Mị Công Khanh - Chương 201 + 202

Chương 201: Vương Hoằng giải thích

Trong tiếng
nghẹn ngào của Trần Dung, Vương Hoằng rủ mắt, chàng nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài
của nàng, thấp giọng nói: “Nàng không bị trúng độc.” Giọng nói của chàng rất
nhẹ: “Trên đao kia không hề có độc.”

Tiếng khóc
thút thít của Trần Dung tức thì ngừng lại.

Nàng kinh ngạc
ngẩng đầu lên, trên mặt vừa là vẻ khiếp sợ, vừa là mừng rỡ như điên, nàng không
thể tin vào lỗ tai của mình: “Chàng nói cái gì?”

Vương Hoằng
vuốt tóc nàng, đặt môi lên trán nàng, thấp giọng nói: “Nàng chưa từng trúng
độc.”

Lần này, rốt
cục Trần Dung tin tưởng lỗ tai của mình, thì thào nói: “Ta chưa từng trúng
độc?” Nàng đem mặt chôn ở trong lòng chàng, thì thào không ngớt: “Ta không bị
trúng độc, không có, ta sẽ không chết.”

Trong khoảng
thời gian ngắn, sự mừng rỡ vì còn sống như sóng xô va vào nàng.

Trần Dung vừa
khóc vừa cười một hồi, khi Vương Hoằng ấn mạnh nàng một cái, nàng mới nằm yên
xuống, nhắm hai mắt lại.

Ngay cả nhắm
hai mắt, nàng vẫn vui mừng lẩm bẩm: “Hóa ra, ta sẽ không chết.”

Nói năng lộn
xộn một lúc, Trần Dung đang kích động dần dần bình tĩnh trở lại. Nàng vừa mới
chuyển biến tốt, vừa kích động lại ảnh hưởng đến thương thế, cắn răng nhịn đau,
trong ánh mắt nóng bỏng chăm chú của Vương Hoằng, nàng chậm rãi nhắm hai mắt,
đi vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này
không biết tốn mấy canh giờ.

Khi Trần Dung
tỉnh lại, Vương Hoằng vẫn ngồi bên tháp, ôn nhu nhìn nàng. Đối diện với hai mắt
mở to của nàng, chàng mỉm cười, thỏa mãn mà thả lỏng.

Tay nàng cũng
đang nằm trong tay chàng. Năm ngón tay giao nhau, nàng có thể cảm giác được mồ
hôi ẩm ướt nơi lòng bàn tay chàng.

Trần Dung cười
lại với Vương Hoằng, tò mò hỏi: “Thất lang, Cửu công chúa kia rõ ràng nói đã
bôi kịch độc lên thân đao mà. Nàng ta chuẩn bị mới đến, tại sao kế hoạch chu
toàn lại thất bại? Với tính cách của nàng ta sẽ không để thế đâu.”

Giọng nói của
nàng trong trẻo, thả lỏng, lộ vẻ nghi vấn.

Vương Hoằng
vẫn rủ mắt.

Giờ phút này,
tóc chàng xõa tung quanh áo choàng, nét mặt tuấn dật thanh hoa toả sáng quý khí
bức người, quần áo trắng tinh không nhiễm một hạt bụi… Nghe thấy câu hỏi của
Trần Dung, lông mi chàng khẽ rung, nhưng không hề trả lời.

Trần Dung đợi
một lúc, cũng không thấy chàng đáp lời, không khỏi nhìn về phía chàng, ngạc
nhiên hỏi: “Tại sao Thất lang không đáp?”

Tim Vương
Hoằng nhảy nhót.

Sau một hồi,
chàng thấp giọng trả lời: “Ta cũng không biết.”

Hóa ra cũng có
chuyện mà Thất lang không biết.

Trần Dung chớp
mắt, nàng còn nói thêm: “Ta đã giết Cửu công chúa, Tư Mã thị cứ thế buông tha
cho ta sao?”

Vương Hoằng
lắc đầu, nói: “Không phải. Trần thị A Dung đã trúng độc, không biết còn sống
được bao lâu nữa. Hiện tại nàng chính là khanh khanh của Vương Hoằng ta.”

Lần này, Trần
Dung hoàn toàn giật mình, nàng cả kinh kêu lên: “Chàng nói, thế nhân đều cho
rằng ta đã chết?” Đạo quan của nàng, thôn trang mà bệ hạ ban cho nàng, ruộng
tốt, còn có Đại huynh, đám người Bình ẩu cũng không thuộc về nàng nữa sao?

Từa nay về sau
nàng không thể xuất hiện trước mặt người đất, cứ thế vô thanh vô tức sống qua
ngày ư?

Càng nghĩ, sắc
mặt Trần Dung càng tái nhợt, nàng nhìn Vương Hoằng chăm chú, môi giật giật. Sau
một lúc lâu, nàng nhắm hai mắt.

Trần Dung cũng
không ngốc, trên thực tế, đã sống hai kiếp, sau khi đã chìm nổi qua bao sóng
gió, nàng đối với thế sự, đối với lòng người cũng có một chút kinh nghiệm. Lúc
này nàng chỉ hận suy nghĩ của mình quá mức tỉnh táo. Chỉ cần cân nhắc lại nàng
đã phát hiện mọi biện hộ đều là vô lực, chỉ có một lời giải thích là thông suốt.

Vương Hoằng
cảm giác bàn tay bé nhỏ trong tay mình bắt đầu trở nên lạnh lẽo, chàng vội vàng
nắm chặt, bất an kêu gọi: “A Dung?”

Trần Dung đặt
tay lên bụng mình.

Trầm mặc một
hồi lâu, nàng cúi đầu, giọng nói mờ mịt vang lên: “Thất lang, vừa rồi lão nhân
đầu bạc kia là đại phu sao?”

“Đúng vậy.”

Trần Dung chậm
rãi nghiêng đầu, nàng lẳng lặng nhìn chàng khẽ hỏi: “Vậy Thất lang có biết ta
đã mang thai ba tháng không?”

Như nàng đã
đoán, Vương Hoằng gật đầu.

Im lặng nhìn
chàng, Trần Dung khàn khàn cười, nàng thì thào nói: “Để ta ngất đi, là Thất
lang nhất thời nảy lòng tham, hay là…” Giọng nói của nàng vô cùng bình tĩnh:
“Hay là Thất lang sớm đã có mưu kế?”

Chàng vừa mới
trả lời rằng mình không biết, nhưng chỉ chớp mắt, Trần Dung đã hỏi trắng ra
nghi vấn mà chàng không thể trốn tránh.

Vương Hoằng
nghẹn lời, chỉ có yết hầu chuyển động lên xuống.

Chàng cúi đầu,
tùy ý để tóc rủ xuống, phủ trên người Trần Dung, dưới lông mi dài, hai mắt chớp
chớp.

Chàng không
trả lời.

Trần Dung khẽ
cười.

Chỉ nở nụ cười
hai tiếng, nàng đã dừng lại, chua chát nuốt xuống. Nàng mấp máy môi, rồi cúi
đầu, gian nan nói: “Trên đao vốn bôi kịch độc, là Thất lang đổi đi đúng không?”

Vương Hoằng
chậm rãi ngẩng đầu nhìn nàng.

Chàng nhìn
nàng, ánh mắt vẫn trong sáng cao xa, còn có ôn nhu trìu mến.

Chàng nắm chặt
ngón tay nàng đang rút về, từ từ, nói với tư thái ung dung: “Sau khi trở về từ
thành Nam Dương… Không, một khắc khi bóng dáng hai người chúng ta xuất hiện ở
ngoài thành Kiến Khang, mọi ánh mắt đều dõi theo nàng và ta… Ta đánh bại Mộ
Dung Khác hai lần, đã danh chấn thiên hạ. Đối với việc kế nhiệm tộc trưởng
trong Vương thị, trong trưởng giả cũng có không ít người ủng hộ, dân chúng,
giới thanh lưu, đám danh sĩ, bọn họ lại càng ủng hộ. A Dung, lúc đó ta đã tức
giận mắng địa vị tộc trưởng của Vương thị chỉ là một khối thịt thối, ngay cả ta
đã biểu lộ ta không có dã tâm làm tộc trưởng thì cũng có người lo lắng. Huống
chi, người Tấn không thiếu gì cả, chỉ thiếu một người biết bày mưu tính kế thạo
quân sự. Mà người như ta mới xuất hiện, cũng đánh vỡ cân bằng mà các đại gia
tộc khổ tâm duy trì. Hơn nữa, những năm gần đây ta làm việc tùy hứng, đắc tội
với rất nhiều người.”

Chàng lẳng
lặng nhìn nàng, nhẹ nhàng nâng tay nàng đặt bên môi hôn, mị nhãn như tơ nhìn
nàng, giọng nói của chàng khàn khàn mà triền miên: “Thanh danh bên ngoài của ta
là trưởng tử của Vương thị, nhiều người hận nhưng kiềm chế lẫn nhau, không có
người nào dám động vào ta. Người duy nhất bọn họ dám ra tay chính là nàng. Ra
tay với nàng sẽ làm ta thất thố, nói không chừng còn có thể khiến ta giận dữ
phát cuồng, sau khi làm ra chuyện không thể vãn hồi sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.”

Nói tới đây,
chàng rủ mắt nghiêng người, sau khi hôn lên giữa trán Trần Dung, giọng nói ôn
nhu tựa như gió xuân của chàng từ từ truyền đến: “Trong lúc này, người yêu ta
hay hận ta đều muốn đẩy A Dung vào chỗ chết… Điều duy nhất ta có thể làm, là
thuận thế giong buồm, để khanh khanh chết đi.”

Chàng không
chớp mắt nhìn nàng, yết hầu chuyển động, cúi đầu, chậm rãi nói: “Đúng, người
của ta đã bẩm báo, Cửu công chúa muốn giết nàng, ta phái người đổi đao, khi ám
sát, người của ta dùng hòn đá đánh trật đao ra, nàng sẽ không bị đâm vào chỗ
yếu hại. Ngay cả việc Tạ Hạc Đình phái người đi gọi đại phu, cũng là ta an bài
Ngô đại phu ra mặt, truyền tin tức giả vào trong cung. Mà Nguyên chân nhân thì
bị ta bắt đi. Ta chỉ là…” Giọng nói của chàng run rẩy, tiếp lời một cách gian
nan: “Ta chỉ là không biết, nàng sẽ bị thương nặng như thế, hôn mê suốt một
ngày. Cũng không biết, nàng muốn gánh họa cho ta, tự tay giết chết Cửu công chúa.”

Trần Dung
không hề chớp mắt nhìn chàng khẽ hỏi: “Hài tử, khi nào thì chàng biết ta có hài
tử?”

Vương Hoằng
lại cúi đầu rủ mắt, một lọn tóc rơi xuống, nhẹ nhàng lắc lư.

Một hồi lâu,
chàng nhẹ nhàng nói: “Kinh nguyệt của nàng không đến, ta đã biết.”

Sắc mặt Trần
Dung tái nhợt, nàng thì thào nói: “Chàng đã sớm biết ta đã mang thai?”

“Đúng vậy.”

Trần Dung cười
khàn khàn, có chút vô lực, cũng có chút khổ sở nói: “Thất lang, chàng không sợ
rằng một đao kia sẽ giết chết hài tử sao?”

Vương Hoằng
cũng cười, chàng nhẹ nhàng trả lời: “Không có thì thôi, ta chỉ cần A Dung.”

Lời này vừa
thốt ra, khiến cho Trần Dung sợ ngây người.

Nàng mở to mắt
nhìn chàng, hai hàng lệ từ từ chảy ra, giọng nói thập phần thê lương: “Thất
lang, hài tử kia là cốt nhục của chàng mà. Chàng không cần nó sao?” Chàng cảm
thấy nàng không xứng sinh hài tử của chàng sao? Chàng không sợ rằng sau khi bị
thương, về sau nàng không thể sinh con nữa sao?

“Không phải
như nàng nghĩ đâu.”

Vương Hoằng
lắc đầu, chàng lẳng lặng nhìn Trần Dung, nói: “Đương kim thế gian, sinh giả
nhiều khổ, lao giả nhiều bi, tầm thường giả khả sát… Ta không muốn để cho hài
tử của ta, sống ở điều này làm cho không người nào lực thế đạo.”

Vuốt ve môi
Trần Dung, chàng khẽ mỉm cười, sóng mắt lúng liếng, lộ ra mị ý: “Nói đến nói
đi, A Dung có hài tử rồi sẽ không như yêu ta trân trọng ta như xưa nữa. Ta
không thích.”

Trần Dung há
miệng, không dám tin mở to mắt nhìn Vương Hoằng rồi nàng cười khổ nói: “Không
có hài tử, ngay cả làm thiếp của chàng ta cũng không đủ quy cách.”

Không đợi nàng
nói xong, Vương Hoằng đã bật cười một tiếng, ngắt lời nàng: “Đó là cái nhìn của
thế tục, không phải của ta.”

Chàng nhìn
nàng, mày nhíu lại, gằn từng tiếng nói: “Lời nói của trượng phu, nghìn vàng
không dễ mua, huống chi một lời thề? A Dung, ta đã hứa với nàng, đã lập lời
thề, cuộc đời này sẽ không phụ nàng. Về sau đừng nói lung tung nữa.”

Thái độ của
chàng kiên quyết lạnh lùng, môi Trần Dung mấp máy, cuối cùng không hề hỏi thêm.

Nàng quay đầu,
kinh ngạc nhìn đỉnh tháp… Cảm giác đau nhóc khi bị Cửu công chúa kia đâm trúng,
tuyệt vọng cùng sợ hãi khi nghe nói trên đao có bôi kịch độc, còn có sự quyết
đoán khi rút đao ra, đâm vào ngực Cửu công chúa. Mọi thứ giống như đang diễn ra
ngay trước mắt. Nhưng tất cả mọi chuyện chàng đã sớm nghĩ ra. Tuy là vì để mình
thoát khỏi tình cảnh đó, tuy là vì cứu mình một mạng, nhưng khi chàng thực hiện
như thế, dù thế nào cũng khiến người ta cảm thấy tâm lạnh.

Trần Dung nhắm
mắt, trực giác cảm thấy mỏi mệt đến cực điểm. Cả người rất nặng nề, ngay cả sức
để nâng ngón tay cũng không có.

Qua rất lâu,
Trần Dung mới lại mở mắt ra. Ngay khi nàng vừa mở mắt, nàng thấy Vương Hoằng
đang nhìn mình chăm chú, trong mắt chứa đầy bất an cùng lo sợ không yên. Nhưng
chỉ đảo mắt đã biến mất, khi vừa nhìn lên, vẫn là vẻ cao xa trong suốt, không
nhiễm bụi trần.

Lúc này Trần
Dung không còn chút sức lực gì nữa. Nàng chậm rãi rút tay ra, thấp giọng nói:
“Ta mệt mỏi, Thất lang cũng nghỉ ngơi một lúc đi.” Dứt lời, nàng nghiêng đầu
đi, không liếc nhìn chàng một cái.

Người bên tháp
vẫn không động đậy.

Qua rất lâu
sau đó, khi Trần Dung mê man ngủ, nàng nghe thấy một tiếng thở dài vô lực khe
khẽ. Sau đó, bước chân đi xa, cửa phòng được đóng lại.

Chương 202: Vương Hoằng đau lòng

Một đêm này,
Trần Dung đau đớn mà tỉnh lại vài lần, lại nôn khan hai lần.

Mấy tháng
trước, nàng mang thai mà không thấy có chút dấu hiệu, hiện tại bị thương, cảm
giác không thoải mái dù thế nào cũng sẽ biểu lộ ra.

Thức dậy vài
lần, đến giờ sửu nàng mới dần dần ngủ mê man.

Chưa được một
canh giờ, Trần Dung đã tỉnh lại.

Sau khi nôn khan
hai tiếng, nghe tiếng gà gáy cùng tiếng người nói bên ngoài, nhìn ánh nắng
chiếu rọi, rốt cuộc nàng không ngủ được nữa.

Nghiêng đầu,
Trần Dung ngắm nhìn bầu trời không chớp mắt.

Nắng sớm sáng
ngời, một tầng sương bao phủ trong trời đất, bóng cây lay động, bầu trời qua
lớp rèm cửa sổ bằng lụa mỏng hơi hơi mông lung lại bao la khôn cùng.

Cũng không
biết qua bao lâu, một tiếng bước chân lặng yên nhẹ nhàng tới gần nàng.

Trần Dung mở
to mắt nhìn, không quay đầu, vẫn ngắm nhìn bên ngoài, khàn khàn nói: “Thất lang
thức dậy thật sớm.”

Tiếng bước
chân ngừng lại trước tấm màn, giọng nói thấp cũng khàn khàn của Vương Hoằng
truyền đến: “Ta không ngủ được.”

Giọng nói của
chàng nhẹ mà phiêu miểu, giống như bay tới từ nơi xa xôi.

Trần Dung
không quay đầu, nàng chỉ nhẹ nhàng lên tiếng… Giọng nói thực đạm thực bình
tĩnh, giống như cho tới nay, sinh tình khắc vào hồn phách nàng đã lặng yên phai
nhạt.

Vương Hoằng
vẫn không nhúc nhích nhìn nàng, tay áo màu trắng phất phơ trong gió.

Một hồi lâu,
chàng đi về phía nàng.

Nhẹ nhàng đi
đến bên tháp, giọng nói của chàng mềm mại: “Khanh khanh, ngủ thêm một chút.”

Trần Dung chậm
rãi quay đầu.

Nàng nhìn
Vương Hoằng.

Mỗi khi nhìn
thấy chàng đôi mắt đen láy của nàng đều không tự chủ được mà tỏ rõ sự vui mừng,
giờ khắc này lại vô cùng yên tĩnh.

Trần Dung nhìn
Vương Hoằng giống như nhìn một người xa lạ, một hồi lâu, môi nàng mấp máy, thì
thào nói: “Ta muốn hài tử này.”

Nàng buông rủ
hai mắt, chậm rãi xốc chăn lên, sau đó, nàng vuốt ve bụng của mình. Nhìn phần
bụng vẫn bằng phẳng, Trần Dung khẽ nói: “Ta sẽ nuôi nó.”

Giọng nói của
Vương Hoằng vô cùng ôn nhu: “Được, chúng ta sẽ nuôi nó.”

Trần Dung chậm
rãi lắc đầu.

Khi nàng lắc
đầu, nàng tinh tường cảm giác được, không khí trong phòng trở nên lạnh lùng.

Trần Dung khẽ
nói: “Ta chỉ muốn nuôi nó một mình.” Dường như nàng hạ quyết tâm, nói xong câu
đó, nàng ngẩng đầu, đối diện với sắc mặt trắng bệch chói mắt, đôi mắt vô cùng
tối tăm của Vương Hoằng, lẳng lặng nói: “Thất lang, chúng ta…” Nàng mới nói ra
bốn chữ này, tay phải Vương Hoằng vung mạnh lên, ngắt ngang lời của nàng.

Chàng nhìn
nàng chăm chú, duỗi tay ra, cầm chặt cổ tay nàng. Chàng nắm rất nhanh rất chặt
khiến nàng đau đớn không thôi.

Giọng nói của
Vương Hoằng đặc biệt ôn nhu, chẳng những ôn nhu, còn rất nhẹ nhàng: “Khanh
khanh, nàng quá mệt mỏi rồi, ngủ đi.”

Trần Dung lại
chỉ bình tĩnh nhìn chàng, chậm rãi rút tay mình về.

Nàng không thể
rút tay lại.

Gần như vừa
động đậy, Vương Hoằng cầm càng chặt. Sắc mặt của chàng trắng bệch giống như
tuyết. Mím môi, hai mắt tối tăm nhìn thẳng Trần Dung chăm chú. Cứ thế, chàng
cười khàn khàn, nhẹ nhàng nói: “Khanh khanh… Ta đã buông tha cho địa vị tộc
trưởng, cũng chuẩn bị mọi thứ cho việc quy ẩn, ta còn tính toán, ở chung với
nàng tại chỗ này một thời gian ngắn, âm thầm để ý mọi việc, sau đó sẽ lặng yên
rời, chúng ta đến chỗ bằng hữu cũ của ta thưởng gió ngắm trăng, chờ con của
chúng ta ra đời. Tới lúc đó, người trong thành Kiến Khang sẽ tin tưởng, Vương
Hoằng ta đã thực sự xa rời nhân thế, mà giết nàng hay không thì đã không còn
quan trọng nữa, sau đó chúng ta lại thành thân.”

Hốc mắt của
chàng có chút đỏ hồng, tươi cười lại vô cùng ôn nhu: “Ta đã chuẩn bị tốt, cũng
đã lên kế hoạch chu đáo… Khanh khanh vẫn giận sao?”

Tay chàng cầm
chặt tay nàng, mắt chàng nhìn thẳng gương mặt nàng, tươi cười của chàng vô cùng
ôn nhu.

Trần Dung cúi
đầu xuống.

Nàng nhìn bụng
của mình, chậm rãi nhắm lại hai mắt.

Môi nàng mấp
máy, nhưng không thốt ra được nửa chữ.

Lúc này, giọng
nói mềm mại của Vương Hoằng lại truyền đến: “Khanh khanh, nhường ta một chút
đi.” Chàng buông lỏng tay Trần Dung ra.

Trần Dung cẩn
thận dịch về phía bên trong một chút.

Vương Hoằng
xốc chăn của nàng lên cùng nằm xuống tháp. Chàng dựa vào thân tháp, tay phải
vươn ra phía sau đỡ lưng Trần Dung, cúi đầu xuống, tóc đen như mực khẽ rủ:
“Khanh khanh, ta sai lầm rồi, ta thực sự sai lầm rồi… Nàng quên đi việc đó được
không? Coi như mọi chuyện chưa từng phát sinh được không?”

Giọng nói của
chàng thật sự rất ôn nhu, trong ôn nhu còn có sự mềm mại như nói bằng giọng
mũi, ngữ điệu này khiến cho người ta cảm thấy mềm nhũn đến tận đáy lòng.

Trần Dung rủ
mắt, nàng nhìn bụng của mình, một hồi lâu, rốt cục nàng nói chuyện, một khắc
này giọng nói của nàng khàn khàn nghẹn ngào: “Thất lang. Ngày đó Cửu công chúa
đâm trúng chỗ này của ta.” Nàng chỉ vào miệng vết thương, lệ sóng sánh trong
mắt: “Khi đó, ta thật sự rất đau, rất đau. Máu càng không ngừng chảy xuống,
đoản đao của nàng ta vẫn cắm ở đây, ta muốn rút ra nhưng lại không dám. Tiếp
theo nàng ta lại nói rằng trên đao này đã bôi kịch độc, nàng ta sẽ không để cho
ta sống sót. Khi đó, ta rất sợ, Thất lang, ta không muốn chết, tuyệt đối không
muốn chết. Ta còn mang thai con của Thất lang mà? Thất lang của ta như thế, cốt
nhục của chàng nhất định cực kỳ thông minh cực kỳ tuấn tú. Sao ta có thể chưa
kịp sinh ra đã để cho nó chết đi chứ?”

Hai hàng nước
mắt dọc theo gương mặt trắng bệch không có chút huyết sắc của nàng chảy xuống,
thấm vào trong chăn gấm.

“Lúc ấy, trước
mắt ta choáng váng, đứng cũng không vững, ta rất muốn nằm xuống ngủ. Vì thế ta
cảm thấy hoảng hốt, mấy năm nay ta mệt chết đi được, có lẽ chết đi cũng tốt.
Nghĩ như vậy, ta lại càng muốn ngủ. Nhưng mà sau đó ta chợt nhớ ra, nếu Thất
lang của ta biết ta chết thì sẽ thương tâm biết bao nhiêu? Chàng mạnh mẽ, bá
đạo đến thế, làm sao chàng có thể cho phép Cửu công chúa giết ta như vậy? Vì
thế ta nghĩ, không được, nếu Thất lang đắc tội với hoàng thất thì sẽ rơi vào
đường cùng. Ta lại lao tới, khi ở gần Cửu công chúa, ta sợ nàng ta cảnh giác,
ta còn cười tươi. Rốt cục khi ta đến gần nàng ta, rút đao ra, đâm vào ngực nàng
ta.”

Nàng mở to hai
mắt, nước mắt như trân châu chảy xuống, một giọt lại một giọt, một chuỗi lại
một chuỗi.

Trần Dung
nghẹn ngào, nức nở, vô lực, chua sót, thì thào nói: “Thất lang, chàng không
biết rằng ta sẽ đau sao? Chàng không biết rằng ta yêu chàng và hài tử này đến
thế nào sao?”

Lúc này giọng
nói của nàng có chút hoảng hốt, ánh mắt cũng có chút trống rỗng, dường như đang
nói chuyện với không khí. Rõ ràng Vương Hoằng ngay tại bên người nàng, rõ ràng
chàng đang ôm nàng, nàng lại lầm bầm giống như đang chỉ có một mình.

Vương Hoằng
nhìn Trần Dung, trong lòng như bị ai bóp chặt. Chàng vươn tay đập một cái thật
mạnh lên ngực, đảo mắt, chàng buông lỏng tay, mở rộng hai tay ôm Trần Dung.

Thật cẩn thận
ôm sát nàng, chàng cúi đầu hôn lên hàng lệ trên mặt nàng, môi vừa áp lên, nuốt
từng giọt lệ vào trong miệng, Vương Hoằng thì thào nói: “A Dung, ta sai lầm
rồi, ta thực sự sai lầm rồi.”

Từ ngày hôm
qua đến sáng nay, câu nhận sai của chàng đã nói đi nói lại vài lần. Trong lúc
hoảng hốt, Vương Hoằng nhớ rõ, dường như đây là lần đầu tiên chàng nhận sai.
Lúc trước, cho dù chàng làm ra chuyện khác người cỡ nào, chàng cũng không nghĩ
tới việc này.

Nụ hôn của
chàng bối rối, hôn đến khi môi nàng lạnh như băng, chàng dùng đầu lưỡi tách hàm
răng của nàng, dò xét vào sâu bên trong. Vừa hôn nàng, chàng vừa hàm hồ nói: “A
Dung, nàng không thể như vậy, nàng không thể khiến cho ta đã biết đau lòng là
tư vị gì, rồi sau đó lại không hề để ý đến. Nàng không thể…”

Hiển nhiên
chàng thật sự rất hoảng, ngay cả việc bản thân đã động vào miệng vết thương của
Trần Dung, ngay cả nước mắt của mình lẫn vào trong nước mắt của nàng cũng không
phát hiện.

Vương Hoằng
hôn Trần Dung, tham lam tiến vào sâu trong khoang miệng nàng… Dường như chàng
muốn mượn động tác này làm cho đôi môi lạnh như băng của nàng trở nên ấm áp một
chút, khiến cho nàng trở lại như ngày xưa, thản nhiên tươi cười với chàng, vươn
tay vòng ôm cổ chàng.

Chàng thực sự
sợ hãi, Trần Dung đã quyết tuyệt với chàng hai lần, lần trước là lúc nàng mặc
quần áo màu trắng nhảy vào giữa vạn quân. Khi chàng tìm được nàng, cầu nàng đi
cùng mình, nàng mặc y phục màu trắng nhiễm máu đứng dưới ánh tịch dương, ánh
mắt lại xa xôi, lạnh lùng như thế.

Còn có lần thứ
hai khi nàng cầu bệ hạ, thỉnh bệ hạ cho nàng xuất gia, nàng cũng cười như thế.
Tươi cười rõ ràng rất diễm lệ, ánh mắt lại lạnh lùng, xa xôi không thể tới gần.

Nhưng hai lần
kia lại không giống như lúc này. Lúc đó tuy rằng chàng khiếp sợ buồn bực, tuy
rằng cũng đau lòng nhưng cảm giác đau lòng đó tính là cái gì? Cũng chỉ cười trừ
cho qua thôi.

Chỉ có lúc
này, lần đầu tiên chàng cảm giác được sự thấp thỏm lo âu… Đêm nay, chàng muốn
xử sự như bình thường, quẳng mọi việc qua một bên, bình yên đi vào giấc ngủ,
nhưng dù thế nào chàng cũng không thể ngủ nổi. Thắp nến lật sách đọc, trong
lòng phiền muộn càng sâu, chàng lại đi bộ dưới ánh trăng. Sau đó, trong lúc bất
tri bất giác, chàng lại đi tới ngoài phòng nàng.

Chàng biết,
đêm nay nàng vì đau đớn mà tỉnh lại bốn lần, lại nôn khan hai lần. Chàng còn
dặn dò nhóm tỳ nữ sắc thuốc rồi bón cho nàng uống.

Chàng nghe
thấy mỗi lần nàng trằn trọc, nghe thấy mỗi lần nàng rên rỉ.

Chàng nghĩ
rằng mình đường đường là Lang Gia Vương Thất, đứng ở bên ngoài phòng phụ nhân
còn ra thể thống gì nữa? Vì thế chàng xoay người muốn rời đi.

Nhưng chàng
mới đi được một bước thì đứng lại, chàng phát hiện chỉ có đứng ở ngoài phòng
của nàng thì trong lòng mới có thể kiên định. Thậm chí vài lần chàng còn đi đến
dưới bậc thang, muốn đẩy cửa mà vào. Nhưng chỉ bước vài bước, cuối cùng vẫn
dừng chân. Thật sự là buồn cười, vậy mà chàng lại sợ hãi, vậy mà lại không dám
đi vào.

Trong lúc
Vương Hoằng hôn nàng, Trần Dung khẽ cự tuyệt, nhíu mày rên rỉ nói: “Đau.”

Vương Hoằng cả
kinh, vội vàng buông lỏng cánh tay.

Chàng cúi đầu,
lấy ra một chiếc khăn trong ngực áo, vừa lau mồ hôi và nước mắt trên mặt nàng,
chàng vừa khẽ nói: “A Dung, thế gian này mọi việc đều là như thế, hiếm có người
hoàn toàn được như ý muốn. Lần này là ta sai lầm rồi, ta cũng hối hận rồi. Nàng
buông bỏ nó đi, quên nó đi. Chỉ có như thế, nàng và ta mới có thể viên mãn.”

Chỉ trong chớp
mắt, giọng nói của chàng lại khôi phục bình thản cùng thong dong, giống như
trước kia.

Trần Dung khẽ
cử động, giọng nói khàn khàn hàm hồ: “Buông bỏ, quên nó đi ư?”

“Phải.” Vương
Hoằng lại hôn lên môi nàng, nói với vẻ quyết đoán: “Quên nó đi, ta biết sai
rồi, tất sẽ không làm điều có lỗi với nàng nữa. Nàng nhìn ánh trăng kia, tròn
đến mức tận cùng rồi cũng sẽ khuyết. Hoa kia, nở đến mức cực diễm sẽ tàn lụi.
Mưa, dữ dội đến mấy cũng sẽ không kéo dài lâu, gió cũng là như thế. A Dung,
việc trên đời cho tới bây giờ đều là vậy, đều có khiếm khuyết, không được như ý
muốn, có câu nói, ông trời vĩnh viễn sẽ không để cho chúng sinh được hoàn toàn
viên mãn. Nếu nàng cứ chấp niệm, đối với nàng và ta cũng không có lợi gì cả.”

Báo cáo nội dung xấu