Mắt mèo - Chương 57

Chương 57

Diệp Tiêu không hiểu tại sao La Tư lại hẹn anh ở những nơi
thế này, tiếng người ồn ào khiến anh buồn bực, khó chịu. Anh đi qua hành lang
vòng tròn của quán bar, chiếc tivi trong quán bar đang chiếu World Cup, đội
bóng Hàn Quốc và Ý đang bắt đầu vào sân, mọi người trong quán đều chăm chú nhìn
vào màn hình, có lẽ họ sẽ uống thâu đêm. Diệp Tiêu chẳng hứng thú với thứ đồ
uống trong cốc, cũng chẳng mặn mà gì đối với bóng đá, niềm hứng thú duy nhất
của anh chính là bắt được hung thủ thật sự.

Anh nhìn thấy La Tư tại một góc quán bar: “Tại sao lại gặp ở
đây?” Vừa ngồi xuống, Diệp Tiêu đã cất tiếng hỏi.

La Tư nhẹ nhàng trả lời: “Bởi vì ở đây đông người, dạo này
tôi rất sợ cô độc.”

Trông cô rất mệt, vành mắt đo đỏ, chắc là mất ngủ: “Được rồi,
cô có chuyện gì, cô hãy nói đi.”

La Tư dừng trong giây lát, định nói nhưng lại thôi, cô uống
một ngụm rượu vang, sau đó gần như cô đã có đủ dũng khí, nhìn vào mắt Diệp Tiêu
nói: “Thực sự tôi đã giấu anh một số chuyện.”

Diệp Tiêu sững sờ, quả nhiên là thế, anh đã đoán đúng, nhưng
anh vẫn không thể hiện ra điều gì trên nét mặt, nói rất bình tĩnh: “Tốt lắm,
bây giờ cô hãy nói cho tôi nghe.”

“Diệp Tiêu, không phải là tôi cố tình giấu anh đâu, chỉ vì
tôi sợ.”

“Được rồi, tôi không phải là quan tòa, không có quyền phán
quyết cô có tội hay không, chỉ cần cô nói tôi nghe sự việc mà cô biết là được
rồi.”

La Tư gật đầu, rồi lại uống một ngụm nước, cúi đầu, chậm rãi
nói: “Một năm trước, vào cái đêm Thành Thiên Vũ tự sát, anh ấy đã đi đến ngôi
nhà đen.” Rồi cô ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Diệp Tiêu, thấy Diệp Tiêu trông
rất bình tĩnh, cô tiếp tục nói: “Thành Thiên Vũ rất thích quay phim, lúc ấy anh
ta đang chuẩn bị tham gia cuộc thi phim tài liệu cá nhân. Một lần, anh ấy hỏi
tôi, ở đâu có căn nhà cổ thần bí có thể quay phim, tôi cảm thấy vô cùng kỳ lạ,
tại sao phải đi đến ngôi nhà cổ thần bí để quay phim tài liệu? Anh ấy trả lời,
anh ấy thích mạo hiểm và có sự thách thức. Lúc đó, anh ấy cứ lẵng nhẵng bám
theo tôi, vì vô tình tôi đã nhắc đến một số việc liên quan đến ngôi nhà đen. Cuối
cùng, tôi đành phải nói cho Thành Thiên Vũ địa chỉ của ngôi nhà đen.”

“Ngôi nhà cổ thần bí? Tại sao nói ngôi nhà đen là ngôi nhà cổ
thần bí?”

Cô chậm rãi nói: “Đây chỉ là một thứ cảm giác, bởi vì trong
ngôi nhà đó cất giấu nhiều bí mật. Hồi tôi còn nhỏ, tôi thường nghe thấy bà nội
tôi kể những chuyện kỳ quái về ngôi nhà đen.”

“Chuyện kỳ quái?”

La Tư trầm ngâm, cô nhìn trừng trừng vào mắt Diệp Tiêu, có lẽ
cô còn đang do dự.

“Xin hãy nói cho tôi.” Diệp Tiêu tiến lại gần cô, trịnh trọng
nói: “La Tư, tôi muốn nói với cô, từng câu nói của cô lúc này đều có thể rất
giúp ích cho việc phá án, lẽ nào cô không muốn tìm ra hung thủ thực sự đã giết
Sảnh Sảnh sao?”

Cuối cùng, La Tư cũng gật đầu, cô nhẹ nhàng nói: “Được, tôi
nói cho anh biết, tôi sẽ nói cho anh tất cả. Hơn mười năm trước, mẹ Đồng Niên
mất tích một cách vô cùng thần bí, bố Đồng Niên cũng bỏ mạng vì sự cố, Đồng
Niên rời khỏi Thượng Hải, ngôi nhà đen bị đóng cửa từ đó, không ai dám vào đó
nữa. Vài năm sau, gia đình tôi cũng chuyển đi, nhưng tôi không bao giờ quên
được ngôi nhà đen, cũng không thể quên được Đồng Niên và mẹ Đồng Niên, có lẽ ký
ức tuổi thơ ảnh hưởng quá lớn tới con người.”

Đúng lúc đó, cầu thủ Vieri đã ghi bàn cho nước Ý, cả quán bar
chìm ngập trong tiếng reo hò hoan hô, nên cô ngước đầu, uống thêm ngụm rượu. Diệp
Tiêu gật đầu: “Những việc này tôi đều biết, La Tư, cô uống ít thôi.”

“Không, chỉ thế này tôi mới có thể gây mê cho thần kinh của
mình được, như vậy dễ chịu hơn. Về ngôi nhà đen, có một truyền thuyết mà chắc
chắn tôi sẽ nói với anh. Khi tôi còn nhỏ, thường nhìn thấy mẹ Đồng Niên đeo một
sợi dây chuyền có ngọc đá.”

“Là mắt mèo?” Diệp Tiêu nhớ đến sợi dây chuyền Vũ Nhi cho anh
xem hôm trời mưa.

“Sao anh biết? Đúng vậy, là đá mắt mèo, rất mê hồn, đặc biệt
là khi ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào có thể phát ra phản quang kỳ lạ, đeo
trên cổ mẹ Đồng Niên quả là sự kết hợp hoàn hảo. Nhưng về viên ngọc mắt mèo này
lại có một truyền thuyết vô cùng đáng sợ.” La Tư tiến sát gần Diệp Tiêu, ra vẻ
thần bí nói bên tai Diệp Tiêu: “Trong viên đá mắt mèo, giam cầm một linh hồn
tội lỗi.”

Diệp Tiêu lập tức né đầu tránh, cố gắng giữ khoảng cách với
cô, lạnh lùng nói: “Đây chỉ là truyền thuyết mà thôi.”

“Nhưng, những người sống xung quanh ngôi nhà đen đều tin vào
truyền thuyết này. Bà nội tôi đã nói cho tôi nghe, hồi “Cách mạng văn hóa”,
trong ngôi nhà đen đã xảy ra mấy việc đáng sợ liền.”

“Vụ hung án nhà họ Kim?” Diệp Tiêu nhớ đến vụ thảm án của gia
đình Kim Văn Dung xảy ra năm 1975.

“Đúng vậy, đó chỉ là một việc trong số đó. Toàn bộ những điều
này đều do bà nội nói với tôi, bởi vì hồi đó bà tôi rất thân với gia đình nhà
họ Kim chuyển vào sống trong ngôi nhà đen, thường xuyên sang chơi nhà nhau. Tôi
còn nhớ bà nội tôi có nói, vào một buổi tối cuối thời kỳ “Cách mạng văn hóa”,
bà đến ngôi nhà đen chơi với gia đình nhà họ Kim, chợt phát hiện ra trên cổ bà
chủ nhà họ Kim có đeo một sợi dây chuyền. Cần phải biết rằng, vào thời kỳ “Cách
mạng văn hóa”, gần như không có ai đeo những đồ trang sức như dây chuyền. Cho
nên, bà nội tôi lấy làm kinh ngạc vô cùng, hơn nữa, trên sợi dây chuyền đó, còn
khảm một viên đá, chính là viên đá mắt mèo đó.”

Lúc đó, trước mặt Diệp Tiêu hiện ra hình ảnh Vũ Nhi đang đeo
sợi dây chuyền đó, cuối cùng anh cũng thể hiện chút căng thẳng: “Bà nội cô có
biết sợi dây chuyền đó sao?”

“Đúng vậy, bà nội tôi sống ở ngôi nhà đối diện với ngôi nhà
đen hơn 50 năm, bà tôi thân quen với từng người sống trong ngôi nhà đen. Bà nói
với tôi, bà nội Đồng Niên đã từng đeo sợi dây chuyền đó, vào năm xảy ra “Cách
mạng văn hóa” hồng vệ binh tiến vào ngôi nhà đen, đấu tố và đánh đập người nhà
Đồng Niên, kết quả, ông nội và bà nội Đồng Niên không thể chịu đựng được sự
lăng nhục của họ nên cả hai người đã uống thuốc ngủ tự tử tại tầng ba của ngôi
nhà đen. Nghe nói, vào cái đêm họ tự sát, hàng xóm xung quanh còn nghe thấy
tiếng nhạc khiêu vũ vọng ra từ ngôi nhà đen. Khúc nhạc khiêu vũ vang lên suốt
cả một đêm, như thể thực sự có mấy chục người đang ca hát nhảy múa trong ngôi
nhà đen vậy. Và ngày hôm sau, khi hồng vệ binh lao vào trong ngôi nhà đen, thì
phát hiện thấy họ đã trở thành những cái xác cứng đơ rồi.”

“Đúng là rợn tóc gáy, La Tư, cô chắc chắn bà nội cô nhớ rõ
mọi chuyện xảy ra trong quá khứ chứ?”

“Lẽ nào anh nghi ngờ bà nội tôi đã lẫn sao?”

Diệp Tiêu không biết trả lời ra sao.

“Không, tôi nhớ hồi tôi còn nhỏ, bà nội rất khỏe mạnh, tinh
thần cũng rất ổn, đặc biệt là trí nhớ rất tốt, không bị đãng trí như những
người già khác. Tôi tin chắc là bà không nhớ nhầm, hơn nữa, không chỉ mình bà,
những người hàng xóm xung quanh ngôi nhà đen đôi khi trong lúc trò chuyện cũng
nhắc đến những việc kỳ quái xảy ra trong ngôi nhà đen. Cho nên, bà nội tôi
không cho tôi vào trong ngôi nhà đen, nhưng tôi vẫn cứ lén đi, bởi mẹ Đồng Niên
rất quý tôi.” La Tư lại uống thêm ngụm rượu, mặt cô đã ửng đỏ. “Phải rồi, phần
trước tôi đã nói đến đâu rồi nhỉ?”

“Cô nói tới một buổi tối cuối thời kỳ “Cách mạng văn hóa” bà
nội cô phát hiện ra trên cổ cô chủ nhà họ Kim đeo sợi dây chuyền có viên đá mắt
mèo.”

“Phải rồi, điều này khiến bà nội tôi vô cùng kinh ngạc, bởi
vì bà biết sợi dây chuyền này thuộc về nhà họ Đồng, đã từng được đeo trước ngực
bà nội Đồng Niên. Từ sau khi ông nội và bà nội Đồng Niên tự sát, mọi người
không còn nhìn thấy sợi dây chuyền này nữa. Không biết bà chủ nhà họ Kim tìm
được sợi dây chuyền mắt mèo này ở đâu. Hơn nữa, còn có người nói, chính sợi dây
chuyền này đã đem đến vận xui cho gia đình nhà họ Đồng trong ngôi nhà đen. Lúc
đó, khi bà nội tôi nhìn thấy bà chủ nhà họ Kim đeo sợi dây chuyền đó, đã cảm
thấy người nhà họ Kim có gì đó không bình thường, cảm giác rất khó nói ra, từ
động tác, từ những câu nói kỳ quặc của họ. Quả nhiên, mấy tháng sau, cả nhà họ
Kim sống trong ngôi nhà đen đã xảy ra thảm án, người phụ nữ đeo sợi dây chuyền
mắt mèo cầm dao chém chết chính chồng mình, rồi lại chém bị thương con trai của
mình, sau cùng treo cổ tự vẫn.”

Diệp Tiêu nhớ lại những tài liệu về gia đình nhà họ Kim được
tìm thấy trên vi tính trong Sở, những ghi chép trong hồ sơ về vụ thảm án xảy ra
trong ngôi nhà đen vào năm 1975 quả đúng như vậy, La Tư không hề lừa dối anh. Giờ
đây, điều anh muốn biết là tại sao người phụ nữ nhà họ Kim lại làm như vậy, anh
nói với La Tư nghi vấn của mình.

La Tư lắc đầu nói: “Trời mới biết tại sao người phụ nữ đó lại
gây ra chuyện đáng sợ như vậy. Bà nội tôi nói với tôi, bình thường người phụ nữ
nhà họ Kim cư xử rất hòa nhã, chồng của bà cũng rất bình thường, thế nên bà nội
tôi mới thường xuyên qua lại với họ, nếu không, bà nội tôi sẽ không dễ dàng gì
mà vào trong ngôi nhà đen. Tóm lại, đây là một vụ án vô cùng kỳ lạ, nhưng bà
nội tôi lại khẳng định, sự điên rồ của người phụ nữ nhà họ Kim chắc chắn có
liên quan đến sợi dây chuyền mắt mèo. Tôi tin vào phán đoán của bà nội tôi, bà
nhìn người rất chuẩn.”

Giờ đây Diệp Tiêu có thể khẳng định tại sao khi Kim Văn Dung
nhìn thấy sợi dây chuyền mắt mèo Vũ Nhi sơ ý để lộ ra, lại kinh ngạc đến cực
độ, giống như nhìn thấy ác quỷ vậy, cuối cùng đã nhảy xuống đường ray tàu,
không may trở thành ma dưới đường xe sắt.

Thì ra tất cả mọi sự việc này đều bắt đầu từ vụ hung án ly kỳ
xảy ra trong ngôi nhà đen vào năm 1975. Không rõ mẹ của Kim Văn Dung do đâu mà
có được sợi dây chuyền đó. Dù thời đó không có ai đeo đồ trang sức, nhưng mê
lực của ngọc đá mắt mèo đủ để khiến mọi phụ nữ khó lòng chống đỡ nổi. Cho nên,
bà đã lén đeo sợi dây chuyền mắt mèo ở nhà. Nhưng chỉ mấy tháng sau, mẹ Kim Văn
Dung đã trở nên điên khùng, không ngờ đã chém chết chồng mình, còn suýt chém
chết cậu con trai Kim Văn Dung của mình, cuối cùng tự sát, từ đó Kim Văn Dung
trở thành trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ.

Chả trách, trong ký ức tuổi thơ của Kim Văn Dung, viên đá mắt
mèo này lại để lại một vết thương lớn không gì chữa lành được, trong suy nghĩ
của Kim Văn Dung, viên đá mắt mèo này gắn liền với ký ức đầy máu tanh đáng sợ,
là sự sợ hãi, chết chóc và hủy diệt. Cho nên, sau hơn 20 năm, khi ông lại một
lần nữa nhìn thấy viên đá mắt mèo đó ở trên ngực Vũ Nhi, đã lập tức gợi lại ký
ức mà ông không bao giờ muốn nhớ đến, ông quá sợ hãi viên đá mắt mèo đó, lòng
ông tràn ngập sự đau khổ, khiến tinh thần ông bỗng chốc bị suy sụp hoàn toàn,
cách giải thoát duy nhất chỉ có thể là cái chết.

“Anh đang nghĩ gì vậy?” La Tư thấy Diệp Tiêu ngồi ngẩn người,
mãi chẳng nói tiếng nào, dường như đang đăm chiêu nghĩ ngợi điều gì.

Lúc này, Diệp Tiêu mới định thần lại, anh nhận ra mình đã có
thái độ không phải, liền ngại ngùng nói: “Xin lỗi, có phải bộ dạng vừa rồi của
tôi ngố lắm không?”

“Có phải anh sợ rồi không?”

Diệp Tiêu lắc đầu: “Cô nghĩ tôi là ai chứ? Tôi là cảnh sát đấy.”

“Thôi đi, cảnh sát thì không phải là người sao? Là người thì
đều biết sợ.” La Tư nói thẳng.

Diệp Tiêu thoáng run, anh phát hiện ra ánh mắt của người phụ
nữ đối diện rất sắc bén, giống như bà nội của cô vậy. Anh nhẹ nhàng nói: “Có
thể cô nói đúng, cô nói tiếp đi.”

“Bà nội tôi nói với tôi, sau khi xảy ra vụ huyết án nhà họ
Kim, sợi dây chuyền mắt mèo từng đeo trên cổ bà chủ nhà lại biến mất. Đã từng
có người tỉ mỉ tìm kiếm sợi dây chuyền trong ngôi nhà đen, nhưng đều không thấy.
Hồi đó trong ngôi nhà đen, ngoài gia đình nhà họ Kim, còn có mười mấy hộ gia
đình nữa, họ vào ở hồi cướp nhà. Bà nội còn nói, sau khi xảy ra vụ huyết án nhà
họ Kim không lâu, lại xảy ra một vụ án nữa. Một hộ gia đình họ Trương, vợ ông
Trương tự nhiên chết mà không rõ nguyên nhân, rất nhiều người đều đoán là bị
đầu độc chết. Còn con trai nhỏ nhà họ Trương về sau cũng ngã từ tầng trên xuống
chết. Xảy ra nhiều vụ án như vậy, chẳng ai biết được nguyên nhân, cho nên,
những hộ gia đình khác đều rất sợ hãi, dần dần chuyển ra khỏi ngôi nhà đen,
không dám quay trở lại nữa.”

“Nói như vậy, ngôi nhà đen bị bỏ trống à?”

“Không, bà nội nói, trong ngôi nhà đen vẫn còn lại một người,
ông ta chính là người duy nhất của nhà họ Đồng. Hai năm sau ông lấy vợ, đón một
người phụ nữ vô cùng xinh đẹp vào sống trong ngôi nhà đen, rồi sinh ra Đồng
Niên.”

“Vậy họ chính là bố mẹ Đồng Niên.” Diệp Tiêu gật gật đầu.

“Đúng vậy, sau khi bố mẹ Đồng Niên kết hôn không lâu, bỗng
một hôm, mọi người lại nhìn thấy sợi dây chuyền đẹp mê hồn xuất hiện trên cổ cô
dâu mới nhà họ Đồng, cũng chính là sợi dây chuyền mắt mèo thần bí đó. Chẳng ai
biết được sợi dây chuyền đã mất tích lại được tìm thấy ở đâu. Khi đó, truyền
thuyết đáng sợ về sợi dây chuyền đó đã được truyền ra xung quanh ngôi nhà đen,
mọi người đều không dám đến gần sợi dây chuyền đó, sợ rằng sợi dây chuyền đó sẽ
đem đến vận xui cho mình. Nhưng khi tôi còn nhỏ, tôi rất bạo, chẳng biết sợ là
gì, cho dù bà nội tôi đã dặn đi dặn lại, tôi vẫn thường đến ngôi nhà đen. Có
thể, ngoài sự quý mến mẹ Đồng Niên, tôi còn say mê viên đá mắt mèo tuyệt đẹp
trên ngực bà nữa.”

“Ấn tượng của cô về bố Đồng Niên ra sao?”

“Tôi rất ít gặp ông ấy, trong ký ức hồi nhỏ của tôi, ông là
một người đàn ông trầm mặc, tôi không thích ông. Hồi tôi 11 tuổi, mẹ Đồng Niên
đã biến mất một cách rất thần bí, từ đó trở đi, ngọc đá mắt mèo cũng biến mất
luôn.” La Tư thở dài một hơi rất nhẹ nhõm, cuối cùng, cô cũng cảm thấy dễ chịu,
đã nói hết mọi điều cất giấu trong lòng, cũng coi như là một sự giải thoát trên
phương diện tinh thần.

“Đây là tất cả những gì cô biết sao?”

“Đúng vậy, tất cả.” Cô lại uống một ngụm, tiếp tục nói: “Tôi
vốn không muốn nói những việc liên quan đến ngôi nhà đen và đá mắt mèo cho
Thành Thiên Vũ nghe, nhưng anh ấy cứ bám riết lấy, tôi chẳng còn cách nào khác,
đành phải nói những việc này cho anh ấy.”

“Lúc đó, sao không nói với tôi?”

“Bởi lúc đầu, tôi không ngờ Thành Thiên Vũ lại đến ngôi nhà
đen thật, nhưng về sau, tôi càng nghĩ, càng thấy kỳ lạ, hơn nữa phát hiện thấy
máy quay phim của anh ấy bị anh đưa về Sở công an, thì tôi mới nghĩ có thể
Thành Thiên Vũ đã đi tới ngôi nhà đen thật. Một năm sau, tôi luôn thấy rất áy
náy, tôi nghĩ, sẽ có một ngày tôi nói toàn bộ sự việc này cho anh.” Khóe mắt cô
hơi ướt.

“Vậy sao giờ cô mới nói cho tôi?”

“Bởi cái chết của Sảnh Sảnh. Cô ấy chết thảm quá, cô ấy là
người bạn thân nhất của tôi, tôi rất sợ, sợ hung thủ sẽ đến tìm tôi. Hơn nữa,
tôi đã đến ngôi nhà đen, đã gặp Vũ Nhi, còn sắp xếp cho Đồng Niên làm bù vào
chỗ trống của Sảnh Sảnh, càng lúc tôi càng cảm thấy, trong ngôi nhà đen thực sự
có điều gì đó bí mật. Và tôi thường xuyên gặp ác mộng, mơ thấy hung thủ bóp
chặt lấy cổ tôi.” Giọng cô càng lúc càng nhỏ, đến tận khi không thốt nên lời.

Diệp Tiêu thở dài, hễ nhìn thấy phụ nữ rơi lệ là anh lại khó
xử, chỉ có thể an ủi cô: “La Tư, cảm ơn cô đã nói cho tôi tất cả những điều cô
biết. Cô sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, nếu cô cảm thấy có nguy hiểm, có thể
gọi điện thoại cho tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ đến ngay.”

“Diệp Tiêu, anh có thể ở cùng tôi thêm một lúc nữa không?”

“Có một anh cảnh sát bên cạnh có cảm giác an toàn hơn phải
không?” Diệp Tiêu cười nói: “Cô xem kìa, xung quanh có nhiều người như thế, có
ai dám mưu hại cô chứ? Được rồi, đừng sợ, tôi đưa cô về nhà.”

Họ rời khỏi quán bar, khi Diệp Tiêu thanh toán tiền, liếc qua
màn hình tivi, đội Ý vẫn đang dẫn trước một bàn, thời gian còn lại của trận đấu
còn rất ít, anh nghĩ, đội Hàn Quốc chắc bị loại thôi. Đáng tiếc, khi Diệp Tiêu
và La Tư rời khỏi quán bar không lâu, người Ý đã bị ông trọng tài tiễn về nhà.

Sau khi bước ra khỏi quán bar, thế giới bên ngoài vẫn rực rỡ
ánh đèn xanh đỏ, Diệp Tiêu hỏi cô: “Có cần tôi lấy xe đưa cô về nhà không?”

“Không cần đâu, tôi tự về được rồi. Tạm biệt.” La Tư vẫy tay,
nhưng khi vừa định bước đi, lại quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Diệp Tiêu nói:
“Tôi cứ cảm thấy đêm nay sẽ xảy ra chuyện.”

Báo cáo nội dung xấu