Mắt mèo - Chương 01 - 02

Chương 1

Nửa đêm. Cửa sổ bỗng bật mở.

Gió thổi vào phòng, làm tung bay ngọn tóc Vũ
Nhi, vuốt ve khuôn mặt cô. Vũ Nhi mở mắt, cả căn phòng tối đen như mực, ngay cả
bên ngoài cửa sổ cũng chẳng có mấy ánh sáng. Bất chợt, cô nghe thấy thứ âm
thanh nào đó.

Âm thanh đó phát ra từ phía trên đầu Vũ Nhi. Bỗng
tim cô đập rộn ràng, âm thanh đó rót vào tai cô rành rọt, giống như một cái đục
chạm khảm vào tim cô, khiến trái tim cô vô cùng khó chịu. Đó là âm thanh phát
ra từ trên trần nhà, giống như tiếng bước chân, cứ đi qua đi lại mãi, đi từ bên
trái trần nhà sang bên phải, từ đằng trước ra đằng sau, và dường như còn theo
một quy luật nào đó.

Đây là tầng 7, là tầng cao nhất của tòa nhà
này, bên trên trần nhà chính là trần của tòa nhà.

Tần suất âm thanh có vẻ như ngày càng gấp, lọt qua cả mái
nhà, và trần nhà, vang vọng khắp căn phòng. Đêm hôm khuya khoắt, ai lại chạy
lên trần tòa nhà chứ? Sau lưng Vũ Nhi bỗng toát mồ hôi lạnh.

Đúng lúc này, cô phát hiện ra Đồng Niên nằm cạnh mình đã không
còn ở đó. Cô giơ tay ra sờ chỗ nằm bên cạnh, vẫn còn hơi ấm, cô muốn gọi anh,
nhưng cổ họng cô khô khốc, không thốt nên lời.

Âm thanh trên mái nhà vẫn tiếp diễn.

Vũ Nhi ngồi dậy, gió đêm ùa đến, cô cẩn thận đóng cửa sổ lại.
Vũ Nhi lại ngẩng đầu nhìn trần nhà, tiếng bước chân kỳ quái đó xuyên qua mọi
vật cản, xuyên thẳng vào màng nhĩ tai cô.

Cô khoác lên mình chiếc áo ngủ trắng, sau đó bước ra khỏi
phòng. Cầu thang tối đen, cô chẳng nhìn thấy gì cả, bên trái là cầu thang đi
xuống, bên phải là cầu thang đi thẳng lên trần tòa nhà, cô chọn phía bên phải.

[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www. gacsach. com -
gác nhỏ cho người yêu sách.]

Trần tòa nhà trống không, chỉ có mấy cái tháp nước sừng sững
đứng cô độc. Gió thổi mạnh, bốn bề dường như là vực sâu hun hút. Trên đầu là cả
bầu trời đầy sao, không rõ định ám thị ra hiệu với Vũ Nhi điều gì. Cô nhờ vào
chút ánh sáng phát ra từ biển quảng cáo cúp bóng đá thế giới Hàn - Nhật 2002
sáng suốt đêm của tòa nhà xung quanh để nhìn bốn phía, chẳng thấy gì cả, ngay
cả tiếng bước chân kỳ quái cũng biến mất. Gió thổi tung mái tóc cô, khiến cô
đứng không vững, lùi lại mấy bước, cô không muốn nán lại nơi này thêm nữa, từ
từ quay người.

Chợt có một bàn tay đặt lên vai cô.

Vũ Nhi chợt quay đầu lại, đẩy mạnh bàn tay ra phía sau. Rồi
cô nghe thấy một giọng nói thân quen từ phía sau.

“Vũ Nhi, là anh đây.” Đồng Niên bị đẩy ngã xuống đất, chậm
rãi đứng dậy.

“Đồng Niên? Sao anh lại lên đây?” Vũ Nhi lúc này mới định
thần lại, thở hắt ra.

“Anh không ngủ được, cứ nghĩ mãi một chuyện.”

“Chuyện gì vậy?”

Trong màn đêm, họ không nhìn thấy rõ mặt nhau, nên dựa sát
vào nhau, sát đến độ Đồng Niên có thể ngửi thấy mùi cơ thể của Vũ Nhi. Anh ôm
chặt Vũ Nhi, thì thầm bên tai cô: “Chúng ta về nhà đi.”

“Vậy thì mau xuống thôi.” Vũ Nhi thấp giọng nói.

“Không phải,” Đồng Niên lắc đầu, “Anh nói là quay trở về nhà
ở Thượng Hải của anh.”

“Nhà ở Thượng Hải?”

“Đúng vậy.”

Vũ Nhi thoáng ngạc nhiên nhìn Đồng Niên, hỏi: “Chẳng phải anh
nói anh không có nhà nữa sao?”

“Không, anh có nhà, nhà anh là...” Đồng Niên rời ánh mắt khỏi
gương mặt Vũ Nhi, nhìn về nơi xa xăm, chậm rãi nói ba chữ: “Ngôi nhà đen.”

“Ngôi nhà đen?”

Bỗng có cơn gió lạ thổi lướt qua, gió thổi tung chiếc áo ngủ
trắng khoác trên người Vũ Nhi như thể một u linh màu trắng lao mình nhảy xuống
lầu.

Chương 2

Tàu khách từ từ tiến vào cửa sông, xé tan màn
sương mỏng bao trùm trên khắp mặt sông. Vũ Nhi không theo Đồng Niên chen chúc
trên boong tàu, mà ngồi ở bên cửa sổ mạn tàu, lặng lẽ nhìn mặt sông bị sương bao
phủ và cảnh vật mơ hồ bên sông. Tất cả mọi thứ hiện ra màu đen, như một bức
tranh thủy mặc trên sông, gần như đạt đến tả ý thuần túy.

Cô có thể hiểu được vì sao Đồng Niên lại đột
ngột quyết định rời khỏi thành phố nhỏ nơi đã sinh sống
nhiều năm để trở lại Thượng Hải. Có lẽ do cô và Đồng Niên chỉ trong thời gian
một tuần ngắn ngủi đều bị mất việc; có lẽ do ở tại một nơi quá lâu khiến ta nảy
sinh cảm giác chán ghét; có lẽ vì ngôi nhà đen của Đồng Niên. Vũ Nhi không muốn
nghĩ thêm nữa, cô cũng muốn thay đổi môi trường sống, ít ra cô cũng có thể tìm
được một công việc ở Thượng Hải. Nghĩ đến đây, tâm trạng cô khá hơn đôi chút,
chính lúc này, cô có thể nhìn thấy những kiến trúc bên bờ sông xuyên qua đám
sương mỏng.

Và trong cô xuất hiện cảm giác đặc biệt, nó giống như cảm xúc
của những người 70, 80 năm trước đi tàu thủy vừa mới đến thành phố này.

“Em đang nghĩ gì vậy? Sắp đến bến cảng rồi, mau thu dọn hành
lý đi.” Đồng Niên đến bên cô, nói.

Mười phút sau, Đồng Niên và Vũ Nhi rời khỏi tàu, đứng trên
bến cảng vận chuyển hành khách, hành lý của họ rất ít, chen qua đoàn người đông
đúc, họ ra đến được đường cái.

Vũ Nhi hít lấy hít để không khí nơi đây. Nói thực lòng, không
khí nơi đây cũng không mấy trong lành. Cô quay đầu, nhìn bờ bên kia sông, mấy
chục tòa kiến trúc cao sừng sững, màn sương dày đặc che phủ các tầng cao nhất
của tòa kiến trúc cao to đồ sộ. Vũ Nhi không ngờ ấn tượng đầu tiên của mình về
Thượng Hải lại là sương mù. Khi cô đang mải mê ngắm nhìn, Đồng Niên đã kéo cô
lên một chiếc taxi.

Chiếc taxi đi lại vòng vèo, rẽ ngoặt rất nhiều lần. Chẳng
phải bác tài cố ý, mà là do Đồng Niên không nói rõ được địa chỉ nơi cần đến của
mình. Anh gần như đã quên mất ngôi nhà mình nằm trên con phố nào, chỉ nhớ được
là “ngôi nhà đen”. Anh mô tả với bác tài như sau: “Một ngôi nhà màu đen, ba
tầng, xây kiểu Pháp, có một ống khói xây bằng gạch...” Vũ Nhi cảm thấy mô tả
của Đồng Niên giống như màn sương mù đang hiện hữu, khiến ta không thể nắm bắt
được. Cuối cùng cô lấy tấm bản đồ ra, cùng Đồng Niên tìm kiếm trên bản đồ, dần
dần từng bước thu hẹp phạm vi tìm kiếm.

Cuối cùng, chiếc taxi dừng lại bên con đường nhỏ đầy cây cối
rậm rạp, Đồng Niên và Vũ Nhi xuống xe, ngẩng đầu nhìn lên ngôi nhà màu đen đó. Cả
hai người đều không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ngôi nhà bị ẩn giấu giữa vùng cây
rậm rạp, không nhìn rõ được chính diện ngôi nhà, chỉ có thể nhìn thấy tầng 3 và
mái nhà màu đen, và cả cột ống khói đã bị bỏ hoang từ lâu. Tường bao và mái nhà
đều là màu đen, mặc dù có vẻ rất chắc chắn, nhưng màu đen cũng thoáng lộ ra
không khí u ám mù mịt, giống như sương mù ban nãy. Vũ Nhi ngẩng đầu nhìn mái
nhà, đây là kiểu mái Mansart thường thấy trong các kiến trúc theo phong cách
Pháp, tức là mái nhà có hai bên dốc, ở giữa dần dần bằng phẳng.

Bất chợt, tim cô đập mạnh một cách khác thường, cô có một dự
cảm kỳ lạ, nhưng rốt cuộc là gì thì cô lại không nói rõ ra được. Một trận gió
thổi tới, làm tung bay mái tóc cô, Vũ Nhi cúi đầu, dựa người vào người Đồng
Niên.

“Vũ Nhi, em sao vậy? Chúng ta đến nhà rồi.”

“Có thể em bị trúng gió lúc trên tàu. Anh đừng lo, em không
sao.” Vũ Nhi lại ngẩng đầu, cô bỗng có cảm giác ngôi nhà này có chút gì đó quen
thuộc, cô chậm rãi hỏi: “Ngôi nhà đen?”

“Đúng vậy.”

Vũ Nhi ngước nhìn đám ngói màu đen bao phủ mái nhà, hỏi: “Đây
là nhà anh sao? Tầng nào vậy?”

“Toàn bộ. Tầng nào cũng là nhà anh.”

“Tất cả các tầng sao? Ý anh là, toàn bộ ngôi nhà này đều là
của nhà anh?” Vũ Nhi vô cùng kinh ngạc.

Sự bình tĩnh của Đồng Niên vừa vặn trái ngược với sự kinh
ngạc của Vũ Nhi, anh lạnh lùng trả lời: “Đúng vậy, toàn bộ ngôi nhà này đều là
của nhà anh.”

“Thế nhà anh còn những ai?”

“Chẳng còn ai cả, ngôi nhà này đã đóng cửa mười mấy năm rồi. Đừng
hỏi nữa, đi theo anh.” Nói xong, Đồng Niên kéo tay Vũ Nhi vẫn còn đang kích
động đi vào con ngõ nhỏ bên đường.

Vũ Nhi nhìn thấy giữa đường cái và căn nhà có một khoảng xanh
rờn, trong khoảng xanh đó có vô số loại thực vật, dày kín, trông âm u và sâu
hun hút. Có nhiều cây thân gỗ có lẽ cũng phải vài chục năm tuổi rồi, chúng che
khuất tầng một và tầng hai. Ngõ nhỏ rất sâu, nhưng Đồng Niên đi đến cổng đầu
tiên bên cạnh ngõ đã dừng lại. Cánh cổng sắt đó bị hoen gỉ lỗ chỗ, Đồng Niên
vứt chùm chìa khóa kiểu cũ từ trong túi ra, nhét vào ổ khóa trên cánh cổng sắt.

“Mong rằng nó vẫn mở được.” Đồng Niên tự nói với mình.

Chiếc chìa khóa xoay đi xoay lại mãi trong ổ khóa mới mở được
cửa, phát ra một loạt âm thanh kỳ quái. Đồng Niên nhẹ nhàng đẩy cánh cổng, Vũ
Nhi theo sát sau anh, thận trọng bước vào. Bên trong cổng có một cái sân, bên
trong sân bốc lên mùi cây lá bị phân hủy tích tụ nhiều năm. Tường vây của sân vòng
quanh đúng một vòng ngôi nhà đen. Vũ Nhi phát hiện ra đầu phía bên kia của
tường vây bị sụp, hở ra một cái lỗ rộng hơn một mét, nhưng bị đám cây bên ngoài
che lấp.

“Vũ Nhi, em đang nhìn gì thế, mau vào đây.” Đồng Niên đã mở
được cửa tầng một, bước vào trong.

Vũ Nhi vội vàng theo sau, bước vào ngôi nhà đen. Vừa vào cửa,
cô đã ngửi thấy mùi ẩm mốc ngột ngạt, cô lấy tay phẩy mấy cái trước mũi. Đồng
Niên vỗ vai cô, nói: “Em đừng sợ, ngôi nhà này đã mười mấy năm không ai ở, nên
chắc chắn tích tụ rất nhiều bụi.” Vũ Nhi nhìn vào phòng khách, căn phòng rất
rộng, bày một số đồ đạc rất đơn giản, bên cạnh tường có một cái lò sưởi, thông
thẳng đến cột ống khói trên nóc nhà. Nơi đây âm u lạ thường, khiến khuôn mặt
Đồng Niên cứ bị bóng tối che phủ. Cô thận trọng từng bước, nhìn thấy cuối phòng
khách là một lối đi nhỏ, bên cạnh lối đi nhỏ hình như cũng có phòng khác. Phía
khác của phòng khách còn có một nhà bếp, giờ đây chất đầy những thứ lộn xộn. Trong
phòng khách có một cầu thang đi lên tầng 2. Cô nhẹ nhàng hỏi Đồng Niên: “Anh
lớn lên ở đây phải không?”

“Đúng vậy, anh sinh ra ở ngôi nhà này. Năm anh lên 10 tuổi
mới rời khỏi đây. Từ đó về sau, anh chưa quay lại lần nào, cho đến tận bây giờ.”

“Tại sao trước đây anh không nói với em những điều này?”

Đồng Niên lắc đầu: “Có cần thiết không? Anh không muốn nghĩ
về quá khứ, không muốn.”

Vũ Nhi nhận ra vẻ chua xót ẩn chứa trong lời nói của anh, cô
nói đầy áy náy: “Xin lỗi anh, Đồng Niên.”

Đồng Niên mỉm cười: “Không sao, anh sẽ từ từ kể cho em nghe
sau. Nào, chúng ta lên tầng trên xem xem.”

Vũ Nhi đi theo Đồng Niên bước lên cầu thang, bậc cầu thang gỗ
dưới chân lập tức phát ra tiếng cót két, như có thể sập bất cứ lúc nào. Vũ Nhi
không dám nắm lấy tay vịn phủ đầy bụi bên cạnh, chỉ thận trọng nhìn xuống dưới
chân.

“Đừng sợ, hồi anh còn nhỏ, cái cầu thang đã như vậy rồi,
không sao đâu.” Đồng Niên giơ tay ra nắm lấy tay Vũ Nhi.

“Đồng Niên, em chỉ cảm thấy...” Cô không nói hết câu.

“Cảm thấy gì?” Đồng Niên kéo tay cô tiếp tục đi lên.

“Không, không có gì.” Vũ Nhi thoáng thở dài.

Họ lên đến tầng ha. Trước mắt hiện lên hành lang âm u, dọc
bên hành lang không có cửa sổ, Vũ Nhi không nhìn thấy gì cả, chỉ có thể dựa vào
bàn tay bị Đồng Niên nắm chặt để xác định phương hướng.

Đồng Niên giơ tay sờ soạng hồi lâu trên tường mới bật được
công tắc đèn. Ánh đèn nhấp nháy một lúc lâu mới chiếu sáng được hành lang.

Đồng Niên đi dọc theo hành lang, đi đến trước cánh cửa thứ 2,
Vũ Nhi bỗng cảm thấy một con mắt đang mở to - mắt mèo, trên cánh cửa đó có lắp
một con mắt mèo. Vũ Nhi từ từ thở hắt ra, nhưng cảm giác kỳ lạ đó vẫn tồn tại. Đồng
Niên định mở cửa, cô liền nói: “Đợi chút, con mắt mèo này thật lạ. Hình như lắp
ngược thì phải?”

“Ừ, lắp ngược đấy.”

Vũ Nhi tỉ mỉ xem lại mắt mèo, nói: “Kỳ lạ, sao lại có kiểu
mắt mèo nhìn từ ngoài cửa vào trong chứ?”

“Ai mà biết được? Dù sao, trước khi anh sinh ra đã có những
con mắt mèo này rồi.”

“Những con mắt mèo này?”

“Đúng vậy, gần như trên cánh cửa các phòng trong ngôi nhà này
đều lắp mắt mèo, và đều lắp ngược từ ngoài nhìn vào trong.” Nói xong, Đồng Niên
ghé mắt vào mắt mèo nhìn vào phía trong. Đột nhiên, Vũ Nhi thấy Đồng Niên vụt
lùi một bước về phía sau, như thể bị cái gì bắn trúng, nét mặt vô cùng quái lạ.

“Sao vậy anh?” Vũ Nhi kéo anh hỏi.

Đồng Niên đứng ngẩn người vài giây, sau đó lắc đầu, nhẹ nhàng
nói: “Không, không có gì.”

Vũ Nhi nhìn Đồng Niên đầy nghi hoặc, sau đó, cô cũng tự mình
nhìn qua mắt mèo. Cô nhìn thấy một khối mơ hồ, giống như là bị phủ lên một mảnh
kính mờ, chẳng nhìn rõ được gì cả.

“Đừng nhìn nữa.” Đồng Niên đẩy cửa bước vào.

Vũ Nhi cẩn thận bước vào trong phòng, cô nhìn kỹ lại một lượt.
Căn phòng vẫn tràn ngập mùi cũ kỹ, bụi bặm. Nhưng cô nghĩ, chắc trong các ngôi
nhà cũ đều có loại mùi vị này, đặc biệt là trong ngôi nhà đã bỏ không mười mấy
năm. Căn phòng rất rộng, ít nhất cũng phải đến 30 mét vuông, có một dãy cửa sổ
gỗ, ánh sáng đan xen chiếu rọi sàn nhà bị phủ lớp bụi dày.

“Trước đây bố mẹ anh ở phòng này.” Đồng Niên chậm rãi nói,
anh đi đến trước chiếc giường dây thép, không có chăn ga, dây thép và khung
thép lộ ra, giống như một dãy xương sườn. Anh nhìn chiếc giường đó, sau khi
dừng lại giây lát, anh nói. “Đây chính là chiếc giường bố mẹ anh đã ngủ.”

“Thế phòng của anh đâu?”

“Cũng ở tầng này, không cần xem nữa đâu, chúng ta sẽ ở phòng
này, đủ rộng rồi. Nhà vệ sinh ở đầu bên kia hành lang, rất tiện.”

Vũ Nhi nhìn hành lang, hỏi: “Ngôi nhà này rộng thế, trước đây
chỉ mình gia đình anh ở đây thôi sao?”

“Đúng thế, chỉ có anh và bố mẹ anh.”

“Sao anh lại rời khỏi đây?”

Đồng Niên sững người một lát, từ tốn nói: “Bởi vì... anh mất
cả bố lẫn mẹ. Được rồi, em đừng hỏi nữa, anh đã nói rồi, anh sẽ từ từ kể cho em
biết. Chúng ta mau dọn dẹp căn phòng này, tối nay chúng ta sẽ ở đây.” Anh giơ
tay vuốt tóc Vũ Nhi, mỉm cười, nói: “Chúng ta hãy quét dọn căn phòng, để anh
xuống tầng dưới xem có dụng cụ không, em ở đây đợi anh một lát.”

Nói xong, Đồng Niên rời khỏi phòng. Vũ Nhi một mình ngồi giữa
phòng, cô nghe thấy tiếng Đồng Niên vội vàng chạy xuống tầng dưới. Âm thanh đó
bay lượn khắp cả ngôi nhà mãi. Cô thận trọng đi đến cửa sổ, cách một khoảng đất
trống nhỏ và tường bao, đối diện là một ngôi nhà ba tầng màu trắng.

Vũ Nhi lại đi một vòng khắp gian phòng, nhìn thấy một bàn
phấn trang điểm ở góc phòng, còn có cả một chiếc tủ quần áo, và ngoài cái
giường dây thép thì không còn đồ đạc gì nữa cả. Trên bàn phấn còn có một cái
gương hình bầu dục, Vũ Nhi đứng trước gương, mặt gương bám đầy bụi, không nhìn
rõ khuôn mặt mình. Cô mở tủ quần áo, thấy bên trong treo mấy bộ quần áo phụ nữ,
kiểu dáng cổ lỗ và bốc mùi băng phiến nồng nặc. Thoạt tiên, Vũ Nhi ngẩn người,
rồi cô không kìm nổi giơ tay vào trong tủ.

“Em làm gì vậy?”

Đằng sau bỗng vang lên giọng nói hổn hển của Đồng Niên, Vũ
Nhi lập tức rụt tay lại, hít thở sâu một cái, sau đó lắc đầu nói: “Anh đừng có
nói giật giọng sau lưng người khác như vậy, như thế sẽ làm người ta sợ chết
khiếp ấy.”

“Anh xin lỗi. Đó là quần áo của mẹ anh đã mặc trước đây, mười
mấy năm rồi, không ai động vào.” Giọng anh khá nặng nề.

“Ừm.” Vũ Nhi không muốn hỏi thêm nữa, từ ngày cô quen Đồng
Niên, Đồng Niên chưa bao giờ nhắc đến bố mẹ anh, càng không hề nhắc gì đến ngôi
nhà 3 tầng này.

Đồng Niên bước đến, đóng cửa tủ quần áo lại, trong tay anh
vẫn đang cầm chổi và cây lau nhà, “Được rồi, chúng ta bắt đầu nào.”

Vũ Nhi không muốn nghĩ ngợi mông lung nữa, cô cười, nói: “Được,
em lau kính.”

Báo cáo nội dung xấu