Mị Công Khanh - Chương 171

Chương 171: Khác lạ

Trần Dung nhìn
chằm chằm chữ trên phong thư kia một lúc lâu, cuối cùng vẫn quay đầu nói với
vài tinh vệ: “Các ngươi đi theo ta.”

“Vâng.”

Tôn diễn thấy
nàng để ý như vậy thì cười nói: “A Dung cẩn thận quá.”

Trần Dung vung
tay lên, ý bảo xe ngựa đỗ đến bên này, rồi nói với Tôn Diễn: “Không phải cẩn
thận, ngày đó ở Nam Dương đã có người giả danh nghĩa chàng mời ta xuất môn.”

Tôn Diễn ngẩn
ra, hỏi: “Là ai làm?”

Trần Dung lắc
lắc đầu, nói: “Không biết.” Dừng một chút, nàng cười nói: “Lúc ấy ta đắc tội
cũng chỉ có một nhà Trần Nguyên, hẳn là bọn họ.”

Tôn Diễn cau
mày: “Đại sự như thế sao có thể không biết? Đúng rồi, cả nhà Trần Nguyên kia
cũng đến Kiến Khang đúng không? Ngày mai ta đi hỏi một câu.” Cậu cũng đã gặp
qua đám người Trần Nguyên, bọn họ hiện tại vô cùng nghèo túng, với địa vị của
Tôn Diễn muốn thăm dò, chỉ cần phái một phó dịch cũng đủ rồi.

Trần Dung gật
đầu. Lúc này xe ngựa của nàng đã tới gần, Trần Dung nhảy lên xe, thấy vậy, Tôn
Diễn cũng trèo lên xe ngựa của mình.

Tay nắm trên
càng xe, Tôn Diễn quay đầu nhìn về phía Trần Dung, nói: “A Dung, tẩu tử kia của
muội.” Cậu nói với giọng nghiêm túc: “Loại người này là tiểu nhân lòng tham
không đáy, nếu ả còn dám chọc giận muội, ta sẽ ra tay khiến cho ả kinh sợ.”

Trần Dung vừa
mới ngồi ổn, nghe vậy không khỏi chuyển sang nhìn Tôn Diễn, nàng chậm rãi nhoẻn
miệng cười. Nụ cười này mang theo ấm áp cùng cảm kích phát ra từ nội tâm, Tôn
Diễn ngượng ngùng, cậu xoa xoa cái gáy, thả người nhảy vào trong xe ngựa.

Hai người rẽ
đường rời đi.

Trần Dung đi
chưa được trăm bước, đám người Bình ẩu và Thượng tẩu đã đuổi tới. Từ xa nhìn
thấy nàng, chúng phó đều chạy tới kêu lên: “Nữ lang, nữ lang.”

Trần Dung
ngẩng đầu, nhìn thấy bọn họ rưng rưng lệ thì không khỏi buồn cười hỏi: “Sao
vậy?”

Thượng tẩu vái
chào nàng thật sâu, run giọng nói: “Chúc mừng nữ lang.” Lão lại hướng tới
phương hướng hoàng cung vái lạy, run giọng nói: “Tạ long ân của bệ hạ.”

Khi Thượng tẩu
hành lễ, đám người Bình ẩu cũng vội vã làm theo.

Trần Dung nhìn
gương mặt bọn họ kích động vui vẻ, liếc mắt một cái thấy ánh mắt ở bốn phía
thỉnh thoảng liếc nhìn, vội vàng nói: “Được rồi, trở về phủ rồi nói sau.”

“Vâng.”

Thấy Thượng
tẩu đánh xe ngựa tới gần, Trần Dung khẽ nói: “Tiền tài, tìm cơ hội lấy ra hết
đi.”

Thượng tẩu
hiểu được, nữ lang nhà mình hiện giờ đã khác, đi đâu cũng phải dùng tiền. Lão
vội vàng gật đầu xác nhận.

Lúc này, Bình
ẩu ở xe ngựa phía sau gọi: “Nữ lang.”

Trần Dung nhìn
về phía bà.

Bình ẩu dựa
sát vào nàng, nhỏ giọng nói: “Nữ lang, lang quân cùng tiểu lang quân tìm tới
đây.” Trong khi Trần Dung mở to mắt, bà nhẹ nhàng nói: “Lang quân đã bỏ ác phụ
kia rồi.”

Một câu thốt
ra, Trần Dung nở nụ cười.

Bình ẩu vội
vàng nhắc nhở: “Nữ lang, nô sợ ác phụ kia sẽ không dễ dàng bỏ qua nên đã an trí
lang quân ở trong đạo quan rồi.”

Trần Dung nghe
vậy, cười lạnh lùng, nói với vẻ vô tình: “Cũng chỉ là kẻ vô lại, có gì đáng sợ
chứ?” Cho tới bây giờ nàng cũng không phải người thích gây chuyện thị phi, ác
phụ kia mà an phận thì thôi, nếu dám can đảm náo loạn, xem ả có mấy cái mạng.

Bình ẩu khoái
hoạt đáp: “Đúng vậy, nữ lang nhà ta là loại người nào chứ, sẽ không sợ ả đâu.”

Bà nói tới đây
lại thỏa mãn nhìn Trần Dung, thầm nghĩ: Nữ lang được bệ hạ coi trọng, chẳng
những ban thưởng điền sản thôn trang, thậm chí còn cho phép thân là đạo cô mà
có thể nuôi dưỡng mĩ thiếu niên… Chẳng phải là nữ lang có thể có hậu thế để kế
thừa tài phú sao?

Nữ lang sẽ có
hậu thế của mình, đối với hạ nhân như Bình ẩu mà nói, đó là việc cực kỳ tốt
đẹp. Trong suy nghĩ của bọn họ, trên đời này, phu chủ không thể đáng tin bằng
con cái, nữ lang chỉ cần có con bàng thân dưỡng lão, nàng có gả đi hay không,
có trượng phu hay không thì có gì liên quan?

Lúc này, Bình
ẩu rất vui mừng vì trước đó nữ lang đã giữ vững suy nghĩ của nàng. Nếu nàng gả
cho người ta rồi, cho dù là làm quý thiếp của Vương Thất, vĩnh viễn cũng không
có phong quang như ngày hôm nay.

Trần Dung liếc
mắt, nhìn thấy chúng phó đều cười toe toét, khóe miệng không khỏi cũng cong
theo.

Có điều chính
nàng lại không thể cao hứng như bọn người hầu: Xưa nay làm bạn với vua như chơi
với hổ, địa vị hiện tại của nàng vốn không bền chắc như trong suy nghĩ của bọn
họ.

Trần Dung dẫn
hạ nhân trở về phủ, sau khi giới thiệu với đám tinh vệ, lại giao cho chúng phó
làm các chuyện thì tiếp tục mang theo mười tinh vệ chạy tới bên bờ sông tay áo
phong chi tuyền.

Xảy ra chút
việc nên đến hơi trễ, thái dương đã xuống núi, sương đêm bắt đầu bao phủ trời
đất.

Ở Kiến Khang,
cho dù thiên hạ hỗn loạn ra sao thì nó vẫn luôn thái bình. Bởi vậy, rõ ràng bốn
phía bấp bênh, người nơi đây hưởng lạc đã thành thói quen. Đặc biệt đêm vừa
xuống, lại là lúc cuồng hoan.

Trên ngã tư
đường, khắp nơi đèn đuốc sáng trưa, ngay cả trên cầu gỗ, trong nước sông cũng
bập bềnh đèn lồng, trên bầu trời không sao thì sẽ có đèn Khổng Minh làm đẹp
trong đó.

Dưới ánh đèn
đuốc vô số, là người người quần áo hoa lệ thơm hương, ngựa xe như nước.

Xe ngựa của
Trần Dung chậm rãi chạy trên đường, lắng nghe tiếng người nói bốn phía, thường
thường đón nhận một hai ánh mắt, nàng đột nhiên phát hiện bản thân đã quá lâu
không trải qua sự yên tĩnh này.

Xe ngựa chạy
ra khỏi ngõ nhỏ của Thanh Vân trang, bắt đầu tiến vào một con phố lớn.

Phố chính phồn
hoa hơn xa những con đường bình thường. Xa xa nhìn lại, đèn đuốc màu đỏ cùng mỹ
nhân tiên diễm hợp thành tạo nên khung cảnh sáng bừng.

Trần Dung
ngẩng đầu, đang mải mê ngắm nhìn, đột nhiên, hai bóng đen bỗng xông ra, chắn
trước xe ngựa của nàng.

Hai người kia
vừa lao đến thì đã bị trường kích cản lại, chính là hai tinh vệ giục ngựa đi ở
phía trước đồng thời ra tay.

Hàn quang dày
đặc, một giọng nói quen thuộc, mang ý nịnh nọt vang lên: “Đừng, đừng, ta là tộc
bá của A Dung.” Bóng đen đứng trước nói đến đây liền cất cao giọng, hướng tới
Trần Dung trong xe ngựa kêu gọi: “A Dung, là ta đây. Ha ha, thời gian này muốn
gặp con thật là khó mà.”

Đúng là giọng
của Trần Nguyên.

Trần Dung ngẩn
ra, chăm chú nhìn lại. Dưới ánh mắt của nàng, Trần Nguyên lui về phía sau, giấy
đi tay áo chắp đầy mụn vá.

Trần Dung khẽ
gật đầu với hai tinh vệ, sau khi bảo bọn họ hạ trường kích xuống, nàng nhíu lại
đôi mày thanh tú, thản nhiên, lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Nguyên và Trần Tam
lang, rồi hỏi: “Không biết Trần công tiến đến có gì chỉ bảo?”

Nàng không gọi
Trần Nguyên là bá phụ.

Trần Nguyên
nghe vậy, cơ bắp trên mặt giật giật, hắn cũng không muốn tốn hơi thừa lời, tươi
cười lại càng thêm nịnh nọt. Trên thực tế, Trần Dung bây giờ còn là người xuất
gia, đã là người xuất gia thì không hề liên quan tới mọi tục sự nơi hồng trần,
cũng không mang họ Trần nữa. Nàng không gọi hắn là tộc bá, hắn không thể chỉ
trích nàng dù chỉ một câu.

Trần Nguyên
tươi cười, bước đi đến trước xe ngựa của Trần Dung. Mắt thấy sắp dựa vào gần
Trần Dung, Trần Dung liếc mắt một cái, hai mũi kích lạnh lẽo chắn lại, hai tinh
vệ đồng thời quát: “Đứng lại.”

Hai tinh vệ
này là người của hoàng gia. Tuy rằng sức chiến đấu còn chưa biết thế nào nhưng
bản sự bộc lộ uy phong lại vô cùng nhuần nhuyễn, bọn họ vừa quát, rõ ràng không
vang lắm nhưng lạnh lùng uy nghiêm, khiến Trần Nguyên ít khi gặp phải tình
huống này mà hai đầu gối mềm nhũn, suýt nữa ngã ngồi xuống đất. Về phần Trần
Tam lang phía sau Trần Nguyên, nhìn thấy đội ngũ chỉ đứng ở sau không dám tiến
lên.

Nhìn thấy Trần
Nguyên suýt quỳ xuống, trên mặt Trần Dung không vui không giận. Nhưng đối với
Trần Nguyên mà nói, một vãn bối tham sống sợ chết từng nằm trong tay mình, ngay
cả thở cũng không dám thở mạnh, hết sức hèn mọn, lại ngồi từ trên cao nhìn
xuống, còn khiến mình thiếu chút nữa xấu mặt, nhục nhã kia như thủy triều lao
thẳng tới, trong nháy mắt, làm cho sắc mặt của hắn trở nên xanh tím.

Trần Dung lẳng
lặng thưởng thức hận ý cùng hèn mọn của Trần Nguyên, chậm rãi nâng cằm, nói với
tư thế tao nhã, ngạo mạn: “Nếu Trần công không có việc gì, xin thứ cho Hoằng
Vận Tử không tiếp.”

Dứt lời, nàng
thản nhiên nói: “Đi thôi.”

“Chậm đã, chậm
đã.” Trần Nguyên liên thanh kêu lên, lúc này, không đợi hắn mở miệng, Trần Tam
lang đứng ở phía sau khẽ nói: “Phụ thân, vô dụng thôi.”

Hắn cúi đầu
tiến lên, kéo ống tay áo Trần Nguyên, tiếp lời: “Vô dụng thôi, không có tác
dụng gì đâu, cần gì phải chịu nhục nhã?”

Trong lúc Trần
Nguyên ngẩn ngơ, xe ngựa của Trần Dung đã nghênh ngang rời đi. Nhìn cát bụi bốc
lên, mặt Trần Nguyên trở nên trắng xanh, hắn cắn chặt răng, từ trong cổ họng
phát ra một tiếng gầm rú nho nhỏ.

Một hồi lâu,
Trần Nguyên nghiến răng nghiến lợi nói: “Con cho là phụ thân nguyện ý cúi đầu
trước tiện nhân này sao? Nhưng Tam lang, hiện tại chúng ta chỉ có thể cầu nàng,
chỉ có thể cầu nàng thôi.”

Hắn đỏ hồng
hốc mắt, phẫn hận nhìn Trần Tam lang: “Ứng Lâm vương kia có tiếng là thô bạo.
Lần này con đã đắc tội với hắn, hắn thật sự sẽ không bỏ qua cho con đâu. Người
Trần gia ngay cả cửa cũng không cho chúng ta tới gần, A Vi cũng không thèm liếc
mắt nhìn chúng ta một cái, hiện tại chúng ta ngoài việc cầu người này còn có
thể cầu ai? Tam lang, chúng ta còn có thể cầu ai đây?”

Trần Vi có thể
ở lại Trần phủ là do Trần Công Nhương nể mặt Nhiễm Mẫn. Khiến cho Trần Nguyên
thật sự thống hận là tộc nhân Trần Công Nhương này là vì… hắn thật sự quá tuyệt
tình, nói cắt đứt quan hệ liền cắt đứt triệt để ngay cả cửa cũng không cho ba
người tiến vào.

Trong tiếng
khàn khàn ép hỏi của hắn, Trần Tam lang cúi đầu.

Trần Nguyên
trừng mắt nhìn phương hướng Trần Dung đi xa, giọng nói bình tĩnh hơn chút: “Phụ
nhân này suốt ngày trốn ở trong đạo quan, đạo quan kia lại do người Lang Gia
Vương thị canh giữ, chúng ta chạy qua vô số lần, ngay cả mặt cũng không nhìn
thấy. Thật vất vả đứng chờ ở chỗ này gặp được nàng…”

Không đợi hắn
nói xong, Trần Tam lang cúi đầu hổ thẹn nói: “Phụ thân, là con sai lầm rồi.”

Trần Nguyên
vươn tay xoa đầu hắn, nói: “Không, cũng là phụ thân vừa gặp phụ nhân này thì
khống chế không được chán ghét trong lòng. Không trách được con.”

Dừng một chút,
hắn cắn răng nói: “Sáng mai lại đến đây đi. Phụ nhân này nói thế nào cũng là
một phụ nhân, thổi phồng hai câu thì xong việc thôi.”

Trần Tam lang
gật đầu, hai phụ tử xoay người, bước thấp bước cao đi về phía trước.

Trong lúc xe
ngựa chậm rãi chạy đi, giọng nói nhẹ nhàng của Trần Dung truyền đến: “Truyền
lệnh xuống, ngày sau nhìn thấy hai người này thì đuổi đi cho ta. Ta không muốn
nhìn thấy bọn họ.”

Mười tinh vệ
cao giọng đáp: “Vâng.”

Giọng của cả
mười người chỉnh tề hữu lực, trong trẻo mà sang sảng, dù kiếp trước Trần Dung
cũng là chủ mẫu nhà người ta, hiện tại nghe thấy vẫn không tự chủ được sinh ra
một loại cảm giác cao cao tại thượng.

Nàng ngả về
phía sau, lẳng lặng nhìn hai bên đường, trong lòng dần dần trở nên bình thản.

Đúng lúc này,
phía trước nàng truyền đến tiếng trống trầm mà hữu lực.

Tiếng trống
kia thê lương, dường như truyền đến từ trên trời cao.

Trần Dung theo
tiếng đi tới.

Ngay khi nàng
ngẩng đầu, trên bầu trời hoàn toàn tối như mực, một điểm, hai điểm,…, năm sáu điểm,
đèn đuốc đỏ thẫm tựa như vì sao đồng thời sáng bừng lên.

Trong lúc Trần
Dung có chút kinh ngạc nhìn đèn đuốc trong hư không kia, đột nhiên, mọi đèn
đuốc trước mắt nàng đồng thời thắp sáng, tức thì, trong khung cảnh tối đen như
mực, một tòa lầu các tạo nên từ đèn đuốc rực rỡ xuất hiện.

Trên lầu các,
dưới ánh đèn, một nam tử chân dài cao gầy, tựa như tiên hạc bao trùm vân không,
tuấn mỹ không chê vào đâu được lộ ra dưới tầm mắt của mọi người.

Mà tiếng trống
này, là do người nam tử kia đánh ra. Tiếng trống nặng nề vang lên, cơ bắp trên
cơ thể người nam tử bên dưới tay áo tạo ra một loạt cử động duyên dáng.

Dù Trần Dung
đã nhìn quen đám người Vương Hoằng, Tôn Diễn, lúc này trông thấy nam tử kia
cũng không khỏi ngẩn ngơ. Nghe thấy trên lầu các tiếng thét chói tai cộng với
tiếng hoan hô mãnh liệt, Trần Dung tò mò hỏi: “Hắn là ai vậy?”

Một tinh vệ
tôn kính nhìn nam tử kia, trả lời: “Ngài ấy là đệ tử của Tạ thị ở Trần Quận, Tạ
Hạc Đình phong lưu có tiếng.”

“Là hắn đó ư.”

Trần Dung cũng
đã nghe đến. Nàng gật đầu rồi thu hồi ánh mắt.

Trong tiếng
thét chói tai của các nữ tử cùng tiếng trống nặng nề, xe ngựa của nàng chậm rãi
chạy qua.

Phía trước là
khung cảnh phồn hoa có một không hai, Trần Dung nhìn lên trên bầu trời, thấp
giọng nói: “Trách không được nhiều người hướng tới Kiến Khang như vậy.”

Tinh vệ đi ở
phía bên trái nghe vậy nhếch miệng cười, trả lời: “Đúng thế, thiên hạ có mười
phần tao nhã, Kiến Khang đã chiếm tám phần.”

Hắn nhìn Trần
Dung, cười nói: “Nữ lang hiện tại có thân phận khác xưa, nếu có cơ hội, có lẽ
có thể tiếp xúc thêm với một số nhân vật phong lưu tuấn ngạn, rồng phượng trong
loài người.”

Lời này của
hắn? Trần Dung liếc mắt một cái, cười mà không nói gì.

Trên đường đi,
Trần Dung không hề thúc giục, mọi người liền đi thong thả, vừa đi vừa ngắm cảnh,
khi tới bên bờ sông thì sắc trời đã tối muộn, trăng sáng treo trên đầu cành
liễu.

“Nữ lang, đến
rồi.” Bọn họ thật sự không biết nên xưng hô với Trần Dung thế nào nên học theo
đám người Bình ẩu và Thượng tẩu gọi nàng là nữ lang.

Đến rồi sao?

Trần Dung lên
tiếng, nhẹ giọng nói: “Ta xuống dưới đi dạo một chút.”

“Vâng.”

Trần Dung nhảy
xuống xe ngựa, từ từ đi về phía trước.

Đi qua rừng
cây, nàng dừng chân.

Trong đình đài
kia lại trống rỗng.

Nhưng mà, phía
bên phải hồ nước có ánh sáng của đèn dầu nhỏ như hạt đậu.

Trong ngọn đèn
nhợt nhạt thản nhiên, mông mông lung lung, một bóng người cũng mơ hồ đứng trong
đó.

Gió cuồn cuộn
thổi tay áo trường bào của chàng, cũng thổi lay bốn năm đốm lửa bên cạnh người
chàng lên xuống rời rạc.

Trên trời ánh
trăng trong như nước, bên dưới áo trắng như mộng.

Hóa ra chàng
đã sớm đến đây…

Trần Dung dừng
chân, khẽ nói: “Không sao, các ngươi lui ra đi.”

“Vâng.”

Trần Dung đi
về phía trước.

Tới bên bờ hồ,
một chiếc thuyền con ở dưới chân lúc chìm lúc nổi. Trần Dung thả người nhảy
xuống, cầm lấy sào trúc, hướng tới người nọ nhẹ nhàng chèo qua.

Trong nháy
mắt, nàng đã tới bên cạnh chàng.

Đứng gần nhìn
chàng, lần đầu tiên Trần Dung trông thấy, trên gương mặt mĩ thiếu niên luôn ung
dung, luôn mỉm cười này có một chút cô đơn ảm đạm.

Vẻ cô đơn này
rất mong manh rất nhẹ, lại không biết vì sao khiến trong lòng Trần Dung như bị
thắt chặt.

Nàng nhanh
chóng nghiêng đầu đi, một lần nữa đeo mặt nạ cho bản thân.

Trong gió đêm,
y bào phất phơ, chàng nhìn mặt nước gợn sóng dưới ánh trăng, khẽ nói: “Nàng đến
muộn.”

Trần Dung mím
môi, một hồi lâu, nàng đang chuẩn bị nói rằng chàng cũng chưa hẹn giờ với mình
thì giọng nói thanh nhuận như nước của chàng như có như không bay tới: “Đây là
lần đầu tiên.”

Chàng từ từ
quay đầu, trong bóng đêm, ánh mắt trong suốt rạng rỡ sáng ngời.

Chàng nhìn
Trần Dung, Trần Dung lại một lần nữa từ trong ánh mắt thấy được vẻ ưu thương.

Trần Dung cắn
môi thật mạnh, thấp giọng nói: “Ta…”

Vừa thốt ra
một chữ, chàng tao nhã vươn tay với nàng, nói với giọng ôn nhu chi cực, tựa như
nỉ non: “Đến đây, cùng ta du ngoạn.”

Trần Dung do
dự một chút, vẫn đặt tay vào lòng bàn tay chàng.

Ngón tay mềm
mại vừa vươn ra, chàng nhẹ nhàng nắm lại. Da thịt ấm áp chạm vào nhau, chàng
kéo nhẹ một cái.

Trần Dung dựa
theo đó nhảy sang thuyền của chàng.

Nàng vừa đứng
vững, chàng đã buông tay nàng ra, quay đầu nhìn ngọn núi phía xa, khẽ nói:
“Thỉnh khanh chèo thuyền cho ta.”

Trần Dung cúi
đầu, xoay người cầm lấy sào trúc.

Sào trúc vừa
cắm xuống đẩy ra, thuyền như tên bắn lao vọt ra, trong ánh trăng sáng như bạc,
từng chuỗi bọt nước bắn lên tung tóe.

Chèo được một
lát, Trần Dung nhìn về phía chàng. Dường như biết nàng đang nhìn mình, chàng
nhẹ giọng nói: “A Dung, có muốn nghe thổi sáo không?”

Không đợi nàng
trả lời, chàng lấy ra sáo ngọc từ trong tay áo, đặt bên môi thổi lên.

Tiếng sáo lưu
chuyển.

Trần Dung cúi
đầu, nhìn mảnh vụn trăng sáng trong nước, cùng ảnh ngược của hai người, mỗi khi
sào trúc vừa cắm xuống thì khiến ba ảnh ngược đó vỡ ra, sau đó, lại khép lại,
rồi lại vỡ ra.

Giờ khắc này,
trong trời đất chỉ có tiếng sáo như mặt nước thản nhiên mà đến.

Không biết hôm
nay là ngày gì.

Dần dần, tiếng
sáo dừng lại.

Lúc này,
thuyền con đã đến giữa sông. Trần Dung ngẩng đầu, nàng nhìn thân hình kỳ tú đưa
lưng về phía mình, cắn môi, thấp giọng nói: “Sao không thấy hạ nhân của chàng
đâu?”

Không ai trả
lời.

Trần Dung cúi
đầu xuống, nàng chuyên tâm chèo thuyền. Lúc này, thuyền dần dần trôi vào trong
núi, nghe hai bên núi rừng truyền tiếng côn trùng kêu rả rích, Trần Dung khẽ
nói: “Bệ hạ, bệ hạ hỏi ta.”

Nàng cúi đầu,
chậm rãi cười, nhẹ giọng nói: “Hắn nói, nhiều người nhắc với hắn về hôn sự của
chàng.” Dừng một chút, nàng lại tự cười: “Hắn còn nói với ta, có muốn lập một
thánh chỉ không, hắn chỉ cần vung bút một cái, ấn dấu ngọc tỷ, sẽ biến ta trở
thành phụ nhân của Vương gia chàng.”

“Ta đã cự
tuyệt rồi.”

Trần Dung
ngẩng đầu nhìn chàng, ánh mắt sáng ngời, tươi cười thanh triệt mà không mang
theo sự hối hận: “Ta nói, ngay cả gả đi, ta cũng không ngồi được ở vị trí kia.”

Trong ánh mắt
sáng trong, chuyên chú của nàng, mĩ thiếu niên đặt sáo ngọc bên môi, giống như
thần tiên nơi thế ngoại từ từ quay đầu lại.

Trong bóng
đêm, hai mắt chàng sáng ngời, tựa như ngân hà trên trời cao.

Chàng nhìn
nàng. Dần dần, chàng nở nụ cười tươi tắn.

Nụ cười này
tựa như một cơn gió xuân, đem nỗi cô đơn, ưu thương, toàn bộ trở thành hư
không.

Ngón tay khẽ
cong lại, sáo ngọc cất vào tay áo, Vương Hoằng ôn nhu nhìn Trần Dung, giọng nói
mềm mại như nước: “Ta biết.”

Chàng mỉm cười
nhìn nàng, áo trắng phất phơ, giống như sắp bay lên: “Sau khi nàng thụ phong (được
vua phong tước
) chưa đến một canh giờ, bệ hạ lại hạ một thánh chỉ.”

Trần Dung trợn
to hai mắt.

Trong ánh mắt
tò mò, bất an của nàng, Vương Hoằng híp đôi mắt, tựa như vầng trăng non: “Hắn
thưởng ba mĩ thiếu niên, muốn tặng cho nàng.”

Lúc này Trần
Dung mở to hai mắt, giọng nói thanh nhuận như nước suối, xen lẫn trong nước
sông vô cùng êm tai vang lên: “Nhưng mà chưa được đưa đến… Ta đã điều tới cho
công chúa Thanh Lâm rồi.”

Báo cáo nội dung xấu