Nương tử, vi phu bị ngươi bắt nạt - Chương 047 + 048

Chương 47. Đối đầu!

Lời Vạn Toàn vừa
dứt, Nhan Noãn Noãn cùng Long Trác Việt chậm rãi đi vào trong đại sảnh.

Lưu Quang Lâm
vừa thấy hai người bước đến, nhất thời giống như được đại xá, vội kêu lên: “Đến
rồi, đến rồi! Vạn công công, Vương gia cùng Vương phi đến rồi!”

Vạn Toàn miễn
cưỡng ngước nhìn hai người từ ngoài cửa đi vào, một xấu xí vô cùng, một lại như
thiên tiên hạ phàm, hai thái cực hoàn toàn trái ngược lại đồng thời xuất hiện
khiến người ta nhìn thế nào cũng không cảm thấy tự nhiên.

Vạn Toàn hừ lạnh
một tiếng, vẫy phất trần nói: “Đi thôi!”

Nhan Noãn Noãn
nhìn Vạn Toàn vênh váo tự đắc, khẽ nghiến răng, sau này nàng nhất định phải hảo
hảo chấn chỉnh tên thái giám chết bầm không coi ai ra gì này.

Long Trác Việt
từ đầu chí cuối đều không muốn theo Nhan Noãn Noãn lên xe ngựa, bộ dáng ủy khuất
như thể sắp lên pháp trường tới nơi. Mà
Nhan Noãn Noãn đương nhiên cũng
cho rằng tới gặp Thái hậu lúc này cũng chẳng khác gì lên pháp trường là mấy!

Lần thứ hai bước
vào Từ Ninh cung, Nhan Noãn Noãn như trước bị sự xa hoa, mĩ lệ làm cho choáng
váng, sợ là lão yêu bà này sớm đã đem toàn bộ những bảo bối tốt nhất về đây rồi.

“Noãn Noãn
tham kiến Thái hậu, Thái hậu cát tường!” Nhan Noãn Noãn bình tĩnh hành lễ trước
Thái hậu, giở tay nhấc chân đều tao nhã vô cùng, không hề có chút bất an hay khẩn
trương, sợ hãi gì cả.

Thái hậu ngồi
trên nhuyễn tháp, mắt phượng khóa chặt trên người Nhan Noãn Noãn, đáy lòng dấy
lên tia nghi hoặc. Nha đầu kia bình tĩnh như thể chưa có chuyện gì xảy ra là
sao?

Nhan Noãn Noãn
quì trên đất, cúi đầu nhìn thấy Long Trác Việt phía sau vẫn còn đứng thì vội
lôi kéo vạt áo trước của hắn, ý bảo hắn cũng nên thỉnh an Thái hậu.

“Nhi… Nhi thần
tham kiến Thái hậu!”

Long Trác Việt
bị Nhan Noãn Noãn lôi kéo, cuối cùng cũng ngoan ngoãn hành lễ, đầu cúi thấp như
thể hận không thể vùi luôn vào đất, thanh âm run run nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Long Trác Việt
thỉnh an rồi mà Thái hậu như trước vẫn không hề liên tiếng, áp lực trong chính
điện Từ Ninh cung càng lúc càng lan rộng.

Nhan Noãn Noãn
cũng không hề sốt ruột, chỉ là đầu gối đã có điểm đau do bị quì lâu, trong lòng
không khỏi thống hận đống qui củ lễ nghi thời cổ đại, hở chút bắt người ta quì
là sao chứ? Nàng tài nghệ không bằng người, võ công cũng đánh không lại, vì bảo
vệ tính mạng nên đành phải để người khi dễ thôi.

Chính điện yên
lặng như tờ, ngoài thanh âm hít thở ra thì không có bất kỳ tiếng động nào.

Mãi đến một
lúc lâu sau mới nghe giọng nói uy nghiêm của Thái hậu vang lên: “Đều lui xuống
hết đi, ai gia có chuyện muốn nói cùng Hiền vương gia cùng Hiền vương phi!”

“Dạ!”

Đám cung nhất
từng nhóm một hành lễ rồi rời khỏi chính điện.

Cửa lớn chính
điện cũng được đóng lại, tâm Nhan Noãn Noãn không nhịn được nhảy lên. Thái hậu
rốt cuộc cũng không thể kiên nhẫn hơn được nha.

Khóe miệng
Nhan Noãn Noãn khẽ nhếch lên, ý tứ mỉa mai trong đáy mắt ngày một rõ rệt, cho
dù đuổi hết đám người kia xuống chỉ còn lại ba người bọn họ vẫn không hề lo lắng
hay sợ hãi. Thái hậu là muốn đọ sự kiên nhẫn với nàng sao? Cứ chờ xem ai mới phải
là người lên tiếng trước.

Thái hậu
nghiêm mặt muốn dùng sự uy nghiêm của mình để chế trụ Nhan Noãn Noãn, nhưng là
mặc kệ bà ta im lặng bao lâu, Nhan Noãn Noãn vẫn quì gối cúi đầu, bộ dáng thập
phần nhu thuận khiến bà ta không khỏi nộ khí trong lòng.

Giằng co một
lúc lâu, Thái hậu rốt cuộc cũng lên tiếng: “Không biết Hiền vương có nhận ra
chiếc khăn tay này không?” Nói rồi cầm một chiếc khăn tay lụa quăng tới trước mặt
hai người, không biết là do vô tình hay cố ý mà chiếc khăn kia bay thẳng vào mặt
Long Trác Việt khiến hắn sợ đến nỗi nước mắt lưng tròng, thân hình cao lớn dựa
tới bên cạnh Nhan Noãn Noãn.

“Noãn Noãn…” Hắn
đã nói mà, lão yêu bà thật sự rất khủng bố!

Nghe thấy
thanh âm nghẹn ngào của Long Trác Việt,
Nhan Noãn Noãn đáy lòng đối với
Thái hậu lại thêm một vài phần khó chịu. Bà ta đối với Long Trác Việt đúng là
không hề che giấu thái độ ghét bỏ mà!

Nhan Noãn Noãn
nhìn thoáng qua khăn tay kia, không chút lo lắng nói: “Thứ cho Noãn Noãn ngu muội
không hiểu được ý của Thái hậu, không phải đây chỉ là một cái khăn tay thôi
sao? Vương gia sao có thể nhận biết được?”

“Đừng có giả bộ
với ai gia, khăn tay này chính là cái mà Hiền vương thương mang theo mỗi lần tới
gặp ai gia, trên đó còn có uyên ương hí thủy do chính tay hắn thêu, ai gia sao
có thể nhận sai được?” Thái hậu vỗ mạnh tay vịn, phẫn nộ quát lên.

“Nguyên lai
đây là khăn của Vương gia, Noãn Noãn thay mặt Vương gia đa tạ Thái hậu đã bảo
quản dùm, chỉ là… không biết vì sao Thái hậu lại có được khăn này?” Nhan Noãn
Noãn khẽ ngước mặt lên, mang theo ý nghi hoặc hỏi, thái độ giống như không hề
biết chuyện gì khiến Thái hậu tức đến nỗi muốn thổ huyết.

“Ngươi…” Thái
hậu tức giận đến nghiến răng, cả giận nói: “Được lắm Nhan Noãn Noãn, ngươi lại
dám vờ vịt trước mặt ai gia!”

Lúc này đây
Thái hậu mới hiểu được, Nhan Noãn Noãn này hóa ra không phải kẻ nhát gan sợ chết
mà chính là một kẻ khôn khéo giả vờ khiếp nhược, hóa ra bà ta đã bị nàng ta vờ
vịt qua mặt rồi.

Nhan Noãn Noãn
thản nhiên cười nói: “Thái hậu nương nương cao minh độ lượng, Noãn Noãn sao dám
giả vờ trước mặt người!”

“Ngươi đừng
nói với ai gia là ngươi không biết cái khăn này tại sao lại ở trong tay ai
gia!”

Nhan Noãn Noãn
lần nữa đưa mắt nhìn chiếc khăn tay rồi lại nhìn Thái hậu, vẻ bừng tỉnh nói:
“Nha, Noãn Noãn nhớ rồi, ngày hôm qua lúc đi ngang qua lãnh cung, Vương gia
không cẩn thận làm rơi, khó trách hôm nay Vương gia đòi thay một cái khăn mới!”

Bộ dáng Nhan
Noãn Noãn thập phần thoải mái tự nhiên cùng vẻ phẫn nộ của Thái hậu lúc này hiển
nhiên hoàn toàn đối lập nhau.

Nhìn bộ dáng uất
nghẹn của Thái hậu, Nhan Noãn Noãn trong lòng không giấu được thích thú. Trước
khi tới đây nàng đã biết trước là không có khả năng lừa gạt bà ta, một khi đã vậy
thì cũng chẳng cần phải che dấu làm gì.

“Ngươi tới
lãnh cung làm gì?”

Thái hậu gắt
gao nắm chặt hai tay vịn, lời nói như thể nói qua kẽ răng, đôi mắt phượng gắt
gao nhìn Nhan Noãn Noãn chằm chắm, ánh mắt sắc bén mà âm ngoan.

Nhan Noãn Noãn
không chút nghi ngờ là Thái hậu đã muốn động thủ giết người diệt khẩu rồi. Đôi
mắt đẹp khẽ lưu chuyển, Nhan Noãn Noãn ngừng lại một chút rồi đột ngột ngẩng đầu
nhìn thẳng vào Thái hậu, không nhanh không chậm nói: “Những cái nên thấy hay
không nên thấy đều đã thấy cả!”

“Ngươi… quả
nhiên ngươi…” Thái hậu đứng phắt dậy, những ngón tay ngọc chỉ chỉ vào Nhan Noãn
Noãn không nói nên lời.

“Thái hậu
nương nương nhất định là rất hận Noãn Noãn đi, nếu không cũng sẽ không phái cao
thủ đêm hôm tới ám sát Noãn Noãn cùng Vương gia như vậy.” Nhan Noãn Noãn thấy
Thái hậu đứng lên thì cũng không chờ bà ta nói gì đã tự mình đứng dậy, đôi mày
thanh tú khẽ nhướn lên, bộ dáng thập phần kiêu ngạo, vừa nói vừa không quên đỡ
Long Trác Việt đang sợ tới run người đứng dậy.

Thái hậu thấy
Nhan Noãn Noãn không coi mình ra gì, ngón tay run run, gương mặt lúc trắng lúc
xanh, lửa giận càng lúc càng dâng cao. Thái hậu trừng mắt nhìn Nhan Noãn Noãn,
lửa giận bốc lên ngùn ngụt, hận không thể đốt cháy hai người thành tro.

Nhan Noãn Noãn
không chút sợ hãi nhìn thẳng vào bà ta, đôi mắt đẹp đầy hàn ý cùng kiêu ngạo
khiến cho Thái hậu không khỏi căm hận cùng kinh ngạc.

Bà ta đã từng
nói qua, bà ta ghét nhất là kẻ tự cho mình là thông minh, giả nhân giả nghĩa. Mà Nhan
Noãn Noãn này lại cố tình phạm phải cả hai điều, nữ nhân như vậy còn sống một
ngày thì bà ta khó chịu một ngày, huống chi, Nhan Noãn Noãn này còn thấy những
thứ không đáng thấy, nàng ta nhất định phải chết!

Sau một lúc
lâu, Thái hậu nhìn Nhan Noãn Noãn rồi đột ngột cười lớn, tiếng cười lãnh khốc
vô tình: “Ngươi cho là với năng lực của ngươi có thể ra khỏi Từ Ninh cung này
sao? Người thì cũng sắp chết tới nơi, ai gia không ngại nói cho ngươi biết, hôm
nay ngươi vào đây thì đừng có vọng tưởng còn sống ra khỏi nơi này!”

Thái hậu nhìn
Nhan Noãn Noãn, ánh mắt sắc bén như muốn lăng trì người khác.

Nhan Noãn Noãn
mi tâm khẽ động, nếu nói nàng không sợ hãi thì nhất định là nói dối, không nói
tới Thái hậu có võ công hay không, chỉ tính tới cao thủ bên cạnh vì bà ta mà
bán mạng cũng đủ để nàng cùng Long Trác Việt chết không dấu vết.

Long Trác Việt
gắt dao nắm chặt ống tay áo Nhan Noãn
Noãn, Nhan Noãn Noãn
thấy vậy cũng chỉ nghĩ là hắn đang sợ hãi chứ không hề để ý tới đôi mắt đẹp mọi
khi bây giờ đang phóng ra hàn quang sắc bén như thể cắt rời cả thiên địa.

Nếu lão yêu bà
kia dám động tới một sợi tóc của Noãn Noãn thôi, hắn nhất định sẽ khiến bà ta sống
không bằng chết!

Nhan Noãn Noãn
cảm nhận được hơi thở khác thường, biết bốn phía trong chính điện nhất định đã
bị bao vây, đôi mắt như nước hồ thu chợt lóe tinh quang, sắc sảo nói: “Thái hậu
tự tin như vậy sao?”

“Ai gia muốn
ngươi chết, ngươi tuyệt đối không thể sống!”

Nhan Noãn Noãn
khẽ nhếch miệng, nhún nhún vai, lạnh nhạt nói: “Một khi đã như vậy, Thái hậu muốn
giết thì nhớ làm cho cẩn thận nha!”

Hử? Thái hậu
nhướn mày, nghi hoặc nhìn Nhan Noãn Noãn, trong lòng không khỏi phân vân xem đến
tột cùng Nhan Noãn Noãn muốn ám chỉ điều gì.

Long Trác Việt
cũng ngẩng đầu, đôi mắt ngập nước nhìn Nhan Noãn Noãn chăm chú, hiển nhiên cũng
bị câu nói kia của nàng làm cho khó hiểu không thôi.

“Noãn Noãn,
người ta còn chưa có muốn chết a!”

“Yên tâm,
không chết được đâu!” Nhan Noãn Noãn cầm lấy bàn tay lớn của hắn, dỗ dành.

“Ngươi đừng tưởng
ai gia không dám giết ngươi!” Thái hậu nghiến răng, trừng mắt nhìn Nhan Noãn
Noãn quát. Tuy lớn tiếng như vậy nhưng trong lòng vẫn không khỏi đề phòng, Nhan
Noãn Noãn này bộ dáng thản nhiên thật sự không giống như kẻ sắp chết chút nào.

“Noãn Noãn chỉ
là một kẻ vô danh tiểu tốt, trước mặt Thái hậu chẳng khác gì một con kiến, Thái
hậu muốn Noãn Noãn chết, Noãn Noãn không chút năng lực bảo vệ bản thân thì tất
nhiên khó có thể sống, bất quá thì…” Nói đến đây, Nhan Noãn Noãn đột ngột dừng
lại ngẩng đầu nhìn Thái hậu, đôi mắt đẹp lần nữa lưu chuyển tia tinh tế khiến Thái
hậu nhìn mà không kìm được cảm giác bất an.

Quả nhiên, những
lời tiếp sau đó của Nhan Noãn Noãn thật sự khiến Thái hậu hận không thể nghiền
xương nàng.

“Bất quá nếu
hôm nay Noãn Noãn không thể bình an trở về Vương phủ thì ngày mai cả Thương Nam
quốc này từ đường lớn cho tới từng ngõ nhỏ, thậm chí cả Lạc Thiên đại lục này đều
sẽ biết chuyện phong lưu của Thái hậu người!” Nhan Noãn Noãn mỉm cười nói, đáy
mắt tràn ngập hàm ý đùa cợt, mỉa mai.

Sắc mặt Thái hậu
lúc trắng lúc xanh, hết đỏ gay lại chuyển sang tím tái vì giận.

“Ngươi… lớn mật,
ngươi dám uy hiếp vu tội cho ai gia?”

“A… có phải là
vu tội hay không, Thái hậu so với Noãn Noãn càng hiểu rõ hơn nha!”

“Làm càn, ai
gia đường đường là Thái hậu Thương Nam quốc, ngươi cho rằng thiên hạ sẽ
tin lời đồn vô căn cứ của ngươi sao?”

Nhan Noãn Noãn
nhếch miệng đầy mỉa mai, ánh mắt phảng phất như xem kịch vui nói: “Nếu Thái hậu
chắc chắn dân chúng ngoài kia sẽ không tin vào lời đồn thổi thì đâu cần phải phải
chột dạ như vậy? Huống chi, Thái hậu cũng không phải dân chúng ngoài kia, người
làm sao đoán được họ có tin tưởng hay không? Thái hậu tự tin như vậy không bằng
thử giết Noãn Noãn xem thế nào?”

Ngông cuồng,
kiêu ngạo, lớn gan làm càn. Một
Nhan Noãn Noãn như thế không chỉ
khiến Thái hậu khiếp sợ mà ngay cả Long Trác Việt cũng không khỏi kinh ngạc, chỉ
là sau cơn kinh ngạc lại tăng thêm vài phần sủng nịch. Một Nhan
Noãn Noãn như vậy càng khiến hắn yêu thích không thể buông tay.

Nhan Noãn Noãn
cũng không nhìn biểu tình tức giận muốn phát điên của Thái hậu, trực tiếp kéo
Long Trác Việt ngồi xuống ghế, ung dung chờ Thái hậu đưa ra quyết định. Thần
thái tự tin như vậy càng khiến nàng rực rỡ hơn hẳn, khí chất thanh cao như hoa
cúc, tao nhã như ánh mặt trời buổi sớm mai.

Đáy lòng Nhan
Noãn Noãn vẫn có chút lo sợ nhưng ở trước mặt Thái hậu, nếu không muốn chết thì
nàng nhất định không thể tỏ ra yếu thế được. Nàng hiện tại chính là muốn cùng
Thái hậu chơi trò tâm lý nha!

“Thích khách
hôm qua ám sát thất bại, thông minh như Thái hậu chắc hẳn cũng đoán được đằng
sau Noãn Noãn cùng Vương gia cũng có không ít cao thủ bảo hộ. Noãn Noãn chết
cũng không quan trọng, chỉ tiếc cho một đời anh minh của Thái hậu sẽ bị hủy hoại
trong chốc lát thôi!”

Hàm ý của Nhan
Noãn Noãn rất rõ ràng, chỉ cần hôm nay nàng không bình yên vô sự trở về thì ngày
mai gian tình của bà ta nhất định sẽ bị người của nàng lan truyền, bà ta thậm
chí còn không thể tra ra người lan truyền là ai.

Thái hậu cho
dù vắt óc ra nghĩ cũng không thể nghĩ ra cao thủ phía sau Nhan Noãn Noãn cùng
Long Trác Việt là ai. Hôm qua phái thích khách đi, người đạt tới cấp tám đã là
cao thủ mạnh nhất bên cạnh bà ta, vậy mà cũng không thể giết chết được Nhan
Noãn Noãn cùng Long Trác Việt, đã vậy còn phải bỏ xác ngoài bãi tha ma. Bà ta
tình nguyện tin hai gã sát thủ kia bị người khác giết cũng không muốn tin là bọn
họ bị giết bởi người của Long Trác Việt cùng Nhan Noãn Noãn, mà sự thật thì
không thể nào thay đổi, thật khiến bà ta tức chết mà!

“Ngươi đây là
đang uy hiếp ai gia?” Thái hậu trợn mắt nhìn Nhan Noãn Noãn, muốn giết mà lại
không thể giết thật khiến bà ta tức giận không thôi, Nhan Noãn Noãn kia lại còn
cố tình không coi ai ra gì, muốn đứng liền đứng, muốn ngồi liền ngồi, hoàn toàn
không đem Thái hậu là bà ta đặt trong mắt mà!

Nhan Noãn Noãn
khẽ mỉm cười nói: “Noãn Noãn không dám, Noãn Noãn chỉ là muốn cùng Thái hậu làm
một giao dịch nhỏ thôi!”

“Giao dịch cái
gì?” Thái hậu híp mắt, sắc mặt vô cùng khó coi nhìn Nhan Noãn Noãn chằm chằm.

“Rất đơn giản,
Noãn Noãn muốn có được quyền lực mà Hiền vương phi nên có, đối với Thái hậu mà
nói thì đây chỉ là chuyện nhỏ thôi!”

“Ngươi hiện tại
đã là Hiền vương phi rồi!”

“Thái hậu
không cần vòng vo với Noãn Noãn, Noãn Noãn muốn gì thiết nghĩ Thái hậu phải hiểu
rất rõ chứ? Hiền vương gia đường đường là một Vương gia cao quí vì sao lại bị
người khi dễ khắp nơi? Chẳng phải là vì người không quyền không thế cộng thêm
Thái hậu ở sau chống lưng cho đám người kia làm bậy sao? Noãn Noãn nay đã gả
cho Vương gia, cũng tức là người của hoàng thất, Noãn Noãn không hi vọng quyền
lực cao sang nhưng ít ra cũng không thể để cho người khác đè đầu cưỡi cổ được,
Thái hậu nói xem Noãn Noãn nói có đúng không?”

“Nói bậy, ai
gia khi nào chống lưng cho kẻ khác làm bậy chứ?”

Từ lúc Nhan
Noãn Noãn bước vào Từ Ninh cung, Thái hậu vẫn luôn ở trong thế bị động, những lời
nói của Nhan Noãn Noãn khiến bà ta có cảm giác bản thân mình hoàn toàn trần trụi
trước mắt thế nhân, khiến bà ta chột dạ hết lần này đến lần khác.

Nhan Noãn Noãn
kín đáo đưa mắt dò xét Thái hậu, khóe miệng cười như không cười, cũng không muốn
dây dưa quá lâu với bà ta, trực tiếp hỏi: “Không biết Thái hậu có đáp ứng điều
kiện của Noãn Noãn?”

Đôi môi đỏ của
Thái hậu khẽ nhếch lên, Nhan Noãn Noãn nhìn qua cũng thấy cả gương mặt bà ta
đang run lên sau lớp phấn dầy, hiển nhiên là bị chọc tức không ít. Cái cảm giác
bị người chế trụ như hôm nay sợ là bà ta sống đến nửa đời người mới được nếm
qua a!

“Làm sao ai
gia biết người không lừa ai gia?” Thái hậu nghiến răng, cố sức gằn từng tiếng một.

Nhan Noãn Noãn
khẽ nhướn mày, thờ ơ nói: “Chỉ cần một ngày Noãn Noãn còn chưa chết thì bí mật
của Thái hậu sẽ không có ai biết đến, nếu Noãn Noãn lừa người chẳng phải là tự
tước mất lợi thế của mình sao? Đến lúc đó Thái hậu không bỏ qua cho Noãn Noãn
thì Noãn Noãn chỉ còn con đường chết, một chuyện thiệt thân như vậy Noãn Noãn
sao có thể làm chứ?”

+.+

Chương 48. Noãn Noãn, nhéo ta a!

Ra khỏi Từ
Ninh cung, nhìn thấy mặt trời bên ngoài đã lên tới đỉnh, Nhan Noãn Noãn hít sâu
một hơi, tâm tình vui sướng như ánh mặt trời kia. Tuy rằng cùng Thái hậu giao dịch
giống như lên pháp trường chờ chết nhưng là không thể phủ nhận được hiệu quả
tuyệt hảo của nó.

Kể từ giờ nàng
có thể yên tâm kê cao gối, không cần lúc nào cũng đề phòng Thái hậu nữa, có điều,
trước khi bà ta điều tra ra được cao thủ phía sau nàng rồi giết sạch thì nàng
nhất định phải củng cố địa vị của mình, chỉ khi địa vị vững chắc rồi thì mới có
khả năng chống lại Thái hậu được.

Mãi đến khi ra
khỏi Từ Ninh cung một đoạn rất xa, hai chân Long Trác Việt bỗng nhiên mềm nhũn,
xụi lơ trên đất, có lớp mặt nạ da đen ngăn cản nên không ai có thể thấy gương mặt
trắng bệch của hắn lúc này, bất quá thì đôi mắt trong suốt đầy sợ hãi kia cũng
đủ để cho Nhan Noãn Noãn hiểu được phần nào tâm trạng sợ hãi của hắn.

“Việt Việt,
không có việc gì rồi, chúng ta hồi phủ thôi!” Nhan Noãn Noãn ngồi xổm trước mặt
hắn, cầm khăn tay thay hắn lau đi mồ hôi lạnh trên trán, an ủi nói.

“Noãn Noãn,
mau, mau nhéo người ta một cái đi!”

Nhan Noãn Noãn
buồn bực nhìn Long Trác Việt, dưới ánh mắt tha thiết chờ mong của hắn, nàng
dùng sức nhéo má Long Trác Việt cho đến khi hắn khóc rống lên vì đau mới dừng lại.

“Oa oa oa, đau
đau, Noãn Noãn, đau quá!”

Nhan Noãn Noãn
buông tay, ngón trỏ dí dí lên trán Long Trác Việt, nhìn hắn nói: “Biết đau mà
còn bảo ta nhéo?” Ngươi có bệnh đi?!

Long Trác Việt
xoa bên má bị đau, tinh thần đột ngột kích động hỏi: “Noãn Noãn, đau nha?”

“Nếu ngươi
chưa thấy đau thì để ta nhéo thêm một cái?” Nhan Noãn Noãn nói rồi liền vươn
tay muốn nhéo thêm cái nữa, nàng thật ra cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, nào
ngờ Long Trác Việt vội vàng đưa mặt tới gần nàng nói: “Nhéo a, Noãn Noãn nhéo nữa,
người ta sẽ lại đau nha, đau nha!”

Khóe miệng
Nhan Noãn Noãn run rẩy, trên trán hiện lên vô số đường hắc tuyến: “Ngươi rốt cuộc
muốn làm gì?”

Tên ngốc chết
tiệt, tên ngốc thúi, tính trêu chọc nàng sao?

“Noãn Noãn
nhéo, nếu đau nghĩa là người ta còn sống nha! Noãn Noãn nhéo nữa đi!”

Long Trác Việt
cao hứng nhìn Nhan Noãn Noãn nói, Nhan Noãn Noãn bị lý do của hắn làm cho sống
dở chết dở, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái rồi dứt khoát đứng dậy, đầu
cũng không quay lại mà trực tiếp đi tới cửa cung, nàng vì sao lại muốn cùng hắn
ở chỗ này lãng phí thời gian đâu?

Long Trác Việt
mờ mịt nhìn theo bóng Nhan Noãn Noãn, biểu tình vô tội đến cực điểm: “Noãn
Noãn, sao lại đi rồi? Nàng còn chưa có nhéo người ta mà?” Vừa nói vừa đứng dậy
đuổi theo.

“Vương phi,
người cuối cùng cũng trở về rồi, bên Thái hậu thế nào rồi ạ?” Nhan Noãn Noãn vừa
về tới phủ, Nhan Song Song vội vàng chạy tới hỏi, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại,
vô cùng lo lắng nhìn Nhan Noãn Noãn.

Nhan Noãn Noãn
trong lòng ấm áp, cười nói: “Yên tâm, ta có thể sống sót trở về chứng tỏ không
có chuyện gì xảy ra, bất quá Song Song, sau này nếu không phải tình huống bất đắc
dĩ thì ngươi tuyệt đối không thể để cho người khác biết ngươi có võ công!”

“Dạ, nô tỳ biết!”
Nhan Song Song không chút nghi hoặc đáp. Dù sao nàng giấu mình cũng đã thành
thói quen rồi, Vương phi làm vậy chắc chắn là có lý do của nàng.

Rất nhanh sau
đó, Vạn Toàn mang theo ý chỉ của Thái hậu lần nữa tới Vương phủ, ban Thượng
phương bảo kiếm cho Nhan Noãn Noãn, có thể tiền trảm hậu tấu những kẻ chống đối.

Hiền vương phi
rất được lòng ai gia – Nhan Noãn Noãn nghe Vạn Toàn nói câu này không kìm nén
được cảm giác buồn nôn, nàng có thể tưởng tượng ra được lúc Thái hậu viết câu
này chắc chắn đang nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa nàng.

Nhưng cũng
không thể phủ nhận, tuy lời này khiến người ta buồn nôn nhưng lại làm cho tất cả
mọi người hiểu được rằng, Nhan Noãn Noãn nàng từ nay đã có Thái hậu chống lưng.
Từ nay người nào chọc tới Long Trác Việt chính là chọc tới Nhan Noãn Noãn nàng,
mà chọc tới nàng cũng chính là chọc tới Thái hậu, mà chọc tới Thái hậu thì chỉ
có con đường chết mà thôi!

“Song Song,
đem Thượng phương bảo kiếm treo trong phủ!” Nhan Noãn Noãn yếu ớt cười nói, hiện
tại cũng nên làm sạch đám rác rưởi trong phủ rồi!

Ngay cả lúc Vạn
Toàn rời đi, Nhan Noãn Noãn cũng không hề đưa mắt nhìn hắn. Cảm giác bị người
ta coi thường khiến Vạn Toàn vạn phần khó chịu, nhưng là lúc này đây hắn cũng
không dám kiêu ngạo như buổi sáng nữa. Trước mắt ngay cả Thái hậu cũng bị con
ranh này chế trụ, hắn là phận nô tài càng không thể tùy ý chọc giận hay đắc tội
với nàng được.

Lưu Quang Lâm
chứng kiến một màn này, trong lòng không khỏi giật mình, như thế nào mà Nhan
Noãn Noãn này chỉ mới tiến cung một lần đã được Thái hậu ưu ái như vậy? Nàng ta
đến tột cùng là đã dùng biện pháp gì? Không nói tới việc ban thưởng Thượng
phương bảo kiếm, chỉ riêng đạo ý chỉ ám chỉ Nhan Noãn Noãn từ nay chính là người
của Thái hậu, ai cũng không được đụng tới nàng cũng đủ để người ta khiếp sợ rồi!
Từ nay hắn nên làm thế nào đây? Hiền vương phủ này đâu còn là chỗ để hắn hoành
hành ngang ngược nữa?

Lưu Quang Lâm
rối rắm không thôi, tuy rằng hắn sợ Vạn Toàn nhưng vẫn là không nhịn được đuổi
theo Vạn Toàn hỏi rõ nguyên do.

“Vạn công công
xin dừng bước!”

Vạn Toàn trong
lòng vốn đang khó chịu lại bị người khác làm phiền, không kiên nhẫn trách mắng:
“Chuyện gì?”

“Nô tài ngu dốt,
không hiểu được hàm ý của Thái hậu nương nương, Hiền vương phi nàng…”

“Không có ẩn ý
gì hết, ngươi nên làm thế nào thì làm thế ấy đi!” Vạn Toàn khó chịu nói, Lưu
Quang Lâm sống chết thì có liên quan gì tới hắn chứ? Nếu hắn thông minh thì phải
hiểu được Nhan Noãn Noãn bây giờ không thể đắc tội, nhưng nếu hắn tiếp tục làm
bậy thì cũng chỉ trách hắn ngu dốt, mà đã ngu dốt thì chết cũng chẳng có gì
đáng tiếc.

Lưu Quang Lâm
sững người nhìn theo bóng Vạn Toàn, đối với câu trả lời kia hoàn toàn không vừa
ý, gương mặt dữ tợn khẽ run lên, rõ ràng là giận mà không dám nói gì. Trong
lòng hắn vô cùng rối rắm, rốt cuộc hắn nên làm sao bây giờ? Thuần phục Vương
phi hay là nghe theo lời Vạn Toàn? Hắn nên làm thế nào mới tốt đây?

Mặc kệ, hiện tại
Vương phi đã có Thượng phương bảo kiếm trong tay, lại có ý chỉ của Thái hậu, hắn
không thể đắc tội với nàng ta được. Lưu Quang Lâm nghĩ như vậy, nhanh chóng
xoay người đi tới phòng thu chi.

Chỉ là Lưu
Quang Lâm không biết một điều, cho dù hắn có làm bao nhiêu việc bù lại đi chăng
nữa thì ấn tượng của hắn với Nhan Noãn Noãn cũng không thể thay đổi, hắn chính
là người đầu tiên nàng muốn xử lý.

Nghỉ ngơi
xong, Nhan Noãn Noãn ngồi trên ghế đá trong sân phơi nắng, hai tay chống cằm,
hai mắt nhìn chăm chú vào Long Trác Việt đang ngồi thêu bên cạnh, mỗi lần nhìn
thấy đều khiến nàng kinh ngạc cùng cảm thán không thôi! Một nam nhân sao lại có
thể linh hoạt cùng khéo tay như vậy chứ?

Đúng lúc nàng
đang suy nghĩ đến nhập tâm thì Nhan Song Song đột ngột lên tiếng nói: “Vương
phi, Lưu tổng quản đến ạ!”

Nhan Noãn Noãn
ngẩng đầu nhìn thì thấy Lưu Quang Lâm đang cầm theo một hộp chữ nhật, chậm rãi
đi về phía nàng. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, trên gương mặt tuyệt mĩ hiện lên nụ
cười nhạt, đáy mắt lạnh như băng, đôi môi hồng khẽ hé, tà ác nói: “Ai, làm sao
bây giờ? Ta ghét nhất chính là những kẻ gió chiều nào theo chiều nấy mà?”

Nhan Song Song
đương nhiên hiểu ý nàng, cười khẽ nói: “Vương phi nếu ngại thì để nô tỳ giải
quyết cũng được!” Nàng trước giờ vẫn cảm thấy Nhan Noãn Noãn rất đẹp, nhưng là
lúc này đây, giọng nói Nhan Noãn Noãn mang theo tà ác, nụ cười mỉm trông vô
cùng nghịch ngợm, đáng yêu.

“Giải quyết
thì nhất định rồi, nhưng là nếu im ắng quá thì cũng mất vui a!”

Lưu Quang Lâm
trước kia kiêu ngạo như thế nào nàng cũng không xen vào nhưng là mấy ngày qua hắn
chèn ép nàng như vậy, sao có thể bỏ qua cho hắn chứ? Cứ nghĩ tới hắn là người của
Thái hậu là nàng lại khó chịu mà!

“Noãn Noãn, gió
chiều nào theo chiều ấy là sao a? Nàng muốn chơi thì dẫn người ta chơi cùng với
a!” Không biết từ khi nào mà Long Trác Việt đã dừng thêu, đôi mắt thủy tinh to
tròn tò mò nhìn Nhan Noãn Noãn.

+.+

Báo cáo nội dung xấu