Cuộc chiến giành hồng nhan Đại Hán - Chương 082 - 085

Chương 82: Bất đắc dĩ òa khóc

Uy Thất Thất cảm thấy quanh mình toàn
là lửa dầu cá, đã thiêu rụi y phục của cô, chiếc quần jean và áo phông duy nhất
của cô, Thất Thất vội lăn qua lăn lại trong sa mạc, sau đó cuống quýt ngẩng đầu
lên, phát hiện sa mạc trước mặt đã biến thành một biển lửa, quân Hung Nô thương
vong nặng nề, cá biệt những ai còn sống sót, đang vùng vẫy trong biển lửa cố
gắng thoát ra ngoài, ha ha, xem ra bom dầu cá của mình lợi hại thật, phi thẳng
tới giữa bọn chúng thì nổ tung.

Nhưng xuyên không bất thành, và cũng
không chết, Thất Thất nằm bò trong sa mạc không nhúc nhích, trong lòng tức tối,
lẽ nào nhất định phải làm Vương phi của tên Tam Vương gia kia? Còn phải chịu sự
ức hiếp của chàng ta nữa sao?

Thất Thất cảm giác có người đi tới
trước mặt cô, kề lưỡi đao lạnh buốt lên cổ Thất Thất, tiếp đó có dòng máu tươi
nóng hôi hổi chảy xuống dọc lưỡi đao, nhỏ xuống mặt Thất Thất, dinh dính, mùi
tanh nồng xộc thẳng vào mũi.

Không rõ người kia nói gì, Thất Thất vội
vã ngẩng đầu lên, sắc mặt người kia trắng bệch, khóe môi co giật không ngừng,
chắc do bộ dáng Thất Thất rất kinh dị, mặt đầy sẹo vàng lồi lõm, lại dính thêm
máu me, tóc tai bù xù, trông giống như một ác quỷ, tên Hung Nô kia đã bị bom nổ
mất một cánh tay, máu tươi tuôn xối xả, nhỏ xuống mặt Thất Thất, rồi vương ra
khắp nơi trên người.

“A! Xéo đi!” Uy Thất Thất che mặt,
lau sạch máu dính trên mặt, hét ầm lên.

Kết quả là tên Hung Nô kia còn kích
động hơn cả cô, ném thanh đao trong tay xuống, thét chói tai, chạy đi như điên.
Làm gì thế, Thất Thất đứng lên, đầu bù tóc rối, mấy tên Hung Nô may mắn sống
sót còn lại cũng tựa như trông thấy quỷ, bỏ chạy tán loạn.

Khả năng những tên Hung Nô đó tưởng
Uy Thất Thất là ác quỷ sa mạc, vì sao chúng không giết chết cô đi! Trái lại đều
sợ hãi bỏ chạy, Thất Thất ngước nhìn bầu trời, cáu tiết hô vang: “Uy Thất Thất
tại sao còn sống, tôi bây giờ có khác gì quỷ đâu chứ?”

“Tới giết tôi đi! Khốn kiếp, chạy cái
gì?”

Vẻ mặt Thất Thất buồn rười rượi, la
hét om sòm, giải tỏa cơn giận, la xong, trút giận xong, cô lưu luyến quay đầu
lại nhìn, doanh trại Đại Hán đã yên bình trở lại rồi, lửa dầu cá trong hoang
mạc cũng nhỏ dần, giờ mà quay về doanh trại, có lẽ sẽ khiến mọi người tưởng cô
đã chết rồi cũng nên. Thất Thất có chút mơ hồ.

Lẽ nào còn muốn quay về đối diện với
Lưu Trọng Thiên sao? Uy Thất Thất chẳng qua bị Hoàng thượng ép hôn với Tam
vương gia, một nữ nhân xấu xí chẳng ai thèm, không có tình yêu và hạnh phúc mà
nói, trở về chỉ tổ càng thêm phiền não, chi bằng hãy rời xa nơi đây, nếu có cơ
hội về nhà là tốt nhất, còn nếu chẳng may không trở về được, có lẽ sa mạc chính
là bến đỗ cuối cùng của cô, quả là thê lương, ảm đạm.

Uy Thất Thất hạ quyết tâm xong, liếc
nhìn doanh trại Đại Hán lần cuối, rồi tiến sâu vào trong sa mạc, lần này cô
không mang theo túi sách, Thất Thất chẳng cần thứ gì hết, thậm chí là nước, đi
được tới đâu hay tới đó, nơi dừng chân cuối cùng, sẽ là phần mộ của Uy Thất
Thất.

Thất Thất đi một mạch tới tận khi
trời sáng, rốt cuộc cũng trông thấy một cây xương rồng, đáng tiếc cây này lại
xẹp lép, không uống được. Thất Thất cố nén cơn khát, tiếp tục đi về phía trước,
chẳng biết không uống một giọt nước nào như vậy, cô còn có thể đi được bao xa.

Uy Thất Thất đã quyết định cứ đi
tiếp, lúc mặt trời lên đến đỉnh đầu, cô kiệt sức rồi, gục người xuống sa mạc.

“Khát quá!” Thất Thất chẳng còn sức
kêu lên nữa.

Khát nước và đói bụng tới cực độ,
khiến Uy Thất Thất có chút hối hận, dù có chết cũng không thể chết trong đau
khổ như vậy, làm con quỷ chết đói, phải chăng khi đến âm phủ cũng phải chịu
đói, vậy chẳng phải thảm hại hơn sao?

Nhưng cô hối hận thì đã quá muộn rồi,
quay về doanh trại Đại Hán, đừng nói tới chuyện sức lực chẳng còn, mà dù cho có
sức đi chăng nữa cũng không sao phân biệt nổi phương hướng. Uy Thất Thất cảm
giác hoa mắt chóng mặt, tầm nhìn cũng dần dần trở nên mịt mờ, đây liệu có phải
là dấu hiệu trước khi chết của con người ta không?

Uy Thất Thất hoàn toàn gục ngã xuống
sa mạc, bên tai phảng phất tiếng gió thổi cát bay, cô nhớ tới một bài hát nọ,
gió cuốn cát đi, cát khóc, giống như tâm trạng cô hiện giờ, bất đắc dĩ òa khóc.

Chương 83: Vị thầy bói lưu lạc

Trong tiếng gió thổi lẫn tiếng cát
bay, ngẫu nhiên truyền đến tiếng kêu lục lạc (*) khe khẽ, loong coong loong
coong, vô cùng vui tai, có lạc đà, có người? Thất Thất vùng vẫy, ánh mắt ra sức
kiếm tìm chung quanh, nhưng không đủ sức kêu cứu, một lần nữa lại gục ngã xuống
sa mạc nóng như thiêu như đốt.

(*) Lục lạc treo trên cổ lạc đà, khi lạc đà bước đi thì sẽ phát ra tiếng
kêu.

Uy Thất Thất cứ ngỡ rằng mình đã chết
rồi, biến thành cái xác khô kinh dị trên sa mạc, hoặc sẽ làm mồi cho kền kền sa
mạc, nhưng thực tế cô vẫn còn sống. Cô nằm trong một lều trại được dựng tạm,
ngồi bên cạnh là một nữ nhân có mái tóc dài, gầy trơ xương, khiến ai nhìn vào
cũng thấy xót xa.

“Cô là ai?” Thất Thất ngồi dậy.

“Tiểu cô nương, uống nước đi!” Nữ
nhân kia lộ ra hàm răng xỉn vàng, đưa cho Thất Thất một bát nước.

Thất Thất rất khát, há to miệng uống
nước, sau đó nhìn nữ nhân kia với vẻ nghi hoặc, trong sa mạc rộng lớn thế này
sao lại xuất hiện một nữ nhân đơn độc?

“Cô đã cứu tôi?”

“Đúng vậy! Ta vừa lúc đi ngang qua,
trông thấy cô trong sa mạc, lúc đó cô đã ngất xỉu!” Nữ nhân đặt bát xuống, lấy
ra một miếng thịt dê sấy khô đưa cho Thất Thất. “Ăn đi, không còn thứ khác đâu,
trong sa mạc có thể tìm được đồ ăn quả không dễ gì!”

“Sao cô một thân một mình ở trong sa
mạc?” Thất Thất hỏi tiếp.

“Chẳng phải cô cũng chỉ một thân một
mình trong sa mạc đó sao?”

“Tôi... Tôi lạc đường.” Uy Thất Thất
không muốn đề cập tới chuyện của mình với người ngoài, đặc biệt là cái ý nghĩ
ngu ngốc muốn chết.

Nữ nhân kia bật cười ha hả, ngón tay
thô ráp vuốt nhẹ mái tóc dài đen nhánh cho chỉnh tề, nhìn chằm chằm vào khuôn
mặt xấu xí của Uy Thất Thất, ánh mắt dừng lại trên đôi mắt Thất Thất.

“Cô có đôi mắt mê hoặc lòng người,
tương lai sẽ quyến rũ rất nhiều nam nhân!”

“Quyến rũ rất nhiều nam nhân? Với
diện mạo này của tôi sao?” Uy Thất Thất thiếu chút nữa bật cười thành tiếng,
chẳng lẽ nam nhân Đại Hán đều thích nữ nhân xấu xí sao? Hay đầu óc có vấn đề gì
rồi?

Nữ nhân kia lật ngón tay, lộ ra hai
thẻ bài bằng sừng trâu ném tới trước mặt Thất Thất. “Ta là thầy bói lưu lạc,
không tin ta sẽ xem giúp cô một quẻ, cô hãy tung hai thẻ bài đó lên!”

“Thầy bói ư, cô thật khoác lác, nếu
cô có thể đoán ra tôi đến từ đâu, tôi sẽ tin cô!” Thất Thất cầm lấy hai thẻ bài
bằng sừng trâu, phát hiện trên thẻ bài sừng trâu đó chi chít những văn tự hết
sức quái lạ, chẳng khác nào một mớ hỗn độn. Đúng là trò lừa bịp gạt người, Thất
Thất khinh thường quăng thẻ bài sừng trâu xuống đất.

Nữ nhân kia quan sát tỉ mỉ. “Kì cục,
tại sao ta xem không ra quá khứ của cô, nơi đó vô cùng xa xôi, cô...” Nữ nhân
kia đột nhiên nhìn vào khuôn mặt Uy Thất Thất. “Cô bị người ta hạ cổ độc?”

“Cổ độc?”

“Đúng thế, quẻ bói nói cô trúng hai
loại cổ độc quỷ dị, đó là một loại thần chú, cho nên bị đưa đến Đại Hán!”

Uy Thất Thất thiếu chút nữa nhảy dựng
lên, miếng thịt dê khô trong miệng rớt ra ngoài, cô kích động nhìn nữ nhân
trước mắt, gần như không biết phải nói gì, lãnh thổ Đại Hán rộng lớn, vậy mà
lại có người hiểu được nỗi khổ tâm của Uy Thất Thất cô. Thất Thất bất chấp tất
cả, níu chặt vạt áo của nữ nhân kia, trong đôi mắt ngân ngấn lệ.

“Tôi muốn trở về! Cô hãy giúp tôi trở
về, cầu xin cô!”

Nữ nhân kia bực mình đẩy Thất Thất
ra, có vẻ như đó là một con người rất ưa sạch sẽ, vội sửa sang lại y phục bị
Thất Thất làm nhàu. “Không giải được, cô đã định không thể trở về được!”

Chương 84: Lời tiên đoán của vị thầy bói

Thất Thất thiếu chút nữa òa khóc, cô
không chịu bỏ tay ra khỏi người nữ nhân kia. “Cô có thể xem bói được, thì nhất định
có biện pháp cứu tôi! Thế này đi, cô muốn thứ gì tôi đều cho cô!” Thất Thất lục
tìm khắp người, phát hiện trên người mình chẳng có đồ vật gì đáng giá, y phục
thì rách tả tơi, liền thấy thất vọng.

Thất Thất chưa từ bỏ ý định, giữ chặt
tay vị thầy bói. “Cô hãy tìm Lưu Trọng Thiên, chàng ta có rất nhiều tiền, chàng
ta là Vương gia... Cô giúp tôi đi!”

Nữ nhân kia nhìn Uy Thất Thất với vẻ
phiền muộn, rõ thật là, sao lại gặp phải loại người rắc rối quá vậy.

“Cô kia, mau
buông ta ra! Úi trời...” Nữ nhân kia cố giãy thoát khỏi Uy Thất Thất, cầm lấy
cái túi vải bên cạnh, mải miết lau chùi tay, cứ như tay Thất Thất đã làm dơ
người nàng.

“Cảnh cáo cô,
đừng tới gần ta nữa, cô đã trúng hai loại cổ độc, chỉ có một loại giải được
thôi! Chính là gương mặt cô.” Vị thầy bói bực tức nói, ngữ khí vô cùng quả
quyết, chân thật đáng tin.

Uy Thất Thất cảm
thấy mình kích động quá mức, tựa như đã tìm thấy chiếc phao cứu mạng. “Tôi đã
quá kích động, mau nói cho tôi biết, tôi phải làm thế nào mới có thể trở về,
bất kể phí tổn bao nhiêu cũng được!”

“Cô hãy bỏ ý
định đó đi, an tâm ở lại Đại Hán, loại cổ kia là huyết cổ, rất thâm độc, không
thể phá giải, về phần dung mạo, thì có biện pháp giải!”

“Tôi không cần
dung mạo, tôi muốn trở về...” Thất Thất tuyệt vọng, cô muốn quay về cuộc sống
hiện đại, đừng nói không có hi vọng chứ.

Thất Thất ngồi
trước mặt nữ nhân kia khóc nức nở, đau khổ tột cùng, Đại Hán chết tiệt, địa
phương quỷ quái, cô chẳng muốn ở lại đây dù chỉ một ngày.

Nữ nhân kia nhíu
mày, tiếp tục nhìn thẻ bài sừng trâu trên mặt đất. “Số mệnh đã định, tiểu cô
nương, hà tất phải khóc chứ?”

“Cô ở vào hoàn
cảnh của tôi thử xem, bảo đảm cô còn khóc dữ hơn cả tôi! Oa...” Thất Thất càng
khóc rống lên.

“Phiền chết đi,
khóc lóc ầm ĩ thế khiến ta không xem được, loạn xì ngầu, sao lại có nữ nhân mê
hoặc nam nhân như vậy!” Bói toán sư cất thẻ bài sừng trâu đi, đứng lên.

Thất Thất thấy
nàng mất hứng, lập tức không dám khóc nữa. “Cô nói gương mặt tôi có cách giải,
hãy nói cho tôi biết, bằng cách nào thế? Cho dù ở lại Đại Hán cũng không thể
xấu như vậy, ngay chính tôi cũng chán ghét bản thân mình! Hơn nữa, quân địch
cũng không thèm giết tôi, trông thấy tôi tựa như gặp quỷ! Cô không có cách nào
giúp tôi quay về, vậy chắc có biện pháp khôi phục dung mạo cho tôi chứ!”

“Nam nhân!” Vị
thầy bói trừng mắt nhìn. “Tốt nhất đừng truy hỏi nữa, nam nhân kia ngày mai sẽ
tới tìm cô! Cô ở chỗ này chờ đi!” Dứt lời đứng lên, đi ra ngoài.

“Cô đi đâu đó?”

“Rời khỏi đây!”
Vị thầy bói bực mình nói.

“Tôi đi cùng
cô!” Thất Thất vội vàng đi theo, kéo tay vị thầy bói.

“Cô tốt nhất
tránh xa ta một chút, quẻ bói có nói, nếu như ta mềm lòng thu nhận cô, suốt đời
này sẽ không được yên bình, cô nên đi tới nơi thuộc về mình đi!”

Vị thầy bói đẩy
Thất Thất ra, dắt theo lạc đà, xoay người cưỡi lên lưng lạc đà, trước khi đi
còn nhìn Uy Thất Thất. “Chớ rời khỏi lều trại, ngồi đây chờ, nếu cô không muốn
chết như trong quẻ nói!”

“Đợi đã!” Thất
Thất khẩn cầu nhìn nàng. “Sau này tôi còn có thể gặp cô không?”

“May ra có
thể... Nhưng đến lúc đó cô đã không còn bộ dáng này nữa, cô sẽ rất giàu có,
xinh đẹp, bên cạnh toàn là nam nhân bị cô mê hoặc.”

“Tôi mê hoặc nam
nhân?”

“Ta đi đây, tiểu
cô nương đáng yêu!” Vị thầy bói khẽ vỗ vỗ lạc đà, lạc đà liền chuyển động,
tiếng lục lạc vang lên thật êm tai.

Dần dần bóng
dáng vị thầy bói cùng lạc đà khuất hẳn trong màn đêm sa mạc, ánh trăng ánh sao
ngợp trời, hết sức tĩnh lặng.

Chương 85: Lòng chàng, chớp mắt trở nên
lạnh giá

Uy Thất Thất
đành quay lại lều trại, chán nản ngồi xuống, lẽ nào thực sự không trở về được,
lời vị thầy bói đó nói tuyệt không giống như hù dọa cô, cổ độc? Là ai đã hạ
huyết cổ lên người cô, đẩy cô tới Đại Hán, cả đời vĩnh viễn ở lại cổ đại.

Uy Thất Thất
biết đời này sẽ không còn cơ hội được gặp cha và ông nội nữa, ông nội nhất mực
cưng chiều cô như vậy, việc cô mất tích nhất định khiến ông tuổi tác đã cao
chịu cú sốc tinh thần lớn. Ông sẽ cho rằng Thất Thất bị bắt cóc, hoặc là đã
chết, chứ không sao nghĩ tới khả năng Thất Thất đang ở Đại Hán, cô nhìn mặt
trăng thầm nhớ đến ông.

Trong sa mạc
những trận gió nhỏ nhiều vô số kể, Thất Thất thở dài một tiếng, ngắm sa mạc
dưới ánh trăng, quả là cảnh sắc mĩ lệ, đáng tiếc người thưởng thức lại không có
tâm tình, lòng trống trải vô hồn.

Lưu Trọng Thiên
dẫn theo đại quân Đại Hán, vừa mới tiêu diệt bộ lạc Hung Nô ở vùng phía nam sa
mạc, thắng lợi khải hoàn, đại quân hùng dũng uy phong thẳng tiến về hướng doanh
trại Đại Hán trong sa mạc. Bọn họ đã trở về, cuối cùng cũng không phụ sự mong
đợi quay về Trường An.

Khi Lưu Trọng
Thiên đi tới vùng phụ cận doanh trại, phát hiện trong sa mạc khắp nơi ngổn ngang
thi thể quân Hung Nô, liền nhíu mày cảnh giác, không xong rồi, bước chân chàng
nhanh hơn, phóng như bay tiến vào doanh trại, phát hiện doanh trại không có gì
khác thường, bất giác có chút khó hiểu, chẳng phải quân Hung Nô tấn công doanh
trại ư?

Một binh lính
trông coi doanh trại tiến đến quỳ rạp xuống đất. “Vương gia!”

“Trong sa mạc
toàn là thi thể quân Hung Nô, chuyện này là sao?” Lưu Trọng Thiên tháo mũ giáp
xuống, đầu bê bết mồ hôi.

“Vương gia, sau
khi ngài dẫn đại quân xuất chinh, một tiểu đội Hung Nô đột nhiên tập kích doanh
trại, may mà Thất tướng quân túc trí đa mưu mới bảo vệ được doanh trại, chưa bị
tổn thất tí nào!”

“Ồ? Uy Thất Thất
lại lập công rồi!” Khóe miệng Lưu Trọng Thiên nở một nụ cười, nữ nhân này, luôn
làm ra những chuyện khiến chàng kinh ngạc, lát nữa phải khen thưởng cô xứng
đáng mới được.

“Vương gia!”
Binh lính cúi đầu xuống. “Xin Vương gia chém đầu tiểu nhân, chúng thần bảo vệ
Thất tướng quân không tốt! Thất tướng quân...”

Lưu Trọng Thiên
cau mày, lòng trùng xuống, túm lấy vạt áo tên binh lính, quát lên: “Thất Thất
đâu? Nàng đâu rồi?”

“Thất tướng quân
một thân một mình mang theo bom dầu cá... Đã đồng quy vu tận cùng quân địch!”

“Nói bậy!” Lưu
Trọng Thiên tung một quyền, đá binh lính kia bay ra ngoài, binh lính ngã vật ra
đất, rên rỉ phun ra một ngụm máu tươi, vẫn cố sức quỳ xuống, đau đớn ôm lấy
ngực.

“Vương gia... Toàn doanh trại... Quân
canh giữ, bằng lòng chịu Vương gia... Trừng phạt!” Binh lính kia nói xong,
không trụ nổi nữa liền gục ngã, mấy chục tên binh lính khác cũng quỳ mọp xuống.

“Vương gia, xin hãy trừng phạt chúng
thần! Chúng thần đã không hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Thất tướng quân!” Bọn họ
đồng thanh nói.

Lưu Trọng Thiên đối diện với những
binh lính này, siết chặt nắm tay, nổi nóng rút bội kiếm ra, giơ lên cao, gầm
lên một tiếng, hung hăng cắm phập thanh kiếm xuống đất.

“Gọi quân y tới xem cho hắn!”

Lưu Trọng Thiên nói xong, cũng không
quay đầu lại, bước nhanh ra ngoài doanh trại, ai cũng không biết tâm tình lúc
này của Tam Vương gia ra sao. Lưu Trọng Thiên gần như suy sụp khi nghe thấy tin
dữ kia, trong chiến dịch Hung Nô, tuy rằng chàng đại thắng, nhưng lúc này lại
chẳng có chút niềm vui chiến thắng gì. Chàng phóng như bay vào sa mạc, trong sa
mạc rộng mênh mông, nơi nào còn có bóng dáng Uy Thất Thất? Lòng chàng, chớp mắt
trở nên lạnh giá.

Lưu Trọng Thiên đứng ở giữa nơi bom
dầu cá nổ mạnh, tìm kiếm khắp nơi, nhưng đâu đâu cũng chỉ thấy những đốm đen
cháy rụi xác xơ, rất nhiều thi thể quân Hung Nô đã bị biến dạng. Chàng tìm suốt
ba canh giờ, cũng không thấy một mảnh áo giáp quân Đại Hán nào, Thất Thất ngoài
mặc Hán phục ra, thì còn có bộ y phục quái dị kia, nhưng sao nơi này toàn chỉ
có y phục của quân Hung Nô?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.