Pendragon ( Tập 2: Thành Phố Mất Tích ) - Chương 16 Part 01

Chương
XVI

Nhật
kí #8

(tiếp
theo)

CLORAL

Những tiếng nổ
rầm rầm hơn, dồn dập và dễ sợ hơn. Mặt đất dưới chân mình bắt đầu rung lên sau
mỗi loạt nổ. Mình lo lắng hỏi:

- Saint Dane đang
làm trò gì vậy? Bom, địa lôi hay cái gì?

Cậu Press hỏi
Spader:

- Chú em có thấy
gì trên đó không? Có tàu thuyền nào không?

- Hoàn toàn không
có gì hết.

Tiếng nổ vẫn liên
tục. Thằng cha Saint Dane đang cố tình xé nát Faar thành từng mảnh. Cậu Press
bảo mình:

- Bobby, dân Faar
phải ra khỏi đây ngay.

Không tin vào tai
mình nữa, mình bật nói:

- Xin lỗi. Cháu
không hiểu.

- Họ phải ra khỏi
Faar. Ở lại đây, tất cả sẽ chết hết.

- Nhưng... đi
đâu? Ngoài đó, chỗ nào cũng toàn là nước.

- Cháu đã thấy họ
dưới nước. Cháu nghĩ họ sẽ gặp khó khăn sao?

Ông có lý. Những
con người này có phần là cá mà. Cậu nói thêm:

- Trong nước họ
còn có cơ hội sống. Ở lại đây họ sẽ trở thành mục tiêu bắn phá.

- Nhưng... sao
cậu lại nói với cháu?

- Trở lại hội
đồng, thuyết phục họ... để... để...

Cậu Press cố tìm
từ diễn giải. Mình nói giùm ông:

- Để bỏ tàu?

Ông buồn bã nói:

- Chính xác. Bỏ
tàu. Cậu và Spader sẽ cố bằng mọi cách hạ thuỷ những “xe tải” giúp họ.

Căng rồi. Ông
muốn mình xúi giục mọi người bỏ thành phố Faar... bỏ cửa nhà của họ. Một thành
phố đã từng tranh đấu suốt bao thế kỷ với thiên nhiên và con người để tồn tại.
Vậy mà bây giờ, họ đang bị đe doạ bởi mối hiểm nguy còn hơn cả nạn đói hay nước
lũ dâng lên. Họ đang bị quỷ sứ tấn công. Tiếng nổ mỗi lúc càng lớn hơn. Cậu
Press có lý. Người Faar phải ra khỏi nơi này.

Mình vừa bắt đầu
chạy, ông gọi với theo:

- Bobby, đội quả
cầu dưỡng khí vào đã.

Lúc đầu mình
không hiểu, rồi chợt nhớ mình cũng đang bị kẹt tại đây giống như những thị dân
Faar. Nếu bỏ tàu, mình đâu có bộ đồ da cá với dụng cụ hít thở của họ. Muốn
sống, phải có quả cầu dưỡng khí, mà... ai chẳng muốn sống, đúng không? Mình
hỏi:

- Còn cậu và
Spader?

- Dưới này sẽ tự
xoay sở lấy. Gặp lại cháu trên đường hầm mà cậu cháu mình đã đi qua. Hiểu chứ?

Mình gật. Spader
gượng cười:

- Bây giờ chúng
mình lại sắp... nhộn lên rồi, Pendragon.

- Ừa, nhưng đừng
ở dưới này lâu. OK?

Cậu Press và
Spader trởi lại ga-ra “xe tải”, trong khi mình chạy về hướng đường hầm dẫn tới
thang máy khí. Mình không ưa thang máy. Vì theo mình, thang máy chỉ dùng trong
những trường hợp khẩn cấp như hoả hoạn hay động đất. Nhưng bị cướp tấn công
không đáng coi là khẩn cấp sao. Chạy bộ lên núi vừa không đủ thời gian vừa rất
dễ bị lạc. Đành phải dùng thang máy thôi.

Chạy vong trụ ống
khổng lồ, mình tìm ra một khoang thang máy. Nhưng bước vào trong rồi mình mới
nhận ra là... không biết sử dụng thế nào. Chỉ mới thấy Kalaloo điều khiển để đi
xuống một lần. Mình kéo đại một cái cần điều khiển thật mạnh... Ui da! Mình bắn
vọt lên, suýt bật ngửa xuống sàn. Sợ caáithang máy khí này phóng vọt ra khỏi
núi như một đầu hoả tiễn, mình vội bẻ cần ngược lại, giảm bớt tốc độ. Hú hồn!

Thử thách kế tiếp
là tính toán xem ngừng lại ở tầng nào. Miìn phải đi lấy cái nồi trong suốt
trước, rồi leo trở lên Vòng tròn Hội đồng.

Mấy phút sau,
mình đánh liều tắt thang máy. Chạy ra ngoài, mình vượt qua nhiều người đàn bà
mặt bàng hoàng xúm xít bên bầy con, đứng nép sát vào vách núi. Một số người vừa
chạy vừa tròng lên người bộ đồ da cá màu xanh. Mình đoán những người này đã tự
biết, ra ngoài sẽ được an toàn hơn. Nhưng hầu như tất cả chỉ đứng đó nhốn nháo,
vừa hoang mang vừa sợ hãi. Mình định kêu lên: “Ra ngoài, rời bỏ thành phố
ngay!”, nhưng lại sợ họ tưởng mình phát khùng. Không được. Lệnh di tản chính
thức phải được chính Hội đồng thành phố ban ra.

Ra tới hành lang
ngoài trời, mình thấy lối đi bằng đá dẫn vào đường hầm đã đưa bọn mình vào
Faar, chỉ còn trên mình một tầng. Chạy theo đường vòng, miìn tiến tới lối vào.

Đúng lúc đó một
tiếng nổ long trời làm mình suýt nẩy tung người lên. Nhiều người Faar khiếp đảm
kêu gào. Họ chưa từng trải qua chuyện này bao giờ. Ui cha, mình cũng vậy. Nhưng
ít ra mình còn biết những tiếng nổ đó do đâu mà ra. Chẳng hiểu điều nào tệ hơn:
mù tịt không biết gì hay biết có kẻ vô cùng độc ác ngoài kia đang muốn tàn phá
thành phố Faar này.

Dưới ga-ra tàu
ngầm, cậu Press và Spader đang hết sức cố gắng giúp Kalaloo và người Faar hạ
thuỷ những cỗ xe tải. tất nhiên mình đã không có mặt tại đó, những gì mình viết
cho hai bạn là được nghe kể lại thôi.

Những thợ lặn
Faar đã lên tàu. Tất cả đều mặc bộ đồ da cá màu xanh lục. Hai người trong một
mái vòm. Suốt thời gian bị bắn phá rầm rầm vào ga-ra, họ không thể nổ máy vì sợ
tàu bị hư hỏng.

Sau cùng, “xe
tải” đầu tiên đã sẵn sàng hạ thuỷ, cửa hơi thông ra biển bật mở, xe tải tuồn ra
khỏi ngăn riêng, nổi ngay trên mặt nước tràn ngập bên ngoài.

Chiếc tàu nhỏ bé
lên đường đi cứu những nông trại dưới nước.

Trong khi chạy
đến đường hầm, nơi mình đã để lại các vật dụng, tiếng nổ bắt đầu tới tấp hơn.
Hình như Saint Dane đã phát hiện ra và nhắm đúng mục tiêu. Chẳng hiểu vũ khí
của hắn là thứ quái quỉ gì, nhưng cực mạnh. Chỉ còn biết hy vọng nơi này được
người Faar xây dựng vững chắc đủ để có thể đứng vững trước đợt tấn công của
hắn.

Tìm thấy vật dụng
ngay nơi cậu cháu mình đã bỏ lại, mình vơ vội quả cầu dưỡng khí của mình và
định cầm luôn hai quả kia xuống cho cậu Press và Spader, nhưng nhiệm vụ lúc này
là tới gặp và thuyết phục hội đồng rời bỏ thành phố. Phải làm theo đúng kế
hoạch.

Vậy là mình chạy
ngược trở lại đường hầm, phóng về vùng có ánh sáng. Phải tìm đường nhanh nhất
lên Vòng tròn Hội đồng. Đi thang máy hay chạy bộ? Hãi thang máy lắm rồi, nên
mình quyết định theo đường cũ, cắm đầu chạy. Mỗi lần một cú nổ đinh tai rung
lên, là mình gần như bị hất tung lên. Một lần mình suýt lộn nhào xuống dốc núi
lởm chởm, nếu một người dân Faar không kịp kéo lại. Mình chỉ kịp nói “cảm ơn”,
rồi vụt chạy tiếp.

Theo đúng lối cũ,
mình đã tới những bậc thềm đá hoa cương. Không biết họ còn đó hay là đã rời
phòng họp rồi? Lên tới bậc thềm cuối cùng, mình thấy mấy ông bà nghị vẫn còn
ngồi trên những cái đôn tròn. Không muốn bước vào, vì hình như họ đang bàn luận
rất sôi nổi, nhưng mình bắt buộc phải làm cho xong nhiệm vụ. Phải, bằng mọi
cách, thuyết phục những con người này rằng: điều tốt nhất họ có thể làm là
thông báo cho toàn thể dân Faar rời bỉ ngay thành phố.

Bên dưới ga-ra
tàu ngầm, chiếc xe tải thứ hai - với thợ lặn và hoá chất quý giá – đã sẵn sàng
lên đường. Cánh cửa sau khoang quây thuyền bắt đầu mở. Chỉ vài giây nữa chiếc
xe tải thứ hai sẽ phóng ra. Mười tám chiếc xe kia sẽ lần lượt nối tiếp. Mọi
chuyện có vẻ rất tốt đẹp...

... và rồi là một
tiếng nổ. Một tiếng nổ lớn. Tiếng nổ phát ra ngay ổ khoá nơi phía sau con tàu
sửa soạn lên đường. Một đợt sóng mạnh đẩy con tàu về trước. Hai thợ lặn bật
lên, quay vòng như đang ở trong một cái máy giặt. Tệ hơn nữa, cánh cửa hé mở
nửa chừng ra biển, đứng khựng lại. Nhiều người xúm lại, cố sức sửa chữa để cần
điều khiển hoạt động trở lại, nhưng vô ích. Cánh cửa vẫn bất động.

Rồi họ phát hiện
ra một chuyện còn động trời hơn. Tất cả những cửa thông ra biển đều ko mở được.
Tiếng nổ sau cùng đã gây tổn thất nặng nề. Nếu không sửa chữa được, tất cả
những xe tải còn lại sẽ kẹt trong ngăn.

Trong khi những
người Faar rối rít sửa chữa, cậu Press bảo Spader đi lấy hai quả cầu dưỡng khí.
Spader từ chối. Anh không muốn bỏ ông ở lại. Nhưng cậu Press nhấn mạnh cho anh
nhớ là người Faar có dụng cụ hít thở trong bộ quần áo da cá. Nếu phải rời bỏ thành
phố, họ vẫn được an toàn, còn hai Lữ khách như ông và Spader sẽ không thể bơi
xa được.

Dù hiểu chuyện,
Spader vẫn không muốn đi, nhất là khi mọi thứ trở nên thê thảm cùng cực, nhưng
anh biết anh phải đi. Spader miễn cưỡng ra khỏi ga-ra xe tải, để lên đường hầm,
lấy hai quả cầu dưỡng khí.

Khi tiến vào
phòng họp, mình nghe được một phần vấn đề hội đồng đang bàn cãi. Một bà nghị
lớn tiếng:

- Phải bảo vệ
Faar bằng mọi giá. Cloral không đáng để chúng ta hy sinh tất cả.

Một ông nghị nhảy
vào cuộc:

- Không bao giờ
cho phép người lạ vào Faar nữa. Điều đó huỷ hoại nền an ninh của chúng ta.

Một bà khác la
lên:

- Tỉnh lại đi. An
ninh gì? Bí mật của chúng ta đã bại lộ. Chúng biết ta ở đây.

- Chúng ta có thể
điều chỉnh lại. Chốt hết cửa ngõ, Faar sẽ là nơi bất khả xâm phạm.

Họ tranh luận đủ
chiều hướng, và... chẳng đi tới kết luận nào. Quan trọng hơn, họ quên rằng Faar
đang trong cảnh dầu sôi lửa bỏng. Mình vừa định bước hẳn vào thì bỗng cảm thấy
một bàn tay đặt lên vai. Mình vội quay phắt lại. Đó là ông lão đã được hội đồng
tỏ ra kính trọng. Ông cụ hỏi:

- Chuyện gì đang
xảy ra dưới đó?

- Họ sắp hạ thuỷ
xe tải.

- Con quỷ kia
đang tấn công Faar. Mục đích của nó là gì?

- Rất khó trả
lời. Nhưng lúc này thì mục đích của hắn là đẩy Cloral vào hỗn loạn. Đó là
nguyên nhân hắn đầu độc hoa màu. Chỉ có Faar mới ngăn chặn được kế hoạch của
hắn.

Giọng đầy đau
khổ, ông lão hỏi:

- Loại người gì
mà có thể phá huỷ một thành phố để dẫn tới việc phá huỷ toàn thế giới?

- Chính cụ vừa
nói rồi đó. Hắn là một con quỷ. Xin hãy tin cháu, hắn còn có thể gây ra những
chuyện xấu xa ghê tởm hơn nhiều.

Ông lặng lẽ khép
hai mắt. Mình đoán ông cụ đang phân tích những tin tức vừa nghe. Dường như ông
đau đớn vì những căm thù và tội ác như thế lại có thể tồn tại được. Với tất cả
sự khôn ngoan, từng trải của ông, tội ác của Saint Dane đang gieo rắc thật
ngoài sức tưởng tượng. Mình nói tiếp:

- Điều này có
vẻ... thật khủng khiếp, nhưng các vị nên rời bỏ thành phố.

Ông cụ bừng mở
mắt, nhìn thẳng mình cứ như mình vừa tát lên mặt ông vậy. Mình vội nói thêm:

- Cháu nghĩ, hắn
sẽ không ngừng lại cho đến khi Faar hoàn toàn tan nát.

- Đây là nhà của
chúng ta. Là ngôi nhà tổ tiên để lại. Chung ta sẽ không rời bỏ nhà mình.

Mình biết rõ
người ta cảm thấy ra sao khi bị yêu cầu rời bỏ mái nhà. Nhưng mình cũng không
muốn bị sa lầy cùng ông cụ. Mình cố nói cho có lý lẽ:

- Cháu biết đó là
một điều khủng khiếp. Nhưng nếu dân của cụ ở lại đây, họ sẽ chết.

- Còn nếu cuộc
tấn công này không thành công thì sao?

- Thì chúng ta sẽ
trở lại. Đơn giản vậy thôi.

Hai tiếng nổ ngay
trên mái vòm. Ông lão lảo đảo suýt ngã, nhưng mình đỡ kịp. Các thành viên hội
đồng ngồi chết trân. Cú gây choáng váng vừa qua thật dễ sợ. Mình nói ngay:

- Cháu nghĩ không
còn nhiều thời gian nữa đâu.

Ông lão nhìn
mình. Đôi mắt khắc khoải, đầy đau đớn. Ông đã quyết định. Đứng thẳng người, ông
cụ bước trở vào buổi họp. Mọi đôi mắt đều hướng về ông. Không ai nói một lời.
Bước tới trung tâm phòng họp tròn, ông lão lên tiếng:

- Đã đến thời
điểm phải hành động.

Rồi ông quỳ xuống
sàn, nâng lên một viên gạch. Đưa tay xuống khoảng trống bên dưới, chắc tay ông
vặn hay đẩy một cái chốt, vì mặt sàn bỗng rung động. Một mặt tròn chừng sáu tấc
dâng cao, cao dần thành một bệ đài trước mặt ông lão.

Toàn thể hội đồng
khiếp đảm nhìn ông. Vài người thì thầm với nhau, những người kia chỉ trừng
trừng nhìn. Mình không thể đoán được chuyện gì đang xảy ra.

Bệ đài trông
giống như một bảng điều khiển. Trên mặt bảng có bốn thanh pha lê khác màu nhau.
Một trong suốt, một xanh lục, một vàng và một đỏ. Ông cụ tuyên bố với hội đồng:

- Chúng ta đã sửa
soạn cho một thảm hoạ như thế này. Không thể coi thường sự kiện tất yếu phải
xảy ra.

Một người kêu
lên:

- Không! Không
thể xuất đầu lộ diện được.

Lại là mấy từ đó.
Lộ diện là sao? Có vẻ như đó là phương sách cuối cùng. Ông lão đáp lại người
vừa nói:

- Chúng ta sẽ
không lộ diện, ít ra là chưa tới lúc. Faar đủ mạnh để có thể cầm cự nổi với
cuộc tấn công này. Nhưng ta ra lệnh: di tản.

Dứt lời, ông đặt
tay lên thanh pha lê vàng, ấn xuống. Lập tức, màu vàng rực sáng và tiếng còi
báo động vang lên. Ít ra thì mình nghĩ đó là còi báo động. Tiếng còi lớn tới
nỗi mình đảm bảo toàn dân Faar đều nghe thấy. Có thể nói đây chính là tín hiệu
báo cho mọi người biết đã tới thời điểm rời bỏ thành phố.

Giọng đầy trắc
ẩn, ông già thúc giục các thành viên hội đồng đang ngồi gục đầu tuyệt vọng:

- Đi đi. Hãy về
cùng gia đình, đưa họ ra khỏi đây. Khi nhận lệnh nơi này đã được an toàn, hãy
trở lại. Nếu không nghe tin tức gì, hãy nhớ rằng ta luôn thương yêu tất cả các
người.

Lần lượt từng
thành viên rời phòng họp. Một người đàn bà kêu lên với ông cụ:

- Xin hãy đi cùng
chúng tôi. Gia đình tôi sẽ săn sóc cụ.

Ông cụ chỉ lắc
đầu:

- Chỗ của ta là ở
đây. Vẫn còn cơ hội chúng ta cần lộ diện.

Dù chuyện gì xảy
ra, ông cũng vẫn sẽ ở lại vị trí của mình. Giống như quyết định buồn thảm của một
thuyền trưởng sẽ cùng chết với con tàu. Một lát sau, chỉ còn lại ông lão và
mình. Mình hỏi:

- Thưa, tên cụ là
gì?

Cụ kiêu hãnh đáp:

- Ta là Abador.
Chủ tịch Hội đồng thành phố Faar.

Vừa nói ông vừa
lê bước tới ngồi lên một đôn đá. Trông ông rất mệt. Mình lại hỏi:

- Xuất đầu lộ
diện là ý gì vậy cụ?

Ông già nhìn
mình, cười tinh quái:

- Pendragon, cháu
đã học được nhiều điều trong thế giới của chúng ta, nhưng vẫn còn một số bí mật
phải giữ kín. Ta chỉ có thể nói với cháu thế này: thành phố Faar hùng vĩ là một
phép lạ diệu kỳ. Từ khi ẩn mình trong lòng biển, chúng ta không bao giờ bị kẻ
thù tấn công, không bao giờ có ý định mở mang thêm bờ cõi, không ngừng hoàn
thiện bản thân cho tốt đẹp hơn, và trở thành những người bảo vệ của Cloral. Ta
thật sự tin vào khả năng đó, vì chúng ta ẩn dật. Chưa bao giờ chúng ta đối diện
những phiền toái hoặc những cám dỗ như đa số người ở trên kia.

Ông mệt mỏi hít
một hơi dài rồi tiếp:

- Có những điều
đã được tiên liệu từ trước. Chúng ta biết sẽ có ngày sự tồn tại của chúng ta bị
phát hiện. Điều đó không thể nào tránh khỏi. Và ngày đó đã tới. Chúng ta phải
đối diện với một vấn đề tiến thoái lưỡng nan. Nên lộ diện hoàn toàn và trở lại
là một phần của Cloral? Để cho thế giới hoàn hảo này bị xâm nhập và hư hỏng vì
những mối quan tâm nhỏ mọn của những người sống trên kia? Hay tốt hơn, là cứ ấp
ủ những gì chúng ta từng có và không để giấc mơ của chúng ta bị suy đồi?

- Cháu không chắc
hiểu được hết vấn đề. Có phải ý cụ là, cụ lưỡng lự giữa việc hoà nhập cùng phần
còn lại của Cloral hoặc việc bị huỷ hoại?

- Cứ hiểu một
cách đơn giản như thế cũng được.

- Vậy thì, nếu cụ
hỏi, cháu xin nói: đó là một điều không sáng suốt. Có thể cụ nghĩ những người
trên Cloral là những kẻ đần độn, không tiến bộ bằng dân Faar của cụ. Nhưng từ
những gì cháu đã được thấy, thì đó là một nơi rất tuyệt vời. Con người sống
trong thanh bình. Họ nhiệt tình lao động, vui chơi. Họ tôn trọng nhau. Và so
sánh với quê hương của cháu, họ tiến bộ hơn nhiều.

Xa xa lại có
những tiếng nổ vang lên. Ông lão Abador nhìn lên hỏi:

- Còn vụ tấn công
này thì sao? Chẳng lẽ đó cũng là điều ta mong đợi?

Mình vững vàng
đáp:

- Không. Đây là
một kẻ thù hoàn toàn khác. Cuộc tấn công này nhằm phá huỷ Faar, mà nó đang huỷ
hoại cả cái lãnh địa Cloral mà cháu vừa trình bày với cụ. Nếu cụ tự nhận người
dân Faar là những người bảo vệ Cloral thì các vị không thể làm ngơ để cho
chuyện đó xảy ra. Xin cụ hãy nhìn vấn đề như thế này: nếu buông xuôi là quí vị
đã thất kính với những thế hệ Faar đã từng giúp Cloral trở thành một nơi như
ngày nay.

Báo cáo nội dung xấu