Thất thân làm thiếp - Chương 014 - 015 - 016

Chương 14: Hương khí

May mắn là
khách điếm này lúc ăn cơm đông người, bàn ghế chật nêm nhưng khi xong bữa thì
mọi người đều ra đi phần đông nên Vãn Thanh có thể ngủ một mình một gian phòng
mà không cần chia phòng với Phượng Cô, mặc dù trong lòng nàng hiểu rằng nàng dù
gì sớm đã là người của hắn. Nhưng cả hai lần kia (… hai lần ấy ấy…) đều là do hắn ép nàng, nàng vốn không coi ra gì,
không muốn nhớ, tuyệt đối không muốn ở chung phòng với hắn, dễ gây mất tự
nhiên.

Nàng vội vã
rửa mặt rồi cho Song Nhi lui xuống nghỉ ngơi trước. Dù sao Song Nhi cả ngày đã
lăn lộn vất vả, nếu không nghỉ ngơi tốt thì thức ăn sẽ không tiêu, thân thể mệt
mỏi.

Một mình đi
về phía cửa sổ, đưa tay đẩy cánh cửa, mùi đào liền ngào ngạt bay vào, hương
thơm có chút xa lạ, mềm mại thanh tịnh đẹp đẽ mà vô cùng mềm mại, cho người ta
cảm giác vô cùng sảng khoái.

Vãn Thanh
lúc ấy cũng không để ý, tưởng là mùi trên người những khách nghỉ lại khách
điếm, bởi sau một lúc không còn ngửi thấy nữa.

Kiến trúc
của khách điếm rất đẹp, gian phòng nào cũng có cửa sổ nhìn ra hậu viện, hậu
viện lại trồng đào… thời gian này, trùng hợp có thể ngửi được mùi đào.

Dựa vào cửa
sổ, nhìn một quả đào non xanh, tự nhiên cảm thấy thập phần thân thiết, trước
kia lúc còn tại Thượng Quan gia, hậu viện của nàng cũng trồng mấy cây đào,
tháng Tư hàng năm, đào chín, nàng cùng Song Nhi cùng nhau hái quả, chế biến làm
món mứt đào chua.

Đào tự trồng
không thể so với đào mua ngoài chợ, đào tự trồng rất chua, cực kỳ chua, có cả
nhựa, nhớ năm đầu tiên nàng trồng đào, lúc ăn quả, nàng còn sợ đến giờ, cảm
giác chua lúc đấy, khiến cho lưỡi nàng mất cảm giác suốt một ngày..

Sau đó mama
phụ trách cây trái nhìn thấy, liền dạy nàng cách làm món mứt đào chua.

Thật ra cũng
đơn giản, sau khi rửa quả, dùng vải thô làm rụng hết lông, sau đó đem phơi
nắng, sau khi lớp ngoài khô hết nước, đem muối, cùng cam thảo cho vào nén, qua
hai tháng có thể lấy ra ăn, mùi vị rất ngon, có tác dụng kích thích tiêu hóa (đoạn này không ảnh hưởng nội dung, nếu
chém ẩu tha lỗi cho ta)
.

Chỉ sợ năm
nay chẳng còn ai để ý đến nó nữa.

Đột nhiên,
từng cơn gió nhẹ thổi qua vườn đào, mang theo tiếng tiêu thanh thúy, có chút
dương dương tự đắc, nghe cũng biết là nam nhân thổi, có sự dũng cảm, khí thế
ngất trời, còn cả hùng tâm tráng chí, vào một đêm mùa xuân, làm cho người ta
nghe xong trong lòng phấn chấn, tựa hồ bản thân cũng có chút hùng tâm tráng
chí.

Bỗng nhiên
giai điệu chuyển, uyển chuyển mà nhẵn nhụi, nhu tình ngàn vạn, giống như nữ tử
đi bộ ven sông, liễu rủ trước mắt, giai nhân đối diện, vô cùng động lòng, cành
liễu đu đưa trong gió, lóng ánh trăng lóng lánh như tráng bạc trên mặt nước,
đẹp mê người…..

Vãn Thanh
nghe được như si như túy, đột nhiên muốn hợp tấu, nếu bên cạnh có một cây đàn,
nhất định đã cầm tiêu hợp tấu.

Nàng thật
muốn đi tìm người thổi tiêu, nhưng đứng lên mới thấy không ổn, nửa đêm ra ngoài
còn gì là người phụ nữ đoan hạnh, nàng nghĩ tới bản thân mình, thật ra, trong
mắt thiên hạ nàng đã không còn được coi là trong sạch, chẳng lẽ lại thêm một
lần làm trò cười cho thế nhân? Bất quá lần này cùng Phượng Cô tham gia võ lâm
đại hội, sau này tất là còn nhiều sóng gió, không cần tự mình đâm đầu vào phiền
phức nhanh thế! Bỏ đi ý đó chính là hay nhất.

Nhưng ánh
mắt vẫn không ngừng lưu luyến bóng người ngoài cửa sổ, trong bóng đêm gió thổi
xào xạc, thấp thoáng nhân ảnh một ai đó.

Tiếng tiêu
lúc này cũng đã dừng.

Vãn Thanh
chờ đợi, một hồi lâu cũng không thấy người hay tiếng tiêu nữa, trong lòng tiếc
nuối, tay liền khép cửa chuẩn bị đi ngủ.

Khi hai cánh
cửa chuẩn bị khép lại thì trong rừng chợt dội lại những tiếng đánh nhau.

Vãn Thanh cả
kinh, không biết là có chuyện gì xảy ra liền đẩy cửa chạy ra ngoài tìm hiểu,
thấy ngoài cửa là bốn thị vệ canh cửa, trong bóng đêm xuất hiện những hắc nhân
y này thực sự làm nàng hoảng sợ.

“Các người
là ai, tại sao lại ở đây?” Nàng cất lời hỏi, hỏi xong lại thầm trách mình sao
lại hỏi điều ngu ngốc như thế, những người này chắc là được cử để bảo vệ cho
nàng, không thì còn có việc gì?

“Nhị phu
nhân, chúng thuộc hạ bảo vệ người.” Một tên thị vệ lên tiếng, âm thanh cứng
nhắc, không mang một chút thân thiện.

Nàng trầm
ngâm suy nghĩ, không lên tiếng. Bản thân thật kém cỏi, bốn thị vệ đứng trước
cửa, nàng một chút cũng không hay biết gì.

Nếu nàng
biết trên nóc nhà có bốn tên đầu trộm đuôi cướp trứ danh thiên hạ, rình mò lúc
nàng đang ngủ, chắc còn kinh ngạc hơn nhiều.

Mặc dù
Phượng Cô không thích nàng nhưng cũng không muốn nàng gặp phải phiền phức nên
trước hết đưa người đến bảo vệ nàng tránh khỏi phát sinh chuyện.

Chỉ là nàng
không từng nghĩ, những người này võ nghệ cao cường há lại không biết vừa rồi có
chuyện gì náo động xảy ra sao.

“Trong rừng
xảy ra chuyện gì thế?” Nàng hỏi.

Tên thị vệ
vừa rồi trả lời nàng liền lắc đầu.

“Ta nghĩ cần
phải đi xem có chuyện gì không.”

“Nhị phu
nhân, Gia phân phó, chúng thuộc hạ phải đảm bảo an toàn cho người. Đêm hôm
khuya khoắt thế này là lúc có nhiều chuyện tai ương xảy ra. Nếu người muốn đi
xem có việc gì, xin chờ thuộc hạ lĩnh ý Gia.” Hắn nói rất ngắn gọn nhưng cũng
biểu lộ được hàm ý rằng, nếu nàng muốn ra ngoài, trừ khi được Phượng Cô cho
phép, bằng không thì không thể.

“Vậy ngươi
giúp ta đi xem một chút.” Vãn Thanh biết là nếu đi xin chỉ thị của Phượng Cô,
chỉ sợ là hắn không chịu. Vì vậy tốt nhất là nên nhờ mấy tên thuộc hạ này, nàng
chỉ lo lắng cho người thổi tiêu – sợ có việc gì không hay với người đó.

Tựa hồ trong
chốc lát nàng có cảm giác đồng cảm với người kia.

Có đôi khi,
có những người, có thể vì chung sở thích, mà cảm thấy như quen biết đã lâu. Như
lần này, nàng có thể nghe được tâm trạng của người thổi trong tiếng tiêu, có
chút đồng cảm.

“Thuộc hạ
tuân mệnh.” Tên thị vệ nhận lệnh, lắc mình một cái đã phi thân biến mất.

Vãn Thanh
đứng ở cửa một mực chờ, trước mắt chỉ còn lại mấy thị vệ.

Không lâu
sau, tên thị vệ kia trở về, đồng thời tiếng đánh nhau trong rừng cũng ngừng.
Hắn thi lễ với nàng rồi thưa: “Bẩm Nhị phu nhân. Khi tại hạ đi vào rừng không
thấy bóng bất kỳ người nào.”

Vãn Thanh lơ
đãng gật đầu không hỏi hắn xem có thấy gì lại không. Bất quá nếu là có người
chết cũng phải thấy xác.

Mà, nếu có
chuyện gì đi chăng nữa thì xem ra tên thị vệ này cũng không muốn nói rõ, vì vậy
việc nàng hỏi cũng chi vô ích.

Liền quay
lưng bước vào đóng cửa để nghỉ ngơi.

Chương 15: Xuân hương độc

Ngày thứ
hai.

Từ sáng sớm,
Song Nhi đã vội hầu hạ Vãn Thanh rời giường rửa mặt.

Nhưng Song
Nhi gọi mãi cũng không thấy có tiếng tiểu thư đáp. Đây là chuyện chưa bao giờ
xảy ra. Từ trước đến giờ Vãn Thanh nếu đêm có khó ngủ nhưng sáng ra bao giờ
cũng dậy sớm, có đôi khi tâm tình phấn khích còn dậy sớm hơn người khác, chưa
bao giờ giống như hôm nay nàng gọi mãi cũng không thấy tiếng tiểu thư đáp.

Song Nhi
thoạt không hiểu tại sao tiểu thư lại như thế nhưng suy nghĩ lại cho rằng mấy
ngày nay đi xe ngựa mệt mỏi nên chắc Vãn Thanh hao tổn sức lực. Vì vậy liền nói
vài câu với nàng, thanh âm có phần cao hơn khi nãy.

Nhưng trong
màn che tuyệt không có tiếng gì đáp lại, Song Nhi giật mình vội vàng kéo màn
che, chỉ thấy Vãn Thanh hai mắt nhắm nghiền không nhúc nhích.

Nhất thời
nhớ ra trước lúc ra khỏi nhà Vãn Thanh từng dặn dò nếu có hiện tượng này xảy ra
sẽ có nguy hiểm tới tính mạng.

Nàng cả
kinh, vội đưa tay xem tiểu thư còn hô hấp không.

Mãi đến khi
thấy được hơi thở ấm áp của Vãn Thanh thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng nhẹ
nhàng lắc lắc tay Vãn Thanh, chỉ thấy Vãn Thanh hơi hơi mở mắt ra nhìn nàng,
một hồi lâu cũng không thể nói gì, miệng mấp máy, hai mắt lại từ từ khép lại.

Song Nhi hốt
hoảng vội chạy đi tìm Phượng Cô tới.

Phượng Cô vẻ
mặt trầm ngâm đi tới phòng nghỉ của Vãn Thanh, không phải vì hắn quá lo lắng
cho thân thể của Vãn Thanh, bất quá chỉ là do hắn phải bảo vệ được nàng, nếu
không đối với hắn đây là một chuyện vô cùng khiêu khích – hắn thân là một kẻ
kiêu ngạo, tuyệt đối không để chuyện gì phát sinh. Vừa đi vào hắn đã cảm giác
được trong phòng có mùi hương khí lạ, một loại mùi thơm nồng khiến cho khó thở,
dựa vào tài hiểu biết hắn đoán ngay được đó là một loại độc hương, liền vội
vàng sai người hầu mở cửa sổ ra.

Song Nhi
nhanh trí, thấy hành động của Phượng Cô như vậy biết tất có chuyện, nhưng nàng
không có cách nào mở miệng hỏi, trong lòng ấm ức, hai mắt đỏ bừng, đôi mắt ngân
ngấn nước chực trào lệ.

“Gia… tiểu thư có việc gì không ạ?”
Nàng hỏi, ánh mắt nhìn thẳng về phía Phượng Cô, tựa hồ nuốt từng lời Phượng Cô
chuẩn bị nói ra.

“Không có việc gì! Chỉ cần ngủ một
ngày một đêm là khỏe.” Phượng Cô lãnh đạm nói.

Chính xác là
trong hương này có độc, loại hương này không độc cho người bị trúng hương mà là
lại nhằm vào người giao hoan với người trúng độc. Chỉ cần giao hoan ngay lập
tức sẽ bị trúng loại độc vô phương cứu chữa, từ từ ngấm dần độc vào tim mà
chết. Còn người ban đầu trúng độc bản thân cũng không hoàn toàn vô hại, trúng
loại độc này sẽ ngủ mê mệt một ngày một đêm. Trong giấc ngủ sẽ nằm mơ mộng mị,
ban đầu là mộng đẹp rồi chuyển thành ác mộng, dần dần tăng lên, vừa làm cho
người ta thấy tốt đẹp không muốn tỉnh lại, nhất thời lại khiến người trúng độc
chuyển qua sợ hãi, một mực kinh sợ mà sẽ không tỉnh lại…

Nhưng cũng
có người, trong lòng còn ngổn ngang nhiều điều suy nghĩ cũng có thể vì vương
vấn mà tỉnh lại.

Hiển nhiên
mục tiêu mà kẻ hạ độc nhắm đến không phải là Vãn Thanh mà là Phượng Cô. Chiêu
này hết sức cao tay, mượn thân thể nàng để đầu độc hắn, về căn bản khiến người
ta không bao giờ có thể ngờ tới đề phòng.

Nhưng kẻ đó
rõ ràng là đã không điều ra kĩ sự việc, tuy rằng Vãn Thanh là thiếp của Phượng
Cô nhưng hắn không hề có ý cùng nàng giao hoan.

Mặc dù lần
này Phượng Cô thân thể không bị thương tổn nhưng hắn quyết không dung cho bất
kỳ kẻ nào dám trước mặt hắn làm chuyện này. Vì vậy quyết định lưu lại khách
điếm thêm một ngày, ngoài thì là để Vãn Thanh tỉnh lại, nhưng bên trong mới rõ
âm mưu để chờ kẻ hạ độc sa lưới.

Cố ý thả tin
tức ra ngoài rằng Phượng Cô cùng Vãn Thanh ngủ cùng nhau rồi bất tỉnh.

Để không bị
nghi ngờ Phượng Cô liền qua phòng Vãn Thanh bế nàng về phòng hắn.

Màn che hạ,
hắn cùng nàng trên một chiếc gường nhưng mỗi người nằm một chỗ.

Trong giấc
ngủ, Vãn Thanh chắc hẳn là mơ thấy ác mộng, nàng sợ hãi nắm chặt hai tay Phượng
Cô, gắt gao nắm lấy cả hai bàn tay như người chết đuối vớ được thứ gì đó để
ngoi lên.

Phượng Cô
định hất tay ra, ai ngờ nàng nhanh chóng túm lại được tay hắn.

Hắn cũng
không làm gì, vì vậy để tùy ý nàng cầm tay hắn, tay nàng nhỏ nhắn, ngón tay
xinh xắn trắng muốt, cầm lấy bàn tay thon dài ngăm ngăm đen của hắn nhưng lại
thập phần đẹp mắt, rất xứng đôi.

Phượng Cô
nhìn nàng, tay vẫn giữ nguyên, trong giấc mộng nàng vừa nở một nụ cười.

Khuôn mặt
của nàng thập phần tuyệt đẹp. Nàng đang say giấc mộng, thân thể mất đi vẻ lạnh
nhạt bình thường, bộ dạng lúc này mềm mại, thanh tú nhưng Phượng Cô lại thấy
nàng vô cùng khả ái.

Hơn nữa, hắn
còn phát hiện, nữ tử này khi ngủ không hề ngoan ngoãn chút nào, lôi kéo tay hắn
tựa hồ còn chưa đủ lại còn gối đầu lên tay của hắn tự bao giờ, thân thể trở qua
trở lại, chốc lát lại khẽ mơ ngủ điều gì đó thật đáng yêu.

Nàng khiến
hắn dở khóc dở cười.

Bình thường
trong hoàn cảnh này hắn sẽ không nể nang gì mà hất ngay nàng ra, và thâm tâm
hắn đang chuẩn bị làm thế.

Quỷ thần xui
khiến… nàng lại một mực bám chặt lấy hắn.

Không biết
bản thân suy nghĩ thế nào mà Phượng Cô cũng không hất tay nàng ra nữa, tùy ý
nàng muốn làm gì thì làm, trong lòng khẽ thở dài.

Nhìn nữ tử
đang ngủ say trước mắt mình, môi đỏ như son lúc này hơi mở ra, lộ ra bên trong
hàm răng trắng tinh đều tăm tắp khiến người ta thập phần mê muội. Chiếc mũi dọc
dừa, làn mi liễu dài tuyệt đẹp.

Tay hắn bỗng
đưa lên lướt khẽ qua làn mi nàng, hắn chợt nhớ ra, nữ nhân này chưa bao giờ
nhìn hắn với ánh mắt thật lòng, đối diện với hắn, nàng luôn cố ý tránh khiến
cho hắn không rõ trong đôi mắt ấy ẩn chứa điều gì.

Vãn Thanh
tựa hồ cảm giác không thoải mái khi Phượng Cô sờ qua mặt, không hề biết gần hết
khuôn mặt đã bị hắn lướt qua.

Tay Phượng
Cô lướt qua cặp môi đỏ mọng của nàng, trong khi ngủ vô thức nàng hôn lên mu bàn
tay đó… lòng Phượng Cô dâng lên một cảm xúc rạo rực.

Khóe môi
mỏng khẽ nhếch lên, Phượng Cô nói trong hơi thở nóng dồn dập: “Chính là ngươi câu dẫn ta, không thể trách ta.”

Nói xong,
liền cúi xuống hôn nàng, môi hắn gắn môi nàng cuồng bạo, thèm muốn, hắn không
nhịn được liền đưa lưỡi dần vào trong miệng nàng, chạm vào lưỡi của nàng. Mùi
hương đàn tỏa ra ngào ngạt, hắn vẫn tham lam hôn nàng tựa hồ không thể dứt.

Vãn Thanh
cảm thấy khó chịu, mở mắt ra thấy cảnh như thế thì hốt hoảng giơ tay lên muốn
đẩy ra nhưng không ngờ lại bị một bàn tay lớn hơn giữ lại.

Vãn Thanh
vẫn còn mệt mỏi không thể nào giãy giụa được.

Hắn vẫn
cuồng bạo hôn nàng, hung hăng đưa lưỡi khắp miệng nàng, rồi đôi môi chuyển dần
xuống chiếc cổ trắng ngần, Vãn Thanh vô thức rên lên một tiếng.

Tiếng rên
thật kiều diễm.

Nghe thấy
nàng rên khẽ Phượng Cô choàng tỉnh, ngầm bực bản thân tại sao lại làm chuyện đó
với nàng, thậm chí suýt thì quên trên người nàng còn có xuân hương độc khí.

Chương 16: Thích khách

Cửa sổ bỗng
lay động, đột nhiên một tia sáng lóe lên, người chưa tới, kiếm đã tấn công về
phía Phượng Cô.

Phượng Cô
khóe miệng cong lên một nụ cười tàn nhẫn, tay phải khẽ động, mềm nhẹ như gió,
chỉ phất một cái, mũi kiếm liền bị lệch đi.

Thích khách
võ công cũng không kém, thân thủ nhanh như cá chép vượt sóng, mượn lực đối
phương, kiếm đâm vào tường rồi liền đứng vững, rồi sau đó lập tức hướng mũi
kiếm về Phượng Cô, một kiếm lại một kiếm, lần sau nhanh hơn lần trước, lần sau
ác ý hơn lần trước.

Khó khăn lắm
kiếm mới nhắm được vào chỗ hiểm của Phượng Cô, mà Phượng Cô, không chút vội vã,
trên mặt vẫn vương ý cười, khi kiếm chạm đến liền lơ đãng xoay người, kiếm
chiêu lại bị hóa giải.

Người không
biết võ công đương nhiên chỉ nhìn thấy nguy hiểm, nhưng người biết võ công, chỉ
cần nhìn qua là biết, trình độ của Phượng Cô và thích khách cách nhau rất xa,
mà Phượng Cô, giống như mèo vờn chuột, như thể đây là trò đùa của hắn, không cả
phòng thủ, chỉ chờ đối thủ ra chiêu nào thì hóa giải chiêu đó.

Bên ngoài
đồng thời vang lên tiếng giao tranh, xem ra hộ vệ của Phượng Cô cùng thích
khách đang giao đấu.

Qua hơn mười
chiêu, thích khách dĩ nhiên cảm thấy mệt mỏi, Phượng Cô trái lại vẫn nhàn nhã
như cũ, ngươi đến một chiêu ta tiếp một chiêu, không lâu sau, khi bên ngoài trở
nên yên lặng, cánh tay Phượng Cô đưa ra, khiến thích khách ngã cả người ra đất,
không thể động đậy.

Đúng lúc
này, cửa bị mở ra, Lục Cầm đi đến, nhìn tên thích khách đang nằm trên đất, sắc
mặt lạnh như băng, nói: “Nô tỳ thất trách!”

Sau đó lập
tức quì xuống.

Hai thị vệ đi
sau tiến lên trói tên thích khách lại.

Lại thêm vài
thị vệ nữa áp giải ba, bốn tên thích khách đi vào.

Mà Phượng Cô
chỉ liếc qua một cái, rồi sau đó vỗ vỗ tay, dáng vẻ thản nhiên tự đắc, chỉ có
đáy mắt là lạnh như hầm băng.

“Chỉ bằng
vào mấy tên thích khách kém cỏi như này, các ngươi lại mất nhiều thời gian như
vậy mới khống chế được chúng, lại còn để một tên mò vào tận đây, các ngươi đúng
thật là vô cùng thất trách! Từ nay đừng nhận là thủ hạ của Phượng Cô nữa, miễn
cho thiên hạ cười cả ta lẫn các ngươi!” Cách hắn nói tuy nhẹ như không, nhưng
Lục Cầm biết, hẳn chắc chắn đang vô cùng tức giận.

Vì vậy Lục
Cầm chỉ biết cúi đầu: “Nô tỳ nguyện nhận sự trừng phạt!”

“Thích khách
có mấy người, đã tìm hiểu xem ai phái đến chưa?” Hắn hỏi, cũng không đề cập đến
việc trừng phạt.

Lục Cầm cùng
Hoàng Kỳ biết, nhất định là Phượng Cô tự nhiên nổi lòng từ bi, từ trước đến
nay, hắn vốn thưởng phạt phân mình. Nay hắn không nói chuyện phải trừng phạt
như nào, đã nói lên, các nàng có cơ hội đoái công chuộc tội.

Xác thật,
Phượng Cô cũng không dự định trừng phạt các nàng, chỉ là muốn các nàng nhận
thức được sự việc lần này để không còn mắc phải nữa.

Thời điểm
này là lúc hắn đang muốn tham gia đại hội võ lâm, là lúc vô cùng rối ren phức
tạp, hắn không muốn làm mọi chuyện càng rối rắm hơn nữa, hơn nữa, kẻ phái thích
khách đến ám sát hắn chắc hẳn cũng không đơn giản.

Có điều, nếu
không trừng phạt các nàng, có thể khiến các nàng không nhận thức được lỗi lầm
của bản thân, chỉ có thể cho các nàng thêm một cơ hội. Nếu còn sơ suất, trừng phạt
tất là sẽ gấp bội.

Hoàng Kỳ trả
lời: “Lần này tổng cộng có hai mươi bốn sát thủ, chỉ còn bốn tên còn sống, võ
công vô cùng lai tạp, nhất thời không thể nghĩ ra kẻ nào đã phái đi.”

Phượng Cô
nhìn một chút vài tên hắc y thích khách, sau đó nói: “Tra ra người đứng sau
chuyện này là ai.”

Lục Cầm vừa
nghe, liền cảm thấy yên tâm, bởi vì xưa nay Phượng Cô mỗi lần trừng phạt thuộc
hạ, không hề biết cái gì gọi là lưu tình, làm cho người ta sống không bằng
chết, hắn nếu đã nói thế, rõ ràng là cho các nàng một cơ hội đoái công chuộc
tội, vì vậy liền đáp: “Nô tỳ nhất định tra ra người đứng sau, Gia xin yên tâm!”

Cùng lúc đó,
Hồng Thư và Lam Họa đi đến, hai tay dâng lên một gói đồ: “Gia, thuốc ngài lệnh
cho nô tỳ đi mua đây.”

Nói xong hai
người vội vàng mở gói đồ ra, chỉnh tề bày ở trên bàn, Phượng Cô chỉ liếc qua,
đưa tay bốc mỗi vị thuốc một ít cho vào một cái túi khác: “Mang đi sắc.”

“Vâng!” Hồng
Thư vội vàng thu dọn lại, rồi cầm tất cả đi ra.

Người trong
giang hồ chỉ biết Phượng Cô võ nghệ bất phàm, hơn nữa khả năng kinh doanh cao,
nhưng không biết, hắn còn vô cùng tinh thông y dược. Hơn nữa y thuật mà hắn
nghiên cứu chủ yếu là độc dược mà các tà phái trong giang hồ sử dụng. Đương
nhiên là để đề phòng kẻ khác hạ độc hắn.

Cho nên
những loại độc dược thông thường, không thể làm khó hắn.

Sợ trên
đường lại xảy ra chuyện như vậy, nếu không may mắn lại đúng lúc kẹt tại một thị
trấn nhỏ, hay rừng núi hoang vu, khẳng định sẽ rất phiền phức, vì vậy liền sai
người mua ít thuốc giải độc, tuy chỉ là loại bình thường, nhưng phải lúc gặp
chuyện không may, vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ một chút.

Hắn không
muốn thừa nhận, đây là hắn vì Vãn Thanh mà lo lắng. Chỉ cho rằng, bản thân
chẳng qua là không muốn kẻ khác ra tay với người của hắn, nếu đồn ra ngoài, hắn
sẽ rất mất mặt.

Chán ghét
nhìn vào màn, nữ tử này, nhiều nhất chỉ có thể là thị thiếp làm ấm giường cho
hắn, so sánh với Nguyệt Nhi, nàng thua kém rất nhiều.

Lạnh lùng
nói: “Mời nàng uống thuốc, chúng ta còn lên đường!”

Nói xong đi
xuống lầu.

Hồng Thư ở
phía sau, muốn mở miệng nói gì đó, nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Phượng
Cô, không thể mở miệng thốt nên lời.

Hồng Thư
không biết Vãn Thanh trúng độc, nàng không biết độc này chỉ khiến người bị hạ
độc chìm trong giấc ngủ, ngoài ra không có thương tổn nào khác, có điều nếu cứ
để nàng ngủ như vậy, bôn ba trên đường, sợ là Vãn Thanh không chịu được.

Nhưng Phượng
Cô bày ra cái bộ mặt như vậy, nàng không dám nói gì nữa.

Trong giấc
mộng Vãn Thanh cũng không cảm thấy an ổn lắm, bởi vì thuốc này tuy chỉ làm
người bị hạ độc ngủ gật, nhưng còn có khả năng khiến người ta chìm trong những
cơn ác mộng vô tận, người bình thường nếu yếu ớt, có lẽ không có cách nào tỉnh
lại.

Mà lúc mộng,
thường là lúc người ta không thể che giấu những chuyện sâu kín trong lòng,...
những chuyện càng không muốn đối mặt càng bày ra trước mắt.

Báo cáo nội dung xấu