Mắt mèo - Chương 03 - 04 - 05

Chương 3

Khi hoàng hôn buông xuống, Đồng Niên và Vũ Nhi
bước ra khỏi ngôi nhà đen. Họ lau dọn mất nửa ngày trời, bận rộn kiệt sức mới
dọn sạch được một phòng ngủ và nhà vệ sinh ở tầng 2. Còn những phòng khác, đến
cửa phòng còn chưa được mở ra, thậm chí họ còn chưa lên đến tầng 3. Đồng Niên
nói, nếu muốn dọn dẹp sạch sẽ hơn mười phòng trong cả ngôi nhà thì ít nhất cũng
mất thời gian một tháng. May mà nước, điện, ga đã có sẵn, nhưng sáng mai Đồng
Niên phải đến ban quản lý khu vực làm thủ tục. Hai người quét dọn cả ngày, mệt
mỏi, hơn nữa cũng không có điều kiện nấu cơm, họ quyết định ra ngoài ăn bữa tối
đầu tiên.

Hai bên đường rợp bóng cây, vào lúc hoàng hôn
trông càng tĩnh mịch, chẳng có mấy người và xe cộ qua lại. Họ đi qua ngã ba,
tìm thấy một tiệm ăn.

Tiệm ăn rất nhỏ, cũng rất vắng khách, nhưng
trang trí rất đẹp mắt, có phong cách nghệ thuật, thật chẳng ăn nhập gì với đồ
ăn rẻ tiền nơi đây. Đặc biệt là mấy bức tranh phong cảnh sơn dầu treo trên
tường đã cuốn hút ánh mắt cô gái tốt nghiệp ngành mỹ thuật Vũ Nhi. Đồng Niên
mệt mỏi ngồi xuống, gọi mấy món ăn đơn giản. Trong khi chọn món ăn, Vũ Nhi luôn
cảm thấy mọi người chung quanh đều đang chăm chú nhìn họ. Ánh mắt sắc nhọn của
họ thật kỳ quái, giống như đang trông chừng trộm cắp vậy. Sau khi chọn món
xong, Vũ Nhi thì thầm với Đồng Niên việc này.

Đồng Niên lười biếng nói: “Em hôm nay sao cứ đa
nghi sợ sệt thế? Đừng nghĩ lung tung nữa, những người đến đây ăn có lẽ đều là
khách quen, còn chúng ta thì mới đến đây lần đầu tiên, nên mới khiến họ chú ý
thôi.”

Đúng lúc đó món ăn được đem lên, Đồng Niên cắt ngang dòng suy
nghĩ của Vũ Nhi. “Nhìn gì vậy? Mau ăn đi, bận rộn cả ngày, anh đói lắm rồi.”

Đồng Niên ăn ngấu nghiến, xem ra thực sự đói, còn Vũ Nhi thì
ăn rất ít, cô cứ luôn nhìn ra con đường cái bên ngoài tiệm ăn. Trời tối dần,
mọi người đều rảo bước, không có mặt trời chiều vàng chói, chút gió thổi qua
khiến cây cối bên đường đung đưa lay động mãi. Cô bỗng quay sang Đồng Niên chậm
rãi nói: “Đồng Niên, em thật không ngờ nhà anh lại to đến thế.”

“Nhà to thì có tác dụng gì chứ?”

“Có tác dụng gì ư? Anh thử nghĩ lại những ngày tháng trước
đây của chúng ta, em vô cùng hy vọng có một căn nhà ba phòng ngủ, một phòng
khách rộng rãi, sạch sẽ gọn gàng, sáng sủa thuộc về riêng mình, muốn làm gì thì
làm.” Vũ Nhi nghĩ đến căn phòng bé như cái ổ trước đây.

“Giờ thì em đã có được rồi, hơn nữa còn vượt xa sự tưởng
tượng của em, không phải sao?” Đồng Niên rất bình thản.

“Đúng vậy, vượt xa cả sự tưởng tượng của em. Em chỉ cảm thấy
ngôi nhà này đến với em quá bất ngờ, em rất sợ, sợ rằng sẽ bị niềm vui bất ngờ
này làm cho ngất xỉu, cần phải biết rằng phần lớn mọi người trong đất nước này
đều phải cố gắng cả đời cũng chưa có được một tầng, còn chúng ta bỗng chốc có
cả ba tầng.”

Đồng Niên mỉm cười: “Được rồi, Vũ Nhi của anh, em phải được
hạnh phúc, anh buộc phải đem hạnh phúc đến cho em, đây chính là sứ mệnh của anh.”

Vũ Nhi cúi đầu, cô không biết nên trả lời thế nào, ít ra đến
giờ phút này, cô vẫn chưa biết hạnh phúc là như thế nào, cô chỉ mơ hồ nói: “Cảm
ơn anh, Đồng Niên.”

“Đừng nói cảm ơn anh, đối với anh, ngôi nhà này chỉ là một di
sản mà thôi. Muốn cảm ơn thì cần phải cảm ơn người đã xây dựng nên ngôi nhà này.”

“Ai đã xây dựng ngôi nhà này?”

“Cụ nội của anh. Được rồi, anh chỉ biết có thế thôi, anh
không có hứng thú đối với những chuyện xưa cũ.” Đồng Niên vừa nói vừa đút thức
ăn vào miệng.

“Nhưng tại sao anh lại rời khỏi ngôi nhà khi anh lên mười
tuổi?”

Đồng Niên ngừng lại một chút, Vũ Nhi cảm thấy trong mắt anh
ẩn chứa một thứ gì đó rất kỳ bí, sau đó Đồng Niên thở dài, từ tốn nói: “Bởi vì
trong năm đó, anh mất cả bố lẫn mẹ.”

“Thì ra là thế.” Lúc này Vũ Nhi mới hiểu tại sao Đồng Niên
không bao giờ nhắc đến bố mẹ và gia đình anh.

Đồng Niên tiếp tục nói với phong thái rất bình thản: “Năm đó,
vào một buổi đêm, mẹ anh mất tích một cách bí hiểm, bố con anh đã tìm kiếm bà
khắp nơi, nhưng không có chút tin tức gì. Chẳng bao lâu, bố anh cũng gặp sự cố,
trượt chân ngã từ trên mái nhà xuống, và ông qua đời.”

Vũ Nhi hít thở sâu một cái, cô giơ tay vuốt mái tóc Đồng
Niên, thì thầm bên tai anh: “Đứa trẻ đáng thương, Đồng Niên, anh là một đứa trẻ
đáng thương.” Giọng nói của cô giống như người mẹ đang an ủi vỗ về đứa con đang
bị tổn thương. Đồng Niên không động đậy, cứ ngồi yên để mặc cô vuốt ve.

Vũ Nhi vẫn đang vuốt tóc anh, bỗng cô cảm thấy có một đôi mắt
đang nhìn họ. Vũ Nhi ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, cô nhìn thấy một cô gái
trẻ đứng bên kia đường, đang nhìn cô và Đồng Niên qua cửa sổ kính của tiệm ăn.

Mặc dù trời đã tối, nhưng đèn đường đã bật sáng, soi rõ cô
gái trẻ bên kia đường. Cô ta để tóc dài xoăn, mặc một chiếc váy màu hồng phấn,
cô rất xinh, làn da trắng ngần, chí ít cũng không kém Vũ Nhi. Ánh mắt cô ta
đang nhìn chằm chằm vào Vũ Nhi và Đồng Niên. Khi ánh mắt cô ta và Vũ Nhi giao
nhau, trong mắt cô ta thoáng hiện lên một thứ gì đó rất kỳ lạ. Đúng lúc đó,
Đồng Niên dường như phát giác ra điều gì, cũng ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa
sổ, anh cũng nhìn thấy cô gái đó. Người con gái đó lại nhìn thẳng vào Đồng Niên
một lúc, khóe miệng thoáng mỉm cười, sau đó tiếp tục đi về phía trước, rồi biến
mất khỏi tầm nhìn của Vũ Nhi và Đồng Niên.

“Người phụ nữ kỳ lạ. Sao cô ta lại nhìn em chằm chằm thế?” Vũ
Nhi thắc mắc.

“Bỏ đi, đừng nghĩ tới cô ta nữa.”

Vũ Nhi bỗng nhấn mạnh giọng: “Cô ta cũng nhìn anh chằm chằm. Hơn
nữa, cô ta còn kín đáo mỉm cười với anh.”

Đồng Niên mỉm cười: “Em ghen à?”

Vũ Nhi cũng cười, đấm mấy cái vào ngực Đồng Niên, nói: “Sao
anh lại nói linh tinh thế.”

Cả hai người bọn họ cùng cười, Đồng Niên chợt đứng bật dậy
nói: “Anh ăn no rồi, em thế nào?”

“Em ăn xong lâu rồi. Chúng ta về nhà thôi.”

“Được, về nhà.”

Nghe Đồng Niên nói, Vũ Nhi bỗng cảm thấy hai từ “về nhà” thật
hạnh phúc. Họ trả tiền xong, bước ra khỏi tiệm ăn, lại đi về hướng ngôi nhà đen.
Sau khi Đồng Niên và Vũ Nhi rời khỏi tiệm ăn, hai vị khách cao tuổi trong tiệm
ăn yên lặng hồi lâu rồi mới lớn tiếng nói: “Anh biết không? Vừa rồi tôi nhìn
thấy họ bước ra từ ngôi nhà đen đấy.”

“Trời ơi, anh không nhìn nhầm đó chứ? Ngôi nhà đen đã được
đóng cửa mười mấy năm rồi.”

“Đương nhiên là không nhìn nhầm được.”

“Ôi, tối nay lại phải gặp ác mộng mất thôi.”

Họ không nói gì thêm nữa, hai người già trao đổi ánh mắt, họ
đã hiểu ý mà không cần đến lời nói, họ giữ im lặng, quán ăn nhỏ cuối cùng lại
khôi phục sự tĩnh mịch vốn có.

Chương 4

Phòng vệ sinh rất rộng, mặc dù gạch men và bồn
tắm đều là của mười mấy năm trước, nhưng sau một ngày kỳ cọ, nó đã trở nên sáng
bóng như mới. Đây là đêm đầu tiên chuyển đến ngôi nhà đen, vẫn chưa kịp lắp
bình nóng lạnh, nhưng Vũ Nhi thấy hôm nay ra nhiều mồ hôi, cần phải tắm gội,
nên Đồng Niên phải đun nước nóng cho cô.

Toàn thân Vũ Nhi chìm ngập trong nước ấm, cô
hồi tưởng lại toàn bộ sự việc xảy ra trong ngày hôm nay, tất cả mọi thứ đều
giống như trong giấc mơ vậy, cô chẳng thể ngờ được rằng giờ đây cô lại có được
ngôi nhà 3 tầng rộng lớn này. Cô không hề có sự chuẩn bị tâm lý về việc này. Đôi
khi hạnh phúc đến quá bất ngờ chưa hẳn đã là điều đáng mừng. Nhưng cô lại lắc
đầu, phủ nhận mọi suy nghĩ vẩn vơ, có lẽ, đây là nỗi sợ hãi mà tất cả mọi phụ
nữ đều gặp phải khi vừa chuyển đến nhà mới. Cô nhanh chóng tắm rửa xong, mặc bộ
đồ ngủ và bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Phòng vệ sinh nằm ở cuối hành lang, muốn đi đến
phòng ngủ ở đầu bên kia phải mất một đoạn đường. Đèn hành lang đã tắt, tối om
om, Vũ Nhi mở to đôi mắt cũng chẳng nhìn thấy gì. Tóc cô hãy còn bốc lên hơi
nóng, cô hơi run, cô định gọi Đồng Niên, nhưng âm thanh chưa kịp phát ra khỏi
miệng đã bị thu lại. Cô nghĩ, nếu giữa đêm khuya, trong căn nhà cổ này mà lại
phát ra giọng phụ nữ, e rằng sẽ làm cho mọi người sống quanh đây sợ hãi.

Một lát sau, Vũ Nhi cũng mạnh dạn lần sờ theo bờ
tường tiến lên phía trước. Cô nhớ, từ đây đến phòng ngủ phải
đi qua cửa 3 gian phòng. Cô sờ được tay nắm của cửa thứ nhất, đó là thứ kim
loại trơn, cảm giác lạnh lẽo, bên trong cửa là gì vậy nhỉ? Cô biết cửa không
khóa, xoay tay nắm là cửa sẽ mở ra ngay, nhưng cô không dám. Vũ Nhi tiếp tục
lần sờ đến cánh cửa thứ hai, cảm thấy mỗi bước đi đều có âm thanh dội lại khắp
hành lang, cùng kết hợp với tiếng rên của sàn gỗ dưới chân, thêm nữa còn đan
xen tiếng thở hổn hển run run của cô.

Đột nhiên Vũ Nhi cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn cô.

Cô lập tức đứng sững lại, cô có thể khẳng định rằng đó không
phải là mắt Đồng Niên. Cô nhìn bốn phía, trước mắt là một màu đen mênh mông. Nhưng
đôi mắt đó vẫn đang nhìn cô chằm chằm, cô chắc chắn như vậy.

“Ai?” Vũ Nhi kêu nhẹ một tiếng.

Không có ai trả lời, tất cả đều im lặng.

Sau phút do dự, cô tiếp tục đi lên phía trước, cô muốn nhanh
chóng trở lại bên cạnh Đồng Niên. Vũ Nhi nghĩ, chỉ có anh mới có thể bảo vệ cô.
Nhưng mới chỉ dò dẫm được một bước, cô đã cảm thấy có thứ gì đó rơi trúng đầu
cô, lông mềm mại, có cả hơi ấm, ở giữa còn có thứ gì đó cứng nhắc. Thậm chí cô
còn cảm nhận được vật lông mềm mại đó đang vuốt ve khuôn mặt cô. Cô không thể
kìm lòng được nữa, lập tức hét toáng lên. Tiếng phụ nữ kêu thảm thiết đó đã phá
vỡ sự yên tĩnh trong cả ngôi nhà đen.

Cửa phòng ngủ bật mở, Đồng Niên lao ra ngoài, rồi bật đèn
hành lang. Ánh sáng đèn mờ mờ chiếu lên khuôn mặt Vũ Nhi.

“Vũ Nhi, có chuyện gì vậy?” Đồng Niên lao đến trước mặt Vũ
Nhi, cô đang nép mình ở góc tường, anh dìu cô đứng dậy.

“Có thứ gì đó, có thứ gì đó trên đầu em.” Vũ Nhi hoảng hốt
hét lên.

“Không có gì cả, trên đầu em chẳng có gì, chỉ là tóc rối quá.”
Đồng Niên vuốt tóc Vũ Nhi, sau đó ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, cuối cùng, anh
cũng nhìn thấy đôi mắt đó ở cuối hành lang.

Đó là một đôi mắt mèo thực sự.

Một con mèo, con mèo toàn thân trắng muốt, chỉ thấy nốt đỏ
như đốm lửa ở chỏm đuôi. Con mèo đó đang mở to đôi mắt, đứng trên xà ngang cuối
hành lang theo dõi Đồng Niên và Vũ Nhi.

Đồng Niên nhìn con mèo, bất giác ngẩn người, anh bắt đầu
thoáng run rẩy, miệng há rộng nhưng lại không nói nên lời. Cuối cùng Vũ Nhi
cũng ngẩng đầu lên, và cô cũng quay đầu nhìn con mèo đó.

Cô thở dài nhẹ nhõm: “Hóa ra là một con mèo.” Cô lại quay
sang nhìn Đồng Niên, nét mặt kinh ngạc của Đồng Niên khiến cô cảm thấy kỳ lạ,
cô đẩy nhẹ Đồng Niên: “Anh sao thế? Sao sắc mặt anh xấu thế?”

Đồng Niên vẫn không nói gì như thể bị điện giật. Con mèo vẫn
đứng vững trên xà nhà, dáng vẻ nho nhã, nhìn họ từ trên cao xuống, ánh mắt thể
hiện sự cao quý đã từng gặp ở đâu đó.

Vũ Nhi chăm chú nhìn con mèo như bị hớp hồn, cô tấm tắc khen:
“Nhìn kìa, con mèo đẹp quá, đặc biệt là đôi mắt.”

Bỗng con mèo cất bước nhẹ nhàng, chậm rãi rời khỏi xà nhà,
biến mất trong góc tối cuối hành lang.

Đôi mắt mèo đó để lại ấn tượng mạnh mẽ trong lòng Vũ Nhi.

Cuối cùng Đồng Niên cũng lên tiếng: “Được rồi, đừng nói nữa,
mau về phòng đi.”

Nói xong, anh kéo Vũ Nhi trở về phòng ngủ, sau đó ngồi xuống
ghế, im lặng. Đèn mới lắp trong phòng ngủ tỏa ra ánh sáng êm dịu, chiếu lên
trán anh, khiến khuôn mặt anh càng trở nên nhợt nhạt.

Vũ Nhi nhìn bộ dạng anh, thực sự không thể hiểu nổi. Đồng
Niên đến cứu cô, nhưng giờ đây chính Đồng Niên lại như có vẻ bị làm cho hoảng
sợ vậy, còn cần cô an ủi. Cô thoáng thở dài, dựa vào lưng Đồng Niên, nói: “Đồng
Niên, anh giấu em chuyện gì phải không?”

Giọng cô đầy sức lôi cuốn và vô cùng dịu dàng, không có vẻ gì
là vừa mới bị hoảng hồn khiếp sợ. Đồng Niên luôn bị ảnh hưởng bởi âm thanh của
cô, cuối cùng anh cũng dần dần khôi phục lại trạng thái bình thường, thở dài,
kéo tay Vũ Nhi, tự cười buồn một mình, nhẹ nhàng nói: “Anh xin lỗi. Vũ Nhi, khi
anh còn nhỏ, chính tại ngôi nhà này, cũng có nuôi một con mèo, con mèo trắng,
vô cùng xinh đẹp, giống y như con mèo chúng ta gặp ban nãy.”

“Thật là giống y sao?”

“Đúng, giống y hệt, ngay cả mấy vết chấm đỏ ở đuôi cũng giống
y như vậy, cứ như thể được nhân bản từ một khuôn đúc.”

“Mèo nhân bản?” Vũ Nhi không biết tại sao lại xuất hiện ý
nghĩ kỳ quặc này.

Đồng Niên bật cười nói: “Em lại nghĩ lung tung rồi. Nhưng quả
thật là anh đã vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy con mèo đó, đặc biệt là đôi mắt
của nó, anh mãi mãi ghi nhớ đôi mắt đó. Đôi mắt đó khiến anh cảm tưởng rằng,
con mèo trắng anh nuôi hồi nhỏ đã quay trở lại.”

“Liệu có đúng là con mèo năm xưa không?” Vũ Nhi vừa nói xong,
cô liền nhận ra sai lầm của mình.

“Em thật biết đùa, đã mười mấy năm rồi, con mèo có thọ đến
đâu cũng đã trở về với cát bụi rồi. Thực ra, con mèo năm xưa đã...” Đang nói,
Đồng Niên bỗng ngừng lại.

“Con mèo đó đã làm sao?”

Đồng Niên trầm ngâm giây lát, rồi lạnh lùng nói: “Đã bị cha
anh giết chết.”

“Thật đáng sợ, tại sao vậy?”

“Không tại sao cả.” Đồng Niên dường như không muốn nhắc đến
đề tài này thêm nữa, “Được rồi, đừng nói nữa. Hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta
quay về nhà, lẽ ra phải vui vẻ mới phải chứ.”

“Ừm, phải vui mới phải.” Vũ Nhi gật đầu nhẹ nhàng nói: “Anh
mệt rồi, ngủ sớm đi.”

Nói xong, cô đi đến cửa sổ, nói: “Đồng Niên, có lẽ chúng ta
cần phải lắp thêm rèm cửa hoặc cửa xếp?”

“Chúng ta không cần rèm cửa.”

“Tại sao?”

“Em hãy nhìn ra bên ngoài xem.”

Vũ Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ, trong ngôi nhà đối diện tối đen
như mực, dường như không có ai ở. Đồng Niên nói đúng, quả thực không cần rèm
cửa, bởi không có ai nhìn thấy họ được. Cô quay đầu lại, thấy Đồng Niên đã nằm
trên giường. Cô đi đến bên giường, mỉm cười nhìn Đồng Niên đang nhắm mắt, cô
nhẹ nhàng vuốt ve chăn ga sạch sẽ mới thay ban chiều, rồi tắt đèn.

Ngôi nhà đen lại chìm vào bóng đêm.

Chương 5

Vài luồng ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào
phòng, Vũ Nhi từ từ mở mắt, con ngươi bị ánh mặt trời chiếu thẳng, cô lấy tay
chắn ánh nắng rồi ngồi dậy. Trông cô vẫn rất mệt mỏi, tóc tai rối bù, xõa tung.
Trong phòng chỉ có mình cô, Đồng Niên không biết đã đi đâu rồi, cô nhìn đồng
hồ, đã 10h sáng. Cô lập tức xuống giường, ra khỏi phòng, hành lang vẫn tối đen
như mực. Cô bật đèn, đi hết đoạn đường tối qua cô không dám đi, đến nhà vệ sinh
đánh răng, rửa mặt. Trong nhà vệ sinh có khảm một chiếc gương rất to, có vài
chỗ đã bị bong tróc. Cô nhìn hình ảnh mình trong gương, thở dài.

Vũ Nhi đi xuống cầu thang, nhưng cũng không
thấy Đồng Niên đâu. Phòng khách tầng trệt đã được dọn dẹp sạch sẽ, mặc dù vẫn
còn những đồ gia dụng cũ, nhưng đều sạch sẽ như mới. Trên bàn tròn là đồ ăn
sáng của Vũ Nhi và một cốc sữa đậu nành vẫn còn ấm. Vũ Nhi cầm lấy cốc sữa đậu
nành cười, cô biết Đồng Niên đã ra ngoài rồi.

Ăn xong bữa sáng, cô tham quan nhà bếp phía sau
phòng khách. Nhà bếp rất rộng, cửa sổ hướng ra bức tường bao, cỏ dại bên ngoài
vô cùng rậm rạp, gần như sắp che phủ hết bên cửa sổ. Sau phòng khách là một lối
đi, trong lối đi còn có mấy phòng nữa.

Vũ Nhi nhìn thấy trên mỗi cánh cửa đều có mắt
mèo, hơn nữa tất thảy đều lắp ngược. Sao lại phải lắp ngược nhỉ? Vũ Nhi nghĩ,
có lẽ người thiết kế ngôi nhà này muốn thuận tiện cho việc giám sát tình hình
trong các phòng, nhưng như thế chẳng phải chính người chủ cũng bị người khác
giám sát hay sao? Cô vẫn không thể hiểu nổi. Cô mở cửa một căn phòng, nhưng bên
trong hoàn toàn trống rỗng, không có thứ gì trừ luồng ánh sáng u ám và lớp bụi
dưới sàn. Cô không dám bước vào, chỉ đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn vào.

Bỗng Vũ Nhi phát hiện ra mấy dòng chữ nhỏ trên góc tường, cô
thoáng chút hiếu kỳ, liền đi vào trong, bước chân cô làm lớp bụi dưới sàn nhà
bay mù mịt, cô lấy tay phẩy chúng đi, cuối cùng, cô lấy tay bịt mũi lại để bụi
không bay vào mũi. Mấy hàng chữ nhỏ được viết ở góc tường, có vẻ như dùng loại
mực đen, những chữ đó rất nhỏ, xiêu xiêu vẹo vẹo trông rất ngộ nghĩnh, vừa nhìn
là biết ngay đây là chữ trẻ con.

Vũ Nhi đọc nhẩm mấy dòng chữ đó:

“Trương Minh Minh là một tên xấu xa.”

“Trương Minh Minh là một kẻ tình báo.”

“Trương Minh Minh lấy mất hộp bút chì của tôi.”

“Trương Minh Minh giết chết mẹ nó.”

“Trương Minh Minh bị tôi giết chết.”

“Đừng nhìn mắt mèo.”

Đọc đến 3 câu cuối cùng, Vũ Nhi bỗng trở nên căng thẳng. Rồi
cô lại lắc đầu, có lẽ chỉ là trò đùa của bọn trẻ con, khi còn nhỏ cô cũng
thường viết lên tường những câu kiểu này. Nhưng, nhìn những chữ này, Vũ Nhi vẫn
có cảm giác kỳ lạ, như thể đứa trẻ đó đang đứng ở góc tường, lấy thứ gì đó để
chấm vào mực đen để viết những dòng chữ này. Đặc biệt là dòng cuối cùng, cô đọc
lại một lần nữa: “Đừng nhìn mắt mèo.”

Đừng nhìn mắt mèo?

Thế là ý gì nhỉ? Vũ Nhi tự hỏi, khi đọc nhẩm câu này, cô có
thể cảm nhận được loại cảm giác đặc biệt phát ra từ cổ họng, cứ luôn đi cùng
mấy âm tiết đó. Cô nghĩ, kiểu câu này có vẻ như không phải câu để trẻ con viết
nguệch ngoạc lên tường. Cô lại nhìn những chữ trên tường, có một số nét lúc rõ
lúc không, mấy câu cuối cùng bị mất rất nhiều nét, vô cùng xiêu vẹo, có mấy nét
còn bị biến dạng thành đường cong, có vẻ như chữ viết trong lúc tay đang run
rẩy mạnh.

Vũ Nhi càng nghĩ càng sợ hãi, nên không nghĩ nữa, cô vội vã
rời khỏi căn phòng, rồi đóng cửa lại.

Cô dựa vào cửa, mấy câu đó luôn lởn vởn quanh đầu, không tài
nào xua đi nổi. Đột nhiên, cô quay đầu lại, ghé mắt sát vào mắt mèo, nhìn vào
trong phòng. Trong phòng chẳng có gì, chỉ có một lớp bụi bay bay.

Vũ Nhi thở một hơi thật dài, tự cười nhạo sự đa nghi của mình.
Cô bước lên cầu thang, bậc cầu thang phát ra âm thanh kỳ quái, nhưng cô đã
không còn sợ hãi nữa. Lên đến tầng hai, cô dừng lại, nhìn lên tầng ba dọc theo
các bậc thang. Ở đó vẫn bị bóng đêm bao phủ, cô nắm lấy tay vịn cầu thang, cô
thận trọng từng bước, cứ mỗi bước lại dừng lại vài giây. Không rõ tại sao, cô
có thể nghe rõ nhịp đập con tim mình, cô muốn từ bỏ, nhưng cô không thể khống
chế được bước chân mình, cho tới tận khi... cô nghe thấy một tiếng mèo kêu thảm
thiết.

Con mèo trắng bỗng xuất hiện ở ngay đầu cầu thang tầng ba. Nhờ
vào ánh sáng từ bên dưới hắt lên, Vũ Nhi nhìn khá rõ nó. Nó đang đứng đó, nhìn
chằm chằm vào Vũ Nhi. Vũ Nhi cảm thấy trong mắt nó ẩn giấu thứ gì đó đặc biệt
khiến ta sợ hãi, nhưng cô phải thừa nhận rằng nó rất đẹp. Bộ lông của nó, bốn
chân của nó, đôi tai nó, mắt nó. Sự xinh đẹp của nó khiến nó có một loại mê
lực, làm cho con người nảy sinh thứ tình cảm mâu thuẫn, vừa muốn đến gần lại
vừa sợ hãi. Chính lúc này Vũ Nhi đang ở trạng thái đó. Cô chợt muốn ôm nó vào
lòng mà vuốt ve, nên cô bước tiếp lên trên.

Con mèo lại kêu lên một tiếng. Âm thanh đó vô cùng chói tai,
dường như là để cảnh cáo, kèm theo cả ánh mắt sắc lạnh, buộc Vũ Nhi phải dừng
bước. Cô lại chăm chú nhìn nó một hồi, rồi sau đó, cô hiểu rằng, con mèo đó
không muốn để cô lên. Vũ Nhi nghĩ, có lẽ tầng ba là địa bàn của mèo, cô không
được xâm nhập vào lãnh thổ của nó. Cô quay người, đi xuống tầng hai. Khi cô
quay đầu lại, nhìn lên, con mèo đã không còn ở đó nữa.

Vũ Nhi quay trở lại phòng ngủ, ngồi trước gương ở bàn trang
điểm mà mẹ Đồng Niên đã để lại, ngắm mình trong gương. Mặc dù gương hơi mờ,
phát ra ánh sáng phản quang màu xanh, nhưng hình ảnh cô trong gương vẫn rất
xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt cô, đôi mắt đã khiến Đồng Niên mê mẩn.

Từ nhỏ Vũ Nhi đã là cô gái xinh nhất nhà, so với cô, chị
Tuyết Nhi có phần thua kém đôi chút. Vũ Nhi nghĩ, giá mà chị gái cũng có thể
chia sẻ niềm vui với cô trong ngôi nhà này thì tốt biết bao. Thật đáng tiếc,
chị cô mãi mãi không thể nào ở bên cạnh cô được. Tuyết Nhi là một nữ cảnh sát,
trong thời gian thực tập xử lý vụ án đã xảy ra sự cố và hy sinh. Đó là việc xảy
ra mấy năm về trước nhưng Vũ Nhi không bao giờ có thể quên được hình dáng chị
mình. Chị gái thường hay nói gì với cô trong giấc mơ, nhưng cô không tài nào
nhớ được. Bỗng Vũ Nhi cảm thấy mệt, liền gục xuống bàn trang điểm ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh dậy, cô thấy mình đang nằm trên giường, Đồng Niên chăm
chú nhìn cô. Cô mở to mắt, mơ màng hỏi: “Bây giờ là mấy giờ rồi?”

“Ba giờ chiều. Anh vừa về đã thấy em ngủ say, có phải là em
mệt quá không?” Giọng nói của Đồng Niên đầy vẻ quan tâm.

Vũ Nhi cảm thấy hơi ù tai, cô nghĩ quả thực là mình cần phải
nghỉ ngơi.

“Em còn chưa ăn bữa trưa, anh mua đồ Macdonal về cho em đây.”
Đồng Niên giơ hộp đồ ăn nhanh của Macdonal lên, “Ăn luôn ở giường đi.”

Vũ Nhi đón lấy hộp đồ ăn, vừa ăn vừa hỏi: “Anh đi đâu mà lâu
vậy?”

“Em giận à?”

Cô lắc đầu.

“Anh ra ngoài làm thủ tục cư trú. Còn nữa, anh đã đăng ký mắc
điện thoại, ngày mai họ sẽ đến lắp. Bình nóng lạnh cũng đã lắp xong rồi, tối
nay em có thể tắm thoải mái.”

“Tốt quá.”

Đồng Niên nói thật đắc ý: “Còn nữa, anh đã đặt mua tivi màu,
tủ lạnh, điều hòa, vi tính, máy giặt và lò vi sóng. Sáng mai, chúng ta đã có
thể dùng những thứ này được rồi.”

Vũ Nhi cũng cười, nhưng nụ cười nhanh chóng vụt tắt, cô lo
lắng hỏi: “Đồng Niên, hôm nay anh tiêu hết tất cả bao nhiêu tiền?”

Đồng Niên nhẩm tính, rồi trả lời: “Không đắt, hôm nay trung
tâm thương mại đồ điện gia dụng giảm giá, tất cả những thứ này chỉ mất chưa tới
hai vạn tệ.”

“Nhưng anh có biết rằng trong sổ tiết kiệm của chúng ta chỉ
có hai vạn tệ thôi.”

“Vũ Nhi, đương nhiên là anh biết, anh chỉ muốn em được vui vẻ
hơn.”

Vũ Nhi lắc đầu, trịnh trọng nói: “Đồng Niên, bây giờ chúng ta
đều không có việc, tiền trong sổ tiết kiệm bị anh tiêu gần hết rồi. Chúng ta
không thể nào ngồi ở đây chờ chết đói.”

“Được rồi, anh sẽ đi tìm việc.”

“Ngày mai em cũng sẽ đi tìm việc. Em nghĩ có thể ở đây sẽ có nhiều
cơ hội hơn.”

Đồng Niên gật đầu, nhìn ra ngoài cửa, nói: “Nhìn kìa, mưa rồi.”

Quả nhiên, từng giọt, từng giọt mưa rơi xuống cánh cửa kính,
dần dần làm lu mờ tầm nhìn của họ.

Báo cáo nội dung xấu