Xà quân Như Mặc - Chương 97
Chương 97
QUAN TÂM THANH NHI
Bắc Dao Quang ngủ một
giấc tỉnh lại thì đã hai ngày sau, đó cũng nhờ nàng đã ăn Mặc quả, thân thể
không giống nhân loại bình thường nếu không đã sớm chết đói vì mấy ngày không
ăn không uống.
Dù vậy, khi tỉnh lại
nàng vẫn thấy đói đến mức có thể ăn hết một con trâu, một mâm đồ ăn nóng hổi đã
được đưa tới ngay sau khi nàng tỉnh lại, Thanh nhi nhanh chóng bày biện mọi thứ
ra bàn.
“Đến ăn cơm đi, Thanh
nhi đã chuẩn bị xong” Như Mặc nhìn hai mắt háu ăn của Bắc Dao Quang, ôn nhu nói.
Bắc Dao Quang liếc mắt
nhìn hắn, than thở, “Như Mặc, đều là ngươi không tốt, bằng không ta sao có thể
đói đến như thế này, ngươi sẽ không chê tướng ăn của ta chứ?”
“Ăn đi! Ta sao dám ghét
bỏ nương tử của” Như Mặc tiếp tục cười.
Bắc Dao Quang cũng
không chần chờ, lập tức bưng chén cơm lên, há to mồm ăn như gió cuốn cũng không
quên hỏi “Bọn nhỏ đâu?”
“Phu nhân, hai vị tiểu
chủ rất tốt, giờ phút này đang ở bên ngoài, Tóc Đen đang chơi đùa với bọn họ, phu
nhân ăn xong cứ nghỉ ngơi một lát, Thanh nhi sẽ đem hai tiểu chủ vào đây” Thanh
nhi vội vàng lên tiếng.
Bắc Dao Quang vừa ăn
vừa gật đầu, Như Mặc thấy nàng đói như vậy cũng có chút xấu hổ nên múc cho nàng
một chén canh đưa đến trước mặt “uống chút canh đi, ngươi đừng ăn nhanh quá, không
tốt cho bao tử, từ từ thôi, không ai giành với ngươi.”
Bắc Dao Quang vừa thấy
đó là canh cá, lắc đầu liên tục “Như Mặc, canh này không thể uống nữa.”
“Vì sao?” Như Mặc ngẩn
người, Thanh nhi cũng liên tục nói, “Phu nhân, ngày thường ngươi rất thích uống
canh cá nha, con cá này con sống, rất bỏ, vị cũng ngon, sao ngươi lại không
muốn ăn?”
Bắc Dao Quang bất đắc
dĩ đành phải buông bát, đưa lổ tai đến Như Mặc bên tai, nhẹ giọng nói, “Canh cá
cùng canh giò heo đều có tác dụng thúc sữa, mà bây giờ Bảo Bảo với Mặc Mặc lại
không chịu bú, uống nhiều canh này làm ta bị cương sữa, rất khó chịu.”
Như Mặc nghe vậy, ánh
mắt lập tức nhìn về bộ ngực vì sinh nở mà trở nên đầy đặn hơn của Bắc Dao Quang,
trong đầu suy nghĩ nhưng tay vẫn đưa canh cho nàng, cũng nhẹ giọng nói “uống đi,
cũng không sao, nếu cảm thấy cương sữa, bọn nhỏ không uống thì còn có ta a.”
“Như Mặc!” không nghĩ
Như Mặc lại có thể nói ra những lời như vậy, Bắc Dao Quang xấu hổ đỏ bừng mặt, nhớ
tới ba ngày qua triền miên ân ái, Như Mặc không phải vẫn còn chưa thỏa mãn chứ?
Thanh nhi đứng bên cạnh
bàn cũng xấy hổ không thôi, phu nhân tưởng rằng đã nói rất nhỏ thì hắn không
nghe được sao? Dù gì hắn cũng là xà yêu có hai ngàn năm đạo hạnh nha, nhĩ lực
đương nhiên là vô cùng tốt, tuy rằng hắn không muốn nghe lén nhưng những lời
hai người nói đều lọt vào tai hắn rất rõ, mặt đỏ hồng lên “Phu nhân, chủ nhân, Thanh
nhi cáo lui trước.”
“Được, Thanh nhi mặt
của ngươi sao lại đỏ bừng như vậy, bị sốt sao?” Bắc Dao Quang vừa quay sang, nhìn
thấy sắc mặt đỏ bừng của Thanh nhi thì lo lắng không thôi, từ lúc gặp hắn tới
giờ vẫn thấy hắn luôn là nét mặt trầm tĩnh không thay đổi, đối với bọn họ luôn
tỏ ra cung kính cho nên nhìn thấy bộ dáng của hắn lúc này, nàng không thể không
lo.
Cái chết của Vô Ảnh làm
nàng rất đau lòng, nàng cũng tự trách mình nhưng không có ý trách tội Thanh nhi,
tuy rằng cũng từng có một chút nhưng mà thực sự rất ít, hơn nữa Như Mặc đã nói
Vô Ảnh không phải thực sự đã chết mà là hắn chỉ trở về vị trí cũ, vả lại hắn
cũng luôn tồn tại trong lòng mình, đứa ngốc Thanh nhi này sao cứ để chuyện này
ở trong lòng chứ?
Nhớ tới ánh mắt ảm đạm
lại chờ mong của Linh Lung trước khi rời đi, Bắc Dao Quang nghĩ cũng đã đến lúc
làm cho Thanh nhi hạnh phúc, tuy rằng nàng không biết báo với rắn kết hợp thì
có được hay không nhưng nàng cũng không để ý lắm, điều quan trọng là Linh Lung
và Thanh nhi đều có cảm tình với nhau là được. Chỉ cần Thanh nhi gật đầu nguyện
cùng Linh Lung bên nhau cả đời thì dựa vào tình cảm của Linh Lung dành cho hắn,
bọn họ nhất định sẽ trải qua những ngày hạnh phúc.
Cho nên trước khi Linh
Lung đến đây, Thanh nhi phải ngàn vạn lần không có chuyện gì mới được, nàng và
Như Mặc phải quan tâm tới hắn nhiều hơn, bây giờ nhìn sắc mặt đỏ bừng lại không
tự nhiên của hắn, Bắc Dao Quang làm sao mà không lo.
“Phu nhân không cần lo
lắng, Thanh nhi tốt lắm, Thanh nhi chỉ không muốn quấy rầy phu nhân dùng cơm
cho nên muốn cáo lui trước” bị Bắc Dao Quang dùng ánh mắt thân thiết nhìn chằm
chằm, Thanh nhi cảm động lại xấy hổ.
“Quấy rầy ta dùng cơm?
Thanh nhi, ngươi thật sự không có việc gì sao? Trước kia mỗi khi ta ăn cơm
ngươi đều ở bên hầu hạ từ đầu đến cuối a, bây giờ còn nói không muốn quấy rầy
ta dùng cơm, nghĩa là làm sao?” Bắc Dao Quang vẫn không hiểu được nguyên nhân
Thanh nhi mất tự nhiên, nàng với Như Mặc nói chuyện nhỏ như vậy, hắn làm sao có
thể nghe được.
Ngược lại, Như Mặc đã
hiểu ra, vỗ vỗ lên tay Bắc Dao Quang “Không việc gì, để Thanh nhi đi ra ngoài
đi.”
Thanh nhi được Như Mặc
cho phép, lập tức đi như chạy ra khỏi phòng, Bắc Dao Quang cầm chén cơm, ăn một
miếng rồi lại không ăn nữa mà nhìn Như Mặc, tựa hồ như muốn hỏi hắn nguyên nhân,
Như Mặc thấy nàng vẫn không hiểu, lại không chịu ăn cơm, bất đắc dĩ phải nói “Có
lẽ là do Thanh nhi xấu hổ, những gì chúng ta nói, hắn đều nghe rõ.”
“Phốc...” Như Mặc vừa
nói xong, Bắc Dao Quang đã phun hết cơm và đồ ăn trong miệng về hướng Như Mặc” cái
gì?”
Như Mặc cũng phản ứng
rất mau lẹ, nhanh chóng né tránh, chậm rãi nói “Thanh nhi là người nhà, nghe
được cũng không sao.”
“Như Mặc, thực sự rất
mất mặt a, chúng ta nói chuyện như thế mà Thanh nhi nghe được, hừ, ngươi không
biết xấu hổ sao?” Bắc Dao Quang cảm thấy rất mất mặt, sau này nàng làm sao còn
có thể ngẩng cao đầu trước mặt Thanh nhi được nữa.
“Dao Quang, đó thực sự
là suy nghĩ trong lòng ta, cũng không phải chuyện xấu gì cho nên không mắc gì
phải thẹn thùng, hơn nữa sau này tất cả chúng ta còn sống cùng nhau mấy ngàn
năm, nếu còn băn khoăn nhiều việc như thế, với tính cách của ngươi, sợ rằng sẽ
không quen a.”
Như Mặc đương nhiên là
hiểu tính của Bắc Dao Quang, mà nàng cũng thừa nhận, chỉ có mấy người sống cùng
nhau, hằng ngày ra vào đều chạm mặt, nếu phải băn khoăn nhiều việc, dè chừng
từng lời ăn tiếng nói thì quá mệt mỏi nhưng mà…
“Như Mặc, ngươi muốn để
Thanh nhi ở bên chúng ta cả đời sao?”
“Dao Quang, ngươi đây
là cái gì ý tứ? Không phải ngươi rất thích Thanh nhi sao?” Như Mặc nghe nàng
hỏi như vậy cũng ngẩn người, không nghĩ Bắc Dao Quang ghét Thanh nhi nhưng nếu
không phải thế thì những lời này nên hiểu thế nào?
“Ta là thực thích hắn, hắn
trầm ổn lại hào phóng, cư xử đúng mực, đối với chúng ta lại trung thành và tận
tâm, tâm tính của lương thiện, tóm lại Thanh nhi không có gì là không tốt” Bắc
Dao Quang đương nhiên là hài lòng với Thanh nhi.
“Vậy sao ngươi không
muốn giữ hắn ở bên cạnh?” Như Mặc thừa nhận có lúc hắn cũng không hiểu hết Bắc
Dao Quang.
“Chính vì hắn quá tốt, nhưng
trong khi chúng ta hạnh phúc, có gia đình ấm áp, lại có hai đứa nhỏ mà Thanh
nhi vẫn lẻ loi một mình, Như Mặc, ngươi không biết như vậy rất cô độc sao? Trân
Châu đã chết, Thanh nhi sợ rằng đau lòng càng thêm sâu sắc, hắn cần có một nữ
tử ở bên cạnh để chia sẻ cuộc sống chứ không phải cứ cô độc một mình như thế, đối
với hắn như thế là không công bằng?” Bắc Dao Quang cũng không còn muốn ăn nữa, nhìn
ra ngoài cửa sổ thấy Thanh nhi đang ngồi xuống ôm lấy Mặc Mặc, đau lòng nói
“Dao Quang, Thanh nhi
như thế nào ngươi cũng thấy rõ rồi, Trân Châu tính tình như vậy nhưng hắn vì
một chữ thích mà bao dung cho nàng suốt một ngàn năm, đến cuối cùng lại rơi vào
kết quả bi thương, bây giờ Trân Châu mới vừa chết, Thanh nhi số lần tiếp xúc với
giống cái so với ta cũng không nhiều hơn bao nhiêu, ngươi muốn hắn tìm một nữ
tử khác để chia sẽ, yêu thương thì đúng là nói dễ hơn làm a. Ta không phải
không nghĩ tới chuyện này, mấy ngày nữa ta sẽ triệu tập các sơn chủ của tam sơn
mười tám động đến đây để xem hắn có chú ý và có cảm tình với ai không, nhưng e
rằng việc này cũng không có tác dụng mấy. Cũng may Thanh nhi còn nhỏ, đợi thêm
mấy trăm năm nữa cũng không sao. Ngươi vội vã tìm người cho hắn như vậy, e rằng
sẽ làm cho hắn càng khó quên Trân Châu.”
“Như Mặc, nếu ta nói có
người thích Thanh nhi, cũng sẽ bao dung cùng thương tiếc hắn, nhưng có thể sẽ
mang Thanh nhi rời khỏi chúng ta, ngươi có thể bỏ được không?” Bắc Dao Quang dò
hỏi.
“Nếu có người như vậy, ta
đương nhiên là bỏ được, huống chi lúc trước triệu Thanh nhi đến cũng chỉ để cho
hắn chiếu cố ngươi chứ không muốn hắn phải đi theo hầu hạ cả đời, nếu hắn thành
gia lập thất và phải rời đi, ta tất nhiên là không phản đối, có thể để cho Tóc
Đen thay Thanh nhi làm tiểu quản gia của chúng ta a” Như Mặc gật đầu, rồi lại
hỏi “Người ngươi nói là ai? Ta sao không biết bên cạnh Thanh nhi lại có một nữ
tử như vậy?”
“Ngọc Linh Lung!” Bắc
Dao Quang lập tức thốt ra ba tiếng, mà Như Mặc nghe xong thì nhướng mày “Báo
vương? Không được, Dao Quang, chuyện này rất hoang đường, Thanh nhi và Báo
vương sao có thể?”
“Vì cái gì không có khả
năng?” Bắc Dao Quang không nghĩ tới Như Mặc sẽ phủ quyết nhanh như vậy, lập tức
truy vấn.
“Xà tộc chúng ta là
thuộc thủy hệ, mà Thú tộc lại là hỏa hệ, huống chi Báo vương lại là vương của
Thú tộc, làm sao có thể làm vợ một nam tử khác tộc, cho dù là nàng tuyển chọn
vương phu thì đối tượng của nàng cũng nên là quý tộc hay tướng lãnh cao cấp
trong Thú tộc, mà không thể là Thanh nhi, càng chưa nói tới Báo vương đã có ít
nhất năm ngàn năm đạo hạnh mà Thanh nhi bất quá chỉ mới hai ngàn nếu so với Báo
vương thì Thanh nhi giống như tiểu hài tử, hai người cách xa như thế làm sao có
thể đến được với nhau?”
“Như Mặc, những gì
ngươi nói đối với tình yêu không có ý nghĩa gì, ta chỉ biết quan trọng là Ngọc
Linh Lung yêu Thanh nhi” Bắc Dao Quang tràn đầy tin tưởng.
“Vậy Thanh nhi thì sao?”
Như Mặc thấy Bắc Dao Quang rất quyết tâm ghép đôi hai người đó, không khỏi nhíu
mày, sợ nàng cao hứng nhưng sự tình lại không dễ dàng như vậy, tính tình của
Thanh nhi hắn còn không hiểu rõ sao?
“Thanh nhi trước mắt
còn không tỏ thái độ gì nhưng nhìn biểu tình của hắn đối với Ngọc Linh Lung thì
không phải là chán ghét, có lẽ cũng có chút ý tứ, Như Mặc ngươi cũng đừng quên
Thanh nhi đã ở chung với Ngọc Linh Lung gần bảy tháng trong Thú tộc, đây cũng
không phải là khoản thời gian ngắn, có lẽ chút cảm tình kia đã chìm xuống nhưng
ít ra ta biết Ngọc Linh Lung đối với Thanh nhi là chân thành và chấp nhất, nếu
không nàng cũng sẽ vôi vàng tìm tới cho chúng ta biết tin khi xà y bị đánh cắp,
thậm chí còn mang theo thuộc hạ, không ngại hạ thấp thân phận mà bảo hộ chúng
ta, ngươi nói đi?”
“Nếu thực sự như vậy, Dao
Quang, có thể thử theo ý ngươi một lần, trước khi chúng ta rời khỏi Hiệp Khách
thành đã mời Báo vương đến đây làm khách, chính là muốn bắc cầu cho Thanh nhi
phải không?” Như Mặc hiểu ra liền mỉm cười ý nhị.
“Ân! Đúng là như vậy, Như
Mặc, ngươi xem việc này có thể thành sao?” Bắc Dao Quang thấy hắn không phản
đối như trước nữa, ngược lại còn tươi cười làm nàng cũng cao hứng.
“Nếu đúng như lời ngươi
nói thì chỉ cần chúng ta hỗ trợ thêm một chút là có thể thành” Như Mặc không
dám nói chắc chắn vì sợ Thanh nhi tính tình quật cường không thuận theo thì
không phải hắn và Bắc Dao Quang mừng hụt sao?

