Vụ bí ẩn con sư tử căng thẳng - Chương 09 - 10

Chương 9: Rắc rối…

Giọng người đàn ông vang lên, lạnh lùng và quả quyết.

- Được cậu bé!... Tùy cậu. Tôi sẽ trở lại!

Ông leo lên xe và bỏ đi nhanh chóng.

- Trời! - Bob thốt lên. - Sao vậy?

- Một ngàn đô la mấy cái chuồng lung lay này à! Peter mỉa mai kêu.

Trông Hannibal hơi xấu hổ.

- Mình biết! - Hannibal thở dài. - Chú Titus mua cả đống này với giá rẻ
mạt.

- Tại sao cậu lại đòi giá cao như vậy? - Bob hỏi. - Ông ấy có vẻ thật sự
cần mấy thanh sắt này. Ông ta giận dữ bỏ đi.

- Mình biết! - Hannibal lặp lại. - Nhưng mình đã nghe theo linh cảm mách
bảo mình phải dè chừng. Mình đánh hơi thấy một cái gì đó mờ ám, nhưng không
hiểu tại sao. Ông ta có vẻ quá nôn nóng muốn lấy mấy thanh sắt ấy. Nên mình nói
giá cao lên, để xem ông ta muốn mấy thanh đó đến mức nào.

- Vậy thì giờ cậu biết rồi. - Peter vừa cười vừa nói, - ông ấy đề nghị hai
mươi đô la. Khi biết cậu từ chối, chú Titus sẽ rủa cậu một trận.

Hannibal thở dài một lần nữa.

- E rằng cậu nói đúng. Để xem! Chú Titus về kìa.

Hans lái xe tải lớn nhất của ông bà Jones chạy vào sân Thiên Đường Đồ Cổ.

Chú Titus nhảy xuống xe. Hannibal để ý thấy xe trống không.

- Có chuyện gì vậy chú Titus?

Chú Titus kéo hai đầu ria và giải thích:

- Nghe nói thị trường thanh sắt đang lên, Hannibal ơi! Chú đến trễ quá. Có
người mua trước chú rồi.

Hannibal đằng hắng.

- Thím Mathilda bán hết lô thanh sắt mà chú mua được hôm qua. Rồi mới lúc
nãy có khách hàng đến. Ông ta cũng đòi mua…

- Vậy à! Chú Titus vừa nhồi thuốc vào ống điếu vừa nói. Vậy thì thôi! Thế
nào chú cũng tìm được một cái gì khác những ngày sắp tới.

Hannibal núng nính, rõ ràng là đang lo âu.

- Người khách đó, - Hannibal nói tiếp, - nhất định đòi mua những thanh sắt
còn lại ở đây... song sắt chuồng thú. Ông ta đòi mua, có hay không có chuồng.

Chú Titus nhìn cháu.

- Mua thanh sắt mà không lấy chuồng à? A ha! Ông ta đòi giá bao nhiêu?

Giây phút thú tội đã điểm.

- Hai mươi đô la. - Hannibal trả lời.

- Hai mươi đô la à? - Chú Titus hỏi lại. - Thế cháu trả lời sao?

- Rằng không đủ, chúng ta không muốn bán riêng thanh sắt, rằng chú định
khôi phục mấy cái chuồng lại để bán cho gánh xiếc.

Chú Titus suy nghĩ, hút ống điếu.

- Thế cháu đòi ông ta bao nhiêu để bán mấy cái chuồng này? - Cuối cùng chú
Titus hỏi.

Hannibal lấy hết lòng can đảm.

- Một ngàn đô la!

Rồi Hannibal chờ đợi cơn thịnh nộ...
Chú Titus chỉ im lặng hút ống điếu. Thấy vậy, Hannibal thận trọng nói thêm:

- Một ngàn đô la... mỗi cái chuồng. Tất cả là bốn ngàn.

Lần này chú Titus lấy ống điếu ra khỏi miệng. Hannibal rút đầu vào vai, sẵn
sàng hứng lấy cơn giận dữ không tránh nổi. Đúng lúc đó một chiếc xe chạy vào
sân. Một người đàn ông bước xuống xe.

- Ông ta đấy! - Hannibal thì thầm. - Chính ông khách hàng đó.

Người đàn ông mặt dài bước đến.

- Anh có phải chủ kho bãi này không?

- Đúng, - ông Jones đáp.

- Tôi tên là Olsen... (ông ta chỉ về hướng Hannibal). Khi đi vắng, anh để
lại người bán thay tài quá! Tôi định mua vài thanh sắt cũ sét, rồi thằng này
định tống tiến tôi.

- Thế à? - Ông Jones nói khẽ - Tôi rất lấy làm tiếc về chuyện này!

Mắt người đàn ông sáng lên.

- Tôi biết là sẽ nói thỏa thuận được với anh mà. - Ông nói.

Ông rút bóp tiền, lấy một tờ hai mươi đô la.

- Đây là số tiền tôi đề nghị để mua mấy song sắt, vậy mà thằng nhỏ kia từ
chối.

Titus Jones hất cầm chỉ đống hàng mà ông Olsen thèm muốn.

- Thưa anh, đây không phải là song sắt, - chú Titus giải thích, - mà là
chuồng thú.

- Biết rồi, - ông Olsen bực bội đáp. - Nhưng tôi không quan tâm đến chuồng
thú hay không chuồng thú. Tôi chỉ cần song sắt. Đây! Cầm lấy đi! Hai mươi đô la
của anh này. Anh lời nhiều lắm rồi đó!

Titus Jones châm lại ống điếu bị tắt và hút xem khói có thông chưa. Peeter
và Bob chờ đợi, Ông Olsen cũng chờ đợi, càng lúc càng nóng lòng.

- Rất tiếc, ông à! - Cuối cùng Titus Jones nói. - Nhưng cháu tôi đã nói
đúng. Mấy thanh sắt mà ông thấy đằng kia là để sửa chữa lại chuồng thú. Và khi
làm xong, tôi dự định bán cho gánh xiếc.

Hannibal nhìn chú. Peter và Bob há
miệng. Ông Olsen nhíu mày.

- Đồng ý! Đồng ý! Anh muốn bán mấy
cái chuồng trọn vẹn. Nhưng anh có biết thằng nhóc đòi tôi giá bao nhiêu không?
Bốn ngàn đô la! Một ngàn đô la một cái chuồng?

- Ông à, - chú Titus nói, - cháu tôi còn nhỏ và non nớt. Cháu đã nói nhầm
giá, thế thôi.

- Tôi biết lắm mà! - Ông Olsen rạng rỡ nói.

- Đúng vậy, - ông Titus nói tiếp, - số tiền tổng cộng là sáu ngàn đô la.
Tức là mỗi cái chuồng là một ngàn năm trăm đô la.

Ông Olsen mở mắt tròn xoe như hai cái bánh xe. Titus Jones phà khói thuốc.
Hannibal nín thở chờ phản ứng của ông Olsen.

Hans phá vỡ sự căng thẳng khi xuất hiện:

- Ông chủ có cần tôi không? - Anh chàng người Bavière lực lưỡng hỏi. - Nếu
cần, em lặp lại trật tự...

Ông Olsen nhìn anh chàng khổng lồ người Bavière. Cặp mắt xanh của ông chớp
chớp, rồi ông lầm bầm:

- Thôi quên lời đề nghị của tôi đi. Tôi sẽ dùng tiền vào chuyện khác có ích
hơn!

Hannibal nhìn theo xe của người khách hàng cứng đầu. Cậu muốn lao đến ôm
hôn chú Titus.

Vài phút sau, ba thám tử tập hợp trong bộ tham mưu. Hannibal vội vàng lấy
kính tiềm vọng ra, kính này cho phép kiểm tra vùng xưng quanh xe lán.

- Ổn cả! - Hannibal thông báo. - Không thấy ông Olsen trở lại. Đường vắng
vẻ.

- Trời ơi! - Bob hăng hái kêu lên. - Không ngờ chú Titus lại ủng hộ cậu!

- Sáu ngàn đô la! - Peter cười nói. - Vậy mà mình nghĩ bốn ngàn đô la của
cậu là quá lố rồi!

- Cậu nói đúng, Peter à, - Hannibal tuyên bố, - ở địa vị cậu, mình cũng lý
luận như thế. Nhưng chú Titus yêu mến xiếc vô cùng và thà chịu mất một vụ làm
ăn tốt khi có thể có một vụ vừa phải với dân du mục.

- Mình thấy kinh ngạc là tự nhiên mọi người đổ xô đi mua thanh sắt. - Bob
nói.

- Babal ơi! - Peter nói. - Đáng lẽ cậu phải hỏi thím Mathilda tên người
khách mua lô thanh sắt.

Hannibal định trả lời, thì điện thoại reng.

- Alô! Hannibal Jones nghe đây!

Nhờ bộ khuếch âm gắn vào điện thoại,
Peter và Bob nghe rõ giọng nói của người đầu dây bên kia.

- Chào Hannibal! Mình là Mike Hall
đây! Tối nay, cậu, Peter và Bob có đến khu bảo tồn được không?

- Không biết tụi mình có rảnh không,
Mike ơi! Sao vậy?... Có chuyện gì mới à?

- Không hẳn vậy. Nhưng mình nghĩ các
cậu sẽ thích xem con đười ươi. Nó vừa mới đến.

- Hay quá! Nó có to lắm không?

Mike cười.

- Khá to. Nhưng nói thật với cậu,
vấn đề số một vẫn là Arthur. Hy vọng cậu không quên rằng nó hay thay đổi tính
khí và tỏ ra căng thẳng sau khi mặt trời lặn.

- Không, không, mình không quên,
Mike à. Mới lúc nãy, bọn mình đang bàn chuyện đó với nhau. Thật ra, bọn mình
vẫn không biết chuyện gì xảy ra khi đêm xuống.

- Lại một cái cớ để các cậu đến xem
tận mắt.

- Được rồi! Bọn mình sẽ cố gắng xin
phép. Còn phải tìm phương tiện vận chuyển nữa!

- Được! Mình sẽ chờ các cậu ngoài
cổng. Chắc là các cậu đi xe tải, phải không?

- Không đâu, Mike. Bọn mình sẽ lấy
xe Rolls.

Đầu dây bên kia im lặng.

- Các cậu có Rolls Royce hả? - Mike
ngạc nhiên hỏi.

Nói xong, Mike phá lên cười.

- Sao cậu lại cười? - Bob la vào ống
nghe.

- Vì mình thấy tức cười quá! Các cậu
có biết rằng ông Feast, hay thích lấy le, rất tự hào vì ông ta có xe Rolls
không? Ông ta tưởng ông ta ngồi xe đó là mọi người sợ!

Hannibal nhìn đồng hồ.

- Mike ơi, bọn mình sẽ cố gắng đến
gặp cậu lúc khoảng chín giờ sau khi ăn tối. Mình phải gọi chú Warrington.

- Chú Warrington à? Ai vậy?

- Tài xế của bọn mình!

- À, à, hiểu rồi. - Mike nói và
cười, rõ ràng cậu tưởng Hannibal đùa. - Được rồi! Đồng ý! Tối nay gặp nhé!

Hannibal gác máy.

- Đáng lẽ mình phải giải thích cho
Mike biết rằng xe Rolls không phải của bọn mình và chú Warrington chỉ là người
của hãng thuê xe thôi.

- Ôi! Cậu đã làm cho Mike cười, vậy
còn hay hơn. Với mấy chuyện xảy ra ở khu bảo tồn, chắc là Mike không có dịp
cười giỡn nhiều.

Đúng chín giờ tối, xe Rolls Royce
dừng lại tại cổng Khu Bảo Tồn Hoang Dã.

Hannibal thò đầu ra cửa xe.

- Tưởng Mike sẽ chờ ta ở đây. -
Hannibal thất vọng nói khẽ khi thấy không có ai.

Peter bước xuống xe, mở cổng. Khi xe
Rolls chạy qua, Peter đóng cổng lại và trở lên xe.

- Mình cũng mừng là có chú
Warrington đi cùng, - Peter thú nhận. - Ban đêm, chỗ này hơi rùng rợn.

Theo chỉ thị của Peter, là người có
năng khiếu định hướng bẩm sinh, chú Warrington lái xe đến gần con đường dẫn lên
ngôi nhà trắng của ông Hall. Chú định cho xe rẽ vào đó, thì Peter nói khẽ:

- Chú chờ một chút!

Hannibal giương mày lên.

- Chuyện gì vậy Peter?

- Dường như có tiếng kêu... và những
tiếng gì khác nữa.

Tất cả chờ đợi, lắng tai… Ngay sau
đó, khu rừng náo động lên, rồi tiếng còi xe hụ vang lên.

- Nhìn kìa! - Bob chỉ chỗ rừng sâu
và tối. - Nhìn kìa! Đèn chiếu!

Bác tài và ba thám tử bắt đầu quan
sát những chùm đèn chiếu xanh. Đột nhiên, có tiếng thở hổn hển ngay bên cạnh.
Vài giây sau, một bóng người bắn ra từ lùm cây, đi vào ánh sáng đèn xe Rolls.

Đó là một người đàn ông! Mắt mở thật
to. Mặt rám nắng ướt đẫm mồ hôi. Ba thám tử nhận ra ngay.

- Hank Morton!

- Hank Morton chạy như điên qua khu
rừng. - Bob nhấn mạnh.

- … và khiếp sợ, không rõ lý do, -
Peter nói thêm. - Không hiểu hắn làm gì ở đây…

Người đàn ông hổn hển đâm vào khu
rừng sâu, phía bên kia đường, và biến mất trong bóng đêm. Tiếng chạy giảm nhỏ
dần.

Trái lại, tiếng la giận dữ vang lên
càng gần từ phía ngược lại, trong khi ánh sáng đèn chiếu và đèn pin rõ dần.

- Có chuyện bất ổn! - Bob nói khẽ.

- Ta hãy đi xem có chuyện gì? -
Hanmbal đề nghị.

Ba thám tử ra khỏi xe, chạy về hướng
chỗ ồn ào. Chẳng bao lâu, ba bạn nghe kêu:

- Hannibal! Bob! Peter!

Hannibal quay đầu lại, cố nhìn vào
bóng tối. Có tín hiệu đèn pin.

- Đến đây! Mình… Mike đây!

Mike phát tín hiệu đèn cho đến khi
ba bạn tìm đến nơi. Hannibal nhận thấy Mike đang thở mạnh. Phía sau, nhiều
người, chỉ nhìn thấy mơ hồ, đang tiến tới từ từ, tìm kiếm xung quanh rừng và
rọi sáng đến tận ngọn cây. Một số mang súng.

Hannibal, hơi hốt hoảng, hỏi:

- Chuyện gì vậy? Arthur lại xổng
chuồng nữa hả?

- Không, lần này không phải sư tử, -
Mike nói hổn hển. - Còn tệ hơn.

- Mình thấy nhiều người vũ trang. -
Bob rùng mình nói. - Có phải họ đang truy lùng Hank Morton không?

- Ai?

- Hank Morton! - Peter lặp lại. -
Bọn mình vừa mới thấy hắn chạy trốn qua, như đang bị thần chết đuổi theo. Hắn
chui ra từ bụi cây bên chân đồi, băng qua đường, rồi biến mất phía bên kia.

- Thì ra vậy! - Mike la lên. - Mình
biết lắm mà!

- Nhưng chuyện gì vậy Mike? - Bob
kêu. - Cậu giải thích đi chứ?

- Con đười ươi mà mình đã nói với
các cậu ấy. - Mike bắt đầu nói. - Nó đã bỏ đi khỏi chuồng và mất tích rồi!

- Lúc nào? - Peter hỏi. - Trời! Nghĩ
có con đười ươi hoang dã đang lảng vảng giữa thiên nhiên cách ta có hai bước!

- Vừa mới xảy ra thôi… ngay sau khi
bác sĩ Dawson dẫn Arthur về nhà.

- Một con đười ươi hoang dã và một
con sư tử! - Hannibal đăm chiêu nói khẽ. - Mình không rành nhiều hai loài này,
Mike ơi. Nhưng có khả năng một con đười ươi hoảng sợ khi thấy sư tử gần đó đủ
để phá song sắt và xổng chuồng không?

Mike nhún vai.

- Mình cũng không biết. Chắc chú Jim
có thể trả lời. Nhưng theo những gì cậu vừa mới nói, mình không nghĩ con đười
ươi tự giải thoát…

- Ý cậu nói sao? - Peter hỏi.

- Kẻ nào đó có thể thả tự do cho
nó... một kẻ căm thù chú Jim đã chơi xấu chú... một kẻ mà chính các cậu đã nhìn
thấy đang chạy trốn trong rừng.

- Tức là...?

- Đúng? Hank Morton. Chắc chắn hắn
đã thả con đười ươi ra!

Chương
10: Đêm hôm đó…

Hannibal có vẻ không tin lắm.

- Có thể Hank Morton chạy trốn qua
khu rừng vì nhiều lý do khác, - Hannibal nói. - Không có bằng chứng gì hắn là
thủ phạm. Mike ơi, nếu cậu cho bọn mình xem chuồng đười ươi, có thể bọn mình sẽ
tìm thấy vài dấu vết chỉ dẫn.

- Đồng ý. Dù sao, các cậu là thám tử
mà. Đi theo mình!

Rồi trong khi ba thám tử bước theo
Mike, cậu hỏi thêm.

- À, còn chiếc xe Rolls đâu rồi…

- Đậu dưới đồi, - Bob giải thích. -
Chú Warrington quen rồi. Chú sẽ chờ cho đến khi bọn mình xuất hiện về.

Mike cười khẽ, rồi dẫn ba bạn đến
một chỗ trống, ngay cạnh nhà, có đèn chiếu thật sáng. Mike chỉ một chuồng trống
không.

- Người ta giao thú đến đây, ít lâu
sau khi các cậu về. Có hai chuồng và...

- Hai chuồng và sao? - Hannibal hỏi
lại.

Tiếng gầm gừ, rồi tiếng khè ngắt lời
Hannibal và làm cho ba thám tử quay lại.

- Trời đất! - Bob thốt lên. - Cái gì
vậy?

- Xin lỗi, - Mike nói. - Đáng lẽ
mình phải báo trước cho các cậu. Nhìn này! Nó đẹp không?

Phía sau song chuồng, một con beo
đen tuyền tuyệt đẹp đang nhìn chằm chằm nhóm bạn bằng ánh mắt sáng rực. Răng
nanh trắng bóng nổi bật trong cái mồm màu hồng.

- Có, mình thấy nó đẹp thật. - Bob
tuyên bố.

- Nhìn cơ bắp nó kìa! - Peter khâm
phục kêu. - Con beo này, trông còn khỏe mạnh hơn Arthur nữa! Nếu hai đứa này mà
đấu với nhau, chắc là xem đã lắm. Mình sẽ cá độ cho con beo. - Bob nói. - Loài
beo nhanh nhẹn như tia chớp. Hàm răng rất dữ tợn và móng sắt như dao cạo.

- Cậu cá độ như vậy là thua chắc! -
Mike lắc đầu nói. - Tuy có bề ngoài dễ thương, Arthur vẫn là sư tử cỡ
lớn và nặng gần hai tạ. Nó sẽ thắng con beo. Mà theo mình biết, không có con
beo nào dám đương đầu với sư tử. Chỉ có cọp mới chiến thắng nổi vua loài vật!

Sau khi ngắm con beo một hồi, ba
thám tử trẻ quay trở về chuồng, nơi con đười ươi tẩu thoát. Sau khi xem chuồng
kỹ, Hannibal đột nhiên kêu lên:

- Nhìn này! Có kẻ đã đụng vào cái
chuồng này! Mình không chắc Hank Morton là thủ phạm, nhưng chắc chắn phải có kẻ
nào đó làm điều này.

- Sao cậu lại nói vậy? - Peter hỏi.

Bằng một động tác đầy kịch tính,
Hannibal chỉ một bên chuồng.

- Cậu thấy cái này không? Một song
sắt đã bị tháo bỏ đi. Còn hai song sắt kia, mỗi bên, đã bị dang ra. Kẻ lấy song
sắt này đã tạo cơ hội cho con đười ươi. Nó chỉ cần kéo thật mạnh hai song sắt
bên cạnh là có lối ra. Trước khi con thú kịp ra khỏi chuồng, thủ phạm đã có đủ
thời gian biến mất. Mike này, con đười ươi có to lắm không?

- Nó chưa trưởng thành, nhưng cũng
khá lớn rồi. Gần bằng bọn mình, nhưng đừng tưởng! Nó mạnh gấp hai lần một người
đàn ông.

- Nó từ đâu đến vậy? - Hannnil hỏi.

- Từ Tanxanie… ở Đông Phi. Đáng lẽ
bên đó phải gởi qua một con đười ươi trẻ từ lâu rồi. Chú Cal tưởng là sẽ không
bắt nổi một con. Rốt cuộc chú cũng bẫy được con này, nhưng phải làm một đống
thủ tục, rồi mới gởi đi được.

- Và đến hôm nay mới nhận được, - một
giọng vang lên phía sau kết thúc.

Jim Hall xuất hiện từ trong bóng tối
và chào ba thám tử trẻ, trong khi Mike hỏi.

- Tìm ra chưa, hả chú Jim?

Jim Hall lắc đầu. Trông ông có vẻ
mệt mỏi. Áo quần ông dính đầy bụi.

- Chưa! - Ông đáp. - Theo tin mới
nhất, người ta có thấy nó ở khu vực hẻm. Trước khi đến đó, chú ghé đây xem mọi
chuyện ổn không.

- Không có gì bất thường hết, chú
Jim à!

- Ông Feast đâu rồi? - Hannibal hỏi.
- Có phải Arthur đã thật sự tấn công Rock Randall không ạ?

Chú Jim cười.

- Làm gì có chuyện đó! - Ông kêu -
Con sư tử tội nghiệp của chú bị vu khống. Dường như Randall vật lộn với một kẻ
anh ta không nhìn thấy và kẻ đó vứt anh ta té nằm dài xuống mấy khối đá làm
cảnh. Anh ta bị trầy trụa bầm mình một chút. Nhưng Arthur không tội tình gì
trong chuyện này hết.

Tiếng kêu gọi vang lên xa xa. Giám
đốc sở thú có cử chỉ nóng nảy.

- Thôi, - ông nói, - chú phải tiếp
tục đi tìm và bắt con khỉ lại, nếu không lại gặp rắc rối khác nữa bây giờ!

- Con đười ươi ấy... - Peter nói khẽ.
- Chắc là nó rất nguy hiểm... lỡ bọn mình gặp nó...

- Nó sẽ hoảng sợ nhiều hơn cháu! -
Jim Hall trả lời. - Nếu thấy nó, các cháu chỉ cần tránh xa đường đi của nó và
đứng yên.

- Sao! - Bob không tin thốt lên. - Ý
chú nói nó vô hại à?

Jim Hall mỉm cười.

- Chú sẽ nói cho các cháu biết về
đười ươi. Và điều này có thể áp dụng cho phần lớn thú hoang dã. Đười ươi hầu
như không bao giờ tỏ ra hiếu chiến. Ồ! chúng giả vờ rất tài! Chúng la hét trông
rất dễ sợ và có khi xông tới... nhưng chỉ để làm cho thú khác sợ.

- Vậy chúng có thái độ thế nào đối
với nhau? - Bob hỏi, luôn thích học hỏi thêm điều mới.

- Đơn giản, chúng coi như không biết
nhau.

Jim Hall liếc nhìn đồng hồ. Tiếng
còi xe vang lên gần đó.

- Bác sĩ Dawson tới rồi. Chào các
cháu nhé!

Một hồi sau, nhóm bạn nhìn thấy chú
Jim leo lên xe jeep. Bác sĩ thú y ngồi bên cạnh, tay cầm súng. Mike mỉm cười.

- Bác sĩ thú y của ta luôn sẵn sang,
- Mike nói. - Bác rất yêu thú vật và luôn theo dõi để không ai hại chúng.

- Vậy, - Peter bắt bẻ. - Tại sao bác
ấy lại có súng? Trông bác như đang sẵn sàng hành động.

- Súng không bắn đạn, mà chỉ bắn tên
có thuốc ngủ! - Mike giải thích. - Khi mũi tên trúng một con vật, nó ngủ mê
dưới tác dụng thuốc và ta bắt nó về mà không hại đến ai, cậu hiểu không?

Hannibal nhìn xung quanh.

- Arthur có chuồng không?

- Không. Chú Jim vứt bỏ chuồng
Arthur cách đây khoảng một tháng. Như cậu biết, Arthur ngủ trong nhà cùng với
chú Jim và mình. Nói thật, nó cũng có phòng riêng, nhưng nó thích ngủ chung
phòng với chú Jim hơn.

Hannibal quay đầu sang ngôi nhà có
đèn sáng.

- Có lần có kẻ đã từng mở cửa cho
nó, chuyện đó có thể xảy ra nữa không?

Mike lấy chìa khóa ra khỏi túi.

- Lần này cửa khóa rất chắc! Chỉ có
chú Jim và mình giữ chìa khóa!

Hannibal suy nghĩ, rồi nói:

- Mike, cậu có nói rằng Arhur trở
nên căng thẳng và ngồi không yên mỗi khi trời tối, đúng không? Mình đề nghị ta
đi lục lạo tìm tòi đây đó để tìm hiểu nguyên nhân thái độ kỳ lạ của sư tử. Ta
có thể bắt đầu xem xung quanh nhà trước.

- Đồng ý! - Mike gật đầu.

Mike dẫn các bạn đến những nơi cần
xem. Ban đêm yên tịnh. Không còn nghe tiếng kêu, tiếng la nữa. Mặt trăng mới ló
trên bầu trời không mây.

Khi đi một vòng ngôi nhà, nhóm bạn
trở về bên mấy cái chuồng. Con beo đang nằm dài trong chuồng, đuôi vỗ đất.

- Bây giờ các cậu hãy đi theo mình.
- Mike nói. - Ta sẽ xuống đồi, vào rừng. Mình sẽ chỉ cho các cậu những gì cần
xem. Như vậy, lần sau, khi tới nữa, các cậu sẽ không bị lạc đường.

- Vực hẻm nơi thấy con đười ươi lần
cuối cùng nằm chỗ nào? - Bob hỏi. - Hình như về phía bắc, phải không?

- Chính xác là về phía tây bắc, cách
đây khoảng mười lăm phút. Đó là chỗ nhốt voi, bị giới hạn bởi một cái hố rộng.
Voi không ra được. Nghe kìa… voi đang ré… mình rất thích tiếng voi kêu.

- Mình cũng thích, - Peter nói, -
miễn sao chúng không tấn công ta được!

Có tiếng la lạc điệu. Ba thám tử trẻ nhìn Mike dò hỏi.

- Khỉ và cú mèo, - Mike giải thích. - Chúng tôi còn có chuồng rắn nữa.
Nhưng rắn không gây ồn ào…

Mike đột nhiên nhận thấy Hannibal không nghe nữa. Thám tử trưởng lắng tai
nghe rồi nói khẽ:

- Hiện ta đang cách nhà bao xa?

- Khoảng năm mươi mét. Cuối dốc này có hàng rào và...

- Suỵt! - Peter ra lệnh. - Ồ!... Cái gì vậy?

Tất cả đứng lại lắng tai nghe. Một âm thanh vừa thấp, vừa lớn và vừa kêu
rít vang lên, cùng với tiếng rung động mạnh. Ba thám tử nhìn nhau. Âm thanh
mạnh dần. Rồi một thứ tiếng động khác vang lên. Giống như tiếng rên the thé cao
dần, cao dần, làm điếc tai.

- Hu! Mình không thích tí nào! - Peter nói khẽ. - Giống tiếng khóc than của
kẻ bị đày ở địa ngục. Có lẽ bọn mình nên quay về.

Hannibal vừa sợ vừa tò mò.

- Tiếng này... - Hannibal bắt đầu nói, - là... là…

Hannibal đang tìm từ ngữ để nói, thì tiếng hét rùng rợn mạnh lên nữa, rồi
trở thành một tiếng cao đến nỗi tất cả muốn bịt tai lại.

- Hihihihihi… Huhuhuhuhu... Hihihihi!

Bob không chịu được nữa. Cậu quay gót bỏ chạy như bị ma đuổi. Hannibal
và Peter cũng chạy theo Bob.

- Ê! Chờ đã! - Mike la lên.

Giọng Mike khẩn thiết đến nỗi ba thám tử trẻ đứng sững lại. Khi quay lại,
ba bạn thấy Mike đang ôm bụng cười.

- Các cậu không có gì phải sợ hết! - Mike nói. - Tiếng đó, chỉ là tiếng của
máy nghiền xác xe.

Báo cáo nội dung xấu