Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ - Chương 37

Chương 37

Sáng sớm hôm sau,
lúc Hà Hoa đang say giấc, cô mơ màng nghe thấy tiếng gà gáy vang lên bên ngoài,
tối hôm qua cô đã trải qua đêm “Động phòng hoa chúc”, lúc này ngay cả sức đưa
tay lên kéo chăn cũng không có, cô chỉ mơ mơ màng màng nghĩ, nếu sáng nay
Trường Sinh còn dám tới giật chăn của cô, cô sẽ đá một cái, hét vô mặt hắn, rồi
liều mạng với hắn.

Hà Hoa chậm rãi
khép hai mí mắt lại, qua một lúc lâu, tấm chăn trên mình cô vẫn còn nguyên vẹn,
trong lòng thầm nghĩ hắn cũng không phải là một kẻ khốn quá cố chấp, nhưng lúc
này cô cũng không có lòng dạ nào mà cảm động, cô thầm ước hôm nay được ngủ một
giấc thật ngon lành.

Hà Hoa gả cho
Trường Sinh đã được một năm, cô vẫn luôn sống theo nếp sinh hoạt thường ngày
của Trường Sinh, sáng tinh mơ mỗi ngày chỉ cần nghe thấy tiếng gà gáy, cho dù
rất buồn ngủ rất mệt mỏi cô cũng chẳng thể ngủ tiếp được. Có điều tối qua thân
thể quá mức mệt mỏi, tuy lúc này không thể ngủ sâu, nhưng cũng có thể mơ màng
thiếp đi.

Trong lúc cô nửa
mơ nửa tỉnh, bỗng nhiên cô cảm thấy có vật gì đó đè trên người cô nằng nặng, có
cái gì che kín miệng cô, thật ướt át khiến cô không thể thở nỗi. Cô vô thức đưa
tay lên sờ sờ, nó tròn tròn xù xì giống như đầu một người. Lúc đầu cô còn tưởng
tối qua mệt quá cho nên bị bóng đè, nhưng càng chạm vào cô càng cảm thấy nó rất
chân thật, cô lẩm bẩm vài tiếng rồi lấy tay đẩy ra, cái đầu đang ở trên mặt cô
nhanh chóng né tránh, rồi lập tức chuyển đến cọ cọ trên cổ cô.

Hà Hoa đã chắc
chắn rằng mình không hề nằm mơ, nhưng cũng không kịp suy nghĩ nhiều, tâm trạng
chỉ mang theo chút buồn bực vì bị đánh thức, tức tối đẩy mạnh thứ đó ra, mơ
màng lẩm bẩm: “Trường Sinh, đừng phá nữa, ta mệt sắp chết rồi…”

Ai đó rời đầu
khỏi gáy của cô, chăn cũng bị kéo đi theo người đó, một cơn gió lạnh ập tới. Hà
Hoa đang muốn đưa tay kéo chăn lại, bất ngờ bị hai bàn tay tóm lấy ngực, miết
miết…

Trong lúc mơ
màng, ký ức nào đó của Hà Hoa chợt thức tỉnh, đầu tựa như bị kim châm, cô tức
thì tỉnh táo lại, nhanh chóng mở to mắt đưa tay ra đẩy. Trường Sinh đang há
miệng ra chuẩn bị cắn một cái thì bị cản lại đúng lúc.

“Chàng muốn làm
gì!” Hà Hoa giống hệt con heo sữa đặt lên thớt sắp bị làm thịt, cô bồn chồn
trừng mắt nhìn tên “Đồ tể” trên người mình.

Hà Hoa bất ngờ
thức giấc dường như đã dọa Trường Sinh, cái dáng vẻ hoảng sợ của hắn giống hệt
như làm việc xấu bị bắt quả tang, hắn trừng mắt nhìn cô đến ngẩn người, lại
buông mắt xuống nhìn ngực cô, liếm liếm môi… Còn thiếu một bước, một chút xíu
nữa thôi, hắn tiếc hùi hụi suy nghĩ.

Hà Hoa xấu hổ đến
đỏ mặt, mắng thật to: “Chàng có phải là người hay không vậy, ta bị chàng ép đến
chết rồi, mới sáng tinh mơ lại thế nữa à! Còn dám thừa cơ ta đang ngủ lén lút
nhào lên mình ta! Chàng muốn lấy mạng ta phải không! Đồ lưu manh! Chàng cút qua
một bên cho ta!” Hà Hoa mắng hết câu vừa xô vừa đá Trường Sinh, đuổi hắn ra
khỏi túi ngủ của cô, còn mình thì kéo chăn trùm kín mít cả người nằm trong đó
tức tối.

Trường Sinh bị
đạp chổng vó ra ngoài, nằm nghiêng người sửng sốt ở một bên, hắn thật cẩn thận
thật nhẹ nhàng bò qua chọc chọc Hà Hoa, Hà Hoa tức giận xoay xoay mình xô hắn
ra, cô ở trong chăn vừa hậm hực vừa ấm ức: “Tên khốn lòng dạ xấu xa, không biết
thương xót người ta chút nào …”

Trường Sinh cảm
thấy mình đã làm sai cái gì đó, hắn tự ngẫm nghĩ lại thấy mình thật vô tội, hắn
chỉ là muốn giống như tối qua thôi, nhưng thấy Hà Hoa ngủ ngon như vậy hắn cũng
không nỡ lòng nào gọi cô dậy. Hắn nghĩ, dù sao thì lúc làm việc đó Hà Hoa cũng
nằm, chỉ cần hắn thật nhẹ nhàng thật khẽ khàng hành động chắc sẽ không đánh
thức cô đâu…

Trường Sinh chui
vào trong túi ngủ của mình rồi lê tới gần chỗ Hà Hoa nằm xuống, hắn nghiêng
người chăm chú nhìn cái ót của Hà Hoa, vô cùng chân thành hối lỗi: “Xin lỗi.”

Hà Hoa cũng không
thèm ngoảnh đầu lại, chỉ đáp: “Xin lỗi cũng vô dụng thôi, ta nói cho chàng
biết, tròn một tháng kể từ hôm nay chàng không được ngủ cạnh ta!”

Trường Sinh sửng
sốt trong chốc lát, nhướng mày, cũng chui vào trong chăn của mình tức tối hậm
hực, tỏ vẻ bực bội rằng mình không chấp nhận cái ‘Đề nghị’ của cô.

Mặc dù Hà Hoa chỉ
là bực bội nên nói trong một tháng không cho Trường Sinh nằm gần mình, nhưng
cũng khó mà làm cho ra ngô ra khoai được. Tất nhiên sau đêm đầu tiên như thế,
bản thân cô cũng không có chút quyến luyến gì với chuyện nam nữ ân ái, chỉ có
Trường Sinh như nếm được của ngon vật lạ. Hắn bắt đầu giống hệt lần Hà Hoa tức
giận bỏ về nhà mẹ trước đây, bất kỳ thời khắc nào hắn cũng thật niềm nở, ân cần
đối xử với cô. Ban ngày hắn sẽ giúp cô làm việc này việc nọ, sau đó nở một nụ
cười thật thuần khiết ngây thơ với cô. Ban đêm hắn cố ý không trải chăn đệm của
mình ra, tự cởi sạch sẽ quần áo nằm trong túi ngủ của Hà Hoa chờ cô, nếu cô
dùng gương mặt lạnh tanh xua đuổi hắn, hắn cũng sẽ không cố bám lấy. Trường
Sinh sẽ thật không cam tâm chui ra khỏi túi ngủ, cúi đầu trải chăn đệm của mình
ra, lại giống như chịu oan ức thấu tận trời xanh đưa ánh mắt trông mong nhìn Hà
Hoa, trong ánh mắt đó có xen lẫn vài nét buồn bã thê lương.

Hà Hoa là một
người miệng mồm cứng cỏi nhưng lòng lại rất mềm yếu, tức tối qua mấy ngày cũng
đã biến mất sạch sẽ, rốt cuộc cô cũng phải chiều theo Trường Sinh, nhưng mà
trước đó cô đã có quy ước: Không được như trâu bò thừa sức cậy mạnh, khi nào cô
bảo ngừng thì phải ngừng.

Tất nhiên Trường
Sinh cam đoan ngay, nhưng khi thực sự lâm trận, làm sao có thể nói dừng là dừng
được. Và cứ như thế, khi mọi việc xong xuôi tất nhiên không thể thiếu màn Hà
Hoa mắng Trường Sinh được rồi. Trường Sinh sẽ chôn mặt vào gáy cô, im lặng lắng
nghe, dùng chóp mũi của hắn cọ cọ vào cổ cô, hoặc nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên
môi cô. Những lời Hà Hoa mắc nhiếc hắn cũng lập tức thay đổi hương vị, càng
nghe càng giống như đang làm nũng với hắn.

Cứ vài lần liên
tiếp như thế, mặc dù Hà Hoa cũng không đạt tới cảm giác sung sướng như muốn lên
tiên giống người ta kể, nhưng cũng không quá mức đau đớn như lần đầu tiên. Cô
thích cảm giác Trường Sinh hôn cô, vuốt ve cô, nhưng Trường Sinh hình như luôn
tuân theo một quy luật nào đó, mỗi lần đều là hôn một cái, cọ một cái, bóp vài
cái, cắn mút một cái, sau đó lập tức thẳng tiến phủ Hoàng Long (*). Bản thân
hắn dường như thật thích thú, nhưng chỉ khổ cho Hà Hoa mỗi lần bị hắn khơi dậy
sóng tình, thân thể mềm nhũn đang muốn hưởng thụ thêm, nhưng bỗng nhiên hắn
ngừng động tác, nhanh chóng tiến tới bước tiếp theo, biến cô mỗi lần đều chỉ
thăng hoa được một chút thì bị treo lơ lửng vô cùng khó chịu.

*Phủ Hoàng Long -
đô thành nước Kim thời xưa, nay là huyện Nông An, tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc. Sau
dùng để chỉ sự hiểm yếu của địch.

Hà Hoa có nỗi khổ
khó thốt nên lời, nhưng cô cũng chẳng biết nên mở miệng thế nào với Trường
Sinh, vì thực tế ngay chính bản thân cô cũng không biết rốt cuộc mình muốn cảm
giác như thế nào, và phải làm thế nào mới có thể cho cô loại cảm giác mà cô
mong đợi. Cô nghĩ rằng, dù sao thì cũng nhanh chóng qua mà thôi, đợi đến lúc
hai người từ từ thử lại, qua một thời gian có lẽ cũng tìm được cách thức hợp
lý.

Nhưng Trường Sinh
lại không suy nghĩ như vậy, hắn như một đứa trẻ vừa phát hiện ra tiên cảnh bí
mật, hận không thể chui vào đó mọi lúc mọi nơi. Lúc đầu chỉ là mỗi đêm trước
lúc đi ngủ, trưng ra vẻ mặt chờ mong nhìn Hà Hoa. Qua một thời gian, Hà Hoa lại
phát hiện ánh mắt này của hắn không chỉ có ở buổi tối.

Giống như lúc
này, đang là buổi chiều làm việc giữa đồng, cô mang thức ăn và nước uống đến
cho hắn, hắn ăn uống no nê xong ngồi trên tảng đá ánh mắt nhìn cô đăm đăm. Hà
Hoa chưa từng nghe nói ăn no lại sinh lòng tà dâm? Nhưng nhìn ánh mắt Trường
Sinh lúc này cô cảm giác có gì đó không ổn, chột dạ quay đầu sang chỗ khác
không nhìn hắn.

Trường Sinh ngồi
ngẩn ra trong chốc lát, rồi chạy lại kéo tay Hà Hoa.

Hà Hoa lôi hắn
lại: “Làm gì?”

Trường Sinh không
nói gì, cứ kéo cô chạy về phía cánh rừng rậm lá.

Hà Hoa càng cảm
thấy không ổn, chỉ sợ là mình đoán trúng, vừa bất an kéo lại vừa kêu lên: “Ban
ngày ban mặt chạy vào rừng làm gì? Coi chừng đạp phải bẫy thú, kẹp đứt chân
chàng bây giờ.”

Trường Sinh cứ
chạy đi không nói gì, kéo Hà Hoa vào sâu trong rừng, tìm một bãi cỏ thật dày
thật êm, ngoái đầu nhìn Hà Hoa nhếch miệng cười: “Nàng nằm đây đi”.

Hà Hoa vừa tức
vừa thẹn thùng, đỏ mặt trừng mắt quát lên: “Khốn kiếp, ta đã nói chàng không
nào tốt bụng như vậy mà, đây là chỗ nào mà làm chuyện đó chứ, chỉ có cẩu nam nữ
mới dẫn nhau vào rừng làm mấy chuyện này, chàng kéo ta vào đây làm gì!” Nói
xong bỏ Trường Sinh lại, vội vàng chạy về.

Trường Sinh ngơ
ngác nhìn Hà Hoa chạy ra xa, trong lòng vô cùng mất mát. Hắn nhớ lại cảnh tượng
mình nhìn thấy trong rừng lúc chạng vạng, đã bao ngày rồi mà ký ức vẫn còn rất
mới mẻ trong hắn. Tuy rằng, buổi tối khi chui vào túi ngủ Hà Hoa đều cho hắn,
nhưng hắn vẫn muốn làm chuyện đó với Hà Hoa trên bãi cỏ trong rừng cây giống
như hai người kia đã làm.

Trường Sinh nhìn
mặt cỏ dày cộm kia, lưu luyến ra khỏi cánh rừng, nhỏ giọng than thở: “Ta cũng
muốn làm cẩu nam nữ…”

Mới đó, Trường
Sinh đã về nhà được một tháng, tinh thần cũng đã phục hồi trở lại, bà Tứ nhắc
nhở Hà Hoa nên cùng Trường Sinh đến thị trấn, cám ơn vợ chồng Tôn Tuyết Mai.
Cha Hà Hoa cũng nhắc nhở Hà Hoa, lần trước lão phu nhân nhà người ta bị bệnh
không có cơ hội nói chuyện, lúc này bảo cô dẫn theo Đại Bảo cùng đi. Thứ nhất
là để cảm ơn, thứ hai cũng nhân cơ hội này chuyển lời nhờ người ta chuyện Đại
Bảo làm nha dịch. Hà Hoa không muốn nhờ vả người khác, nhưng nay khúc mắc với
Tôn Tuyết Mai đã được tháo bỏ, nên cô cũng cảm thấy không quá khó khăn, hơn nữa
càng không dám cãi lời cha cô, đành phải nghe lời.

Mới đầu Trường
Sinh nghe nói là đến nhà Tuyết Mai, lắc đầu nguầy nguậy, kéo Hà Hoa mãi không
chịu buông. Hà Hoa nói một lúc lâu, Trường Sinh mới nửa tin nửa ngờ bằng lòng,
nhưng cũng ra điều kiện: không được ở lại lâu, không được nói chuyện với Bộ đầu
đại nhân. Hà Hoa nghe xong rất buồn cười, thực lòng nói rằng cho dù chàng có
vui vẻ đổi thì ta cũng chỉ là một người phụ nữ quê mùa, người ta là quan Bộ đầu
sao coi trọng ta chứ. Hơn nữa, phải đến nhà người ta vừa để tạ ơn vừa có chuyện
nhờ vả, không nói chuyện thì làm bằng cách nào. Cô bất đắc dĩ giải thích cả nửa
ngày, Trường Sinh mới miễn cưỡng đồng ý.

Cho nên, chọn một
ngày đẹp trời, Hà Hoa xách một rổ trứng gà, Đại Bảo xách theo hai bình rượu hoa
đào mừng năm mới của nhà, ba người cùng dẫn nhau đi.

Ba người ra khỏi
thôn, đến đường lớn mướn một chiếc xe ngựa, ngồi trên chiếc xe xóc nảy chạy vào
trong thành, Hà Hoa hỏi Đại Bảo có muốn đến thị trấn làm nha dịch hay không, cô
chỉ nói: “Tỷ chỉ giới thiệu đệ thôi, chuyện này nhờ vả người ta cũng không chắc
chắn, đừng nói người ta không bằng lòng, cho dù có bằng lòng, đến lúc đó làm
được hay không cũng là hai chuyện khác nhau. Bây giờ, đệ cũng đừng nghĩ vị trí
nha dịch kia là dành cho đệ, mất công đến lúc không được, lại cảm thấy thất
vọng.”

Ngược lại với sự
lo lắng của Hà Hoa, Đại Bảo lại chẳng bận tâm quá nhiều: “Khụ, tỷ, đệ nói thật
với tỷ, thật ra đệ vốn chẳng muốn làm nha dịch gì cả, tuy là đến đó làm mỗi
ngày có thể kiếm được chút tiền, nhưng làm gì cũng phải nhìn sắc mặt người ta,
sao thoải mái như ở nhà mình chứ? Hơn nữa, đệ nghĩ nếu phải vào thị trấn thì sợ
là không thể về nhà mỗi ngày.”

Hà Hoa chợt cười,
trêu ghẹo cậu: “Sao? Biết nhớ thương vợ rồi ư? Chuyện này thật không dễ dàng
chút nào nha, khiến cho nha đầu béo và đệ hướng về nhau.”

Đại Bảo đỏ mặt
lên: “Nói gì đấy, ai nhớ thương nàng ấy chứ… Đệ chỉ nhớ thương cha mẹ thôi…”

Hà Hoa không nói
gì chỉ mỉm cười. Đại Bảo liếc mắt nhìn Hà Hoa, có chút xấu hổ, quay đầu sang
chỗ khác ngắm cảnh, ngẩn ngơ một lát rồi khẽ nói: “Bây giờ các tỷ đều gả cho
người ta cả rồi, Tiểu Bảo lại còn nhỏ, đệ và mẹ còn phải lau nước mũi cho nó cả
ngày đây, nếu đệ phải đi, nhà chúng ta biết dựa vào ai…”

Hà Hoa nghe xong
ngẩn ra, lại nghe thấy Đại Bảo nói tiếp: “Cha chúng ta tuy thân thể cường
tráng, nhưng cũng đã lớn tuổi, đệ thường đi làm với cha nên đệ biết, mấy năm
nay cứ làm việc một chút là phải nghỉ ngơi thường xuyên hơn trước nhiều, mảnh
ruộng nhà chúng ta một mình cha sao làm được… Tuy tỷ ở gần, nhưng tỷ còn có
cuộc sống của tỷ, mảnh ruộng trên núi cũng phải dựa vào anh rể, không thể bắt huynh
ấy suốt ngày làm việc không công, dốc sức giúp đỡ nhà chúng ta… Còn mẹ chúng ta
cũng đã mệt mỏi hơn nửa đời người, vất vả lắm mới cưới được con dâu về nhà,
cũng nên sống thoải mái đi thôi. Nếu đệ chỉ lo cho thân mình, đón vợ vào trong
thành sống thì còn giống người không…”

Hà Hoa nghe xong
nhìn Đại Bảo đến ngây ra, trong lòng đau xót nước mắt chợt tràn hốc mắt, cô đưa
tay xoa xoa, vui mừng nói: “Đi thôi, đã là con trai lớn thì phải xây nhà dựng
cửa, nghe những lời này của đệ từ nay về sau tỷ thật yên lòng, không uổng công
cha mẹ và tỷ yêu thương đệ.”

Đại Bảo chịu
không nổi nước mắt của Hà Hoa, cười hì hì rồi lại chuyển qua nói chuyện thật
thoải mái: “Chuyện này đều là ý định của cha, tỷ cũng biết cha chúng ta đã
quyết rồi thì không thể lay chuyển, đệ muốn cũng không cãi lại được. Chi bằng
nghe lời cha đi theo tỷ, dù sao bản thân đệ như thế nào trong lòng đệ biết, đệ
cũng đoán trước được là đệ sẽ không làm nha dịch, nhưng vẫn đi cho cha vui
lòng… Đệ còn muốn nói với tỷ, lát nữa đến nhà Tôn tỷ tỷ thì đừng nhắc đến
chuyện làm nha dịch, trở về chỉ cần nói với cha không được. Dù sao cha cũng là
người trọng thể diện, không thể tự chạy vào thành hỏi người ta.”

Hà Hoa cười:
“Thằng nhóc này, cũng gian xảo gớm. Cũng được, tỷ cũng không muốn nhờ vả người
khác, nếu đệ thật sự muốn làm thì tỷ sẽ nghĩ cách nhờ vả họ, còn nếu đệ không
muốn làm thì tỷ cũng không nói chuyện này với họ. Tránh cho sau này nghĩ lại
rồi cảm thấy hối tiếc, dù sao lúc nào cũng phải nghĩ đường lui. Hơn nữa đệ nói
cũng đúng, cha mẹ chúng ta đã tuổi lớn, bên cạnh không thể không có người, cha
mẹ vì những điều tốt lành cho chúng ta, chúng ta cũng phải nghĩ cho cha mẹ
nữa.”

Hai chị em bàn
bạc trên đường vào thị trấn, xuống xe ngay cửa thành rồi đi thẳng đến nhà Tôn
Tuyết Mai. Ba người mới quẹo vào ngõ nhà Tôn Tuyết Mai, liền thấy có người
trong sân nhà cô đi ra, đó là hai người đàn ông, một người là chồng Tôn Tuyết
Mai – Trình Bộ đầu, một người khác cũng không lớn tuổi nhưng dáng vẻ bất phàm
giống như người cao quý.

Đại Bảo giật
mình, vội kéo Hà Hoa trở về, nhỏ giọng nói: “Trước mắt đừng qua đó, người đó là
Huyện thái gia, lần trước tới tìm anh rể đệ đã nhìn thấy.”

Hà Hoa hoảng sợ,
vội túm Trường Sinh đang đi băng băng phía trước kéo về, nghiêng người giấu
mình sau một tảng đá, tính chờ Huyện thái gia đi rồi mới qua nói chuyện. Nhưng
Huyện thái gia đứng ở cửa nói chuyện với Trình Bộ một hồi lâu mà vẫn chưa đi,
Hà Hoa cũng không dám ngẩng đầu, chỉ sợ không cẩn thận bị Trình Bộ đầu nhìn
thấy, đến lúc đó bắt buộc phải qua chào hỏi. Nhưng không biết Huyện thái gia
tính tình như thế nào, lỡ như sơ suất thất lễ lại gây ra chuyện lớn.

Hà Hoa và Đại Bảo
cúi đầu thật cẩn thận, giấu mình sau tảng đá, Trường Sinh cũng đứng tại chỗ
nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm về phía đó. Hà Hoa vội vàng kéo hắn: “Đừng
nhìn về phía đó, cẩn thận không Huyện thái gia thấy chàng.”

Nàng đang nói thì
nghe thấy giọng Tôn Tuyết Mai truyền từ bên đó sang, Hà Hoa nhìn sang theo bản
năng, thấy Tôn Tuyết Mai tiễn một người phụ nữ ra cửa lớn, trong lòng người phụ
nữ kia bế một đứa trẻ, tươi cười rạng rỡ chào từ biệt Tôn Tuyết Mai. Hà Hoa
đoán chắc là huyện thái gia phu nhân, lại càng cúi đầu thấp hơn để giấu mình.

Đến cửa phủ Trình
gia, vợ chồng huyện thái gia nói chuyện xong với vợ chồng Tôn Tuyết Mai liền ôm
đứa bé lên kiệu. Mãi đến khi hai đỉnh kiệu hoàn toàn biến mất sau khúc ngoặt
nhỏ, Hà Hoa và Đại Bảo mới yên tâm bước ra, đi vào nhà Tôn Tuyết Mai.

Trường Sinh dừng
lại ở phía sau, cũng không vội vàng đuổi theo mà chỉ nghiêng đầu nhìn chằm chằm
cỗ kiệu biến mất sau con hẻm, trừng mắt ngây người sau một lúc lâu, tự nói như
than thở: “Cẩu nam nữ…”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.