Vụ bí ẩn con sư tử căng thẳng - Chương 07 - 08
Chương
7: Buộc tội Arthur
- Đến rồi!
Jim Hall cùng nhóm bốn cậu bé vừa
mới dừng lại cách một chiếc xe hòm đậu ngay bờ đường. Theo lệnh ông, sư tử nhảy
lên xe.
- Đi! - Mike nói với hai bạn mới. -
Bọn mình sẽ ngồi phía trước, gần chú Jim. Có hai băng ghế.
Ông chủ khu bảo tồn leo lên ngồi sau
tay lái rồi khởi động xe. Hannibal không chờ đợi thêm và hỏi:
- Chú Jim ơi! Làm thế nào Arthur
xổng chuồng được? Thường, nó ở đâu, trong khu rào kín dành riêng cho nó hả?
- Đâu có! Nó ở nhà... cùng với Mike
và chú. Nó không thể nào ra ngoài được nếu không có ai giúp… có lẽ là Hank
Morton! Arthur quen hắn, chắc là nó để cho hắn đến gần. Khi đã ra ngoài, con
thú có thể đi bất cứ nơi nào. Đó mới chính là điều làm chú lo lắng.
Xe hòm đi theo một con đường chật
hẹp và ngoằn ngoèo trên sườn đồi cho đến một ngôi nhà trắng xinh đẹp trên đỉnh
đồi, có lối đi rải cát.
- Đến rồi! - Jim Hall thông báo. -
Mike, cháu chạy vào nhà gọi điện thoại báo cho bác sĩ Dawson nhé?
Trong khi Mike nhảy xuống xe, Hannibal
ngạc nhiên nhìn xung quanh.
- Vậy là nhà chú ở đây à? Lúc đầu, tụi cháu tưởng chú ở trong cái nhà giữa
đám cỏ cao...
- Ôi! - Jim cười ngắt lời. - Cái chòi "Viễn Tây" ấy là để cho có
màu sắc địa phương một chút! Khách tham quan Khu Bảo Tồn Hoang Dã của chú phải
được thấy những gì mà họ mong thấy. Mà có khi chòi dùng làm cảnh cho những phim
truyện xảy ra trong rừng rậm. Hiện đang có đoàn làm phim ở đây.
- Bác Hitchcock có nói cho tụi cháu biết. Bác ấy còn nói rằng chính vì vậy
chú rất phiền về tính khí kỳ quặc của con sư tử. Nếu nó trở nên nguy hiểm.
- Đúng! Arthur cũng được thuê để quay phim. Nếu nó giận và không nghe lời
chú nữa, thì Jay Feast có thể nổi điên và chính chú sẽ lãnh chịu hậu quả tài
chính.
- Jay Feastt. - Bob lặp lại. - Là ai vậy?
- Tên nghe quen quen, - Peter nói. - Ba cháu làm trong ngành điện ảnh.
Dường như cháu đã nghe ba cháu nói về nhân vật này…
- Chắc chắn rồi! Feast là nhà sản xuất phim, vừa là đạo diễn, rất nổi
tiếng... ông ta tự giới thiệu như thế!
Jim Hall vừa nói vừa ra sau xe mở cửa cho sư tử. Đúng lúc đó, Mike gọi điện
thoại xong cho bác sĩ thú y và bước ra khỏi biệt thự. Mike huýt sáo để gây chú
ý với chú Jim và dùng tay chỉ một đám mây bụi đang tiến đến gần.
- Rắc rối đang đến kìa, chú Jim ơi!
Ông Hall quay đầu và chau mày lại.
- Cháu nói đúng. Ông Feast đích thân đến đây!
Xe của nhà sản xuất phim đến ngang nhóm nhỏ và dừng lại. Một người đàn ông
to mập, vẻ mặt khá giận dữ.
- Hall! - Ông la hét. - Anh đã gian dối về các điều khoản trong hợp đồng
giữa chúng ta.
- Sao? Anh nói về điều gì vậy?
- Hợp đồng quy định rằng tôi và người của tôi sẽ không bị nguy hiểm khi
quay phim trong khu rừng của anh. Vậy, anh phải có lời giải thích thích đáng về
điều vừa mới xảy ra!
- Tôi không hề chối nhận điều khoản hợp đồng, - Jim Hall tuyên bố. - Xem
nào, chuyện gì đã xảy ra?
- Rock Randall bị thương! - Feast điên tiết hét lên. - Một con thú hoang dã
của anh đã xổng chuồng và tấn công anh Rock!
- Không thể có chuyện đó được! - Jim Hall bình tĩnh cam đoan.
Nhà sản xuất phim chỉ con sư tử to tướng trong xe.
- Đây là chứng cớ rằng tôi nói thật. Con sư tử của anh là thủ phạm. Anh
Rock Randall không thấy kẻ tấn công, nhưng tôi biết chắc là Arthur!
- Arthur có đi chơi một chút, điều đó là có thật. Nhưng đây không phải là
cái cớ để tố cáo nó đã tấn công anh Randall. Bản thân tôi không tin chuyện này.
- Anh sẽ phải tin, khi anh thấy anh Rock Randall.
- Anh ấy có bị thương nặng không? - Jim Hall lo lắng hỏi thăm.
Feast nhún vai.
- Không ai có thể còn khỏe sau khi nhận một con sư tử vào lưng.
Jim Hall phản đối.
- Anh không có quyền tung cái tin này khi chưa thể chứng minh là có thật...
Tôi sẽ nói chuyện với Rock Randall. Chờ tôi nhốt Arthur lại đã!
Jim Hall đang dẫn con sư tử xuống xe, thì một chiếc xe thứ nhì xuất hiện.
- Bác sĩ Dawson đấy! - Mike thì thầm với Ba thám tử trẻ.
Bác sĩ thú y cao lớn và gầy. Ông nhai mẫu thuốc tắt dưới bộ ria xám. Ông
bước dài về phía nhóm người, tay đu đưa một cặp đen. Ông nói với Jim Hall, giả
bộ như không thấy Feast.
- Tôi nhảy lên xe ngay khi Mike báo anh cần tôi, anh Jim à. Xem nào, Arthur
bị gì vậy?
- Vết thương ở chân. Ai đó đã thả tự do cho nó, trong khi tôi và Mike đi
vắng. Chúng tôi bắt lại được nó khá xa đây.
- Thưa bác sĩ, dường như có kẻ đã làm cho sư tử bị thương bằng dao hay dao
phay! - Mike nói thêm.
- Ai có thể hại con Arthur như thế? Jim, nhờ anh giữ nó, để tôi khám
chân...
Jim Hall túm lấy bờm con thú, trong khi bác sĩ thú y cúi xuống.
- Arthur, đưa ta xem cái chân nào! - Bác sĩ thú y nói dịu dàng.
Bác sĩ tháo chiếc khăn tay băng cái chân bị thương, rồi nâng chân lên một
chút. Arthur rên nhẹ.
- Yên nào, Arthur! Ta sẽ không làm cho mi đau đâu. Mi cũng biết ta chăm sóc
cho mi từ khi mi còn nhỏ mà...
Khám xong vết thương, bác sĩ thú y bỏ cái chân trở xuống.
- Vết đứt không sâu lắm, nhưng khá đau. Tôi phải dẫn Arthur về phòng khám
để băng bó đàng hoàng cho nó. Không nên để nhiễm trùng.
- Đồng ý! - Jim Hall đồng tình. - Arthur, đi nào! - Ông nói thêm và kéo sư
tử về xe hòm của bác sĩ Dawson. Bác sĩ sẽ chăm sóc cho mày!
Nhưng nhà sản xuất phim không chịu để như vậy. Đúng lúc bác sĩ thú y sắp
lên xe, thì ông cản, mặt đỏ gay vì giận dữ:
- Khoan đã! Ông ra lệnh. Anh mang con sư tử này đi đâu? Tôi
thuê nó để quay phim. Nó phải bắt đầu làm việc vào sáng mai, đúng tám giờ!
Bác sĩ Dawson thản nhiên châm mẩu
thuốc, phà khói ra, rồi mới nói:
- Con sư tử này sẽ làm việc khi nào
tôi cho là nó có thể làm được. Có lẽ ngày mai cái chân nó sẽ đỡ hơn... nhưng
không chắc chắn. Công việc của tôi là chăm lo sức khỏe của nó. Tôi cóc cần biết
về cuốn phim của anh! Bây giờ xin anh dang ra cho tôi đi. Nếu không, tôi sẽ
phải giẫm lên chân anh.
Hannibal, Peter và Bob là khán giả
câm của cảnh tượng này. Ba bạn thấy Feast tái mặt lùi lại, trong khi bác sĩ thú
y mở cửa xe, leo lên ngồi sau tay lái... Phía sau xe, Arthur đang rên khẽ...
Khi bác sĩ và bệnh nhân biến mất ở
khúc quẹo lối đi, Feast lại tiếp tục đe dọa Jim Hall.
Jim Hall không trả lời và đi theo
nhà sản xuất phim đến xe, ngồi cạnh ông, và vẫy tay tạm biệt Mike khi xe chạy.
Khi đó ông nhìn thấy ba thám tử.
- Xin lỗi các cháu, - ông nói, - chú
sẽ gặp các cháu sau nhé...
Hannibal nhìn theo hai người đàn
ông, xe nhanh chóng biến mất vào rừng.
- Nếu ông Feast nói đúng, thì vụ này
gay đấy. - Hannibal nói.
Mắt Mike sáng lên.
- Chẳng lẽ cậu nghi ngờ lời nói của
chú Jim? - Mike tức giận hỏi.
- Không, nhưng chú ấy có thể lầm. Có
thể Arthur đã thật sự tấn công ông diễn viên ấy. Dù sao, chú Jim có vẻ lo lắng.
- Cậu hãy tha lỗi cho mình, nếu mình
hay nóng lên khi phải bảo vệ chú Jim. - Mike hối hận nói khẽ. - Cậu hiểu cho,
mình thương chú Jim lắm. Chú đã nhận mình về với chú, khi ba mẹ mình mất do bị
tai nạn xe. Đó là em trai của ba mình. Chú đã nuôi dạy mình, và mình chỉ còn
mình chú ấy trên đời này... chú Jim và chú Cal.
- Chú Cal à? - Bob hỏi.
- Phải. Chú ấy sống ở Châu Phi, nơi chú ấy vừa là nhà thám hiểm vừa là nhà
săn ác thú. Chính chú Cal cung cấp thú cho chú Jim. Nếu bắt được thú lúc còn
nhỏ, chú Jim dạy chúng dễ hơn. Giống như Arthur, chẳng hạn. Còn những con thú
lớn hơn được nhốt trong chuồng cho công chúng xem, nhưng dần dần cũng hy vọng
dạy được. Còn những con thú già quá, thì khó dạy lắm.
- Có điều mình không hiểu, - Peter nói, - là tại sao Jay Feast ra vẻ thù
nghịch với chú Jim. Ông ta phiền gì chú Jim à?
- Theo mình biết, thì không có phiền gì. - Mike trả lời. - Có thể ông ấy sợ
không quay phim đúng thời hạn. Trước khi thuê Khu Bảo Tồn Hoang Dã, ông ấy đòi
có hợp đồng quy định rằng chính ông và những người làm dưới quyền ông không có
gì phải sợ mấy con thú. Chú Jim đã bảo đảm điều này với ông ấy.
- Nếu chú Jim lầm và nếu Arthur thật sự làm người diễn viên kia bị thương,
thì chuyện gì sẽ xảy ra? Bob hỏi.
- Chú Jim sẽ mất rất nhiều tiền. Chú Jim phải trả ngân phiếu bảo đảm năm
mươi ngàn đô la. Nếu không bảo đảm được an toàn cho đoàn làm phim, thì chú Jim
sẽ bị sạt nghiệp. Mà khi khu rừng được thuê để quay phim, thì khách du lịch
không được vào nữa.
Hannibal đã chăm chú nghe Mike giải thích.
- Vậy, nếu trái lại, mọi việc diễn ra không có vấn đề, - Hannibal nói, -
nếu bộ phim được quay suôn sẻ, thì chú Jim sẽ lãnh một số tiền kha khá?
- Tất nhiên. Mình không biết số chính xác, nhưng số tiền khá lớn. Một mình
Arthur mang lại năm trăm đô la, khi nó làm việc. Thú hoang dã được thuần hóa có
giá thuê cao lắm... gần bằng các ngôi sao màn bạc.
- Arthur có bao giờ gây khó khăn cho chú Jim chưa? - Hannibal hỏi. - Ý mình
nói... nó đã tấn công ai bao giờ chưa?
- Chưa bao giờ! - Mike cam đoan.
Bob, phụ trách về “lưu trữ nghiên
cứu”, lật quyển sổ tay luôn mang theo mình và dừng lại ở trang trắng, chuẩn bị
sẵn sàng ghi chép.
Bob nói:
- Thái độ Arthur đã trở nên kỳ quặc
ở điểm nào? Nếu cậu giải thích cho bọn mình biết tại sao nó bị căng thẳng, thì
bọn mình sẽ hiểu rõ hơn.
- Thì... nó không giống trước nữa.
Nó trở nên khó chịu, hay lo sợ... Các cậu đã biết rằng Arthur sống trong nhà,
cùng chú Jim và mình. Gần đây, nó ngủ không yên nữa. Hầu như mỗi đêm, nó đứng
dậy, nó gầm gừ, nó đi đi lại lại, nó đòi ra ngoài. Chú Jim không tài nào bắt nó
ngủ lại được. Và nó không nghe theo lệnh nữa. Tóm lại, nó đã trở nên rất khó
bảo, chứ không còn là con thú hiền lành mà chú Jim quen.
- Hay bên ngoài có cái gì đó làm cho
nó lo sợ? - Hannibal gợi ý. - Mà chú Jim có cho phép một số thú vật đi lảng
vảng trong rừng ban đêm không?
Mike lắc đầu.
- Có hươu nhốt trong một khu rào
kín, chúng không ra được. Có ngựa, mà người ta hay thuê để quay phim cao bồi.
Nhưng ngựa cũng được rào lại. Có hai con voi phía bên hồ, nhưng chúng cũng sống
trong một khu rào kín. Còn có nhiều con thú nhỏ hơn như khỉ, gấu mèo, chó.v.v… nhưng
tất cả đều được nhốt lại vào ban đêm.
- Tuy nhiên, - Hannibal vẫn nhấn
mạnh, - có một ai đó hay một cái gì đó là nguyên nhân sự căng thẳng của Arthur.
- Một sự căng thẳng có thể đã khiến
nó tấn công người diễn viên! - Peter nhận xét. - Nhưng cũng có thể chính Rock
Randall đã kiếm chuyện với nó! Nghe nói tên này cũng không lanh lợi lắm.
- Ồ! - Mike vỗ trán kêu. - Con đười
ươi!
- Con đười ươi nào? - Peter ngạc
nhiên hỏi.
- Vậy là ở đây còn có con đười ươi
nữa à? - Bob hỏi.
- Không hẳn. Thật ra, chúng tôi đang
chờ một con, do chú Cal gởi đến, cùng mấy con khác. Có thể nó đã đến rồi... có
thể nó đã xổng chuồng... và có thể chính nó đã tấn công Rock Randall!
Hannibal đưa tay lên.
- Giả sử nó đã đến đây, - Hannibal
nói, - làm sao nó có thể xổng chuồng được? Bộ nó không được nhốt trong một cái
chuồng kiên cố sao?
Mike lau trán.
- Cậu nói đúng. Mình ngốc quá. Mình
cũng căng thẳng không kém gì Arthur. Chú Jim chưa nói với mình về con đười ươi.
Mà đáng lẽ chú Jim phải biết trước... vì giả sử đười ươi đến rồi, thì không có
lý do gì nó ra khỏi chuồng được, trừ phi...
- Trừ phi gì? - Bob hỏi.
Mike liếm đôi môi bị khô.
- Trừ phi có ai đó muốn hại chú Jim
và mở cửa chuồng thả đời ươi ra!
Chương
8: Một khách hàng kỳ lạ
Chiều vẫn còn sớm, khi ba thám tử
lên đường trở về Thiên Đường Đồ Cổ cùng Konrrad. Anh chàng người Bavière đã đến
trước khi Jim Hall quay về. Mike thất vọng thấy ba bạn mới ra về và yêu cầu ba
bạn hứa phải sớm quay lại.
Konrad không tán thành lời hứa này
lắm.
- Các em định trở lại chỗ này à? -
Konrad vừa nói vừa rồ máy xe. - Hannibal ơi, như thế là phiêu lắm đấy!
- Ôi! Con sư tử này cũng không đến
nỗi ghê gớm lắm đâu! Mà bây giờ tụi em đã hứa làm sáng tỏ vụ bí ẩn này, thì
không thể rút lui được nữa!
Konrad gật đầu với nét mặt đa nghi
và không mở miệng nữa. Hannibal quay sang hai bạn để tổng kết lại tình hình.
- Bọn mình đã có một kẻ tình nghi -
Bob bắt đầu nói. - Hank Morton! Hắn có lý do để thả Arthur ra: hắn bị chú Jim
Hall đuổi ra khỏi khu bảo tồn. Tên Jay Feast cũng không được dễ thương cho lắm,
nhưng mình không thấy ông ấy có lợi gì khi quậy phá cuốn phim của chính ông.
Các nhà sản xuất phim muốn quay phim thật nhanh, phải không Peter?
- Dĩ nhiên! - Peter đồng tình.
- Mình chưa nghĩ gì nhiều về câu
chuyện này. - Thám tử trưởng đăm chiêu nói. - Cũng có thể có sự trả thù từ phía
Hank Morton. Mặt khác dường như chú Jim Hall mạo hiểm lớn, nếu thú của chú ấy
không ngoan. Thậm chí mạo hiểm quá lớn! Và có thể Arthur tự giải thoát ra một
mình.
Konrad bóp còi, báo hiệu xe đã về
nhà.
- Tới rồi à? - Hannibal ngạc nhiên
kêu.
- Ngày mai, anh lại phải đi đến chỗ
đó chở hàng. - Konrad thông báo. - Anh nói cho các em biết, lỡ các em lại thích
đến thăm con sư tử kia nữa...
- Cám ơn anh Konrad, em sẽ suy nghĩ.
Trong khi Konrad chạy xe đậu vào
nhà, ba thám tử đi về bộ tham mưu.
- Ủa? - Hannibal la lên đột ngột. - Đi rồi.
- Cậu nói về cái gì vậy? - Peter hỏi.
- Thanh sắt! - Hannibal giải thích. - Tất cả những thanh sắt mà chú Titus
mang về hôm qua đã biến mất. Vậy là bán được nhanh quá!
- Ai lại có thể mua một lô thanh sắt bị rỉ sét? - Bob ngạc nhiên hỏi khẽ.
- Không biết. Phải nói là chú Titus gặp may. Mà lúc nào chú chẳng gặp may.
Bob rên khẽ.
- Xui rồi, Babal ơi! Thím Mathilda đến kìa! Mình không thích kiểu nhìn của
thím chút nào! Chắc chắn thím sẽ giao việc cho bọn mình!
Hannibal đối phó với nguy hiểm.
- Thím Mathilda kiếm tụi cháu à?
- Còn phải hỏi! - Bà Jones càu nhàu. - Các cháu biến đâu mất hết vậy. Có
khách đến mua thanh sắt, mà không có ai để khiêng cả!
Hannibal giải thích rằng chú Titus đã cho phép ba thám tử đi cùng Konrad
đến Chatwik.
- Nhưng anh Hans có ở đây chứ? - Hannibal hỏi.
- Cũng không có! Hans đi cùng chú Tỉtus để lấy lô thanh sắt còn lại. Dường
như chú mày tìm được một mỏ thanh sắt hay sao ấy.
Hannibal mỉm cười.
- Dạ được, thưa thím Mathilda. Tụi cháu sẽ cố gắng có mặt khi khách của
thím trở lại mua lô hàng thứ nhì.
- Chắc chắn là sẽ trở lại! - Thím tuyên bố. - Nên ba cháu nhớ có mặt tại
chỗ ngày mai... À! Thím có làm một mâm bánh mì kẹp thịt, để trong văn phòng.
Chắc là cả ba đói bụng phải không?
Mặc dù ăn nói cục cằn, nhưng thím Mathilda rất tốt bụng. Trong khi thím
quay về với công việc, bộ ba lao đến bữa tiệc đang chờ trong văn phòng. Giọng
nói của thím Mathilda chặn đứng sự hăm hở của ba bạn.
- Khi ăn xong, các cháu phải ở lại văn phòng và coi kho bãi. Thím phải
xuống thành phố đi chợ.
- Tuân lệnh, thưa thím Mathilda! - Hannibal đáp.
- Thím sẽ nhờ Konrad chở thím đi bằng xe. Nhớ đừng bỏ lỡ cơ hội mua bán,
nếu có!
- Thím đừng lo! Thím cứ tin tưởng tụi cháu.
Thím Mathilda đi luôn. Trong văn phòng nhỏ, ba bạn tìm thấy một mâm bánh mì
kẹp thịt và nhiều chai nước cam.
- Xui rồi, Babal ơi! Bọn mình bị mắc kẹt ở đây cho đến ngày mai. - Peter
vừa ngốn một miếng bánh mì to tướng vừa nhận xét. - Mình đang sẵn sàng trở lại
Khu Bảo Tồn Hoang Dã để Mike dẫn bọn mình đi tham quan chi tiết.
- Đáng lẽ bọn mình được nghe thông tin nóng hổi về tai nạn của Rock Randall,
- Bob nhấn mạnh. - Nếu đúng là Arthur tấn công, thì chú Jim Hall sẽ bị rắc rối.
Hannibal buồn bã gật đầu.
- Tại sao Hank Morton để cho ta nghĩ
hắn là Jim Hall và tại sao hắn lại dẫn ta đến gần chỗ con sư tử? - Bob nói tiếp.
- Theo mình, đây là một bí ẩn khác nữa. Người đàn ông đó có điều gì thù nghịch
với bọn mình?
- Mình không biết, - Hannibal thở
dài. - Còn một điều lạ lùng khác nữa. Arthur gầm, trước khi gặp ta. Có thể
không phải Hank Morton làm cho nó bị thương... Các cậu ơi, lần sau mà đến khu
bảo tồn, ta phải mở mắt mở tai. Mình tin chắc ta sẽ có thể biết thêm nhiều
điều.
Peter bị thu hút bởi một cái gì đó
bên ngoài và ra cửa sổ nhìn.
- Ê! Babal ơi! Hình như có khách
đến.
Một chiếc xe đen vừa mới vượt qua
ngưỡng cửa kho bãi. Một người đàn ông bước xuống xe. Ông nhìn xung quanh, đến
gần một đống đồ linh tinh và giở thử vài món ra để nhìn phía sau. Rồi ông thất
vọng tiến về văn phòng.
Hannibal đứng chờ khách trước cửa.
Người mới đến ốm, vai rộng, tóc vàng, mắt xanh, gương mặt dài. Khi ông mở miệng
ra, ba thám tử hiểu rằng người này quen ra lệnh.
- Tôi tìm thanh sắt! - Ông sẵng
giọng nói. - Ông chủ có ở đây không?
- Dạ không, thưa ông. - Hannibal trả
lời. - Nhưng tôi thay cho ông chủ. Rất tiếc là chúng tôi hết thanh sắt rồi. Có
người vừa mới mua hết lô thanh sắt ở đây.
- Sao?... Lúc nào? Ai mua?
- Hôm nay, nhưng tôi không biết tên
người mua.
- Thế nào? - Người đàn ông phản đối.
- Bộ cửa hàng không ghi lại những lần bán hàng vào sổ sách sao?
- Dạ có, thưa ông. Nhưng chúng tôi
chỉ ghi những khoản thu. Người mua thanh sắt tự chuyên chở đi. Chúng tôi không
biết người đó sống ở đâu. Trong một bãi đồ linh tinh như thế này, người ta vào,
chọn món mình thích, trả tiền, rồi ra về, ông hiểu không?
- Hiểu rồi! - Người đàn ông nói khẽ.
Rõ ràng ông rất thất vọng. Hannibal
nói tiếp:
- Chú của tôi, là chủ cửa hàng này,
đi công chuyện vắng rồi. Rất có thể chú ấy trở về cùng một lô thanh sắt mới.
Nếu ông để lại tên và địa chỉ, chúng tôi sẽ liên lạc với ông, nếu có hàng.
- Ý kiến hay! Nhưng cậu có chắc là
không còn thanh sắt nào sao?
- Chắc chắn, thưa ông.
Người đàn ông tiếp tục nhìn xung
quanh. Đột nhiên, ông thẳng người lên, đắc thắng la lên:
- Còn kia là gì vậy. Tại sao cậu không cho tôi biết về cái đó hả?
Hannibal nhìn cái mà người đối thoại đang chỉ.
- Ồ! - Hannibal kêu. - Mấy chuồng thú cũ đó à?
- Phải! Có song sắt mà, đúng không?
Hannibal nhún vai.
- Một số có, một số không có. Chúng tôi định sửa lại, thay các song sắt bị
thiếu, sơn phết lại, tóm lại là tái tạo lại chuồng...
- Không quan trọng. - Người đàn ông nóng lòng ngắt lời. - Tôi chỉ quan tâm
đến thanh sắt thôi. Tôi muốn mua tất cả những thanh sắt có ở đây. Bao nhiêu?
Người đàn ông rút ra khỏi túi một cái bóp dày cộm và lấy một xấp giấy bạc
ra.
Hannibal nheo mắt lại:
- Ông muốn mua thanh sắt à? Ông không muốn mua
chuồng sao?
- Đúng! Bao nhiêu?
Hannibal nhíu mày. Cậu biết chú
Titus định sửa chuồng lại. Mà Hannibal không bao giờ cãi lại kế hoạch của chú
Titus, vì chú luôn có lý do chính đáng để làm những gì chú định làm.
- Rất tiếc! - Hannibal nói. - Chúng
tôi không bán những thanh sắt này. Chúng tôi cần để ráp thành những cái chuồng,
và bán cho những gánh xiếc.
Người đàn ông cố gắng mỉm cười:
- Được, tôi hiểu rồi. Đúng là cái
tôi cần: chuồng xiếc. Tôi sẽ mua như thế này và đi sẽ tự sửa lấy. Bao nhiêu?
Ngón tay ông bóp mấy tờ giấy bạc mới
tinh kêu sột soạt.
- Ông làm cho gánh xiếc à? -
Hannibal thản nhiên hỏi.
- Cậu hỏi để làm gì? - Người đàn ông
sẵng giọng đáp. - Tôi cần mấy cái chuồng mà cậu đang có. Tôi hỏi giá bao nhiêu.
Nào, cậu trả lời đi. Tôi đang vội lắm.
Hannibal nhìn mấy cái chuồng, như
đang suy tính. Có tất cả bốn cái, tình trạng khá hư hỏng.
- Một ngàn đô la! - Hannibal thong
thả trả lời.
Ngón tay người dàn ông co quắp lại
trên xấp giấy bạc.
- Một ngàn đô la cho đống đổ nát này
hả? Cậu đùa à. Nhìn đi... Hư hết rồi!
Hannibal nghe Bob và Peter đằng hắng
phía sau lưng. Hannibal lại nhìn mấy cái chuồng nữa, rồi sau khi đã suy nghĩ
cân nhắc, quay sang người đàn ông thông báo:
- Một ngàn đô la một cái... tức tổng
cộng bốn ngàn đô la!
Người đàn ông nhìn Hannibal một hồi,
rồi từ từ cất bóp trở vào túi áo.
- Không nên để một thằng nhóc con
bán hàng, - ông nói. - Với giá mà cậu báo, tôi có thể mua chuồng mới.
Hannibal nhún vai. Cậu thích thú vở
kịch đang diễn.
- Cũng có thể, thưa ông, - Hannibal
lịch sự trả lời. - Tôi hoàn toàn không biết giá hiện nay của chuồng thú. Nếu
ông quay lại khi chú tôi về có thể hai người sẽ thương lượng được.
Người đàn ông tức giận lắc đầu.
- Tôi không có thời gian! Thôi
nào... Ông rút một tờ giấy ra khỏi túi đưa cho Hannibal.
- Hai mươi đô la cả lô này. Cậu nhận đi, là xong. Tôi nghĩ chú của cậu sẽ
chịu bán với một nữa giá này thôi...
Ông huơ tờ giấy bạc dưới mắt Hannibal, thám tử trưởng không động đậy.
- Nào! Quyết định đi chứ! Cậu nghĩ sao? Hai mươi đô la!
Hannibal phân vân. Cậu biết người đàn ông nói đúng. Song sắt, cũng như
chuồng, hầu như không có giá trị. Tuy nhiên, Hannibal có thói quen tin vào bản
năng mình.
- Rất tiếc! - Hannibal tuyên bố. - Không được!
Người đàn ông bực tức nhét tờ giấy bạc vào túi. Hannibal cắn môi, tự hỏi không
biết mình có phạm sai lầm không.

