02. Chia Tay Và Quay lại
Chia Tay Và Quay Lại
"Xin lỗi,
chịu đựng không phải nghề của tớ. Chia tay đi. Ok?" - "Không phải lắm
chuyện, bây giờ định thế nào?" - "Không đùa đâu. Chia tay. Đừng tưởng
chỉ có mình mới tự trọng, chỉ có mình mới xứng đáng để người khác phải lụy như
thế."
***
Nó. Huấn. Mười
bảy tuổi. Thấp, nếu không muốn nói là lùn tịt. Mắt một mí. Mũi tẹt. Thể thao
ổn, thực tế thì môn gì cũng biết và dừng ở mức tạm được. Cái vị trí trong
trường Chuyên, chỉ của tỉnh lẻ miền Trung nhưng nổi tiếng cả nước, cho nó bước
đi trước bao cặp mắt thèm muốn của người khác.
Nó lững thững lết
đôi dép có quai cũng bằng không quai bước qua cổng trường. Hết tung tăng, nhảy
nhót, rồi lại quay gót bước giật lùi, ngẩng đầu vênh vênh, vui vẻ cười đùa.
Một thế giới khác
với Huấn, là Hương – một cô bé khá nhỏ nhắn, cũng tung tăng, vô tư, cũng thoải
mái cười đùa nhưng thực tế là cực kì sắc sảo, cá tính. Hương khá xinh trong mắt
mọi người, chỉ mỗi Huấn là ngay cả đến bây giờ cũng chẳng chịu thấy, nó chỉ ấn
tượng trước cái nguýt sắc như dao cạo và nụ cười hồn nhiên tỏa nắng của cô bé.
Học cùng trường
nhưng cả năm lớp 10 cả hai không ai biết mặt ai, cho dù đều bùng tiết thường
xuyên chỉ để lang thang trên sân trường. Nhưng rồi thì một ngày đẹp trời, chính
xác là có hơi âm u, duyên số cũng kéo hai cái thế giới xa lạ ấy đến với nhau
bằng một điểm chung. Thể thao.
Lớp của Hương và
Huấn giao hữu bóng chuyền nữ. Hương nổi bật nhất trên sân, cả vì bóng chuyền và
cả nụ cười hồn nhiên luôn sẵn sàng nở trên môi. Còn Huấn, vẫn cái thói quen của
nó, đứng xem và chỉ chờ cơ hội là lại chêm một câu pha trò, cái thứ vẫn làm cho
nó lắm bạn bè và cũng không ít người cảm thấy khó ưa.
Ngay thời điểm ấy,
nó vẫn chưa hề có chút ấn tượng nào về Hương. Có chăng cũng chỉ là "Mình
nói mà cái đứa lắm lời kia dám nguýt. Đã kiêu lại còn điêu.". Vài ngày
sau, nó đang ngồi ghế đá cười đùa với đứa bạn thì Hương, lại bắt chuyện và xin
facebook.
Khá bất ngờ với
Huấn. Ngay lập tức, cái hành động nhỏ ấy làm nó bắt đầu để ý đến cô bạn khác
lớp. Gì chứ facebook là nghề của Huấn, nó add face Hương rồi inbox chém gió, và
nó thẫn thờ nhận ra lâu lắm rồi mới bị chặn họng, một cách quá dễ dàng. Hương –
sắc sảo hơn bất cứ đứa con gái nào nó gặp trước đó.
Nó thích Hương. Chỉ
là thinh thích theo đúng kiểu tình cảm tuổi học trò. Bình thường mồm mép như
máy nhưng để xin số điện thoại con bé nó "thinh thích" lại khó không
tả nổi. Chưa kịp tính kế thì bỗng nhiên Hương xin số nó. Chẳng biết là phúc hay
họa nhưng nó cứ cười cái đã, tủm tỉm cả đêm không ngủ được, thẫn thờ cả ngày
hôm sau đi học chẳng khác gì bùng tiết.
Rồi sau đó là chuỗi
ngày nhắn tin và nhắn tin. Với cái tính ăn nói không biết chừng mực của nó thì
bị cô bé nhạy cảm như Hương giận là chuyện tất yếu. Ngày sinh nhật cũng là cái
ngày mà đội bóng chuyền lớp Hương bị loại. Vài ngày sau, Huấn nhắn tin với cái
giọng điệu đùa cợt quen thuộc:
"Lớp cậu khi
nào đánh tiếp?"
5 phút... 10
phút... 1 tiếng sau.. Huấn vừa học vừa nơm nớp ngóng điện thoại, chờ một tiếng
"bíp" báo SMS nhưng vẫn chỉ là im lặng. Nó cũng không vô tư đến mức
không nhận ra Hương đang bực. Nó nhắn tin xin lỗi, chịu để Hương nguýt qua SMS
một lúc rồi cũng nguôi. Lại nhắn tin vui vẻ như bạn bè bình thường...
2:30 sáng... Hai
đứa chính thức là một đôi. Một cách rất bất ngờ, tự nhiên đến không thể hiểu
nổi. Thậm chí nếu có ai hỏi đứa nào ngỏ lời đầu tiên thì chắc chắn cả hai chỉ
biết lắc đầu "không biết"...
Người ta nói
"Cái gì đến dễ dàng, thì cũng nhanh chóng biến mất". Đúng với ai thì
không biết, chứ với hai cái đứa cá biệt này, đáng vứt đi. Tất nhiên hai cá tính
kiểu này một khi đến với nhau thì giận dỗi là chuyện thường xuyên. Huấn, tuy cá
tính, nhưng không "dám" mạnh bằng Hương, nó tâm niệm con trai phải
nhẫn nhịn. Mà cũng đúng thôi, chỉ nó mới suốt ngày mắc lỗi để Hương phải giận.
Nhiều đến mức không thể nhớ nổi.
Chỉ nhớ lần đầu
tiên bị giận, và cũng lần đầu tiên nó làm Hương khóc. Là do cái thói vung tay
quá trán vẫn cứ hại Huấn.
"Mày tán con
bé kia nhanh thế à. Cũng xinh đấy."
"Tao có thèm
tán đâu. Chính nó xin facebook rồi xin số điện thoại tao cơ mà."
Khổ một nỗi, tối đó
Hương nhắn tin làm quen đứa bạn thân ấy của Huấn, chỉ để mục đích là dễ quản lí
hơn. Và thằng bạn ấy vô tư kể lại chuyện mà Huấn nói lúc chiều.
Hương - với lòng
kiêu hãnh và cả cá tính của mình, cảm thấy bị xúc phạm. Cô bé khóc. Buồn. Thất
vọng. Nhắn tin cho Huấn. Vẫn cái kiểu nhắn tin khiến cho người khác suy ngẫm
đau hết cả đầu mới đoán ra ý của cô bé.
"Lúc chiều đi
chơi với Hoàng à? Vui không?"
"Thì chỉ PES
chém gió như bình thường. Sao tự nhiên hỏi lạ thế?"
"Nghe bảo vui
lắm cơ mà. Hotboy. Con gái xếp hàng tán cơ mà."
"Cũng bình
thường. Đùa nó thôi. Giận à?"
"Ta... chia
tay đi. Thất vọng lắm rồi. Lâu lắm mới khóc vì con trai. Nhiều đứa tôn trọng tớ
hơn cậu nhiều. Ok?"
Lại xin lỗi, lại
giải thích hứa hẹn, mất cả đêm và Huấn thuyết phục được cô bé bướng bỉnh kia
chịu nguôi ngoai.
Sáng hôm sau mọi
thứ lại trở về như bình thường. Hai đứa vẫn bên nhau đến trường. Cười đùa, như
tối qua là một giấc mơ.
Đó là thời gian
đầu.
Còn dần dần, giận
dỗi trở thành thói quen. Người giận và người năn nỉ vẫn chẳng bao giờ thèm đổi
chỗ. Mặc nhiên như đó là trách nhiệm của mình. Không giận vài tuần, là Hương
lại lên facebook: "Cuộc sống êm đềm đến mức buồn chán". May mà Huấn,
chẳng khi nào chịu để Hương "buồn chán" quá lâu. Vài ngày không mắc
lỗi có lẽ nó cũng ngứa ngáy tay chân.
Hơn nữa, Hương sắc
sảo, tinh ranh quá mức cần thiết. Cứ mười lần Huấn nói dối, thì chín lần Hương
đánh phủ đầu và phát hiện ra, lần duy nhất Hương không nghi ngờ, thì y như rằng
có "tai mắt" mách cho cô bé. Mà Huấn, nói dối cũng có cái mục đích tế
nhị của nó.
Chả là nghiện PES.
Trước khi yêu Hương, nó phải trốn bố mẹ đi chơi, bây giờ, Hương không cấm nhưng
hạn chế tối đa để nó tập trung học. Nó tự ví mình với nhân dân ta thời Pháp
thuộc, tức là "một cổ hai tròng nô lệ". Cũng vì thế cứ lâu lâu lại
phải trốn người yêu đi chơi điện tử. Nghĩ lại, cũng khổ thân.
Rồi thì như quy
luật tất yếu của lịch sử. Có áp bức sẽ có đấu tranh. Hương dần dần thường xuyên
giận dỗi vô cớ, đúng phong cách của con gái. Và sáu tháng sau, Huấn, trong một
lần bị Hương giận không cần nguyên nhân, bực mình, lòng tự trọng không phải là
nhỏ của nó kìm nén bấy lâu nay giờ lại nổi lên.
Lần đầu nó dám vặc
lại Hương.
"Xin lỗi, chịu
đựng không phải nghề của tớ. Chia tay đi. Ok?"
"Không phải
lắm chuyện, bây giờ định thế nào?"
"Không đùa
đâu. Chia tay. Đừng tưởng chỉ có mình mới tự trọng, chỉ có mình mới xứng đáng
để người khác phải lụy như thế."
"Haha. Hôm nay
say à. Bắt đầu nói lung tung. Cho nói lại."
Huấn im lặng.
5 phút, 10 phút…
"Làm sao đấy.
Đừng nói là biết giận đấy nhá. Con trai mà thế à."
Lần đầu tiên hai
đứa đổi chỗ. Lần này Huấn là đứa giận. Cũng không hẳn là giận. Nó khùng. Nó
quyết tâm chia tay cho bằng được.
Còn Hương. Lần đầu
tiên trong đời, nó hạ mình trước một thằng con trai. Lúc mới yêu, nó còn khẳng
định với Huấn hai điều: "Một là không bao giờ xin lỗi, chia tay thì thôi.
Hai là sẽ chẳng bao giờ biết ghen là gì." Nhưng giờ nó nhanh chóng xóa đi
hai cái phương châm kiêu hãnh ấy. Cũng chỉ vì nó quá yêu.
Biết thế, nhưng
Huấn một khi đã kiềm chế đến giới hạn, không dễ gì nguôi ngoai.
Ngay trong đêm ấy,
ướt đẫm nước mắt, Hương làm cho Huấn một chiếc ghế bành, handmade, bằng que
kem. Coi như món quà cuối cùng. Kèm theo một bức thư xin lỗi và năn nỉ Huấn cho
một cơ hội để thay đổi.
Sáng ra khỏi nhà.
Huấn bị Hương chặn lại:
"Có quà này,
lỡ làm từ trước, có chia tay thì cũng cầm lấy làm kỉ niệm."
"Cặp đây, để
vào đấy rồi để tớ đi học kẻo muộn."
Huấn hờ hững quay
mặt đạp vội đi, không muốn nhìn nhưng ánh mắt nó vẫn kịp liếc qua đôi mắt sắc
sảo của Hương, đỏ lên vì khóc và mất ngủ. Mắt nó cũng lại cay cay. Đến lớp. Nó
vội vàng mở cặp bóc quà, đọc thư. Nó xuôi hẳn, nhưng vẫn chưa thực sự muốn quay
lại với Hương. Nó vẫn quá yêu Hương, thương Hương, nhưng nó lại ích kỉ thương
bản thân nó.
Rồi nó nghĩ:
"Đến đâu thì đến. Mặc cho ông trời quyết định" Cầm máy nhắn tin.
"Ê. Cho một cơ
hội đây. Tung đồng xu. Ok?"
Vẫn như thường lệ,
chơi trò gì với Huấn, Hương đều thắng. Hương nhảy như nhặt được tiền, cười như hét
ngay giữa cầu thang đông người. Còn Huấn, cúi gằm mặt, giả vờ thất thểu quay
gót về lớp. Nó cúi mặt, thực tế là để giấu cái nụ cười đang nở trên môi.
Nói là quay lại
nhưng một tuần sau Huấn mới chịu nhắn tin cho Hương. Một tuần sau nữa, hai đứa
mới lại như xưa. Hương đã cho nó thấy, thế nào là "bát nước hắt đi vẫn lấy
lại được". Hai đứa chẳng thể yêu nhau hơn trước. Vì đơn giản, khi nào cũng
như khi nào, hai con tim cháy bỏng từng ngày, từng giờ, nồng nàn, say mê. Cũng
vì thế nên chẳng biết khi nào yêu hơn khi nào, cũng chẳng thể kết luận ai yêu
ai hơn. Hai đứa cũng cãi nhau mấy ngày rồi đưa ra kết luận "yêu bằng
nhau".
Hương nhảy đẹp. Cứ
trước mỗi lần lên sân khấu, nó lại kéo bằng được Huấn lại nói chuyện. Nội dung
vẫn cứ là:
"Trang điểm
này, xinh không?"
"Không."
"Thật
không?"
"Không"
...
Huấn giỏi đá cầu.
Cứ sau mỗi lần chiến thắng, nó chưa kịp hét lên tự hào thì cái đứa nhảy lên làm
loạn đầu tiên sẽ vẫn luôn là Hương. Đứa nào dám thắng Huấn, Hương lại nguýt cho
cái thì đêm về cũng khó ngủ.
***
Lên lớp 12, hai đứa
đã biết nhắc nhở nhau học hành tử tế, nhưng vẫn dành thời gian cho nhau, thường
xuyên không biết chán. Vẫn giận dỗi thường xuyên. Lúc nhẹ thì dỗ dành vài câu,
có nặng hơn một tí thì Huấn lôi cái trò "khổ nhục kế" của nó ra soạn
đi soạn lại.
Ví dụ nếu giận đúng
lúc sắp mưa nó đến đứng gần nhà Hương, nhắn tin:
"Hết giận thì
về. Không thì đứng đây đến sáng mai."
Kết quả thì lúc nào
cũng như lúc nào. Hương chả giận lâu được.
Cũng đôi lần, một
trong hai đứa dở chứng đòi chia tay. Nếu là Hương thì Huấn năn nỉ, nếu là Huấn
thì ngược lại. Gì chứ mấy bài năn nỉ của hai đứa xứng đáng đứng trên Binh pháp
Tôn Tử một bậc. Rồi thì cả hai đứa đều đậu Đại Học. Thậm chí là điểm cao, vào
hai trường đại học thuộc hàng lớn nhất Hà Nội. Huấn còn được đi dự hội nghị
khen thưởng của Tỉnh.
Tiếc là trước cái
ngày nhận thưởng khoảng vài tuần, Huấn đòi chia tay Hương.
Nó bỗng dưng thấy
chán, nó muốn tự do, nó không thích Hương vẫn thích chửi đời chửi người qua
facebook mỗi khi nó bực. Yêu không lí do, nhưng muốn chia tay, nó mượn đủ mọi
thứ.
Hương vẫn không thể
hiểu nổi tại sao mọi thứ tối sầm với cô bé. Chưa kịp vui niềm vui đỗ Đại học,
Hương lại chìm trong đau khổ và nước mắt. Khóc. Tuyệt vọng. Chỉ biết tìm mấy
đứa bạn thân, gục đầu nức nở. Hương không dám nghĩ cuộc sống của mình không
Huấn sẽ như thế nào. Đêm khóc, sáng dậy bắt đầu xót xa, trở thành công việc
thường ngày của Hương.
Còn Huấn. Vẫn khóc,
tiếc cho quá khứ, thương cho Hương, nhưng không hiểu sao nó mất hết cảm xúc. Nó
cũng nhanh chóng quên đi, lại vui vẻ cười đùa. Nó tin nó hết yêu Hương. Nó cũng
tự biết, nó tệ như thế nào. Hương nhắn tin nó không trả lời, nó sợ nó mềm lòng.
Gần một năm rưỡi,
bên nó động viên học hành là Hương, quan tâm nó là Hương, giúp đỡ nó là Hương,
yêu thương nó là Hương, hi sinh vì nó cũng lại là Hương. Và đến khi nó nhận
thưởng, người tủi thân là Hương, người một mình ở nhà xem tivi là Hương, người
cười tự hào, khốn nạn thay, là nó. Hương vẫn nhắn tin chúc mừng.
"Chờ cả buổi
mới thấy đọc đến tên. Hồi hộp thật. Áo đẹp, cơ mà quần mua ở đâu mà nhìn không
chấp nhận được."
Huấn vẫn không trả
lời.
Huấn đọc được tin
nhắn Hương nhắn tin với đứa em khóa dưới. Nó lại khóe mắt cay cay: "Có lẽ
chồng chị sau này, chị cũng không thể yêu như yêu anh Huấn". Nó không ngủ
một đêm. Sáng hôm sau, soạn tin nhắn: "Chúng ta quay lại đi".
Một đêm suy nghĩ để
soạn tin nhắn, và một giây phân vân, nó lại không thể ấn gửi và ném điện thoại
ra xa khỏi tầm tay.
Nó ra Hà Nội bắt
đầu cuộc sống xa nhà. Phòng nó có ban công với chậu hoa trà. Những ngày đầu cô
đơn lạnh lẽo nơi đất khách, nó ra ban công, nhớ Hương. Nó lại soạn tin nhắn.
Lại thêm một lần nữa, có một cái gì đấy mơ hồ, ngăn nó không ấn gửi, ngăn nó
tìm về yêu thương.
Rồi. Một cô gái
Bắc, nhẹ nhàng, đi qua đời nó, kéo nó ra với những suy nghĩ vẩn vơ về Hương. Nó
thiếu thốn tình cảm, và nhanh chóng đến với người đó. Bình yên, ngọt ngào, nó
lại tưởng nó đã quên Hương.
Chưa được một
tháng, cuộc sống của nó vẫn đang êm đềm trôi, vẫn khá hạnh phúc với người yêu
mới, thì nó bắt gặp trên facebook ảnh đứa bạn thân cõng Hương, Hương đau chân.
Nó ghen, chính nó cũng không hiểu nổi, nó lại nhớ Hương. Trong đầu nó nhanh
chóng thay đổi 180 độ. Nó từ chối đi chơi với người yêu. Đầu nó nhanh chóng
đánh bật người yêu.
Nó đứng trước hai
con đường. Một là tiếp tục cuộc sống êm đềm, cố gắng tốt với người con gái kia.
Hai là quyết tâm quay lại với Hương, nó tin Hương vẫn chưa thể quên, nhưng
trước mặt nó, sẽ là sóng gió. Nó hỏi ý kiến bạn bè. Nó suy nghĩ mấy đêm không
ngủ. Cái tính nó, không thể sống dối trá trái tim, và nó quyết định khốn nạn
thêm lần nữa, vứt bỏ tất cả, cả cái lòng tự trọng của nó, để nắm lấy một cơ hội
về bên Hương.
Huấn lại nhắn tin
cho Hương. Lâu lắm rồi. Tối đó cả hai không ngủ. Cả hai lại khóc. Huấn khóc vì
hận mình, vì nhớ Hương. Còn Hương, chỉ có thể khóc vì quá đau.
Hương đã lết qua
những ngày chìm trong đêm tối, để tìm lại nụ cười, đang dần dần tạm quên đi quá
khứ đau thương. Thì Huấn, lại xen ngang vào cuộc đời nó, làm nó quặn thắt. Chưa
thể tìm lại tình yêu khi mà Hương mất hết lòng tin vào nó, chỉ thấy trước mắt
là quá khứ, một quá khứ Hương vẫy tay kêu cứu còn Huấn, lạnh lùng, nhăn mặt,
bước đi.
Hương không thể
chấp nhận sự quay về muộn màng của Huấn. Nỗi đau đã che mờ đi tình yêu đã dần
vơi. Hương nói với Huấn đã yêu người khác. Nhưng mà ai chẳng biết Hương thông
minh, khó lường như thế nào. Cũng có thể đúng vậy, cũng có thể Hương nói thế để
Huấn hết hi vọng, quay lại với cuộc sống đang màu hồng của mình.
Huấn chả thèm quan
tâm. Cứ cho là Hương yêu người khác, nó sẽ chờ, chờ đến khi nào Hương chia tay
để lại có cơ hội. Vợ tương lai của nó, không thể là ai khác. Mất hết lòng tin
thì nó sẽ lại mang về cho Hương, nhớ về quá khứ lắm mơ mộng nó cũng sẽ lấy về
cho bằng được. Nó sẽ chờ, sẽ chờ cho bằng được.
***
Huấn suy sụp đi
trông thấy. Đã gần mười ngày từ khi nó xin Hương cho một cơ hội quay về và bị
từ chối. Nó giở đủ mọi trò của ngày xưa, nó bi quan đến mức tạo ra ba vết sẹo
trên cánh tay, chẳng để làm gì. Nó vẫn hằng ngày nhắn đôi ba tin nhắn hỏi thăm
Hương. Hương vẫn vô tình đáp trả. Lâu lâu lại lên facebook cứa thêm nỗi đau cho
Huấn bằng những dòng status tình cảm với người yêu, có thể là trong tưởng
tượng, hoặc là share link những bài hát mà nghe cái tên Huấn đã muốn khóc, ví
dụ... "Xóa tên anh".
Đã gần mười ngày
Huấn kỉ một ngày mười tiếng ngồi không ngoài ban công, chỉ để… ngắm hoa trà.
Hương, vẫn cứ giữ quan điểm, cho rằng Huấn lại chỉ yêu nhất thời, dài lâu vẫn
chỉ là ảo tưởng. Hương có cái lí của mình, không thể mạo hiểm để đau thêm lần
nữa.
Huấn chẳng thể làm
gì khác, chỉ...ngồi cạnh chậu hoa trà ngoài ban công, viết lại chuyện của nó để
có thêm dũng khí. Để tiếp tục chờ.
Dù chẳng ai thèm
tin. Nhất là Hương.
Ho Hieu

