Hai mươi năm sau - Chương 25
Chương 25
Một trong bốn chước vượt ngục của ông de Beaufort
Thời gian trôi đi đối
với người tu giống như đối với những kẻ đang lo chạy trốn; tuy nhiên nó trôi
chậm chạp hơn.
Trái hẳn với những
người khác khi có một quyết định mạo hiểm thì rất hăng hái nhưng lại nguội lạnh
dần khi thời điểm thực hiện tới gần, quận công de Beaufort mà tinh thần quả cảm
sôi sục đã trở thành ngạn ngữ, lại bị cột lại trong sự trì trệ của năm năm tù
túng, ông quận công như xô đẩy thời gian ở phía trước mình và hết lòng mong mỏi
giờ hành động đến. Trong cuộc vượt ngục lẻ loi của mình, ngoài những dự định mà
ông nuôi dưỡng cho tương lai, phải thu nhận rằng đó là những dự định hãy còn
rất mơ hồ và không chắc chắn, còn bắt đầu có một sự trả thù nó làm dãn nở con
tim ông. Trước tiên việc chạy trốn của ông là một việc tai hại đối với de Chavigny mà ông thù hằn
vì những hình phạt nho nhỏ hắn đã bắt ông phải chịu, rồi nó là một việc còn tai
hại hơn nữa đối với Mazarin mà ông ghê tởm do chính những lời chửi rủa thậm tệ
ông dành cho lão.
Rõ ràng là có những tỉ
lệ phân minh giữa những tình cảm mà ông de Beaufort dành cho giám ngục và tể
tướng, cho kẻ thủ hạ và người chủ.
Ông de Beaufort còn
biết rõ chân tơ kẽ tóc tình hình bên trong Palais Royal và chẳng lạ gì những
quan hệ giữa hoàng hậu và giáo chủ. Từ trong tù, ông dàn dựng tất cả những vận
động kịch tính ấy, nó sắp sửa diễn ra, khi từ văn phòng tể tướng đến phòng
riêng Anne D’Autriche vang lên tiếng đồn rằng ông de Beaufort tẩu thoát rồi? Tự
nói với mình điều ấy, ông de Beaufort khẽ mỉm cười, tưởng như mình đã ở bên
ngoài rồi, đang thở hít không khí đồng nội và rừng cây, hai chân kẹp chặt mình
một con ngựa lực lưỡng và hét to lên: "Ta tự do rồi!"
Đúng là khi trở về với
mình, ông vẫn ở giữa bốn bức tường dày, trông thấy La Ramée đứng cách mười bước
đang quay quay hai ngón tay quanh nhau, và ở ngoài tiền sảnh, những tên lính
gác đang cười đùa hoặc uống rượu.
Sự bất định của ý tưởng
con người thật ghê gớm: vật duy nhất khiến quận công lãng ý khỏi cảnh tượng khả
ố đó chính là bộ mặt cau có của Grimaud, bộ mặt mà thoạt đầu tiên ông thù ghét
và rồi sau đó trở thành tất cả mối kỳ vọng của ông. Đối với ông, Grimaud giống
như một Antinios(1).
(1) Một chàng thanh niên Hy Lạp rất đẹp trai, trước
là nô lệ sau là sủng thần của hoàng đế Harđiêng.
Chẳng cần phải nói rằng
tất cả điều đó là một trò của trí tưởng tượng dữ dội của người tù. Grimaud bao
giờ cũng vẫn thế. Cho nên bác đã giành được lòng tin cậy hoàn toàn của cấp trên
là La Ramée, lúc này có lẽ hắn còn tin cậy ở bác hơn là ở chính mình, vì như
chúng tôi đã nói, La Ramée thấy trong thâm tâm mình có một điểm yếu nào đó đối
với ông de Beaufort.
Cho nên gã La Ramée tốt
bụng ấy coi như một lễ hội bữa tiệc đêm xoàng xĩnh đối ẩm với người tù của
mình, La Ramée chỉ có một khuyết điểm là tham ăn; hắn đã thấy rõ là bánh rất
ngon, rượu vang tuyệt diệu.
Người thay thế cha
Marteau lại đã hứa với hắn một chiếc bánh nướng nhân thịt chim trĩ, chứ không
phải nhân thịt gà vịt, và rượu Chambertin, chứ không phải rượu Mâcon. Tất cả
những thứ đó được tôn cao bởi sự hiện diện của vị hoàng thân trứ danh này, ông
ta thực ra rất tốt bụng, đã nghĩ ra bao nhiêu ngón kỳ khôi xỏ Chavigny và bao
nhiêu trò đùa chua cay chống lại lão Mazarin. Tất cả những cái đó làm cho ngày
lễ Pentecôte đẹp đẽ sắp tới đối với La Ramée trở thành một trong bốn kỳ lễ lớn
trong năm.
Vậy nên La Ramée ngóng
đợi sáu giờ tối, sốt ruột chẳng kém gì ông quận công.
Ngay từ sáng hắn đã lo
toan mọi việc tỉ mỉ và chỉ tin cậy ở bản thân mình, đích thân đến thăm người kế
nghiệp của cha Marteau. Bác chủ hiệu mới vượt xa chủ cũ; bác ta trỏ cho cho
Ramée xem một cái bánh nướng khổng lồ thật sự, trên mặt trang trí gia huy của
ông de Beaufort, bánh hãy còn rỗng, nhưng bên cạnh để sẵn một con trĩ và hai
con đa đa châm rất sang trọng nên trông giống như những cái nùn gài kim.
La Ramée trông mà ứa
nước miếng, và trở về phòng quận công, vừa đi vừa xoa xoa hai bàn tay.
Càng may hơn nữa, như
chúng tôi đã nói, de
Chavigny tin cậy ở La Ramée, nhân có chút việc đã ra đi từ buổi sáng, thành thử
La Ramée trở thành phó cai quản tòa lâu đài.
Còn Grimaud tỏ ra cau
cau có có hơn bao giờ hết.
Buổi sáng ông de
Beaufort đã chơi với La Ramée một ván cầu; qua một dấu hiệu của Grimaud, ông
hiểu rằng phải chú ý đến mọi việc.
Grimaud bước đi đằng
trước, vạch ra con đường mà buổi tối họ sẽ phải đi theo. Cuộc chơi cầu diễn ra
trong một khoảng đất rào ở cái sân nhỏ của lâu dài.
Đó là một nơi khá vắng
vẻ chỉ đặt lính canh khi ông de Beaufort chơi cầu; vả chăng do tường thành cao lắm, việc đề phòng như
thế dường như cũng là thừa.
Có ba cửa phải mở trước
khi đến sân bóng: mỗi cửa có chìa khóa khác nhau.
Khi đến sân, Grimaud đi
như một cái máy đến ngồi cạnh một ụ súng buông thõng chân ra phía ngoài tường.
Hiển nhiên là sẽ buộc thang dây ở chỗ ấy.
Tất cả động tác ấy,
quận công de Beaufort hiểu hết, còn La Ramée chẳng hề biết tí gì.
Ván cầu bắt đầu. Lần
này ông de Beaufort số đỏ, có thể nói ông muốn ném vào đâu là trúng đấy. La
Ramée bị thua trắng.
Bốn tên lính gác ông de
Beaufort theo dõi ông và đi nhặt bóng.
Cuộc chơi kết thúc, ông
de Beaufort tha hồ cười về sự vụng về của La Ramée và cho bọn lính hai đồng
louis để chúng cùng bốn tên khác đi uống rượu chúc mừng ông.
Bọn lính gác xin phép
La Ramée, hắn đồng ý, nhưng chỉ cho đi buổi tối thôi. Cho đến lúc ấy La Ramée
quan tâm đến những chi tiết quan trọng; do phải chạy việc hắn muốn rằng nhân
viên không lúc nào được rời mắt khỏi người tù.
Còn ông de Beaufort thì
tỏ ra để cho tên lính canh dọn dẹp các thứ giúp ông thì ông vừa ý hơn là tự
mình làm. Cuối cùng chuông đồng hồ điểm sáu giờ. Mặc dầu bảy giờ mới bắt đầu,
bữa ăn dọn xong xuôi. Trên tủ buýp-phê bày cái bánh to tướng có gia huy quận
công, trông cái vỏ bánh vàng óng cũng đủ rõ là bánh nướng vừa chín tới.
Các món khác của bữa
tiệc cũng như vậy.
Mọi người đều sốt ruột,
bọn lính gác thì chờ đi uống rượu, La Ramée đợi ngồi vào bàn ăn, còn ông de
Beaufort nóng lòng tẩu thoát.
Chỉ riêng Grimaud vẫn
thản nhiên như không. Có thể nói Arthos xưa kia đã huấn luyện bác vì đã tiên
đoán trường hợp đại sự này.
Có những lúc ngồi nhìn
bác, quận công de Beaufort tự hỏi phải chăng mình đang nằm mơ, và cái bộ mặt
lầm lì như đá kia có thật giúp việc mình không và có lẽ sẽ linh hoạt lên khi
nào thời điểm tới.
La Ramée cho bọn lính
gác ra và dặn chúng uống mừng sức khỏe hoàng thân, rồi sau khi chúng đi khỏi,
hắn khóa các cửa lại, bỏ chìa khỏa vào túi, trỏ vào bàn ăn như muốn nói với
hoàng thân:
- Tôi đã sẵn sàng, bắt
đầu lúc nào xin tuỳ Đức ông.
Hoàng thân nhìn
Grimaud, Grimaud nhìn đồng hồ.
Mới gần sáu giờ mười
lăm, cuộc vượt ngục ấn định vào bảy giờ, như vậy là còn phải chờ bốn mươi lăm
phút nữa.
Để tranh thủ mười lăm
phút, hoàng thân mượn cớ cuốn sách hay muốn đọc nốt chương xem dở. La Ramée tới
gần nhìn qua vai hoàng thân xem sách gì mà lôi cuốn ông đến nỗi chưa chịu ngồi
vào bàn ăn, khi bữa tiệc đã dọn xong.
Đó là cuốn "Bình
luận" của César mà chính La Ramée đã kiếm cho ông xem cách đây ba hôm,
trái với lệnh của Chavigny.
La Ramée tự nhủ từ nay
sẽ không đi ngược lại những quy chế của lâu đài nữa.
Trong khi chờ đợi, hắn
đi mở các nút chai và ra ngửi chiếc bánh.
Sáu giờ rưỡi, quận công
đứng lên và nói với vẻ trịnh trọng:
- Dứt khoát César là
con người vĩ đại nhất thời xưa.
- Đức ông thấy vậy ư? -
La Ramée nói.
- Phải.
- Còn tôi, - La Ramée
nói, - tôi thích Annibal(2).
(2) Annibal (247-183 trước Công nguyên) - một danh
tướng xứ Cactagiơ đã từng chinh phục Tây Ban Nha và Ý.
- Tại sao vậy, thầy La Ramée? - Quận công
hỏi.
- Bởi vì ông ta không
để lại những bình luận. - La Ramée vừa nói vừa cười hô hố.
Quận công hiểu câu nói
bóng gió và ngồi vào bàn vừa ra hiệu cho La Ramée ngồi xuống đối diện với mình.
Viên phó quan cảnh sát
không để mời đến lần thứ hai.
Không có bộ mặt nào
biểu đạt rõ rệt hơn
bộ mặt một kẻ tham ăn khi ngồi trước một mâm cỗ ngon; do đó khi La Ramée nhận
đĩa xúp từ tay Grimaud, khuôn mặt hắn ta lộ ra một vẻ tràn trề hạnh phúc.
Quận công mỉm cười nhìn
hắn.
- Mẹ kiếp! - Ông kêu
lên. - La Ramée này, anh có biết rằng nếu có ai nói rằng lúc này ở nước Pháp có
một kẻ nào sung sướng hơn anh, tôi sẽ không tin.
- Thực tình, Đức ông
nói đúng đấy, - La Ramée nói, - Còn tôi, xin thú nhận rằng khi đói bụng thì
không cái gì nhìn ngoạn mục hơn là một mâm cỗ ngon lành, và nếu như ngài nói
thêm rằng, cái người làm vinh dự cho bữa tiệc này là cháu nội của Henri đại đế,
thì, thưa Đức ông, ngài sẽ hiểu rằng cái vinh dự mà người ta được hưởng sẽ nhân
đôi cái thú vị mà người ta được nếm.
Đến lượt mình, hoàng
thân cúi mình, và một nụ cười khó nhận biết thoáng trên mặt Grimaud đang đứng
sau lưng La Ramée.
- La Ramée thân mến của
tôi ơi, thực ra chỉ có anh mới khéo đặt một lời tán tụng.
Trong niềm xúc động
chứa chan của tâm hồn mình, La Ramée đáp:
- Không đâu, thưa Đức
ông, thật tình tôi nghĩ thế nào nói thế, chẳng có gì gọi là tán tụng trong điều
tôi vừa nói đâu.
- Thế ra ông gắn bỏ với
tôi lắm à? - Quận công hỏi.
- Nghĩa là, - La Ramée
đáp, - tôi sẽ không nguôi lòng nếu như Điện hạ ra khỏi lâu đài Vincennes.
- Thật là kỳ cục cái
cách chứng minh nỗi ưu phiền của anh (ý hoàng thân muốn nói ưu ái).
- Nhưng thưa Đức ông,
ngài sẽ làm gì ở bên ngoài cơ chứ? Cơn điên giận nào khiến ngài xích mích với
triều đình có thể sẽ đưa ngài đến ngục Bastille chứ không phải Vincennes nữa.
Ông De Chavigny chẳng phải người dễ ưa, tôi đồng ý, - La Ramée vừa nói tiếp,
vừa nhấm nháp một cốc
rượu vang madère, - nhưng ông Du Tremblay thì còn tệ hại hơn.
- Đúng đấy? - Quận công
nói, ông thích thú với câu chuyện xoay vần và chốc chốc lại nhìn đồng hồ mà
chiếc kim chạy chậm chạp đến nản lòng.
- Ngài trông đợi gì ở
người em của một lão thầy
tu nuôi nấng ở trong
trường dòng của giáo chủ de
Richelieu! Chà Đức ông hãy tin ở lời tôi rằng cũng còn đại phúc và nhờ có hoàng hậu vẫn còn
mong điều lành cho ngài, ấy là tôi nghe đồn như vậy, nên bà mới có ý đưa ngài
tới đây, ở đây còn có dạo chơi, đánh cầu, ăn uống tử tế và không khí thoáng
đãng.
- Kể ra, - hoàng thân
đáp, - La Ramée này, cứ nghe anh nói thì tôi thật là bạc bẽo vì một lúc nào đó
đã có ý nghĩ ra khỏi đây phải không?
- Ồ, thưa Đức ông, bạc
bẽo quá đi chứ! - La Ramée nói tiếp, - nhưng Điện hạ có bao giờ nghĩ tới điều
ấy một cách nghiêm túc đâu.
- Có chứ, - quận công
đáp, - và tôi phải thú thật với anh rằng, có thể đó là một điều điên rồ, tôi
chẳng bảo là không, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn còn nghĩ đến đấy.
- Vẫn bằng một trong
bốn mươi mưu kế à, thưa Đức ông?
- Ờ, phải đấy.
- Đức ông ơi, -La Ramée
nói, - vì rằng chúng ta đang lúc thổ lộ tâm can với nhau, xin ngài hãy nói cho
tôi biết một trong bốn mươi chước tẩu mà Điện hạ nghĩ ra.
- Vui lòng thôi, - quận
công nói, - Grimaud, đưa chiếc bánh nướng đây…
- Tôi xin nghe, - La
Ramée nói và ngả người trên chiếc ghế bành vừa nâng cốc và liếc nhìn ánh mặt
trời chiếu qua chất hồng ngọc lỏng chứa trong cốc.
Quận công ngước nhìn
đồng hồ, còn mười phút nữa là điểm bảy giờ.
Grimaud đem bánh đến
trước hoàng thân, ông cầm con dao lưỡi bằng bạc định cắt cái nắp bánh ra; nhưng La Ramée sợ
dao cùn sẽ làm hỏng cái bánh đẹp đẽ kia bèn đưa con dao có lưỡi thép của mình
ra.
- Cảm ơn La Ramée? -
Quận công nói và cầm lấy dao.
- Thế nào, thưa Đức
công? - Viên quan cảnh sát nói, - cái mưu kế trứ danh ấy thế nào.
- Có cần phải nói với
anh cái mưu kế mà tôi trông cậy nhất, cái mưu kế mà tôi đã quyết định đem dùng
đầu tiên không nhỉ?
- Vâng, vâng, cái ấy
đấy, - La Ramée đáp.
Quận công bèn một tay
moi chiếc bánh, tay kia cầm dao cắt khoanh một vòng và nói:
- Thế thì ông La Ramée
ơi, trước tiên tôi ước ao có một chàng trai tử tế như ông làm kẻ canh giữ tôi
đấy.
- Được, ngài đã có rồi
đấy. Rồi sao nữa, thưa Đức ông?
- Tôi xin tự chúc mừng
về việc đó.
La Ramée cúi chào:
- Tôi tự nhủ rằng, -
hoàng thân nói tiếp, - một khi đã có ở bên mình một chàng trai tử tế như La
Ramée, tôi sẽ cố gắng làm sao để anh ta nhờ một người bạn của tôi mà anh ta
không biết rõ mối quan hệ với tôi, tiến cử cho một người trung thành tận tụy
với tôi và có thể thông đồng với tôi để chuẩn bị cho tôi vượt ngục.
- Nào! Nào! - La Ramée
nói, - tưởng tượng không đến nổi
tối ấy.
- Có phải không nào? -
Hoàng thân lại nói - giả dụ người đầy tớ của một vị quý tộc nào đó là kẻ thù
của lão Mazarin, như bất cứ quý tộc nào cũng cần phải như vậy.
- Sụyt! Đức ông ơi, ta
đừng nói chuyện chính trị, - La Ramée bảo.
- Khi tôi đã có người
đó ở bên mình, - quận công nói tiếp, - chỉ cần anh ta khôn khéo một chút và gây
được lòng tin của kẻ canh giữ tôi, hắn dựa vào anh ta, trông cậy ở anh ta, thế
là tôi sẽ có được tin tức ở bên ngoài.
- À phải, - La Ramée
nói, - nhưng làm thế nào mà có được tin tức ở bên ngoài.
- Ồ! Chẳng có gì dễ
dàng hơn, - quận công de Beaufort đáp – chẳng hạn lúc chơi ném cầu.
- Lúc chơi ném cầu à? -
La Ramée hỏi, hắn bắt đầu chăm chú hết sức vào câu chuyện của quận công.
- Phải, này nhé, tôi
ném quả bóng xuống hồ, một người ở sân đó nhặt lấy quả bóng đựng một bức thư.
Đáng lẽ ném trả tôi quả bóng mà tôi đánh rơi từ trên tường thành, người ấy ném
cho tôi một quả bóng khác; quả ấy chứa một bức thư. Như thế là chúng tôi đã
trao đổi được ý kiến với nhau mà chẳng nhìn thấy gì hết.
- Quỷ quái thật! - Quỷ
quái thật? - La Ramée vừa kêu lên vừa gãi gãi tai. - Đức ông nói ra điều ấy với
tôi, hay đấy, tôi sẽ giảm sát những kẻ nhặt bóng.
Quận công mỉm cười.
- Nhưng mà, - La Ramée
nói tiếp, - tất cả những cái đó, rốt cuộc là một kế để liên lạc tin tức mà
thôi.
- Tôi thấy như thế là
nhiều rồi.
- Nhưng chưa đủ.
- Anh thứ lỗi cho nhé.
Giả dụ tôi bảo một người bạn rằng: "Vào ngày này, giờ này…, anh sẽ có mặt
ở bên kia bờ hào với hai con ngựa dắt theo."
- Được? Rồi sao nữa? -
La Ramée nói với vẻ hơi lo lắng - trừ phi các con ngựa ấy có cánh để bay lên
tường lũy và tìm ngài…
- Ồ, lạy chúa! - Hoàng
thân lững lờ nói, - chẳng cần ngựa mọc cánh để bay lên tường thành, mà tự tôi,
tôi sẽ có cách xuống.
- Cách gì?
- Một cái thang dây.
- À, - La Ramée gượng
cười nói, - cái thang dây chẳng dễ gửi đi như lá thư vào trong quá bóng.
- Nhưng nó được gửi vào
vật khác.
- Vào vật khác? Vào vật
khác! Vào cái gì?
- Trong một cái bánh
nướng chẳng hạn.
- Trong một cái bánh
nướng? - La Ramée hỏi.
- Phải. Hãy giả thiết
một điều như thế này, - quận công nói - Giả thử bác đầu bếp của tôi, bác
Noirmont đã mua lại cửa hiệu của cha Marteau…
- Thì sao? - La Ramée
run bắn lên hỏi.
- Thì La Ramée vốn là
kẻ phàm ăn, nhìn các bánh nướng của bác chủ hiệu, thấy chúng ngon lành hơn bánh
của các vị chủ trước, bèn đến mời tôi nếm thử. Tôi nhận lời với điều kiện là La
Ramée cùng ăn với tôi. Để được thoải mái hơn. La Ramée đã tống bọn vệ sĩ đi và
chi giữ lại Grimaud để hầu bàn chúng tôi. Grimaud là người mà một anh bạn tôi
đã cử cho tôi, tên đầy tớ ấy đã thông đồng với tôi và sẵn sàng giúp tôi làm
việc. Thời điểm vượt ngục đã ấn định vào bảy giờ. Vậy thì đến bảy giờ kém mấy
phút…
- Bảy giờ kém mấy phút?
- La Ramée nhắc lại, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán.
- Đến bảy giờ kém mấy
phút, - quận công vừa nói tiếp, vừa gắn luôn lời nói với hành động, - tôi bóc
cùi bánh nướng ra. Tôi thấy ở trong đó có hai con dao găm, một thang dây và một
cái nhét miệng. Tôi dí một con dao găm vào ngực La Ramée mà bảo: "Anh bạn
tôi ơi, tôi rất khổ tâm, nhưng nếu anh động đậy, nếu anh kêu lên một tiếng, thì
anh toi mạng đấy!".
Như chúng tôi đã nói,
khi thốt lên những tiếng cuối cùng này, ông quận công đã gắn hành động vào lời
nói. Quận công đứng cạnh hắn, gí
mũi dao vào ngực hắn với một giọng không cho phép kẻ nghe giữ một chút hoài
nghi nào về quyết định của ông.
Trong khi ấy, Grimaud
vẫn im lặng lôi từ trong cái bánh ra con dao găm thứ hai, cái thang dây và trái
lê cay đắng.
La Ramée đưa mắt theo
dõi vật đó với một nỗi kinh hãi tăng dần.
Hắn nhìn quận công với
một vẻ hoảng hốt, giá vào lúc khác chắc đã khiến ông hoàng thân phải phì cười,
và hắn kêu lên:
- Ôi! Đức ông ơi, ngài
chẳng nỡ lòng nào giết tôi.
- Không, nếu như anh
không chống lại việc đi trốn.
- Nhưng thưa Đức ông,
nếu tôi để ngài trốn, thì tôi sẽ là một kẻ khuynh gia bại sản.
- Ta sẽ đền bù cái giá
mua chức việc của anh.
- Thế ngài quyết định
dứt khoát rời lâu đài à?
- Mẹ kiếp! Còn phải
hỏi.
- Tất cả những điều tôi
có thể sẽ nói với ngài chằng làm ngài thay đổi quyết định ư?
- Tối nay, ta muốn tự
do.
- Nếu tôi tự vệ, nếu
tôi gọi người, nếu tôi kêu lên thì sao?
- Lời thề của quý tộc,
ta sẽ giết người.
Lúc ấy, chuông đồng hồ
vang lên.
- Bảy giờ, - Grimaud
nói, cho đến lúc ấy bác chưa thốt nửa lời.
- Bảy giờ, - quận công
nói, - anh xem ta muộn rồi đấy.
La Ramée cử động một
cái như để chiếu lệ. Quận công chau mày và viên quan cảnh sát cảm thấy mũi dao
găm sau khi xuyên qua quần áo sắp sửa chích vào ngực hắn.
- Thôi được, thưa Đức
ông, - hắn nói, - như thế đủ rồi. Tôi sẽ không động đậy.
- Ta mau lên nào, -
quận công nói.
- Đức ông ơi, xin gia
ân một điều cuối cùng.
- Điều gì? Nói đi, mau
lên.
- Xin Đức ông trói chặt
tôi lại.
- Tại sao lại trói?
- Để người ta khỏi
tưởng tôi là kẻ đồng lõa với ngài.
- Đưa tay ra? - Grimaud
bảo.
- Không phải đằng trước,
trói quặt tay ra đằng sau cơ.
- Lấy gì mà trói? -
Quận công hỏi.
- Lấy thất lưng của
ngài ạ - La Ramée nói.
Quận công tháo dây lưng
đưa Grimaud, bác liền trói tay La Ramée lại theo cách làm vừa lòng hắn.
- Giơ chân ra? -
Grimaud bảo.
La Ramée giơ chân,
Grimaud lấy một tấm khăn xé ra thành mảnh và cột La Ramée lại.
- Bây giờ đến thanh
kiếm. - La Ramée nói, - buộc đốc kiếm của tôi lại!
Quận công dứt một dải
băng quần cụt của mình để thực hiện điều mong mỏi của kẻ hộ vệ.
- Còn bây giờ cho tôi
xin quả lê cay đắng, - La Ramée tội nghiệp nói. - Nếu không họ sẽ xử tội tôi vì
tội đã không kêu lên, ấn sâu vào Đức ông ơi, ấn sâu vào.
Grimaud sắp sửa thực
hiện điều ao ước của viên cảnh sát, thì hắn ra hiệu như muốn nói điều gì.
- Nói đi, - quận công
bảo.
- Bây giờ, nếu như vì
ngài mà có tai họa gì xảy ra với tôi, thì xin Đức ông chớ quên rằng tôi có một
vợ và bốn con nhỏ.
- Cứ yên tâm! Ấn sâu
vào, Grimaud!
Trong một giây đồng hồ,
La Ramée bị bịt miệng, nằm lăn ra đất, vài ba cái ghế bị lật đổ để có dấu hiệu
chiến đấu. Grimaud móc trong túi áo viên cảnh sát ra tất cả các chìa khoá,
trước tiên mở cửa phòng, đi ra và khóa hai vòng lại. Rồi hai thày trò vội đi ra
hành lang dẫn đến cái sân cầu nhỏ. Họ liên tiếp mở và đóng lại ba lần cửa. Sự
nhanh nhẹn làm rạng rỡ tài khéo léo của Grimaud. Cuối cùng họ ra đến sân chơi
cầu. Sân hoàn toàn vắng vẻ không có lính canh, cũng chẳng có ai ở các cửa sổ.
Quận công chạy đến bờ
tường và trông thấy ở phía bên kia hào ba kỵ sĩ với hai con ngựa dắt tay. Quận
công ra hiệu với họ, đúng là họ đến đón ông.
Trong lúc ấy, Grimaud
buộc dây leo. Không phải thang dây mà là một cuộn dải lụa với một cái que ngắn
để ngồi lên và tụt dần xuống.
- Xuống đi, - quận công
bảo.
- Thưa Đức ông, tôi
xuống trước à? - Grimaud hỏi.
- Tất nhiên rồi, - quận
công đáp. - Nếu người ta bắt được tôi, tôi cũng chỉ ngồi tù lại là cùng; còn
nếu người ta tóm được bác thì bác bị treo cổ.
- Đúng đấy, - Grimaud
nói.
Lập tức Grimaud cưỡi
lên cái que, bắt đầu cuộc xuống nguy hiểm, quận công nhìn theo bất giác kinh
hoàng; khi xuống được ba phần tư bức tường thì bất ngờ dây dứt. Grimaud ngã lộn
xuống hào.
Quận công thốt kêu lên
một tiếng, nhưng Grimaud chẳng hề kêu ca; vậy mà chắc hẳn bị thương nặng lắm,
vì bác vẫn nằm sóng soài ở chỗ mình rơi xuống.
Một người lập tức tụt
xuống hào buộc Grimaud vào một dây và hai người kia kéo Grimaud lên.
Người đứng dưới hào
nói:
- Đức ông cứ xuống đi,
chỉ cách có khoảng mười lăm bộ và bãi cỏ êm lắm.
Quận công đã hành sự.
Công việc đối với ông khó khăn hơn vì của còn thanh đỡ; ông phải xuống bằng sức
đôi tay mà từ trên cao năm chục bộ. Nhưng như chúng tôi đã nói, ông quận công
lực lưỡng, khéo léo lại rất bình tĩnh, sau có gần năm phút ông chỉ còn cách mặt
đất mười lăm bộ, ông buông dây ra và nhảy xuống chẳng đau đớn gì cả.
Ông leo ngay lên bờ hào
và thấy Rochefort. Hai người quý tộc kia ông không quen. Grimaud bị ngất được
buộc lên một con ngựa.
- Thưa các ông, - hoàng
thân nói, - sau này tôi sẽ cảm tạ các ông; còn bây giờ không thể để mất một
phút nào. Ta phải lên đường, nào lên đường! Ai quý mến tôi hãy theo tôi!
Rồi ông nhảy phốc lên
mình ngựa, phi nước đại, hít không khí vào đầy lồng ngực và hét lên với một nỗi
vui mừng khôn tả:
- Tự do!…Tự do?…Tự do!…

