Không là Neverland - Chương 04
Chương IV. Đi ngang qua nhau...
Điên bảo anh đã thay đổi
rất nhiều nhưng với Gió, anh vẫn là anh của ngày xưa... của những tận cùng ám
ảnh. Xa hoa, lịch lãm và lạnh nhạt. Một bữa tối vô thưởng vô phạt cùng người
quen đã “cũ” cũng nhất định phải long trọng. Đúng sáu giờ tối, anh cho xe đón
cô đến nhà hàng bảy sao thượng hạng nhất C. Phòng ăn của hai người nằm riêng
biệt trên lầu thượng của nhà hàng cao mười chín tầng này. Từ đây, cô có thể ngắm
nhìn trọn vẹn một góc thành phố bởi vị trí tọa lạc của nhà hàng khá đặc biệt,
trước mặt là sông - sau lưng là đồi - bên trái là khu biệt thự cao cấp - bên
phải là khu phố của những cơ quan ngoại giao. Cô đưa mắt chiêm ngưỡng kiến trúc
hình tháp lóng lánh ánh bạc của tòa nhà, trông xa xa như một pháo đài dát bạc,
khi đến gần lại là những mảng pha-lê uốn lượn xếp chồng lên nhau theo quy tắc
nhất định để tạo thành muôn vàn thấu kính. Bên trong nhà hàng được bài trí theo
phong cách Âu cổ điển, trần nhà khắc họa tranh ảnh sống động như thêm ấn tượng
khi kết hợp với những ánh đèn chùm rực rỡ. Tất cả hòa quyện vào tiếng dương cầm
du dương, thánh thót.
Thang máy lộ thiên dừng
lại nơi cần đến, Gió có phần không thoải mái. Dù biết trước Điên yêu cầu cao
nhưng không thể ngờ cao đến mức này, trong khi cô chẳng xem đây là cuộc hẹn
quan trọng nên chỉ trang điểm qua loa, vận quần jean xám cùng áo len mỏng. Hơn
nữa, đêm qua công việc khá nhiều kéo dài đến tận trưa nay đã tặng cô hai bọng
mắt thâm quầng đến đáng thương. Tâm trạng càng thêm chán ghét khi chào đón cô
là hai thanh niên có vẻ mặt cứng đờ. Một người đang cầm máy soi an ninh, người
kia nở nụ cười kiểu rô-bốt:
- Xin cô cảm phiền!
Sau công đoạn soi quét,
Gió còn phải qua hai lớp cửa mới đến được bàn ăn. Điên lịch sự đứng lên kéo
ghế. Cô chẳng buồn chào hỏi, chỉ đưa mắt lướt nhanh qua anh ta rồi ngồi xuống.
Trên chiếc bàn gỗ dài trải khăn lụa màu trắng ngà trơ trọi cốc Gin lẫn vào đống
công văn và máy tính bảng. Nếu không được lời mời từ trước, có lẽ cô đã tưởng
mình bước nhầm vào văn phòng của gã CEO dở hơi nào đó. Căn phòng khá rộng lạnh
lẽo với gam màu đen trắng, không vật trang trí, không âm nhạc, chỉ có ánh đèn
vàng nhạt nhạt cùng hơi lạnh run người từ hệ thống điều hòa.
Điên vẫn mặc âu phục đen
như mọi ngày, sơ-mi cũng đen nốt, cà-vạt xám, giày da bóng. Sắc mặt anh bình
hòa. Càng nhìn anh, Gió càng không hài lòng. Sự giận dữ vô cớ bỗng dưng ngập
tràn, cô nhếch môi khinh bạc:
- Một bữa ăn cũng phải
kiểm tra an ninh nữa cơ đấy! Anh ắt hẳn là “giá trị” lắm nhỉ?
Tay vẫn đang ra hiệu cho
thanh niên đứng cạnh dọn dẹp bàn ăn, mắt Điên lướt nhanh qua màn hình máy tính
chợt ngẩng lên nhìn Gió:
- À!... Chỉ là quy tắc
theo thông lệ. Tôi quên ra lệnh hủy, không khiến em mất vui chứ?
Gió hớp một ngụm nước
khoáng từ chiếc cốc vừa mới được mang ra. Vị nước bỗng chua lét như giọng nói
của cô lúc này:
- Limousine đón rước tận
cửa lại được đặt chân vào nơi sang trọng bậc nhất thế này, tôi nào dám không
vui. Không biết đã đến lúc nhập tiệc hay chưa, thưa quý ngài bận rộn?
Trái ngược với vẻ xù gai
nhọn của Gió, Điên khẽ nhếch môi cười rồi ra hiệu cho người phục vụ. Chưa đến
năm phút sau, chiếc bàn dài đã bày kín những món ăn thịnh soạn được bài trí cầu
kỳ đẹp mắt cùng hương thơm hấp dẫn lan tỏa đều khắp. Khai vị là món salad trứng
cá Nga cùng súp nấm tuyết. Món chính có tôm hùm Alaska sốt rượu Rhum, cá hồi
nướng nước cốt nho đen và một số món ăn cao cấp khác.
Gió gọi cho mình rượu
trắng rồi ánh mắt trào phúng quan sát bàn ăn đủ cho cả mười người kia. Cảm giác
chán ghét lại càng gia tăng, đến độ cô cũng tự cho rằng bản thân có phần vô lý.
Cô nâng cốc khai tiệc theo đúng lễ phép xã giao và lặng lẽ ăn. Chốc chốc, Điên
lại đặt vào đĩa cô vài thứ, cô không phản đối cũng chẳng đồng tình. Suốt cả
buổi, cả hai hầu như im lặng, chỉ có tiếng dao nĩa chạm vào nhau...
Nhát thấy Điên đã đặt
dao nĩa sang cùng một bên, báo hiệu bữa ăn đã kết thúc, Gió vừa châm thuốc vừa
cất giọng nhàn nhạt:
- Anh có thể nói những
gì cần nói rồi đấy!
Trầm ngâm thật lâu, Điên
lên tiếng:
- Em sống thế nào?
- Vẫn ngồi đây, có nghĩa
là vẫn ổn. Anh còn muốn hỏi thêm gì nữa không?
Giọng Gió vẫn nhàn nhạt
tựa tiếng phát thanh viên đọc tin tức cũ trong ngày vào cuối mỗi buổi tối. Từng
vòng khói mờ mờ luẩn quẩn bao phủ lấy nét mặt chênh vênh.
Sự nhẫn nhịn của Điên có
vẻ đang phát huy tối đa. Đôi mày anh hơi cử động dù giọng nói vẫn ôn tồn:
- Tôi hơi bất ngờ vì gặp
lại em trong hoàn cảnh này nhưng có lẽ... khá tốt cho em.
Hình ảnh của mười năm
trước tái hiện như thước phim quay chậm trong tâm trí, đôi tay Gió run run, ánh
mắt giận dữ:
- Thế nào là tốt? Như
ngày anh “vô tình” để đứa con gái mười chín tuổi chứng kiến cảnh người đàn ông
yêu thương của mình làm tình điên loạn với cả đám đàn bà? Hay khi anh biến mất
cả tuần lễ, sau đó là trợ lý của bố anh xuất hiện và bảo đứa con gái ấy nên
ngoan ngoãn tránh xa người nối nghiệp một dòng tộc tài phiệt ra, sau đó anh
quay lại hiển nhiên thừa nhận nó chỉ là món đồ chơi đã chán? Hay lúc anh buộc
con ngốc kia phải xuống xe giữa đường, tuyết trắng trời?
Điên khoanh tay, mắt anh
trực diện vào Gió:
- Bản chất con người tôi
vốn là như thế! Em gặp tôi ở đâu, chúng ta đến với nhau thế nào, quy tắc cuộc
chơi là gì, chắc em hiểu. Đến khi cần dừng lại thì nhất định phải dừng.
Giọng Gió hơi cao nhưng
nghẹn. Thước phim quay chậm ấy xâm chiếm toàn bộ tế bào cảm xúc trong cô, bao
đớn đau chợt vỡ òa:
- Tại sao anh không nói
thẳng để con ngốc ấy có thể ngẩng cao đầu ra đi? Tại sao hơn mười năm sau anh
lại xuất hiện nơi này? Tại sao?
Đẩy cốc nước đến gần tay
Gió, Điên cố ý thận trọng trong từng âm điệu:
- Nếu tôi nói “Trò chơi
đã kết thúc!” ở thời điểm ấy, liệu em có ra đi? Biết là tổn thương nhưng tôi có
thể làm gì khác đây? Hôm nay, lần đầu sau hơn mười năm, tôi muốn nói - Tôi xin
lỗi!
Khói thuốc thêm lần nữa
bao phủ nét mặt mờ mịt dù vẫn khá bình tĩnh của Gió:
- Ngày tháng sau đó, con
ngốc ấy luôn tự hỏi nó đã sai ở đâu và đến bây giờ, tôi tin rằng sự xuất hiện
của anh đã là lỗi lầm. Nên tôi xin phép không nhận lời xin lỗi này!
Căn phòng vốn đủ rộng
cho cả nhóm người vẫn chẳng đủ rộng cho hai người. Tiếng rì rào rất khẽ từ hệ
thống lạnh hòa vào tiếng thở đứt quãng của Gió và những tiếng thở dài từ Điên.
Gió nhìn trừng trừng vào ly rượu trắng, làn da cô còn nhạt hơn màu rượu. Điên
vẫn lặng im quan sát người đối diện với nhiều cảm xúc. Ann của những tháng ngày
cũ đây ư? Một Ann ngông cuồng kiểu trẻ con nhưng luôn ngoan ngoãn bám lấy anh?
- Anh nhận ra sự hờn oán, đau thương trong mọi cảm xúc nơi Gió, tuy nhiên đó có
đơn thuần là vì hận tình hay không, anh chưa thể giải mã...
Đột ngột! Gió lạnh lẽo
chạm ly cùng Điên, lạnh lẽo uống cạn, lạnh lẽo rót thêm rượu cho chính mình:
- Đừng nhìn tôi bằng nét
thương hại ấy!...
Rồi tiếng chuông điện
thoại cắt ngang câu nói của Gió. Điên nhìn qua số gọi đến và nhanh chóng nghe
máy. Giọng anh vừa rắn vừa mềm mỏng đến bất ngờ.
...
- Con trai, con đã ăn
sáng chưa? Ta đang dùng bữa tối với bạn.
...
- Hôm nay con theo ông
nội tập cưỡi ngựa? Nhớ phải để mắt đến em.
...
- Vì con là anh lớn, sau
này gia tộc này sẽ do anh em con gánh vác. Bài kiếm hôm trước ta dạy, anh em
con luyện đến đâu rồi?
...
- Tốt! Tuần sau ta về,
sẽ có thưởng.
...
- Ngày mới tốt lành!
Khi cuộc đàm thoại của
Điên kết thúc đủ lâu, Gió vẫn đứng quay lưng về hướng anh. Cô hơi tựa vào tấm
kính, mắt dõi theo mông lung. Sau tiếng thở dài dứt khoát, cô quay mặt nhìn
anh:
- Anh cũng đã yên bề gia
thất và với thái độ anh dành cho con trẻ, tôi tin anh là ông bố tốt. Nên đúng
như anh nói “Cuộc chơi đã hết”, từ nay về sau, chúng ta tốt nhất đừng gặp lại,
nếu có nhỡ phải chạm thì xem như xa lạ. À!... Anh có cháu gái nào không?
- Không! Hai con trai,
sinh đôi, mười tuổi.
Mười tuổi? - Luồng khí
nóng chạy dọc theo sóng lưng Gió, nét hiền hòa khi nãy tan biến tức thì. Cô bật
cười khanh khách:
- Chúc mừng anh đã thành
người nối nghiệp của gia tộc! Tiệc rượu này đáng giá lắm... đáng giá vô cùng...
- Không! Tôi chưa...
Không chờ Điên hết câu.
Bao oán than dồn nén nơi Gió đã tuôn trào:
- Bình sinh, tôi khinh
khi nhất là ngữ đàn ông hèn, không dám chịu trách nhiệm cho những lựa chọn của
mình. Đàn ông cần phải cưới một người vợ môn đăng hộ đối, đàn ông muốn thừa kế
sản nghiệp, đàn ông không để đàn bà cản đường, tốt thôi! Nhưng đừng mang mớ lý
do “Anh không muốn tổn thương em lâu dài, anh không mang được hạnh phúc cho em,
em sẽ khổ vì trao gửi tình cảm cho một người như anh,...” ra để biện hộ cho sự
phụ bạc. Anh biết gì không? Những lý do ấy chỉ khiến đàn bà đớn đau khôn nguôi,
dằn vặt khôn nguôi và luyến tiếc khôn nguôi. Hơn mười năm về trước, nếu anh cứ
trắng phớ ra rằng “Cô không xứng với tôi, tôi chỉ chơi cô thôi, cô ngu thì cố
mà chịu.” thì có lẽ mọi việc đã khác...
Vừa dứt câu, Gió cắn
chặt đôi môi đang run lẩy bẩy đến bật máu. Cô ngước mắt nhìn trân trối vào trần
nhà như cố ngăn giọt nước mắt rơi vội.
Dù cách nhau một khoảng
đủ xa nhưng Điên vẫn thấy đôi vai gầy của Gió run lên từng hồi trong hơi thở
khó nhọc. Hôm nay, những lời nói kia, một ai khác phát ngôn thì anh sẽ không
ngại ngần mở cửa thoát hiểm và cho kẻ ấy tiếp đất tay không từ độ cao tầng mười
chín. Có điều, nhìn dáng vẻ của cô lúc này, anh không thể nhớ rõ là cô đã nói
những gì, chỉ biết những lời nói ấy còn khiến bản thân cô chịu sự giày vò ghê
gớm - hơn cả người đáng ra phải gánh chịu là anh. Liệu thời gian có khiến một
người thay đổi hoàn toàn? - theo hồi ức mơ hồ của anh về Ann, cô ấy thuộc dạng
máu nóng nên sự kiềm chế là cực kém. Chính anh cũng đôi lần phát điên vì thói
ủy mị vô tội vạ và miệng nhanh hơn não của cô nàng. Còn ở nơi Gió, lý giải thế
nào cũng có đôi nét kỳ lạ.
Điên vẫn không thôi nhìn
Gió, ngoài trời mưa bắt đầu rơi. Mưa làm hình ảnh Gió phản chiếu qua lớp kính
đục thêm nhạt nhòa cho lòng người thêm xót xa. Anh muốn nói, muốn giải thích
nhưng rồi lại thôi. Anh tỏ ra cân nhắc:
- Ngoài vấn đề với tôi,
có phải em đã gặp biến cố rất kinh khủng nào khác?
Giấu vội ánh hoảng hốt,
Gió ép bản thân lấy lại vẻ nhàn nhạt thường nhật:
- Có hay không, đều
không liên quan đến anh.
Có vẻ cách đối phó của
Gió đã sai lầm khi tạo ra tia giận dữ trong đáy mắt phẳng lặng của Điên. Anh
gằn từng lời:
- Khi tôi hỏi em, nghĩa
là tôi muốn tôn trọng quyền tư ẩn của em. Nếu không, nội bốn mươi tám giờ tới,
ít nhất là thông tin dòng họ ba đời gần nhất của em sẽ nằm trong ổ cứng của
tôi.
Quả thật là sét đánh
ngang trời. Gió nào đã hiểu hết về con người Điên, mười năm sẽ có bao nhiêu đổi
thay, chẳng ai lường trước được. Cô tự trách mình “giận mất khôn”, cá nhân có
thể không nghĩ đến nhưng còn bao mối liên quan khác, nhất là công việc của
nhóm. Thầy vẫn luôn nhắc chừng về những mối quan hệ kiểu này, không thân thiết
và tuyệt đối không gây hiềm khích. Hít thở thật sâu để tự uốn nắn bản thân, cô nói
như mếu, trong giọng có chút nũng nịu:
- Anh đã từng thất tình
chưa? Không đả kích nào kinh khủng bằng bị tình phụ cả, có thêm biến cố khác
thì tôi đã chết từ lâu rồi. Anh còn muốn làm khổ tôi đến đâu nữa đây hả?
“Chết” - khi nhắc đến từ
này, mắt Gió lại thêm phần u uẩn nhưng vụt qua rất nhanh nên Điên chẳng nhận
thấy. Vốn không có kinh nghiệm trong lãnh vực tình phụ cộng thêm vẻ mặt nhăn
nhó và cách nói chuyện mè nheo rất giống Ann ngày xưa nên khiến anh tạm tin
tưởng.
Canh - tiếng chạm ly lại
vang lên...
- Tôi có thể làm gì cho
em?
- Ngoài tiền bạc, vật
chất anh có thể cho tôi được gì nào? - Gió nốc cạn cốc rượu trắng.
- Chúng ta phải biến
thành thù địch thì em mới thỏa lòng?
- Không cần thiết phải
như vậy!
- Bạn bè thì sao?
- Để làm gì?
Im lặng!
- Thôi, tiệc đã tàn. Tôi
sẽ không làm phiền anh thêm lần nào nữa.
Gió hơi lảo đảo - Điên
khẽ chạm tay vào bờ vai Gió. Ngoài trời, mưa gió gào thét. Mùa giông bão đang
đến gần, ai rồi cũng phải về nhà. Có những chuyện cần phải phai nhòa, có những
mối quan hệ không nên dây dưa, có những vấn đề quan trọng hơn những vấn đề còn
lại.
- Tôi đưa em về! - Điên
ngỏ lời ngay khi vừa bước ra khỏi cửa nhà hàng.
- Không cần thiết! - Gió
bước đi trong mưa.
Điên níu tay Gió. Giọng
anh cương quyết mà mềm mỏng:
- Tôi không muốn thấy em
hối hận vì đã bỏ rơi chính bản thân!
Gió vẫn nhàn nhạt:
- Vậy sao? Tôi giống
loại đàn bà bỏ rơi bản thân lắm à?
Gió bước nhanh... Làn
nước hắt mạnh vào người cô từ một chiếc xe nào đó chạy ngang vũng nước đọng.
“Bỏ rơi bản thân...” - Cô cười khan, nước mắt hay nước mưa? Điên đang nhìn. Cô
biết, dẫu chẳng đối diện nhau. Cô không quay đầu nhìn lại và bước thêm nhanh...
Điên đâu phải là mẫu đàn
ông biết lắng nghe. Anh túm tay Gió, khẽ rít lên:
- Tôi sẽ đưa em về!
- Anh muốn làm điều gì
đó cho tôi đúng không?
Mặc kệ tóc bết dính rũ
rượi, mặc kệ ánh mắt bối rối của Điên, Gió dứt khoát:
- Đừng xuất hiện trước
mặt tôi nữa! Tôi và anh hãy là hai cuộc đời song song.
- Không được! - Điên lập
tức đáp lời một cách vô thức.
- Anh từ chối?
Điên gật đầu. Gió soi ánh
mắt nát nhàu lên nét mặt lạnh lùng của Điên. Cô lại cười, nụ cười trống rỗng:
- Vậy thì tôi sẽ biến
mất!
Xe vừa kịp đến, Điên ấn
Gió vào xe. Anh đưa cho cô hộp khăn giấy. Cô lẳng lặng chậm nước trên tóc, trên
áo. Nét mặt không có bất kỳ cảm xúc nào trên suốt đoạn đường từ nhà hàng về
khách sạn nơi cô ở chỉ cách hai dãy phố nhưng xa ngút ngàn. Màn mưa xiên xiên,
ánh đèn vàng xiên xiên, hai chiếc bóng xiên xiên...
Sau khi xe Điên rời đi
chưa đến ba mươi phút, Gió lại vẫy taxi. Gã tài xế nghệch mặt ra vì cô khách có
vẻ ngớ ngẩn, vừa trang điểm vừa khóc. Lát sau, chiếc taxi trả khách tại một
quán rượu trên phố “vui chơi”. Trông Gió thật khác lạ, tóc vấn cao, mắt vẽ đuôi
cá xếch, môi đỏ rực, váy quây khoe vai trần giống hệt hình dung năm nao. Quán
rượu đêm Chúa Nhật chật kín người, tiếng huýt sáo vang lên theo mỗi bước chân
cô ngang qua...
Ngồi vào chỗ trống hiếm
hoi nơi quầy bar trung tâm, Gió gọi Gin - món rượu yêu thích của một người dành
cho ai đó và khẽ cười đắng cho quyết định ấy. Hương Juniper quyện vào vị chanh
chua lẫn vào men cay có chút mặn của muối có đủ xóa nhòa vết thương? Gió uống
như để dịu cơn khát, để vỗ về đời mình, để nhớ... Những gã trai thèm thuồng
khám phá phần hình xăm hoa còn lại bên trong chiếc váy ngắn. Nhưng cô lạnh quá,
lạnh như một tảng băng, lạnh đến độ chỉ có thể ngắm mà không dám đến gần...
Từ căn phòng VIP trên
cao có ánh mắt dừng lại nơi Gió ngồi. Gã đàn ông nheo mắt rồi khẽ nhún vai
trước khi quay lại cuộc vui dở dang cùng dăm cô gái trẻ chân dài mắt ướt ba
vòng thừa chuẩn. Gã chơi đùa chán chê vẫn thấy Gió ngồi đó, một mình, vai run
run... Lát sau nữa, đàm đông bỗng nhộn nhạo, Gió đang xỉ tay vào mặt một anh
chàng đang cố à ơi cô. Có vẻ là không vui rồi... - Gã đàn ông lững thững đứng
lên...
- Sao đấy quý cô của
tôi?
Sự xuất hiện của anh ta
khiến Gió hơi ngạc nhiên:
- Không sao! Chỉ là một
kẻ quấy rối...
Anh chàng kia đưa mắt
ước lượng đối thủ rồi bỏ đi. Mọi chuyện lại diễn ra như vốn dĩ của nó, nhạc ồn
ã, rượu bia sóng sánh, tiếng trai gái đưa đẩy thì thầm... Và hai người đang đối
diện nhau.
Gió gọi thêm cốc Gin
nữa. Giọng nói vẫn nhàn nhạt:
- Anh đuổi mất bữa ăn
đêm của tôi rồi đấy!
- Tôi có làm gì đâu?
- Chỉ cần nhìn cái bộ
dạng của anh là đã đủ tránh xa.
- Đó là lỗi của họ, tôi
vốn hiền lành!
Gió nhếch môi. Có quá
nhiều điều liên quan đến ngày xưa, Điên, Gin và bây giờ là Sex - gã đàn ông vừa
xuất hiện khi nãy. Cô nhìn Sex, anh ta cũng là dạng đàn ông lắm tiền, lịch lãm
vừa đủ và nhẫn tâm rất thừa. À! Họ còn có kiểu nhìn khiến người đối diện nửa
thu hút nửa sợ hãi nên chẳng trách được đứa con gái mười chín tuổi khi ấy sống
dở chết mòn. Cô châm điếu thuốc:
- Anh hiền lành đến đâu,
tôi biết!
Sex nghiêng nghiêng nhìn
Gió:
- Tôi tưởng em đang đi
cùng Điên...
Ánh mắt Gió tối sầm:
- Không liên quan đến
tôi.
Nhướng mày kiểu thấu
hiểu, Sex vừa đùa vừa thật:
- Ngồi một mình ở đây sẽ
không an toàn cho người đẹp như em. Muốn uống tiếp thì lên trên kia, tôi mời!
Gió toan chối từ nhưng
Sex đã kéo cô đứng lên. Căn phòng VIP nằm trên tầng lửng như cách biệt hoàn
toàn với không khí náo nhiệt bên dưới, không tiếng nhạc ầm ĩ, không khói thuốc
mù đặc, không hỗn tạp các loại mùi vị. Trong phòng chỉ bày trí một chiếc bàn
kính, một ghế sô-pha dài, không gian tĩnh mịch, sạch sẽ, chỉ thoang thoảng
hương nước hoa của Sex.
Các cô gái trẻ khi nãy
được lệnh ra ngoài, chỉ còn lại Sex và Gió. Gió cất lời:
- Xin lỗi vì lần trước ở
nhà Sa, tôi đã không nhận ra anh.
- Đừng xin lỗi, tôi
không bao giờ giận phụ nữ nhất là phụ nữ đẹp. - Sex cười đểu giả.
- Anh thật khéo ăn nói!
- Cô cho rằng tôi đang
nịnh đầm? Không, tôi nói thật lòng đấy! - Sex vẫn duy trì kiểu môi cười mắt
không cười.
Gió đưa tia mắt ơ thờ về
phía Sex, nhấm nháp Gin và im lặng nhả khói. Cô không hiểu dụng ý của Sex, đúng
hơn cô đã quá mệt mỏi để tham gia trò chơi cân não này. Đàn ông luôn là động vật
đột biến gene đáng sợ đối với cô.
Khoảng cách không xa,
Sex soi nét mặt Gió qua cốc rượu Cognac màu hổ phách. Mái tóc ngắn màu nâu đỏ
hơi rối rất hợp với đôi mắt nâu cà-phê chênh vênh của cô. Da cô hơi tái càng lộ
rõ vóc người khá gầy. Vùng xương quai xanh hõm xuống rõ rệt. Bờ môi dày thường
xuyên mím chặt ủ rũ. Dù cô trang điểm đậm theo phong cách gợi cảm nhưng tất cả
chỉ phô bày ra sự u hoài nơi cô, không chút nhục cảm trần tục. Cô gái kia có
những nét này hay sao? - Sex không ngừng nhớ lại.
Có phần mất tự nhiên vì
cái nhìn của Sex, Gió cố nhìn thẳng vào đối phương:
- Anh ở lại chơi, tôi về
trước!
Bỗng dưng, Sex cười ha
hả rồi ghì Gió vào lòng, hôn ngấu nghiến, hôn rất vội. Cô đẩy anh ra, xẵng
giọng qua làn môi nhòe son:
- Vì sao anh hôn tôi?
- Vì tôi không muốn em
ra về!
- Ngoài kia có rất nhiều
cô bé chờ đợi và sẵn sàng cùng anh lên giường. Sao lại là tôi - người quen cũ?
Cùng vẻ mặt tà khí đáng
sợ, Sex thẳng thừng:
- Tôi không nói sẽ đưa
em lên giường. Chỉ là tôi thích ngắm em uống rượu...
- Chỉ thế thôi? - Gió
hỏi lại bằng âm điệu ngờ vực.
Sex nhích đến gần Gió
hơn. Bộ mặt bỡn cợt thường ngày của anh ta được thay thế bằng cái nét áp đặt:
- Hoặc em ngồi đây cùng
tôi, hoặc chúng ta sẽ về nhà tôi.
- Điên nhờ anh làm như
vậy với tôi? Tôi sẽ không xuất hiện trước mắt anh ta và cả anh nữa, được chưa?
Giọng Gió có phần nhẫn
nhục dù không thể giấu hết sự phẫn nộ. Một bàn tay níu chặt cốc rượu, bàn tay
kia chắn giữa cô và Sex như cố tạo khoảng cách.
Nhưng Gió hoàn toàn mù
mờ về con người Sex, anh bỗng chốc nổi giận. Ánh mắt càng lúc càng sắc lạnh
hơn:
- Không liên quan đến
Điên! Tôi đáng sợ vậy ư? Nếu tôi đáng sợ thì tốt hơn em nên nghe lời.
Gió thoáng quay mặt
tránh ánh nhìn đó:
- Không phải... Chỉ
là... - Cô ậm ừ không hết lời rồi đột ngột thỏa hiệp. - Được, tôi sẽ nghe lời
anh.
Sex kéo Gió đến thật
gần, khoảng cách chỉ là những sợi tóc phất phơ:
- Không được đổi ý, ok?
- Ok!
Tay choàng ngang hông
Gió, Sex vùi mặt vào mái tóc rối và khoan khoái hít thở hương thơm hoa tử đằng
lẫn trong hương da thịt phụ nữ hòa quyện mùi thuốc lá nồng nồng, như đôi tình
nhân thực thụ...
------*------
Cánh cửa lớn của căn
penthouse vừa khép lại, Sex đã ghì lấy Gió. Những nụ hôn mạnh bạo tràn ngập,
đầy khát khao... Tay Sex ve vuốt không ngừng, môi trượt dài xuống cổ xuống ngực
Gió. Trong cơn say chếnh choáng, Gió gượng phản kháng bằng đôi bàn tay mềm oặt
và vành môi mấp máy không trọn từ. Chiếc váy rơi phịch xuống sàn... Cơ thể Gió
lõa lồ tê buốt, cô hét lên bằng chất giọng khản đặc, âm thanh chẳng thể nào
thoát ra khỏi khí quản. Nhưng vẫn đủ để Sex bừng tỉnh. Anh sững lại đôi nhịp
rồi vội vàng bế thốc cô vào chiếc giường lớn bên trong.
Kéo chăn đắp ngang người
Gió. Sex chậm chạp cởi áo vest ngoài của mình, mở khuy măng-sết, mắt vẫn không
rời khỏi gương mặt Gió. Son phấn đã phai nhạt hết thảy. Cô nằm hơi nghiêng về
bên trái, má áp vào đôi bàn tay đang nắm chặt đến độ những đầu ngón đã tái
nhợt. Môi cô vẫn mím lại một cách cam chịu cùng khóe mắt hơi ươn ướt. Thi
thoảng cô lại thều thào những từ vô nghĩa rời rạc bằng chất giọng sợ hãi mơ hồ.
Sex chợt tung mạnh một
cú đấm vào không trung như đang tự trách. Anh vào phòng tắm, làm ướt chiếc khăn
bằng nước ấm rồi trở lại bên giường, dịu dàng lau mặt, tay chân Gió. Chọn một
chiếc áo sơ-mi có chất liệu mềm mại nhất của mình, anh cẩn trọng khoác lên
người cô, tỉ mỉ cài từng chiếc nút. Cô đã chìm vào giấc ngủ mệt nhoài, anh vẫn
ngồi bên mép giường nhìn cô hồi lâu. Giọng anh khe khẽ vang lên:
- Xin lỗi!
Có lẽ, trong cơn mê, Gió
cũng cảm nhận được sự chân thành trong lời xin lỗi ấy. Khóe môi cô hơi cong
lên, tựa nụ cười thoáng qua. Sex cũng khẽ cười khi đặt cái hôn rất nhẹ lên mu
bàn tay cô.

