Hồ Vương Thanh Liên - Chương 27 + 28

Chương 27

NGOẠI
TỘC TUYẾT ƯNG

Lúc này mặc ưng cũng đã được Bảo Bảo gọi tỉnh
dậy, sờ dưới cánh nó thấy nhiệt độ vẫn còn cao, có điều so với đêm qua thì đã
giảm không ít.

Vừa mới tỉnh lại, mặc ưng nhìn thấy Thanh Liên
trước mắt thì có chút kinh ngạc, lại có chút mê hoặc, hôm qua nó không có gặp
người ngày nhưng có ngửi được hương vị, xem ra người ở trên xe ngựa chính là
hắn.

“Thanh Liên, nó sốt cao vẫn chưa hết, mau cởi
bỏ phong ấn cho nó đi.” Bảo Bảo đứng lên, đem thân hình nho nhỏ của Ảnh Nhiên
đặt trong tay áo.

Thanh Liên gật gật đầu, “ta đã đáp ứng ngươi
thì sẽ không đổi ý. Nhưng nếu phong ấn được cởi bỏ thì thân hình nó sẽ lớn hơn
gấp trăm lần bây giờ, khách điếm nho nhỏ này sợ sẽ không chứa được. Ngươi trước
tiên để nó vào tay áo, chúng ta cùng đi xuống lầu để ngươi ăn chút gì đó, sau
đó đến vùng ngoại ô, ta sẽ giải phong ấn cho nó thì tốt hơn.”

“Đều nghe lời ngươi! Ảnh Nhiên, ngươi kiên
nhẫn một lát,” Bảo Bảo nói với mặc ưng trong tay áo.

“Chủ nhân, Ảnh Nhiên không có việc gì, lần này
nếu không có chủ nhân cứu giúp, Ảnh Nhiên đã sớm mất mạng rồi, chỉ là một cơn
sốt thì vẫn chịu đựng được.” Ảnh Nhiên vội ngẩng đầu, muốn đứng lên nhưng đã bị
Bảo Bảo ngăn cản, “ngươi đừng động. Vị này là Thanh Liên vương của Hỏa Hồ tộc,
là người có năng lực giúp ngươi cởi bỏ phong ấn, ta thì có lòng mà không có sức.”

“Hồ vương đại nhân? Ảnh Nhiên của Tuyết Ưng
tộc bái kiến Hồ vương đại nhân, xin thứ cho Ảnh Nhiên ánh mắt vụng về, không
nhận ra ngài, thực sự xin lỗi.” Ảnh Nhiên vừa nghe Bảo Bảo nói xong, liền dùng
hết khí lực cố đứng lên, ở trong lòng bàn tay của Bảo Bảo mà hành lễ với Thanh
Liên.

Mà hai người bọn họ cũng bị lời giới thiệu của
nàng làm cho ngây ngốc, nhất là Bảo Bảo, cứ nhìn chằm chằm màu lông đen như mực
của nó ngạc nhiên hỏi: “Ảnh Nhiên ngươi là người của Tuyết Ưng tộc hả?”

Thật sự là ngoài dự đoán của bọn họ, ai cũng
biết đặc thù của Tuyết Ưng tộc chính là màu lông trắng bạc, Tuyết Ưng vương thì
màu lông toàn thân đều trắng như tuyết, không pha một màu nào khác, khi bay
lượn trên bầu trời thì như hợp thành một thể, người trong tộc, cho dù không
phải là thuần chủng thì màu lông ít nhất cũng là sắc xám hoặc có pha lẫn màu
khác, nhưng cho tới giờ chưa từng thấy Tuyết Ưng tộc có tộc nhân toàn thân đen
như mực, bảo làm sao người khác không kinh ngạc chứ?

Huống hồ toàn thân Ảnh Nhiên không có một cộng
lông nào màu trắng, hôm qua, khi đưa nó lên xe, Bảo Bảo vì vô ý mà nhìn thoáng
qua bụng của nàng, ngay cả nơi đó lông cũng đen như mực, nếu không thì nàng đã
không gọi nó là mặc ưng, nhưng hiện tại nó lại đang nói cho nàng biết nó là
người của Tuyết Ưng tộc, khó trách Bảo Bảo và Thanh Liên đều kinh ngạc không
thôi.

Mà Ảnh Nhiên nhìn thấy biểu tình của họ, im
lặng cúi đầu, nhỏ giọng nói, “chủ nhân và Hồ vương đại nhân không tin phải
không? Cha và nương ta cũng vậy, bọn họ là Tuyết Ưng tộc thuần chủng nhưng
không biết vì sao lại sinh ra ta lại như thế này”

Thanh Liên cùng Bắc Dao Bảo Bảo liếc nhau,
hiển nhiên hai người đều kinh ngạc, có chút hiểu sự tự ti của Ảnh Nhiên, bọn họ
là người ngoài còn nhìn nó kinh ngạc như vậy thì nói gì người trong tộc sẽ đối
đãi nó thế nào, nó không phải chỉ có một chút không giống mà là hoàn toàn không
giống người Tuyết Ưng tộc.

“Ảnh Nhiên, kinh ngạc là chuyện không thể
tránh khỏi, bất quá cũng không có nghĩa là chúng ta coi thường ngươi. Ngươi nếu
không tin tưởng vào sự tồn tại của mình thì những lời an ủi của người khác cũng
không có ý nghĩa gì, nếu ngươi tin tưởng vào lập trường bản thân thì cần gì
phải để ý tới ánh mắt của người khác?”

Bắc Dao Bảo Bảo không phải là người mù quáng
dễ nghe lời người khác, Ảnh Nhiên là Tuyết Ưng tộc nhưng có màu lông đen như
mực thì sao? Điều đó cũng không chứng minh cho giá trị và năng lực của nó. Mọi
người bài xích nó, không thích nó chẳng qua là bọn họ nông cạn mà thôi, sao
phải vì cái nhìn của người khác mà ủy khuất chính mình?

Lúc này, Bảo Bảo thật biết ơn cha mẹ mình, từ
nhỏ bọn họ đã dạy nàng không được cảm thấy bản thân bất đồng với người khác mà
tự ti, bởi vì trên đời này rất khó có người thứ hai giống mình, cho nên bây giờ
nàng cũng muốn đem tâm tình của mình truyền lại cho Ảnh Nhiên luôn cảm thấy tự
ti và cô đơn kia.

Thanh Liên dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn thoáng
qua Bảo Bảo, hắn tưởng nàng sẽ nói những lời an ủi Ảnh Nhiên.

“Chủ nhân, ngươi nói rất đúng. Đúng vậy, chẳng
qua bộ dáng của ta không giống bọn họ mà thôi, nhưng những gì cần có thì ta
cũng không thiếu, thậm chí còn vĩ đại hơn một số người trong tộc. Uổng công ta
đau khổ nhiều năm như vậy nhưng điều cơ bản nhất lại không có nghĩ tới, hôm nay
nhờ chủ nhân chỉ điểm, Ảnh Nhiên đã hiểu, sau này sẽ không tự ti, mặc cảm nữa.”

“Tốt lắm! Đây mới đúng là người của Bắc Dao Bảo
Bảo ta.” Bảo Bảo cao hứng đem Ảnh Nhiên bỏ vào tay áo, “thấy ngươi đã nhận ra
sai lầm, ta sẽ không ăn sáng nữa, Thanh Liên chúng ta đi ra ngoại ô giúp nàng
giải bỏ phong ấn đi, ta hiếu kì muốn biết bộ dáng Ảnh Nhiên khi biết hình sẽ
như thế nào?”

“Chủ nhân, Ảnh Nhiên không có việc gì, chờ
thêm một lát cũng không sao, ngươi và Hồ vương đại nhân dùng cơm quan trọng hơn.”

“Chờ một lát nữa ngươi cùng ăn luôn cũng được,
dù sao cũng không tốn quá nhiều thời gian, Thanh Liên.” Bảo Bảo cũng không
nghe, nàng muốn nhanh chóng giúp Ảnh Nhiên hồi phục pháp lực, để nàng tự chữa
trị vết thương sau đó có thể mang mình ngao du trên trời. Bảo Bảo vốn nghịch
ngợm, hiếu động nên chưa từng từ bỏ ý niệm này.

Thanh Liên thấy hai mắt nàng sáng lên là đã
biết ý nàng muốn gì nhưng cũng không vạch trần, chỉ gật đầu, “không tốn thời
gian lắm, chỉ cần khoảng nửa khắc là xong, chúng ta đi, đi sớm về sớm.”

Đây là lần đầu tiên Bảo Bảo tận mắt chứng kiến
quá trình biến hình của một con chim ưng, đôi cánh thật lớn, khi vươn ra thì
gần như che hết nửa bầu trời, móng vuốt cũng thật to lại sắc bén, mỗi cái móng
cũng dài cả trượng, càng không cần nói tới cái đầu cao ngất ngưỡng, đôi mắt đen
như mực, sâu như hồ nước…

Tuy rằng là một con chim ưng cái nhưng hình
thể không thua kém so với một chim ưng đực nhỏ, thậm chí lông chim cũng dầy
dặn, hoa lệ hơn.

Bảo Bảo cùng Thanh Liên đứng ở trước mặt nàng,
so với bộ dáng nhân loại của hai người lúc này thì giống như là so con gián với
con voi vậy, khó trách Tuyết Ưng được xem là vua của bầu trời, quả thật là rung
động lòng người a.

Thân hình giãn nở hoàn toàn cũng làm cho tầng
mây biến hóa theo, nơi này tuy là vùng ngoại ô xa vắng nhưng cũng khó đảm bảo
được nó không bị con người từ xa nhìn thấy, cho nên sau khi được khôi phục pháp
lực, Ảnh Nhiên lập tức biến hình thành một nữ tử nhân loại.

Có lẽ vì để phù hợp thân phận là người hầu của
Bảo Bảo nên khi biến hình, Ảnh Nhiên cũng tạo hình khá đơn giản, quần áo giản
dị, mái tóc đen như mực giống như màu lông lúc trước, mềm mại xõa trên vai,
khuôn mặt trắng nuột, không quá diễm lệ, tuyệt mỹ mà lại dịu dàng, ôn nhu như
nước, làm cho Bảo Bảo nhìn thấy cũng choáng váng, không thể tin được một chim
ưng to lớn khi biến hình lại giống như một con cừu nhỏ ôn nhu như vậy, hoàn
toàn không có chút tính cách của một chim ưng. Thực sự không thể tưởng tượng
được.

Thanh Liên cũng thực ngoài ý muốn, nhưng so
với lúc trước nàng nói mình là người của Tuyết Ưng tộc thì bộ dáng của nàng làm
cho hắn ngạc nhiên ít hơn, dù bề ngoài dịu dàng như nước nhưng ánh mắt vẫn quật
cường đúng tính cách của loài ưng.

“Ảnh Nhiên chính thức khấu kiến chủ nhân, khấu
kiến Hồ vương đại nhân, cảm tạ ơn cứu mạng của hai người.” Nàng không biết quy
củ của nhân loại là như thế nào nhưng cũng dập đầu là tỏ vẻ cảm tạ, ngay cả
quần áo trên người cũng là trên đường bị Liễu Vân Song đuổi bắt đã gặp qua một
nữ nhân, nàng vốn định biến thành quần áo như của Bảo Bảo nhưng lại nhớ sau này
nàng ta là chủ nhân của nàng, còn mình là người hầu, làm sao có chuyện người
hầu mặc xiêm y giống như chủ tử được, cho nên mới biến thành như bây giờ.

“Ảnh Nhiên, ngươi trước tâm tìm chỗ nào đó ở
tạm, đừng để lộ hành tung, ta cùng Thanh Liên về khách điếm chờ ngươi, ngươi
chắc sẽ tìm được chỗ, khi nào trị thương xong thì hãy đến tìm chúng ta, sau đó
chúng ta cùng nhau lên đường.” Bảo Bảo có chút tiếc rẻ, lẽ ra phải yêu cầu nàng
cho mình bay trên lưng một vòng trước nhưng dù muốn thế nào thì cũng phải để
cho nàng ta chữa thương trước đã.

“Chủ nhân yên tâm! Ảnh Nhiên một lát nữa sẽ
trở về tìm người.” Ảnh Nhiên vẫn quỳ mà chưa đứng lên. Bảo Bảo cũng không có đỡ
nàng, mà ôm lấy khủy tay của Thanh Liên, bắt đầu làm nũng, “Thanh Liên, ta đói
bụng.”

“Trở về ăn cái gì!” Thanh Liên có chút bất đắc
dĩ cùng sủng nịch nhìn nàng, nắm lấy tay nàng, cùng nhau biến mất trong phiến
cỏ xanh ngắt.

Khi bọn họ đi rồi, Ảnh Nhiên mới đứng lên,
nhìn thoáng qua hướng bọn họ rời đi mới xoay người biến mất, trả lại sự tĩnh
lặng cho nơi này.

Hai người vừa xuống thang lầu đã phát hiện cả
đại sảnh rộng lớn đã không còn chỗ ngồi, Bảo Bảo nhìn bốn phía có chút mất
hứng, còn những người ngồi trong đại sảnh thì nhìn nàng không chớp mắt, vẻ mặt
tràn đầy si mê, không ai thèm liếc nhìn Thanh Liên bên cạnh nàng lấy một cái,
cho dù có thì cũng là ánh mắt tức tối và ghen tỵ, một nam nhân bình thường thế
mà lại được làm bạn bên cạnh mỹ nhân, mà bọn họ tự nhân phong lưu tiêu sái hơn
hắn nhiều lại không nhận được dù chỉ là một cái liếc mắt của mỹ nhân.

“Chưởng quầy, đem thức ăn ngon lên phòng của
ta đi.” Bảo Bảo ngày hôm qua đều tập trung vào nụ cười của Thanh Liên nên không
để ý đến những người chung quanh, bây giờ nhìn thấy biểu tình của bọn họ thì có
chút không vui.

Đám người này si mê nhìn nàng thì cũng thôi
đi, thế nhưng còn dám dùng ánh mắt khinh bỉ để nhìn Thanh Liên của nàng, không
biết rằng bọn họ còn không bằng nửa cộng tóc của Thanh Liên, nàng hận không thể
móc hết mắt của bọn họ ra.

Thanh Liên tất nhiên là nhìn ra nàng bất bình
thay cho hắn, nên vội nắm lấy tay nàng, “trở về phòng đi, lát nữa thức ăn sẽ
được đưa tới.”

Bắc Dao Bảo Bảo tâm không cam lòng không
nguyện bị Thanh Liên kéo về phòng, dùng sức đánh lên bàn một cái, “bọn họ là
cái thá gì chứ, dám dùng ánh mắt như thế nhìn ngươi?”

Tuy rằng nàng không muốn mỹ mạo của Thanh Liên
bị người khác mơ ước nên mới muốn hắn biến hình thành tầm thường nhưng nàng
cũng không muốn vì vậy mà hắn phải chịu nhục, mà mấy tên chết tiệt kia dám nhìn
Thanh Liên của nàng như vậy, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy bực mình, muốn đi ra
ngoài giáo huấn bọn họ một chút.

Thanh Liên buồn cười nhìn nàng đang phát hỏa,
vội giữ chặt nàng, “Bảo Bảo, mắt là của người ta, lúc trước ngươi khuyên Ảnh
Nhiên không nên để ý tới cái nhìn của người khác, sao chỉ mới chớp mắt đã không
làm được như lời ngươi nói chứ? Huống chi, thích cái đẹp là khuynh hướng tự
nhiên của con người, ngươi lại xinh đẹp như thế, đứng bên cạnh một người bình
thường như ta thì không đúng chút nào, cho nên người ta ghen tỵ cũng phải thôi.”

“Ai nói ngươi bình thường đến không thể bình
thường hơn, ngươi chính là không bình thường cho nên ta mới lo lắng, ta…” Bảo
Bảo lập tức phản bác.

“Ta biết, ngươi biết, nhưng những người dưới
lầu kia không biết đúng không? Được rồi, một lát ăn điểm tâm xong, chờ Ảnh
Nhiên trở về, ngươi cũng nên biến thành bình thường một chút để tránh bị chú ý,
thì sẽ không phải để ý người ta nhìn thế nào.”

“Được, nhưng ta vẫn nuốt không trôi cơm giận
này, như thế nào cũng nghĩ phải giáo huấn bọn họ một chút mới tốt.” Người nàng
cẩn thận thủ hộ, quý trọng không hết thì dựa vào cái gì mà đám người kia lại
dám xem thường, Bảo Bảo cảm thấy do mình suy nghĩ không chu đáo nên mới làm
Thanh Liên bị ủy khuất, vẫn không cam lòng.

“Ngươi nếu muốn vì ta trút giận cũng có thể
nhưng phải đúng mực, đừng làm lớn chuyện, chuyện của Liễu Song Vân còn chưa có
giải quyết xong a.” Thanh Liên đã hiểu chút ít tính cách của nàng, nếu không để
nàng phát tiết thì chắc chắn nàng sẽ vụng trộm chỉnh ác đám người kia, chi bằng
hào phóng cho nàng trút giận, nhưng không quên nhắc nàng phải chú ý đúng mực
đừng gây lớn chuyện.

“Ân! Ta đã biết! Thanh Liên, thực xin lỗi!” Bảo
Bảo cầm hai tay của hắn, nói lời xin lỗi

“Ngốc Bảo Bảo!” Thanh Liên mỉm cười, lại một
lần nữa thành công làm cho Bắc Dao Bảo Bảo bị lạc vào nụ cười của hắn.

Chương 28

PHIỀN
TOÁI ĐẾN ĐÂY

Không ai nghĩ phiền toái lại tới nhanh như
vậy, Bảo Bảo và Thanh Liên còn chưa ăn sáng xong, nói chính xác thì là Bảo Bảo
ăn còn Thanh Liên ở bên bồi tiếp, nhìn nàng ăn thì tiếng bước chân ồn ào đã
hướng về phía trên lầu mà tới.

Hai bên gian phòng cũng đã có khách ở trọ
nhưng Bảo Bảo và Thanh Liên cảm thấy nhóm người này là đi về phía phòng của bọn
họ, quả nhiên còn chưa nghĩ xong thì đã có người gõ cửa, âm thanh hổn hểN, “công,
công tử gia, người, người mở cửa, có, có vài vị đại nhân muốn gặp các ngươi.”

Người lên tiếng là chưởng quầy, lúc này dường
như vẫn còn kinh hồn bạt vía, cổ áo còn bị một nam nhân cao lớn nắm lấy cho nên
hắn nói chuyện cũng lắp bắp.

Hai người trong phòng đã sớm nhìn xuyên qua
ván cửa, nhìn thấy toàn bộ tình cảnh bên ngoài, bọn người vừa tới đều mặc áo
lam, có lẽ là đồng bọn với nhóm người mà bọn họ đã thoáng gặp trên đường vào
hôm qua, quần áo cùng màu sắc lại cũng kiểu dáng, không hỏi cũng biết bọn chúng
chính là người của Liễu gia.

Lại không hỏi cũng biết bọn chúng lúc này tìm
tới cửa là đã nghi ngờ bọn họ có liên quan tới chuyện Liễu Vân Song bị thương
hôm qua.

Liễu Vân Song chỉ cần nói có mỹ nhân ép hắn
phải tự móc mắt, mà bọn họ đêm qua rời đi đến chỗ gặp nạn thì nơi này là gần
nhất, dung mạo của Bảo Bảo tuy rằng đã che bớt linh khí nhưng vẫn đủ làm cho
bọn người phàm phu tục tử si mê, chỉ cần tìm hiểu tin tức một chút thì sẽ biết
tìm tới đây, thực sự là chuyện không quá khó để suy đoán ra.

Bắc Dao Bảo Bảo vừa định đứng lên, liền bị Thanh
Liên đè lại, ý bảo nàng tiếp tục ăn cơm, còn mình thì đứng dậy mở cửa. Cửa vừa
mở, Thanh Liên đã làm ra vẻ ngạc nhiên nhìn đám người bên ngoài, thanh nhã hỏi
“xin hỏi các vị có chuyện gì?” Thanh âm của Thanh Liên quá mức dễ nghe làm bọn
họ có chút ngoài ý muốn, thấy hắn tuy ngoại hình bình thường nhưng phong thái
lại tràn đầy ý vị động lòng người, làm cho nam tử đang nắm cổ áo của chưởng
quầy bất giác thả lỏng tay, làm cho chưởng quầy nhất thời té lăn trên mặt đất.

Thanh Liên vừa định dìu chưởng quầy lên thì
hắn đã tự mình đứng dậy, vội vàng bỏ chạy xuống lầu như đi tị nạn.

Nhìn chằm chằm Thanh Liên một hồi, nam tử kia
mới lấy lại tinh thần hỏi “xin hỏi công tử họ gì, người ở nơi nào, từ đâu mà
đến, định đi đâu?”

“Tại hạ là Thanh Liên, là nhân sĩ ở Trạch
Châu, đang đi du ngoạn, ngắm cảnh non sông đất nước, nên chưa định ra nơi đến,
không biết các vị đến đây có gì chỉ giáo?”

“Trạch Châu? Trạch Châu là một nơi rất đẹp,”
nam tử lạnh lùng không trả lời Thanh Liên, tầm mắt muốn vượt qua người hắn mà
nhìn vào trong phòng.

Mà Thanh Liên mặc dù thân hình không cường
tráng, cũng không cao hơn người bên ngoài nhưng vì cánh cửa chỉ mở có một nửa
nên lúc này hắn đứng ở cửa cũng vừa vặn chặn được tầm mắt của mọi người, muốn
nhìn thấy Bảo Bảo trong phòng thì không nhìn được rồi.

“Chỉ là một địa phương nhỏ mà thôi, sao sánh
được với Giang Nam phồn hoa đô hội.” Thanh Liên cũng giả bộ như không
biết ý đồ của người nọ, chỉ ngước mắt nhìn hắn, khiêm tốn đáp.

Không có lộ ra nửa phần mị mầu, lại làm cho
người ta cảm giác cực kỳ câu tâm, người nọ vốn còn muốn thăm dò tình hình trong
phòng nhưng nhìn thấy đôi mắt như sóng nước lưu chuyển của Thanh Liên thì không
khỏi bồi hồi, ngữ khí đã không còn sắc bén, ngược lại còn có ý lúng ta lúng
túng, “trong phòng không biết còn có ai đi cùng công tử không?”

“Là tiểu muội, từ nhỏ đã rất nghịch ngợm, lần
này tại hạ rời nhà, sống chết cũng đòi đi theo, đến nơi này thấy
Giang Nam phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần nên lưu luyến không rời,
liền quyết định ở lại vài ngày, mong các vị không chê cười. Trong phòng có nữ
quyến nên không tiện chứ không thì cũng muốn mời các vị vào nhà đàm đạo một
phen.”

Thanh Liên ngữ khí trầm tĩnh mà cao nhã, chỉ
vài câu đơn giản nhưng thoát ra từ miệng hắn lại giống như nhả ngọc phun châu,
làm cho tâm tình người nghe nhộn nhạo nhưng lại không có nửa phần làm cho người
ta hiểu sai ý.

Những người ngày chưa từng gặp qua một nam tử
nào có khí chất ôn tồn như vậy, có thể làm cho người ta cảm thấy thoải mái, vui
vẻ, vốn tính mạnh mẽ vào phòng tra xét nhưng nghe những lời này cũng không khỏi
phân vân, đáy lòng còn tiếc hận cho hắn, khí chất như thế sao lại có dung mạo
quá tầm thường, nếu bộ dạng hắn mà như chủ tử của mình thì thiên hạ này, có nữ
tử nào mà khuynh đảo tâm hồn vì hắn?

“Thanh công tử thật sự là khách khí, ta là hộ
vệ của Liễu gia, ngày hôm qua bà con xa của Liễu gia bị người ta đả thương, móc
đi cặp mắt, còn tuyên bố không để Liễu gia vào trong mắt, người kia chết cũng
không tính nhưng Liễu gia tuyệt đối không để người khách vũ nhục. Cho nên sáng
nay phụng mệnh chủ tử, đối với khách nhân vừa đến thành trong hai ngày qua đều
phải tra hỏi tìm cho ra kẻ đã không xem Liễu gia ra gì, không có ý mạo phạm tới
Thanh công tử, xin thứ lỗi.”

Nam tử lạnh lùng hiếm khi lại nhiều lời với
người khác, nhưng đứng trước mặt Thanh Liên thì hắn không tự giác mà khai hết
mục đích của lần này, tựa hồ như nếu giấu giếm với người này thì là đại nghịch
bất kính. Hơn nữa hắn cũng đã không vừa mắt Liễu Song Vân kia từ lâu, ỷ vào
thanh danh của chủ tủ, ở bên ngoài là cáo mượn oai hùm, chủ tử vì niệm tình hắn
cũng là họ Liễu nên nếu hắn không gây chuyện quá mức thì cũng không để ý tới.

Lần này bị người ta móc mắt thì cũng do hắn
gieo gió gặt bão, vết thương trên người các hộ vệ rõ ràng là do Liễu Song Vân
gây nên, nghe hắn nói là có một nữ ma đầu tâm như rắn rết móc mắt hắn, nghĩ
cũng biết là do hắn mơ ước sắc đẹp của người ta, muốn lấy lòng người ta nên mới
giết chết thủ hạ của mình, cụối cùng cũng bị người khác gây thương tích, lẽ ra
là thấy sảng khoái, người như hắn có chết mười tám lần cũng chưa hết tội.

Nhưng mà hắn không chết, còn nói nữ nhân kia
khinh thường Liễu gia, nghe hắn nói ra thanh danh của Liễu gia còn lớn tiếng
nhục mạ, chủ tử tuy biết rằng lời của hắn phần nhiều là bịa đặt, chẳng qua muốn
bọn họ báo thù giùm hắn mà thôi nhưng nói sao thì nếu sự tình có liên quan tới
thanh danh của Liễu gia, bọn họ ít ra cũng phải tìm được nữ tử kia để hỏi cho
ra lẽ.

“Sao có thể chứ, các vị là làm theo chức
trách, đừng nói là quấy rầy, xuất môn ra ngoài cũng chỉ mong được bình an. Vốn
tưởng Giang Nam phồn hoa, cường đạo ít nhưng hiện tại nghe các hạ nói thì tựa
hồ không phải thế, xem ra tại hạ phải tìm người có võ công theo hộ vệ bên mình
mới được.”

Thanh Liên ngữ khí không nhanh không chậm,
thần sắc lại có vẻ lo lắng và sợ hãi, như là vì nghĩ đến sự an toàn của mình và
muội muội mà lo lắng, làm cho bọn người vốn đang dò xét hắn cũng có chút bội
phục hắn vẫn còn giữ được bình tĩnh cũng đem hoài nghi với hắn xoa bỏ hoàn toàn.

Thanh Liên này vừa nhìn thấy đã biết là một
người đọc sách, ngón tay dài thon thả, vừa nhìn là biết chưa từng làm qua việc
nặng nhọc cũng không có tập võ, nếu không thì dù bảo dưỡng tốt thế nào cũng có
thể nhìn ra manh mối, mà tay của Thanh Liên hoàn hảo hơn tay hắn gấp trăm lần
a.

Một cái nam tử còn như thế, muội muội hắn chắc
cũng là một tiểu thư khuê các, cả ngày làm bạn với kim chỉ thêu thùa, càng
không phải là người có võ công cao thâm, có thể móc đi cặp mắt của Liễu Vân
Song. Xem ra chỉ vì dung mạo của muội muội Thanh Liên xinh đẹp cho nên mới làm
bọn họ nghĩ tới hai người là kẻ đã đả thương Liễu Vân Song hôm qua.

Thực ra, trước khi lên lầu, bọn họ đã cẩn thận
điều tra, biết hôm qua bọn Thanh Liên cũng là ngồi xe ngựa đến nhưng kiểu xe,
màu sắc và người đánh xe đều không giống với chiếc xe bọn họ muốn tìm, chỉ vì
bọn họ thận trọng nên mới tự tới tìm hiểu lần nữa.

Hiện tại xem ra người đả thương Liễu Vân Song
tuyệt đối không phải là huynh muội Thanh Liên này, cả đám đều cùng nghĩ như thế
nên lúc này cũng không muốn gặp muội muội của Thanh Liên nữa, ngược lại còn
cười khẽ nói: “Thanh công tử yên tâm, ở địa phận Giang Nam không có kẻ trộm đạo
nào dám càn rỡ, cứ yên tâm du ngoạn, người ta tìm cũng không phải cường đạo, sẽ
không ra tay đối với dân thường.”

“A, các hạ đã nói vậy thì Thanh Liên yên tâm
hơn,” Thanh Liên cố ý làm ra vẻ thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại ôn nhã thi lễ, “đạ
tạ các vị.”

Nam tử lạnh lùng đem hết các động tác của
hắn thu vào mắt, quay đầu nhìn đồng bọn, thấy ánh mắt bọn họ cũng không nghi
ngờ gì, vì thế hướng Thanh Liên gật đầu một cái, “quấy rầy Thanh công tử dùng
điểm tâm, đã không có chuyện gì, ta xin cáo lui.”

“Không quấy rầy, không quấy rầy, các vị tạm
biệt!” Thanh Liên vẫn ôn hòa đáp lễ, thanh âm như gió mùa xuân, mỉm cười nhìn
bọn họ rời đi rồi mới đóng cửa, đi vào bên trong.

Bảo Bảo lúc này đã ăn no, ánh mắt sùng bái
nhìn hắn, “Thanh Liên, ta thật sự là rất bội phục ngươi, ta còn đang tính dùng
vong ưu làm cho bọn họ mơ hồ rời đi, không ngờ ngươi chỉ nói mấy câu đã đuổi
được bọn họ đi. Nhưng ta bây giờ là muội muội của ngươi? Thanh Liên ca ca.” Bảo
Bảo nháy mắt tinh nghịch, làm nũng tiến gần bên Thanh Liên, muốn ôm lấy tay
hắn, nghe nàng mềm nhẹ gọi hắn là Thanh Liên ca ca, trong lòng cũng thấy ấm áp
vài phần.

“Sau này, nếu không phải là chuyện bất đắc dĩ
thì không được dùng đến võ công, đương nhiên là càng không được dùng đến pháp
lực. Mới đến Giang Nam hai ngày, ngươi đã rước lấy chuyện phiền toái lớn như
vậy, trước mắt có thể làm cho đám người này cho qua nhưng qua được lần này chưa
chắc qua được lần sau, cho nên ngươi tốt nhất nên an phận một chút, bằng không ta
sẽ không mang ngươi cùng đi.”

“Được rồi! Ta nhất định ngoan là được chứ gì? Bất
quá nói thế nào thì ngươi không được bỏ lại ta, mặc kệ là thời điểm gì,” Bảo
Bảo bĩu môi, nàng nào biết Liễu Vân Song kia lại có chỗ dựa lớn như vậy? Bất
quá nghe khẩu khí của đám người đó thì hắn chẳng qua cũng chỉ là cáo mượn oai
hùm, nhưng hắn dám ở sau lưng nói xấu và vu oan cho nàng, Bắc Dao Bảo Bảo nàng
sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn, nàng nhất định tìm cơ hội cắt lưỡi của hắn mới
được, đến lúc đó, nàng muốn xem hắn còn dựa vào cái gì để gây chuyện thị phi.

Thanh Liên làm sao không biết trong lòng nàng
nghĩ gì, nghĩ một hồi hắn cũng bật cười, bọn họ là yêu tinh, muốn biến hóa thế
nào là chuyện rất dễ dàng, muốn Liễu gia bỏ qua thì chỉ cần chỉnh sửa dung nhan
một chút là được. Nhưng với tính tình của Bảo Bảo thì dù biến thành bộ dáng gì
cũng sẽ rước lấy một đống phiền toái.

Để xem nàng sẽ thu dọn cục diện rối rắm này
thế nào? Có một chút việc thú vị để làm, coi như là giải trí đi.

Còn chưa tới kịp trả lời nàng đã nghe tiếng
bước chân đi lên lầu, hai người nhìn xuyên tường thì thấy đám người của Liễu
gia lại quay trở lại, chuyện này là sao?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.