Chuyến Tàu Địa Ngục - Chương 02

Chương hai:

Tiểu đội săn quỷ

Tại nhà ga Manhattan.

Lúc này, chuyến tàu địa ngục vẫn chưa tới ga.

Thời gian tàu về ga chỉ còn lại vẻn vẹn 15 phút.

Cô gái tóc vàng đáp xuống đất, thu đôi cánh lại, vuốt
mái tóc vàng hơi rối vì bị gió thổi tung, cô nhẹ nhàng bước vào ga tàu điện
ngầm, lúc này bên trong nhà ga đã có hai bóng người đứng đó.

Hai bóng người này, một cao một thấp, họ đều toát lên
vẻ mạnh mẽ như cô gái tóc vàng.

“Số 3 có mặt.” Cô gái tóc vàng nói với người có dáng
cao hơn, không quên nhoẻn miệng cười.

Người này là một chàng trai lưng đeo cây cung dài rất
lớn, trông tràn đầy khí phách anh hùng, sống mũi cao, đôi mắt sâu thẳm, và còn
có cặp ria trên mép.

Trong vẻ điển trai của chàng trai này vẫn hiện lên sự
trưởng thành, chín chắn, đó là khí chất của một nhà lãnh đạo trời sinh.

Cây cung dài sau lưng càng tôn thêm khí phách phi phàm
của anh. Cây cung nhìn có vẻ cũ kỹ như một món đồ cổ, phía trên
đầu cung khắc chi chít những văn tự cổ trông loằng ngoằng như những con nòng
nọc, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện ra, đó không phải là con chữ mà là những câu
thần chú hàng yêu cổ xưa.

“Chỉ còn 3 phút nữa.” Chàng trai chau mày nói, “Sao số
4 và số 5 vẫn chưa tới?”

Vừa nói dứt lời, phía ngoài vọng tới những chuỗi âm
thanh gầm rú ầm ĩ, một chiếc Halley phân khối lớn phóng như bay tới cổng nhà
ga, một người đàn ông vạm vỡ, toàn thân vận bộ đồ da màu đen, trang phục theo
phong cách rock, mắt đeo kính râm xuất hiện.

“Sếp J, số 4 có mặt.” Anh chàng vạm vỡ hất mái tóc dài
chấm ngang vai ra phía sau. Từ vẻ bề ngoài ngang tàng đến các động tác nhanh
gọn của anh ta đều toát lên vẻ hung hăng của một con mãnh thú.

“Được.” J khẽ chau mày. “Còn 1 phút nữa, hay là H đến
muộn?”

“Tôi bảo rồi, giống người da vàng không đúng giờ lắm
đâu.” Người đàn ông thấp bé ban nãy đứng bên cạnh J nói.

Người đàn ông này nhìn vừa già vừa nhỏ bé, trông hết
sức mờ nhạt, thân hình nhỏ thó của vị này so với người đàn ông vạm vỡ kia đúng
là khác nhau một trời một vực.

Nhưng, người đàn ông thấp bé vừa nói dứt lời, có tiếng
nói từ phía sau ông ta vọng tới.

“Kỵ sĩ U hồn, xin lỗi đã làm ông thất vọng, thực ra
tôi đã đến từ lâu rồi.”

Lời nói vừa dứt, từ phía sau một cây cột trong nhà ga,
một chàng trai trẻ dần dần lộ diện.

Chàng trai trẻ này dáng người tầm thước, có mái tóc
đen tuyền và nước da vàng, hai hàm răng sáng bóng, quả đúng là anh ta mang
trong mình dòng máu điển hình của người phương Đông.

Thấy chàng trai trẻ xuất hiện, J khẽ gật đầu.

Cánh tay phải của J khẽ hất lên, mấy tờ tài liệu bay
vào tay từng người một.

“Tình hình rất tồi tệ.” J lạnh lùng nói.

“Tồi tệ đến mức nào?”

“Chúng tôi nhận được tin, chuyến tàu địa ngục có khả
năng bị uy hiếp.”

Chuyến tàu địa ngục, phương tiện giao thông kết nối
thế giới thần linh với thế giới con người, có nhiệm vụ chuyên chở những vong
hồn và yêu ma tới nơi chúng cần tới, đó chính là địa ngục.

Đoàn tàu, nếu không tính đầu tàu, cả thảy có mười ba
toa, trên tàu có một trưởng tàu chịu trách nhiệm về sự an toàn của hành khách,
và... đối phó với những hành khách gây rối.

Vào thời điểm 0 giờ 40 phút sáng, bánh xe của chuyến
tàu địa ngục phát ra những âm thanh inh ỏi chói tai, với vận tốc 200 km/giờ,
đoàn tàu phóng như điên trên đường ray.

Trong tất cả mười ba toa tàu đó, có toa tĩnh lặng như
tờ, có toa lại vô cùng náo nhiệt.

Trưởng chuyến tàu địa ngục vận bộ trang phục trưởng
tàu màu xanh da trời rất phẳng phiu, mũ đội sụp xuống mặt, mở toang cửa và bước
vào toa số 1.

Cửa vừa mở, đón chào trưởng tàu là những tràng vỗ tay
hoan hô rầm rĩ. Toa số 1 này hiện vô cùng náo nhiệt, một tên hề mặc áo phao
đang tung hứng các quả cầu da bảy màu, năm quả cầu da trên tay hắn bay lượn
trong không trung, những động tác làm trò phụ họa của hắn khiến hành khách xung
quanh cười nghiêng ngả.

Trưởng tàu khẽ hắng giọng một tiếng, rồi chộp ngay lấy
quả cầu da trên tay tên hề, nói: “Kiểm tra vé!”

Thấy quả cầu da trên tay tên hề bị trưởng tàu cướp đi,
đám hành khách đang vỗ tay cười vang xung quanh thoáng chốc lộ rõ vẻ kinh hãi
rồi nhìn trân trối vào trưởng tàu và tên hề, như thể sắp có chuyện gì đó khủng
khiếp xảy ra!

Tên hề trừng mắt nhìn trưởng tàu, cười hê hê lạnh
lùng, tiếng cười the thé thâm độc. “Dám cướp cầu của ta, ngươi biết ta là ai
không?”

Trưởng tàu không nói gì, chỉ dùng ngón tay khẽ đẩy mũ
lên cao, phía dưới vành mũ không ngờ lại là một khuôn mặt chó sói hung dữ đen
sạm.

Đôi mắt trưởng tàu ánh lên vẻ dữ tợn, ông nhếch mép
nhe nanh, để lộ hai hàm răng sắc nhọn: “Đương nhiên ta biết ngươi là ai, ngươi
là ‘Thằng hề hiểm ác’ vô dụng chết tiệt, thế ngươi biết ta là ai không?”

Nhìn thấy gương mặt chó sói ấy, tên hề khựng lại.
Khuôn mặt trát đầy phấn sáp vẽ kiểu hơn hớn đang cười của hắn từ từ xịu xuống,
biến thành một gương mặt ỉu xìu.

“Vâng! Sếp Anubis, trên chuyến tàu này sếp to nhất rồi
ạ!”

Trưởng tàu lạnh lùng hắng giọng, lại kéo sụp mũ xuống.
“Kiểm tra vé.”

“Vâng, vâng, vâng...” Tên hề khom lưng, không ngừng
cúi lạy, vô cùng cung kính.

Soát xong vé, nhìn bóng trưởng tàu rời khỏi toa tàu số
1, tên hề quay đầu lại bực bội nói với những người đang xem: “Cười đi, xem tao
biểu diễn sao không cười?”

Hành khách nhớn nhác nhìn nhau, lộ rõ tâm trạng vừa
bất lực vừa sợ sệt, đành tiếp tục giả vờ cười.

Đó là những nụ cười vô cùng gượng gạo, và vô cùng sợ
hãi.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.