Hỏa ngục - Chương 082 + 083

Chương 82

Chiếc máy bay vận tải C-130
to lớn vẫn đang tăng độ cao trong lúc liệng về phía đông nam, ầm ầm bay qua biển
Adriatic. Trên máy bay, Robert Langdon vừa cảm thấy tù túng vừa thấy lâng lâng.
Anh bức bối vì xung quanh không có những ô cửa sổ, và hoang mang trước tất cả
những câu hỏi chưa có lời giải đáp vẫn đang quay cuồng trong tâm trí.

Tình trạng sức khỏe của anh,
Sinskey đã nói, hơi phức tạp chứ không chỉ là một vết thương ở đầu.

Mạch đập của Langdon rộn lên
khi nghĩ về những gì bà ấy có thể nói với mình, nhưng vào lúc này bà ấy đang
bận thảo luận các chiến lược ngăn chặn nhóm SRS. Brüder đang điện thoại gần đó,
nói chuyện với các cơ quan chính phủ về Sienna Brooks, cập nhật tình hình tìm
kiếm cô ấy của tất cả mọi người.

Sienna…

Langdon vẫn đang cố gắng tiếp
nhận sự thật rằng cô có dính dáng đến tất cả chuyện này. Khi chiếc máy bay lấy
lại thăng bằng, người đàn ông thấp nhỏ tự gọi mình là Thị trưởng bước qua
khoang lái vầ ngồi xuống đối diện với Langdon. Ông ta chống tay lên cằm và mím
môi. “Tiến sĩ Sinskey đề nghị tôi nói chuyện với anh… cố gắng làm rõ thêm tình
cảnh của anh.”

Langdon tự hỏi người đàn ông
này có thể nói gì để làm cho câu chuyện rối rắm này sáng sủa hơn.

“Như tôi đã nói ban nãy”, Thị
trưởng nói, “có rất nhiều rắc rối xảy ra sau khi đặc vụ Vayentha của tôi bắt
anh quá sớm. Chúng tôi không biết anh đã làm những gì cùng với tiến sĩ Sinskey,
haz anh đã chia sẻ với bà ấy được chừng nào. Nhưng chúng tôi sợ nếu bà ấy biết
được địa điểm dự án nơi khách hàng thuê chúng tôi bảo vệ thì bà ấy sẽ thịch thu
hoặc phá hủy nó. Chúng tôi phải tìm ra nó trước bà ấy, và vì thế chúng tôi cần
anh làm việc cho chúng tôi… chứ không phải cho bà Sinskey.” Thị trưởng ngừng
lại, đập đập những ngón tay vào nhau. “Rất tiếc chúng tôi đã để lộ kế hoạch của
mình… và chắc chắn anh không tin chúng tôi.”

“Cho nên các ông bắn vào đầu
tôi phải không?”, Langdon giận dữ đáp lại.

“Chúng tôi lập một kế hoạch
để làm cho anh tin tưởng chúng tôi.”

Langdon cảm thấy rối bời.
“Làm sao có chuyện các ông làm cho ai đó tin các ông… sau khi các ông bắt cóc
và tra khảo anh ta được?”

Giờ người đàn ông có vẻ không
thoải mái. “Giáo sư, anh có quen với nhóm các hóa chất vẫn được gọi là
benzodiazepine không?”

Langdon lắc đầu.

“Đó là một dòng dược chất
được dùng để điều trị chứng căng thẳng sau chấn thương, bên cạnh nhiều tác dụng
khác. Như anh có thể biết, khi ai đó trải qua một sự kiện kinh khủng như tai nạn
xe hơi hay bị xâm hại tình dục, trí nhớ lâu dài có thể bị suy yếu vĩnh viễn.
Thông qua việc sử dụng benzodiazepine, các nhà khoa học thần kinh giờ đây có
thể điều trị và ngăn ngừa tình trạng căng thẳng hậu chấn thương.”

Langdon im lặng lắng nghe,
không sao hình dung ra được cuộc trò chuyện này sẽ đi tới đâu.

“Khi những ký ức mới được
hình thành”, Thị trưởng tiếp tục, “các sự kiện đó được lưu giữ trong ký ức ngắn
hạn của anh khoảng bốn mươi tám tiếng trước khi chuyển sang trí nhớ lâu dài. Sử
dụng các hỗn hợp benzodiazepine mới, người ta có thể dễ dàng làm mới lại trí
nhớ ngắn hạn… Cơ bản là xóa bỏ nội dung của nó trước khi những ký ức gần đây
được chuyển sang ký ức lâu dài, đại để như vậy. Xin lấy ví dụ, một nạn nhân bị
tấn công, nếu được cấp một liều benzodiazepine trong vài giờ sau vụ tấn công,
anh ta có thể bị xóa sạch những ký ức đó mãi mãi, và cơn tổn thương sẽ không
bao giờ trở thành một phần trong tinh thần của người đó nữa. Cái dở duy nhất là
người đó cũng mất sạch toàn bộ ký ức về vài ngày trong cuộc đời mình.”

Langdon nhìn sững người đần
ông nhỏ bé mà không tin nổi. “Các ông gây cho tôi chứng quên!”

Thị trưởng thở dài như xin
lỗi. “Tôi e
là như vậy. Sử dụng hóa chất. Rất an
toàn. Nhưng đúng, đã xóa sạch toàn bộ trí nhớ ngắn hạn của anh.” Ông ấy ngừng
lại. “Khi anh ở ngoài kia lúc trước, anh lẩm nhẩm gì đó về một đại dịch, chúng
tôi cho là do anh xem những hình ảnh trong chiếc máy chiếu. Chúng tôi chưa bao
giờ nghĩ rằng Zobrist đã tạo ra một dịch bệnh thực sự.” Ông ta ngừng lại. “Anh
cũng cứ lẩm bẩm một cụm từ mà chúng tôi nghe giống như ‘Rất xin lỗi. Rất xin
lỗi’.”

Vasari. Đó chính là tất cả
những gì anh nghĩ ra từ chiếc máy chiếu đến thời điểm đó. Cerca trova. “Nhưng…
tôi nghĩ chứng quên của tôi là do vết thương trên đầu.”

“Sao cơ?!” Theo bản năng, Langdon
đưa tay lần sờ những vết khâu và chỗ đau sưng phồng lên ở phía sau gáy. “Vậy
đây là cái quái gì!” Anh vén tóc để lộ ra vùng da bị cạo sạch.

“Một phần của ảo giác. Chúng
tôi tạo ra một vết rách nhỏ trên da đầu anh và sau đó lập tức khâu lại bằng
chỉ, để anh tin là mình đã bị tấn công.”

Đây không phải là một vết
thương do đạn bắn sao?!

“Khi anh tỉnh dậy”, Thị
trưởng nói, “chúng tôi muốn anh tin rằng người ta đang tìm cách giết anh…rằng
anh đang gặp nguy hiểm”.

“Có người tìm cách giết
tôi!”, Langdon hét lên, cơn giận của anh khiến những người khác trên máy bay
đều phải chú ý. “Tôi thấy vị bác sĩ trong bệnh viện – bác sĩ Marconi – bị bắn
gục trong vũng máu!”

“Đó là những gì anh nhìn
thấy”, Thị trưởng vẫn bình thản nói, “nhưng không phải những gì đã xảy ra.
Vayentha làm việc cho tôi. Cô ta có một kỹ năng siêu việt dành cho loại công
việc này”.

“Giết người à?”, Langdon vặn hỏi.

“Không”, Thị trưởng bình tĩnh đáp. “Giả vờ giết người.”

Langdon trợn mắt nhìn ông ta một lúc lâu, nhớ lại vị bác sĩ râu xám với đôi
lông mày rậm gục đổ trên sàn, máu phun xối xả từ ngực.

“Súng của Vayentha được lắp đạn rỗng”, Thị trưởng nói. “Nó kích hoạt một
mồi nổ điều khiển bằng sóng vô tuyến làm nổ tung một túi máu trên ngực bác sĩ
Marconi. Nhưng thật ra ông ấy không sao”.

Langdon nhắm mắt, chết lặng trước những gì đang nghe. “Và… gian phòng bệnh viện?”

“Một sân khấu ứng biến
nhanh”, Thị trưởng nói. “Giáo sư, tôi biết tất cả chuyện này rất khó tiếp nhận.
Chúng tôi làm việc rất nhanh, và anh thì đang choáng váng, cho nên không cần phải
hoàn hảo lắm. Khi tỉnh dậy, anh nhìn thấy những gì chúng tôi muốn anh thấy –
trang bị bệnh viện, một vài diễn viên, và một cảnh tấn công được dàn dựng.”

Langdon như quay cuồng.

“Đây là những điều công ty
chúng tôi làm”, Thị trường nói. “Chúng tôi rất giỏi tạo ra những ảo giác.”

“Thế còn Sienna?”, Langdon
hỏi, tay giụi mắt.

“Tôi cần đưa ra quyết định,
và tôi chọn bắt tay với cô ta. Ưu tiên của tôi là bảo vệ dự án của khách hàng
trước tiến sĩ Sinskey, và Sienna với tôi có chung mong muốn đó. Để có được sự tin
tưởng của anh, Sienna đã cứu anh khỏi kẻ ám sát và giúp anh trốn vào một ngõ
nhỏ phía sau. Chiếc taxi đợi sẵn là của chúng tôi, với một mồi nổ điều khiển
bằng sóng vô tuyến khác gắn trên kính chắn gió sau để tạo ra hiệu ứng cuối cùng
khi anh chạy trốn. Chiếc taxi đưa anh tới một căn hộ được chúng tôi bố trí
sẵn.”

Căn hộ tuềnh toàng của
Sienna, Langdon nghĩ, giờ đã hiểu tại sao trông như thể căn hộ được bài trí đồ
đạc thanh lý vậy. Và nó cũng giải thích cho sự trùng hợp là “người hàng xóm”
của Sienna lại có quần áo hoàn toàn vừa vặn với anh.

Toàn bộ mọi thứ đã được dàn
cảnh.

Ngay cả cuộc điện thoại tuyệt
vọng của người bạn Sienna ở bệnh viện cũng là giả. Sienna, Danikova đây!

“Khi anh gọi điện cho lãnh sự
quán Hoa Kỳ”, Thị trưởng nói tiếp, “anh gọi tới một số mà Sienna đã bố trí cho
chúng tôi. Đó là số đổ chuông trên tàu The Mendacium”.

“Tôi chưa hề gọi đến lãnh sự
quán…”

“Chưa hề”.

Cứ ở nguyên chỗ của anh, gã
nhân viên lãnh sự quán giả mạo đã nhắc anh. Tôi sẽ cho người đến đón anh ngay.
Sau đó, khi Vayentha xuất hiện, Sienna đã dễ dàng phát hiện ra ả ở bên kia phố
và kết nối mắt xích lại với nhau. Robert, chính phủ của anh đang tìm cách giết
anh! Anh không thể liên lạc với bất kỳ cơ quan công quyền nào! Hy vọng duy nhất
của anh là phán doán xem cái máy chiếu kia có ý nghĩa gì.

Thị trưởng và tổ chức bí ẩn
của ông ta – cho dù nó là thứ quái gì – đã rất thành công khi làm cho Langdon
ngừng hợp tác với Sinskey và bắt đầu làm việc cho họ. Màn đánh lừa đã hoàn
thành.

Sienna dắt mũi mình quá hoàn
hảo, anh nghĩ, cảm thấy buồn nhiều hơn là giận. Anh đã thấy cảm mến cô trong
quãng thời gian ngắn ngủi bên nhau. Điều phiền toái nhất với Langdon là câu hỏi
nhức nhối rằng tại sao một tâm hồn tinh anh và nồng ấm như Sienna lại có thể
hoàn toàn ưng thuận giải pháp điên rồ của Zobrist đối với tình trạng quá tải
dân số.

Em có thể nói với anh không
chút ngờ vực, Sienna đã nói với anh, rằng nếu không có một hình thức thay đổi
quyết liệt nào đó, sự cáo chung của giống loài chúng ta sẽ đến… Các phép tính
toán không có gì để bàn cãi nữa.

“Thế còn bài báo về Sienna?”,
Langdon hỏi, nhớ đến cuốn Chương trình biểu diễn kịch Shakespeare và những bài
viết về chỉ số IQ cao chất ngất của cô.

“Đều là thật”, Thị trưởng
đáp. “Những màn đánh lừa tốt nhất phải càng liên quan đến thế giới thật càng
tốt. Chúng tôi không có nhiều thời gian để bố trí, vì thế máy tính của Sienna
và những hồ sơ cá nhân đời thật gần như là tất cả những gì chúng tôi phải sử
dụng. Anh chẳng bao giờ thật sự có ý định xem bất kỳ thứ gì trong số đó trừ phi
anh bắt đầu thấy nghi ngờ về độ chân thực của cô ta.”

“Cũng như không sử dụng máy
tính của cô ấy”, Langdon nói.

“Đúng, chúng tôi mất kiểm
soát ở chỗ đó. Sienna không hề nghĩ đội SRS của bà Sinskey tìm ra căn hộ, cho
nên khi những người lính ập đến, Sienna rất hoảng hốt và phải ứng biến. Cô ta
cùng anh dùng chiếc xe máy bỏ chạy, cố gắng duy trì tấn kịch. Khi toàn bộ nhiệm
vụ bị phơi bày, tôi không còn lựa cọn nào khác ngoài việc từ bỏ Vayentha, mặc
dù cô ta đã phá bỏ quy trình và đuổi theo bọn anh.”

“Cô ta suýt giết tôi”, Langdon
nói, kể lại cho Thị trưởng tình huống trên tầng áp mái của Cung điện Vecchio,
khi Vayentha giơ súng lên và nhắm thẳng vào ngực Langdon. Chỉ đau trong nháy
mắt thôi…, nhưng đó là lựa chọn duy nhất của tôi. Sau đó Sienna vọt ra và đẩy
cô ta ngã nhào ra ngoài lan can, khiến Vayentha rơi xuống dưới và tử vong.

Thị trưởng thở dài rất rõ,
ngẫm nghĩ những gì Langdon vừa kể. “Tôi không nghĩ Vayentha cố tìm cách sát hại
anh… súng của cô ta chỉ bắn đạn rỗng. Hy vọng chuộc lỗi duy nhất của cô ta vào
thời điểm đó là kiểm soát được anh. Có lẽ cô ta nghĩ nếu cô ta bắn anh bằng một
phát đạn rỗng thì cô ta có thể làm cho anh hiểu cô ta không phải là một kẻ ám
sát và rằng anh đang bị đánh lừa.”

Thị trưởng ngừng lại, ngẫm
nghĩ một lúc, và sau đó tiếp tục. “Sienna có định sát hại Vayentha hay chỉ cố
gắng can thiệp, tôi không dám mạo muội suy đoán. Tôi bắt đầu nhận ra rằng mình
không biết nhiều về Sienna Brooks như tôi nghĩ.”

Tôi cũng vậy, Langdon đồng ý,
mặc dù khi nhớ lại vẻ sững sờ và đau đớn trên gương mặt của người phụ nữ trẻ,
anh cảm thấy những gì cô làm với người phụ nữ đầu đinh chắc chắn là một sai
lầm.

Langdon cảm thấy thông suốt
và vô cùng cô độc. Anh ngoảnh ra phía cửa sổ, muốn nhìn ra thế giới bên dưới,
nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ là vách máy bay.

Mình phải ra khỏi đây.

“Anh ổn chứ?”, Thị trưởng
hỏi, mắt nhìn Langdon vẻ lo lắng.

“Không”, Langdon đáp. “Tôi
rất không ổn.”

***

Anh ta sẽ ổn thôi, Thị trưởng
nghĩ. Anh ta chỉ đang cố gắng xử lý thực tế mới mẻ của mình.

Vị giáo sư người Mỹ trông như
thể vừa bị cuốn bay khỏi mặt đất vì một trận lốc xoáy, xoay tít thò lò rồi rơi
xuống một vùng đất xa lạ, khiến anh hoàn toàn mất phương hướng và choáng váng.

Những người là mục tiêu của
Consortium hiếm khi nhận ra sự thật đằng sau tất cả các sự kiện được dàn dựng
mà họ đã chứng kiến, và nếu họ nhận ra thì chắc chắn Thị trưởng cũng không bao
giờ có mặt để nhìn hậu quả. Ngày hôm nay, ngoài cảm giác tội lỗi khi trực tiếp
chứng kiến nỗi hoang mang của Langdon, trong lòng thị trưởng còn nặng trĩu cảm
giác về trách nhiệm đối với cuộc khủng hoảng hiện tại.

Mình đã sai lầm khi chấp nhận
một vị khách. Bertrand Zobrist.

Mình đã tin tưởng nhầm một
con người. Sienna Brooks.

Giờ Thị trưởng đang bay về
phía mắt bão – khu vực tâm chấn nơi có thể chính là một đại dịch chết người có
khả năng hủy hoại cả thế giới. Nếu còn sống sót qua toàn bộ vụ việc này, thì
ông ta ngờ rằng Consortium của mình sẽ không tài nào thoát khỏi ảnh hưởng của
nó. Sẽ có những cáo buộc và chất vấn liên tục bất tận.

Đây là cách mọi việc kết thúc
với mình sao?

Chương 83

Mình cần không khí, Robert
Langdon nghĩ. Một khung cảnh… bất kỳ thứ gì.

Thân máy bay kín mít như đang
khép chặt lại xung quanh anh. Dĩ nhiên, câu chuyện lạ lùng về những gì thực sự
đã xảy ra với anh hôm nay không giúp được gì cả. Tâm trí anh vẫn quay cuồng với
những câu hỏi chưa có lời giải đáp, hầy hết đều liên quan đến Sienna.

Thật lạ, anh lại rất nhớ cô.

Cô ấy đang ra tay, anh tự
nhủ. Lợi dụng mình.

Không nói một lời, Langdon
rời khỏi chỗ Thị trưởng rồi đi về phía đầu máy bay. Cánh cửa khoang lái vẫn mở,
và ánh sáng tự nhiên lọt qua đó lôi cuốn anh như một ngọn đèn hiệu. Đứng ở
khuôn cửa mà những người phi công không hề phát hiện ra, Langdon để cho ánh
nắng ấm áp rọi lên mặt mình. Không gian rộng mở trước mắt anh giống như món quà
trời ban. Bầu trời xanh trong trông thanh bình đến vĩnh cửu.

Chẳng có gì là vĩnh cửu, anh
tự nhủ, trong khi vẫn phải gắng chấp nhận thảm họa tiềm tàng mà họ đang đối
mặt.

“Giáo sư?”, một giọng nói khẽ
vang lên sau lưng anh, và anh quay lại.

Langdon giật mình lùi lại một
bước. Đứng ngay sau anh chính là bác sĩ Ferris. Lần cuối cùng Langdon nhìn thấy
người đàn ông này là lúc ông ta đang co quắp trên sàn nhà Thánh đường St. Mark,
không tài nào thở nổi. Giờ đây ông ta ở trong chiếc máy bay này, dựa lưng vách
ngăn, đội một chiếc mũ bóng chày, mặt ông ta tái nhợt, phủ kín một lớp thuốc
calamine. Ngực và nửa thân trên của ông ta được băng kín, còn hơi thở rất yếu
ớt. Nếu Ferris có bệnh thì dường như ai cũng nghĩ rằng căn bệnh đó sẽ dễ lây
lan.

“Anh còn… sống à?”, Langdon
nói, nhìn sững người đàn ông.

Ferris mệt mỏi gật đầu. “Ít
nhiều như vậy.” Thái độ của người đàn ông này đã thay đổi thấy rõ, dường như
thư thái hơn.

“Nhưng tôi cứ nghĩ…”, Langdon
im bặt. “Thực tế… tôi không chắc phải nghĩ gì thêm nữa.”

Ferris mỉm cười với anh đầy
thông cảm. “Anh đã nghe rất nhiều lời dối trá ngày hôm nay rồi. Tôi nghĩ tôi
cần dành thời gian nói lời xin lỗi. Như anh đoán ra, tôi không hề làm việc cho
WHO, và tôi không hề tới để mời anh ở Cambridge.”

Langdon gật đầu, vì quá mệt
mỏi nên chẳng còn tỏ ra ngạc nhiên trước bất kỳ điều gì đến thời điểm này nữa.
“Anh làm việc cho Thị trưởng.”

“Đúng vậy. Ông ấy cử tôi tới
để hỗ trợ khẩn cấp cho anh và Sienna… và giúp anh thoát khỏi nhóm SRS.”

“Vậy thì tôi đoán anh đã thực
hiện nhiệm vụ của mình rất hoàn hảo”, Langdon nói, nhớ lại chuyện Ferris xuất
hiện tại nhà rửa tội, thuyết phục anh tin rằng ông là một nhân viên WHO, sau đó
giúp anh và Sienna di chuyển ra khỏi Florence, tránh xa nhóm của Sinskey. “Rõ
ràng anh không phải là một bác sĩ.”

Người đàn ông lắc đầu, “Không,
nhưng tôi đóng vai đó ngày hôm nay. Công việc của tôi là giúp Sienna duy trì
màn kịch để anh có thể phán đoán ra vị trí chiếc máy chiếu chỉ tới. Thị trưởng
định tìm kiếm thứ mà Zobrist tạo ra để có thể bảo vệ nó trước bà Sinskey.”

“Anh không hề biết đó là một
dịch bệnh ư?’’, Langdon nói, vẫn rất tò mò về hiện tượng dị ứng lạ lùng và xuất
huyết bên trong của Ferris.

“Dĩ nhiên là không rồi! Khi anh nhắc đến dịch bệnh, tôi cứ nghĩ đó là câu
chuyện Sienna nói ra để khích lệ anh. Cho nên tôi cũng đóng kịch theo. Tôi đưa
tất cả tàu đi Venice… và sau đó, mọi việc thay đổi.”

“Như thế nào?”

“Thị trưởng nhìn thấy đoạn video đáng sợ của Zobrist.”

Có lẽ là như vậy. “Ông ấy nhận ra Zobrist là một kẻ điên rồ.”

“Chính xác. Thị trưởng đột nhiên hiểu ra tất cả những gì Consortium đang
dính vào, và ông ấy hoảng sợ. Ông ấy lập tức đề nghị nói chuyện riêng với người
biết rõ Zobrist nhất – FS-2080 – để xem liệu cô ta có biết những gì Zobrist làm
không.”

“FS-2080 ư?”

“Xin lỗi, Sienna Brooks chứ. Đó là bí danh cô ta chọn cho nhiệm vụ này. Một
cái tên theo phong trào Siêu nhân học. Và Thị trưởng không có cách nào tiếp cận
được Sienna trừ cách thông qua tôi.”

“Cuộc điện thoại trên tàu”, Langdon nói. “’Bà mẹ già yếu’ của anh.”

“Chà, rõ ràng không thể nhận điện của Thị trưởng trước mặt anh, cho nên tôi
phải ra ngoài. Ông ấy hy vọng Sienna cũng bị lừa gạt, nhưng khi tôi nói với ông
ấy rằng anh và Sienna đã nói về dịch bệnh và dường như không có ý định từ bỏ
nhiệm vụ, thì ông ấy biết ngay Sienna và Zobrist cùng một phe trong vụ này. Sienna
lập tức trở thành đối thủ. Ông ấy bảo tôi giúp ông ấy bám sát vị trí của chúng
ta ở Venice… vì ông ấy sẽ cử một nhóm người tới bắt giữ cô ta. Nhóm của đặc vụ
Brüder gần như đã tóm được
cô ta ở Thánh đường St. Mark… nhưng cô ta lại tìm cách thoát được.”

Langdon nhìn trân trân xuống sàn, vẫn như thấy đôi mắt nâu rất đẹp của
Sienna sững sờ nhìn xuống anh trước khi chạy đi.

Em xin lỗi, Robert. Vì tất cả mọi việc.

“Cô ta rất ghê gớm”, người đàn ông nói. “Có lẽ anh không thấy cô ta tấn
công tôi tại thánh đường.”

“Tấn công anh sao?”

“Phải, khi những người lính ập vào, tôi định hét to và tiết lộ vị trí của
Sienna, nhưng chắc chắn cô ta cảm nhận được chuyện đó. Cô ta đánh thẳng cườm
tay của mình vào giữa ngực tôi.”

“Sao cơ?!”

“Tôi không biết thứ gì nện vào mình. Một kiểu động tác võ thuật gì đó, tôi
đoán vậy. Vì tôi đã bị bầm tím rất nặng ở đó, đau kinh khủng. Tôi phải mất đến
năm phút mới thở lại được. Sienna kéo anh ra ban công trước khi có nhân chứng
phát giác ra những gì vừa xảy ra.”

Sững sờ, Langdon nhớ lại người phụ nữ Ý có tuổi quát lên với Sienna – “Ấn
vào ngực anh ta!” – và làm động tác ấn tay lên ngực mình.

Không! Sienna đã trả lời. Làm
hô hấp nhân tạo sẽ khiến anh ta tử vong! Nhìn ngực anh ta xem!

Khi nhớ lại tấn kịch trong
đầu, Langdon mới nhận ra Sienna Brooks đã suy nghĩ thật nhanh. Cô đã khôn khéo
ứng biến trước câu tiếng Ý của người phụ nữ. Ấn vào ngực anh ta không phải là
gợi ý rằng Sienna làm động tác ép ngực, đó là lời cáo buộc giận dữ: Cô ta đã
đánh vào ngực anh ta!

Trong tình thế hỗn loạn lúc đó,
Langdon thậm chí còn không chú ý.

Ferris mỉm cười đau đớn với
anh. “Chắc anh đã nghe rồi, Sienna Brooks rất ghê gớm.”

Langdon gật đầu. Tôi nghe
rồi.

“Người của bà Sinskey đưa tôi
trở lại tàu The Mendacium và băng bó cho tôi. Thị trưởng bảo tôi đi cùng đội hỗ
trợ quốc tế, bởi vì tôi là người duy nhất ngoài anh, đã ở cùng Sienna ngày hôm
nay.”

Langdon gật đầu, vẫn phân vân
vì chứng dị ứng của người đàn ông. “Mặt của anh?”, Langdon hỏi, “Và vết bầm
trên ngực anh nữa. Không phải là…”

“Dịch hạch phải không?”,
Ferris bật cười và lắc đầu. “Tôi không biết anh đã được thông báo chưa, nhưng
thực tế tôi đóng vai hai vị bác sĩ hôm nay.”

“Sao cơ?”

“Khi tôi xuất hiện ở nhà rửa
tội, anh nói tôi trông hơi quen.”

“Đúng vậy. Hơi hơi thôi. Đôi
mắt anh, tôi nghĩ vậy. Anh bảo tôi đó là vì anh là người đã mời tôi ở
Cambridge…”, Langdon ngừng lại. “Điều mà giờ tôi biết là không đúng, cho nên…”

“Tôi trông quen bởi vì chúng
ta đã gặp nhau. Nhưng không phải ở Cambridge”. Người đàn ông cố nhìn vào mắt
Langdon để xem anh có nhận ra điều gì không. “Thực ra tôi chính là người đầu
tiên nhìn thấy anh khi anh tỉnh dậy vào buổi sáng nay trong bệnh viện.”

Langdon nhớ lại căn phòng nhỏ
ảm đạm trong bệnh viện. Lúc đó anh đứng không vững và thị lực cũng bị ảnh
hưởng, cho nên anh chắc chắn rằng người đầu tiên mình nhìn thấy khi tỉnh dậy là
một vị bác sĩ đứng tuổi xanh xao, với đôi lông mày và chòm râu xám rậm rạp, chỉ
nói tiếng Ý.

“Không”, Langdon nói. “Bác sĩ
Marconi là người đầu tiên tôi nhìn thấy khi…”

“Xin chào, giáo sư”, người
đàn ông ngắt lời bằng một giọng Ý rất chuẩn. “Nhưng anh không nhớ tôi phải
không?” Ông ta cúi khom người như một người đứng tuổi, vuốt vuốt ngược đôi lông
mày rậm tưởng tượng và bộ râu không hề tồn tại. “Tôi là bác sĩ Marconi.”

Miệng Langdon há hốc. “Bác sĩ
Marconi là… anh sao?”

“Đó là lý do tại sao anh thấy
mắt tôi rất quen. Tôi chưa bao giờ đeo râu và lông mày giả, và thật không may
là cũng chẳng biết gì cho đến khi bị dị ứng với chất kết dính – một thứ keo chế
bằng nhựa cây – khiến cho da mẩn ngứa. Tôi chắc anh rất sợ khi nhìn thấy tôi,
nhất là anh đang dè chừng một thứ dịch bệnh có thể bùng phát.”

Langdon chỉ biết nhìn sững,
giờ thì anh đã nhớ ra vị bác sĩ Marconi luôn gãi râu trước khi bị Vayentha tấn
công khiến ông ấy nằm dài trên sàn bệnh viện, máu chảy loang từ ngực.

“Tệ hơn nữa”, người đàn ông
nói, tay chỉ chỗ băng gạc quấn quanh ngực mình, “cái mồi nổ của tôi lệch đi
trong lúc thực hiện công việc. Tôi không tài nào kịp chỉnh nó về đúng vị trí,
và khi nổ, nó bị lệch. Gãy một xương sườn và bầm tím nặng. Tôi khó thở suốt cả
ngày là vì vậy.”

Và tôi cứ nghĩ anh bị bệnh
dịch.

Người đàn ông hít hơi thật
sâu và nháy mắt. “Thực tế, tôi nghĩ đã đến lúc tôi cần ngồi nghĩ lại.” Khi rời
đi, ông ấy ra hiệu về phía sau Langdon. “Có vẻ như anh có bạn đồng hành rồi.”

Langdon quay lại và thấy tiến
sĩ Sinskey đang sải bước lên khoang lái, mái tóc dài bạc buông sau lưng. “Giáo
sư, anh đây rồi!”

Vị giám đốc WHO trông như
kiệt sức, nhưng thật lạ là Langdon lại nhận ra một tia hy vọng trong mắt bà. Bà
ấy đã phát hiện ra điều gì đó.

“Tôi rất xin lỗi đã để anh ở
lại đây một mình”, Sinskey nói, đến bên cạnh Langdon. “Chúng tôi vừa phối hợp
và thực hiện một số tìm kiếm.” Bà làm hiệu về phía buồng lái để ngỏ. “Tôi thấy
anh hứng một chút ánh nắng thì phải?”

Langdon nhún vai. “Máy bay
của bà cần có cửa sổ.”

Bà mỉm cười thông cảm với
anh. “Về vấn đề ánh sáng, tôi hy vọng Thị trưởng đã soi rọi cho anh một chút về
những sự kiện gần đây?”

“Vâng, mặc dù chẳng có gì
khiến tôi hài lòng.”

“Tôi cũng vậy thôi”, bà đồng
tình, ngó quanh để đảm bảo rằng chỉ có họ. “Tin tôi đi”, bà thì thầm, “sẽ có
hình phạt nghiêm khắc cho ông ta và tổ chức của ông ta. Tôi sẽ làm việc đó. Còn
lúc này, tất cả chúng ta cần tập trung vào việc tìm cho ra cái túi chứa dịch
kia trước khi nó tan ra và làm lây lan dịch bệnh’”

Hoặc là trước khi Sienna tới
đó và làm cho nó tan nhanh hơn.

Langdon đã hình dung ra tòa
nhà tráng lệ kể từ khi anh nhận ra đó mới chính là đích đến của họ. Tòa bảo
quản của tri thức thánh thiêng.

“Tôi vừa biết được một truyện
rất thú vị”, Sinskey nói. “Chúng tôi đã nối máy với một sử gia địa phương”, bà
nói. “Ông ấy không biết tại sao chúng ta lại hỏi về mộ Dandolo, nhưng tôi đã
hỏi ông ấy có biết những gì nằm dưới mộ không, và anh thử đoán xem ông ấy nói
gì.” Bà mỉm cười. “Nước.”

Langdon ngạc nhiên. “Thật
sao?”

“Đúng, có vẻ như bên dưới tòa
nhà đều bị ngập nước. Suốt nhiều thế kỷ, mực nước dưới tòa nhà đã dâng cao,
ngập ít nhất hai tầng bên dưới. Ông ấy nói ở đó có tất cả các dạng túi khí và
không gian bị ngập một phần phía dưới.”

Chúa ơi. Langdon nhớ lại đoạn
video của Zobrist và cái hang ngầm kỳ quái có những bức tường rêu mốc nơi anh
nhìn thấy phần bóng lờ mờ thẳng đứng của những cây cột chống. “Đó là một căn
phòng ngập nước.”

“Chính xác.”

“Nhưng vậy thì… làm cách nào
Zobrist mò được xuống đó?”

Mắt Sinskey sáng lên. “Đó là
một chi tiết kỳ lạ. Anh sẽ không thể tin nổi những gì chúng tôi phát hiện ra
đâu.”

***

Lúc đó, cách bờ biển Venice
chưa đầy một dặm, trên hòn đảo nhỏ có tên Lido, một chiếc Cessna Citation
Mustang bóng bẩy cất cánh khỏi sân bay Nicelli và lao vút lên bầu trời đang
thẫm dần lúc chạng vạng.

Chủ nhân của chiếc máy bay,
nhà thiết kế trang phục lừng danh Giorgio Venci, không có trên máy bay, nhưng
ông đã ra lệnh cho phi công của mình đưa vị hành khách trẻ tuổi quyến rũ đi tới
bất kỳ đâu cô ấy cần.

Báo cáo nội dung xấu