Thất thân làm thiếp - Chương 017 - 018 - 019

Chương 17: Nhất tiếu mạt

Giữa trưa
ngày hôm sau Vãn Thanh mới trở mình tỉnh dậy.

Suốt hai
ngày ngủ mê mệt vừa tỉnh dậy không hiểu chuyện đang xảy ra liền hỏi Song Nhi:
“Chúng ta lên xe ngựa khi nào vậy, sao ta không hề hay biết gì?”

Song Nhi vừa
thấy nàng tỉnh lại, hai mắt đỏ hoe, từng giọt nước mắt thi nhau lăn xuống. Bởi
vì Phượng Cô nói nàng bất quá chỉ ngủ một ngày vậy mà Vãn Thanh liền một lúc
ngủ gần hai ngày. Song Nhi bản thân không biết phải làm thé nào cho phải, muốn
tìm Phượng Cô để hỏi nhưng hắn cơ bản là không để ý tới nàng. Nàng sợ tiểu thư
không tỉnh lại nữa. Nàng lại tới hỏi Hồng Thư nhưng Hồng Thư cũng không biết gì
nhiều nhặn hơn.

Nàng không
biết nên làm gì, suy nghĩ rối loạn, khóc lóc cả ngày, vừa hay Vãn Thanh tỉnh
lại nàng cũng như được hồi sinh.

“Tiểu thư,
tiểu thư, người rốt cục đã tỉnh lại, nếu người không tỉnh lại thì Song Nhi biết
phải làm sao đây!”

“Ta làm sao
vậy?” Vãn Thanh hỏi.

Song Nhi
liền kể lại mọi việc xảy ra cho nàng nghe.

Vãn Thanh
càng nghe càng sợ, nàng cũng là người biết qua chút y thuật, tuy ít dùng đến
nhưng cũng đã nghe qua loại chất độc này.

Trong lòng
nàng biết được loại chất độc này cực kì hiếm, người bình thường về cơ bản không
thể sở hữu được nó. Một năm gần đây loại chất độc này cực ít xuất hiện, nghe
nói là trước đây một nữ tử giang hồ vi thống hận người yêu quá phong lưu nghiên
cứu chế tạo ra một thoại chất độc, bề ngoài có vẻ là vô hại nhưng thực sự là
thập phần nguy hiểm.

Nghe xong
chuyện nàng đã hiểu vì sao bản thân lại không nhớ gì, ngủ dậy cơ thể mệt mỏi.
Đầu óc hỗn loạn, lộn xộn, thật giả lẫn lộn.

Nàng nhẹ
nhàng ôm Song Nhi: “Ngoan nào, đừng khóc, ta chẳng phải là đã không sao rồi
đúng không?”

“Hu hu, Song
Nhi tưởng rằng,… hu hu. Tiểu thư sẽ không tỉnh lại nữa…” Song Nhi vừa nói vừa
khóc nức nở, âm thanh đứt quãng nghẹn ngào.

Vãn Thanh
lặng im, chỉ biết ôm Song Nhi chặt hơn, nàng hiểu rằng mình đã khiến cho tiểu
nha đầu này sợ hãi như thế nào.

Trong lòng
nàng dâng lên một niềm xúc động, chỉ có một người là lo lắng cho nàng đến vậy.

Đang lúc
này, rèm cửa sổ bị một người vén lên, là Hồng Thư đang ngó đầu vào dò xét, ánh
mắt ban đầu kinh ngạc, rồi sau đó một tay vỗ vỗ ngực: “Ta còn tưởng rằng có
chuyện đại sự gì chứ. Song Nhi, ngươi thật kỳ lạ, Nhị phu nhân đã tỉnh, ngươi
còn khóc cái gì. Hại ta hết hồn.”

“Tiểu thư
ngủ lâu như vậy, ta thật sự lo lắng nên mới khóc, ai giống như ngươi vô tâm
thế.” Song Nhi ngay lập tức đấu lại với Hồng Thư, coi bộ cũng không kém cạnh.

“Ta mà vô
tâm a, ngươi không có được nói ta như vậy nha.” Hồng Thư thấy Vãn Thanh đã
tỉnh, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, lại ngay lập tức luôn miệng với Song Nhi.

“Nào, nào,
hai người cứ cãi qua cãi lại như thế làm ta đau đầu đó.” Vãn Thanh cười cười
nói: “Ta thật sự là rất đói bụng, hai người mau tìm giúp ta ít đồ ăn đi.”

Hồng Thư gặp
chút khó khăn về việc này, Vãn Thanh vừa mới tỉnh lại, cần phải ăn một chút đồ
dễ tiêu hóa mà lại đủ dinh dưỡng, nàng ngập ngừng nói: “Xem ra phía trước không
hề thấy thôn hay khách điếm nào cả, mà chi còn một ít lương khô…”

“Xuất môn
tại ngoại mà còn nghĩ đến điều đó a. Còn thứ gì ăn được hãy mang ra, ta thật sự
là đói bụng, coi như là ta hiện tại là một con heo đi (nguyên văn: trư), đồ ăn khó ăn thế nào ta cũng có thể ăn được.” Vãn Thanh hài hước nói, nàng không muốn làm khó
cho hai nô tỳ.

Đường đi còn
gian nan, nàng không thể làm khó cho hai nàng được.

Huống hồ
nàng cũng chưa thật sự là đói lắm.

“Vâng, để
Hồng Thư lấy tạm đồ cho người dùng.” Hồng Thư vừa nghe vội vàng nhảy xuống xe
đi lấy đồ ăn.

Trong chốc
lát đã bê lên hơn mười túi đồ ăn, to có, nhỏ có, chất đống trong chỗ Vãn Thanh
ngồi.

“Nhị phu
nhân, người mau ăn đi. Nô tỳ giúp người gọt vỏ chút hoa quả này, đều là mới hái
trên đường đi, sẽ giải khát rất mau.”

Vãn Thanh
cười một tiếng rồi bắt đầu ăn, nàng ăn rất ngon miệng, trước kia ở trong phủ
nàng từng ăn qua những đồ ăn này rồi, những món lần này là do Phượng Cô cố tình
bảo nhà bếp làm theo mang đi, mùi vị thật háp dẫn, nàng ăn một lúc hai đĩa thịt
xào thập cẩm mới thấy đỡ cơn đói.

Nhìn bên
ngoài, thời tiết rất tốt vì vậy nàng liền kéo màn che xe lên, vừa thoáng lại
vừa có thể ngắm nhìn khung cảnh tươi đẹp.

Từ tháng
Năm, rừng cây bắt đầu thay lá xanh biết một màu, bầu trời trong xanh không một
gợn mây, từng tia nắng chiếu xuống làm người cũng như trong vắt. Bên tai ríu
tít tiếng chim, du dương thánh thót.

Vãn Thanh
khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi sảng khoái nói: “Trong rừng không
khí thật thanh khiết.”

Trước mắt
Hồng thư đang đưa cho nàng một quả sơn tra.

“Trái cây
mới hái, người nhất định phải ăn!”

Vãn Thanh
giơ tay đón lên, vô tư cắn một miếng lớn, ai ngờ được.

Cả khuôn mặt
nhỏ nhắn bỗng nhăn mặt kêu lên: “Chua quá đi….”

Vãn Thanh
khi nhăn mặt vô cùng dễ thương, khả ái động lòng người.

Ngồi trong
xe ngựa phía trước, những chuyện kia không lọt khỏi mắt Phượng Cô, gương mặt vẫn
lạnh lùng vô tình, bồng nhếch môi lên, cũng không hẳn là hắn cười, nói quá lên
thì là một nụ cười nhạt nhẽo.

“Hồng Thư
ngươi thật xấu a, ngươi đã ăn qua chưa?” Vãn Thanh hỏi.

Hồng Thư
thấy vẻ mặt Vãn Thanh không hiểu rõ liền đáp: “Hồng Thư chưa có ăn qua, tại
Hoàng Kỳ nói với ta là trái cây này vô cùng ngon ngọt, ta liền hái về cho
người.” Giờ nghĩ ra là Hoàng Kỳ lừa nàng, mặt
có chút giận dữ: “Khá lắm Hoàng Kỳ, dám lừa ta, ta đi tìm nàng tính sổ.”

Hồng Thư vừa
định đi tìm Hoàng Kỳ, lại bị Vãn Thanh kéo lại: “Thôi, bỏ đi, ngươi cũng biết,
các nàng cũng không thích ta, không nên đi tìm phiền phức!”

“Nhưng… ”
Hồng Thư vẫn giận, mặt đỏ lên, cộng thêm bộ hồng y càng đẹp mắt.

“Ngồi xuống
nói chuyện với ta đi!” Vãn Thanh lôi kéo tay nàng. Thấy Vãn Thanh như thế, nàng
đành phải thôi, nhưng trong lòng tự nhủ nhất định sẽ đi tìm Hoàng Kỳ tính sổ.

“Tại sao
ngươi không đi hầu hạ Gia?” Vãn Thanh lúc này mới nhớ ra, Hồng Hoàng Lam Lục tứ
tỳ là thiếp thân thị tỳ của Phượng Cô, bình thường luôn ở bên hắn.

“Không cần
nữa, vừa rồi Nhị phu nhân tỉnh lại, ta liền xin Gia qua hầu hạ người, hắn không
nói cái gì, vì vậy ta cứ tới đây.”

Hóa ra là
Phượng Cô đồng ý, Vãn Thanh nhủ thầm.

Ai cũng
biết, nếu hắn không cho phép, thủ hạ không dám tự tiện hành động, Vãn Thanh
cũng nhận ra, những người này đối với hắn là vừa kính vừa sợ.

Chương 18: Vưu không bỏ được

Song Nhi suy
nghĩ một chút, nói: “Không bằng chúng ta chơi nối chữ đi?”

Vừa nói vừa
nhìn về phía Hồng Thư và Vãn Thanh, Song Nhi thuở nhỏ đi theo Vãn Thanh, đối
với chữ nghĩa, mặc dù không học được nhiều lắm, nhưng vẫn biết ít nhiều, hơn
nữa... bình thường cũng hay nói thành ngữ (là
những câu bốn chữ kiểu ngọc thụ lâm phong – thiên trường địa cửu)
, nên mới
nảy ra ý nghĩ này.

Phần Hồng
Thư, tuy chưa từng chơi qua, nhưng là thiếp thân thị nữ của Phượng Cô tên chính
là đặt theo Cầm Kỳ Thư Họa, thơ văn thông thường không thể làm khó nàng. Vì vậy
kích động hỏi: “Luật chơi như thế nào?”

“Chữ đầu
tiên của câu sau phải là chữ cuối cùng của câu trước, chỉ có thế thôi.”

Song Nhi nói
còn chưa nói hết, Hồng Thư đã nói: “Ta hiểu rồi ta hiểu rồi, hảo, ta nói trước
nhé!”

Dù sao cũng
là nữ hài tử, nhận sự huấn luyện nghiêm khắc chưa lâu, gặp lúc đùa vui như này,
Hồng Thư tâm trạng rất tốt, chả còn đầu óc đâu giữ hình tượng nghiêm trang mọi
khi.

Song Nhi
cũng không cam lòng yếu thế, nói: “Chổ liền tiên phát chế nhân!”

Nói xong
cười cười nhìn về phía Vãn Thanh.

Vãn Thanh
cười một tiếng, hai nha đầu này, cũng không hỏi xem nàng có hay không muốn
chơi, đã tiên hạ thủ vi cường, cười cười nói: “Người đông thế mạnh!”

Câu này rõ
ràng ám chỉ Hồng Thư cùng Song Nhi ỷ đông bắt nạt nàng.

Song Nhi
cùng Hồng Thư hai người vừa nghe, mặt liền ửng đỏ, lại thấy Vãn Thanh chỉ là có
chút giễu cợt, không phải muốn trách tội, vì vậy cũng không để ý tới, Hồng Thư
nghe được Vãn Thanh nói câu này, đã sớm nghĩ tới một câu, không muốn mất cơ hội
vào tay Song Nhi liền nói luôn: “Chúng mắt nhìn trừng!”

Song Nhi vừa
nghe liền nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Vãn Thanh cầu cứu.

Vãn Thanh
lắc đầu, ra vẻ nàng cũng không biết tiếp như nào, thật sự nàng cũng đang bí,
Hồng Thư này thật lợi hại, chỉ hai ba câu, đã không cho kẻ khác đường lùi.

Không thể
không công nhận, người của Phượng gia thật lợi hại, chỉ có trò chơi như này
cũng lộ ra bản lĩnh lớn như vậy.

Song Nhi bĩu
môi: “Không tính không tính, chơi lại đi chơi lại đi, đừng ép người khác vào
chân tường không có chỗ lui nữa!”

Vãn Thanh ha
hả cười một tiếng, cái… này Song Nhi: “Thật đến chịu Song Nhi rồi! Tốt lắm, lần
này do ngươi nói trước nhé, xem ngươi có làm khó người ta không!”

Nàng cau mày
nghĩ, rồi sau đó thư nhàn cười một tiếng: “Ta theo hầu tiểu thư, đương nhiên
lợi hại! Hồng Thư, tới phiên ngươi!” Nói xong đắc ý nhìn về phía Hồng Thư, ánh
mắt khiêu khích nói.

Vãn Thanh
cười một tiếng, biết các nàng hai người lại muốn quyết đấu một phen.

Vì vậy dựa
người vào cửa xe, xem cây cối vụt qua không nói gì.

Nàng chưa
bao giờ thích cùng người khác đấu khẩu, cũng chán ghét thấy người khác đấu
khẩu, nhưng nhìn hai cái tiểu nha đầu này đấu khẩu, lại cảm giác được rất ấm
áp, các nàng không tranh quyền đoạt lợi, chỉ vì chút vui vẻ thông thường, giống
như người một nhà đùa vui thôi.

Dù nàng
không muốn tham dự, người khác chưa chắc đã buông tha, chỉ thấy Hồng Thư lôi
tay nàng: “Nhị phu nhân, ngươi nhìn Song Nhi nha đầu kia, tuổi còn trẻ, đã thù
dai như vậy, thế là không tốt!”

Vãn Thanh
cười một tiếng, còn chưa mở miệng. Cũng đã nghe được Song Nhi trợn mắt nói:
“Dám mách tiểu thư! Tiểu thư a… người nhìn người này, ai ngờ lại gian trá như
vậy! Chính nàng phá hư cuộc vui này!”

Vãn Thanh
cười một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu, thật sự là vô phương, vì vậy nói: “Tốt lắm
tốt lắm, coi như ta phá hư.”

Hai người
kia vừa nghe liền trăm miệng một lời nói: “Không được! Không phải lỗi của
người.”

Vãn Thanh
chỉ chờ các nàng nói câu đấy, vừa nghe, liền cười giảo hoạt: “Nếu không phải ta
tức là hai người phá hư. Vậy thì phạt mỗi người ăn một quả sơn tra!”

Vừa nói liền
giơ ra hai quả sơn tra, lau qua một cái, đưa cho hai nàng.

“Tiểu thư… “

“Nhị phu
nhân… “

“Mau ăn a!
Nếu không ăn thì đừng theo ta nữa!” Vãn Thanh cố ý nói, vẫn còn cố gí vào miệng
các nàng.

Song Nhi vừa
nhìn, đành cắn một miếng, Hồng Thư cũng không cam lòng yếu thế, cũng cắn một
miếng, kết quả hai người là không hẹn mà cùng nhăn mặt, khiến Vãn Thanh ha hả
cười to.

Một tiếng
cười này, trong khung cảnh này, rất động lòng người, khiến lòng người phấn chấn
vui vẻ.

Không khỏi
khiến cho thị vệ láo nháo, cũng may bọn hắn được huấn luyện nghiêm khắc, ngay
lập tức lấy lại tư thế nghiêm trang, đội ngũ lại thẳng băng như cũ.

Nhưng Vãn
Thanh phát hiện bị người khác nhìn, mặt tức thì hồng như ánh nắng chiều, cảm
thấy mình cười như thế thật quá thất lễ, xem ra nàng nhất thời vui vẻ, quên mất
việc giữ hình tượng nghiêm trang cần thiết.

Vì vậy vội
vàng thu hồi ánh mắt, vẫn kịp thấy trong màn của xe ngực đi trước, một đôi mắt
phượng dài đang híp lại nhìn nàng, không nhìn ra ý tứ như nào.

Cứ như thế,
mặt Vãn Thanh từ hồng chuyển sang trắng bệch, nhấc màn che lên, lại đặt xuống,
Song Nhi nhất thời khó hiểu, nhìn tiểu thư đột nhiên trong thời gian ngắn biến
sắc, tưởng thân thể Vãn Thanh không khỏe, vội vàng đi vào hỏi thăm.

“Tiểu thư,
tiểu thư, người làm sao vậy?”

Hồng Thư, dù
sao cũng là người tập võ, tuy nói cười vui vẻ, vẫn không quên thăm dò động tĩnh
xung quanh, tự nhiên cũng thấy chuyện vừa rồi.

Nàng chỉ là
không nghĩ tới, Nhị phu nhân đối với Gia lại giữ khoảng cách như thế,.

Vãn Thanh
đặt tay lên trán, hướng mặt ra cửa sổ, mềm nhũn đáp: “Không có gì, chỉ là đột
nhiên có chút không thoải mái thôi.”

Nàng vốn cho
là bản thân có thể nhịn, nhưng xem ra nàng nhầm rồi.

Nàng cho
rằng bản thân có thể bỏ qua chuyện đấy. Đối với những chuyện đã phát sinh, nàng
chọn cách quên đi, không nghĩ tới nữa

Nhưng chỉ
cần nhìn đôi mắt phượng dài hẹp đấy, nàng liền biết nàng không quên được.

Đôi mắt đấy,
như bắt nàng quay trở lại cái đêm đấy, vì vậy, trái tim nàng vô phương bình
tĩnh trở lại.

“Tiểu thư
nếu không thoải mái thì nằm nghỉ đi, Song Nhi sẽ canh cho người.” Song Nhi mặc
dù không thấy được những chuyện vừa rồi (chuyện
Vãn Thanh mặt đổi sắc, mắt Phượng Cô chăm chú theo dõi nàng),
nhưng đi theo
Vãn Thanh nhiều năm, thập phần hiểu rõ nàng, thấy nàng có vẻ mặt như này, biết
thật sự không phải thân thể không thoải mái, nhưng không hỏi nữa, chỉ là cầm
lấy một cái chăn nhỏ, nhẹ nhàng đắp cho Vãn Thanh, rồi sau đó tĩnh lặng không
nói lời nào nữa.

Chương 19: Kế để bụng bầu

Vẻ mặt nàng
có chút không tự nhiên, tất cả những điều ấy lưu lại hết trong mắt Phượng Cô.

Ánh mắt hắn
có tia buồn bã, sự giận dữ ngấm trong lòng.

Hắn vốn là
người kiêu ngạo, không thể nào có thể tha thứ cho người dám khinh thường hắn như
thế. Chưa bao giờ có một nữ tử nào mà hắn đang nhìn lại dám tránh mặt hắn như
thế.

Duy chỉ có…
Nguyệt Nhi.

Chỉ có
Nguyệt nhi mới có tính cách đặc biệt như vậy… tại sao… tại sao nữ tử này lại có
điểm so ra giống thế…?

Thượng Quan
Vãn Thanh tại sao đang thấy hắn lại đột nhiên kéo màn chui vào trong xe ngựa,
muốn tránh ta ư, có thể dễ dàng như vậy sao? Phượng Cô nhìn về phía cỗ xe ngựa
một chút rồi hướng ánh mắt về phía rừng, ánh mắt phát ra những tia nhìn kỳ
quái, trong lòng nghĩ ra mưu kế.

Hắn phất tay
lên, Hoàng Kỳ vội vã chạy lên phía trước.

“Đi thỉnh
Nhị phu nhân lại đây.”

Hoàng Kỳ
lĩnh mệnh đi.

Phượng Cô
muốn tìm nàng, nói thật không chỉ trong lòng Vãn Thanh cảm giác kinh ngạc không
hiểu mà tất cả các thị vệ cùng tỳ nữ, ai ai cũng thập phần không hiểu được là
Gia nghĩ gì.

Dù sao xuất
môn mấy ngày nay, Phượng Cô đối với nàng càng hờ hững. Hốt nhiên gọi nàng qua,
thật là kỳ quái.

Vãn Thanh
bước xuống xe ngựa, đón nhận ánh nhìn kỳ quái của bọn gia nhân, chậm rãi hướng
bước tới xe Phượng Cô ở phía trước.

“Tướng công,
thiếp đã tới.” Vãn Thanh thi lễ với Phượng Cô, nghe qua thập phần băng giá, xa
cách.

“Ân, vào
đi.” Chỉ nghe một giọng hơi nhỏ khàn khàn phát ra, tựa như lúc mới ngủ dậy, vô
cùng gợi cảm.

Đi vào?

Vãn Thanh
những tưởng nàng nghe nhầm, hắn bỗng dưng gọi nàng vào, đương lúc do dự đã thấy
Hoàng Kỳ cùng Lục Cầm hai người kéo màn che lên, phần Song Nhi đỡ tay nàng bước
lên.

Cho dù nàng
nghĩ nàng nghe nhầm nhưng những người xung quanh thì không thể nghe nào nhầm
được. Trong lòng cười khổ, nàng không hiểu rằng, Phương Cô, rốt cục là hắn muốn
làm gì? Đột nhiên lại gọi nàng lên xe ngựa của hắn?

Không thể
khước từ, nàng đành bước lên.

Xe ngựa
Phượng Cô ngồi thoạt nhìn thì đơn giản nhưng gần lại mới thấy được làm từ lụa
trắng, loại vải quý của Trung Hoa, là loại thượng hạng, phù hợp dùng đầu mùa
xuân, vải lạnh mà thập phần mềm mại, thấm mồ hôi, người bình thường muốn có để
làm xiêm y còn khó, thế mà hắn lại lấy làm vải bọc xe, bọc nệm ngồi, hết sức xa
xỉ. Phượng Cô hai mắt nhắm nghiền, mặt nghiêng về góc xe, trên nền vải lụa
trắng da tựa hồ như tuyết, ánh mặt trời chiếu xuyên qua cả một góc xe hắt vào.

Ánh nắng
chiếu lên khuôn mặt hắn, làm cho người ta chói mắt không tài nào mở mắt ra
được.

Vãn Thanh
thập phần biết hắn là người tuấn mỹ, nhưng vào giờ khắc này mới thấy hắn quả là
cực mỹ, nàng không thể rời mắt, hắn như một âm hồn ôm chặt thân thể người khác.

Giờ phút
này, chưa nói hắn là âm hồn ôm thân thể nàng, nhưng cũng đã ôm ánh mắt nàng
khiến nàng vô phương dời mắt khỏi hắn.

Lúc này mới
giật mình nhớ ra Hồng Thư đã có lần từng nói: “Chỉ cần người nhìn kĩ dung nhan
Gia một lần, để Gia nguyện ý người tử cũng cam lòng, Gia chính là người mà Trời
sanh ra để cầu hồn người khác. Nam tử mỹ lệ nhất trên đời, lãnh khốc âm tà,
ngưng tụ lại một chữ duy nhất: Mỹ.”

Hồng Thư nói
không hề sai, chỉ có một điểm: Mỹ… Thật kinh người.

Đúng lúc
này, Phượng Cô khẽ hé đôi mắt phượng ra, hài hước nói: “Tướng công ta liệu đã
vừa mắt ngươi chứ?”

Xem ra tâm
tình của hắn cũng không tệ lắm.

Mặt Vãn
Thanh đỏ ửng, ngẫm ra thấy thật vô lý, danh chính ngôn thuận nàng và hắn là phu
thê, ngay cả vô tình vô nghĩa thế nào thì hắn cũng là phu quân của nàng. Nghĩ
thế liền trấn định lại bản thân.

Phượng Cô
nhìn sắc mặt nàng lúc đỏ lúc trắng, ánh mắt thay đổi biến hóa cảm giác rất kỳ
lạ. Hết thảy hắn gặp qua nhiều người, một là chăm chú nhìn hắn hoặc là mắt đảo
lén lút, người có biểu hiện như nàng lần đầu hắn mới gặp qua.

Vẻ mặt nàng
thật phong phú: e thẹn, kinh ngạc, sợ hãi…

Nàng ban đầu
thanh ngạo là thế, một hồi lại xấu hổ, quả kỳ lạ.

Hắn hỏi nàng,
nàng không đáp mà lại chìm đắm trong tư tưởng.

Không cam
lòng bị nàng xem nhẹ, khẽ nhướn mi, Phượng Cô nâng âm điệu: “Có gì không hài
lòng sao?”

“Hài lòng.”
Vãn Thanh chưa lấy lại tinh thần, nghe Phượng Cô hỏi thế, vô thức trả lời.

Đột ngột,
mặt nàng lại đỏ bừng, đầu cúi thấp xuống, không dám nhìn hắn, trong lòng rối
loạn.

Những lời
kia sao nàng lại có thể nói ra a! Không chút suy nghĩ gì lại nói năng như thế,
những lời không cao quý chút nào.

Ai ngờ
Phượng Cô nghe xong, hốt nhiên vang lên tiếng cười lớn: Ha ha ha ha ha…

Những tràng
cười vang ra khiến từng đàn chim bay trong rừng hốt hoảng tán loạn.

Mấy người
Hồng Thư bên ngoài nghe thấy tiếng cười của Phượng Cô đều nhất loạt kinh hãi,
đưa mắt nhìn nhau hoang mang.

Các nàng
theo hầu Gia đã nhiều năm, tất nhiên thấy tâm tư Gia tốt không phải ít. Nhưng
rất ít khi hắn thoải mái cười lớn như thế, cho nên mấy người đều lộ ra nụ cười
vui vẻ.

Bởi vì, Gia
vui vẻ, các nàng nhất định cũng sẽ vui vẻ.

Duy chỉ có
Vãn Thanh là không có cùng suy nghĩ tốt như thế, mắt nàng lãnh đạm trước tràng
cười của nam nhân kiêu ngạo mà khinh cuồng này, trong ngực phập phồng sợ hãi.

Trên mặt
nàng hết trắng lại chuyển sang hồng, muốn tránh đi cũng không tránh được, dù
sao, nàng đánh cũng không lại hắn, đấu cũng không lại, lại càng không biết nói
gì. Nơi này núi non hoang vu, nếu hắn tức giận ném nàng đi thì biết làm thế
nào? Bản thân nàng không có gì phải lo lắng, chỉ sợ hại đến Song Nhi vô tội và
mẫu thân ở nhà.

Vì vậy không
thể làm gì khác là nhịn xuống, nàng cũng không hiểu tại sao bản thân lại làm
vậy, ở trước mặt hắn lúc này lại thể hiện bộ mặt như thế, khác hẳn hằng ngày
luôn trấn tĩnh.

Càng nghĩ
càng giận, giận hắn bao nhiêu lại giận bản thân mình bấy nhiêu.

Yên tĩnh
ngẫm lại, cảm giác thấy thái độ hắn biến hóa quá, không hiểu được vấn đề gì xảy
ra.

Hướng mắt
qua nhìn hắn một cái, không hề để lộ sơ hở, chỉ tựa như là ánh nhìn thông
thường, Vẫn không nhìn ra vấn dề gì, vì vậy không thể làm gì khác hơn là cúi
xuống, không hề nghĩ đến hắn nữa.

Báo cáo nội dung xấu