Mắt mèo - Chương 58 - 59 - 60 - 61 - 62

Chương 58

Sau lưng lạnh toát, giống như một miếng sắt đặt dưới lưng,
cột sống dường như sắp gẫy. Đồng Niên vẫn nhắm mắt và bắt đầu thở dốc, nhưng
toàn thân lại không hề nhúc nhích được. Chợt anh cảm thấy có một đôi mắt sắc
lạnh đang nhìn anh. Ánh mắt lạnh lùng đó như thể muốn xuyên qua làn da anh. Anh
không thể chịu đựng thêm được nữa, cuối cùng cũng mở mắt ra.

Tối đen, trước mắt là một màn đêm đen kịt, không biết đôi mắt
đáng sợ đó đã biến đi đâu mất.

Đồng Niên không hiểu vì sao phía dưới lưng mình lại cứng và
lạnh đến thế, anh lấy tay sờ soạng, không giống chiếu trúc, cũng không phải là
sàn nhà, có vẻ giống nền xi măng. Sao lại là nền xi măng nhỉ? Anh chột dạ, bắt
đầu sởn gai ốc. Anh cố gắng dốc toàn bộ sức lực ngồi dậy, đây là đâu vậy nhỉ?
Một luồng gió thổi vào lưng anh, khiến từng đốt sống lưng anh đau nhói.

Anh đứng dậy, nhờ vào chút ánh sáng yếu ớt trong màn đêm, anh
phát hiện ra trước mắt anh có một cái cầu thang, bên cầu thang có một hàng lan can
xi măng, đằng sau là một lối đi, giờ thì anh có thể khẳng định, chỗ này không
phải ở trong ngôi nhà đen.

Không phải ở trong ngôi nhà đen? Vậy thì đây là đâu?

Nhưng, Đồng Niên có thể chắc chắn một điều, không phải anh
đang mơ, anh nhớ rõ, tối qua anh ngủ lúc khoảng 10h, Vũ Nhi thấy mệt, nên đã
ngủ trước 30 phút. Trong căn phòng ở tầng ba của ngôi nhà đen, Đồng Niên nhanh
chóng chìm vào giấc ngủ. Nhưng điều khiến anh không thể tưởng tượng nổi là giờ
đây mình lại nằm ở đây. Đồng Niên lắc mạnh đầu, quay người nhìn vào cửa căn
phòng bên lối đi, trên cửa viết “501”, anh cũng phát hiện một con mắt mèo trên
cửa. Khi anh ghé sát mắt vào mắt mèo theo thói quen, cửa liền bị khuôn mặt anh
chạm vào từ từ mở ra, thì ra cửa không khóa.

Lúc này, cửa phòng đã mở ra một nửa, nhưng Đồng Niên lại ngẩn
người đứng nguyên bên ngoài, không dám bước vào, đã lớn bằng ngần này, chưa bao
giờ anh dám tự tiện bước vào phòng người khác. Hồi lâu sau, anh mới nắm lấy tay
cầm ở cửa, thò người vào trong phòng. Trong phòng đèn vẫn còn sáng, Đồng Niên
đứng ở cửa nhìn vào trong, chợt anh nhìn thấy một cái cẳng chân phụ nữ duỗi
thẳng trên nền nhà trơn bóng, cái cẳng chân này đã cứng đờ, mũi chân hướng
thẳng về phía trước.

Trong giây lát, anh nghe thấy tiếng va đập của răng mình, tim
anh như chực nhảy ra khỏi lồng ngực. Đồng Niên cố gắng kìm nén sự sợ hãi của
mình, cuối cùng cũng nén được phát ra tiếng kêu, vội vàng lao ra ngoài.

Anh liền chạy một mạch xuống dưới năm tầng lầu, chạy ra khỏi
khu chung cư, hoảng loạn lao ra khỏi đường cái. Anh không biết bây giờ là mấy
giờ, chắc phải quá nửa đêm rồi. Đồng Niên chạy liều về một hướng nào đó, anh
nghĩ, nếu bây giờ bị cảnh sát tuần tra bắt gặp, chắc chắn sẽ cho anh là kẻ trộm.
Nhưng anh không thể nào khống chế nỗi sợ của mình, không biết chạy bao lâu, cuối
cùng cũng nhìn thấy con đường quen thuộc. Đi thẳng theo con đường này thì sẽ
đến được con phố nhỏ nơi có ngôi nhà đen.

Đồng Niên đã chạy một giờ đồng hồ, đến tận khi nhìn thấy mái
nhà và cột ống khói của ngôi nhà đen sừng sững trước mắt. Anh thở dốc và bước
vào trong nhà. Trong gian phòng của tầng ba, anh nhìn thấy Vũ Nhi vẫn đang ngủ
say, lúc này đã là bốn giờ sáng.

Anh tuyệt vọng, đổ vật xuống sàn nhà, lặng lẽ chờ đợi ánh
bình minh.

Chương 59

Diệp Tiêu nằm trên chiếu, ánh sáng ban ngày phủ lên mi mắt
anh, cuối cùng anh cũng ngồi dậy một cách khó khăn.

Mấy hôm nay ngủ dưới sàn nhà, khiến lưng anh phải chịu đựng
thử thách. Anh dụi mắt, đêm qua anh đã gắng gượng đến mười một giờ, đến lúc
thực sự không thể cố thêm được nữa, anh mới ngủ. Bây giờ anh lại rướn người lên
bệ cửa, nhìn sang ngôi nhà đen đối diện, anh nhìn thấy Vũ Nhi vẫn đang nằm trên
giường ở tầng ba, còn Đồng Niên thì lại bước loanh quanh trong phòng, trông
dáng vẻ Đồng Niên rất lo lắng, dường như miệng còn lẩm bẩm. Diệp Tiêu cảm thấy
Đồng Niên hôm nay thật bất thường, hy vọng anh không làm Vũ Nhi tỉnh giấc.

Anh lắc đầu, chuyển tầm nhìn vào trong phòng, ánh mắt lại
nhìn thẳng vào hai dòng chữ trên tường. Khi mắt anh nhìn thấy mười chín chữ
này, anh cảm thấy như mười chín cái đinh đang đâm vào tim anh.

Diệp Tiêu không xóa dòng chữ gai mắt đó, mà để nguyên chúng ở
trên tường, có lẽ như vậy càng có thể khích lệ nghị lực của anh. Anh không ngờ
khi anh đang ở đây để theo dõi người khác, thì lại có kẻ cũng đang theo dõi anh
ở một chỗ nào đó, rồi dụ anh ra ngoài, vào trong căn phòng này để viết hai hàng
chữ đó. Diệp Tiêu cảm thấy điều này là một sự sỉ nhục đối với anh, một sự khiêu
khích ngông cuồng tột cùng, nghĩ đến đây, tay anh nắm chặt lại, đập mạnh lên
một bức tường khác.

Đột nhiên, điện thoại của anh đổ chuông.

“Alô, Diệp Tiêu phải không?” Ở đầu dây bên kia vang lên giọng
anh bạn đồng nghiệp, Diệp Tiêu vừa nghe thấy giọng cậu ta, liền dự cảm thấy có
chuyện không hay.

“Là tôi đây, xảy ra chuyện gì vậy?”

“Lại xảy ra vụ án bóp cổ. Tôi đang ở hiện trường vụ án, anh
đến đây được không?”

“Đây là vụ thứ năm.” Diệp Tiêu bất giác nói: “Tôi đến ngay,
tạm biệt.”

Anh lại liếc nhìn sang ngôi nhà đen. Vũ Nhi đã dậy, Diệp Tiêu
lắc đầu, nhanh chóng rời khỏi phòng.

Hai mươi phút sau, anh đã đến hiện trường vụ án, là tầng năm
của một khu chung cư bình thường. Anh đẩy cửa phòng 501, chào đồng nghiệp, đồng
nghiệp nói: “Vẫn giống như mấy vụ án trước, sáng sớm nay hàng xóm phát hiện ra
cửa phòng hé mở, hiếu kỳ vào xem, liền phát hiện ra thi thể.”

Diệp Tiêu gật gật đầu, không nói gì, bởi vừa nhìn đã thấy
ngay cái cẳng chân trần và mũi chân hướng thẳng về phía trước. Bỗng anh cảm
thấy rất khó chịu, loại cảm giác này rất kỳ lạ, thực sự anh không hề sợ hãi,
nhưng vừa nhìn thấy cẳng chân cứng đờ này đã khiến anh liên tưởng đến thứ gì đó.

Diệp Tiêu thận trọng bước đến gần người chết, cuối cùng anh
cũng nhìn thấy rõ mặt nạn nhân - La Tư.

Bỗng chốc, khuôn mặt anh như đông cứng lại, anh không thể tin
vào mắt mình, cô gái La Tư trước mắt anh đã biến thành một cái xác lạnh lẽo
cứng đờ, một vết bóp cổ màu đen hằn lên ngang cổ cô.

Diệp Tiêu ngoảnh đầu ra chỗ khác, lồng ngực thở phập phồng. Vừa
mới tối qua, anh đã cùng cô ngồi trong quán bar. La Tư kể cho anh nghe hết
những điều cất giấu trong lòng cô, anh cảm thấy biết ơn La Tư. Nhưng Diệp Tiêu
không thể nào ngờ tới, chính tối qua, mình trở thành người cuối cùng nói chuyện
với La Tư.

Anh đi đến cửa, trên cửa không hề có vết tích cậy cửa, anh
nhớ mình đã dặn dò La Tư không được mở cửa cho người lạ, hơn nữa, chính La Tư
cũng dự cảm thấy được mối nguy hiểm nào đó, nhưng sao cô ấy vẫn mở cửa? Trừ khi
cô ta quen biết kẻ đó.

Diệp Tiêu chợt phát hiện ra trên thanh nẹp cửa có một vết đen
nhỏ, anh cầm chiếc đèn pin, soi vào vết đen đó, và nhìn thật kỹ, đây là một vết
vân tay, vết vân tay rất rõ ràng.

Diệp Tiêu nhìn vết vân tay đó, như thể nhìn thấy khuôn mặt kẻ
đó, anh gật gật đầu, thì thầm với chính mình: “Trăm lần cũng có một lần sơ
suất, cuối cùng hắn cũng bị lòi đuôi rồi.”

Anh lập tức gọi các đồng nghiệp đến, lấy mẫu vân tay.

Sau đó, Diệp Tiêu đẩy cửa bước ra ngoài, dựa đầu vào tường,
lạnh lùng nói: “Bất luận là chẻ đôi miếng gỗ hay là chuyển dời phiến đá, ta
cũng nhất định bắt ngươi phải lộ diện dưới ánh mặt trời.”

Một tia nắng xuyên qua kẽ hở của hành lang cầu thang, chiếu
thẳng vào mặt anh.

Chương 60

Cả ngày, Đồng Niên không hề ra khỏi cửa, anh đi đi lại lại
trong căn phòng ở tầng ba, đến trưa, tòa soạn gọi điện thoại cho anh, hỏi anh
tại sao không đi làm, đồng thời còn nói cho anh biết một tin mới nhất: La Tư
chết rồi.

Đặt điện thoại xuống, toàn thân anh lạnh toát, ngồi đờ đẫn
xuống giường, không hề nhúc nhích. Thật lâu sau, anh mới đi xuống cầu thang,
vào căn phòng đặt thiết bị theo dõi ở tầng hai, bật màn hình và toàn bộ thiết
bị. Anh bật đoạn băng quay căn phòng ở tầng ba vào đêm qua. Khi trên thiết bị
theo dõi hiện lên thời gian lúc 1 giờ 01 phút, anh nhìn thấy mình từ trên
giường bước xuống thận trọng bước ra khỏi phòng và anh không nhìn rõ khuôn mặt
mình. Đồng Niên lập tức đổi sang máy theo dõi ở hành lang, một bóng người đi
qua hành lang rồi đi xuống cầu thang. Cuối cùng, anh chuyển sang máy theo dõi ở
phòng khách, nhìn thấy bóng người đó, chính là anh, từ từ bước ra khỏi cửa
chính ở tầng một.

Đồng Niên tắt băng và máy quay camera, anh ngồi ngẩn người
hồi lâu, sau đó bắt đầu hồi tưởng lại mọi việc xảy ra đêm qua. Nhưng anh vẫn
không hề nhớ được rằng đêm qua anh đã đi đến đó, anh không biết sao mình lại ra
khỏi giường, cũng không nhớ mình đã rời khỏi ngôi nhà đen. Trong đầu anh chỉ
ghi nhớ mình đứng lên khỏi nền đất lạnh lẽo, khi tỉnh lại thì phát hiện ra mình
không ở trong nhà nữa, sau đó anh phải chạy hết cả tiếng đồng hồ mới về đến
ngôi nhà đen.

Trời ơi, lẽ nào chính mình...

Đồng Niên không dám nghĩ tiếp nữa, tầm nhìn của anh bắt đầu
trở nên mơ hồ, anh lập cập bước ra khỏi phòng.

Ở hành lang, anh nhìn thấy con mèo trắng đó, anh bỗng cảm
thấy ánh mắt nó nhìn chằm chằm vào anh như đang cười nhạo anh, anh tức giận,
lớn tiếng quát nó: “Đến cả mày cũng cười nhạo tao à? Mày đang cười tao ngốc chứ
gì?”

Con mèo không trả lời, chỉ tiếp tục nhìn anh với ánh mắt đó. Đồng
Niên lao đến trước mặt nó, đá mạnh một cái, con mèo nhanh nhẹn tránh sang một
bên, ánh mắt nó toát ra tia nhìn hung ác. Nhưng Đồng Niên còn bực bội hơn, anh
lớn tiếng thét lên: “Con súc sinh khốn khiếp, tao phải giết mày, giết ngay.”

Con mèo đó nhanh chóng biến mất, Đồng Niên chỉ cảm thấy đầu
mình nặng trĩu, từ từ ngã xuống sàn hành lang. Không biết thời gian trôi qua
bao lâu, Đồng Niên cũng từ từ tỉnh lại, anh phát hiện mình đang nằm trên
giường, Vũ Nhi đang ngồi cạnh anh.

“Cuối cùng anh cũng tỉnh lại rồi, xảy ra chuyện gì vậy?”

Đồng Niên chớp chớp mắt, không biết nên trả lời ra sao, anh
nhận thấy màn đêm đã bao phủ bên ngoài cửa sổ, trong giây lát, anh mới mở miệng
nói: “Không, không có chuyện gì cả, có lẽ do dạo này làm việc khá mệt, nên nằm
dưới sàn nghỉ một lát, không ngờ ngủ luôn.”

Lúc này Vũ Nhi mới thở phào nhẹ nhõm, dịu dàng nói: “Không
sao là tốt rồi, Đồng Niên, em thực sự rất lo cho anh, sáng nay em nhìn thấy anh
cứ đi đi lại lại trong phòng, em cảm thấy anh có gì đó không ổn. Nhưng mong
rằng sự lo lắng của em chỉ là sự lo lắng hão huyền. Được rồi, em đã chuẩn bị
xong cơm tối cho anh từ lâu rồi, bây giờ chắc đã nguội lạnh để em xuống dưới
hâm nóng đồ ăn cho anh.”

Nói xong, Vũ Nhi ra khỏi phòng.

Đồng Niên ngồi thẳng dậy, mơ màng nhìn ra màn đêm bên ngoài
cửa sổ. Bất chợt, anh lật giường lên, tìm kiếm thứ gì đó trong cái rương dưới
gầm giường. Anh muốn tìm một sợi dây thừng, tối đến khi đi ngủ, anh sẽ buộc
chặt mình vào giường.

Bỗng chuông điện thoại kêu.

Tiếng chuông điện thoại hối hả vang lên, từng đợt đều kích
động mạnh đến con tim Đồng Niên. Anh nghe thấy tiếng Vũ Nhi từ dưới tầng vọng
lên: “Đồng Niên, em đang hâm nóng canh cho anh, anh nghe điện thoại đi.”

“Alô.” Anh nói giọng run rẩy.

Đầu dây bên kia không ai nói cả, chỉ có tiếng thở hổn hển nhè
nhẹ truyền tới, kiểu trầm mặc này khiến Đồng Niên vô cùng hoảng sợ. Trong giây
lát, anh cúp luôn điện thoại. Đầu anh đầm đìa mồ hôi, nhìn chằm chằm vào máy
điện thoại.

Chương 61

Đã hơn sáu giờ, trong công ty, ngoài Hứa Văn Minh, chỉ còn
lại một mình Vũ Nhi, cuối cùng cô cũng hoàn thành xong tờ áp phích quảng cáo
cho phòng khám của Mễ Nhược Lan, cô nhìn tác phẩm của mình, thầm nghĩ chắc Mễ
Nhược Lan sẽ rất hài lòng. Có điều làm cô thấy lạ, là sắc mặt của Hứa Văn Minh
hôm nay rất khó coi, cả ngày anh đều nhốt mình trong phòng làm việc, không gặp
bất cứ ai.

Khi Vũ Nhi đem tác phẩm đã hoàn thành của mình bước vào phòng
của Hứa Văn Minh, phát hiện ra anh đang ngồi lặng lẽ hút thuốc, cô nhìn thấy
trong gạt tàn đầy những mẩu thuốc lá, ít nhất cũng phải hơn hai mươi cái. Rõ
ràng Hứa Văn Minh rất bất ngờ trước sự xuất hiện của Vũ Nhi, anh nói đầy hoang
mang: “Vũ Nhi, sao cô còn ở đây? Lẽ ra cô phải về từ rất lâu rồi chứ.”

“Nhưng tôi đang cố gắng làm cho xong tấm áp phích quảng cáo
của bác sĩ Mễ. Bây giờ tôi đã làm xong rồi, anh xem qua một chút.”

Hứa Văn Minh vội vàng đón lấy tác phẩm của Vũ Nhi, nhưng anh
chưa thèm ngó qua đã đặt nó sang một bên, sau đó lạnh lùng nói: “Được rồi Vũ
Nhi, tôi rất hài lòng.”

“Giám đốc Hứa, anh đã xem đâu?” Vũ Nhi hơi thất vọng.

“Bởi vì tôi tin cô. Không còn sớm nữa, cô mau về đi, ngày mai
là cuối tuần, hãy nghỉ ngơi cho tốt.” Hứa Văn Minh hất hất tay, giống như đang
đuổi cô vậy.

Vũ Nhi gật đầu, quay người rời khỏi đó, cô thu dọn xong đồ,
khi bước ra đến cổng công ty, bỗng nhìn thấy một người đàn ông gần ba mươi tuổi
đi đến. Cô chưa gặp người đàn ông này bao giờ, nhìn thấy anh ta tiến vào công
ty, cô thoáng nghi ngờ, liền hỏi: “Xin hỏi, anh tìm ai.”

Người đàn ông đó dừng lại, mặc dù dáng vẻ anh rất nho nhã,
nhưng lại nhìn trân trân vào Vũ Nhi hồi lâu, ánh mắt đó khiến cô mất tự nhiên. Cuối
cùng, anh ta cũng cất lời: “Xin lỗi, tôi tìm Hứa Văn Minh.”

Lúc này, Vũ Nhi mới thở phào, cười nói: “Giám đốc Hứa đang ở
trong, mời anh vào.”

“Cám ơn cô.” Người đàn ông cũng mỉm cười lịch sự, sau đó vòng
qua Vũ Nhi đi vào bên trong.

Vũ Nhi lại quay đầu nhìn, lắc lắc đầu, thấy mình đa nghi quá.
Sau đó cô đi khỏi công ty. Bên ngoài, đèn điện đã sáng trưng, cô chợt cảm thấy
hơi áy náy, hôm nay lại để Đồng Niên phải chuẩn bị cơm tối cho cô rồi.

Gần 7 giờ, Vũ Nhi mới về đến nhà, cô bước vào phòng khách ở
tầng một, thấy trên bàn ăn đã chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn, trong đó nổi bật
nhất là một cái nồi lớn ở giữa bàn, đang bốc khói nghi ngút, từ trong nồi tỏa
ra mùi hương thơm hấp dẫn xộc thẳng vào mũi Vũ Nhi.

Đồng Niên mỉm cười nhìn cô. Vũ Nhi cũng cười với anh, cô thấy
giờ đây, Đồng Niên đã trút bỏ được dáng vẻ ủ dột, còn cả bữa cơm tràn ngập
hương vị cuộc sống thường ngày khiến cô rất vui, thậm chí đã làm cô quên hết sự
mệt mỏi của cả ngày làm việc vất vả. Vũ Nhi cảm thấy đã rất lâu mình chưa được
thư giãn thế này, cô tiến đến bên bàn ăn, hít hà hương thơm từ nồi canh ngon,
sau đó hỏi Đồng Niên: “Thơm quá, canh gì vậy anh?”

“Chắc em đã đói rồi, anh đặc biệt chuẩn bị cho em đấy.” Đồng
Niên mỉm cười vuốt mái tóc cô. Sau đó anh lấy một cái bát con, múc từ trong nồi
canh mấy thìa canh và thịt. Vũ Nhi đón lấy bát canh thịt tươi ngon, tinh nghịch
nói: “Đồng Niên, em còn không biết anh giỏi nấu canh thịt thế này.”

“Bây giờ thì em biết rồi chứ. Mau ăn đi, chỉ đợi em thôi.”

Vũ Nhi mỉm cười gật đầu, múc thìa canh đưa vào miệng, quả
nhiên mùi vị của canh tuyệt ngon, kích thích đầu lưỡi và toàn bộ cơ quan vị
giác của cô.

“Thế nào?” Đồng Niên đứng bên hỏi.

“Em lớn bằng ngần này, chưa bao giờ được ăn món canh nào
tuyệt vời đến thế này.” Vũ Nhi trả lời, cô nhanh chóng ăn hết số thịt và canh
trong bát.

Đồng Niên mỉm cười, rồi lại múc cho cô thêm một bát. Vũ Nhi
thực sự rất đói, lại một lần nữa, cô ăn một mạch hết sạch bát canh. Cứ thế,
Đồng Niên múc cho cô hết bát này đến bát khác, Vũ Nhi ăn đầy hào hứng. Cô cảm
thấy hôm nay cái dạ dày của cô thật kỳ lạ, thường ngày không thể ăn được nhiều
như vậy, giờ đây cái bụng cô như thể lúc nào cũng thèm đồ ăn. Mười lăm phút
sau, Vũ Nhi đã ăn hết nửa nồi canh, bên cạnh bát đã có một đống xương nhỏ. Cuối
cùng cô cũng đã ăn no, nhưng cơm và những món khác thì chưa hề động tới.

Giờ đây, bụng cô đã hơi căng tròn, cô lấy tay xoa bụng mình,
cười nhạo mình, nói: “Tối nay chắc phải đi vệ sinh mấy lần.”

“Nhìn em ăn kìa.” Đồng Niên nhẹ nhàng lau mỡ dính trên mép cô.

Vũ Nhi cười nói: “Em đi lau mặt.” Cô tiện tay lấy một chiếc
khăn mặt bước vào nhà bếp, khi cô lau xong mặt bên bồn nước, cô chợt phát hiện
ra trong túi rác để ở phía dưới bếp nấu có một đám máu. Vũ Nhi cúi người xuống,
nhìn kỹ, có vẻ như là nội tạng. Cô bỗng cảm thấy buồn nôn, rồi tiện tay mở một
cánh cửa tủ bếp, cô liền thét lên một tiếng đáng sợ.

Cô nhìn thấy một bộ da mèo bị lột sống, không sai, đúng là
con mèo trắng đó, mấy đốm nhỏ trên đuôi mèo đang đung đưa phía dưới bộ da mèo. Trông
giống như một thi thể bị xử án treo cổ, một ít máu vẫn còn theo cái đuôi nhỏ
xuống.

Vũ Nhi lập tức hiểu ra ngay, món canh tươi ngon vừa rồi, thực
ra chính là nấu từ thịt của con mèo này. Cô sờ vào dạ dày mình, cảm thấy như
món canh thơm ngon ban nãy bỗng chốc biến thành thi thể thối rữa, đang chuyển
động khắp trong cơ thể, cô lập tức quỳ sụp xuống đất, cơn buồn nôn trào dâng. Vũ
Nhi òa một tiếng, há to mồm, nôn thốc nôn tháo toàn bộ thức ăn trong dạ dày.

Vũ Nhi một tay chống xuống đất, một tay vuốt ngực mình, cô cứ
thế nôn, kéo dài chừng mười mấy phút, cô nghĩ cô đã nôn ra toàn bộ ba bữa ăn
trong ngày hôm nay ra rồi. Lúc nôn, cô cảm nhận thấy Đồng Niên đang đứng sau
lưng, lạnh lùng nhìn cô.

Đợi đến khi cô thực sự không còn nôn được gì ra nữa, Vũ Nhi
quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt lạnh giá của Đồng Niên. Anh lắc đầu, nói giọng
tiếc rẻ: “Thật tiếc quá, một nồi canh thịt mèo ngon như vậy, bị em làm lãng phí
quá.”

Vũ Nhi há to miệng thở dốc, khó nhọc đứng dậy, lúc này cô
không muốn nói với Đồng Niên một chữ nào cả, cô ngẩng đầu nhìn lại bộ da mèo bê
bết máu, rồi đẩy Đồng Niên ra, chạy ra ngoài.

“Vũ Nhi, em đi đâu vậy?” Đồng Niên gọi ở phía sau cô.

Nhưng cô chẳng nghe thấy gì, cô đẩy cánh cổng sắt, lao ra
khỏi ngôi nhà đen. Cô hoang mang chạy trong con hẻm đang chìm trong bóng tối,
gió lạnh thổi tới, nước mắt cô tuôn rơi. Vũ Nhi không dám tin tất cả mọi việc
vừa xảy ra đều là sự thật, con mèo trắng đẹp đẽ vô ngần, thật không ngờ lại bị
Đồng Niên giết chết, cuối cùng bị nấu thành một nồi canh mèo, còn để cô ăn nữa.
Cô cảm thấy có cảm giác tội lỗi, có lẽ đây là tội khởi thủy của con người.

Cô vừa nghĩ vừa chạy, bỗng cô va phải ngực một người, cô chỉ
cảm thấy ngực người này rất ấm áp, bèn phó mặc tất cả cứ lao vào.

“Vũ Nhi, em làm sao vậy?” Diệp Tiêu lên tiếng.

“Diệp Tiêu, hãy đưa em đi khỏi đây, đưa em đi khỏi ngôi nhà
đen, mau lên.” Vũ Nhi vừa khóc vừa nói, nước mắt cô dưới ánh trăng phát ra phản
quang mê hồn.

Diệp Tiêu do dự trong chốc lát, anh cảm thấy Vũ Nhi trong
lòng mình thật vô cùng đáng thương, như một con mèo nhỏ bị ức hiếp vậy. Anh cần
phải bảo vệ cô, cuối cùng anh gật đầu, đưa Vũ Nhi rời khỏi con hẻm, vào trong
xe ô tô anh giấu ở bên kia đường. Sau đó anh khởi động xe, đưa Vũ Nhi rời khỏi
đây.

Chương 62

Diệp Tiêu không biết mình có nên đưa Vũ Nhi về nhà anh không,
nhưng ngoài nơi này ra, anh chẳng còn nơi nào để đưa Vũ Nhi đến. Lúc này, tâm
trạng của Vũ Nhi đã khá hơn đôi chút, không cần Diệp Tiêu đỡ nữa, tự mình bước
vào nhà Diệp Tiêu.

Anh rót cho Vũ Nhi một cốc nước, Vũ Nhi cầm lấy cốc, vừa uống
vừa kể lại cho Diệp Tiêu nghe chuyện đáng sợ vừa xảy ra, nói xong, nước mắt cô
lại thi nhau rơi xuống.

Diệp Tiêu cũng rất đỗi ngạc nhiên, anh nhíu mày nói: “Có thể
Đồng Niên thực sự có vấn đề về tâm lý.”

“Em không biết, chỉ cảm giác, từ sau khi xảy ra sự việc lần
trước, anh ấy trở nên không bình thường. Nhưng hôm nay, khi em vừa về nhà, thấy
anh ấy lại trở lại như trước đây, thật không ngờ lại xảy ra sự việc này.” Vũ
Nhi lau nước mắt, nhẹ nhàng đặt cốc nước xuống.

“Nhưng pháp luật không có quy định giết một con mèo là phạm
pháp.”

“Nhưng em không biết anh ấy còn làm những việc gì nữa.” Vũ
Nhi thở dài: “Thôi, em không muốn nhắc đến điều này nữa, nó làm em gặp ác mộng.”

Diệp Tiêu đứng dậy, sau khi đi quanh căn phòng nhỏ một vòng,
anh nói: “Vũ Nhi, em có quen La Tư không?”

“Cô ấy giờ là đồng nghiệp của Đồng Niên, em cũng đã gặp cô ấy
một lần, em thấy cô ấy là một cô gái tốt.”

“Cô ấy chết rồi, sáng sớm hôm qua phát hiện ra xác cô ấy.”

“Trời ơi.” Vũ Nhi cúi đầu, hình như lặng lẽ cầu nguyện cho cô
ấy.

“Vũ Nhi, anh đã nói cho em nghe về vụ ám sát liên hoàn, La Tư
chính là nạn nhân mới nhất.” Diệp Tiêu lại dừng lại, nói: “Ngay buổi tối cái
đêm La Tư bị sát hại, anh còn trò chuyện rất lâu với cô ấy.”

“Bọn anh đã nói gì?”

“Nói rất nhiều việc liên quan đến ngôi nhà đen, đặc biệt là
về sợi dây chuyền mắt mèo.”

Vũ Nhi chợt lo lắng, cô giơ tay sờ lên ngực: “Anh nói cái này
à?” Sau đó, cô tháo sợi dây chuyền ra khỏi cổ, cầm lên tay, viên đá mắt mèo cứ
đung đưa, giống như ánh nến lung linh. Vũ Nhi nói tiếp: “Diệp Tiêu, anh hãy nói
cho em biết La Tư đã nói những gì?”

“Vũ Nhi, hôm nay trạng thái tinh thần em không được tốt, anh
không muốn tiếp tục phá hoại tâm trạng của em, chắc em hiểu được ý anh. Nhưng
em yên tâm, sớm muộn gì anh cũng sẽ nói cho em biết sự thật.”

“Ý anh là, trong sợi dây chuyền mắt mèo này có ẩn chứa thứ gì
đó tà ác, giống như nỗi sợ hãi của người đàn ông nhảy xuống đường ray tàu đối
với sợi dây chuyền này phải không?” Vũ Nhi đã đoán ra ít nhiều: “Nói cho em
biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Diệp Tiêu lắc đầu: “Anh chỉ mong muốn em cũng phải chú ý tới
sự an toàn của bản thân. Hãy đeo sợi dây của em lại đi, trong viên đá mắt mèo
đó không có u linh gì đâu.”

Vũ Nhi thở dài, lại đeo sợi dây chuyền vào cổ.

“Anh yên tâm đi, coi như vì chị gái, em cũng sẽ tiếp tục sống.”

Vũ Nhi gật đầu nói, chợt cô nhìn thấy khung ảnh trên bàn làm
việc bên cạnh giường của Diệp Tiêu, trong khung là ảnh của Tuyết Nhi. Vũ Nhi đi
đến bên giường, cầm khung ảnh lên, nhìn ảnh Tuyết Nhi, nhẹ nhàng nói: “Chị.”
Sau đó, cô quay đầu lại nói với Diệp Tiêu: “Anh vẫn luôn nhớ tới chị em à?”

Diệp Tiêu ngừng một lát, chậm rãi nói: “Cũng có lúc, đặc biệt
là khi đêm xuống.”

“Em cũng vậy.” Vũ Nhi đã hết căng thẳng, cô tự nhiên ngả
người xuống giường, nói: “Chị gái có một người bạn trai như anh thật là hạnh
phúc.”

“Nhưng cô ấy đã được hưởng hạnh phúc chưa? Thực ra anh là
người vô dụng, ngay cả người mình yêu nhất, cũng không thể bảo vệ nổi.” Anh vừa
nói vừa cúi đầu xuống.

“Nhưng, có lúc em rất ngưỡng mộ chị, khi chị còn sống, mỗi
lần nhìn thấy anh, thậm chí em có chút ghen tị với chị.” Vũ Nhi nói ra tình cảm
thật của mình trong quá khứ.

“Ghen tị?” Diệp Tiêu hiểu ý tứ ẩn chứa trong câu nói của cô,
anh nhìn Vũ Nhi đang dựa vào đầu giường, dưới ánh đèn mờ, trông cô vô cùng xinh
đẹp, đặc biệt là khuôn mặt vừa mới khô nước mắt, anh chợt cảm thấy người phụ nữ
vừa khóc xong có sức lôi cuốn nhất. Và một suy nghĩ hoang đường, bạo dạn, chợt
lướt qua trong suy nghĩ anh, nhưng anh lập tức lắc mạnh đầu: “Không, Vũ Nhi, em
có cuộc sống của em, anh có cuộc sống của anh.”

Vũ Nhi chợt thoáng chốc thất vọng, cô gật đầu. Diệp Tiêu đứng
dậy nói: “Vũ Nhi, em mệt rồi, em nghỉ sớm đi.”

“Thế còn anh thì sao?”

“Anh không sao, anh có chỗ ngủ ở bên ngoài. Em yên tâm, 8h
sáng mai anh sẽ đến đón em.” Nói xong, Diệp Tiêu đi thẳng ra ngoài.

Anh xuống tầng dưới, ngồi vào trong xe, rồi lại lao nhanh về
hướng ngôi nhà đen.

Báo cáo nội dung xấu