Hồ Vương Thanh Liên - Chương 38 + 39

Chương 38

ẨM
THỰC NHÂN GIAN

Bữa ăn chiều hôm nay cũng phong phú như trước
kia, cả một bàn lớn bằng gỗ tử đàn đều tràn đầy đủ loại thức ăn tinh xảo, khiến
người ta nhìn thấy cũng phát thèm, không cần ăn cũng biết nhất định rất ngon.

Nếu ở nơi đô thị phồn hoa thì việc có được một
bàn tiệc thịnh soạn như vậy cũng đã là khó khăn, còn chưa nói tới nơi này là
một biệt viện dùng để nghỉ mát ven hồ, như vậy chứng tỏ năng lực của Liễu gia
mạnh đến mức nào.

Lúc này Bảo Bảo cũng đã che giấu bớt một phần
linh khí, khi nàng cùng Thanh Liên tiến vào phòng thì đã thấy Liễu Vô Song mỉm
cười đứng bên bàn, thấy bọn họ vào thì lập tức tiến lên đón tiếp, “Thanh Liên,
nhị muội, các ngươi đã tới. Nhị muội thấy thân thể khá hơn chưa? Tiết xuân khí
trời se lạnh, rất dễ bị cảm phong hàn, ta muốn mời đại phu đến nhưng Thanh Liên
lại nói không cần, bây giờ nhìn thấy khí sắc của nhị muội thì đúng là không thể
không tin lời của Thanh Liên.”

Liễu Vô Song có tài ăn nói, lại nhiệt tình,
thoải mái làm cho người ta cũng khoan khoái trong lòng, Bảo Bảo vốn đang muốn
nói lời cáo từ mà giờ phút này cũng không thể thốt nên lời, chỉ nói, “đa tạ
Liễu đại ca quan tâm, ta không sao.”

Thanh Liên đỡ Bảo Bảo ngồi xuống rồi mới nói,
“Vô Song, chỉ có mấy người chúng ta, sao lại làm nhiều đồ ăn như vậy, thật là
lãng phí, làm cho huynh muội chúng ta thêm áy náy a.”

“Thanh Liên, ngươi lại như vậy rồi, mấy ngày
qua ngươi liên tục cảm ơn ta, xem ra không thật sự xem ta là bằng hữu, nếu
không đã không khách khí với ta như vậy. Ngồi xuống, ngồi xuống, từ lúc gặp
ngươi tới giờ đều là bữa trưa không chịu ăn gì, bây giờ đã là bữa cơm chiều, sợ
ngươi ăn uống không ngon miệng nên mới bảo phòng bếp chuẩn bị nhiều món một
chút để ngươi có thêm sự chọn lựa. Nhị muội, ngươi cũng vậy, bệnh nặng mới
khỏi, cần phải bồi dưỡng thêm, chiều nay ta cùng Thanh Liên câu cá đã bảo phòng
bếp thêm chút thuốc bổ vào nấu thành canh cá bổ dưỡng, uống nhiều một chút nha.
Nếu còn thích ăn gì thì cứ phân phó một tiếng là được, cứ coi như đây là nhà
của mình, đừng e ngại gì.”

Liễu Vô Song ân cần đón tiếp, Thanh Liên và Bảo
Bảo thì cùng liếc nhìn nhau một cái, có chút khó xử.

“Đa tạ liễu đại ca!” Bảo Bảo mỉm cười với Liễu
Vô Song.

Lúc này Bảo Bảo không còn linh khí bức người
như buổi chiều nhưng Liễu Vô Song cũng không có một chút thất vọng, cảm thấy Bảo
Bảo giống như một khối trân bảo, chẳng qua là do bị bệnh nên mới giảm bớt sự
sáng chói, chỉ cần có chút thời gian, nàng nhất định sẽ khôi phục lại vẻ đẹp
kinh tâm động phách.

Nghe nàng ôn nhu cảm tạ, Liễu Vô Song cảm thấy
mỹ mãn vô cùng, đừng nói là chỉ chuẩn bị một bàn tiệc này, nếu bắt hắn đi lấy
mặt trăng trên trời hắn cũng nguyện ý, “nhị muội, nếu muốn cảm tạ ta thì ăn
nhiều một chút là được.”

“Ân!” Bảo Bảo khẽ gật đầu.

Hai nha hoàn cũng từ phía sau tiến lên, chia
ra hầu hạ nàng và Thanh Liên, nhưng Bảo Bảo đưa tay ngăn cản, “không cần, các
ngươi lui ra, chúng ta tự ăn.”

“Dạ, tiểu thư,” hai nha hoàn vội lui sang một
bên.

“Ca ca, ta muốn uống canh cá do ngươi câu,” Bảo
Bảo nhìn về phía Thanh Liên, làm nũng.

Tâm tình vốn có chút buồn bực của Thanh Liên
lập tức tốt lên, “được.”

Nói xong liền đưa tay múc một bát canh cá đưa
tới trước mặt nàng, “uống đi.”

“Ân!” Bảo Bảo cúi đầu dùng muỗng nhỏ uống canh
cá, cảm thấy thật là ngon.

Lúc này, Thanh Liên cũng gỡ một ít thịt cá, tỉ
mỉ gỡ bỏ xương cá, lại gắp thêm chút thịt bò, rồi đem cả hai thứ bỏ vào chén
nàng, “ăn đi.”

Bảo Bảo không nói tiếng nào, chỉ ôn nhu, ngọt
ngào nhìn Thanh Liên cười, nhận lấy cái chén, cúi đầu ăn ngấu nghiến, Thanh
Liên đón nhận nụ cười của nàng, tâm cũng ấm lên, nàng đúng là dễ thỏa mãn, chỉ
có vài con cá thôi cũng đã làm nàng cười đến vui vẻ như thế.

Trong mắt người khác thì chỉ là huynh muội
tình thâm nhưng với Liễu Vô Song thì lại có cảm giác khác, thấy hai người bọn
họ quá mức thân mật, loại cảm giác này không giống như lúc hắn vừa gặp mặt bọn
họ.

Lúc mới quen biết Thanh Liên thì tình cảm
huynh muội bọn họ cũng tốt, nhưng không thân thiết như lúc này, làm cho hắn không
thể không nghi ngờ mình nghĩ quá nhiều, co lẽ do Bảo Bảo bị bệnh nên Thanh Liên
mới lo lắng, quan tâm nàng nhiều hơn cho nên mới làm hắn nảy sinh cảm giác như
thế.

Càng nghĩ càng cảm thấy chỉ có thể là như thế,
Liễu Vô Song dùng sức lắc đầu, muốn xóa bỏ ý nghĩ không tốt trong lòng, đưa tay
gắp vài món thức ăn bỏ vào chén Bảo Bảo, “nhị muội, ăn thử đi, đây là tôm bóc
vỏ và thủy tinh sừng, đều là món sở trường của đầu bếp Giang Nam, mùi vị cũng
nhẹ, chắc là sẽ hợp với khẩu vị của ngươi.”

“Cám ơn Liễu đại ca, ngươi không cần chiếu cố
ta, có ca ca quan tâm ta là được, Liễu đại ca cũng ăn đi” Bảo Bảo nhìn mấy thức
ăn trước mặt, mỉm cười đáp lại Liễu Vô Song.

“Ách, hảo!” Liễu Vô Song vội vàng gật đầu.

Bảo Bảo không muốn làm cho hắn mất thể diện
nên gắp một miếng tôm bóc vỏ bỏ vào miệng, nhai hai cái, đôi mắt sáng bừng lên,
“thực sự là ăn rất ngon, cảm ơn Liễu đại ca. Thanh, ách, ca ca, ngươi cũng ăn
thử đi, ăn rất ngon.”

Xém chút nữa là đã gọi tên Thanh Liên, cũng
may là nàng kịp thời ngưng lại, đem tôm bóc vỏ đưa đến bên miệng Thanh Liên mới
nhớ ra hắn đã không ăn uống đã rất nhiều năm. Bảo Bảo muốn rút tay về thì Thanh
Liên đã mở miệng ngậm lấy con tôm bóc vỏ trên đũa của Bảo Bảo, nhai vài cái rồi
ôn hòa cười, “ân, thực sự là ăn rất ngon.”

Hành động nho nhỏ của hắn lại làm Bảo Bảo
choáng váng, có chút không thể tin, tiếp sau đó là kinh ngạc rồi lại vui mừng
như điên, sau cùng là cảm động như muốn khóc, đôi môi đỏ mọng run rẩy hỏi Thanh
Liên, “ngươi, ngươi, ngươi ăn? Ngươi thực sự ăn?”

“Nha đầu ngốc, ta ăn ngươi mất hứng sao? Sao
lại có bộ dáng như vậy? không được khóc nha.” Thanh Liên cầm lấy đôi đũa trong
bàn tay đang run rẩy của nàng, hắn chỉ là vì nàng mà ăn một chút thức ăn của
nhân gian, nàng đã cao hứng đến vậy, làm cho tâm của hắn cũng dao động theo. Có
người để ý đến nhất cử nhất động như thế là Thanh Liên hắn may mắn mới có được.

Hắn không nói thì thôi, lời vừa dứt thì nước
mắt của Bảo Bảo cũng rơi ra, ném đôi đũa trong tay, hung hăng ôm chặt Thanh
Liên khóc rống lên, làm cho hắn cũng kích động, vội vàng vỗ về lưng của nàng,
an ủi, “Bảo Bảo ngoan, không khóc, không khóc, là ta không tốt, sau này Bảo Bảo
thích ăn gì, Thanh Liên ta cũng ăn như vậy được không? không khóc”

Hắn chưa bao giờ thấy Bảo Bảo khóc, bây giờ
thấy rồi mới biết mình vĩnh viễn đừng nhìn thấy là tốt nhất. Lúc này hắn mới
hiểu, nước mắt của nữ nhân là vũ khí chí mạng đối với nam nhân, nhìn Bảo Bảo
lúc này, hắn tình nguyện nàng lúc trước cuồng ngạo, đối với hắn luôn là ép buộc
hơn là bây giờ, hắn chỉ ăn một con tôm bóc vỏ thôi mà nàng đã khóc đến trôi
nhà, nếu sau này hắn làm cho nàng đau khổ, không biết sẽ như thế nào nữa.

“Thật vậy chăng?” Bảo Bảo vẫn khôn chịu buông
Thanh Liên, ngước hai mắt đẫm lệ nhìn hắn hỏi.

“Thật sự! Thật sự!” Thanh Liên lập tức gật
đầu, không dám có nửa phần chần chờ, chỉ sợ nước mắt của nàng lại rơi ra.

“Hảo!” Lập tức buông Thanh Liên ra, đoạt lấy
chiếc đũa của hắn, đứng lên huy động một hồi đã thấy trong chén của Thanh Liên
chất đầy thức ăn, đôi đũa cũng được đưa trở lại trong tay hắn, “đây đều là
những món ta thích ăn: thịt hương tô, gà phù dung, còn có cá hấp ngũ sắc, ngươi
đều ăn hết đi.”

Thanh Liên gật đầu, “hảo, ta đều ăn, đều ăn,
ngươi nhanh lau nước mắt đi, đã lớn rồi mà còn thích khóc như vậy, ngươi xem Vô
Song đang chê cười ngươi kìa.”

Liễu Vô Song vốn đang suy nghĩ đến sự thân
thiết của hai người bọn họ nên hoàn toàn không có phản ứng, cho đến khi thấy Bảo
Bảo khóc như hoa lê đái vũ, tiếng khóc của nàng làm tâm hắn thấy đau, rốt cuộc
hắn hiểu được nguyên nhân sự rung động trong lòng mình: hắn thích Bảo Bảo.

Nhưng mà nhìn thấy Thanh Liên tay chân luống
cuống, ra sức an ủi Bảo Bảo, trong mắt tràn đầy sự đau lòng và ôn nhu, làm cho
hắn cảm thấy xấu hổ, bởi vì hắn cũng có cảm giác muốn giữ lấy Thanh Liên không
thua gì cảm giác đối với Bảo Bảo. Hắn thực sự thấy hai huynh muội bọn họ ôm
nhau ở cùng một chỗ như vậy thật đẹp, làm cho hắn cảm động, muốn đồng thời yêu
quý cả hai, không cho bất kỳ kẻ nào chiếm lấy.

Hắn cho tới bây giờ không phát hiện ra mình có
thể thích cả nam nhân lẫn nữ nhân.

Liễu Vô Song trong lòng đầy phức tạp, bối rối
và mâu thuẫn, hắn có chút khinh bỉ bản thân, nếu Thanh Liên biết được thì có
khinh thường hắn không? Liễu Vô Song không dám nghĩ tiếp nhưng tầm mắt vẫn
không rời khỏi hai người bọn họ.

Im lặng một hồi mới chậm chạp đáp, “không,
không có việc gì, đều là người một nhà, không cần để ý.”

Sau đó quay sang nói với nha hoàn, “không thấy
trong tay tiểu thư không có đũa sao?”

“Dạ, thiếu gia,” nha hoàn vội chạy ra ngoài,
rất nhanh đã mang vào một đôi đũa mới đưa cho Bảo Bảo. Bảo Bảo dùng tay áo lau
nước mắt, ngước nhìn Thanh Liên, phát hiện hắn cũng gắp thức ăn y như vậy để
vào ché nàng, mỉm cười nói, “chúng ta cùng nhau ăn.”

“Hảo, cùng nhau!” Thanh Liên bao dung nhìn
nàng, cúi đầu cùng nàng thưởng thức ẩm thực nhân gian.

Còn Liễu Vô Song thì tay gắp đồ ăn mà mắt vẫn
xuất thần nhìn Thanh Liên và Bảo Bảo.

Đang đắm chìm trong hạnh phúc nên Thanh Liên
và Bảo Bảo đều không nhận thấy sự thất thường của Liễu Vô Song, tập trung hưởng
thụ mỹ vị.

Cơm chiều xong thì trời cũng đã tối, không có
khách lui tới, nơi này càng thêm tĩnh lặng.

Thanh Liên ăn nhiều thức ăn nhân gian nên bụng
có chút vấn đề, dường như vì đã lâu không ăn uống nên bao tử có chút bài xích
những món ăn nhân gian.

Bảo Bảo thấy hắn nhăn mi thì ân cần hỏi thăm,
“không quen sao?”

“Ân, đã lâu chưa ăn nhiều như vậy,” Thanh Liên
thành thật trả lời

“Chút nữa chúng ta ra ngoài xem sao, ta xoa
cho ngươi?” Bảo Bảo thấp giọng nói, trước kia nàng thấy mẫu thân và phụ thân
thường ở trên mái nhà ngắm trăng xem sao, lúc này nàng cũng muốn trải qua cùng
người trong lòng.

“Tốt!” Thanh Liên khẽ gật đầu.

“Vô Song, ta đưa Bảo Bảo về phòng, lúc này
cũng không còn sớm, ngươi cũng nghỉ ngơi đi,” Thanh Liên quay sang nói với Liễu
Vô Song vẫn đang còn thất thất, lúc hắn cũng không có tâm trạng đi tìm hiểu tâm
tình của Liễu Vô Song, tóm lại hắn sẽ không để Liễu Vô Song tiếp cận Bảo Bảo.

Lần đầu tiên không đợi hắn trả lời, liền khinh
ôm lấy Bảo Bảo đi ra ngoài, Liễu Vôn Song nhìn theo bóng dáng bọn họ, nói với
nha hoàn, “phóng bồ câu đưa tin, bảo Kiều tiên sinh chờ ta ở Thái Hồ.”

“Dạ, thiếu gia!” Nha hoàn vô thanh vô tức lui
xuống, bước chân nhẹ nhàng, hiển nhiên là đã được huấn luyện.

Chương 39

KIỀU
TIÊN SINH THẦN BÍ

Ban đêm, Thanh Liên nằm trên ghế đặt bên cửa
sổ, Bảo Bảo nằm bên cạnh hắn, đưa tay xoa bụng hắn, mắt ngước nhìn lên trời

“Hôm nay ngay cả một vì sao cũng không thấy,
thực sự là không nể mặt a.”

Thấp giọng oán giận, Thanh Liên bật cười, “hiện
tại là đêm xuân, trời có mây, sao có thể nhìn thấy sao? Chờ khi trời tốt thì có
thể thấy được thôi.”

“Nhưng hôm nay là lần đầu tiên Thanh Liên cùng
ta ngắm sao a,” Bảo Bảo vẫn không vui, khó có được cơ hội này, cho nên nói sao
cũng không quên oán giận ông trời.

“Sau này còn nhiều cơ hội, Bảo Bảo nếu thích
xem, mỗi ngày ta sẽ ngắm cùng ngươi là được.”

Trước kia chưa từng có yêu chiều qua người
nào, giờ phút này Thanh Liên không biết nên dùng từ ngữ nào để thể hiện sự cưng
chiều của mình đến mức tốt nhất.

“Thanh Liên, ngươi thật tốt quá!” Một cái hôn
thật to cũng hạ xuống mắt hắn, Bảo Bảo cười đến tít mắt, giống như là con mèo
nhỏ ăn vụng được.

Thanh Liên lại là nhịn không được cười, “như
vậy liền thỏa mãn!”

“Ân, lòng ta thực ra rất nhỏ, chỉ cần có ngươi
bên cạnh, cho dù là cùng ta làm một việc nhỏ nhất, ta cũng cảm thấy rất mỹ mãn,”
Bảo Bảo tiếp tục cười.

Thanh Liên ôm lấy nàng, đứng dậy đi đến bên
giường, Bảo Bảo kinh hô lại mang theo vui mừng hỏi, “Thanh Liên, ngươi muốn làm
gì?”

“Ngủ!” Thanh Liên phất phất tay, toàn bộ bàn
ghế bày biện phía trước đều biến mất, còn Bảo Bảo cố nén sự e lệ, ánh mắt chờ
mong nhìn Thanh Liên, hắn chỉ trả lời, “chỉ đơn thuần là ngủ?”

Bảo Bảo nhất thời suy sụp, “Thanh Liên, ngươi
nói thật sự”

“Bảo Bảo chẳng lẽ không muốn ngủ cùng ta sao?
Vậy ta sẽ quay về phòng mình,” Thanh Liên nói xong thì đặt nàng xuống giường,
xoay người như muốn rời đi.

Lập tức bị Bảo Bảo dùng sức túm lại bên
giường, hai tay ôm chầm lấy hắn, “chỉ đơn thuần ngủ cũng chả sao, bất quá ngươi
đừng bỏ chạy.”

“Không phải Bảo Bảo còn muốn ta làm chuyện gì
khác sao?” Thanh Liên cười đến sảng khoái, làm cho Bảo Bảo tinh thần nhộn nhạo,
cuối cùng không nặng không nhẹ cắn lên vai hắn một cái, “ngươi cố ý, ngươi khi
dễ ta, ngươi ác liệt.”

“Ta ác liệt, Bảo Bảo không phải là thích ta
làm như vậy sao,” Thanh Liên nhìn nàng thở phì phò, cảm thấy cười đã đủ liền
nghiêng người ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, “ngủ đi, ngươi
đừng làm ồn, ta có chút mệt mỏi, coi như là giúp ta ngủ đi. Được không? ngày
mai chúng ta từ biệt Liễu Vô Song, e là còn phải tốn nhiều lời a.”

“Ai bảo bộ dáng Thanh Liên ngươi gây tai họa
như vậy làm chi,” Bảo Bảo vẫn cho rằng Liễu Vô Song không có ý tốt với Thanh
Liên, cho nên mới quay trở lại tìm bọn họ.

Thanh Liên lúc này không giải thích, tuy rằng
người Liễu Vô Song thích lúc này là nàng nhưng hắn sẽ không nói cho nàng nghe,
làm cho nàng khẩn trương, lo lắng sợ mất hắn cũng là một cảm giác ngọt ngào.

“Được, ngày mai sau khi rời khỏi nơi này, ta
sẽ làm mình xấu một chút, khuôn mặt đẹp chỉ dành cho tiểu yêu tinh của ta xem,
có được chưa?”

“Vẫn còn chưa ổn lắm, nhưng nể tình ngươi tự
giác như vậy thì ngày mai cứ để ta đối phó với Liễu Vô Song kia đi,” Bảo Bảo
hài lòng dúi đầu vào ngực hắn đáp lại.

“Bảo Bảo, ngươi cũng đừng xằng bậy, dù sao hắn
đối chúng ta cũng không ác ý!”

Vừa nghe nàng muốn giải quyết việc này, Thanh
Liên liền không tự chủ mà nhắc nhở nàng, dù sao chuyện của Liễu Vân Song cũng
do nàng mà ra.

“Ta biết, thực ra ta còn phải cảm ơn Liễu Vô
Song a, nếu không có hắn thì Thanh Liên ngươi đâu có nhanh chóng tiếp nhận ta
như vậy, cho nên tính ra hắn cũng coi như là một nửa bà mối của chúng ta, ta sẽ
không gây hại cho hắn. Nếu ngươi lo lắng thì ta nói rõ thế này, ý của ta là
ngày mai cứ để ta nói chuyện với hắn, ngươi không cần lên tiếng, cho dù ta nói
cái gì, ngươi chỉ cần thừa nhận là được, sau đó chún ta cùng nhau rời đi.”

“Ngươi chuẩn bị nói với hắn cái gì!”

Không biết vì cái gì Thanh Liên cảm thấy Bảo
Bảo sẽ nói ra những lời không hay, nên có chút lo lắng.

“Đây là bí mật, ngày mai nghe cũng được, gấp
cái gì, ngủ,” Bảo Bảo cũng không tính nói ra ngay lúc này, nếu nói rồi, Thanh
Liên còn để cho nàng có cơ hội nói sao?

Nhưng mà sáng sớm hôm sau, bọn họ còn chưa kịp
nói lời từ biệt thì Liễu Vô Song đã lên tiếng trước.

“Thanh Liên, Nhị muội, nơi này không khí hảo,
phong cảnh cũng tốt, các ngươi nếu không muốn ở lại đây thì có thể ra ngoài du
ngoạn vài ngày, ta hôm nay có chút việc, phải quay về trong thành, nhanh thì
hai ngày, chậm thì năm ngày sẽ quay lại.”

Liễu Vô Song áy náy nhìn bọn họ.

“Liễu đại ca, thực sự là trùng hợp. Hôm qua ta
cũng cùng ca ca thương lượng, định sáng nay sẽ nói lời từ biệt với ngươi, còn
đang lo không biết phải mở miệng thế nào thì ngươi đã là người từ biệt trước,
nếu vậy thì chúng ta cùng nhau đi, đến trong thành thì chia tay.”

Bảo Bảo lập tức bắt lấy cơ hội này, té nước
theo mưa, còn Thanh Liên thì im lặng nhìn thức ăn trong chén, nghĩ hôm qua cũng
đã ăn không ít, hôm nay có ăn thêm chút nữa thì chắc cũng không sao.

“A? Thân thể của ngươi vừa mới tốt hơn, sao
phải vội ra đi như vậy? Nơi này có gì làm các ngươi không hài lòng sao? Hay là
chê các nàng hầu hạ không chu đáo?”

Liễu Vô Song kinh ngạc nhìn bọn họ, không nghĩ
hai người cũng nói lời từ biệt nên vội vàng, lo lắng.

“Không có, Liễu đại ca, hết thảy đều tốt lắm,
thật sự, so với ở nhà chúng ta còn chu đáo hơn thì làm sao mà không hài lòng
chứ. Nhưng ta cùng ca ca đi ra ngoài dạo chơi là muốn tăng thêm kiến thức, luôn
đi theo Lễu đại ca, dù ngươi không chê chúng ta liên lụy thì chúng ta cũng sợ
tạo thêm phiền toái cho ngươi. Hơn nữa nơi kế tiếp chúng ta muốn đi là Hoàng
Giang ở phương bắc, ngắm xem phong cảnh nơi đó, sợ là Liễu đại ca không có thời
gian để đi cùng chúng ta, cho nên đành phải từ biệt ở đây.”

Những lời này của Bảo Bảo nếu là trước kia thì
còn có chút tác dụng với Liễu Vô Song nhưng bây giờ hắn đã có cảm tình với
nàng, một lòng muốn giữ nàng và Thanh Liên bên cạnh nên làm sao có thể vì mấy
lời của nàng mà dễ dàng để bọn họ rời đi.

“Vậy cũng không cần vội vàng ra đi như vậy,
thật sự làm ta buồn lòng a, lúc trước các ngươi cũng đã vội vàng bỏ đi, bây giờ
cũng thế. Nhị muội, ngươi mới khỏe lại, phong hàn còn chưa trừ hết, liền đã vội
vã bỏ đi như vậy ta tự hỏi nếu ta không có lỗi thì cũng là do các ngươi rất
chán ghét ta nên mới khẩn cấp bỏ chạy như thế”

Liễu Vô Song lời này mang theo ba phần thương
tâm, bảy phần chân tình nhìn Bảo Bảo và Thanh Liên. Liễu Vô Song hắn từ nhỏ đến
giờ muốn gió được gió, muốn mưa có mưa, chưa bao giờ phải lấy lòng một ai,
không ngờ lại bị hai người này lạnh nhạt đến hai lần, trong lòng cảm thấy vô
cùng ủy khuất và bất đắc dĩ.

Thanh Liên vốn đã đáp ứng Bảo Bảo là không lên
tiếng, nhưng giờ nghe Liễu Vô Song cảm thán như vậy, nếu không lên tiếng nữa
thì sẽ làm sự hiểu lầm càng lớn, lập tức ngẩng đầu, mỉm cười nói, “Vô Song sao
lại nói như vậy? Chúng ta chưa từng nghĩ như thế, chỉ là cảm thấy đã làm phiền
lâu rồi, trong lòng có chút băn khoăn thôi, ngươi cứ nghĩ như thế thì huynh
muội chúng ta làm sao dám, nếu cứ như vậy thì bằng hữu cũng không thể a.”

“Ai nha, Thanh Liên, đừng a, ta nói không đúng
sao? Ngươi đừng giận, bỏ qua cho ta một lần đi. Ta từ nhỏ đến giờ chưa từng kết
giao bằng hữu cho nên suy nghĩ lung tung một chút, thật ra có thể quen biết các
ngươi đã rất cao hứng, lại càng không muốn rời xa, dù biết thiên hạ không có
bữa tiệc nào là không tàn, nhưng cho dù phải rời đi thì các ngươi cũng nên thư
thả mấy ngày, đến nhà ta làm khách rồi hãy rời đi, như vậy lòng ta cũng thấy dễ
chịu hơn.”

Liễu Vô Song vừa thấy Thanh Liên trầm mặt, ngữ
khí cũng kém ôn hòa, nghĩ là mình đã làm hắn giận nên càng sốt ruột, lần đầu
tiên lấy lòng một người lại làm sai cách nên khó chịu vô cùng, vội vàng giải
thích.

Thanh Liên nghe hắn nói vậy, nhìn thoáng qua Bảo
Bảo, thấy trong mắt nàng cũng có chút thỏa hiệp, cảm thấy bọn họ cũng không thể
nói đi là đi, muốn đến thì đến, cũng nên có hạn chế, vậy thì đành ở lại thêm
vài ngày.

Hai người dùng ánh mắt trao đổi với nhau xong,
Thanh Liên làm ra vẻ trầm tư nói “được rồi, chúng ta sẽ ở lại thêm mấy ngày,
như vậy là gây thêm phiền toái cho Vô Song ngươi rồi.”

“Thật sự? Thật tốt quá! Các ngươi đồng ý ở lại
ta đã cao hứng vô cùng, làm gì có chuyện phiền toái. Chúng ta mau ăn điểm tâm
đi, ăn xong thì cùng nhau vào thành, nếu đi nhanh thì có thể kịp đến Thái Hồ
dùng cơm trưa.”

Thành công giữ bọn họ ở lại thêm vài ngày, tâm
tình của Liễu Vô Song tốt hơn rất nhiều, chỉ cần chờ Kiều tiên sinh đưa ra biện
pháp, giúp hắn buộc Thanh Liên và Bảo Bảo ở bên mình nữa là trọn vẹn, còn
chuyện dàn xếp bọn họ thế nào thì nhất thời hắn chưa nghĩ ra.

Hắn cao hứng còn Bảo Bảo thì cảm thấy như mình
bị rơi vào bẫy, bị người ta tính kế, nhìn các món điểm tâm tinh xảo trên bàn,
nào là gia ti liên dong bao, xíu mại giòn da… đều là những món nàng thích nhưng
hoàn toàn không thể nuốt trôi.

Bàn tay Thanh Liên không giấu vết nắm lấy tay Bảo
Bảo ở dưới bàn, trên mặt vẫn ôn nhuận mỉm cười “Bảo Bảo, không đói bụng sao? Ăn
nhanh đi, một hồi còn lên đường.”

Bảo Bảo nhìn hắn, cảm thấy dù khuôn mặt hắn đã
trở nên bình thường, cũng mất đi linh khí vốn có nhưng mỗi một biểu tình, mỗi
một ánh mắt của hắn đều hấp dẫn nàng thật sâu.

Cúi đầu cắn một miếng liên dong bao thất to,
còn chưa nuốt xuống đã nói, “ta có ăn, Thanh Liên ngươi cũng ăn đi.”

Tưởng rằng đi rất lâu nhưng thật ra cũng chỉ
có một đoạn đường núi ngăn cách mà thôi, xe ngựa vững vàng đi trên con đường
riêng của gia đình Liễu Vô Song, thoáng cái đã thấy cách xa biệt viện, trước
mắt đã là Thái Hồ.

Khi đến thành thì còn chưa tới giờ cơm trưa,
Liễu Vô Song phải đi gặp bạn nên mời Bảo Bảo và Thanh Liên đến tửu lâu lớn nhất
Thái Hồ chờ hắn, sau đó cưỡi ngựa, mang theo người rời đi.

Thanh Liên và Bảo Bảo không có chọn lựa nào
khác, đành phải ở đây chờ Liễu Vô Song. Hai bên lan can của tửu lâu có rất
nhiều cây liễu cổ thụ, gió thổi qua làm cho tơ liễu rủ xuống, rơi xuống đầu Bảo
Bảo, Thanh Liên liền nhẹ nhàng đưa tay gỡ cho nàng, cho dù là tơ liễu cũng
không được phép vương vấn trên người của người của hắn.

Nhưng bọn họ không phát hiện ở góc đường đối
diện có người đang dùng ánh mắt kinh ngạc chăm chú nhìn bọn họ rất lâu, hắn xác
định mình không nhìn lầm, người nam kia chính là Hồ vương đại nhân của bọn hắn
nhưng sao người lại ở chỗ này? Còn nữ tử kia là ai?

Nhìn lại lần nữa, rất muốn đi tới hỏi cho rõ
nhưng vẫn cố nhịn, dù sao chỉ cần Hồ vương đại nhân còn ở quanh đây thì muốn
gặp cũng không phải là khó, bây giờ phải giải quyết tốt chuyện trước mắt, nghĩ
vậy nên hắn mới xoay người rời đi.

Bước vội qua hai con phố thì đã đứng trước cửa
một tiểu viện, gõ nhẹ hai cái lên cánh cửa thì đã có người mở ra, nhìn thấy hắn
liền vui vẻ nói, “Kiều tiên sinh, ngươi đã tới, thiếu gia đợi ngươi đã lâu.”

Báo cáo nội dung xấu