Mị Công Khanh - Chương 043 + 044 + 045

Chương 43: Tỷ muội

Trần Dung vừa
mới bước vào bậc thang, cửa điện mở ra, hương thơm xông vào mũi, nhóm sĩ tộc
tấp nập đi ra, yến tiệc đã tan.

Trần Dung ngẩn
ra, nàng vội vàng lui vào một góc, đứng ở nơi đó, nhìn bóng dáng Vương Ngũ lang
di chuyển trong đám người, trong mắt nàng hiện lên một chút ảo não. Toàn bộ
buổi tối, nàng không tìm được cơ hội ở chung một chỗ cùng Vương Ngũ lang.

Chần chờ một
hồi, Trần Dung đi theo dòng người, hướng tới quảng trường.

Bên xe ngựa,
Bình ẩu và Thượng tẩu đều ở đó. Bọn họ nhìn thấy Trần Dung đến gần, vội vàng
vây quanh, hai mắt sáng ngời nhìn nàng.

Thượng tẩu ha
ha cười nói: “Nữ lang, nữ lang có gặp được những người của Lang Gia Vương thị
không? Có phải bọn họ cũng giống như Vương Thất lang, đều là thần tiên hay
không?”

Bình ẩu ở một
bên nhéo lão một cái, hỏi: “Nữ lang, vừa rồi người ở trong yến tiệc có nhờ được
người trong Vương phủ hỗ trợ hay không? Bọn họ và chúng ta đều đến từ Bình
thành, dọc theo đường đi lại được người giúp đỡ. Cái gọi là họ hàng xa còn
không bằng hàng xóm gần, người có thể cầu Vương công khuyên nhủ tộc bá. Tốt
nhất là khiến Vương Ngũ lang đáp ứng cưới người đi.”

Trần Dung nghe
đến đó, cười khổ, nàng lắc đầu, nói với Bình ẩu: “Ẩu, ngươi nghĩ quá mức đơn
giản rồi.”

Dứt lời, nàng
lướt qua hai người, bước lên xe ngựa.

Sau khi Trần
Dung lên xe ngựa, cũng không lập tức khởi hành.

Người đứng ở
đây, luận về thân phận, có thể nói nàng là thấp nhất. Nàng cũng không muốn
giành lối đi của người khác.

Qua nửa canh
giờ, quảng trường không còn ai, xe ngựa của Trần Dung mới chậm rãi ra khỏi
Vương phủ.

Lúc này, trên
ngã tư đường của Nam Dương đã hoàn toàn tối đen. Chỉ có dưới mái hiên của phủ
đệ xa hoa thì còn treo đèn lồng đỏ sậm.

Vừa rồi xuất
môn thì không sao, nhưng mới chỉ đi ra vài bước, trên bầu trời đột nhiên có mưa
phùn.

Trần Dung ngồi
ở trong xe ngựa, xuyên thấu qua rèm xe quay đầu nhìn Vương phủ bao trùm trong
màn mưa phùn kia. Đại môn Vương phủ mở rộng, bên trong thấp thoáng tiếng người,
hai bên đại môn treo tám chiếc đèn lồng đang không ngừng lắc lư. Đèn đuốc đỏ
sậm đưa qua đưa lại trong gió mưa tạo nên một cảm giác tịch liêu.

Trần Dung chỉ
liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt.

Từ Vương phủ
đến Trần phủ cũng không xa, sau nửa canh giờ, xe ngựa của nàng đã lặng yên tiến
vào đại viện Trần phủ, đi đến sân viện của nàng.

Trần Dung vừa
mới xuống xe ngựa thì nghe thấy trong sân cách vách của Trần Vi truyền đến một
loạt tiếng cười. Nàng không để ý tới, tiếp tục đi về phía trước, giọng của một
nữ lang từ ngoài cửa viện vang lên: “A Dung đã trở lại sao? Nô tài nhà ngươi,
nhanh nhanh mở cửa ra!”

Nữ lang này
vừa quát, cửa sân liền “Kẹt” một tiếng mở ra.

Trong nháy
mắt, năm sáu cô nương mặc hoa phục đều đi vào, tiếng nói líu ríu tràn ngập khắp
sân.

Trần Dung
ngẩng đầu, nhìn mây đen đã lui hết, trăng sáng lại hiện ra trên bầu trời, thầm
nghĩ: Sao mưa đã ngừng rồi? Nếu còn mưa, đám nữ lang này sẽ không đội mưa mà
đến, ai, thật đáng tiếc.

Chúng nữ lang
vừa tiến đến, đám người Bình ẩu vội vàng bận bịu. Chỉ chốc lát, trong thư phòng
của nàng đèn đuốc sáng trưng, rượu thịt tỏa hương.

Trần Thiến
ngẩng đầu, nhìn thẻ tre khắp phòng, bật cười nói: “Ta nghe người đến từ Bình
thành nói, A Dung cũng không phải là một người thích đọc sách. Một khi đã như
vậy, trong thư phòng bày đầy thẻ tre thế này để làm gì? Học đòi văn vẻ sao?”

Trần Dung ngồi
ở trên chủ tháp, nghe vậy bộ dạng phục tùng liễm mặc khẽ cười, nhẹ giọng trả
lời: “Ai nói muội không đọc sách?”

Trần Thiến
ngẩn ra.

Nàng ta
nghiêng đầu đánh giá Trần Dung, muốn phản bác hai câu, đột nhiên nghĩ đến biểu
hiện của nàng trong thời gian qua, thật đúng là không phải một người không hay
đọc sách mà có. Nàng ta nhếch miệng, nói: “Có thể là ta nghe lầm.”

Lúc này, Trần
Vi ngồi ở một góc vẫn trầm mặc đột nhiên kêu lên: “A Dung, là muội nói Nhiễm
tướng quân không cần ta sao? Là muội nói ta bắt nạt muội sao?”

Giọng nói đến
cuối câu mang theo sắc nhọn không thể khống chế.

Trần Dung
ngẩng đầu lên.

Nàng mở to
mắt, kinh ngạc nhìn Trần Vi, bất tri bất giác, nàng vươn tay ôm má mình từng bị
đánh, kinh ngạc nói: “Khi nào thì ta nói rằng Nhiễm tướng quân không cần tỷ?
Rồi khi nào thì nói tỷ bắt nạt ta?”

Trần Vi vụt
đứng lên, nàng ta dùng ngón tay run rẩy chỉ vào mũi Trần Dung, quát: “Nếu không
phải là muội nói, sao đám người kia lại chê cười ta? Muội, muội lại còn ôm mặt,
không phải là muốn cho người ta biết, ta đã tát muội sao?”

Trần Dung vội
vàng buông tay ra, nàng cúi mặt, nghiêm túc nói: “A Vi, ta dám thề, ta chưa bao
giờ từng nói ra rằng Nhiễm tướng quân không cần tỷ. Cũng chưa từng có nói qua
rằng tỷ bắt nạt ta.”

Dưới ánh nến,
hai mắt Trần Dung đen láy, nàng nhìn Trần Vi, nói với vẻ khó hiểu: “Việc đón
dâu đã có phụ mẫu an bài. Cũng là mệnh lệnh của phụ mẫu, làm sao Nhiễm tướng
quân có thể không cần tỷ?”

Lời này vừa
thốt ra, Trần Vi trở nên trầm mặc.

Chậm rãi, trên
gương mặt của nàng ta lại lộ ra tươi cười.

Lúc này, Trần
Thiến ở một bên không kiên nhẫn kêu lên: “Được rồi, đừng nói mấy lời thừa thãi
này nữa.”

Nàng ta là
đích nữ của hệ tộc ở thành Nam Dương, đứng hàng thứ hai, thân phận đều cao hơn
so với các cô nương ngồi ở đây, nàng ta vừa mở miệng, Trần Dung và Trần Vi đều
cúi đầu đáp: “Vâng.”

“A Dung, muội
nói nhanh lên, vừa rồi ở Vương phủ muội đã nhìn thấy những ai?”

Trần Thiến mới
nói đến đây, ngẩng đầu nhìn gương mặt thanh diễm quyến rũ của Trần Dung dưới
ánh đèn đuốc, đột nhiên cất giọng, ngắt lời câu trả lời của Trần Dung: “Được
rồi, việc này tạm thời không đề cập tới. Muội nói cho chúng ta biết, muội có
gặp được Vương Thất lang không? Lúc gặp lại chàng muội có nói những gì không?”

Tiếng nói của
Trần Thiến vừa dứt, bảy tám khuôn mặt nhỏ nhắn đều quay sang, hứng thú nhìn
Trần Dung chăm chú, chỉ chờ nàng trả lời.

Nhìn mấy đôi
mắt khẩn trương, Trần Dung khẽ hé miệng, nàng rất muốn nói cho các nàng ta
biết, Vương Thất lang không hề trách cứ nàng phỉ nhổ nàng, ngược lại, chàng còn
ôn nhu an ủi nàng.

Nhưng không
thể nói như thế, xử lý không tốt, về sau ngày lại càng không dễ sống.

Nàng rủ mắt,
trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra một chút thần sắc mỏi mệt.

Trần Dung có
biểu tình như vậy thật sự khiến chúng nữ rất vui vẻ. Trần Thiến khanh khách
cười nói: “Ta đã nói rồi mà. Người có thân phận như muội thổ lộ ở trước mặt mọi
người, còn nói thẳng muốn làm chính thê của chàng. Đối với Vương Thất cao quý
vô song mà nói chính là sự vũ nhục. Đừng nói là muội, ngay cả ta cũng không
xứng làm chính thê của chàng đâu.”

Trần Vi cũng
dường như rất vui vẻ, nàng ta che miệng, hai mắt cười híp thành một đường.

Ngay khi chúng
nữ cười rất vui vẻ, khóe môi Trần Dung cũng khẽ nhướn lên, lộ ra một nụ cười
trộm cực kỳ ẩn mật, dường như sung sướng dường như thỏa mãn.

Biểu tình này
khiến Trần Vi và chúng nữ nhìn thấy đều ngẩn ra, ngay lúc các nàng nhìn chằm
chằm đánh giá Trần Dung cẩn thận, Trần Dung đứng lên, nàng thi lễ, mệt mỏi nói:
“Các tỷ tỷ, ta thật sự mệt mỏi.”

“Hừ, ai thèm
ngồi mãi ở chỗ này của muội?”

Trần Thiến
vung tay áo, mang theo chúng nữ xoay người rời đi.

Nhìn nhóm nữ
lang càng đi càng xa, Bình ẩu tiến đến, thấp giọng nói: “Ai, nữ lang sinh ra không
bao lâu thì luôn chơi đùa với đám nam hài, trong phủ lại chỉ có một nữ lang như
người, ngay cả kinh nghiệm ở chung với nữ hài tử cũng không có. Vừa rồi, người
nên chờ các nàng phiền chán, các nàng muốn cáo từ thì phải nhiệt tình giữ lại,
như vậy mới hợp với đạo lý tỷ muội ở chung mà.”

Trần Dung chỉ
cười, nàng thấp giọng nói: “Ẩu, chuẩn bị nước nóng đi, ta muốn tắm rửa.”

“Vâng.”

Chương 44: Tạm bình an

Ngày hôm sau
đảo mắt đã tới.

Giữa trưa,
giọng nói của Trần Vi từ ngoài cửa truyền đến: “A Dung có ở đây không?”

Không đợi Trần
Dung đứng lên, nàng ta đã đẩy cửa mà vào. Đứng từ rất xa, Trần Vi thi lễ, nhẹ
giọng nói: “A Dung, việc ngày ấy là tỷ sai lầm rồi, muội đừng trách ta.”

Trần Dung vạn
vạn lần thật không ngờ nàng ta đến để xin lỗi, không khỏi ngẩn ra, đảo mắt nàng
cũng thi lễ, nói: “Tỷ là tỷ tỷ của ta, muốn giáo huấn ta cũng được, sao ta có
thể trách tỷ?”

Trần Vi nghe
vậy, mím môi cười.

Nàng ta đến
gần, kéo cánh tay Trần Dung, cười nói: “Hôm nay ánh nắng rất ấm áp, A Dung,
chúng ta đi chơi đi.”

“Vâng.”

Hai nàng đi
song song vài bước, Trần Vi thấp giọng nói: “Hai đêm nay, ta vẫn không được ngủ
ngon.”

Nàng ta quay
đầu, nhìn về phía Trần Dung đang kinh ngạc, nói: “Muội tử, mặt của muội còn đau
không?”

Đúng là ôn nhu
như thế.

Trần Dung kinh
ngạc nhìn về phía nàng ta, lắc đầu, nói với vẻ cảm động: “Không, đã hết đau
rồi, tỷ tỷ, tỷ không cần để ý đâu.”

Trần Vi khẽ
đáp lời, lông mi dài rung rung, có chút thất thần.

Trần Dung thấy
thế, vội vàng thân thiết hỏi: “Sao vậy?”

Trần Vi lắc
đầu, một lát sau, miệng nàng ta bất giác cong lên, khẽ cười một tiếng, chớp mắt
vài cái với Trần Dung, cười hì hì nói: “Đúng rồi, yến tiệc tối hôm qua, khi
muội và Vương Thất lang gặp mặt, chàng đã nói cái gì?”

Trần Vi mỉm
cười tự nhiên, ngữ khí cũng chuyển đổi rất thông thuận, nhưng đã sống hai kiếp,
Trần Dung khá hiểu biết về nàng ta. Lúc này, tim nàng đập trật nhịp một cái,
buông rủ hai mắt, nàng ngại ngùng cười cười, nhẹ giọng nói: “Không có gì.”

“Sao lại không
có gì?”

Ngữ khí của
Trần Vi có chút gấp gáp, nàng ta bĩu môi, nói với giọng cả giận: “A Dung không
muốn kể với tỷ tỷ sao?”

Trần Dung nghe
nói như thế, suy nghĩ lướt qua, nàng cúi đầu, than thở sau một lúc lâu, rồi
nói: “Chàng, chàng không trách ta.”

“Còn gì nữa
không?”

“Chàng còn
nói, chàng không phải là đám mây, ta cũng không phải là vũng bùn, bảo ta đừng
để ý quá mức.”

Thật lâu không
thấy Trần Vi có động tĩnh, Trần Dung không khỏi ngẩng đầu lên, vừa nhìn, nàng
đối diện với tươi cười có chút cứng ngắc của Trần Vi. Trần Dung không khỏi kinh
ngạc kêu lên: “A Vi? A Vi?”

Đến khi nàng
gọi tới lần thứ tư, Trần Vi mới khẽ hỏi: “Phải vậy không?” Ngữ khí của nàng ta
có vẻ phức tạp: “Chàng lại nói như vậy với muội ư?”

Đối mặt với
ánh mắt truy vấn của Trần Vi, Trần Dung quyết đoán gật đầu.

Trần Vi lại
cười với vẻ miễn cưỡng, nàng ta mím môi nói: “Được rồi, không nói chuyện này
nữa. Đúng rồi A Dung, nghe nói đêm qua Nhiễm tướng quân cũng gặp muội đúng
không, chàng có nói gì không?”

Trần Dung lắc
đầu, dưới ánh mắt chăm chú gắt gao của Trần Vi, nhẹ nhàng nói: “Ta không nói gì
thêm, y cũng chỉ là thuận miệng hỏi ta hai câu.”

“Chàng hỏi cái
gì?” Ngữ khí Trần Vi có chút vội vã.

Trần Dung chần
chờ một hồi, làm ra vẻ suy nghĩ, sau một lúc lâu trả lời: “Y hỏi, ta có những
tỷ muội nào, còn nói, nói ta ở trên đường dự đoán được thành Nam Dương sẽ thiếu
lương thực, còn biết tồn trữ lương thực, giải quyết vấn đề giống như một nam
nhân, nói nếu ta không phải là nữ tử, thì có thể đi theo dưới trướng y.”

Lần này, Trần
Vi hoàn toàn ngây dại, nàng ta thì thào nói: “Chàng tán thưởng muội giống như
nam nhân? Nghe nói Nhiễm tướng quân chưa bao giờ dễ dàng khen ngợi người khác,
vì sao chàng lại khen ngợi muội?”

Trần Dung lắc
đầu, nói: “Ta không biết.”

Trần Vi còn
nói thêm: “Nhiễm tướng quân kia, chàng được người Hồ gọi là Thiên Vương. Ta
nghe phụ thân nói, tuy rằng nhóm sĩ tộc đệ tử không thích chàng, nhưng các đại
gia tộc ở thành Nam Dương, còn có Nam Dương vương đều thật sự coi trọng chàng.
Phụ thân còn nói, ngay cả thành Nam Dương cũng cần Nhiễm tướng quân bảo vệ.
Chàng lại ca ngợi muội như thế, là có ý tứ gì?”

Trần Dung nói:
“Tâm tư của trượng phu như y, ai có thể biết được?”

Lúc này, Trần
Vi có chút tâm thần không yên, nàng ta chậm rãi rút tay đang nắm tay Trần Dung
ra, cố gắng cười nói: “A Dung, ta còn có chút việc, ta đi trước. Buổi chiều
chúng ta nói chuyện sau.”

“Vâng.”

“Ta đi đây,
muội không cần tiễn.”

“Vâng.”

Trần Dung dừng
chân, nhìn theo bóng dáng Trần Vi càng đi càng xa, khóe miệng của nàng cũng khẽ
nhếch lên, lộ ra biểu tình tựa tiếu phi tiếu.

Quả nhiên, vị
tộc tỷ này là phụng lệnh của người nào đó tới thăm dò mình. Xem ra, trong yến
hội đêm qua, bản thân coi như đã thành công rồi.

Hai kiếp làm
người, Trần Dung đã biết rằng muốn mượn uy thế của người khác, cũng không nhất
định phải được người nọ khẳng định hứa hẹn, có thể thân mật đi dạo, trò chuyện
với họ cũng rất có tác dụng.

Mấy ngày kế
tiếp, đều là gió êm sóng lặng.

Theo Bình ẩu
tìm hiểu được, yến hội của Vương phủ thành Nam Dương tổ chức trong bốn buổi
tối. Bốn buổi tối này, các tộc đều mang theo thứ nữ trong gia tộc tham gia. Về
phần Trần gia bọn họ, tộc bá Trần Nguyên đã dẫn theo nữ nhi do một tiểu thiếp
hắn không hề sủng ái sinh ra tham gia, nghe nói nữ tử này rất yếu ớt không thể
ra gió, suốt ngày ngoại trừ đọc sách thì chỉ nghỉ ngơi, có một loại tư thái hoa
lê ủ rũ trong mưa.

Mà ngay tại
đêm qua, kiệu nhỏ kia đã mang theo tiểu cô yếu ớt theo cửa hông lén lút rời
khỏi Trần phủ, không hề trở về. Bình ẩu nói, đứng ở gần còn có thể nghe thấy
trong kiệu truyền đến tiếng khóc lóc thút thít của tiểu cô đó.

Hắn ta đã tính
toán như thế, Trần Dung cũng biết, bản thân không thể thả lỏng một khắc. Nam
nhân như Nam Dương vương sẽ vĩnh viễn không ngại nữ nhân trong hậu viện của lão
quá nhiều. Điểm này, nàng biết, Trần Nguyên càng biết rõ hơn.

Lập đông.

Ngày lập đông
đầu tiên là một ngày nắng rực rỡ. Ngày đẹp như thế, nếu có thể đi ra ngoài một
chút, ngắm nhìn bích thủy trời xanh, cùng người tri tâm nói chuyện, thật sự là
một loại hưởng thụ.

Trần Vi ở cách
vách, trong cuộc sống ở đây, khoái hoạt đắc ý giống như con chim nhỏ, cả ngày
ngồi trong xe ngựa cùng chúng nữ Trần thị ở Nam Dương ra ra vào vào.

Lại nói tiếp,
Trần Dung cũng muốn. Nhưng mà, nàng không dám.

Không có cách
nào cả, nàng chỉ là một thứ nữ nhỏ yếu của một chi tộc, trong phủ này mỗi người
đều coi thường nàng, nếu nàng gia nhập đội ngũ của chúng nữ, nàng sẽ chỉ nghe
thấy lời trào phúng vũ nhục. Sau khi nghe những lời này, nàng biết tính cách
của bản thân, sợ sẽ có một lần nào đó mình không thành công khắc chế được,
ngược lại bộc phát ra, vậy sẽ là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Nếu muốn thì
nàng chỉ cần mang theo vài người đi ra ngoại ô, nhưng nàng lại không dám - toàn
bộ dân trong thành Nam Dương hiện là lưu dân chạy nạn, không thể biến mất không
thấy đâu, nhất định là bọn họ trốn ở một góc nào đó. Nàng đi ra ngoài thì dễ
dàng, chỉ sợ một khi đi ra ngoài rồi thì sẽ không có cơ hội trở về nữa.

Chương 45: Nàng là con dao hai lưỡi

Một ngày này,
vừa mới đến giữa trưa, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên trên phố thành Nam Dương.

Không bao lâu,
một hộ vệ vội vã nhằm về phía chủ viện Trần phủ. Hắn chạy rất gấp, bước chân
hơi lảo đảo, trên trán mồ hôi chảy như mưa cũng không kịp dừng lại lau đi.

Chỉ chốc lát,
hắn đã chạy tới chủ viện. Lúc này, Trần Nguyên, Trần Thuật đang ngồi hai bên
trái phải của Trần Công Nhương, cùng phẩm rượu nói chuyện.

Hộ vệ kia vọt
tới cửa thì vội vã kêu lên: “Bẩm lang chủ! Người Hồ đã công phá thành Lạc
Dương.”

“Bịch bịch”
hai tiếng, chính là Trần Nguyên cùng một sĩ tộc khác ngồi không vững, té ngã
trên đất.

Trần Công
Nhương vội vàng đứng lên, run giọng hỏi: “Là chuyện khi nào?”

“Tin tức vừa
mới đến vào hôm nay.”

Trần Công
Nhương lui về phía sau một bước, sắc mặt tái nhợt, thì thào nói: “Ngô Tiên, mấy
người Ngô Tiên còn ở thành Lạc Dương…”

Hắn nhắm chặt
hai mắt.

Ngay lập tức,
hắn lại mở hai mắt, vội hỏi: “Vậy trong thành có ai chạy thoát không?”

Hộ vệ kia lắc
đầu, nghẹn ngào nói: “Không có, ngoại trừ đám sĩ tốt, cũng không có người nào
chạy ra. Nghe nói cả ngàn sĩ tộc đệ tử, dù là nam nữ già trẻ, mọi người đều ăn
mặc chỉnh tề, một khắc trước khi người Hồ phá thành đã nhảy vào sông tự tử
rồi.”

Lời này vừa
thốt ra, Trần Công Nhương nặng nề ngã xuống tháp, không đứng dậy nổi.

Về phần đám
người Trần Thuật và Trần Nguyên, lúc này mặt bọn họ trắng bệch như tờ giấy, tâm
thần không yên.

Cũng không
biết qua bao lâu, Trần Công Nhương phất phất tay, hữu khí vô lực cất giọng nói:
“Đã biết, ngươi đi ra ngoài đi.”

“Vâng.”

Hộ vệ vừa mới
bước ra bậc thang thì nghe thấy bên trong truyền đến tiếng nức nở đầy áp lực.
Nghe thấy tiếng khóc kia, chính hắn cũng không thể nuốt nghẹn, nhịn không được
vươn tay áo lau nước mắt, cúi đầu đi ra ngoài. Một kẻ sĩ cũng đang chạy đến,
nhìn thấy tình hình này thì không khỏi dừng chân lại.

Nghĩ nghĩ, gã
vẫn tiếp tục tiến lên, đứng ở bậc thang nhẹ giọng gọi: “Sĩ Hoa?”

Sĩ Hoa chính
là tên của Trần Nguyên.

Chỉ chốc lát,
Trần Nguyên với hai mắt đỏ hồng xuất hiện ở bậc thang, hắn nhìn kẻ sĩ này, nhíu
mày hỏi: “Chuyện gì?” Kẻ sĩ kia đi lên vài bước, đến bên cạnh Trần Nguyên, hai
tay chập vào nhau, nhẹ giọng bẩm: “Sĩ Hoa đã quên rồi sao? Người bảo tại hạ
tiến đến phủ của Nam Dương vương hỏi thăm Hứa phụ tá căn do mọi chuyện mà.”

Trần Nguyên
gật đầu, ngữ khí có chút không kiên nhẫn: “Nói thẳng ra đi.”

“Vâng, tên họ
Hứa kia đã nói rõ, Nam Dương vương không vừa lòng nữ nhi của người, lão còn
nói, trừ phi người đem Trần thị A Dung tới, nếu không thì khó mà nói chuyện.”

Trần Nguyên
nghe đến đó, sắc mặt tái xanh, hắn gầm nhẹ: “Nếu có thể đưa A Dung qua đó, sao
ta có thể lãng phí một nữ nhi chứ? Phi! Cái tên họ Hứa kia cũng là một sắc quỷ,
hơn phân nửa là hắn gây chuyện sinh sự ở bên tai Nam Dương vương!”

Phẫn nộ quát
mắng đến đây, Trần Nguyên hít sâu một hơi rồi nói: “Như vậy đi, ba ngày sau
không phải có yến hội hoa đăng sao? Ngươi đi an bài một chút, nhớ kỹ, lúc này
không thể sơ sót.”

“Vâng.”

Kẻ sĩ kia vừa
mới xoay người, đột nhiên, giọng của Trần Thuật truyền đến từ bên trong phòng:
“Chậm đã.”

Hắn bước đi
đến bên cạnh Trần Nguyên, cau mày, trầm giọng nói: “Sĩ Hoa, ta quên kể với đệ,
hôm qua Vương Hoằng phái người tới tìm Đại ca, nói rằng Nam Dương Trần gia là
một gia tộc lớn đến vậy, vì sao không đối đãi cho tốt với một thứ nữ nho nhỏ
trong chi tộc?”

“Cái gì?”

Trần Nguyên
giận dữ, hắn nghiêm mặt khẽ quát: “Dù Vương Thất lang là người của Lang Gia
Vương thị thì có năng lực thế nào? Dám can thiệp việc của nhà ta ư?”

Hắn vừa mới
rít gào đến đây, Trần Thuật đã lạnh lùng nói: “Hắn ta đâu có can thiệp? Hắn ta
chỉ là nói, bên ngoài đều có đồn đãi, đối với thanh danh của Trần gia có trở
ngại.”

Trần Nguyên áp
chế lửa giận, ăn nói khép nép: “A Thuật, huynh cũng không phải không biết, từ
sau việc đó, ta đã đắc tội với Nam Dương vương, vẫn luôn bị lão làm khó. Ta đã
lãng phí một nữ nhi rồi mà lão còn không chịu dàn xếp, ta cũng không có cách
nào khác mà.”

Trần Thuật
vung ống tay áo, lạnh lùng nói: “Dù sao tự giải quyết cho tốt đi. Ta thấy tuy
rằng A Dung còn nhỏ tuổi nhưng xử sự lại rất lão luyện. Không nói tới Vương
Hoằng, không phải đệ đã sai người điều tra chuyện trên yến hội Vương thị đêm đó
sao? Nghe nói ngay cả Nhiễm Mẫn cũng cười nói với nàng ta. Đệ ngẫm lại hiện tại
là thời cơ gì, sao đệ có thể chỉ vì chút chuyện nho nhỏ này mà đồng thời đắc
tội với cả Vương Hoằng và Nhiễm Mẫn? Hừ, nữ lang A Dung kia là con dao hai
lưỡi, rất dễ bị cứa vào tay, đệ nên cẩn thận vẫn tốt hơn!”

Hiển nhiên hắn
không muốn nhiều lời với Trần Nguyên, vung tay áo, đi nhanh bước vào trong
phòng.

Sắc mặt Trần
Nguyên xanh mét, hắn đứng một lúc mới quát kẻ sĩ kia: “Đi xuống đi.”

“Vậy còn yến
hội hoa đăng?”

“Còn yến hội
gì nữa!” Trần Nguyên nghe đến đó, vô cùng tức giận lại không có chỗ phát tác.
Hắn nặng nề mà thở dốc sau một lúc rồi gầm gừ: “Giỏi cho một Trần Dung, còn
chưa tròn mười lăm tuổi đã có bản sự câu dẫn nam nhân, thật sự là nhuần nhuyễn
tài giỏi. Hừ!”

Rống đến đây,
hắn hướng tới kẻ sĩ kia: “Còn thất thần làm cái gì? Đi đi!”

“Vâng, vâng.”

Kẻ sĩ kia vừa
mới xoay người, bên trong truyền đến tiếng Trần Công Nhương quát với giọng
không vui: “Sĩ Hoa, đến lúc này mà đệ vẫn tục tằn không chịu nổi như thế! Trở
về đi! Mấy ngày nay đều làm trò ở chỗ ta rồi!”

Trần Nguyên cả
kinh, vội vàng xoay người lại, vái chào thật sâu với bên trong, lên giọng cầu
xin: “Đại ca, ta…” Hắn còn chưa nói xong, Trần Công Nhương đã quát to: “Người
đâu, mời Trần Sĩ Hoa về sân viện của mình đi!”

“Vâng!”

Lập tức, có
hai người tiến đến, không đợi bọn họ mở miệng, Trần Nguyên đã vung tay áo dài,
quát: “Tự ta đi được!”

Dứt lời, hắn
hừ mạnh một tiếng, nhanh chóng rời đi.

Một ngày này,
không chỉ là Trần gia, toàn bộ người ở thành Nam Dương đều biết tin tức về
thành Lạc Dương.

Tin tức này
tựa như sét đánh giữa trời quang, nặng nề mà bổ xuống ngực người dân Nam Dương
trong cảnh ca múa mừng thái bình. Tựa hồ đến lúc này, bọn họ mới đột nhiên phát
hiện bản thân chưa thật sự được an toàn. Ở phía trước đều là gót sắt của người
Hồ!

Báo cáo nội dung xấu