngoài lối đi kia mà gọi cho cảnh sát thì
nàng sẽ mắc phải rắc rối lớn mất. Dạo này Sam McPherson dứt khoát không phải là
bạn tốt của nàng nữa rồi. Theo anh ta thì nàng vẫn là nghi phạm hàng đầu của vụ
phóng hỏa. Nàng không hề muốn bị cảnh sát trưởng phái người đến đây điều tra về
một vụ có khả năng là đột nhập vào ngôi nhà trong ngõ Cây Thông.

Irene chầm chậm bước qua căn
phòng khách tối om để đi vào khu phòng ăn.

Mình làm sao mà tiến hành lục
soát khi chẳng biết mình đang tìm kiếm thứ gì được chứ? Nàng băn khoăn. Nghĩ
xem nào. Nếu Pamela có chủ đích để cho mình tìm ra chiếc chìa khóa và nếu cô ấy
muốn mình sử dụng nó, thì chắc hẳn cô ấy phải đảm bảo là mình sẽ nhận ra bất cứ
thứ gì cô ấy muốn mình tìm thấy ở đây.

Bộ bàn ghế gỗ trong phòng ăn
cũng mới tinh. Rèm cửa đã khép lại hết. Thế thì tốt rồi, nàng tự nhủ. Nàng
chẳng muốn nhìn ra quang cảnh bên ngoài chút nào. Cảnh ấy sẽ nhắc cho nàng nhớ
mọi bữa ăn nàng đã có trong căn phòng này, với bố nàng ngồi ở một đầu bàn, mẹ
nàng ngồi đầu kia, còn nàng thì ngồi giữa nhìn thẳng ra ngoài hồ và cầu tàu cũ
kỹ.

Nàng gạt ký ức sang bên bằng kỹ
năng và sự kiên quyết phải tập luyện rất lâu mới có được. Nàng quay lưng đi, ép
mình bước qua lối vào căn bếp rộng rãi kiểu lỗi thời.

Đến ngang ngưỡng cửa nàng buộc
phải dừng bước. Cơn buồn nôn co thắt trong dạ dày nàng. Hơi thở nàng dường như
đã mắc nghẹn nơi cuống phổi. Nàng chẳng thể bước thêm được nữa.

Nàng chỉ đủ sức bắt mình nhìn
vào trong căn phòng nơi trước đây nàng tìm thấy xác chết. Nàng chỉ liếc qua
chóng vánh quầy bếp, chẳng trông thấy gì bất thường nên nàng quay ngoắt đi
trước khi phát ốm.

Nếu vật nàng cần tìm ở trong
bếp thật thì đành để nó lại trong ấy thôi. Nàng không thể bắt mình bước vào đó.
Chắc chắc Pamela phải hiểu điều ấy.

Nàng vội vàng đi ngược qua
phòng khách và phòng ăn rồi dừng ngay sảnh trước. Nàng biết hơi thở dồn dập của
mình là do cơn hoảng loạn mới chớm gây ra chứ chẳng phải do gắng sức di chuyển
gì.

Từ từ nào. Mày phải tiến hành
chuyện này cho hợp lý vào, bằng không mày sẽ chẳng tìm ra bất cứ thứ gì mà mày
đang phải tìm mất.

Nàng đi qua hành lang để đến
phòng ngủ ngày xưa của mình. Nỗi khiếp đảm lẫn lòng đoan chắc bám riết theo
nàng qua mỗi bước chân.

Giống như những căn phòng khác,
phòng ngủ của nàng cũng được làm lại. Những tấm áp phích màu mè đã được dỡ đi,
và mấy bức tường vàng rực mà mẹ đã giúp nàng sơn phết giờ đây mang một màu be
chán ngắt.

Trên giường ngủ có một hộp cạc
tông trắng. Trên hộp là một quyển sách. Nàng lập tức nhận ra cuốn sách nhỏ nhắn
ấy. Đấy là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn bìa mềm, được xuất bản mười bảy năm về
trước.

Nàng rùng mình vì hi vọng. Nàng
băng qua phòng, bỏ sách qua một bên mà nhấc nắp chiếc hộp màu trắng lên. Bên
trong đấy là chiếc váy trắng được bỏ trong túi ni lông niêm kín. Thoạt tiên
nàng tưởng đấy là váy cưới. Nhưng rồi nàng lại thấy nó quá nhỏ. Nàng quyết định
có lẽ đấy là áo mặc rước lễ rửa tội lần đầu. Trong hộp còn có một vật khác nữa,
một cuốn băng video.

Nàng đậy nắp hộp lại rồi với
tay lấy cuốn sách. Bìa sách đã phai gần hết mô tả một nữ chính tóc vàng xinh
đẹp trong vòng tay nam chính bảnh bao. Cả hai đều ăn vận phục trang kiểu lãng
mạn của thế kỷ mười chín. Các mép sách đã ố vàng.

Irene mở trang nhan đề sách ra
và đọc dòng chữ viết trong ấy.

Chúc mừng sinh nhật mười sáu tuổi nhé, Pamela.

Cậu trông giống như nữ chính trên bìa sách này vậy. Tớ chắc chắn rồi
một ngày nào đó cậu sẽ tìm thấy chàng anh hùng của riêng cậu.

Thương nhiều,

Irene

Nàng thử đong khối lượng của
cuốn sách nhỏ trong tay mình. Có lẽ sẽ chẳng mấy người nhận ra cuốn sách này so
với một cuốn tiểu thuyết bìa mềm thì hơi nặng hơn một tí, Irene thầm nghĩ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.