Xà quân Như Mặc - Chương 05 - 07

Chương 5

THỨC TỈNH

An bài thỏa đáng cho
nàng, lại bày ra kết giới trong viện, Như Mặc mới yên tâm tạm thời rời đi.

Thiên kiếp lần này hắn
chưa vượt qua, chờ báo ân xong, đợi thêm một ngàn năm nữa mới có thể thăng
thiên. Về sau phải sống lâu dài ở nhân gian, có rất nhiều đồ vật này nọ cần
phải chuẩn bị tốt mới được, dù sao hắn ẩn dưới huyệt động đã nhiều năm, có khi
là hơn ngàn năm, cầm quyền vẫn là vương triều Vũ Vương hay là đã thay đổi triều
đại cũng không rõ.

Sống lâu quá mức thì
kết quả là dù có trí nhớ tốt cũng không lưu lại được thời gian đã trôi qua, mỗi
lần hắn muốn nhớ kỹ đến một triều đại nào đó có liên quan tình huống thì qua
một trận cách biệt đã hoàn toàn không có tác dụng, bở vì triều đại đã thay đổi,
cho nên hắn lại có thêm hiểu biết mới.

Mà lần này ngư nương
chủ động tới tìm hắn, cũng tránh cho việc hắn lại luân hồi chuyển thế đi tìm
nàng, cũng may là con người sống không quá lâu, đối với hắn chỉ là một cái nháy
mắt thôi, nhiều lắm cũng chỉ là bồi nàng vài thập niên thôi.

Đáp trả xong ân tình
của nàng, hắn liền công đức viên mãn, đợi ngàn năm sau là lúc hắn có thể thoát
ly thân thể, trở thành tiên. Đây là hi vọng từ nhỏ của hắn, hắn cũng vì mục
tiêu này mà cố gắng, về phần vì sao muốn thành tiên hắn cho tới giờ cũng chưa
từng nghĩ qua, chỉ là muốn thành tiên liền bắt đầu tu luyện gian khổ, trải qua
đã sắp tới chín ngàn năm.

Hắn đâu biết từ khi hắn
gặp gỡ Bắc Dao Quang, con đường thành tiên của hắn cách hắn ngày càng xa.

Đang lúc Như Mặc vừa
rời khỏi sơn trang, đi tìm hiểu niên đại cùng thông tin của nhân gian lúc này
thì Bắc Dao Quang lẽ ra mười ngày nữa mới tỉnh lại lảo đảo đứng lên, rời khỏi
giường.

Bắc Dao Quang cảm thấy
khát nước không chịu nổi, trong lúc nhất thời không để ý nơi nàng đang ở rất xa
lạ, cho đến lúc xuống giường, bước tới bên bàn mới phát hiện không có một giọt
nước, mới có chút tin thần để ý chung quanh.

“Thượng Đế a, nơi này
thật tốt. Chẳng lẻ ta đã chết, đang ở trên trời? Lúc trước không phải là đang ở
trong hang động tối om không thấy ánh mắt trời sao? Như thế nào vừa tỉnh giấc
đã thấy ở nơi này?” Bắc Dao Quang lại bắt đầu tật xấu ưa lầm bầm của mình, cũng
đưa tay lên sờ trán “Nhiệt độ đã giảm, thật tốt quá, ta rốt cuộc không phải
chết.”

Ngay sau đó nhìn thấy
tay áo rộng thùng thình của mình, lại hô lên “Oa, là quần áo cổ trang, so với
trong phim cổ trang còn đẹp hơn.”

Bắc Dao Quang hưng phấn
đứng tại chỗ xoay một vòng lớn, sau đó lại sờ trước ngực, chấn động, áo ngực
của nàng không thấy đâu, vậy chẳng phải nàng đã bị xem hết sao? Không biết thay
quần áo cho nàng là một nam tử hay là một mỹ nhân, nếu là người trước thì nàng
rắc rối to, nàng còn chưa biết đó là ai thì đã bị ăn đậu hủ, nếu là mỹ nữ thì
còn miễn cưỡng chấp nhận.

Bất quá nàng mơ hồ nhớ
trước khi ngủ thiếp đi đã đụng phải thân thể một nam nhân, có phải chính nam
nhân trần truồng kia đã đem nàng ra khỏi địa phương quỷ quái kia? Quần áo của
nàng có phải do hắn thay? Nếu đúng vậy thì nàng cuối cùng cũng không thiệt thòi
lắm vì chính nàng đã sờ soạng hắn tới hai lần, ha hả.

Bắc Dao Quang nở nụ
cười đắc ý, lòng bàn tay có chút đau, mở ra mới thấy da đã bị trầy xước nhiều
chỗ, móng tay còn dính bùn đất đã khô, chứng tỏ việc nàng bò trong bóng đêm gần
nửa ngày là thật, không phải là nàng nằm mộng, như vậy nàng trong bóng đêm đụng
phải một nam nhân trần truồng cũng là thật.

Tổng hợp các tin tức
thì nàng thật sự đã xuyên qua, tuy rằng ban đầu đến một nơi không tốt lắm, rơi
vào ao nước lạnh như băng, lại ở trong sơn động tối đen, bất quá cũng may trăm
sông đều đổ về biển, mọi thứ đang tiến triển theo các tình tiết của tiểu thuyết
ngôn tình, nàng đúng là đã gặp phải mĩ nam tử của nàng.

Nhớ lại lồng ngực rắn
chắc của nam nhân trần truồng trong bóng đêm kia, còn có nho nhỏ vĩ đại nơi hạ
thân, Bắc Dao Quang vốn đang khát nước lại càng khát hơn “Thật tốt, hết thảy
đều thuận lợi, chỉ hi vọng mặt hắn cũng đẹp như thân thể hắn là tốt. Bất quá
hắn cũng có đam mê thật cổ quái, phòng ở xinh đẹp như vậy không ở lại chui vào
cái sơn động tối om lại ẩm ướt kia, làm hại bổn tiểu thư cũng bị vạ lây, thiếu
chút nữa tưởng là lên trời gặp tổ tiên a.”

Bắc Dao Quang vừa lắc
đầu, vừa vỗ ngực tự thấy may mắn là mình kiên trì, nếu không nửa đường lại lăn
ra chết thì đã không gặp được mĩ nam tử, quả thật là tìm được đường sống trong
cái chết a.

Chương 6

THƯ SINH TRÚ MƯA

“Di, ta tỉnh lại cũng
đả nửa ngày, sao một người cũng không thấy đâu? Theo tình tiết tiểu thuyết thì
chẳng phải sau khi nữ chính xuyên qua sẽ có một nha hoàn đến hầu hạ sao? Như
thế nào lại không có ai? Hay là do ta tỉnh sớm quá?”

Đúng là nàn tỉnh dậy
quá sớm, ngay cả Như Mặc cũng không nghĩ nàng lại hồi tỉnh nhanh như vậy, trang
viện này là do Như Mặc dùng phép thuật tạo ra, hơn nữa lại nghĩ nàng ít nhất
mười ngày sau mới tỉnh lại, cho nên mới yên tâm rời đi, vì thế cũng không an
bài nha hoàn hay tỳ nữ gì đó cho nàng, cho nên Bắc Dao Quang chờ có nha hoàn
đến hầu hạ nàng, chỉ sợ là thất vọng hay là chờ dài cổ đi.

Quả nhiên, Bắc Dao
Quang đếm tới ba nghìn cũng không thấy có ai đến, nàng quyết định không đợi
người khác tới hầu hạ nữa, chính nàng ra tay để được cơm no áo ấm đi, còn hơn
là ngồi chờ để rồi bị chết đói.

Mở cánh cửa được chạm
khắc tinh xảo đi ra ngoài, Bắc Dao Quang thấy hành lang được chế tạo bằng gỗ, khúc
khúc chiết chiết, tuy rằng không lớn nhưng lại rất lịch sự, tao nhã.

“Uy, có người ở đây
không? Có người không? Mau ra đây a, ta khát sắp chết rồi.”, Bắc Dao Quang
không để ý tới hình tượng, chống hai tay vào eo, hướng về bốn phương tám hướng
la to, cuối cùng mới xác định trong trang viện xinh đẹp này đừng nói là chủ nhân
hay nha hoàn ngay cả a miêu, a cẩu cũng không hề có, thực sự là kỳ quái.

“Được rồi, vậy cũng
đừng trách ta, nếu đã không có ai, ta lại đói như vậy, không thể đợi người trở
về mới ăn uống, đành phải tự lo thôi.”, Bắc Dao Quang vừa lẩm bẩm, chân trái đã
quẹo sang hướng bên trái, theo các tình tiết trên phim truyền hình thì nhà bếp
thường ở bên trái cho nên Bắc Dao Quang quyết định thử thời vận.

Bắc Dao Quang đúng là
vận khí không tồi, tìm tới gian phòng thứ sáu thì cũng tìm được phòng bếp, nhưng
không may là phòng bếp lại sạch như li như lau, một giọt nước cũng không có, nồi
niêu xoong chảo cũng sạch bóng, ngay cả một hạt gạo cũng không có, đừng nói tới
là đồ ăn. Đây là một trang viện đẹp đẽ nhưng chưa bao giờ có người ở qua.

Bắc Dao Quang càng nghĩ
càng thấy không thích hợp, nàng không phải là gặp quỷ chứ, nơi này không có
người ở qua hay nói là nàng bị yêu quái bắt tới đây?

Đáng thương Bắc Dao
Quang tuy rằng đoán không trúng, nhưng cũng không có sai hoàn toàn, đáng tiếc
Dao Quang đại nhân thân ái của chúng ta chỉ trong chốc lát đã phủ định suy đoán
của nàng, trang viện xinh đẹp nếu là quỷ ốc, nàng tình nguyện ở cả đời, về phần
yêu quái lin tinh, trừ phi nàng xuyên qua là nơi tối hiểm ác, nếu không nàng
không cần lo lắng, thực sự là yêu quái, nàng đã sớm bị ăn, còn có thể toàn vẹn
thân thể, mặc quần là ao lụa đứng ở đây sao?

Cũng không nghe nói qua
có yêu quái chuyên môn bắt người trở về chỉ để thưởng thức, cho nên nàng đảo
mắt một cái, liền đem ý niệm ban đầu vứt bỏ hoàn toàn, nàng hiện tại đang lo
lắng nơi này chẳng có thứ gì để ăn, không một giọt nước để uống, nên làm thế
nào bây giờ? Tuy không chết trong sơn động, lại được ăn mặc đẹp rồi chết trong
một trang viện như vậy, coi như là ông trời cũng hậu đãi nàng, chỉ cần là người,
ai mà muốn chết, đều là muốn sống thôi.

Huống chi nàng còn chưa
thấy mặt của mĩ nam tử trong bóng đêm kia, nàng còn nhớ rõ hình như nàng đã cắn
hắn một cái, không biết có phá da hay không.

Mặc kệ nơi này không có
gì để ăn, cũng không thể ngồi chờ chết, Bắc Dao Quang quyết định tự lực cánh
sinh, đi ra bên ngoài xem có gì có thể ăn được hay không, còn chưa ra tới cửa
đã nghe có tiếng gõ cửa.

“Có người ở đây không?
xin hỏi nơi này có người không?”, cùng với tiếng gõ cửa là âm thanh của một nam
nhân trẻ tuổi.

Bắc Dao Quang vốn tưởng
rằng chủ nhân ngôi nhà đã trở lên, nhưng sau đó nghĩ lại chủ nhân trở về sao
phải gõ cửa, hỏi có người trong nhà hay không, hiển nhiên chỉ là người qua
đường, thấy sắc trời còn sớm, chắc là tìm nơi ngủ trọ, trong lòng liền nghĩ, miệng
đã hỏi “Đương nhiên có người, ngươi là ai a?”

“A! Tiểu thư chớ sợ, tiểu
sinh không phải người xấu, tiểu sinh tên là Phùng Tử Kiện, đi thi tú tài, đêm
qua lạc đường lại bị mắc mưa trong rừng, thấy phía xa có trang viên liền cả gan
đến cầu cứu, chỉ vọng có nơi để thay đổi xiêm y, nghỉ ngơi một lát, tuyệt đối
không có ý mạo phạm tiểu thư, hi vọng tiểu thư giúp đỡ.”, nam tử ngoài cửa như
sợ Bắc Dao Quang không đồng ý, vội vàng nói một hơi, thập phần thành khẩn.

Bắc Dao Quang nghĩ nghĩ
hỏi, “Ngươi trên người có nước với đồ ăn sao?”

“Ách? Có, tiểu sinh
trên người có một chút lương khô và nước, nhưng lương khô bị dính nước mưa, nên
có chút nhão.”, thư sinh ngoài cửa không nghĩ sẽ bị người ta hỏi tới vấn đề đồ
ăn cùng nước uống, chần chờ một chút mới không ngừng trả lời.

Có ăn là tốt rồi! Bắc
Dao Quang vừa nghe hắn có đồ ăn, lập tức mở cửa lớn màu đỏ ra, không đợi thấy
rõ hình dáng người kia, tay đã đưa ra trước mặt người nọ “Nước và đồ ăn đâu?”

Thư sinh bị Bắc Dao
Quang xinh đẹp chận lại, có chút thẹn thùng, hồi lâu mới lấy giỏ trúc trên lưng
xuống, đem bao giấy dầu bên trong đưa cho Bắc Dao Quang, lại thêm một cái ống
đựng nước.

Bắc Dao Quang đã sắp
chết khát, thấy ống nước liền đoạt lấy, nhanh chóng bật nút lập tức ngửa đầu
uống liền, làm cho thư sinh trợn tròn mắt, chưa từng gặp qua cô nương nào dũng
cảm như vậy, cứ như chuột uống nước.

Không bao lâu, ống nước
đều bị Bắc Dao Quang uống hết vào bụng, cảm giác khát bị giảm bớt rất nhiều, đưa
cái ống trống rỗng trở về tay của Phùng Tử Kiện, dùng ống tay áo lau nước dính
bên mép. Lúc này mới rảnh mà liếc mắt nhìn thư sinh đang cầu cứu ở một bên.

Mi đậm, mắt ôn nhuận, mũi
thẳng mà thanh tú, tổng hợp lại tuy không phải là khuôn mặt tuấn dật phi phàm
nhưng cũng không gây chán ghét, nhất là người đọc sách nên nhìn ngay thẳng, trung
hậu, làm cho Bắc Dao Quang nghĩ rằng hắn không nguy hiểm gì, hơn nữa nhìn quần
áo hắn mặc trên người không còn ra màu gì, lại dính đầy bùn đất, tóc trên người
ướt đẫm, đúng là có chút chật vật.

“Phùng Tử Kiện phải
không? Ngươi vào đi!” Bắc Dao Quang cẩn thận đánh giá hắn xong, mới lui lại về
sau nửa bước mới mời hắn vào, cũng không quên tiếp nhận cái gói dầu trên tay
hắn, khát đã giải quyết xong, cần phải giải quyết tiếp chuyện đói.

“Đa tạ tiểu thư.”, Phùng
Tử Kiện vội vàng thủ lễ mới chậm rãi bước vào.

Bắc Dao Quang trước khi
đóng cửa lớn lại đã nhìn ra bên ngoài một chút, mặt đất quả thật rất ẩm, sau đó
đóng cửa lại, lại nhìn mặt đất bên trong trang viện, rồi lại ngẩng đầu nhìn lên
trời, bầu trời vẫn sáng ngời như trước, Bắc Dao Quang có chút buồn bực cùng
thắc mắc, trận mưa này thật kỳ lạ, chỉ mưa ở bên ngoài còn trong trang viện thì
không.

Bất quá vấn đề này rất
nhanh lại bị nàng ném ra sau đầu, dù sao trời mưa chỗ này, không mưa chỗ kia
cũng là chuyện bình thường, cần gì phải để ý quá mức, hơn nữa, chỉ cần mình
không bị dính phải là được rồi.

“Ngươi theo ta đến đây
đi!” Bắc Dao Quang tuy rằng tỉnh lại không lâu, bất quá tốt xấu nàng‘ tầm bảo’
qua một phen, so với thư sinh bên ngoài này, nàng vẫn có vài phần tư thế của
chủ nhân, dẫn hắn đến phòng ngủ cách vách, chỉ chỉ nói “Nha, gian phòng này cho
ngươi nghỉ ngơi, ngươi nhanh đem y phục trên người thay đi, để bị cảm thì không
tốt.”

“Đa tạ tiểu thư!” Phùng
Tử Kiện lại thủ lễ một cái, thầm nghĩ tuy tiểu thư này có vài động tác quá mức “Dũng
cảm” nhưng tâm địa thực tốt.

“Ngươi đừng đa lễ! Mau
vào đi thôi!” Bắc Dao Quang kỳ thật có chút không kiên nhẫn, nàng rất muốn sớm
quay về phòng ăn lương không, thư sinh kia lại cứ thi lễ này nọ.

“Dạ, tiểu thư có việc
xin cứ tự nhiên, tiểu sinh tự đi vào.”, Phùng Tử Kiện hoàn toàn không thấy Bắc
Dao Quang không kiên nhẫn, vẫn lễ phép thi lễ lần nữa rồi mới đẩy cửa bước vào
phòng.

Bắc Dao Quang thật vất
vả mới thấy hắn đi vào phòng, lập tức xoay người đi vào phòng của nàng, nàng
luôn là người không có tính kiên nhẫn, nếu không nể tình hắn cho nàng nước và
lương khô, nàng mới sẽ không tốt cho hắn đi vào như vậy.

Vừa nghĩ nhưng động tác
mở gói giấy dầu cũng không chậm, nhìn thấy một ít lương khô không ra màu sắc gì,
ngửi thấy thì hình như có mùi bột mì, lấy tay sờ thử thì thấy mềm mềm, ẩm ướt, có
lẽ là do dính phải nước mưa, nói tóm lại Bắc Dao Quang không biết phần đồ ăn
trước mặt là gì, chỉ có thể hiểu là một dạng thực vật.

Lương khô của cổ nhân
là vậy sao? Hay là đồ đặc biệt của các thư sinh? Cho nên không ăn cái gì khác
mà chỉ ăn cái loại đồ ăn không biết là gì?

Bắc Dao Quang do dự một
hồi lâu, quyết định chịu đói một thêm chút nữa, không thể miễn cưỡng mình ăn
cái loại đồ ăn này, có thể chờ thêm một hồi thì lõa nam trong bóng đêm kia sẽ
trở lại.

Chương 7

XÀ HUYẾT QUẤY PHÁ

Bắc Dao Quang nghĩ nghĩ
vẫn là quyết định trở lại trên giường, nếu muốn bụng không có cảm giác đói thì
tốt nhất là nên giảm bớt hoạt động, mà lúc này biện pháp để giảm năng lượng
nhất chính là ngủ, có lẽ khi ngủ sẽ không nhớ tới chuyện bị đói, dù sao muốn
nàng ăn cái loại lương khô này thì không có cửa đâu.

Nằm trên giường ước
chừng nửa giờ, Bắc Dao Quang thực sự không còn cảm giác đói khát nhưng phiền toái
chính là, nàng cảm thấy nóng lên, nếu nóng một chút thì nàng còn nhẫn nhẫn chưa
tính, không nghĩ tới là càng ngày càng nóng, như là có lửa đang thiêu đốt trong
người, làm cho nàng huyết mạch sôi sục, rất khó chịu.

Nhịn không được ngồi
dậy, dùng sức kéo đai lưng, cởi bỏ ngoại sam trung y, chỉ mặc một cái yếm màu
trắng cùng tiết khố, Bắc Dao Quang vẫn cảm thấy nóng không chịu được, hơi thở
trong lỗ mũi phun ra cũng nóng như lửa, làn da cũng nóng kinh người, đây quả
thật không phải là cái nóng bình thường, đây quả thực là một loại tra tấn.

Bắc Dao Quang lúc đầu
còn cố chịu đựng không rên la, nhưng càng về sau càng không chịu được, bụng lại
nóng nhiều hơn, liền la to “Cứu mạng a, đau chết ta, đau quá, nóng quá, cứu
mạng a.”

Bắc Dao Quang một bên
khóc thét, một bên đau tới cuộn mình lăn lộn trên giường, mái tóc dài dính đầy
mồ hôi, ướt sũng dán vào trán và cổ của nàng.

Phùng Tử Kiện nghe la
liền đẩy cửa phòng bước vào, nhìn thấy tình cảnh như vậy nhất thời mặt đỏ tai
hồng, cuống quýt chạy ra ngoài, ở bên ngoài thi lễ giải thích “Thực xin lỗi
tiểu thư, tiểu sinh không phải cố ý mạo phạm cô nương, tiểu sinh….”

Bắc Dao Quang bị sốt cao
tra tấn tới chịu không nổi nữa, làm sao còn có tinh thần nghe hắn nói cái gì, vẫn
tiếp tục rên la “Đau quá, ông trời, ngươi làm cho ta chết đi, a, nóng quá, đau
quá.”

Phùng Tử Kiện nghe nàng
rên la thảm thiết, lo lắng không thôi, không ngừng ở ngoài bước qua bước lại, miệng
nói “Thánh nhân có nói phi lễ chớ nhìn, tiểu thư hiện giờ y phục không tề chỉnh,
tiểu sinh mà đi vào, ngày sau danh tiết của tiểu thư sẽ bị hủy, không thể vào.”

Một hồi lại nói “Nhưng,
tiểu thư lại hào phóng cho ta vào tránh mưa, thay quần áo, đối với tiểu sinh là
có ân, thánh nhân có nói: chịu ơn người thì phải trả, hiện giờ tiểu thư đau
đớn như thế, sợ là nguy hiểm tới tính mạng, tiểu sinh nếu còn băn khoăn này nọ,
làm cho tiểu thư bị nguy hại tính mạng thì tiểu sinh tội đáng chết vạn lần, thôi,
thôi… chỉ có thể ngộ biến tòng quyền.”

Phùng Tử Kiện vất vả ổn
định tâm lý mới đẩy cửa bước vào, Bắc Dao Quang đã đau đến mức không thể rên
thành tiếng, chỉ thống khổ ôm bụng ở trên giường rên rỉ, môi cũng vì nhịn đau
mà bị răng cắn đến rách nát, Phùng Tử Kiện vừa nhắm mắt, vừa đi đến bên giường,
lo lắng hỏi “Tiểu thư, tiểu thư, ngươi rốt cuộc làm sao vậy?”

“Ta, ta đau quá!” Bắc
Dao Quang nói một từ cũng đau giống như phiên giang đảo hải, sông cuộn biển gầm.

Phùng Tử Kiện rất nhanh
cầm áo bị Bắc Dao Quang đã ném xuống đất khoác lên người nàng, vội vàng xem
mạch cho nàng “Tiểu thư, đừng khẩn trương, tiểu sinh có biết một chút y thuật, để
tiểu sinh xem thử.”

“Chết tiệt, ta nóng quá,
ngươi có biết hay không?” Quần áo vừa chạm đến da của nàng, làm cho nàng lập
tức có cảm giác như bị thiêu đốt, liền đem quần áo ném đi, Bắc Dao Quang cắn
răng, oán hận nói, nhưng cổ tay được tay hắn chạm vào lại thấy thoải mái vô
cùng, giống như chạm phải một khối băng.

Bắc Dao Quang lập tức
phản xạ, tính đem tay còn lại nắm lấy tay của Phùng Tử Kiện, Phùng Tử Kiện kinh
hãi “Phi lễ chớ nhìn, phi lễ không động, tiểu thư, ngươi buông ra, buông tiểu
sinh ra.”

Đáng thương Phùng Tử
Kiện đời này chưa từng cùng một nữ tử tiếp cận qua, huống chi còn là một nữ tử
ăn mặc ít như vậy, làn da trắng muốn của Bắc Dao Quang cũng làm cho tâm hắn rục
rịch lên, nhưng là người đọc sách từ nhỏ, phản ứng của hắn với chuyện này chỉ
là phỉ nhổ cùng khủng hoảng mà thôi, dùng sức muốn thoát khỏi tay của Bắc Dao
Quang.

Nhưng Bắc Dao Quang
thống khổ lâu như vậy, thật may mắn mới tìm được thứ giúp nàng giải nhiệt, làm
sao có thể dễ dàng buông tay. Thấy hắn giãy dụa, nàng lại dùng hết sức lôi hắn
lên giường, dùng sức ôm chặt, quả nhiên chạm phải thân thể hắn, nàng lại cảm
thấy thư thái, đáng thương cho Phùng Tử Kiện lại sắp ngất đi.

“Tiểu, tiểu thư, mau, mau
buông tiểu sinh ra, nam nữ thụ thụ bất thân a.”, Phùng Tử Kiện vừa giãy dụa
muốn đứng lên, vừa lắp bắp nói.

Mỗi lần va chạm với hắn,
Bắc Dao Quang đều cảm thấy lửa nóng giảm đi vài phần, liền nói “Ngươi mau động
động nhiều đi, mau a.”

Phùng Tử Kiện nghe Bắc
Dao Quang lớn mật nói những lời như thế, mồ hôi toát ra đầy trán “Tiểu, tiểu
thư, mau buông tiểu sinh ra, tiểu sinh ở quê đã có vị hôn thê.”

Thanh âm gần như khóc, Bắc
Dao Quang mạnh bạo làm hắn sợ hãi, cơ thể vốn bị đau lại chịu phải lửa nóng tra
tấn khổ không nói nên lời, nhưng nghe được câu này của hắn, lý trí của Bắc Dao
Quang cũng thanh tỉnh một chút, nhất thời tức giận, dùng sức đẩy thân hình hắn
ra, không biết là do nàng giận dữ nên sức lực cũng mạnh hơn hay là vì Phùng Tử
Kiện nhất thời không để ý, chỉ thấy hắn bị nàng hất ngã trên mặt đất, còn chưa
kịp la đau đã bị Bắc Dao Quang chỉ mặt mắng to “Họ Phùng kia, ngươi là kẻ đọc
sách ngu ngốc, ngươi cho là bổn tiểu thư sẽ coi trọng ngươi sao? Nếu không phải
thân thể của ngươi lạnh lẽo, làm ta có cảm giác thoải mái một chút, ngươi cho
rằng ta nguyện ý ôm ngươi sao? Ngươi cút đi cho ta, đi càng xa càng tốt, ta
không muốn ngươi lại vào đây.”

Phùng Tử Kiện vốn cảm
thấy áy náy vì hành vi xông vào đường đột của nàng, lại nghe Bắc Dao Quang mắng
một hơi, càng thêm xấu hổ, chỉ biết cúi đầu giải thích “Đúng, thực xin lỗi, xin
lỗi tiểu thư, tiểu sinh không phải cố ý, nghe tiểu thư kêu la cứu mạng, nhất
thời vì tình thế cấp bách mới tiến vào, không phải là cố ý khinh thường trong
sạch của tiểu thư.”

Nghe hắn giải thích một
hồi, Bắc Dao Quang ngay cả cười khổ cũng không có sức, lại vừa vận động nặng
làm cho đau đớn và lửa nóng trong cơ thể càng tăng nhiều hơn, vừa rồi nhờ dựa
vào thân thể của Phùng Tử Kiện mà cảm thấy thoải mái được chút ít, nhưng sau
khi đẩy hắn ra thì lại như lửa cháy lan trên đồng cỏ khô, trong lòng hối hận
không thôi, không nên giở trò khí phách đẩy hắn ra, nếu không thì giờ này nàng
không phải khó chịu như vậy.

Nàng rốt cuộc đã tạo
nên nghiệt gì mà lão thiên gia lại tra tấn nàng như vậy, đầu tiên là đem nàng
vứt vào hang động tối om, thật vất vả mới giữ được cái mạng thì giờ lại bị tra
tấn bởi đau đớn và lửa nóng, so với khổ hình thiên đao vạn quả còn khổ hơn.

Phùng Tử Kiện nói xong
lời xin lỗi cùng giải thích, đang muốn đi ra khỏi phòng, nhưng vừa bước đi lại
nghe Bắc Dao Quang thống khổ kêu la. Tiếng rên la của nàng cũng làm cho lương
tâm của hắn trải qua sự khảo nghiệm cùng tra tấn, đi một bước lại quay đầu nhìn
xem một chút, mà mỗi khi nhìn thấy hình ảnh Bắc Dao Quang đầu tóc bù xù, hình
ảnh thê thảm thì bước chân của hắn lại thêm do dự, hung hăng ngắt đùi mình một
cái, hắn lẩm bẩm ‘ nam tử hán đại trượng phu, có ơn không báo thì uổng công làm
người, bất quá tiểu thư này chỉ ôm một cái, nếu có thể giúp nàng giải được sự
đau đớn kia thì bị ôm một chút cũng đâu có vấn đề gì, Oản Nhân nhất định sẽ
thấu hiểu.”

Phùng Tử Kiện quyết
định xong liền đi trở lại bên giường, ngồi xuống, lại nói với Bắc Dao Quang “Tiểu,
tiểu thư, tiểu sinh định giúp tiểu thư giảm bớt thống khổ, chỉ sợ là sẽ có tổn
hại đến danh tiết của tiểu thư về sau, tiểu thư nếu người đồng ý, tiểu sinh về
sau nhất định sẽ không đề cập với bất kỳ ai về chuyện này, được không?”

Đây là lời nói can đảm
nhất của Phùng Tử Kiện từ sau khi chào đời tới nay, nói xong liền lập tức cúi
đầu, ngả dũng khí liếc nhìn Bắc Dao Quang một cái cũng không có.

Bắc Dao Quang quả thực
khóc không ra nước mắt, ông trời sao lại cho một tên đọc sách ngu ngốc tiến vào,
đúng là một cách tra tấn nàng mà. Nàng hiện tại ngay cả khí lực nói chuyện cũng
không có, tên đọc sách ngu ngốc kia còn không mau tiến tới, còn ngồi đó làm gì?
Nếu hắn không ngốc thì là quá mức trì độn, Bắc Dao Quang hoài nghi nước hắn đưa
cho nàng uống có vấn đề, nếu không sao sau khi uống nước của hắn, nàng lại đau
đến nông nỗi này?

Nàng nào biết đâu rằng,
nàng bị đau nhức lại nóng như thế là do trong huyệt động nàng đã vô ý uống phải
máu của Như Mặc, máu rắn có tính dâm, tuy rằng Như Mặc một lòng muốn tu luyện
thành tiên, gần chín ngàn năm qua chưa từng gần nữ sắc cũng không có nghĩa là
máu của hắn không có thiên tính của loài rắn. Chẳng qua là vì tu luyện mà có
thể kìm chế được, nhưng Bắc Dao Quang thân thể chỉ là phàm nhân, trong lúc vô ý
đã uống vào mau ngàn năm của Như Mặc, tuy rằng chỉ có một chút nhưng cũng đủ để
làm nàng chịu không nổi, đau nhức không thôi. Nhưng đây mới chỉ là giai đoạn
đầu, chỉ có nóng và đau đớn, nếu trong vòng mười hai canh giờ không được âm
dương giao hợp sẽ bị vỡ kinh mạch mà chết, tình trạng cực kỳ thê thảm.

Mà duy nhất có thể giải
trừ tính dâm của máu rắn thì không có thân thể của Như Mặc là không được, nếu
cùng một phàm nhân khác giao hoan thì cả hai đều cùng chết.

Báo cáo nội dung xấu