Hồ Vương Thanh Liên - Chương 14 + 15

Chương 14

QUẢ NHIÊN
LÀ KIẾP

Giống như hiện tại biết là cần phải đi thăm
nàng, nhưng lại do dự, dùng dằng, nghĩ lại chắc Bảo Bảo cũng đã về tới Liên cư,
hắn rốt thở dài, ôm đàn đi về phòng mình.

Hầu hạ Bảo Bảo tắm rửa, thay đồ xong, nàng nói
muốn ngủ, Hạ Ngữ và Thu Tuyết lại giúp nàng chuẩn bị chăn nệm. Nhìn nàng khóc
sưng cả mắt, khuôn mặt vạn phần đáng thương, hai nha đầu lại càng bất bình giùm
nàng.

Nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng, được lát, Hạ Ngữ
mới nhẹ giọng nói: “E là tiểu chủ đã động tâm với Hồ vương đại nhân.”

“Ta cũng thấy vậy, nhưng chuyện này nhất định
sẽ không có kết quả. Hồ vương đại nhân một lòng muốn thành tiên, chỉ cần một
trăm năm nữa là đã hoàn thành tâm nguyện, tiểu chủ một lòng si mê thì cũng
không có kết quả tốt đẹp gì, mà còn đổi lấy sự đau khổ. Nếu để các trưởng lão
biết, chắc chắn sẽ đuổi tiểu chủ ra khỏi cung, các trưởng lão chờ mong việc Hồ
vương đại nhân thành tiên đã mấy ngàn năm làm sao có thể chấp nhận đến thời
điểm cuối cùng lại để cho người khác phá hoại chứ.”

Các nàng dù sao cũng không phải tầm thường,
lúc đầu còn chưa hiểu nhưng thấy nàng khóc thảm thiết như vậy, lại đánh đàn ca
hát như vậy, hơn nữa chính nàng cũng đã nói sau này phải gả cho nam tử giống
như Hồ vương đại nhân, tới mức này mà các nàng còn không rõ tâm ý của tiểu chủ
thì làm sao xứng là người hầu bên cạnh Hồ vương đại nhân nhiều năm như vậy? Nhưng
tiểu chủ đã yêu sai đối tượng rồi, đặt tình cảm nhầm chỗ rồi, thích ai không
thích, lại thích một người không hiểu thế nào là tình yêu cũng không thể cho
nàng tình yêu như Hồ vương đại nhân. Chỉ một khoản thời gian ngắn nữa là hắn sẽ
thành tiên, sao có thể cưới tiểu chủ được?

“Đúng vậy, ngươi cũng thấy đó, bộ dáng của
tiểu chủ như vậy, rõ ràng là tình cảm đã rất sâu đậm a.” Hạ Ngữ cũng nhăn mày,
nếu là trước đây thì các nàng không chấp nhận bất kỳ ai phá hư sự nghiệp thành
tiên của Hồ vương đại nhân nhưng trải qua mấy ngày ở chung, Bảo Bảo hoạt bát
hiếu động, dung mạo lại xinh đẹp tuyệt thế, rất xứng đôi với Hồ vương đại nhân,
lại nhìn thấy bộ dáng khóc lóc đáng thương của nàng thì tâm các nàng đã mềm như
nước, cho nên bây giờ dù biết tình cảm của Bảo Bảo dành cho Hồ vương cũng không
ý bài xích hay phản đối, ngược lại còn thấy tội nghiệp cho nàng.

“Có lẽ Hồ vương đại nhân đã cự tuyệt tiểu chủ,
nếu không nàng sẽ không khóc đến thương tâm như vậy.” Hồ vương đại nhân nếu
động lòng, sa vào yêu đương thì không cần nghĩ cũng biết trong tộc sẽ rối loạn
thế nào, mọi người sẽ phản đối ra sao, nhất là các vị trưởng lão, vì để Hồ
vương đại nhân cắt đứt tạo niệm mà có thể gây bất lợi cho tiểu chủ. Chuyện này,
người không biết nhưng các nàng thì rất rõ ràng, nếu không thì thị nữ hầu hạ bên
cạnh Hồ vương đại nhân sẽ không thay đổi liên tục như vậy, sợ các thị nữ sẽ nảy
sinh tạp niệm với Hồ vương hoặc làm cho Hồ vương này sinh tạp niệm, còn hai
người các nàng thì luôn tuân thủ khuôn phép, cho nên mới được hầu hạ Hồ vương
đại nhân suốt bảy trăm năm qua.

“Nói đến đây thôi, Thu Tuyết, ngươi trông
chừng tiểu chủ, đừng để xảy ra chuyện gì. Ta đi tìm Hồ vương đại nhân, cự tuyệt
tiểu chủ là đúng nhưng dù sao cũng phải cân nhắc, sao có thể làm cho tiểu chủ
bị thương chứ, dù sao tiểu chủ cũng còn nhỏ, còn gọi đại nhân là vương thúc nha.”

Thu Tuyết không nhắc tới thì thôi, vừa nghe
hai chữ cự tuyệt, Hạ Ngữ liền nhớ tới bàn tay rướm máu của Bảo Bảo, không khỏi
thấy không vui.

“Hạ Ngữ, ngươi đừng xúc động rồi vô lễ với đại
nhân, dù sao cũng là chủ tử của chúng ta, mà chúng ta chỉ là tiểu nha hoàn, chỉ
cần nói tình huống của tiểu cho đại nhân biết là được.” Thu Tuyết vội vàng
khuyên can, sợ Hạ Ngữ vì bất bình cho tiểu chủ mà phạm thượng với Hồ vương đại
nhân, làm hco hắn nổi giận, đây chính là lỗi nặng trong tộc.

“Ngươi yên tâm, ta có đúng mực! Ta cái này
đi!” Hạ ngữ gật đầu, phía trước không khí cũng đi hơn phân nửa, Thu Tuyết nói
đúng, các nàng dù sao cũng là nha hoàn, không thể làm thiệp chủ tử chuyện. Chính
là nhìn tiểu chủ khóc thành như vậy, nàng chung quy có chút không đành lòng.

Đi vào Thanh cư, gật đầu thi lễ với hai thị nữ
hầu hạ bên cạnh Thanh Liên xong, Hạ Ngữ nhẹ nhàng đi vào trong điện, quả nhiên
vẫn giống như trước, Hồ vương đại nhân đang tĩnh tọa trước tượng Phật tổ, Hạ
Ngữ im lặng quỳ xuống, không lên tiếng.

Thanh Liên mở mắt, “vào đi!” Hạ Ngữ được sự
đồng ý của hắn liền đứng dậy, đi đến bên hắn, quỳ xuống, nhẹ giọng nói, “tiểu
chủ đã ngủ.”

Thanh Liên gật gật đầu, “Nàng không có việc gì
chứ?!”

“Đại nhân nếu lo lắng, sao lại làm tổn thương
tiểu chủ?” Hạ Ngữ không ngẩng đầu, chăm chú nhìn xuống mặt đất hỏi, sợ rằng nếu
ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt tuyệt thế của chủ tử thì sẽ không nói nên
lời.

Thanh Liên nhìn nàng, không nói gì, lát sau
mới nói, “chiếu cố tốt cho nàng.”

“Tiểu chủ khóc thật sự thương tâm, ánh mắt đều
sưng lên, không biết vì sao lại ngã sấp xuống, lòng bàn tay bị chảy máu. Các nô
tỳ vừa hầu hạ tiểu chủ tắm rửa thay xiêm y xong, mà nàng ngay cả lúc ngủ cũng
không an ổn.” Thấy hắn không trả lời câu hỏi của mình, Hạ Ngữ cũng không dám
hỏi tiếp, thành thật báo cáo tình trạng hiện tại của Bảo Bảo.

Tâm hơi hơi đau xót, Thanh Liên rốt cuộc cũng
đứng lên, “sau này nàng muốn làm gì, muốn đi đâu, muốn đến bất cứ chỗ nào trong
Hồ cung cũng cứ để mặc nàng. Nàng thích đánh đàn, ca hát cũng được, đừng ngăn
cản, đừng làm nàng mất hứng. Ngươi trở về đi.”

“Đại nhân, xin nghe nô tỳ một lời cuối cùng,”
Hạ Ngữ hiểu được những lời này là Hồ vương đại nhân giải thích cho hành động
trước đó, cũng là sự sủng ái lớn nhất đối với tiểu chủ. Đáng tiếc đây không
phải là điều tiểu chủ muốn, cho nên Hồ vương dù để nàng thoải mái chơi đùa thế
nào cũng không làm nàng vui vẻ được.

“Nói đi!” Thanh Liên xoay người nhìn tượng
Phật, đây là bức tượng mà bốn ngàn năm trước Tử Vi đại đế đã đưa cho hắn, mời
hắn sau khi đắc đạo thì làm môn hạ của hắn. Trước kia dù có chuyện gì, chỉ cần
nhìn thấy tượng Phật thì lòng hắn lại thanh tĩnh trở lại nhưng lúc này, hắn vì Bảo
Bảo mà không thể tĩnh tâm được nữa.

“Tiểu chủ thích Hồ vương đại nhân, không biết
ngài có nhận ra không? Nô tỳ tự biết thân phận thấp kém, không có quyền can
thiệp vào chuyện riêng của đại nhân nhưng nô tỳ vẫn cả gan khuyên đại nhân một
câu, tiểu chủ tuổi còn nhỏ nhưng tình cảm dành cho đại nhân rất sâu đậm. Đại
nhân nếu tiếp tục để tiểu chủ ở lại trong cung thì thực sự không ổn, lỡ để cho
các trưởng lão biết được thì sẽ bất lợi đối với tiểu chủ, nếu người không thể
đáp lại tiểu chủ thì cũng nên vì muốn tốt cho tiểu chủ mà tiễn tiểu chủ rời đi.”

Hạ Ngữ không kiêu ngạo không siểm nịnh, rõ
ràng trầm ổn nói, những lời này chính cô ta cũng biết có chút quá mức nhưng
nàng không thể trơ mắt nhìn mọi chuyện tiếp tục phát triển, thừa dịp chỉ mới
bắt đầu, các trưởng lão chưa phát hiện ra tâm tư của tiểu chủ đối với Hồ vương
đại nhân, đưa tiểu chủ rời đi là biện pháp tốt nhất.

Thanh Liên nghe Hạ Ngữ nói mà ngẩn ra, ngay cả
tiểu nha đầu này cũng nhìn ra tình cảm của Bảo Bảo đối với hắn không bình
thường, hắn sao còn có thể nghĩ nàng chỉ là tiểu hài tử? Chẳng lẽ tư duy của
hắn trì độn sao? Âm thầm cười khổ, lúc này cũng đã hiểu ra ngay từ đầu mình đã
bị nha đầu Bảo Bảo tính kế, nàng không phải ngẫu nhiên xuất hiện ở ôn tuyền, mà
đã sớm có kế hoạch từ trước. Tất cả biểu tình lo sợ và lý do để ở lại đây chắc
cũng là giả bộ để làm hắn mềm lòng mà mắc mưu, đành phải cười bản thân mình là
hồ ly mấy ngàn năm đạo hạnh mà thua trong tay một tiểu xà chỉ mới trăm năm.
Thật sự là…

Suy nghĩ cẩn thận, Thanh Liên cũng không biết
nên tức giận hay là buồn cười, không cần hỏi cũng biết lúc trước Bảo Bảo ở hoa
viên đánh đàn ca hát cũng là muốn lôi kéo hắn đến. Về việc nàng té ngã, rồi
chảy máu, khóc lóc… không biết có mấy phần là sự thật. Nhưng nha hoàn hầu hạ
mình mấy trăm năm giờ cũng muốn vì nàng mà nói lí lẽ với chủ tử, coi như khổ
nhục kế của nàng đã thành công, nhưng nếu không có Hạ Ngữ tìm đến nói như vậy
với hắn thì hắn đúng là đã không hiểu hết toàn bộ sự việc.

Nhưng giờ biết rõ rồi thì sao, cũng không chán
ghét được nàng, Thanh Liên không khỏi buồn bực và nghi ngờ bản thân hắn có
khuynh hướng thích bị ngược.

Còn chuyện đưa nàng rời đi, hắn dù muốn cũng
chưa chắc Bảo Bảo đã thuận theo, nghe lời hắn. Nàng hao hết tâm tư để được vào
Hồ cung, sao có thể dễ dàng rời đi, cũng do mình vô tâm, chỉ cần để ý là mọi
chuyện đã sáng tỏ nhưng chính hắn đã làm mọi thứ phức tạp hơn, cho nên hiện giờ
mới rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

“Hồ vương đại nhân!” Hạ Ngữ thấy đại nhân nhà
mình hơn nửa ngày không có phản ứng, hơi ngẩng đầu nhìn lên thì thấy hắn đang
chăm chú nhìn tượng Phật, nên thấp giọng gọi.

“Ta đã biết, Hạ Ngữ, ngươi trước đứng lên đi!
Trở về nói với Bảo Bảo lát nữa ta đến thăm nàng.” Thanh Liên lúc này mới phát
hiện hắn thất thần, vội vàng phục hồi tinh thần, nhẹ giọng đáp.

“Dạ, Hồ vương đại nhân, nô tỳ cáo lui!” Hạ Ngữ
lập tức đi thụt lùi ba bước, sau đó mới quay lưng rời đi, dù sao lời cần nói
nàng cũng đã nói, chuyện còn lại một thị nữ nho nhỏ như nàng cũng không quản
được. Nhưng Hồ vương đại nhân đã nói sẽ đến thăm tiểu chủ, chắc chắn tiểu sẽ
rất cao hứng, nghĩ đến đây, Hạ Ngữ bước chân cũng mau hơn.

Hạ Ngữ đi rồi, Thanh Liên lại ngồi tĩnh tọa
lần nữa, nhắm mắt ngưng thần, tay trái kết thành kết như ý, tay phải bấm đốt
ngón tay, không giống phương thức tĩnh tâm tu luyện ngày thường, đôi lông mày
nhíu chặt lại.

Ngón tay càng lúc càng nhanh, khuôn mặt tinh
xảo lúc này hiện lên sự ảo não, bất lực, hơn nửa ngày hắn mới mở mắt, khóe
miệng nhếch lên nụ cười khổ, quả nhiên là kiếp, là thành công hay thất bại đều
phải tùy vào tạo hóa lúc này của hắn.

Hắn không phải là người thích né tránh vấn đề,
nếu đã đến lúc khảo nghiệm thì hắn có lùi bước cũng là vô dụng, chi bằng trực
tiếp giải quyết vấn đề, hắn không cần phải nghĩ nhiều. Lúc này nên đi Tước
Hoàng sơn tìm Như Mặc, để hắn mang nữ nhi của hắn về nhốt lại, đợi một trăm năm
trôi qua, hắn đã đắc đạo thành tiên thì thả nàng ra. Nhưng ý nghĩ ích kỷ đó chỉ
lóe lên rồi tam biến, làm vậy là không công bằng với Bảo Bảo, đây là khảo
nghiệm dành cho hắn thì hắn nên tự mình vượt qua, nếu đạo hạnh bảy ngàn năm của
hắn bị hủy trong tay nàng thì cũng là kiếp số của hắn.

Chương 15

MỊ
HOẶC THÔI MIÊN

Nhưng điều làm Thanh Liên không hiểu là ngày
đó, trước khi hắn tặng Hỏa Hồ Thánh Châu đã bấm đốt ngón tay tính qua mệnh số,
kết quả cho thấy việc giữ lại mạng cho xà tử đối với hắn trăm lợi mà không một
hại nhưng sao chỉ mới một trăm năm thôi, kết quả lại thay đổi như thế này?

Rốt cuộc là cái gì đã làm mọi thứ thay đổi?
Thanh Liên suy nghĩ thế nào cũng không tìm được nguyên nhân, hắn hoàn toàn
không biết mọi việc lẽ ra đã rất tốt nhưng chỉ vì trong lúc vô ý, hắn bị Bảo
Bảo cắn một cái, mất đi một giọt máu mà vận mệnh của hắn đã thay đổi hoàn toàn.

Tĩnh tọa, tĩnh tư, lặng im không biết bao lâu,
sắc trời đã trở nên tối mịt, phong cảnh ban đêm ở Hỏa Hồ cung cũng khác biệt
với bên ngoài rất nhiều.

Khắp nơi đều treo đầy đèn lồng hình hoa sen
tinh xảo, cách lớp giấy mỏng manh bên ngoài, có thể nhìn thấy ngọn lửa đỏ màu
nhỏ bên trong, hai bên hành lang gấp khúc đều được treo đầy đèn lồng như thế,
làm cho Hồ cung ban đêm trở nên lung linh, huyền ảo.

Dù là địa cung cũng có vãn lộ, Thanh Liên như
trích tiên đón gió mà đến, mưa phùn lúc này cũng đã tạnh, không khí trở nên
trong lành, mát lạnh, tuy nhiên cũng chỉ mới là đầu xuân nên cảm giác mát lạnh
cũng không rõ ràng lắm. Hắn cũng không giống như một số yêu tinh khác, khi pháp
lực đạt tới trình độ nào đó thì không còn sợ gì nữa, không có cảm giác, thực ra
có nhiều lúc hắn không quen dùng pháp lực.

Có thể cảm nhận sự giao chuyển giữa các mùa,
hiểu rõ sự biến đổi của không khí, dù là rất nhỏ, đối với hắn đều là những
chuyện thú vị, có thể nói tu hành là mục tiêu của hắn, chi phối toàn bộ cuộc
sống của hắn từ trước tới nay nhưng thành tiên không phải lý tưởng của hắn, mà
là trách nhiệm, là vì muốn đáp ứng sự kỳ vọng của mọi người đối với hắn.

Hắn cũng không cảm thấy mình nhất định phải
sinh sống ở nhân gian, nếu tất cả tộc nhân đều mong mỏi, kì vọng hắn có thể đắc
đạo thành tiên, vậy thì hắn tu hành, không miễn cưỡng cũng không mong muốn, chỉ
đơn giản vậy thôi.

Nhưng lý do này không ai nghĩ tới, đương nhiên
là Bảo Bảo cũng không nghĩ tới. Nàng luôn nghĩ Thanh Liên một lòng muốn thành
tiên cũng không phải vì mù quáng như phụ thân lúc trước, tu tiên chỉ vì tu tiên
mà không mục đích và lý do, còn Thanh Liên tu tiên là vì người khác muốn vậy
chứ không xuất phát từ ý nguyện của hắn, cứ thế mà hắn bước vào con đường tu
hành.

Thực ra, Như Mặc và Thanh Liên trong việc tu
tiên có xuất phát điểm giống nhau nhưng lại không có ai phát hiện ra chuyện
này, cho nên Bắc Dao Bảo Bảo vẫn không ngừng tính kế, làm thế nào để hồ ly ngàn
năm, Thanh Liên vương tuyệt thế rơi vào tay nàng.

Khi Thanh Liên bước vào Liên cư, Bảo Bảo đã
ngồi trên giường chờ hắn, khi Hạ Ngữ đi tìm Thanh Liên thì nàng biết những gì
nàng tính toán đều thành công, đang nghĩ Thanh Liên sẽ dùng biểu tình nào để
đối diện với nàng, là tiếp tục tránh né hay là trực tiếp giải quyết vấn đề? Đối
với các tình huống, Bảo Bảo đều chuẩn bị tốt tâm lý để đón nhận, cũng đã nghĩ
cho dù hắn dùng thái độ nào đối với nàng thì nàng cũng sẽ bình tĩnh, không
giận, không từ bỏ.

“Vương thúc!” Lo sợ cúi đầu, hàm chứa ủy
khuất, mặt mày dịu ngoan, nhu thuận kêu hắn một tiếng, cho đến khi Thanh Liên
chưa vạch trần lớp ngụy trang của nàng thì nàng vẫn dùng bộ dáng hồn nhiên, vô
tội này để đối diện hắn. Dù thế nào, nữ nhân trong sáng lại vô tội luôn dể bắt
được tâm của nam nhân nhất, hơn nữa, cho dù nàng không cần duy trì biểu tình
như vậy trước mặt Thanh Liên thì cũng cần gây thiện cảm với những người chung
quanh hắn, để tạo sự thuận lợi cho kế hoạch truy bắt mỹ nam của nàng.

“Ăn cơm xong rồi sao?” Thanh Liên thanh âm mềm
nhẹ, thanh nhã như gió, mang theo sự quan tâm, không xa cách và phòng bị như
trước.

Thanh Liên như vậy làm cho Bảo Bảo có chút trở
tay không kịp, không hiểu sao mọi việc lại có biến hóa lớn như vậy, nàng còn
tưởng rằng nàng phải lấy cớ, phải biểu diễn nhiều… mới làm cho quan hệ của bọn
họ tiến thêm một bước. Cho nên nàng đã có sự chuẩn bị, chỉ cần Thanh Liên mở
miệng là sẽ giải thích, thậm chí là khóc để tranh thủ sự đồng tình của hắn,
nàng đều tính toán sẵn, không ngờ Thanh Liên lại ân cần hỏi thăm, tất cả đều
nằm ngoài dự đoán làm cho nàng không biết phải phản ứng thế nào, chỉ biết ngây
ngốc, kinh ngạc.

“Đã ăn xong,” cố gắng thu hồi biểu tình kinh
ngạc, Bảo Bảo vẫn còn bối rối, bởi vì mọi việc nằm ngoài dự đoán, cho thấy
Thanh Liên của nàng cũng không dễ đối phó a.

“Các ngươi đi xuống đi! Ta ở cùng Bảo Bảo là
được.” Thanh Liên không quay đầu lại, chỉ nhẹ giọng phân phó, Hạ Ngữ và Thu
Tuyết cũng không phản đối, chỉ nhẹ nhàng lui ra ngoài, còn Bảo Bảo thì lại có
chút bối rối, lo lắng… sau những chuyện đã xảy ra vào chiều nay, lẽ ra Thanh
Liên phải lạnh nhạt với nàng mới đúng, sao còn cho nha hoàn lui hết, để một
mình hắn ở chung với nàng? Hắn không sợ nàng sẽ nói ra những lời hắn không muốn
nghe sao?

Thanh Liên như là lơ đễnh nhìn Bảo Bảo nhưng
thực ra mỗi một biểu tình nhỏ nhất của nàng cũng đều ghi vào trong mắt. Quả nhiên
chuyển sang thế chủ động thực tốt, có thể tự quyết định mình nên làm gì, làm
cho nàng không dự đoán được mình đang nghĩ gì, muốn làm gì. Như vậy, cho dù sự
tình không khống chế được thì ít nhất quyền chủ động vẫn thuộc về hắn.

Thanh Liên khóe miệng mỉm cười, ngồi xuống bên
cạnh giường, cầm lấy bàn tay bị thương của nàng, lúc này chỉ còn lưu lại vài
dấu vết nhợt nhạt, hắn biết nàng muốn cho hắn cảm thấy áy náy, mà hắn lúc trước
đúng là vẫn muốn nói lời xin lỗi, đến giờ mới nhớ ra, bọn họ đều là yêu tinh,
cho dù đạo hạnh cao thấp khác nhau thì việc chữa trị vết thương trầy da vẫn có
thể làm rất dễ dàng, mấy vết xước trên tay nàng chẳng qua chỉ là vết thương nhỏ
nhưng sao khi hắn nghe tới lại khẩn trương một hồi chứ?

Nhưng cho dù vết thương nhỏ hay lớn thì cũng
do hắn đã đẩy nàng ở trong hoa viên, làm mất phong độ của trưởng bối, làm cho
nàng càng có cơ hội tiếp cận hắn.

Ngón trỏ của hắn khẽ lướt qua các vết thương
của nàng, liền thấy da thịt nàng đã trơn mịn, không tỳ vết như trước, mà Bảo
Bảo bị hắn nắm lấy tay lại không dám nhúc nhích, tham lam hưởng thụ cảm giác
ngón tay hắn đang vuốt lên bàn tay nàng, mang theo từng trận cảm giác tê dại,
tựa hồ như chỉ cần hắn vuốt nhẹ một cái thì nàng đã không còn chút khí lực nào.

Một trăm năm chờ đợi và hi vọng, lúc này ở gần
hắn như vậy, ngửi được mùi hương kỳ lạ trên người hắn, ngắm khuôn mặt nho nhã
tuyệt luân của hắn… Bảo Bảo mới biết khát vọng của nàng đối với hắn, tình cảm
của nàng đối với hắn đã không thể quay đầu lại được.

Vì nam tử tuyệt thế trước mắt, cho dù sau này
nàng bị mọi người chán ghét vì dùng tâm cơ cũng được, cho dù bị đày xuống địa
ngục nàng cũng nguyện ý, chỉ cần nàng có thể ở cùng một chỗ với hắn, tựa như
phụ thân và mẫu thân thì nàng cam nguyện gánh chịu tất cả.

Đó là tình, là yêu sao?

“Thanh Liên!” Nàng nhìn lòng bàn tay, lại nhìn
hắn, vết thương đã lành nhưng tay hắn không rời đi mà vẫn nắm lấy tay nàng, đây
là điều nàng đã từng mơ nhiều lần trong giấc mộng, không còn gọi là vương thúc
mà gọi tên hắn thật tha thiết và cũng tràn đầy khát vọng.

Giờ khắc này Bắc Dao Bảo Bảo không hề phòng
bị, nàng đem toàn bộ khát vọng trong lòng bày tỏ trước mặt hắn. Thanh Liên có
chút khiếp sợ, bởi vì hắn biết hắn đang sử dụng mị hoặc thuật để dẫn dụ nàng
bộc lộ nội tâm, hắn không nghĩ rằng kết quả biết được làm hắn cũng thấy bối
rối.

Hắn nghĩ tình cảm của Bảo Bảo dành cho hắn
giống như là những cô gái đang tuổi mơ mộng, chỉ là ngưỡng mộ thoáng qua nhưng
xuyên qua ánh mắt nàng, hắn thấy được sự nhiệt tình và kiên định của nàng. Tâm
của Thanh Liên cũng bồi hồi, nàng chỉ mới một trăm tuổi mà như là đã yêu hắn
suốt mấy ngàn năm, hắn cũng không phải không biết tình là gì, chỉ là hắn đã vứt
bỏ nó từ mấy ngàn năm nay.

Một trăm năm trước, nhìn Như Mặc có cơ hội
thành tiên lại từ bỏ vào phút cuối, ôm thê tử mỹ mạo tầm thường lại là
nhân loại của hắn nhưng vẫn bộc lộ bộ dáng thỏa mãn, hạnh phúc đã làm hắn
ngưỡng mộ. Không phải hắn chưa từng nghĩ nếu hắn không tiếp tục việc tu hành,
cùng một người trong tộc cưới nhau, sống đời sống vợ chồng bình thường thì sẽ
thế nào? Nhưng mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt chờ mong và sùng bái, tựa hồ
nhưng cuộc sống bình thường không thích hợp với hắn mà hắn nên ở trên trời, làm
thần tiên, cho nên hắn cũng nghĩ cuộc sống gia đình bình thường không thích hợp
với hắn.

Nhưng mà hôm nay, giờ phút này, hắn từ trong
mắt nữ nhi của Như Mặc thấy được tình cảm của nàng dành cho hắn, thấy ánh mắt
yêu say đắm, sự kiên định không chùn bước của nàng, nhìn nàng tuổi tác còn nhỏ
nhưng đã hao tổn tâm cơ, dùng hết sách lược đối với hắn, làm cho tâm của hắn
cũng hơi dao động. Một trăm năm đối với những năm tháng dài dằng dặc trong đời
hắn thì chẳng là gì nhưng đối với Bảo Bảo thì là tất cả, bởi vì nàng chỉ mới
một trăm tuổi mà thôi.

“Bảo Bảo! Ngươi từ khi nào thì bắt đầu tất cả
kế hoạch,” đã biết đáp án nhưng Thanh Liên vẫn muốn nghe chính miệng nàng nói,
chỉ có nghe nàng trực tiếp nói ra thì hắn mới biết sau này nên đối với nàng thế
nào.

Bắc Dao Bảo Bảo mê muội nhìn hắn, không chút
do dự nói: “Lần đầu tiên ngươi xuất hiện, ta đã có cảm giác với ngươi, ta nhớ
kỹ hương vị thuộc về ngươi, lúc còn ở trong trứng, ta chân chính nhìn thấy rõ
bộ dáng của ngươi, cắn ngón tay ngươi cũng vì muốn ngươi phải nhớ kỹ ta. Thanh
Liên, ngươi có biết hai từ này, ta đã gọi trong giấc mộng bao nhiêu lần không?”

Thanh Liên thở dài, nhẹ nhàng đỡ lấy thân hình
làm người ta thương tiếc của nàng, đáp án này hắn đã biết nhưng không ngờ ngay
khi nàng còn trong bụng mẹ đã nhận định hắn, mà sau khi sinh ra, còn cố ý cắn
hắn một cái. Nếu đến lúc này mà hắn còn không có quyết định thì hắn sẽ không
phải là Thanh Liên nữa.

“Thanh Liên, cho ta một cơ hội để ta yêu ngươi
đi! Được không?” Bảo Bảo gắt gao cầm lấy tay áo của hắn, như là bắt được toàn
bộ quá khứ, thu hết vào trong lòng. Rõ ràng là không hề chạm tới da thịt nhưng
Thanh Liên lại có cảm giác hai tay nàng đang nhéo trái tim hắn.

Trong cơ thể nàng vốn có Hỏa Hồ Thánh Châu của
hắn cho nên không ngừng cuốn hút hắn, truyền đi khát vọng của nàng.

Hắn không có cho nàng đáp án, bởi vì tối nay
qua đi, nàng sẽ không còn nhớ gì về cuộc nói chuyện này, nhưng hắn thì cả đời
sẽ không thể nào quên, là duyên hay là nghiệt cũng không phân biệt được.

“Ngủ đi! Bảo Bảo, hãy mơ một giấc mơ đẹp, ngày
mai tỉnh lại mọi chuyện đều sẽ tốt. Ngươi có thể quấn lấy ta, làm cho ta xem
thử ngươi tột cùng có thể làm được gì cho ta.” Thanh âm của Thanh Liên ôn nhu
như một làn gió mát làm cho Bảo Bảo chậm rãi nhắm mắt, rơi vào giấc mộng, hai
tay đang nắm áo hắn cũng nhẹ nhàng buông ra.

Thanh Liên hôn nhẹ trên trán nàng như một làn
gió nhẹ nhàng thổi qua.

Báo cáo nội dung xấu