Nương tử, vi phu bị ngươi bắt nạt - Chương 019 + 020

Chương 19. Ngươi cho ta là kẻ ngốc sao?

Nhan Lăng cùng
Nhan Xảo còn đang lo lắng chuyện Nhan Hướng Thái đánh Long Trác Việt mà rước họa
vào thân, nay lại nghe Nhan Hướng Thái nói vậy, cả hai thở phào nhẹ nhõm.

“Nhị muội, phụ
thân tốt xấu gì cũng là nhị thúc của muội, muội không phân biệt trái phải chẳng
lẽ là muốn vu khống phụ thân ta bất nghĩa sao? Nói thế nào thì phụ thân cũng ngậm
đắng nuốt cay nuôi muội khôn lớn, đối đãi với muội cũng không tệ. Nhan gia như
thế nào lại nuôi ra một nữ nhi bất hiếu như vậy, thật sự khiến chúng ta thất vọng
rồi!” Nhan Lăng ra vẻ chính nghĩa nói, ép cho Nhan Noãn Noãn tội bất hiếu, bất
nghĩa.

Ngậm đắng nuốt
cay? Ta phi, những lời như vậy mà các ngươi cũng thể nói ra sao? Quả nhiên là
đám người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch vô liêm sỉ mà!

Nhan Xảo không
bỏ qua cơ hội, châm chọc nói: “Nuôi súc sinh, súc sinh còn biết báo ân chủ, xem
ra Nhan gia chúng ta nuôi nàng ta vô nghĩa rồi!”

Quả thực còn
không bằng loài súc sinh!

Nhan Noãn Noãn
nghiến răng nghiến lợi. Nàng đột nhiên cảm nhận được ống tay áo của mình khẽ
lay động, quay đầu nhìn lại thì thấy Long Trác Việt rưng rưng, vẻ điềm đạm đáng
yêu nhìn nàng nói: “Noãn Noãn, người ta sợ, chúng ta đi thôi!” Thanh âm nghẹn
ngào mang theo ủy khuất thỉnh thoảng lại liếc nhìn Nhan Hướng Thái, nơm nớp lo
sợ.

Nhan Noãn Noãn
trừng mắt nhìn Long Trác Việt, chỉ hận rèn sát không thành thép, đáy lòng không
khỏi rít gào: Làm sao có thể quên chuyện này chứ? Nhưng là nàng còn chưa kịp
lên tiếng thì đã bị một lực đạo kéo đi ra ngoài.

“Uy uy uy,
ngươi làm gì mà lôi kéo ta?” Nàng còn chưa có tính sổ với bọn chúng, Nhan Hướng
Thái tưởng nói một câu không ai nhìn thấy là xong chuyện sao? Nhan Noãn Noãn
nàng dễ dàng để người ta khi dễ vậy sao?

“Noãn Noãn,
nàng đấu không lại hắn đâu, hảo hán không chịu thiệt trước mắt!” Long Trác Việt
hai mắt đẫm lệ nhìn Nhan Noãn Noãn nói, bước chân càng lúc càng trở nên nhanh
hơn hẳn.

Nhan Noãn Noãn
giật mình sửng sốt một lúc, suy tư về điều Long Trác Việt mới nói, lửa giận
trong lòng cũng dần dần lắng xuống. Tuy lời nói này của Long Trác Việt chính là
đề cao Nhan Hướng Thái, hạ thấp bản thân mình, bất quá nàng cũng phải thừa nhận
sự thật là mình không đấu lại Nhan Hướng Thái, nếu còn cố chấp thì chỉ thiệt
thân mà thôi.

Đúng vậy! Hảo
hán không chịu thiệt trước mắt! Không nghĩ tới Long Trác Việt còn biết nói cả
câu này. Bất quá thì nàng chỉ biết câu, quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.
Nhan Hướng Thái mắc nợ thân thể này cũng chính là mắc nợ nàng, nếu bỏ qua cho hắn
thì Nhan Noãn Noãn nàng không còn xứng gọi là Nhan Noãn Noãn nữa.

Chuyện quan trọng
là khối thân thể này không hiểu vì lý do gì mà không thể nào luyện võ được,
thông qua trí nhớ của chủ nhân trước kia, Nhan Noãn Noãn thấy nàng ta đã rất
nhiều lần cố gắng nhưng không cách nào thành công. Người trong Nhan gia ai cũng
có thể luyện võ, chỉ riêng nàng ta là không thể, đây chính là một trong những
lí do khiến nàng ta bị mọi người coi là phế vật.

Nhan Noãn Noãn
trước kia không được không có nghĩa là Nhan Noãn Noãn nàng cũng không được.
Nàng không tin cái gì gọi là trời sinh không thích hợp hay cái gì gọi là không
thể được.

Đôi mắt đẹp của
Nhan Noãn Noãn toát ra vẻ kiên định, cả người giống như đang tỏa sáng, dung
nhan tuyệt mĩ chói mắt mà chính bản thân nàng cũng không hề nhận ra. Nhan Noãn
Noãn cực kỳ tự tin, toàn thân toát ra một sức hút trí mạng, chỉ cần một cái liếc
nhìn của nàng lúc này thôi cũng đủ khiến người khác không thể rời đi được.

Dựa theo tập tục
của Thương Nam
quốc, vợ chồng mới cưới về nhà cha mẹ đều phải ngủ lại một đêm. Nhan Noãn Noãn
dựa theo trí nhớ để tìm đường về viện của mình. Không biết đi qua bao nhiêu
khúc quanh, vòng vo một lúc lâu mới dừng lại ở một khu vực khá vắng người. Nhan
Noãn Noãn liếc nhìn khoảng sân cùng gian phòng cũ nát trước mặt, ngay cả biển
viện cũng lung lay như thể chỉ cần một cơn gió mạnh hơn hiện tại một chút là có
thể cuốn văng đi.

Thanh viện?
Theo nàng thấy thì nơi này nên đổi tên là Thê lương viện đi thì hơn. Thật sự
quá hoang vắng.

Trên đường tới
đây, nàng thấy gian nhà ở của hạ nhân thậm chí còn tốt hơn chỗ này mấy lần.
Thanh viện này nằm trong góc khuất phía tây bắc của Hầu phủ, nếu không phải là
người trong phủ thì sẽ không thể nào biết được trong Vũ Dương hầu phủ xa hoa
này lại có một nơi rách nát đến vậy. Đường đường Nhan đại tiểu thư, con của trưởng
nam Nhan gia không ngờ lại lớn lên trong chốn tồi tàn này. Nhan Hướng Thái này
quả nhiên đối với nàng thật sự rất ‘chiếu cố’.

Nhan Noãn Noãn
mím môi đẩy cửa viện bước vào, tuy bên trong có rách nát nhưng cũng không đến nỗi
lộn xộn, cũng không thấy cảnh cỏ dại mọc đầy sân. Ngày trước Nhan Noãn Noãn
chưa xuất giá cũng không có lấy một tỳ nữ bên người, mọi việc đều phải tự mình
lo làm nấy.

Mỗi bước đi,
trí nhớ của Nhan Noãn Noãn lại được khắc sâu thêm một phần. Nhan Noãn Noãn trước
kia nhát gan, yếu đuối nên rất ít khi ra khỏi Thanh viện, nhưng là mấy kẻ mang
danh thiếu gia, tiểu thư kia cứ lúc nào rảnh rỗi, nhàm chán là lại thích chạy tới
đây khi dễ nàng, tâm tình các nàng tốt thì còn đỡ, nếu tâm tình các nàng không
tốt thì Nhan Noãn Noãn thật sự thê thảm.

Ngực đột nhiên
truyền đến một cơn đau đớn, Nhan Noãn Noãn vòng tay ôm lấy ngực mình, đôi môi hồng
khẽ nhếch thành nụ cười lạnh. Nhan Noãn Noãn, ngươi cũng thống hận bọn họ sao?
Thống hận bọn họ khi dễ ngươi, thống hận bọn họ chà đạp lòng tự tôn của ngươi?
Những gì người trong phủ này làm đối với ngươi, ta nhất định sẽ ghi tạc trong
lòng, một ngày nào đó ta nhất định sẽ bắt bọn họ trả lại cho ngươi gấp trăm
ngàn lần.

Nhan Noãn Noãn
đẩy cửa bước vào, trước mặt nàng là một gian phòng giản dị, bên ngoài là phòng
khách, bên trong là phòng ngủ, toàn bộ đám đồ đạc cũ kỹ phủ một tầng bụi mỏng,
một cái bàn dài gẫy một chân ở chính giữa phòng lung lay theo gió.

Trước kia nàng
thấy Hiền vương phủ vừa nhỏ vừa cũ, hôm nay so với Thanh viện này thì xem ra vẫn
được coi là thiên đường chán!

Nhan Noãn Noãn
đang cảm thán trong lòng thì phía sau đột nhiên truyền tới tiếng khóc thất
thanh, không chút báo trước ập thẳng vào tai nàng. Nhan Noãn Noãn đang muốn đưa
tay ngoáy lỗ tai thì một vật to lớn đã bổ nhào vào nàng.

“Ô ô ô... Noãn
Noãn, đau chết người ta rồi, ô ô ô…”

Nhan Noãn Noãn
bị tiếng than khóc của Long Trác Việt kéo ra khỏi dòng suy tưởng, nàng nhìn chằm
chằm hai cánh tay đang ôm lấy cổ mình rồi lại nhìn Long Trác Việt đang ghé vào
cổ nàng khóc đến thương tâm, khóe miệng không nhịn được run rẩy.

“Vương gia,
chuyện cũng đã qua cả nửa canh giờ rồi mà bây giờ người mới khóc kêu đau, phản ứng
cũng thật chậm đi!” Nhan Noãn Noãn lúc đó thấy hắn cố gắng nhịn khóc còn tưởng
hắn thật sự có bản lĩnh đi, nàng quả nhiên đã đánh giá hắn quá cao rồi.

“Híc!” Long
Trác Việt khịt khịt mũi, nũng nịu lúc lắc đầu trên vai Nhan Noãn Noãn, thanh âm
oán giận nói: “Noãn Noãn, chỗ này không có người ngoài!” Có thể không cần kêu hắn
là Vương gia.

Oán giận qua
đi, Long Trác Việt từ trên vai Nhan Noãn Noãn ngẩng đầu lên, đôi mắt sau khi
khóc như được bao trùm bởi một màn sương mỏng nhìn Nhan Noãn Noãn chăm chú, nức
nở nói tiếp: “Lão già đấy cũng không phải muốn tát ta, là ta tự nhiên chạy lại,
ta tự làm tự chịu, nếu mà ta khóc trước mặt hắn thì còn gì mặt mũi nữa, nàng
cho ta là kẻ ngốc sao?” Cho dù có đau hơn nữa thì ta cũng nhất quyết không khóc
trước mặt lão ta. Long Trác Việt nói rồi lại tiếp tục gục đầu trên vai Nhan
Noãn Noãn khóc lóc.

Khóe miệng
Nhan Noãn Noãn giật giật, đôi mắt đẹp khẽ nheo lại nhìn Long Trác Việt khóc lóc
trên vai nàng không ngừng kêu đau mà không kìm được xúc động muốn bóp chết hắn,
đại ca, nếu ngài không ngốc thì ai mới là người ngốc đây?

Một ngốc tử cứ
nhiên lại dùng thái độ đó chất vấn người khác: Nàng cho ta là kẻ ngốc sao?
Thiên a, chẳng lẽ thế thái nhân tình thay đổi hết rồi sao?

~.~

Chương 20. Thật thần kỳ nha!

Trong đại sảnh,
Nhan Hướng Thái giận dữ ngồi ở vị trí chủ nhà, không chút lo lắng về chuyện
đánh nhầm Hiền vương gia khi nãy mà ngược lại vô cùng bất mãn vì chuyện Nhan
Noãn Noãn chọc Tư Đồ Tử Ngôn nổi giận bỏ về.

Biểu hiện của
Nhan Noãn Noãn hôm nay khiến Nhan Hướng Thái nghi hoặc trong lòng, đây chính là
Nhan Noãn Noãn nhu nhược đó sao?

Trước kia gặp
phải những tình huống như vừa rồi, nàng ta không phải nhún nhường vì lợi ích
toàn cục thì cũng nhu nhược không dám lên tiếng, không có khả năng có những
hành động phản kháng như hôm nay được. Ngôn ngữ châm chọc không tính, nàng ta lại
dám to gan viết cả hưu thư trước mặt bao nhiêu người, nếu đổi lại là những
thiên kim tiểu thư nhà quan khác cũng chưa chắc dám làm ra những chuyện như vậy.
Không phải trước giờ nàng ta đều ở trong Thanh viện không bước ra ngoài sao,
không nha hoàn hầu hạ, ai dạy nàng ta viết chữ?

Nhan Lăng cùng
Nhan Xảo nghiêm chỉnh ngồi một bên vẫn chưa rời đi, đừng nói Nhan Hướng Thái
nghi ngờ mà đến các nàng cũng không thể hiểu nổi hành động hôm nay của Nhan
Noãn Noãn, chẳng lẽ nàng ta bị quỷ ám?

Nhan Lăng cùng
Nhan Xảo thấy Nhan Hướng Thái muốn gọi Nhan Song Song đến thì cũng cố nán lại
tìm hiểu sự tình. Nhan Noãn Noãn kiêu ngạo khiến cho các nàng thật sự khó chịu
trong lòng, bất quá, nghĩ tới chuyện nàng ta cùng Tư Đồ Tử Ngôn không còn bất cứ
quan hệ gì, tâm tình các nàng lại khá hơn đôi chút. Mọi chuyện như vậy nghĩa là
các nàng vẫn có cơ hội trở thành Tư Đồ đại thiếu phu nhân.

Tuy rằng không
phải là hoàng thân quốc thích gì nhưng cũng là đại thiếu phu nhân của một trong
bốn gia tộc lớn nhất Thương Nam
quốc, có biết bao nhiêu thiên kim tiểu thư danh môn muốn được gả vào đó chứ.

Nhan Lăng nghĩ
lại những chuyện vừa rồi mà không kìm được kích động, nghĩ tới Tư Đồ Tử Ngôn tuấn
mỹ hơn người mà trong lòng như nở hoa, tim không ngừng loạn nhịp. Nàng đường đường
là con của chính thất người thừa kế Vũ Dương hầu, thân phận cùng với Tư Đồ Tử
Ngôn quả thật rất xứng đôi.

Nhan Lăng cao
ngạo liếc nhìn Nhan Xảo, nàng làm sao nhìn không ra tâm tư nàng ta chứ, một nữ
nhi của thứ thiếp, thân phận thấp hèn mà cũng muốn vọng tưởng muốn làm đại thiếu
phu nhân của gia tộc lớn nhất cả nước sao? Thật là tự rước nhục vào thân!

Nhan Song Song
cùng Vũ Dương hầu phủ Triệu tổng quản rất nhanh xuất hiện trong đại sảnh.

“Hầu gia, Nhan
Song Song đã đến ạ!” Triệu tổng quản dừng lại ở giữa đại sảnh, cung kính cúi
người trước Nhan Hướng Thái nói. Nhưng là thời điểm hắn nhắc tới Nhan Song
Song, ngữ khí lại toàn là khinh thường cùng lãnh đạm.

Nhan Hướng
Thái thản nhiên liếc Nhan Song Song một cái rồi quay sang nói với Triệu tổng quản:
“Được rồi, ngươi lui ra đi!”

“Dạ, nô tài
cáo lui!” Triệu tổng quản cúi người nói rồi nhanh chóng lui ra ngoài.

Nhan Song Song
quì trên mặt đất, hướng tới Nhan Hướng Thái dập đầu hành lễ: “Nô tỳ thỉnh an Hầu
gia!” Trên gương mặt trắng nõn in rõ dấu vết bàn tay, má bên đó cũng bắt đầu
sưng lên. Nhan Song Song không dám ngẩng đầu, dè dặt quì dưới đại sảnh.

“Hai con cũng
lui xuống đi!” Nhan Hướng Thái nhìn Nhan Song Song rồi lại nhìn về hai nữ nhi của
mình, không chút cưng chiều nói.

Nhan Lăng cùng
Nhan Xảo mặc dù không vui nhưng nhìn thấy thần thái ngưng trọng của Nhan Hướng
Thái, cũng không dám nói nhiều, ngoan ngoãn đứng dậy hành lễ với ông ta rồi
cũng rời đi.

Nhan Xảo là
người rất biết nhìn mặt người mà sống, lúc rời đi còn không quên đóng của đại sảnh
lại, một đứa con hiểu chuyện như vậy thật sự khiến Nhan Hướng Thái hài lòng.

Cửa lớn vừa
đóng lại, cả đại sảnh chìm trong không khí quỉ dị mà không kém phần áp bức.

Nhan Song Song
vẫn cúi đầu quì dưới đại sảnh, im lặng đợi Nhan Hướng Thái lên tiếng.

“Trên đường
đưa dâu có chuyện gì khác thường xảy ra không?” Trước khi Nhan Noãn Noãn lên kiệu
hoa ông ta không cảm thấy nàng ta có gì khác thường cả, mới có ba ngày không gặp,
nàng ta giống như đã biến thành một người hoàn toàn khác, xa lạ đến nỗi khiến
cho Nhan Hướng Thái hoài nghi không biết trên đường đưa dâu có bị tráo người
không nữa.

“Hồi bẩm Hầu
gia, đội ngũ đưa dâu từ Hầu phủ đến Hiền vương phủ rất thuận lợi, mặc dù Hiền
vương gia chậm chạp đá kiệu hoa nhưng nhìn chung là không có bất cứ chuyện gì bất
thường cả ạ!” Nhan Song Song cúi thấp đầu nói.

Nhan Hướng
Thái nhíu mày, tiếp tục hỏi: “Ở Hiền vương phủ ba ngày qua, Nhan Noãn Noãn có gặp
phải chuyện gì kỳ quái không?”

“Thưa Hầu gia,
hạ nhân trong Vương phủ đều không xem Vương gia là chủ tử, tự nhiên cũng không
xem Vương phi là chủ của mình. Trong phủ từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều do Lưu
tổng quản chấp quản, Vương phi chỉ phụ trách những vấn đề liên quan tới cuộc sống
hàng ngày của Vương gia. Trừ bỏ hôm tiến cung thỉnh an Thái hậu thì Vương phi vẫn
chưa ra khỏi phủ, cũng không có chuyện gì khác lạ phát sinh cả!”

Nhan Song Song
đem tất cả những chuyện trong Vương phủ bẩm báo một lượt cho Nhan Hướng Thái,
sâu trong đôi mắt hạnh xinh đẹp xẹt qua tia chua xót. Trong mắt Nhan Hướng
Thái, nàng đến tột cùng có địa vị như thế nào? Bởi vì mẫu thân nàng vừa sinh
nàng xong thì bỏ trốn theo nam nhân khác mà nàng phải chịu oán hận của ông suốt
mười mấy năm trời sao?

Vũ Dương hầu
phủ ngũ tiểu thư? Danh vị này mới khiến người ta hâm mộ làm sao, cái chính là
nàng vô phúc, trong Vũ Dương hầu phủ này làm gì có ai xem nàng là ngũ tiểu thư
chứ? Nàng từ nhỏ cũng chỉ được xem là một tỳ nữ hèn mọn, không một ai trong phủ
nguyện ý nhắc tới thân phận của nàng, dần dần, ngay cả nàng cũng sắp quên mất
mình cũng là nữ nhi của Nhan Hướng Thái rồi.

Nhan Hướng
Thái nghe Nhan Song Song nói vậy, đôi lông mày rậm ngày càng nhíu chặt. Nếu tất
cả mọi chuyện đều bình thường thì vì lẽ gì mà biểu hiện của Nhan Noãn Noãn hôm
nay lại khác thường như vậy?

“Ngươi chắc chắn
là không bỏ sót điều gì chứ?” Nhan Hướng Thái nghĩ ngợi một lúc, vẫn không thôi
nghi hoặc hỏi.

“Nô tỳ xác định!”
Nhan Song Song nói, mặc dù nàng ta cũng không hiểu vì sao Vương phi mà nàng
theo hầu lại quá khác biệt với những lời đồn nhưng không có chuyện gì xảy ra là
không có chuyện gì xảy ra, nàng có muốn bịa cũng không có căn cứ để bịa.

Nhan Hướng
Thái chống cằm trầm tư, đôi mắt ưng lóe ra tia sắc bén, lẩm bẩm nói: “Hay là xú
nha đầu kia nghĩ mình nay đã là Hiền vương phi mà kiêu ngạo, không coi ai ra
gì?”

Nhan Hướng
Thái suy qua nghĩ lại biểu hiện của Nhan Noãn Noãn, thấy khả năng này là cao nhất,
gật mạnh đầu khẳng định suy nghĩ của chính mình, nghi vấn trong lòng được giải
đáp, tâm tình cũng trở nên thoải mái hơn hẳn.

Nhan Hướng
Thái đưa mắt nhìn Nhan Song Song vẫn đang quì trên đất, bạc môi khẽ nhếch lên,
vừa nhìn thấy gương mặt thanh tú trước mặt là hắn lại nghĩ ngay tới nữ nhân
kia, thật không ngờ nàng ta lại dám phản bội hắn bỏ trốn theo nam nhân khác. Là
một người đàn ông, không ai có thể chịu đựng được chuyện mình bị đội nón xanh,
nữ nhi này nhắc nhở ông ta chuyện thân mẫu nàng đã khiến ông chịu nhục nhã như
thế nào trong quá khứ.

Nếu không phải
thế lực Vũ Dương hầu phủ mạnh, nhanh chóng ngăn chặn dư luận thì sợ là cả kinh
thành này đến nay vẫn còn cười nhạo ông ta. Nhan Hướng Thái lấy từ ống tay áo
ra một bao giấy màu vàng ném tới trước mặt Nhan Song Song…

Tiếng khóc
than của Long Trác Việt vang vọng khắp Thanh viện, Nhan Noãn Noãn cũng không biết
hắn đã khóc bao lâu rồi nữa, cảm giác được sức nặng trên vai mình đột nhiên biến
mất, nàng khẽ cử động cánh tay mới phát hiện tay mình bởi vì Long Trác Việt gác
lên một lúc lâu mà đã tê cứng hết cả.

Long Trác Việt
lấy từ ống tay áo ra một cái khăn lụa màu hồng nhạt có thêu hoa phù dung, ngón
trỏ cùng ngón cái hơi chếch lên trời, đúng thế Lan Hoa chỉ, Nhan Noãn Noãn nhìn
mà huyệt thái dương không nhịn được giật giật.

Chỉ thấy Long
Trác Việt cầm lấy một góc khăn, động tác nhẹ nhàng lau nước mắt.

“A… Việt Việt,
mặt nạ của ngươi bong ra rồi!” Nhan Noãn Noãn đột nhiên phát hiện lớp mặt nạ
đen thui trên mặt Long Trác Việt bị tróc một mảng không nhỏ.

Long Trác Việt
mở to đôi mắt mờ sương, đưa tay sờ lên mặt mình, kinh ngạc thét to: “Đúng nha,
thật thần kỳ nha, vết sưng biến đâu mất rồi?” Đôi mắt đẹp khẽ chớp, hàng lông
mi thật dài khẽ rung động, nhanh chóng đem mặt nạ gỡ xuống.

~///~

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.