Quán Trọ Hoang Thôn - Chương 12

NGÀY THỨ MƯỜI HAI

Sáng hôm sau, tôi ra
khỏi nhà đúng giờ.

Vẫn là ngồi tắc xi tới
trường của Hàn Tiểu Phong, cẩn trọng trà trộn vào trong trường, đứng dưới kí
túc nữ mà cô ấy ở. Vừa đúng chín giờ, ánh nắng chan hòa trên đầu tôi, sự gượng
gạo khi đứng dưới kí túc xá nữ đã khiến tôi lặng lẽ lùi lại dưới bóng cây. Tôi
nhìn thấy từng nữ sinh từ trên lầu đi xuống, biểu hiện của họ có chút hoảng
loạn, chụm đầu rì rầm to nhỏ gì đó với nhau. Khi họ đi qua người tôi, có người
đã không thể không nhìn tôi một cái làm tôi cũng cảm thấy ngại ngùng.

Tôi đợi mười phút, vẫn
không thấy Hàn Tiểu Phong xuất hiện nên đã gọi vào điện thoại cô ấy, nhưng đầu
dây bên đó đổ chuông hồi lâu mà chẳng có ai nhấc máy. Tôi càng nghĩ càng hoài
nghi, lấy dũng khí đi tới trước cửa kí túc, cẩn thận nhìn xung quanh.

Đột nhiên, một cánh tay
đặt lên lưng từ phía sau, tôi lập tức nhảy lên. Nhưng tôi không thể ngờ tới,
cái người vỗ vào lưng tôi lại chính là anh họ, cảnh sát trưởng Diệp Tiêu của
mình.

Tôi há hốc miệng hỏi:
“Sao lại là anh?”

“Đây cũng là câu mà
tôi muốn hỏi cậu.” Diệp Tiêu nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, anh chỉ chỉ
vào tòa nhà nói: “Chúng ta đi lên nói chuyện tiếp.”

Diệp Tiêu và tôi bước
lên cầu thang kí túc nữ, liên tiếp có những nữ sinh chạy ngược lại, tất cả đều
hoảng loạn. Chúng tôi đi tới hành lang tầng hai, tại một cửa phòng trên đó có
vài người trông như là giáo viên đang đứng đấy nói chuyện rất căng thẳng.

Tim tôi bất giác lại
đập nhanh, đôi chân mất tự chủ bước theo Diệp Tiêu tới cửa. Diệp Tiêu giơ thẻ
cảnh sát lên cho họ xem, tôi cũng theo sau tiến vào.

Lại là cái mùi đó,
giống hệt như mùi trong phòng Hoắc Cường tối qua. Diệp Tiêu lạnh lùng nhìn quét
khắp phòng một lượt, ánh mắt dừng lại tại chiếc giường kề cửa sổ. Hóa ra trên
giường đang có một nữ sinh nằm đó, cong người cuộn tròn lại, mặt quay vào
tường.

Diệp Tiêu lập tức đeo
găng tay trắng, cẩn thận tỉ mỉ thò tay về phía cô gái đang nằm, chầm chậm quay
mặt cô ta lại.

Tôi nhìn thấy khuôn
mặt đó.

Trời ơi, tôi suýt chút
nữa hét lên, tôi chưa từng thấy người nào có biểu hiện hoảng sợ đến nhường vậy,
chiếc miệng ngoác rộng như thế, hình như muốn nuốt chửng cả con người của mình
vào đó.

Đây là kiểu hoảng sợ
gì vậy nhỉ? Xin lỗi, tôi không thể dùng ngôn ngữ để hình dung lại khuôn mặt của
cô ấy, tôi chỉ có thể nói, nếu như bạn mà nhìn thấy nó thì sẽ ghi nhớ suốt đời
và sẽ trở thành một cảnh tượng khủng khiếp trong cơn ác mộng.

Đờ đẫn nhìn khoảng mấy
chục giây, tôi mới đột nhiên nhận ra, tôi quen cô gái này, thậm chí còn biết cả
tên của cô ấy, Hàn Tiểu Phong.

Hàn Tiểu Phong chết
rồi.

Tôi không dám tin vào
mắt mình, thẫn thờ lùi về phía cửa. Tôi lại hít lấy hít để, không sai, chính là
cái mùi đấy, mùi trong phòng mà Hoắc Cường mất mạng.

Diệp Tiêu lại cẩn thận
kiểm tra lại Hàn Tiểu Phong, sau đó rời khỏi cái xác vẫn chưa cứng đơ này, quay
đầu lại hỏi một giáo viên: “Cô ấy chính là Hàn Tiểu Phong?”

Giáo viên cũng không
dám lại gần, ra sức lấy tay lau mồ hôi đáp: “Đúng vậy. Sáng hôm nay, bạn cùng
phòng ngủ dậy, thấy Hàn Tiểu Phong vẫn còn ngủ, họ cho rằng cô ấy ngủ nướng nên
không để ý. Cho đến tám giờ mới phát hiện ra cô ấy đã chết.”

“Tối qua có gì dị
thường không?”

“Không có, mọi người
cùng phòng nói khoảng mười hai rưỡi thì cô ấy đi ngủ, buổi tối rất yên tĩnh,
trong phòng có năm sinh viên, không có ai phát hiện ra điều gì bất thường.”

Diệp Tiêu lạnh lùng
nói: “Giống hệt như Hoắc Cường hôm qua.”

Cô ấy cũng bị ác mộng
dọa chết sao?

Lúc này, vài cảnh sát
khác tiến vào, họ bắt đầu tiến hành kiểm tra hiện trường. Diệp Tiêu đẩy tôi và
các giáo viên ra khỏi phòng, nói: “Trước khi khám nghiệm xong hiện trường, bất
cứ ai cũng không được vào phòng này.”

Sau đó, Diệp Tiêu tự
mình đi ra, tìm một chỗ không người nói với tôi: “Bây giờ thì tiện nói với anh
rồi chứ, tại sao cậu lại xuất hiện ở đây?”

Tôi đã không thể giấu
anh được nữa, chỉ còn cách kể hết lại cho anh nghe việc tối qua tìm thấy phòng
của Hoắc Cường, sau đó Hàn Tiểu Phong gọi điện cho tôi.

Diệp Tiêu nghiêm túc
nói: “Tại sao không nghe lời khuyên của anh?”

“Không, đây là trách
nhiệm của em, tất cả đều do tiểu thuyết của em gây nên.”

“Vậy là gì đây? Áy náy
hay là tự trách? Ghi nhớ, việc này không liên quan gì tới em.”

Nhưng tôi lắc đầu,
thẫn thờ nói: “Em nhất định phải tìm ra bí mật của Hoang thôn.”

Vừa dứt lời, tôi liền
chạy như bay ra khỏi kí túc xá nữ. Tôi phải tìm ra hai người còn lại, Tô Thiên
Bình và Xuân Vũ.

Sau một hồi hỏi thăm,
khi tôi tìm ra được kí túc của họ thì cả hai người đều đã mất tích, từ sáng hôm
nay bạn học của họ đều không ai nhìn thấy bóng dáng hai người đâu. Có lẽ họ đã
nghe được thông tin về cái chết của Hàn Tiểu Phong? Nhưng bây giờ biết đi đâu
để tìm hai người họ bây giờ?

Tôi gãi đầu nghĩ một
hồi cũng không nghĩ ra cách nào, đành phải trở về nhà.

Về đến nhà cũng đứng
ngồi không yên, cả ngày đều suy nghĩ mông lung, cơ bản chẳng còn tâm trí đâu để
viết tiểu thuyết. Tôi nhắm mắt nằm trên ghế sô pha, hồi tưởng lại cảnh tượng
lần đầu gặp Hàn Tiểu Phong, đấy là ngày đầu tiên của câu chuyện này, cũng tại
căn phòng này, cô ta rõ ràng nhanh nhẹn hoạt bát, không hề có chút sợ hãi, khác
biệt rõ ràng với cô gái tên Xuân Vũ. Nhưng sau cuộc điện thoại cô ta gọi tới từ
Hoang thôn lại bỗng trở nên khủng hoảng và thất thường như vậy. Tôi có thể
khẳng định trăm phần trăm, cô ta nhất định nhìn thấy gì đó, nhưng vì nguyên
nhân nào đó mà không thể hoặc không dám nói ra.

Rốt cuộc là sức mạnh
nào đã khiến Hoắc Cường và Hàn Tiểu Phong mất mạng như thế? Ác mộng thật sự có
thể giết người sao?

Đột nhiên, trong đầu
tôi vụt lóe lên bốn chữ “Ác mộng Hoang thôn.”

Lưng tôi lạnh toát, có
lẽ không ai có thể thoát khỏi giấc mộng này.

Nhưng trên đời này
thực sự có việc ác mộng giết người không? Nếu như có, nhất định sẽ có tài liệu
liên quan. Đúng, tìm kiếm dữ liệu vốn là sở trường của tôi, tôi lập tức mở máy
tính, ra sức tìm kiếm trên Google.

Vậy là chỉ cần vài
chục phút tìm kiếm trên mạng, tất cả đều là những trang vô vị, trong cơn tức
tối, tôi thoát ra khỏi mạng.

Biết đâu lại tìm thấy
trong hiệu sách? Tôi lập tức ra khỏi nhà, đi tới gần ga tàu điện ngầm trong
bóng tối, ở đó có một hiệu sách tôi thường ghé qua, đó cũng là nơi tôi tiến
hành hoạt động kí tặng giới thiệu sách, và cũng là nơi tôi quen “Tiểu Chi.”

Bây giờ là tám giờ
tối, hiệu sách vắng người, một mình tôi đứng trước kệ sách tâm lí học và tội
phạm học, lật từng cuốn miêu tả tội phạm và chết chóc.

Nhưng tôi vẫn chưa tìm
thấy nội dung cầm tìm kiếm, có lẽ từ cổ chí kim, cả trong và ngoài nước chưa
từng xuất hiện một vụ án nào li kì thế này?

Bỗng nhiên, tôi nghe
thấy tiếng bước chân lạo xạo vọng lại từ kệ sách trước mặt tôi.

Không biết tại sao,
tim tôi bỗng xao động. Tôi lập tức cầm ngay cuốn sách trước mặt mình xuống,
trên kệ sách hở ra một khe hở đủ để tôi nhìn thấy đôi mắt sau kệ sách.

Đây là một đôi mắt con
gái trẻ trung, đang cúi xuống đọc từng trang sách.

Đột nhiên, cô ta ý
thức được có người đang nhìn mình và từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng đó
đập vào mắt tôi. Phút chốc, cả tôi và cô ta đều ngỡ ngàng.

Nhiếp Tiểu Sảnh.

Qua khe hở trên kệ
sách, tôi nhìn vào đôi mắt thật giống hồ li của cô ta, giống như đang nhìn vào
những bức tranh đột ngột xuất hiện liên hoàn.

Cô ta bỗng nhiên mỉm
cười với tôi, sau đó chớp cái đã không thấy đâu.

Biến mất như sương
khói?

Tôi căng thẳng vịn lên
kệ sách, thông qua kẽ hở liên tục ngó nghiêng tứ phía, cho tới kho có một bàn
tay vỗ lên lưng tôi.

Run rẩy lẩy bẩy quay
đầu lại, hóa ra cô ta đã chuyển ra sau lưng tôi.

“Tiểu Sảnh? Sao cô lại
ở đây?”

Cô ấy trả lời lãnh
đạm: “Anh có thể tới đây đọc sách, tôi thì không thể sao?”

“Cô vừa mới tan làm
tới đúng không, đến xem sách gì vậy?”

Cô ta giơ cuốn sách
trong tay lên, hóa ra là cuốn tiểu thuyết “Mùi hương” của Patrick Suskind,
thuật lại câu chuyện một tên tội phạm giết người vô cùng yêu thích nước hoa.

Tôi gật gật đầu: “Tôi
cũng rất thích cuốn này, một cuốn tiểu thuyết rất tuyệt.”

Cô ta dường như có
chút gượng gạo, khẽ nói: “Tôi phải đi đây.”

Sau đó, tôi cùng cô ấy
đi tới quầy tính tiền, cô ấy mua cuốn sách đó, khi sắp bỏ đi, tôi đột nhiên gọi
cô ta lại: “Xin lỗi, còn có thể nói chuyện với cô được chứ?”

Cô ta do dự một lúc
nói: “Được, cho anh mười phút, ở đâu vậy?”

Tôi nhìn xung quanh
nói: “Ở đây đi.”

Hóa ra ở một góc trong
hiệu sách có một quầy đọc, ở đấy bày mấy chiếc ghế, bình thường thì ngoài đọc
sách có thể uống trà nói chuyện.

Chúng tôi ngồi trong
một góc khuất, trên bàn có thắp một ngọn nến trắng, dưới ánh nến lay động, tôi
do dự hồi lâu mà vẫn không nói nên lời.

Cô ta liếc tôi nói:
“Thời gian cho anh có hạn, có việc gì nói nhanh lên.”

Những việc liên quan
tới Hoang thôn, quả là có tới hàng trăm hàng vạn manh mối, tôi thật sự không
biết nên bắt đầu nói từ đâu bèn dứt khoát thốt ra: “Đã chết hai người rồi.”

“Anh nói cái gì? Ai
chết rồi?” Cô ta rõ ràng cũng giật bắn mình.

“Những người đã tới
Hoang thôn, hai sinh viên. Tối hôm kia họ vừa mới về tới Thượng Hải nhưng đã
lần lượt chết vào sáng hôm qua và sáng hôm nay.”

Tức khắc, mặt cô ta
cũng trắng bệch ra, cô ấy lấy tay bịt miệng nói: “Anh bảo có người mới từ Hoang
thôn về chưa lâu đã chết rồi?”

Tôi lập cập gật đầu:
“Đúng thế.”

“Rốt cuộc xảy ra
chuyện gì? Có thể nói cụ thể chút không?”

Dưới ánh nến trắng,
tôi lại hồi tưởng tỉ mỉ lại, kể từ ngày đầu tiên của câu chuyện này: bốn sinh
viên đó đột nhiên ghé thăm, cho tới hôm nay phát hiện Hàn Tiểu Phong chết. Sau
đó tôi nhấp một ngụm trà, kể hết lại toàn bộ câu chuyện cho cô ấy nghe.

Tường thuật của tôi
mất hơn mười phút, nhưng cô ta đã quên mất cả thời gian giới hạn cho tôi, cho
tới sau khi tôi kể hết mọi chuyện, cô ta cũng thở dài và tôi phát hiện ra khuôn
mặt cô ta dưới ánh nến càng giống “Nhiếp Tiểu Sảnh” hơn.

Cô ưu tư nói: “Cám ơn
anh.”

Tôi có chút mông lung
hỏi: “Cảm ơn tôi vì điều gì?”

“Cảm ơn anh đã kể cho
tôi nghe những chuyện này. Tôi nghĩ, chúng ta có thể phát hiện ra bí mật của
Hoang thôn từ chính bản thân những sinh viên đó.”

“Cô cũng muốn tìm kiếm
những bí mật này sao?”

Thần sắc của cô ta có
chút quái dị: “Xin lỗi, tôi cũng không có cách nào để giải thích rõ ràng.”

“Nhưng, tôi vẫn còn
một chuyện muốn hỏi cô, tối hôm trước, trước khi từ biệt cô có cảnh báo tôi
nhất định không được nghe điện thoại, và tối đó thực sự có điện thoại gọi đến,
chính là Hoắc Cường từ Hoang thôn trở về gọi cho tôi. Thật kì lạ, sao cô lại
biết cậu ấy sẽ gọi cho tôi?”

Cô ta nhìn vào mắt
tôi, trầm ngâm một hồi rồi đột nhiên nói: “Cảm giác, anh có tin vào cảm giác
không? Tối hôm trước, trong giây phút bên đường đó, lúc tôi nhìn vào mắt anh
thì đột nhiên nghe thấy…”

“Cô nghe thấy gì?”

Ánh mắt cô ta rời khỏi
mắt tôi, nhìn chằm chằm vào ánh nến trắng nói: “Chuông điện thoại.”

“Không, không thể như
thế, tôi không tin vào những chuyện như thế này.”

"Bởi vì anh đã
viết quá nhiều những chuyện tương tự trong tiểu thuyết, thế nên anh cho rằng
tất cả những thứ đó đều do con người chế tác ra, đúng không?”

“Cô nghĩ cô là
ai? Nhiếp Tiểu Sảnh
trong chùa Lan Nhược? Thầy bói? Hay là thầy mo Witch Doctor?” Nói xong, tôi mới
phát hiện ra mình có chút thất thố, “Xin lỗi, Tiểu Sảnh…”

Cô ta lạnh lùng à ừ một tiếng: “Thôi được rồi, tôi biết anh
bây giờ đang nghĩ ngợi trong lòng, anh cho rằng tôi chỉ là một con điên gây rối
lằng nhằng, cho rằng tất cả những gì tôi nói chỉ là hoang tưởng?”

“Nhưng cô chẳng có cách nào để chứng minh những gì mình nói
là thật, ví dụ như cô rốt cuộc sao lại biết Hoang thôn?”

“Nhất định phải trả lời sao?”

Tôi trả lời chắc như định đóng cột: “Đúng thế, nhất định phải
trả lời, vào tối hôm nay, bây giờ. Nếu như cô không trả lời, tôi sẽ coi cô nhất
định là kẻ lừa đảo và sẽ không bao giờ để ý tới sự quấy rồi của cô nữa.”

“Nhưng…” cô ta hít một hơi thật sâu, “Tôi không thể nói.”

“Nếu đã như vậy thì cô chẳng có cách nào để người khác tin cô
cả.”

Tôi dậm dậm chân đứng dậy, dáng vẻ lúc đó nhất định có chút
đáng sợ. Cô ta lạnh lùng nhìn tôi, đôi mắt chỉ có trong truyện Liêu trai đó
dưới ánh nến bắt đầu có chút đáng sợ. Tôi đứng, cô ta ngồi, ánh mắt hai bên
không chút khoan nhượng, cứ vậy đối nhau hơn cả chục giây.

Cuối cùng, ánh mắt cô ta dịu lại, cô ấy cụp mắt xuống nói:
“Được rồi, tôi kể cho anh.”

Tôi gật gật đầu, nhẹ nhàng ngồi lại trên ghế.

Cách ngọn nến rung rinh mờ ảo, cô ta chậm rãi nói: “Là bà
ngoại tôi, tất cả những gì về Hoang thôn, đều là bà ngoại kể lại cho tôi.”

“Bà ngoại cô là người Hoang thôn?”

“Tôi không biết.” Cô ta bắt đầu có chút bồn chồn bất an, cúi
đầu đáp: “Tôi chỉ lờ mờ nhớ lúc còn nhỏ, bà ngoại ôm tôi vào lòng, thì thầm kể
cho tôi nghe câu chuyện về Hoang thôn.”

“Hóa ra là như vậy, bà ngoại cô bây giờ ở đâu?” Tôi vội vàng
hỏi ngay, nếu như bà ngoại cô ấy vẫn còn sống, tôi nhất định sẽ tới thăm.

“Bà ngoại tôi mất lâu rồi, đã mất hơn chục năm nay rồi.”

Ôi, hi vọng vừa mới len lỏi đã bị dập tắt, tôi ngốc nghếch
thốt ra một cậu: “Xin lỗi.” Nhưng tôi vẫn tiếp tục hỏi: “Câu chuyện nghe lúc
còn nhỏ, sao đến giờ vẫn nhớ rõ thế?”

“Tôi cũng không hiểu tại sao.” Cô ta ngẩng đầu lên, thở dài
một cái: “Có lẽ anh không tin, đến bà ngoại tôi trông như thế nào tôi cũng
không nhớ rõ, chỉ nhớ rất rõ những câu chuyện này, dường như những câu chuyện
về Hoang thôn đã thay thế ngoại, cố chấp mãi tồn tại trong đầu tôi.”

“Ừm, nếu như những chuyện đó là thật thì bà ngoại cô nhất
định có cội nguồn rất sâu với Hoang thôn.”

Cô ta không chối bỏ cũng không thừa nhận, than thở một câu:
“Ai biết được đấy?”

“Tôi sẽ biết.” Tôi lạnh lùng nhìn vào mắt cô ấy giống như
muốn moi hết tất cả những bí mật trong đấy ra.

Rốt cuộc, cô ta nhìn đồng hồ nói: “Tôi phải đi đây, đã vượt
quá thời gian cho anh từ lâu rồi.”

“Thật ngại quá, tôi…”

“Tạm biệt.” Cô ta ngắt lời tôi, vội vàng bước ra khỏi hiệu
sách.

Tôi đeo bám theo sau cô ấy, lớn tiếng gọi: “Đợi đã.”

Nhưng cô ta cứ vờ như không nghe thấy, chạy như gió vào trong
cửa soát vé tàu điện ngầm, chớp cái đã mất tăm mất tích, chỉ còn lại mình tôi
trong tiền sảnh thênh thang.

Báo cáo nội dung xấu