Nương tử, vi phu bị ngươi bắt nạt - Chương 073 - Phần 1

Chương 73. Lão nhân cổ quái!

“Sư phụ, người
không được hung dữ với Việt Việt như vậy!” Nhan Noãn Noãn trừng mắt nhìn Cổ Nhất,
giọng nói mang theo hàm ý cảnh cáo.

Cổ Nhất một bụng
ủy khuất không thể phát tiết, đôi mắt sâu thẳm nhìn Long Trác Việt không chớp mắt.
Xú tiểu tử đáng ghét, cứ nhiên dám chơi trò ác nhân cáo trạng trước, quá mức vô
sỉ!

Cổ Nhất nhìn
Long Trác Việt bám trên người Nhan Noãn Noãn, bộ dáng thân mật cùng ỷ lại, nháy
mắt liền đoán được thân phận của hắn. Hóa ra xú tiểu tử này chính là Thương Nam quốc
tiếng tăm lừng lẫy – Ngốc tử Vương gia Long Trác Việt a!

Tròng mắt
trong sáng đầy ai oán của Long Trác Việt nhìn Cổ Nhất, trong lòng đối với hai
tiếng ‘sư phụ’ kia của Nhan Noãn Noãn có chút kinh ngạc.

Cổ Nhất nheo
nheo mắt, ánh mắt sắc bén nhìn Long Trác Việt, một tia nghi hoặc chợt lóe qua
nhưng rất nhanh chuyển thành giật mình. Thế nhân không nhìn ra Long Trác Việt
này ngụy trang không có nghĩa là người đã sống gần trăm năm như lão cũng không
nhận ra.

Dưới ánh nhìn
nóng rực của Cổ Nhất, Long Trác Việt bất giác có cảm thấy bản thân thật non nớt,
giống như toàn bộ tâm tư giấu kín đều bị người trước mặt bóc trần cả. Long Trác
Việt đối với ánh nhìn chăm chú đôi khi lại lộ ra ý cười thâm thúy của lão nhân
nọ, trong lòng không khỏi lo lắng cùng hồi hộp, dự cảm không lành phút chốc
dâng lên.

“Nha đầu, phu
quân ngươi thật sự không đơn giản nha!” Cổ Nhất thu lại ánh nhìn, quay sang
Nhan Noãn Noãn nói, đôi mắt hữu thần mang theo ý cười nồng đậm.

Nhan Noãn Noãn
khó hiểu nhìn Cổ Nhất: “Sư phụ, người không sao chứ? Việt Việt đơn thuần như vậy,
vì sao lại nói không đơn giản?”

Nếu nói Long
Trác Việt không đơn giản thì trên đời này ai mới là người đơn giản chứ? Lão
nhân này xem ra chính là không vừa mắt với Long Trác Việt nên mới nói vậy rồi!

“Ta… ngô ngô ngô…”

Long Trác Việt
thầm kêu một tiếng không tốt, phản xạ có điều kiện buông Nhan Noãn Noãn ra, mạnh
mẽ lao về phía Cổ Nhất, thừa dịp lão còn chưa kịp nói gì đã vươn tay chụp tới mặt
lão, thành công bịt được miệng Cổ Nhất.

“Sư phụ Noãn
Noãn a, người không cần tức giận, không cần hung dữ với người ta nha!”

Một tay Long
Trác Việt nhanh chóng vòng ra sau lưng Cổ Nhất, không chút dấu vết điểm nhẹ một
cái. Gương mặt Cổ Nhất từ ngạc nhiên chuyển thành kinh hoàng. Lão chỉ nghĩ Long
Trác Việt này giả ngu ngốc chứ không hề nghĩ tới thân thủ của tên tiểu tử này lại
nhanh đến vậy, càng không nghĩ tới tên tiểu tử này thế nhưng lại tiên phát chế
nhân, khiến cho lão ngay cả cơ hội phát động nội lực đều không có. Thật sự khiến
người ta kinh hãi mà!

Cổ Nhất trong
lòng không ngừng chửi rủa, thế đạo thật sự thay đổi rồi, như thế nào hôm nay
lão lại gặp một tên so với bất kỳ ai đều giả dối hơn cả.

Cổ Nhất cố gắng
cử động thân hình nhưng vô ích, bên tai vang lên tiếng nói như thiên sứ của
Long Trác Việt, bất quá thì với lão, giọng nói này chính là của ác ma a!

“Sư phụ Noãn
Noãn a, người ta đột nhiên phát hiện mình rất thích lão nha, lão hồi phủ cùng
người ta được không? Như vậy thì người ta mỗi ngày đều có thể nhìn thấy lão
nha, Noãn Noãn cũng có thể thấy lão mỗi ngày, mà lão cũng có thể thấy Noãn Noãn
mỗi ngày nha!” Hai hàng lông mi Long Trác Việt khẽ chớp, đôi tròng mắt trong suốt
có thể nhìn thấy đáy lấp lánh như đom đóm trong đêm, nhu hòa mà không kém phần
chói lóa.

Cổ Nhất lắc lắc
đầu, mắt trừng lớn, rất công khai thể hiện lão hoàn toàn không muốn đi Vương phủ.

Bất quá thì
Long Trác Việt lại lý giải thành: “Ai du, sư phụ Noãn Noãn a, lão đừng ngại, sẽ
không phiền hà người ta đâu, người ta hiện tại liền mang lão hồi phủ nha!” Dứt
lời, Long Trác Việt cao hứng nhìn Nhan Noãn Noãn, ngoác miệng cười nói: “Noãn
Noãn, người ta đưa sư phụ Noãn Noãn hồi phủ nha!”

“Ngươi…”

Nhan Noãn Noãn
vừa định lên tiếng thì đã bị Long Trác Việt cắt ngang.

“Noãn Noãn yên
tâm, người ta nhất định sẽ hảo hảo chiếu cố sư phụ Noãn Noãn a!”

Cổ Nhất vừa
nghe vậy, mắt trợn trừng nhìn Long Trác Việt. Nếu tên tiểu tử này mà thật tâm
chiếu cố lão thì hai chữ Cổ Nhất này lão tình nguyện viết ngược a! Một bước sai
lầm hận cả thiên thu, lão đây là tự mình lên thuyền giặc a?

“Không…”

“Noãn Noãn,
người ta biết vịt nướng Noãn Noãn làm rất ngon, nhưng không sao, buổi tối cũng
có thể ăn a, hiện tại để sư phụ Noãn Noãn về Vương phủ xem phòng trước nha!”
Long Trác Việt cố tình cắt ngang lời Nhan Noãn Noãn, tự mình lý giải nói.

Cổ Nhất nghẹn
đến mức nội thương. Thúi lắm! Lão nói muốn tới Vương phủ xem phòng khi nào chứ?
Lão muốn ăn vịt nướng bây giờ a, tại sao lại bắt lão đợi đến buổi tối chứ? Dựa
vào đâu, dựa vào đâu a?

“Việt Việt….”

“Noãn Noãn,
nàng…”

“Câm miệng cho
ta!” Nhan Noãn Noãn bị Long Trác Việt cắt ngang, tức giận hét lớn khiến cho
Long Trác Việt lời nói đã lên đến miệng cũng phải nuốt trở lại, mở to mắt nhìn
Nhan Noãn Noãn nổi giận đùng đùng trước mặt, ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

“Ngươi biết đường
về Vương phủ sao?”

Ách… Nhan Noãn
Noãn hỏi vấn đề này quả thực khiến Long Trác Việt không cách nào chống đỡ nổi.

Cổ Nhất vừa thấy
biểu tình chột dạ của Long Trác Việt, gương mặt lộ rõ vui sướng, ánh mắt cầu
xin giúp đỡ nhìn Nhan Noãn Noãn, hi vọng nàng có thể giúp lão qua được ải này,
bằng bất cứ giá nào lão cũng không thể đi cùng tên Long Trác Việt này được.
Theo hắn về Vương phủ lão không chết cũng bỏ mình a!

Long Trác Việt
sau một lúc sửng sốt liền ngoác miệng cười nói: “Noãn Noãn, nàng thật quan tâm
tới người ta nha, người ta rất vui a!”

Xú tiểu tử
đáng ghét, còn có thời gian nói lời vô nghĩa, tức chết lão mà!

“Ngô ngô ngô…”
Cổ Nhất bất mãn há miệng muốn nói nhưng lại chỉ có thể phát ra những tiếng ngô
ngô khó hiểu.

Cánh tay như sắt
thép bịt chặt miệng Cổ Nhất, mặc cho lão lôi kéo như thế nào cũng không nhúc
nhích lấy nửa phân khiến não uất nghẹn, chỉ có thể trợn mắt nhìn trừng trừng
Long Trác Việt.

“Ngươi tốt nhất
là ở lại đây, không cho phép đi lung tung!” Nét mặt Nhan Noãn Noãn ôn hòa, dịu
giọng nhìn Long Trác Việt nói. Nàng thật lòng không hi vọng Long Trác Việt lại
mất tích lần nữa.

“Không cần a!”
Long Trác Việt đột ngột nghiêm mặt, lớn tiếng nói: “Bên ngoài nhiều người như vậy,
bọn họ sẽ dẫn người ta với sư phụ Noãn Noãn về phủ a. Noãn Noãn, nàng không cần
lo lắng cho người ta đâu!” Tròng mắt trong suốt của Long Trác Việt dừng lại
trên người Nhan Noãn Noãn, đôi mắt chớp chớp nhìn nàng đầy mong chờ, dáng vẻ thập
phần động lòng người.

Nhan Noãn Noãn
nhìn vào tròng mắt ngây thơ kia, cuối cùng bùi ngùi thở dài, không tài nào
kháng cự được ánh nhìn này của Long Trác Việt nên đành giơ cờ trắng đầu hàng.

“Được rồi, trở
về thì không được ra ngoài một mình!”

Trong khi Long
Trác Việt gật đầu lia lịa, Nhan Noãn Noãn đột nhiên nhìn qua Cổ Nhất: “Sư phụ,
nếu có người khi dễ Việt Việt, người nhất định phải giúp hắn, đợi tối ta về nhất
định sẽ mang thịt nướng về cho người!” Nhờ người thì cũng nên cho người chút
phúc lợi chứ!

“Noãn Noãn,
người ta đi về nha, nàng cũng trở về sớm một chút a!” Long Trác Việt lôi theo Cổ
Nhất toàn thân cứng ngắc, giãy giụa không ngừng đi về phía cửa, mỗi bước đi đều
không quên quay lại tạm biệt Nhan Noãn Noãn.

Cửa lớn Hiền
vương phủ, Long Trác Việt nhảy xuống xe ngựa rồi quay người lôi Cổ Nhất từ trên
xe xuống.

Cổ Nhất phùng
mang trợn má, tên tiểu tử này phong bế huyệt đạo khiến lão không thể phát động
nội lực thì cũng thôi đi, lại còn dám cả gan điểm á huyệt cùng các huyệt đạo
khác, cả người lão trừ bỏ đôi chân vẫn còn cử động được thì tất cả đều bị điểm
cứng nhắc.

Long Trác Việt
tà ác, Cổ Nhất lão không ngờ cũng có ngày thua trong tay một tên vãn bối! Là
lão đánh giá cao bản thân mình mà xem thường thực lực của tên tiểu tử này.

Mấy chục năm
qua, nội lực của lão đã sớm vượt qua cấp bảy, tìm khắp đại lục Lạc Thiên này,
những người bằng tuổi lão làm gì có ai đạt tới cảnh giới như lão, những người đạt
đến cấp bảy đã được coi là nhân tài kiệt xuất trong võ lâm rồi. Vậy mà tên Long
Trác Việt này… Yêu nghiệt! Tuyệt đối là một yêu nghiệt thiên tài mà!

“Tiểu Cửu, cám
ơn ngươi đã đưa bọn ta về, ngươi có thể trở về Tụ Hiền lâu rồi! Đừng quên nói với
Noãn Noãn là người ta đã bình an về tới Vương phủ nha!” Long Trác Việt vừa lôi
Cổ Nhất vừa quay sang nói với người đánh xe đưa bọn họ về là Tiểu Cửu nói. Trên
gương mặt ngăm đen ngập tràn ý cười, trừ bỏ ánh mặt trời thì trong đôi mắt
trong suốt như thạch bảo lấp lóe tinh quang.

“Vương gia
khách khí rồi, tiểu nhân đã nhớ!” Tiểu Cửu xoay người hành lễ rồi vội vàng đánh
xe trở lại Tụ Hiền lâu.

Dung mạo Hiền
vương thật sự khiến người ta cảm thấy khủng bố, nhưng cùng người tiếp xúc lâu
ngày sẽ phát hiện ra sự thiện lương cùng đơn thuần của người. Đám thế gia công
tử có người nào đối đãi ôn hòa, thật tâm cảm ơn dân đen bọn họ chứ? Loại cảm
giác được người có địa vị tôn trọng khiến Tiểu Cửu theo bản năng ngồi thẳng
lưng lên.

“Thiên Minh,
Thiên Minh, Thiên Minh…” Long Trác Việt lôi Cổ Nhất đi thẳng vào trong Vương phủ,
vừa đi vừa lớn tiếng gọi.

Tiếng thứ ba vừa
dứt thì Thiên Minh đã đứng trước mặt Long Trác Việt, gương mặt tuấn tú lạnh
lùng nhìn Long Trác Việt, cung kính cúi người: “Có thuộc hạ!”

“Thiên Minh,
người ta muốn dẫn sư phụ Noãn Noãn đi xem phòng, ngươi ở ngoài canh chừng,
không cho phép người khác quấy rầy nhã hứng của sư phụ Noãn Noãn!”

Đôi mắt sâu thẳm,
lạnh lùng của Thiên Minh lướt qua Cổ Nhất, gật đầu nói: “Dạ, Vương gia!”

Long Trác Việt
dẫn Cổ Nhất tới một căn phòng nhỏ nhưng sạch sẽ. Long Trác Việt vừa mới bước
vào liền quay người khóa trái cửa, thời điểm quay người, đôi mắt trong sáng
nhìn Cổ Nhất phóng ra từng đợt hàn ý.

Long Trác Việt
đưa tay giải á huyệt cho Cổ Nhất, lạnh lùng hỏi: “Nói, tiếp cận Noãn Noãn có mục
đích gì?”

“Rốt cuộc cũng
bộc lộ bản chất, ta còn tưởng ngươi sẽ tiếp tục vờ vịt giả ngốc nữa chứ. Hừ,
anh hùng hảo hán không đánh lén sau lưng người khác!” Cổ Nhất căm giận, trừng mắt
nhìn Long Trác Việt.

Long Trác Việt
hai tay khoanh trước ngực, thờ ơ nhìn Cổ Nhất, ánh mắt sắc bén như chim ưng
nói: “Ta cũng chưa từng nhận mình là anh hùng hảo hán, nói qua nói lại, sao
không nói người tài năng không bằng người đi?”

Cổ Nhất bị câu
nói của Long Trác Việt làm cho á khẩu, mở to mắt, ai oán nhìn Long Trác Việt.
Thật không phân phải trái mà!

Cổ Nhất hừ lạnh
một tiếng, quay đầu không nhìn Long Trác Việt, im lặng không lên tiếng. Ngươi hỏi
đi, hỏi đi! Tiểu thứ thối, cho ngươi hỏi, ta cứ không trả lời!

Long Trác Việt
nhận ra tâm tư của Cổ Nhất, gương mặt xấu xí chợt nở nụ cười giảo hoạt: “Không
nói cũng được, lát nữa nhét ngươi vào trong bao ném ra ngoài bãi tha ma!”

Cổ Nhất nghe rồi
lại nghe, tên tiểu tử này đang nói tới lão sao?

Cổ Nhất không
tin, trừng mắt nhìn Long Trác Việt. Tên tiểu tử thối này quả nhiên tà ác, cứ
nhiên khi dễ lão hiện tại không thể cử động, chân không thể đi, nội lực không
thể phát động. Lão hiện tại có khác gì phế nhân mặc người chém giết a!

Cổ Nhất nghiến
răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn Long Trác Việt một hồi lâu, cuối cùng cũng cất
tiếng: “Như thế nào, ngươi cũng biết quan tâm tới nương tử của mình sao?”

“Vô nghĩa, ta
không quan tâm tới Noãn Noãn chẳng lẽ lại quan tâm ngươi sao?” Long Trác Việt đối
với câu nói mỉa mai của Cổ Nhất, không cam lòng phản kháng lại.

“Thật sự quan
tâm? Vậy chắc ngươi cũng biết nương tử ngươi từ lúc sinh ra đã trúng kì độc?” Cổ
Nhất thản nhiên nói. Lão bị tên tiểu tử này khi dễ từ sáng giờ, cũng nên cho hắn
một chút kinh ngạc làm quà đáp lễ chứ?

Quả nhiên, Cổ
Nhất vừa nói xong, đôi mắt vốn đang híp lại của Long Trác Việt phút chốc trừng
lớn, một bước tiến đến nắm lấy cánh tay Cổ Nhất hỏi lại: “Ngươi vừa nói gì?
Noãn Noãn sao có thể trúng độc được?”

Không có khả
năng, nàng trước giờ vẫn rất khỏe mạnh mà, hắn cũng chưa từng nghe nói mười bảy
năm qua Noãn Noãn có dấu hiệu phát bệnh nào cả!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.