Thất thân làm thiếp - Chương 035 - 036 - 037

Chương 35: TRÚC DIỆP THANH

“Trúc diệp
thanh là tên loại rượu thượng hạng nhưng cũng là tên xà độc.” Hắn di chuyển
chén rượu, hướng về phía Vãn Thanh hỏi: “Ngươi cũng biết Trúc diệp thanh này là
một loại độc xà chứ?” (rắn độc)

Vãn Thanh suy
tư, đại khái cũng biết, mặc dù chưa từng gặp qua xà độc trúc diệp thanh nhưng
cũng có thấy qua sách.

Là một loại độc
xà cực độc (rắn), toàn thân xanh
thẫm, từ mắt đến dọc thân bụng hai bên và đuôi đều có sắc điều văn hoàng bạch,
đuôi màu hồng nâu, vô cùng đẻm mặt, nó thích tính nhiệt, thông thường hay thấy
ở nơi nóng bức.

“Xem ra ngươi
cũng biết rõ.” Hắn không đợi Vãn Thanh trả lời lại nói tiếp. Hắn là người thông
minh, chỉ nhìn phản ứng trên mặt Vãn Thanh hắn hiểu nàng tất nhiên là biết.

“Từng xem trong
sách ở thư phong, cũng chưa từng gặp qua.” Vãn Thanh gật đầu nói. Trong lòng có
điểm không rõ hắn vì sao đột nhiên nhắc tới loại độc xà trúc diệp thanh này.

Chắc do chuyện
trùng tên nên hắn mới nhiều lời như thế.

Nhưng nàng tin
một điều, hắn không phải là loại người nói bừa, hắn là loại người mà mặt luôn
lạnh lùng, một lời nói đáng giá ngàn vàng (nhất
tự thiên kim *),
tại sao lại đối với nàng đột nhiên nhiều lời đến vậy.

* Nhất tự thiên kim: thừa tướng Lã Bất Vi nước Tần thời
Chiến Quốc tập hợp môn khách viết cuốn Lã Thị Xuân Thu, viết xong treo ngoài
cửa thành Hàm Dương, nếu ai có thể sửa hoặc thêm bớt dù chỉ một chữ (nhất tự)
cũng thưởng nghìn vàng (thiên kim).

Lúc này trong
lòng nàng mơ hồ đã có điểm bất an.

Mơ hồ, phảng
phất đoán xem hắn định làm gì, thần sắc trên mặt hắn không bộc lộ điều gì, trên
mặt nhất nhất tà khí, phượng nhãn chăm chú nhìn chén rượu trúc diệp thanh.

Vãn Thanh vịn
tay lên bàn, có điểm không an tâm, nắm chặt tay lại.

“Vãn Thanh có
muốn nhìn thấy tận mắt trúc diệp thanh không? Vẻ đẹp thật sự là mỹ lệ a?”. Hắn
đột nhiên mãnh liệt ngẩng đầu lên nhìn Vãn Thanh, bạc môi khinh động, ôn nhu nhẹ
nhàng phun ra lời nói.

Khước lần này
đến lần khác là đòn chí mạng.

Vãn Thanh trong
tâm không khỏi run sợ, hắn đúng là lãnh khốc.

Nàng cố gắng
cho bản thân không được sợ hãi, bởi nàng biết chỉ cần thấy biểu hiện sợ hãi của
nàng, hắn sẽ thực sự lấy xà độc ra dọa nàng.

Vì vậy chỉ nhẹ
nhàng nói: “Vãn Thanh không muốn nhìn Trúc diệp thanh.” Chỉ là hi vọng hắn
không quá mức tàn nhẫn.

Nhưng do nàng
cực lực khắc chế bản thân nên môi trắng bệch, ánh mắt không né tránh lại càng
tiết lộ nàng đang sợ hãi. Nàng rất sợ, nàng rất sợ rắn, không hiểu vì sao hắn
lại biết điều này.

“Nhưng mà ta
lại muốn nhìn một chút, uống rượu Trúc diệp thanh, nhìn rắn Trúc diệp thanh,
nhất định là môt chuyện thú vị.” Hắn vừa nói vừa cười khẽ, ung dung hưởng thụ
bộ dạng hoảng sợ của Vãn Thanh.

Ánh mắt Vãn
Thanh chấn động, trên mặt tái đi, bàn tay bám chặt cạnh bàn đã trắng bêch, đôi
mắt hiện rõ sự sợ hãi, hết lần này đến lần khác ánh mắt quật cường ấy nhìn vào
mắt hắn không hề chớp mắt.

Phượng Cô cười
một tiếng, thủ một chưởng sau đó duỗi tay ra, trong tay là một con rắn nhỏ toàn
thân xanh thẫm, khoảng hai ngón tay, thân hình đó trong tay hắn khẽ nhúc nhích
động đậy.

Con mắt thao
láo của nó nhìn chăm chú vào Vãn Thanh, đưa cái lưỡi dài ra hướng về phía
trước.

Nàng cắn chặt
răng là bờ môi đã trắng bệch, khẽ run lên trong cổ họng. Nhưng ánh mắt vẫn yên
lặng chăm chú nhìn vào mắt xà, cứ giằng co, nhìn không chớp mắt, thoáng một
cái, con rắn liền nhắm phía nàng mà bổ tới.

Trên mặt hiện
rõ lên một thân rắn, chân cũng nhũn ra, nếu không có một tay đỡ bàn, chỉ sợ
nàng sớm đã ngã khuỵu.

Nàng rất sợ
rắn, từ nhỏ đã sợ, tuy chưa gặp bao giờ nhưng nghe người ta nói, một khi bị rắn
cắn sẽ bất tỉnh mười năm. Bản thân nàng chưa từng bị rắn cắn, nàng từ nhỏ đến
lớn chỉ gặp qua rắn có một lần, là một con rắn nước, sau đó sợ đến hết hồn, mẫu
thân liền ra lệnh cho hạ nhân treo ở nơi nàng ở lưu hoàng để rắn sợ mùi không
dám đến.

Có lẽ đây là
nỗi sợ trời sinh.

Một tay nàng
lục lọi bên hông, rốt cục mò ra một cái bao nhỏ, nàng luống cuống mở bao ra,
trong đựng lưu hoàng dùng để phòng trừ rắn.

Nàng dùng sức
hất chỗ bột ra, hướng về phía con rắn.

Nàng thấy rõ
tay Phượng Cô không hề động đậy, không hiểu tại sao bao lưu hoàng lại rơi trọn
vào tay hắn.

“Đưa ta!” Món
đồ hộ thân duy nhất bị cướp đi, nàng tức thì cả thân kinh hoảng, tay duỗi ra,
hướng theo tay hắn để tìm bao lưu hoàng.

Chi thấy hằn
cười khẽ một cái, trong tay khẽ di chuyển, Vãn Thanh không thể lấy được bao lưu
hoàng: “Bao này thật là hữu dụng. Được rồi, hãy đưa cho ta!”

Hắn vừa nói vừa
thu bao vải vào trong ống tay áo.

Kỳ thật nàng
biết, Phượng Cô sở dĩ biết nàng sợ rắn nên nhất định chuẩn bị bao này, Phượng
Cô là hạng thông minh, hôm đó tại xa ngựa, trong lúc vô tình phát hiện nàng có
mang theo bao lưu hoàng, hắn liền đoán nàng nhất định là người cực sợ rắn, bởi
vì lưu hoàng này là loại dược mà có đặc tính để phòng rắn, chỉ cần rắn ngửi
thấy mùi này lập tức sẽ tránh xa.

Vãn Thanh sắc
mặt xanh mét, toàn thân run lên, vừa rồi muốn lấy lại bao lưu hoàng trong tay
hắn nhưng vừa chạm vào là một thứ mềm mềm dính dính.

Không hiểu sao,
Phượng Cô trong nháy mắt đã hướng tay phải đưa lên cho nàng.

Nhìn con vật
xanh thẫm kia, mặt Vãn Thanh mất đi toàn bộ huyết sắc, trắng bệch.

“A” nàng hét
lên một tiếng, đem con vật trong tay hắn quăng đi, cả người té ngã trên mặt
đất.

Đột nhiên, cửa
bị một người dùng lực phá ra, phúc bá cùng mấy người theo vào.

Phượng Cô trên
mặt lạnh lùng: “Các ngươi làm gì ở đây?”

“Làm gì? Nhìn
là biết chuyện gì?” Phúc bá nhìn thấy Vãn Thanh té ngã trên mặt đất, vẻ mặt tái
nhợt, bộ dáng thất thần liền hướng về phía Phượng Cô lớn tiếng quát.

Hồng Thư từ
phía sau theo tới, vội vàng đỡ Vãn Thanh dậy: “Nhị phu nhân, người làm sao
vậy?”

Hồng Thư nhìn
qua liền hiểu rõ sự việc, tối hôm nay nàng có nghe Gia sai người đi bắt một con
rắn Trúc diệp thanh. Nàng lúc ấy nghe được đoán là Gia muốn đối phó với Nhị phu
nhân, chính là nàng thường ngày thấy Nhị phu nhân luôn giữ vẻ mặt tỉnh táo kiên
kịnh, không giống như loại người sợ rắn.

Không nghĩ tới
Nhị phu nhân sợ rắn như vậy, tình trạng thảm thê tới mức này.

Nàng nhẹ nhàng
giúp Vãn Thanh: “Nhị phu nhân đừng sợ.”

Phúc bá nhìn
Phượng Cô, ánh mắt lạnh nhạt: “Ngươi có thể làm như thế với nữ tử sao? Ta xem
ngươi rồi sẽ đến một ngày phải hối hận.”

Lão bá nói
xong, quay sang Hồng Thư nói: “Đỡ Nhị phu nhân, đưa người nghỉ ở hậu viện, xem
ai dám khi dễ nữa.” Lời nói phảng phát khiêu khích, cùng nổi giận.

Hồng Thư nhìn
về phía Phượng Cô, người vừa ra lệnh, trừ lão phúc ra… không ai dám ngược lại
mệnh lệnh của hắn.

Lại thấy Phượng
Cô không nói gì, lão phúc cũng không có ý nói thêm gì, nàng theo hầu Gia lâu
tất nhiên rõ ý của hắn, lúc này mới dám giúp Vãn Thanh theo lão phúc đi.

Đương nhiên,
Phượng Cô không dự định cho Vãn Thanh ngủ tại nơi này, hắn biết rõ lão phúc
đang đứng chờ sẵn ngoài cửa, chẳng qua cố tình dọa nàng một phen, hôm nay dọa
thế cũng đủ rồi, tất nhiên thả nàng đi.

Chương 36: MỘT ĐÊM KHÔNG NGỦ

Một đêm không
ngủ, suốt buổi tối, Vãn Thanh đều mở mắt thao thức, chỉ cần liếc mắt lên, liền
phảng phất thấy con rắn Trúc diệp thanh màu xanh từ từ tiến đến phía mình..

Đó là cảm giác
sợ hãi đến từ đáy lòng.

Song Nhi cũng
một đêm không ngủ đứng ở đầu giường canh giữ cho nàng, trong lòng tràn ngập sự
áy náy, nhìn về phía nàng, nhưng lại không biết nói gì.

Song Nhi tựa hồ
biết lòng của Vãn Thanh đang sợ, chỉ biết nắm tay Vãn Thanh thật chặt, như là
muốn liều thân bảo vệ Vãn Thanh.

Vãn Thanh âm
thầm cảm thấy an ủi, nàng không đến mức cô đơn, vẫn còn có người nhớ đến nàng,
quan tâm đến nàng.

Ngẩng đầu nhìn
lên, khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt trào ra, rơi xuống trải giường, tạo thành
một đóa hoa màu xanh đậm tuyệt đẹp.

Vãn Thanh thật
sự cảm động bởi tình cảm của Song Nhi.

“Tiểu thư,
chúng ta chạy trốn đi!” Song Nhi đột nhiên thốt ra một câu dọa người, dọa Vãn
Thanh giật cả mình, giương đôi mắt nhìn về phía Song Nhi, có điểm không thể tin
được, Song Nhi có thể nói ra những lời như vậy.

Sau khi nhìn
trái nhìn phải, liền che miệng Song Nhi lại: “Song Nhi, không được nói lung
tung!” Tuy nói nơi này là chỗ của lão bá, nhưng lão bá dù sao vẫn là người của
Phượng Cô... Nếu chẳng may tai vách mạch rừng, để đến tai hắn, không biết sẽ
hành hạ chủ tớ hai người bọn họ thế nào, chỉ sợ đến lúc đó, sống không được mà
muốn chết cũng chẳng xong!

Phượng Cô từ
trước đến nay nổi tiếng nhẫn tâm, nếu Song nhi bị hắn hạ thủ, Vãn Thanh thực sự
không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra.

Song Nhi kéo
tay Vãn Thanh ra, vội vàng nói: “Tiểu thư, ta không nói lung tung, người nọ tàn
bạo vô lương tâm như thế, lần này dùng rắn dọa người, lần sau sẽ như thế nào?
Rồi lần sau nữa? Song Nhi thật sự không thể trơ mắt nhìn tiểu thư cứ đi bên
cạnh hắn để chịu tổn thương!”

Thanh âm của
Song Nhi nhỏ đi rất nhiều, nhưng vẫn vô cùng kích động.

“Song Nhi đừng
lo lắng, ta không sao. Lo lắng cũng không giải quyết được vấn đề gì, vào lúc
này, chúng ta chỉ có thể đi đấy đâu hay đến đấy. Nhưng ta đáp ứng ngươi, thật
sự đến lúc chống đỡ không được, ta nhất định sẽ trốn đi, quyết không để tính
mạng mình bị nguy hiểm.”

Kỳ thật những
điều Song Nhi nói - nàng làm sao có thể chưa từng nghĩ qua, nhưng sợ hãi có bao
giờ giải quyết được vấn đề, nếu nàng chạy trốn, chỉ sợ sẽ chọc giận Phượng Cô,
khiến hắn đối phó với song thân phụ mẫu của nàng.

Nàng làm sao có
thể vì bản thân mà bất chấp an nguy của phụ mẫu?

Hơn nữa, nếu
muốn chạy trốn, lại dễ dàng như thể nói đi là đi được ngay sao? Phượng gia sản
nghiệp trải khắp thiên hạ, chắc chắn công tác tình báo cũng tốt theo.

Chỉ sợ là mặc
kệ như thế nào, nàng cũng không thể chạy trốn khỏi sự giam cầm của hắn.

Đến lúc đó, chỉ
khiến bản thân bị đày đọa nhiều hơn thôi!

Hôm nay, cũng
chỉ có thể binh tới tướng đở, nước đến đắp đê, đi từng bước từng bước một, nếu
có một cơ hội bất ngờ xuất hiện, nàng may ra mới có thể chạy trốn.

Còn cơ hội là
cái gì, nàng hôm nay cũng không nghĩ ra, nhưng nàng tin tưởng, nhất định có
biện pháp.

“Tiểu thư…”
Song nlNhi vẫn thập phần lo lắng, đôi mắt đỏ hoe nhìn Vãn Thanh chăm chú.

Vãn Thanh khẽ
cười, vỗ nhẹ tay Song Nhi, kiên định nói: “Yên tâm, tiểu thư nhà ngươi chẳng lẽ
lại là người dễ dàng bị kẻ khác khi dễ!”

Vừa nói vừa kéo
chăn, thanh âm khinh lãng mà thanh thoát: “Nhanh lên một chút nhanh lên một
chút, chỉ sợ bọn họ muốn khởi trình, nếu chậm trễ làm bọn họ đợi, không phải là
muốn chọc giận người khác sao!”

Vội vàng phân
tán sự chú ý của Song Nhi, không muốn Song Nhi tiếp tục làm rối tinh mọi việc
lên.

Dù sao Song Nhi
cũng là một tiểu cô nương đơn thuần, vừa nghe thấy khẩn cấp, vội vàng nói:
“Song Nhi giúp tiểu thư rửa mặt.” Vừa nói chạy vội đi ra ngoài.

Không ngờ câu
nói để phân tán sự chú ý của Song Nhi lại quá thiêng, thật sự đoàn người đã
chuẩn bị sẵn sàng, chỉ còn chờ Vãn Thanh.

Phượng Cô đứng
ở trước đoàn người, chưa lên xe, Vãn Thanh không thèm liếc mắt qua hắn dù chỉ
một cái, vội vàng đi về phía xe ngựa của mình.

Nhưng lại bị
Phượng Cô cầm tay giật lại.

Cơn đau truyền
đến từ cổ tay, Vãn Thanh nhìn hắn, chịu đựng cơn đau, nhẹ nhàng hỏi: “Gia có
chuyện gì sao?”

Phượng Cô dùng
ánh mắt lãnh liệt nhìn Vãn Thanh: “Làm cho cả đoàn xe ở chỗ này chờ ngươi đến
bây giờ, ngươi còn dám hỏi có chuyện gì sao?!”

“Gia cũng chưa
từng nói mấy giờ sẽ khởi trình, cho nên Vãn Thanh thức dậy chậm một chút.” Nàng
lả lướt nói, dùng lí lẽ đáp lại. Nhưng nói xong lại cảm giác được không nên,
hắn không nói thời gian khởi trình, rồi lại khởi trình sớm như vậy, nhất định
là có mục đích. Nhất định muốn làm khó nàng.

Nàng lại không
nhận ra mà sa vào bẫy của hắn, hết lần này tới lần khác biết hắn đào hố vẫn
nhảy vào chờ chết.

Hơn nữa hắn vốn
là người cao ngạo, nhất định không chịu được kẻ khác đối đầu như thế. Nàng vẫn
còn như thế đối mặt với hắn, chỉ sợ hắn sẽ không dễ dàng buông tha nàng.

Không ngoài dự
đoán, mặt hắn biến sắc, ánh mắt ngay lập tức tối sầm lại, tay duỗi ra, vặn
người nàng: “Tới trễ còn dám nhiều lời, lá gan quả nhiên là càng lúc càng lớn,
xem ra, tối hôm qua cảnh cáo ngươi còn chưa đủ? Trừng phạt như vậy có phải còn
quá nhẹ không?!”

Nghe đến tối
hôm qua, mặt Vãn Thanh trở nên trắng bệch, một nỗi sợ hãi dâng lên.

Nhưng không
muốn ở trước mặt hắn yếu thế nhận thua, cắn chặt hàm răng, Vãn Thanh kiên trì
nhìn hắn, không nháy mắt một lần, sau đó từ từ nói rành mạch: “Gia, thiếp thân
nói tất cả đều là lời nói thật, hoàn toàn không phải nói dối!” Nói đến hai chữ
nói dối, nàng nhấn mạnh.

Phượng Cô nghe
xong lời của nàng, giận phát điên, chưa có ai dám dùng thái độ này nói với hắn,
lại còn dùng lời lẽ kiểu đấy. Nữ nhân này, xem ra là càng lúc càng lớn mật!

Đúng là xem
thường nàng, cứ tưởng nàng chỉ là một nữ tử nhát gan, đột nhiên phát hiện, nàng
lại là kẻ to gan lớn mật, ngay cả quyền uy của hắn cũng dám khiêu khích!

Thêm lực vặn cổ
tay Vãn Thanh, Phượng Cô kéo nàng lại gần.

Rồi sau đó đột
nhiên cười một nụ cười tuyệt mỹ, cũng tà ác vạn phần: “Không nghĩ tới, ta lại
cưới được một thê tử giỏi như vậy!”

Nói xong tay
lại thêm lực lên cổ tay Vãn Thanh.

Vãn Thanh chỉ
cảm thấy cổ tay muốn gãy nát, vẫn cố nén không kêu dù chỉ một tiếng, chỉ dùng
ánh mắt quật cường nhìn lại hắn.

Lão phúc không
chịu được, chạy đến giải vây.

Phượng Cô đột
nhiên đổi nét mặt, tay buông lỏng ra, rồi sau đó cười ha ha, xoay người lên xe
ngựa.

Trước khi lên
xe, không quên ném lại một câu: “Ta ít khi nắm tay nữ nhân, chỉ muốn nắm thêm
một chút thôi! Thật muốn nắm thêm chút nữa.”

Rồi sau đó nhảy
lên xe ngựa, thanh âm nghênh ngang: “Khởi trình!”

Vãn Thanh chỉ
cảm thấy toàn thân trở lạnh.

Hắn tuy đã đi,
nhưng khí tức thô bạo của hắn dường như vẫn lẩn quất quanh đây, khiến nàng
không thở được.

Song Nhi chạy
vội tới, mắt rưng rưng, lôi kéo tay nàng: “Tiểu thư… ” một tiếng vừa thốt ra,
đành bỏ dở câu nói.

Vãn Thanh cười
nhạt một tiếng, nhẹ nhàng lau nước mắt của Song Nhi: “Đừng khóc, chỉ có ba
tháng thôi, đến lúc đó chúng ta có thể gặp mặt rồi.”

“Nhưng... ”
Song Nhi hai mắt sợ hãi, vừa nói, vừa sợ hãi nhìn về phía Phượng Cô.

Vãn Thanh biết
nàng lo lắng Phượng Cô, vì vậy khẽ nắm tay Song Nhi nói thầm bên tai: “Ta nhất
định sẽ không để bản thân gặp nguy hiểm.”

Nói xong buông
tay Song Nhi, quay sang chào tạm biệt phúc bá, rồi bước lên xe ngựa.

Chương 37: NHÌN VỚI CẶP MẮT KHÁC XƯA CHI PHÁ TRẬN

Đang đi, xe
ngựa đột nhiên dừng lại.

“Hồng Thư, tại
sao lại dừng lại?” Vãn Thanh cảm thấy vô cùng kỳ quái, vì vậy nhìn về phía Hồng
Thư, thấy vẻ mặt Hồng Thư cực kỳ nghiêm trọng, nhưng lại như kiểu chuyện này
thường xuyên xảy ra.

“Nhị phu nhân,
hình như chúng ta gặp phiền phức.” Hồng Thư nói. Rồi sau đó nhấc màn che, nhìn
ra ngoài.

Vãn Thanh nhìn
theo phía màn che nhấc lên, thấy trước đoàn xe, một đám hắc y nhân bịt mặt vây
quanh, đếm qua có khoảng hai mươi, ba mươi người, hơn nữa mỗi người đều không
đơn giản, ánh mắt tỉnh táo mà tràn ngập sát ý, làm cả không khí xung quang cũng
đầy sát khí theo.

Vãn Thanh chưa
bao giờ gặp qua cảnh tượng giằng co như vậy, đương nhiên có chút sợ hãi.

Hồng Thư vén
màn xuống xe, quay đầu nói với Vãn Thanh: “Nhị phu nhân, những kẻ này chắc chắn
có ý đồ không tốt, hơn nữa xem ra võ công cũng không tệ, nhiều khả năng một lát
nữa sẽ hỗn loạn, nhưng Hồng Thư sẽ ở trên xe bảo vệ người, nếu một lát nữa thật
sự không khống chế được bọn chúng, người nhất định không được đi ra ngoài, chỉ
được ở trong xe.”

“Ân.” Vãn
Thanh ôm một thanh kiếm. Nàng đi ra ngoài cũng không có khả năng cứu được ai,
hơn nữa còn làm vướng chân vướng tay người khác, điểm này, nàng hiểu rõ.

Nhưng nhìn
ánh mắt của Hồng Thư, chỉ sợ những kẻ này không phải là loại dễ đối phó.

“Ngươi phải
hết sức cẩn thận.” Nàng dặn dò nói.

“Ta nhớ rồi,
Nhị phu nhân!” Hồng Thư quay đầu lại, cảm thấy vô cùng an ủi, nàng vốn xuất
thân nghèo túng, mãi đến gặp gỡ Gia, mới thoát khỏi kiếp sống ăn nhờ ở đậu.

Nhưng cho
tới bây giờ, vẫn chưa có ai đối đãi với nàng như một con người đích thực (tức là luôn xem như nô tỳ, kẻ dưới),
cũng không có người nào quan tâm nàng, chân chính quan tâm đến an nguy của
nàng. Mặc dù hiện tại nàng là thiếp thân tỳ nữ của Gia, cũng coi là có chút
thân phận.

Nhưng, có
mấy người thật tâm đối đãi với nàng chứ?

Cho đến hôm
nay, nàng cũng chỉ thấy có Nhị phu nhân dùng thái độ đấy để đối đãi với một nô
tỳ. Có đôi khi, nàng rất hâm mộ Song Nhi, bởi vì, đều là nô tỳ, nhưng nàng
không thể giống như Song Nhi, có chủ nhân yêu thương như vậy.

“Làm sao
vậy?” Vãn Thanh thấy Hồng Thư sắc mặt đột nhiên có chút đau thương, liền hỏi.

Hồng Thư lắc
đầu: “Không có việc gì.”

Rồi sau đó
đi ra cửa xe, xem xét tình huống bên ngoài.

Lúc này, thị
vệ đã giao chiến cùng bọn thích khách, tình hình tuy có chút hỗn loạn, nhưng
xem ra vẫn khống chế được, bởi vì, tứ tỳ nữ cùng Sâm tổng quản chưa có tham
chiến, vẫn đang đứng một bên nhìn.

Đại khái là
diễn viên chính vẫn chưa lên sân khấu.

Chính vì
nghĩ như vậy, đội hình thích khách liền biến đổi, bày ra một thế trận rất quen
thuộc, tất cả thích khách vây thành hình tròn quay lưng vào trong, hơn nữa là
hai vòng tròn.

Rồi sau đó
hai mươi mấy người thích khách chuyển động, càng chuyển càng nhanh, càng chuyển
càng nhanh, rồi sau đó hình thành một mảnh màu đen, giống như vòi rồng.

Vãn Thanh
biết, đây là một loại thế trận, yêu cầu chính là mọi người phải phối hợp ăn ý,
nếu thật sự phối hợp tốt, hai mươi mấy người này ít nhất cũng có thể phát ra uy
lực của trăm người.

Nhất thời có
thể tăng sức mạnh tấn công.

Kỳ thật đối
với trận pháp, Vãn Thanh trước kia từng có chút nghiên cứu. Bởi vì khi đó trong
thư phòng trùng hợp lại có sách về binh pháp. Lúc ấy chỉ cảm thấy vô cùng thần
kì, chỉ là một thế trận, nếu làm tốt, lại có thể phát huy uy lực gấp mười.

Vì vậy có
một thời gian ngắn Vãn Thanh vô cùng say mê nghiên cứu binh pháp thế trận, cho
nên dễ dàng nhìn ra đây là Toàn Phong Trận, một loại thế trận lợi dụng tốc độ xoay
tròn mà đả thương đối phương đồng thời bảo vệ bản thân.

Lúc này chân
chính nhìn thấy Toàn Phong Trận, Vãn Thanh thấy xúc động vô cùng, uy lực của
nó, so với tưởng tượng của nàng thì lớn hơn rất nhiều.

Có một thị
vệ tiến về phía trước, còn chưa đến gần Toàn Phong Trận, trong trận đột nhiên
lóe lên ánh đao, tay của thị vệ đã đứt lìa, máu tươi chảy ròng ròng, Vãn Thanh
thấy vậy liền lấy tay bịt miệng cho khỏi nôn.

Cánh tay đứa
lìa chảy máu ròng ròng, làm cho ai nhìn thấy cũng phải sững sờ.

Hồng Thư
nghĩ Vãn Thanh không khỏe, định hạ màn xe, lại bị Vãn Thanh ngăn cản: “Không có
việc gì, ta chịu đựng được. Không đến mức sợ hãi không phán đoán được gì.”

“Nhị phu
nhân không cần lo lắng, tặc nhân dù lợi hại đến đâu, còn có Gia ở đây, chỉ cần
Gia tham chiến, những kẻ này nhất định không thể sống sót!” Hồng Thư vô cùng tự
tin nói.

Nếu không
phải Phượng Cô thật là vô cùng lợi hại, nhất định Hồng Thư cùng ba nha hoàn kia
không trung thành như thế, tôn sùng hắn như một thiên thần.

Đúng lúc
này, Sâm tổng quản đứng dậy, gương mặt vẫn luôn trong trẻo lạnh lùng mà nghiêm
túc, đứng ở đàng kia, giống như cá hắc bánh mì công (không biết cái gì luôn).

“Lui ra!”
Hắn quát. Dẫn hai người Hoàng Kỳ, Lục Cầm hướng về phía Toàn Phong Trận.

Rồi sau đó
rút từ sau lưng ra một cái roi, hung hăng vung về phía trước, văng ra mùi vị
của thuốc phiện sống, rồi sau đó hướng tới Toàn Phong Trận mà vung roi, roi như
con rắn mềm mại uyển chuyển, nhưng vừa đến trước Toàn Phong Trận liền trở nên
thẳng tắp.

Vung roi một
hồi, đến lúc thu về, trên roi đọng từng giọt máu như chuỗi hạt trân châu màu
đỏ.

Sâm tổng
quản này thật là lợi hại, ngày thường không hề lộ ra chút công phu, nhưng thế
mới là loại người chân chính lợi hại, bất động thanh sắc, lúc thật cần thiết
mới bộc lộ bản lĩnh.

Ra tay nhẫn
tâm vô tình, tuyệt!

Một chiêu
này xuất ra vô cùng nhanh, khiến địch nhân hoàn toàn không ngờ được.

Hơn nữa hắn
cũng không cho địch nhân cơ hội nghỉ ngơi, từng roi một vung tới, vô cùng nhanh
nhẹn sắc bén, tốc độ quả là kinh người.

Chỉ chốc
lát, hắn đã lướt qua Toàn Phong Trận được một vòng.

Nhưng đối
phương tỏ ra là những kẻ được huấn luyện tốt, hơn nữa trận pháp này chỉ sợ đã
thực hành trăm ngàn lần, động tác vẫn vô cùng ăn ý thuần thục.

Một chiêu bị
đắc thủ, liền phòng thủ vô cùng nghiêm ngặt.

Về phía Sâm
tổng quản, trở nên thận trọng, chỉ thủ chứ không công nữa.

Hồng Thư
càng xem càng lo lắng, các nàng vẫn chưa bao giờ gặp qua chuyện như vậy, từ
trước đến giờ, chỉ cần Sâm tổng quản ra tay, địch nhân lập tức thua trắng.

Nhưng với
cục diện này, nhìn thế nào cũng không ra Sâm tổng quản đang chiếm được bất cứ
ưu thế gì.

Vãn Thanh
thấy vậy tỉ mỉ quan sát, để đối phó với Toàn Phong Trận, không thể chỉ với võ
công lợi hại là có thể nắm chắc phần thắng, Sâm tổng quản này, mặc dù thoạt
nhìn ra chiêu vô cùng tàn nhẫn, nhưng chỉ cần đối phương phối hợp ăn ý trăm
người như một, phòng thủ thích đáng, hắn căn bản là không thể chiếm được dù chỉ
là nửa phần ưu thế.

Nếu cứ đánh
như vậy, chỉ sợ không phân thắng bại.

Kỳ thật, đối
với Toàn Phong Trận, nói dễ phá thì không phải, nói khó phá cũng không hẳn, bởi
vì trận pháp nào cũng vậy, trăm chỗ chặt chẽ tất có một chỗ sơ hở.

Toàn Phong
Trận, chú trọng cả thủ lẫn công, sơ hở duy nhất, là ở đỉnh đầu, hai người bọn
họ đứng quay lưng vào nhau, một trước một sau, một chắn xa một chắn gần, chính
là để không cho đối thủ có cơ hội nghỉ ngơi.

Nhưng bọn họ
chỉ có thể phòng thủ phía trước, hoàn toàn bỏ quên đỉnh đầu.

Vì vậy Vãn
Thanh nhẹ nhàng lôi Hồng Thư: “Trong lúc ngươi nhảy, có thể chống ngược người (trồng cây chuối) không?”

Hồng Thư
nhìn về phía Vãn Thanh, đáp: “Đương nhiên là có thể.”

Vãn Thanh
nghe xong cười một tiếng: “Muốn phá trận này rất đơn giản, chỉ cần phi thân
chống ngược người (trồng cây chuối),
tự nhiên có thể phá trận.”

Hồng Thư
nghe xong Vãn Thanh nói, hướng về hắc y nhân, lập tức nhìn ra chỗ sơ hở đỉnh
đầu.

Hồng Thư
liền cười một tiếng, đáp: “Nhị phu nhân thật là lợi hại.”

Rồi sau đó
phi thân một cái, như một con phượng hoàng lửa, nhảy thẳng về phía đám hắc y
nhân. Hồng Thư chống ngược người, hắc y nhân như tổ ong bị gió thổi tung.

Vừa mở mắt
ra, liền có không ít kẻ bị thương.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.