Xà quân Như Mặc - Chương 08 - 11

Chương 8

TÚ TÀI NGỘ BINH

“Ngươi, ngươi, mau, ôm
ta.”, Bắc Dao Quang cảm thấy từ khi chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên phải
cố hết sức để nói chuyện, nói xong một chữ lại như có một trận đau nhức đánh
tới, làm cho nàng muốn ngất xỉu.

Lúc này Phùng Tử Kiện
cũng thông minh hơn, nhìn thấy Bắc Dao Quang tình huống không tốt, cũng bất
chấp mọi việc, lập tức chủ động ôm lấy thân thể của nàng. Bắc Dao Quang bị hắn
ôm, rốt cuộc cũng hít vào một ngụm khí, làm giảm bớt cơn đau xong, Bắc Dao
Quang lập tức chủ động lấy tay đặt lên thắt lung hắn “Tốt hơn nhiều, ngươi xích
lên chút nữa.”

Phùng Tử Kiện mặt đỏ
bừng, co quắp xê dịch lên phía trên mà Bắc Dao Quang ở dưới thân lập tức thuận
thế dùng hai chân gác lên lưng hắn làm cho Phùng Tử Kiện thiếu chút nữa lại
muốn bỏ chạy.

Hắn là người đọc sách
nhưng hắn cũng là một nam nhân, dưới thân lại là mỹ nhân nhuyễn ngọc ôn hương, còn
chủ động như vậy, hắn làm sao có thể trong lòng không loạn, dù cố gắng kiềm chế
nhưng dưới tình huống như vậy cũng không tránh được suy nghĩ miên man, tâm thần
xao động.

Phùng Tử Kiện chỉ có
thể nhắm mắt, trong lòng mặc niệm Oản Nhân, tên vị hôn thể ở quê nhà, nói với
chính mình không thể có lỗi với nàng.

Bắc Dao Quang dựa vào
thân thể của Phùng Tử Kiện cũng giảm được chút ít nóng bức, ngẩng đầu thấy hắn
vừa nhắm mắt, vừa lẩm bẩm liền dùng một ngón tay gõ lên trán hắn “Uy, con mọt
sách, Oản Nhân là gì của ngươi?”

“A! Tiểu, tiểu thư, tiểu
sinh tên là Phùng Tử Kiện!” Phùng Tử Kiện hậu tri hậu giác mới nghe được Bắc
Dao Quang nói với hắn i, vội vàng lắp bắp đáp.

Bắc Dao Quang đối với
tình huống hiện tại của bọn họ thấy có vài phần buồn cười, lại cảm thấy không
cười nổi, buồn cười là vì nàng cùng một nam nhân ở chung một chỗ, tình thế ái
muội lại chẳng làm nên chuyện gì, ngược lại còn thảo luận đề tài không dính
dáng gì; cười không nổi là vì nàng luôn một lòng tìm một mĩ nam tử để cùng trải
qua đêm đầu, không tới mĩ nam đâu không thấy lại xuất hiện một con mọt sách
giúp nàng giảm đau. Bắc Dao Quang, ngươi thực sự là đáng buồn a!

“Ta biết ngươi kêu
Phùng Tử Kiện, ta nói Phùng thư ngốc, ngươi yên tâm đi, ta sẽ không cùng Oản
Nhân của ngươi tranh giành, chờ ta hết đau, ngươi liền rời nơi này đi.”, Bắc
Dao Quang xúc động nói.

Bắc Dao Quang ý muốn
nói là ngươi còn chưa đủ đẹp trai, cho dù ngươi nguyện ý dâng cho ta, ta còn
phải suy nghĩ lại a. Nhưng lời này vào tai Phùng Tử Kiện lại được hiểu thành ý
khác, hắn nghĩ Bắc Dao Quang chỉ trích hắn không chịu trách nhiệm, nghĩ lại thì
tuy rằng hắn bất đắc dĩ mà ôm tiểu thư nhưng dù sao thì cũng là hắn với tiểu
thư quần áo không chỉnh tề ôm nhau, chính mình cũng đã nhìn hết da thịt người
ta, mặc dù không có người thứ ba biết nhưng có cái gọi là “Quân tử không phòng
khi tối.”, hắn cũng có thể chịu trách nhiệm đối với tiểu thư nhưng còn Oản Nhân
nàng, ai. Thôi, Oản Nhân, tiểu sinh đành phải xin lỗi ngươi.

“Tiểu thư, ngươi, ngươi
yên tâm, ta, ta Phùng Tử Kiện, thề với trời, nhất định sẽ phụ trách đối với
tiểu thư.”, Phùng Tử Kiện vội vàng cầm lấy tay của Bắc Dao Quang giơ lên cao, nghiêm
túc nói lời ước hẹn.

Nhưng vừa mới động, Bắc
Dao Quang đã kéo tay hắn lại, tiếp tục ôm, còn buồn bực nói “Uy, Phùng mọt sách,
ngươi phát ngốc cái gì, ai muốn ngươi phụ trách.”

Cho xin đi, cái gì bọn
họ cũng chưa làm, hắn phụ trách cái gì a? Hơn nữa hắn dùng cách gì để phụ trách?
Cưới nàng? Tưởng tượng nàng sẽ gả cho một tên mọt sách, Bắc Dao Quang cả người
liền rét lạnh, vội vàng lắc đầu nói “Uy, không phải, Phùng Tử Kiện công tử là
vầy, việc hôm nay là ngươi cứu mạng ta, xem như ta thực xin lỗi ngươi, không
cần ngươi phụ trách, thực sự, ngươi nên trở về cưới Oản Nhân của ngươi, sau khi
rời khỏi nơi này, ngươi nên quên hết mọi chuyện đi, hiểu chưa?”

“Không được! Cái gọi là
quân tử không phòng khi tối, ta nếu đã muốn khinh nhờn trong sạch của tiểu thư
thì sẽ phải chịu trách nhiệm, tiểu thư yên tâm, ta là có lỗi với Oản Nhân chờ
khi trở về quê sẽ đến nhận tội, cùng tiều thư không có liên quan, chờ người nhà
của tiểu thư trở về, ta sẽ hướng cha mẹ tiểu thư cầu hôn, tuy bây giờ ta chưa
có công danh sự nghiệp, không cho tiểu thư được cuộc sống vinh hoa phú quý
nhưng tiểu sinh nhất định sẽ cố gắng, chờ thi cử xong sẽ đến cưới tiểu thư, tiểu
thư phải tin tưởng ta.”

Phùng Tử Kiện đổi xưng
hô từ tiểu sinh sang ta là muốn tăng thêm quyết tâm phụ trách với nàng, nhưng
vì vội vàng nên từ tiểu sinh nói càng nhiều hơn. Bắc Dao Quang nghe được nhất
thanh nhị sở, giờ mới biết cái gọi là “Tú tài gặp được binh, kê đối áp giảnh.”,
chỉ có điều không biết trong hai người bọn họ, ai là tú tài, ai là binh, nói
tóm lại, chuyện nàng vừa nóng vừa đau còn chưa giải quyết xong, lại thêm một
con mọt sách dính trên người giống cao chó cần phải xử lý. Phiền toái a.

Đang lúc Bắc Dao Quang
quyết định nhịn đau để tiến hành hiện đại hóa giáo dục với Phùng mọt sách thì
một trận đau nhức mới lại ập tới, lần này còn đau hơn gấp vạn lần, làm cho nàng
còn chưa kịp bắt đầu đã hét lớn một tiếng chói tai.

Phùng Tử Kiện kinh hãi,
“Tiểu, tiểu thư, ngươi, ngươi làm sao vậy?”

“Hảo, đau quá!” Bắc Dao
Quang càng nhanh ôm chặt thân thể Phùng Tử Kiện, lúc trước nàng còn cố gắng
chịu đau nhưng giờ thì không nhịn được nữa, Bắc Dao Quang dùng sức đẩy hắn ra, cuộn
mình rên la “Đau quá, đau quá, cứu mạng, cứu mạng a.”

Phùng Tử Kiện đi qua đi
lại trước giường “Làm sao bây giờ?”

Cùng lúc đó, Như Mặc
cũng cảm giác được dục tình sôi trào trong người, chỉ kịp tính toán rồi kinh
hãi thốt lên “Không tốt.”

Sau đó bước đến một chỗ
vắng, không ai để ý, không thấy hắn có động tác gì nhưng người đã biến mất.

Chương 9

XẤU HỔ ĐỐI MẶT

Như Mặc dù thế nào cũng
không hiểu vì sao Bắc Dao Quang tỉnh lại sớm như vậy, hơn nữa càng kỳ quái hơn
là trang viện rõ ràng đã bị hắn hạ kết giới, nhưng vẫn có phàm nhân nhìn thấy
nó, còn bước vào được bên trong, hi vọng vẫn còn kịp cứu vãn, nếu không một khi
bọn họ làm nên chuyện sai trái thì không còn kịp nữa.

Thân ảnh tuyệt mỹ như
một cơn gió cuốn vào trong viện, vốn định trực tiếp rơi vào trong phòng nhưng
nghĩ đến sự kinh hãi của hai kẻ phàm nhân kia, sợ phải chuốc thêm phiền toái.

Mà trong phòng, xà
huyết trong cơ thể Bắc Dao Quang vì Như Mặc đến gần càng thêm kích động, làm
cho nàng như lại rơi vào luyện ngục, lại còn có tê dại trước giờ chưa từng có “Ta,
ta muốn, ta muốn.”

“Tiểu thư, ngươi, ngươi
muốn cái gì? Tiểu sinh đi lấy cho ngươi?”, Phùng Tử Kiện nghe nàng lặp đi lặp
lại câu đó, vội vàng chạy đến bên giường hỏi.

“Ta muốn, ta muốn!” Bắc
Dao Quang dùng sức nắm lấy cánh tay của Phùng Tử Kiện, tròng mắt đã nhiễm đỏ, móng
tay bấm chặt vào tay Phùng Tử Kiện, làm cho hắn đau đến nhíu mày nhưng cũng
không dám hô la, chỉ vội vàng hỏi “Tiểu, tiểu thu, rốt cuộc ngươi muốn cái gì?”

Cánh cửa bị dùng sức
đẩy ra, Như Mặc một thân gấm vóc vân bào xanh thẫm đã tiến vào phòng, Phùng Tử
Kiện kinh hoảng quay đầu lại, còn chưa nhìn rõ bộ dáng người mới tới đã bị đẩy
sang một bên, mà Bắc Dao Quang lúc trước còn cố gắng trèo lên người hắn thì giờ
đã như con rắn quấn quanh người nam tử áo gấm xanh này, còn không ngừng hôn lên
mặt hắn “Rốt cuộc đã đến đây, ta muốn, ta muốn.”

Phùng Tử Kiện nghẹn
họng, trân trối nhìn tình huống trước mắt, nhất thời không hiểu cảm giác trong
lòng là gì, hắn chỉ nhìn thấy một nam tử xiêm y tinh xảo, vóc dáng thon dài và
một mái tóc đen dài.

“Huynh đài, làm phiền
ngươi đi ra ngoài trước, được không?”, Như Mặc vừa cầm tay Bắc Dao Quang, ngăn
không cho nàng cởi bỏ quần áo của mình, vừa nói chuyện với Phùng Tử Kiện.

“Được, tiểu sinh không,
không phải cố ý khinh bạc tiểu thư, thật sự là nàng…”, Phùng Tử Kiện đáng
thương nghĩ rằng phu quân chính chủ của người ta đã trở về, một lòng muốn giải
thích nguyên nhân vì sao mình xuất hiện ở đây.

“Ta biết, cám ơn ngươi
chiếu cố nàng, thỉnh trước đi ra ngoài được không?” Như Mặc cảm thấy may mắn vì
người nọ là chính nhân quân tử, hơn nữa dâm tính của xà huyết cũng chưa phát
tác, nếu không, hắn cho dùng cấp tốc đằng vân giá vũ cũng sẽ không kịp, đến lúc
đó nếu cả hai cùng chết thì con đường thành tiên của hắn không biết phải tu lại
đến bao lâu.

“Hảo, hảo!” Phùng Tử
Kiện liên tục gật đầu, đỏ mặt xấu hổ thối lui ra ngoài, không quên đóng cửa lại,
cũng không quay về phòng ở cách vách, lại không thể đứng ở ngoài cửa, sợ người
ta nói hắn nghe lén, đành phải chạy tới chỗ một căn phòng ở cách đó xa xa.

Thấy người đã đi ra ngoài,
Như Mặc thở dài, còn Bắc Dao Quang lúc này hai mắt đã đỏ như máu, căn bản không
còn thần trí, theo bản năng tìm lấy quần áo của Như Mặc, hắn khép hai ngón tay
lại một chút, thân hình Bắc Dao Quang liền mềm nhũn.

Lẽ ra máu của hắn sẽ
không có hiệu quả nhanh như vậy trong cơ thể nàng, nhưng thực tế lại xảy ra
nhanh làm cho hắn trở tay không kịp, cái này thật là phiền toái, máu đã bị nàng
hút vào, không thể lấy lại. Nhưng hắn là người tu hành, nếu phá giới, muốn tu
thành tiên đắc đạo trở lại thì không biết phải tốn bao nhiêu lâu nữa, tuy nhiên
nếu hôm nay không cứu nàng, ngư nương nàng sẽ không sống lại được, hại nàng mất
đi tính mạng, sự tình càng nghiêm trọng hơn.

Giờ phút này đại kiếp
nạn ngàn năm, vẫn không thể đắc đạo là vì thiếu ân tình của nàng chưa trả hết, trời
xanh thương hắn tìm kiếm ân nhân vất vả nên đã trực tiếp mang nàng tới trước
mặt hắn, nếu không nắm bắt cơ hội để báo đáp nàng, để nàng bị nguy hại đến tính
mạng, thì thật là lỗi lớn.

Trong lúc hắn còn do dự
thì làn da Bắc Dao Quang vốn trắng nõn giờ đã chuyển sang xanh biếc đầy quỷ dị,
Như Mặc vừa nhìn biết rằng nếu chậm trễ nữa thì sẽ nguy, xem ra đúng là thiên ý.

Ngón trỏ và ngón giữa
cùng khép lại, tứ chỉ vén, miệng đọc vài câu khẩu quyết, trong phòng lại bày ra
kết giới để ngăn người ngoài xâm nhập.

Hắn chuẩn bị xong hết
mọi việc, mới chậm rãi cởi bỏ y phục…

Chương 10

Chuẩn bị xong hết, cẩm
bào màu lục cũng cởi ra khỏi người, biến thành tấm vải thật dài đem quây chung
quanh giường, tạo thành một không gian màu lục, da thịt tuyết trắng nổi bật
trên nền màu lục, càng thêm tuyệt mỹ.

Như Mặc chậm rãi ngồi
xuống, nhìn Bắc Dao Quang thở nhẹ một hơi, nàng vốn đang mê mang lập tức mở to
ánh mắt đã trở nên mông lung, tràn ngập huyết sắc cùng tình dục, tứ chi chủ
động quấn quanh thân Như Mặc, da thịt trần trụi bóng loáng, phát ra tiếng rên
dài thoải mái.

Máu trong người nàng
cũng ảnh hưởng đến Như Mặc, tuy rằng trong đầy ý thức rất thanh tỉnh nhưng thân
thể lại thích sự đụng chạm của Bắc Dao Quang.

Thời kì động dục của loài
rắn thường là vào tháng năm, tháng sáu, bởi vì đối với loài rắn đây là mùa giao
phối sinh sản, có điều để có lợi cho rắn nhỏ sống sót thì bọn chúng thường ngủ
vào mùa đông. Như Mặc sau khi vượt qua kiếp nạn thứ nhất khi được một ngàn năm
đã không còn chịu ảnh hưởng của thiên tính này nữa, hàng năm khi mùa xuân đến
đối với hắn mà nói chỉ là máu có ấm hơn một chút mà thôi, chưa từng có ý tìm
kiếm bạn tình để giao phối.

Nhưng mà hiện tại, tâm
huyết của hắn đang trong cơ thể của Bắc Dao Quang kêu gọi, khiến cho dục vọng
đã ngủ sâu gần vạn năm của hắn rốt cuộc có dấu hiệu tỉnh lại, nhiệt độ cơ thể
ấm áp cũng không quá nóng là cho Bắc Dao Quang đang như sốt cao có cảm giác
chạm phải một dòng suối mát trong “Ta, ta muốn.”

“Ta gọi là Như Mặc!” Như
Mặc nhẹ nhàng lấy tay nâng lên mặt nàng đang cọ xát vào người mình, nhìn vào
ánh mắt mơ hồ của nàng, nói.

Thanh âm từ tính dễ
nghe, tựa hồ như xuyên thấu tra tấn dục vọng của Bắc Dao Quang, tiến vào đại
não của nàng, ánh mắt của nàng dù tán loạn nhưng lời nói lại rất rõ ràng “Như
Mặc, Như Mặc, cho ta.”

Như Mặc thở dài một hơi,
biết không giải dục vọng cho nàng, sợ là nàng sẽ không tỉnh lại được, chỉ mong
nàng sau khi tỉnh lại sẽ không trách hắn là tốt rồi.

Không hề băn khoăn
những việc sau này, Như Mặc cuối cùng cũng hôn lên môi Bắc Dao Quang, cảm xúc
mềm mại cùng máu tinh ngọt làm cho nàng có cảm giác được giải thoát, làm cho
Như Mặc vốn xanh biếc càng thêm ám trầm, nữ nhân dưới thân gắt gao dán chặt vào
hắn, không ngừng cọ xát, hai tay vốn nhỏ nhung lại rất lớn mật, tham lam vuốt
ve trên tấm lưng trắng nõn của Như Mặc.

Tiếng rên rỉ chưa thỏa
mãn phát ra đã khiêu chiến ý chí của Như Mặc, đây là lần đầu tiên hắn ôm một
thân thể khác phái, nhưng lại không phải là đồng loại, điều này làm cho Như Mặc
trong lòng có vài phần không xác định nhưng giờ phút này đâm lao thì phải theo
lao, trừ bỏ hắn thì còn có ai có thể giải độc trong người nàng?

Bắc Dao Quang cảm thấy
nàng đang rơi vào một giấc mơ rất đẹp, trong mộng nàng cùng nam tử không thấy
mặt hoan ái, da thịt hắn trắng nõn, so với tơ lụa còn mịn màng hơn, nụ hôn cũng
ôn nhu lại ngọt làm cho nàng hận không thể nuốt hết vào bụng, còn có vòm ngực
rắn chắc, tinh mỹ, làm cho nàng cảm giác thân mình đang ở trong một nửa băng, một
nửa là lửa, không nói được là thoải mái hay khổ sở, nàng muốn nhiều mà động tác
của hắn lại chậm, điều này làm cho Bắc Dao Quang rất không vừa lòng.

Vì thế nàng quyết định
không đợi hắn, nàng phải làm chủ tiến trình cùng tiết tấu, đây là giấc mộng của
nàng, sẽ do nàng làm chủ.

Như Mặc kinh ngạc nhìn
Bắc Dao Quang ánh mắt mê man, chủ động cuồng dã trên người hắn. Như Mặc cũng từ
từ nhắm mắt lại, hưởng thụ ấm áp cùng cảm giác cực lạc vây quanh, thì ra đây là
tình dục, khó trách nhân loại từ xưa tới nay đều tránh không được…

Chương 11

LO LẮNG CHỜ ĐỢI

Thì ra đây là tình dục,
khó trách nhân loại từ xưa tới nay đều không nhịn được…

Phùng Tử Kiện lo lắng
đi đi lại lại trên chiếc cầu gỗ, thỉnh thoảng lại nhìn cánh cửa phòng vẫn đóng
chặt ở cách đó xa xa, giống như trượng phu đang đợi thê tử sinh nở “Như thế nào
còn chưa ra? Đã hơn ba canh giờ, sẽ không có gì ngoài ý muốn đâu.”

“Hẳn là nên đi mời đại
phu, nhưng chung quanh không có người, nên đi tìm đại phu ở đâu đây?”

“...”

Phùng Tử Kiện nghĩ đông
nghĩ tây, lầm bầm lầu bầu tới hơn nửa ngàng, bắt đầu cảm thấy hơi lạnh, ngửa
đầu nhìn lên thì thấy sắc trời lúc này đã tối sầm, mà cảnh cửa kia vẫn chưa có
dấu hiệu mở ra, thậm chí ngay cả đèn cũng không có một ngọn, làm cho Phùng Tử
Kiện cảm thấy bất an, vội đi nhanh đến bên cửa, vừa giơ tay lên tính gõ cửa lại
rụt về, một lần nữa lại lẩm bẩm “Không được, không được, tiểu thư có lẽ lâu
ngày không cùng tướng công gặp mặt, giờ đang là lúc đoàn tụ, tiểu sinh liều
lĩnh gõ cửa thật là không ổn.”

Nhưng vẫn không nhịn
được lo lắng, Bắc Dao Quang lúc trước kêu đau thảm thiết như vậy, giờ phút này
không biết thế nào? Có phải đã hết đau hay là đau đến không la nổi nữa rồi?

Đáng thương cho Phùng
mọt sách đứng ở bên ngoài lo lắng còn chịu phải gió lạnh mà không dám gõ cửa
cũng không dám quay về phòng nghỉ ngơi, chỉ biết ngây ngốc đứng chờ mà trong
phòng Bắc Dao Quang so với hắn cũng không tốt hơn là bao. Nàng cơ hồ không còn cảm
nhận được các bộ phận trên cơ thể, tất cả đều bủn rủn, không có chút khí lực, yết
hầu vì la to cùng rên rỉ trong thời gian dài nên hoàn toàn không phát ra tiếng,
mà nam tử trên người nàng vẫn chưa chịu buông tha quyết định của hắn.

Kỳ thật sau khi phản
công, nàng đã có chút thanh tỉnh, biết rằng mình không nằm mơ mà hết thảy đều
là thật, đáng tiếc nàng còn chưa kịp e lệ đã giống như cường bạo, áp đảo nam
nhân kia, thân hình mẫn cảm của nàng lần đầu nếm mùi tình dục, càng muốn nhiều
hơn, không ngừng làm càn, luật động trên người nam tử, mùi vị đặc trưng cùng
cảm xúc da thịt quen thuộc làm cho nàng mặt dù không thấy rõ diện mạo của hắn
cũng biết đây chính là nam tử trần truồng nàng đã đụng phải trong động sâu.

Thì ra tên của hắn là
Như Mặc, thật dễ nghe. Bắc Dao Quang theo trực giác biết hắn là mĩ nam tử bởi
vì mái tóc hắn mềm mại dưới tay nàng, còn có da thịt bóng loáng, trơn mịn hơn
cả tơ lựa, có được nam nhân có điều kiện như vậy, đánh chết nàng cũng không tin
hắn xấu, cho dù có xấu thì nàng cũng sẽ nhận thức.

Vì thế Bắc Dao Quang
đắc ý hưởng thụ thành quả, cho đến lúc nàng muốn dừng thì mới phát hiện nàng đã
không còn sức để ngừng mà Như Mặc cũng sẽ không cho nàng cơ hội để dừng, ai
biểu nàng châm ngòi dục vọng của hắn?

Loài rắn đa số khi giao
phối không kéo dài, chỉ chừng vài phút là xong nhưng cũng có loại kéo dài đến
hai mươi mấy giờ cũng không ngừng, đáng thương cho Bắc Dao Quang rất không may
đã đụng trúng loại thứ hai.

Cho nên, đến khi Như
Mặc cảm thấy mỹ mãn xuất ra tinh lực trong cơ thể nàng thì Bắc Dao Quang đã sớm
hôn mê.

Báo cáo nội dung xấu