Không là Neverland - Chương 05
Chương V. Thượng Đế đã sinh ra chúng ta và
Thượng Đế cũng sinh ra họ...
Cơn bão dữ đã qua hơn
tuần nhưng dư âm của nó còn đọng lại dai dẳng. Nhịp sống nơi này trở nên tất
bật hơn bao giờ hết, con người vừa phải khắc phục hậu quả vừa phải tiếp tục
vươn lên. Đứng từ trên cao nhìn xuống, phố phường như một bức tranh xinh đẹp
khổng lồ có vài điểm chấm phá xấu xí. Chính là các mảng xanh loang lổ, tơi tả
xen lẫn vào những hàng cột điện xiêu vẹo, dây nhợ chằng chịt. Không khí u buồn
dường đang bao phủ lên tất cả. Không ít mái đầu có thêm vành sô trắng, không ít
gia đình rơi vào cảnh khốn cùng. Thiên nhiên mang đến sự sống và rồi chính
thiên nhiên lại tước đi sự sống ấy! Có lẽ đấy cũng là quy luật “được - mất” mà
nhân sinh phải học cách thỏa hiệp và chấp nhận từ khi cất tiếng khóc đầu tiên.
Rượu lặng đứng quan sát
phố phường trước khi tiếp tục bước đi. Cô hơi cúi xuống, nhìn đứa bé đang huơ
huơ bàn tay bé xíu vào khoảng không và mỉm cười với nó. Đến giờ cô vẫn còn cảm
thấy rùng mình mỗi khi nhớ đến tình cảnh hôm trước.
“Chiều ấy, gió mưa tơi
tả đất trời...
Gió và cô lần dò mãi
cũng tìm được ngôi trường cấp ba huyện - nơi tạm trú của cả thôn T. Vừa đến
nơi, cả hai đã thấy con bé chị lên năm ôm đứa em nhỏ, co ro ngồi ngoài hành
lang. Làn da của cả hai xanh tái, nét kinh hãi còn in hằn trên khuôn mặt thơ
dại. Đứa em được quấn hờ trong chiếc chăn cũ đã không còn nhận biết được màu
sắc - con chị mặc độc cái áo len thủng vài lỗ. Cô lập cập lục tìm sữa hộp mang
theo cho đứa bé còn Gió thì cởi chiếc áo khoác đang mặc ra ủ ấm cho hai chị em.
Con bé chị giương đôi
mắt ngây ngô nhìn Rượu, ngọng nghịu hỏi:
- Mẹ C của con đâu?
Rượu vội ngó sang hướng
khác vì cô không đủ can đảm để nhìn vào đôi mắt của đứa bé côi cút kia. Biết
nói sao để tâm hồn lên năm của nó hiểu nên cô đành lảng tránh:
- Sao con không vào
trong nhà với mọi người? Ngồi ngoài này lạnh lắm, sẽ ốm đấy! Con ngoan nhé.
Vừa nói, Rượu vừa đứng
lên ra hiệu cho Gió bế đứa em vào bên trong. Nhưng con bé chị cứ giãy lên, hai
tay nó bám chặt xuống nền gạch và khóc tức tưởi:
- Con đợi mẹ C cơ! Mấy
bác không cho con ngồi gần còn bảo mẹ C chết rồi không về nữa đâu. - Rồi nó
nhìn Rượu đầy thắc mắc. - Mà chết là giống bố L hả bác?
Giờ thì Rượu đã vỡ lẽ vì
sao trời mưa bão thế này mà con chị bế thằng em ngồi thu lu bên ngoài thay vì
trong nhà. Dù thế nào thì bên trong còn có bốn bức vách che chắn gió mưa. Cô
chua xót giải thích cho Gió hiểu rồi chỉ tay về hướng gầm cầu thang cuối hành lang:
- Chắc phải đưa hai đứa
nhỏ đến chỗ kia tránh gió tạm, đợi nước rút bớt thì quay về thị.
Gió dù đã hiểu câu
chuyện vẫn không đồng tình với Rượu. Cô hướng mắt vào bên trong phòng - nơi có
chừng hai mươi con người đang nằm ngồi la liệt, nói bằng giọng bất bình:
- Tại sao phải chui rúc
gầm cầu thang? Cứ vào trong xem ai nói gì được.
Nói là làm, cô bế sấp
đứa bé cho đầu nó tựa vào vai mình, tay xốc ba-lô xăm xăm bước vào phòng.
Một người đàn ông tầm
hơn năm mươi, mặc chiếc áo xanh đậm có gắn bảng tên bên ngực trái nhìn hai cô
gái dò xét:
- Hai chị người nhà cái
C hay bên các đoàn thể cứu trợ?
Rượu đáp lời một cách
khó chịu:
- Chúng tôi là chị của
C. Sao anh lại để hai đứa bé ngồi bên ngoài giữa thời tiết này kia chứ?
- Tôi có muốn đâu! Tại
bà con ở đây đều biết bố mẹ chúng nó nhiễm HIV nên chả ai dám chăm nom hay gần
gũi chúng.
Nói đoạn, ông ta chỉ tay
về phía khoảng trống gần bục giảng:
- Hai chị ngồi tạm ở đó
vậy! Mọi người đều đã không vui, đừng làm họ hoang mang thêm.
Bốn bác cháu chen chúc
trên khoảng nền gạch chỉ lớn bằng tấm áo mưa. Hai đứa nhỏ lại nóng sốt hầm hập
trong khi vật dụng cá nhân đơn thuần như: cái cốc, cái muỗng cũng thiếu thốn,
mượn của người khác thì không ai dám cho mượn. Gió có mang thuốc theo nhưng
chẳng biết làm sao cho chúng uống. Cuối cùng, cô quyết định dùng miệng mình mớm
thuốc trong ánh mắt ghê sợ của bao con người. Rồi số thực phẩm, nước uống,
thuốc men mang theo ấy vơi đi trong chớp mắt. Bởi đâu phải chỉ riêng hai đứa bé
con của C là không khỏe mà còn những đứa bé khác nữa.
Nhìn hai đứa bé ngủ
ngoan sau khi đã hạ sốt, hai cô gái cũng an lòng phần nào. Phần vì mệt, phần vì
đói nên họ thiếp đi lúc nào không hay. Bỗng dưng có tiếng khóc thét lên kèm
theo là những tràng mắng nhiếc:
- Ai cho mày uống ly của
con tao hả? Muốn lây Sida cho nó à?
...
- Giời ơi xem này! Nó bé
tí thế này mà đã muốn giết người.
...
- Cút ngay!
...
Rượu choàng tỉnh đưa mắt
nhìn quanh dưới ánh sáng nhờ nhờ của ánh đèn bên ngoài hắt vào. Chắc con bé chị
khát nước nên đã vô thức uống ly nước của người phụ nữ gần bên cạnh. Sự việc
chỉ có thế nhưng ba bốn người, già có trẻ có xúm xít vào xua đuổi con bé bởi lí
do: Sợ nó lây nhiễm HIV cho họ qua một cái ly.
Gió cũng tỉnh giấc. Cô
đưa hướng ánh nhìn thăm dò về phía Rượu dù đã lờ mờ hiểu ra câu chuyện. Ngay cả
khi không biết họ nói gì nhưng với cử chỉ và sắc mặt thì có thể hiểu được phần
nào. Sau khi được Rượu thuật lại, cô càng cảm thấy buồn hơn. Cô không giận họ
bởi chặng đường này cô đã trải qua bao năm dài ròng rã. Buồn - vui - căm giận -
cảm thông - hạnh phúc - đau đớn đều có đủ nhưng có lẽ buồn nhiều hơn vui. Đôi
mắt luôn hững hờ giờ đây còn ẩn chứa thêm cả một trời trăn trở.
Bước đến kéo bé chị ra
khỏi đám đông, Rượu nhẹ nhàng giải thích:
- Mọi người đừng lo lắng
quá mà trở nên kỳ thị như thế! Sida hay đúng hơn là HIV không lây lan qua đường
ăn uống, con bé chỉ dùng cái ly thì càng không thể. Thân nó đã côi cút, xin
đừng đối với con bé quá tàn nhẫn.
Một bà có đôi mắt xếch
bĩu môi:
- Chỉ giỏi cái mồm với
mớ lí thuyết suông, cứ tưởng mình hay hơn người lắm! Nhỡ chúng tôi có bị nhiễm
thì cô chịu trách nhiệm được à?
Rượu muốn bỏ mặc nhưng
trên nguyên tắc đạo đức công việc là nên hướng dẫn và phân tích cho những người
đã nhiễm hoặc đang sống chung với người nhiễm HIV hiểu, một phần để họ biết
cách tự chăm sóc và bảo vệ mình, mặt khác nhằm rút ngằn khoảng cách kỳ thị. Vì
vậy, cô vẫn nhẫn nại khuyên giải bằng cách chỉ tay về phía Gió:
- Như mọi người đã thấy,
chị bạn tôi còn dùng cả miệng của chính mình để mớm thuốc cho đứa bé. Nếu thực
sự HIV dễ dàng lây nhiễm qua đường ăn uống thì chúng tôi làm sao dám bất chấp
như vậy. Trong cộng đồng xã hội quanh chúng ta, không phải chỉ riêng hai chị em
bé ấy là người nhiễm HIV, có thể...
Chưa chờ Rượu nói xong
câu thì một cô gái trẻ tầm hơn hai mươi vừa vạch áo cho con bú vừa liếc xéo hai
bác cháu:
- Chị không sợ thì lo mà
giữ nó cho kĩ, nó mà còn léo hánh qua gần đây thì đừng trách. Muốn trách thì
trách bố mẹ chúng ấy, chắc cũng phải là phường hút chích - gái đĩ nên mới nhiễm
chứ gì? Đã thế còn sinh con.
Có tiếng đàn ông chen
vào:
- Thôi đi mấy bà! Lo cho
thân mình trước cái đã, lũ to như năm nay thì năm sau chết đói cho xem.
Sau câu nói của cô gái
là những lời xì xầm đồng tình, ai đó còn bảo, “Chắc chúng nó cũng nhiễm cả rồi
nên chả cần sợ!”, hiếm hoi lắm mới có vài tiếng thở dài bất lực. Rượu như nghẹn
lời trước thái độ ấy! Cứ hễ ai nhiễm HIV đều là thành phần cặn bã của xã hội
sao? Phải chăng HIV là cái chết cho một con người ngay khi họ đang còn sống còn
thở? Chết liệu có phải là giải pháp tối ưu chọ họ? Thế thì tính ra, chết đôi khi
vẫn là một hạnh phúc ư?
...
Thượng Đế đã sinh ra chúng ta và Thượng Đế cũng
sinh ra họ.
Chúng
ta không phải là con ruồi, con kiến. Họ cũng không! Họ là những con người như
chúng ta.
Chúng ta biết yêu, họ cũng biết.
Chúng ta biết đau, họ cũng biết.
Vậy mà chúng ta xem họ không khác gì những thứ
đáng tởm lợm. Vì sao?
Hãy
để họ được sống như chúng ta. Xa lánh và ghê tởm không phải là cách làm cho họ
thấy dễ sống.
Hãy để họ được yêu nhưng đừng làm họ đau.
Vì chúng ta cũng không muốn ai làm chúng ta đau.
------*------
Một tuần sau!
Ò
e ò e ò e...
Tiếng còi xe cấp cứu rờn
rợn vang lên từ mạn trái, cắt ngang dòng suy nghĩ của Rượu. Thì ra đã đến gần
cổng bệnh viện, hôm nay cô đưa đứa con nhỏ của C đi khám. Từ sau hôm ấy, thằng
bé có nhiều triệu chứng rất nguy hiểm như liên tục nôn và tiêu chảy, người thì
cứ gầy rạc đi còn làn da ngày càng tái xạm nhưng đến tận hôm nay cô mới có chút
thời gian rảnh.
Thằng bé quấy khóc liên
tục khiến Rượu cuống cả tay chân. Cho bú sữa thì nó nín khóc nhưng chẳng bao
lâu sau sẽ nôn ra tất cả, nhìn nó cứ như thế mà xót xa bởi trong sự khốn khổ
của nó cả một phần tắc trách của cô. Thấy cái cách nhẫn nại của cô đối với
thằng bé, ắt hẳn ai cũng phải nghĩ hai người phải là mẹ con ruột thịt. Đợi chờ
mãi cũng đến lượt thằng bé vào khám, bù lại cho bao cố gắng của cô là một kết
quả ổn định với tình trạng sức khỏe của nó.
Vừa ra khỏi cánh cửa
phòng khám, Rượu hôn chụt lên gò má nhăn nheo của thằng bé. Nét mặt rạng rỡ
muôn vàn tia nắng hạ. Bầu trời sau giông bão cũng trong xanh lạ thường, từng
dải mây trắng uốn lượn điệu đà giữa tấm nền bao la màu ngọc bích. Cô âu yếm nói
với nó:
- Giờ bác cháu ta sẽ đến
nhà mới của cháu nhé? Mong rằng ở nơi đó cháu sẽ có những khoảng ngày yên ấm
đích thực!
Nhà mới của hai đứa bé
là một trại cô nhi, đúng hơn là một nhà mở dành cho trẻ em nhiễm HIV không còn
người thân hoặc người thân không đủ khả năng chăm sóc. Tất cả thành viên tại
nơi đây phần đông là người nhiễm H, một số khác không nhiễm nhưng họ thấu hiểu
về HIV và chấp nhận dấn thân. Để có được căn nhà mở này cả nhóm của Rượu cũng
phải bỏ ra không ít công sức cho việc hỗ trợ các nhóm tự lực xây dựng rồi điều
hành dự án. Thật ra việc lập nên một địa điểm như thế này không khó, cái khó
nhất chính là ngân sách duy trì và lòng tin để vượt qua ánh nhìn ghẻ lạnh của
xã hội. Là người trong cuộc, cô hiểu rằng đôi khi bệnh tật không khiến người ta
ngã quỵ mà chính là sức ép từ cộng đồng chung mới thật sự đáng sợ. Những lời
dèm pha, chỉ trích, sự ghẻ lạnh bào dần bào mòn sức cố gắng của những con người
có cuộc sống được đếm từng tháng, thậm chí là đếm từng ngày. Những đứa trẻ
không thể đến trường, chúng không có bạn, thậm chí sự tồn tại của chúng trên
cõi đời này vẫn là “không thể chấp nhận” với một số cá nhân. Nỗi đau ấy cứ âm ỉ
bào mòn tất cả hi vọng, một sự tồn tại không hi vọng!”
------*------
Gió vốn lặng lẽ nay còn
lặng lẽ hơn sau chuyến đi. Cô quay về nhà nhóm tiếp tục công việc của mình còn
Rượu vẫn ở lại bên kia. Đời đã đắng nhưng lời người càng đắng. Có phải cứ khiến
người khác đau thì chúng ta sẽ tốt đẹp hơn những phận đời kia?
Hai đứa bé, một mới lên
năm - một vừa đầy năm rồi đây sẽ ra sao? Khi cả hai mồ côi cả bố lẫn mẹ, họ
hàng thân thuộc lại chẳng còn ai. C - mẹ chúng là cô nhi, mười mấy tuổi đầu đã
bị lừa bán sang nhà chứa. Chưa kịp dậy thì đã làm đàn bà, đúng hơn là một món
hàng cho người khác mua vui. Sau gần tám năm chịu đủ tủi nhục, đớn đau, C mới
được quay về cố hương - được làm người đúng nghĩa của một con người. L - bố
chúng cũng được ăn học tử tế nhưng vì yêu và quyết tâm xây dựng gia đình với C
nên bị cả dòng tộc từ mặt. Vợ chồng dắt díu nhau đi làm thuê, làm mướn để kiếm
miếng ăn qua ngày. Đến cả mảnh đất tí xíu và căn chòi mục nát họ đang ở bấy giờ
cũng có phần đóng góp từ các nhóm thiện nguyện. Rồi họ cũng có những khoảng
thời gian hạnh phúc thật sự khi đứa con đầu lòng chào đời. Nhưng định mệnh luôn
tàn nhẫn, ngày đứa con thứ hai chào đời cũng là ngày họ biết một nhà - bốn
người đều đã nhiễm HIV. Hai vợ chồng họ vẫn tựa nhau mà vượt qua, đem tất cả
kiến thức, tâm sức để làm điều gì đó cho những người đồng cảnh ngộ. L mang vốn
kinh tế học của mình ra để lập nhóm đồng đẳng, C siêng năng đi hàng chục cây số
để chăm sóc phần đời cuối của những người nhiễm. Rồi thế nào? Đời họ có gì
khác...?
Mười năm đằng đẵng, Gió
theo chân các đồng nghiệp đi từ chiến trường Trung Đông đẫm máu tanh qua Châu
Phi lạc hậu, khó nghèo đến những ổ quỷ buôn người. Đâu đâu cũng là ánh mắt đợi
chờ hi vọng trong mòn mỏi, là tiếng thở dài cam đành với số phận, là miệng lưỡi
miệt khinh từ thành phần tự cho rằng mình cao sang. Tim Gió như rộng ra và lời
nói như kiệm hơn bởi cô hiểu, lời nói có thể khiến người ta chết mòn - một cái
chết vô cùng đáng sợ.
Âm báo bỗng reo lên cắt
ngang dòng suy tư của Gió. Nội dung bức email vừa gửi đến khiến đôi mày cong
cong của cô nhíu chặt. Bàn tay gầy guộc vỗ nhè nhẹ liên tục vào trán, cô ngước
mắt nhìn trần nhà một cách buồn bã. Ngồi bất động chừng mươi phút nữa, cô uể
oải bước về phía máy pha cà-phê.
Hôm nay trời rất cao,
xanh ngắt, không như lòng người. Trên khoảng sân thượng ươm vàng nắng, Gió đứng
tựa lưng vào bờ lan-can, tay xoay xoay cốc cà-phê liên hồi. Cô lại châm cho
mình điếu thuốc, một chút độc dược để ủi an những tế bào thần kinh đang nội
chiến tơi bời bên trong não. Âm báo lại đến. Trí lực dường nổ tung, cốc cà-phê
vỡ làm đôi dưới nền gạch...
“Rượu mất tích, tập
trung tại phòng sinh hoạt chung. Khẩn!”

