01. Hai Mặt Của Thời Gian
Hai Mặt Của Thời Gian
"Hãy tin vào
điều kỳ diệu của thời gian, còn nếu không, hãy tin vào sự phôi phai theo thời
gian..."
***
11:17 P.M
Minh khóc òa trong
điện thoại. Cuối cùng thì cái ngày tăm tối nhất của cuộc đời đã hai mươi năm
của cô cũng đến, kéo cô tàn nhẫn xuống vũng bùn đen lạnh lẽo đầy đau đớn. Ở bên
kia đầu dây, Phong ngập ngừng. Anh đang đau đớn hay đang mong chờ cuộc gọi này
sớm kết thúc đây?
- Phong, em hỏi anh
một câu cuối cùng thôi, em muốn tình yêu 2 năm qua của chúng ta cho em một bài
học cụ thể. Anh có muốn khuyên nhủ hay dặn dò điều gì không, coi như để em rút
kinh nghiệm cho những lần yêu tiếp theo. – Minh gạt nước mắt, cố thốt ra một
lời nói đùa, nhưng hình như chính cô đang tự xé lòng mình ra làm trăm mảnh.
Không yêu anh nữa, cô đâu còn thiết tha với ai đâu...
- Em là một cô gái
mạnh mẽ Minh à, trong lúc này, anh chẳng muốn đưa ra lời khuyên dạy gì cả. Dù
cả khi ngày xưa anh mắng em nhiều đến thế nào, muốn em sửa đủ thứ, nhưng chưa
bao giờ anh coi đó là khuyết điểm cả. Em rồi sẽ tìm thấy một người xứng đáng
với em hơn anh.
Minh cắn môi để
tiếng nấc không len lỏi vào màn hình điện thoại giờ này đã ướt sũng. "Ngày
xưa" ư, sao hai từ này nghe anh nói ra mà dường như có hàng vạn mũi dao
lao thẳng vào tim cô, chát chúa và mặn đắng.
- Anh dập máy đi,
chúc anh ngủ ngon. Mà anh ơi, em yêu anh, yêu nhiều và mãi mãi.
11:25 PM
Phong thẫn thờ, cảm
thấy không gian lạnh ngắt như bọc lấy cơ thể mình, thậm chí còn khiến anh không
thể cử động dù chỉ là đưa tay lên xem mắt mình có khóc hay không. Ừ, không được
khóc, không thể, chẳng phải chính anh đã kết thúc tình yêu này hay sao, đã nói
những lời cuối cùng giã biệt một tình yêu thuần khiết, vậy anh có quyền gì mà
nức nở thương tiếc nó? Phải, đó là quyết định của anh, anh không hối hận, không
được quyền hối hận.
Nhưng, sao đến lời
cuối cùng, em vẫn nói lời yêu anh hả Minh? Anh phải sống thế nào khi câu nói ấy
cứ ong ong đầy ám ảnh trong đầu anh?
***
Nửa năm sau...
7:21 A.M
Minh choàng tình
giấc, cảm giác thấy bả vai và cánh tay phải của mình đau nhức dữ dội, chắc mình
đã trải qua một giấc ngủ vật vã lắm, nhưng rồi bỗng phì cười khi tự tưởng tượng
mình giống Tôn Ngộ Không đang bị núi đè. Cô với tay tìm điện thoại, không có
cuộc gọi nhỡ nào, thật may mắn. Cô vặn người sang trái, khẽ chạm vào chiếc đồng
hồ quả quýt để sát bên gối mỉm cười thầm nói: "Chúc chị may mắn đi
em.", rồi cất chiếc đồng hồ vào túi xách mang đi.
Nhanh quá, vậy là
cô đã là sinh viên năm cuối, chỉ trải qua một mùa hè nữa thôi là đã bị đá văng
khỏi trường Đại học. Cái cảm giác lưu luyến mỗi khi nhìn thấy các lớp khác dần
dần mặc áo cử nhân chụp kỷ yếu, những cô cậu sinh viên mới vào trường với ánh
mắt còn đầy nhiệt tình và háo hức, ngay cả màu nắng vàng ruộm như mật ong đậu
trên chiếc ghế đá quen thuộc mà ngày nào cô cũng ngồi để chờ tiếng chuông vào
học… Tất cả khiến cô thấy rùng mình run rẩy.
[Chúc bạn đọc sách vui
vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
Thời gian sao chẳng
đợi ai thế, cuộc đời cứ phải đổi thay xoay vần thế hay sao, đến ngay cả người
cô yêu thương nhất cũng đã không còn ở bên cạnh nữa...
Lại nghĩ ngợi vu vơ
rồi, Minh lắc đầu thật mạnh, tựa như có thể dùng lực cơ học này để đá bay những
ngơ ngẩn trong tâm trí vậy.
Hôm nay, khoa của
Minh tổ chức sự kiện lễ hội thường niên, cô vẫn nằm trong thành phần Ban tổ
chức và đạo diễn cánh trái như mọi năm. Chỉ có một khác biệt rằng, chương trình
này cô có 4 phút lên sân khấu diễn hài. 4 phút ngắn ngủi nhưng sẽ là 4 phút huy
hoàng nhất trong cuộc đời Minh – 4 phút bước ra khỏi vị trí hậu cần, đứng rạng
rỡ dưới ánh đèn chói lóa.
8:00 A.M
Phong bước vào văn
phòng, vẫn tác phong đúng giờ như mọi ngày. Chưa có ai đến cả, sau Tết ai cũng
có vẻ rệu rã. Bản thân anh cũng vậy, những ngày này, phố xá thường bị mưa phùn
tưới tắm cho không gian một màu lạnh lẽo sũng nước, anh thường liên tưởng đến
hình ảnh một cô gái đang khóc, hàng mi ướt đẫm và đôi mắt đỏ hoe, hai má ửng
hồng nóng ran. Có phải anh đang nghĩ tới...?
Phong lắc đầu thật
mạnh, tựa như tin rằng có thể dùng động tác này khiến nỗi nhớ trong lòng ghìm
xuống. Nhưng để làm gì chứ, có ngày nào anh không quay quắt với cảm xúc này
đâu?
Anh giở tấm lịch
công tác, hôm nay là ngày thứ Hai đầu tiên của tháng 3, chẳng phải ngày này năm
trước và cả năm trước nữa anh đang có mặt tại trường Minh hay sao? Phải, là lễ
hội thường niên mà khoa cô tổ chức. Năm trước nữa anh đến, cô cũng ra tận cổng
đón anh, kéo anh tham quan trường rồi tíu tít giới thiệu như một hướng dẫn viên
chuyên nghiệp, rồi dặn anh ngồi thật "ngoan" để cô yên tâm lên làm
đạo diễn sân khấu. Giờ này, Mình có đang bận rộn như mọi năm không?
Tiếng chuông điện
thoại reo lên.
"Hôm nay rảnh
không Phong, tối theo bố đi gặp mặt gia đình bên kia nhé", tiếng bố vang
vọng. Anh cười đau khổ, chút mảy may ý định "khách không mời vẫn đến"
vừa le lói, bỗng chốc bị dập tắt không thương tiếc.
3:00 P.M
Minh lưỡng lự mãi,
chính cô cũng ngạc nhiên với tâm trạng giằng co này của mình. Cô với Phong đã
không liên lạc với nhau từ hôm chia tay đến giờ, sao bỗng dưng đến hôm nay cô
lại thèm gọi điện thoại hay nhắn một tin cho anh đến vậy? Những ký ức màu nhiệm
ngày xưa ào ạt trở về bên cô, tưởng chừng chỉ cần xoay lưng giơ tay ra là có
thể chạm vào.
Ngày ấy, cô hồi hộp
cho chương trình chuẩn bị diễn ra một, thì háo hức đợi anh đến xem những cố
gắng, nỗ lực của khoa cô mười. Trong mắt cô, anh là một người rất giỏi, có thể
nói là "siêu việt" – nhân viên kinh doanh xuất sắc, đạo diễn của các chương
trình tổng kết cuối năm kiêm vị trí MC cho mọi ngày hội hè của công ty. Những
chương trình văn nghệ sinh viên như thế này đâu còn xa lạ gì đối với một người
như anh. Cô biết thế nhưng vẫn luôn muốn mời anh đến tham gia để sống lại những
ngày tháng sinh viên trẻ trung đầy nhiệt huyết. Để rồi lần nào đến anh cũng
hỏi: "Tại sao em luôn đứng sau cánh gà, sao không tự tin lên sân khấu biểu
diễn?".
Năm nay, em sẽ biểu
diễn trước rất đông khán giả đây, còn anh đang ở đâu?
Cô thoáng nghĩ tới
hành động sẽ gọi điện hỏi thăm, và rồi lại mời anh đến trường xem lễ hội. Có
nên không, chỉ là một đêm hội thôi mà, anh có từ chối không, anh vẫn luôn thích
ngắm lại quãng sinh viên đẹp đẽ của mình mà...
Nhưng cô với anh
còn là gì của nhau nữa đâu?
Suy nghĩ mạo hiểm
vừa le lói, cô đành cay đắng vùi dập không thương tiếc.
7:00 PM
Phong đưa bố đến
nhà hàng theo lịch hẹn. Trên đường đi, bố cứ nhắc mãi:
"Không được tỏ
ra bất lịch sự, không vui con nhé. Sớm muộn thì tương lai của con cũng sẽ gắn
bó với gia đình ấy".
Phong cười buồn, im
lặng chẳng nói gì. Rốt cuộc, anh nghe theo lời bố và quyết định thế này có thực
sự tốt cho tất cả không, cho bố mẹ, cho anh?
Nhưng còn Minh thì
sao?
Kim phút nhích dần
đến con số 6, gia đình bên kia vẫn chưa xuất hiện. Anh còn nhớ giờ này năm
ngoái, anh đang đi công tác xa nhà, giữa đường về phải xuống xe bắt taxi đến
thẳng trường Minh, chương trình bắt đầu từ 7 giờ 30 mà một tiếng sau anh mới có
mặt. Cả hội trường đông nghịt, anh phải đứng xem, rồi khi kết thúc đêm hội, tất
cả lục tục kéo nhau ra về, anh tìm một chỗ ngồi đợi Minh, lúc đó mới thấy cô lò
dò ra sân khấu để… dọn dẹp.
Cô gái của anh luôn
chỉ biết khuất sau hậu trường, làm những công việc thầm lặng.
Năm nay là năm học
cuối của Minh, cô đang làm gì ở đó? Đó là chương trình cuối cùng của cô ở
trường Đại học, những năm sau, cô sẽ giã biệt để bước vào cánh cửa cuộc đời,
đầy thử thách và khó khăn.
Chẳng phải đó cũng
là lúc, anh thực sự không bao giờ có thể biết cô đang ở đâu nữa hay sao? Nếu
muốn nhìn thấy cô, anh sẽ tìm bằng cách nào?
Anh vội vàng đứng
dậy, lao vội vã ra cửa, tức thì bố nắm chặt cổ tay anh, giọng đầy ngạc nhiên:
"Con đi đâu
đấy, định làm gì?"
"Bố, chỉ một
lần này, bố hãy để con làm theo ý mình. Rồi sau đó, chắc chắn con sẽ nghe theo
lời bố." Anh đã không còn biết gì nữa, tâm trí chỉ hoàn toàn hướng về cô
gái ấy, người mà anh yêu thương nhất trần đời.
10:30 PM
Đêm hội thành công
rực rỡ, tiết mục hài của lớp cô ra sân khấu mang đến cho khán giả những tràng
cười dữ dội, họ cổ vũ hò hét nhiệt tình khiến cho Minh diễn ngày một sung.
Chương trình kết thúc bằng ca khúc "Cảm ơn tình yêu" như một lời chia
tay khóa sinh viên chuẩn bị ra trường như Minh, Ban tổ chức và dàn diễn viên
nắm tay nhau hát trên sân khấu, rất nhiều bạn bè cô không kìm nén được cảm xúc,
họ ôm nhau khóc khi cảm giác chuẩn bị rời xa mái trường bốn năm gắn bó đã phả
những luồng hơi thở gấp gáp đầy bịn rịn.
Minh không khóc, cô
biết, những cảm xúc quyến luyến, xúc động nhất, cô sẽ chỉ giữ cho riêng mình,
để đến khi chỉ còn bản thân mình chìm khuất vào bóng tối, có lẽ nước mắt của
Minh sẽ trào ra ngay khi đang mỉm cười nhớ về bốn năm sinh viên đầy sức sống.
Có tiếng chuông
điện thoại, là Hoàng – cậu bạn học từ hồi cấp 3, sau khi nghe thấy cô kể về
chương trình lễ hội này đã rất hứng thú, liền xin Minh vé đến xem.
"Tao đi cùng
bạn, nhưng muộn quá bọn nó lục tục kéo nhau về hết rồi. Mày đã có ai đưa về
chưa hay để tao đèo về cho?"
Minh thở phào nhẹ
nhõm, chương trình kết thúc muộn thế này cô định qua nhà bạn gần trường ngủ nhờ
một đêm, nay suýt chết vớ được cọc, không ngần ngại mà đồng ý ngay.
Anh Phong, anh đang
ở đâu, giờ này năm ngoái anh đang đưa em về, mắng em sao lại mặc phong phanh
thế, và còn nói rằng nếu lần sau còn không mặc ấm anh sẽ không đến đón nữa cơ
mà. Em mặc ấm rồi, còn anh đang ở đâu? Năm nay em đã dũng cảm lên sân khấu biểu
diễn, sao lại không có anh đến xem?
10:40 PM
"Minh đã lên
diễn một tiết mục rất đặc biệt trên sân khấu, và cũng như mọi lần, cô ấy lại ở
lại đến phút cuối cùng để dọn dẹp." Phong tự nhủ. Anh cứ tưởng từ hôm chia
tay đến mãi mãi về sau sẽ không bao giờ đủ dũng khí để gặp lại Minh nữa. Nếu
gặp cô, tình yêu trong anh bấy lâu nay cố dồn nén lại trào dâng, liệu anh có
thay đổi quyết định của mình, có khiến bố mẹ đau lòng không?
Mẹ anh đang bước
vào đợt xạ trị lần thứ tư, mái tóc dài đã rụng lả tả. Từ một gia đình khá giả,
cả nhà anh đã phải bán tất cả đồ đạc quý giá để có tiền cho mẹ chữa bệnh. Cách
đây nửa năm, khi biết bệnh tình của mẹ rất nặng, y học trong nước chưa đủ công
nghệ để chữa khỏi, bố đã kéo anh ra một góc, nghẹn ngào nói:
"Phong, bố xin
con hãy cứu lấy mẹ. Ông giám đốc bệnh viện này là bạn học cũ của mẹ, từ lâu con
gái ông ấy đã yêu con. Bố xin con hãy vì mẹ mà lấy cô ấy, ông giám đốc đã hứa
là sẽ tạo điều kiện đưa mẹ ra nước ngoài để chữa trị. Chỉ có cách này mới cứu
được mẹ con thôi, bố xin con..."
Nước mắt lã chã
rơi, bố từ từ đổ gục xuống, níu lấy chân Phong. Anh đứng sững lại, những ước mơ
về tương lai, về hạnh phúc dường như đã tan biến trong màu trắng lạnh lẽo của
bệnh viện, bỏ anh trôi về nơi xa lắm...
Phong thẫn thờ
ngoài cổng trường quan sát những người còn lại ra về. Mọi năm anh đều đến đón
Minh, năm nay cô sẽ về bằng cách nào, có mặc ấm không? Năm ngoái, anh đã tặng
cô một chiếc đồng hồ quả quýt, anh muốn nhắn nhủ Minh rằng đừng bao giờ về nhà
muộn nếu không phải anh là người đưa đón cô. Thời gian, sao thời gian trôi qua
lạnh lùng tàn khốc vậy...
Minh đang chạy ra
cổng, khuôn mặt hớt hải mệt mỏi. Không kìm lòng được, anh định gọi tên cô, nói
những lời cuối cùng trước khi gia đình anh cùng cả gia đình bên kia sang nước
ngoài chữa bệnh cho mẹ. Nhưng rồi, tiếng gọi của anh nghẹn lại trên đầu môi...
Minh chạy đến một
người con trai, chắc bằng tuổi Minh, nở một nụ cười vui vẻ và ngồi lên xe của
cậu ấy. Trong giây phút này, Phong không biết mình thực sự đang nghĩ gì, có một
chút trong tâm khảm nói anh hãy yên tâm, Minh đã tìm được một ai đó bao bọc mà
không còn phải đau buồn vì anh nữa, nhưng sâu trong trái tim, có tiếng khóc nào
đó não nề nhắc anh về một người con gái mà anh rất yêu, đã mãi mãi rời xa
anh...
***
Trong túi xách của
Minh, chiếc đồng hồ vẫn đang chạy êm đềm. Thời gian vẫn trôi không ngừng nghỉ,
báo hiệu những điều đang thay đổi từng ngày từng giờ vẫn diễn ra. Minh vẫn muốn
yêu anh, sẽ vẫn yêu anh, nhưng biết đâu vào một ngày mới nào đó, cô lại có thể
nhìn thấy mình bình yên trong một ánh mắt của một ai khác...
"Hãy tin vào
sự kỳ diệu của thời gian..."
***
Phong trở về nhà,
đã sẵn sàng đón nhận gương mặt không hài lòng của bố. Anh chấp nhận, dẫu sao
đây cũng là lần cuối anh tự cho phép mình sống với tình yêu và trái tim thật
thà của anh. Từ nay về sau, anh sẽ là con người của gia đình. Còn Minh, cô ấy
sẽ ổn cả thôi, cô ấy từng đau khổ, nhưng rồi thời gian sẽ khiến tất cả chúng ta
bình tâm trở lại, Minh cũng đã tìm thấy một hạnh phúc thực sự là của mình.
"Hãy tin vào
điều kỳ diệu của thời gian, còn nếu không, hãy tin vào sự phôi phai theo thời
gian..."
Bích Hiền

