Giấc mộng giang sơn - Chương 70 + 71

Chương
70: Trúng Kế

Sự việc an bài đang âm thầm tiến hành nhanh chóng,
lúc này Lâm Phong lại cảm giác chính mình bỗng dưng rất nhàn hạ, cái gì cũng
không cần quản, cái gì cũng không cần làm, ăn uống ngủ nghỉ rồi lại cùng Bắc
Thần Thiên tán gẫu chuyện nhân sinh, chuyện giang sơn thiên hạ, thời gian ba
ngày cứ như vậy trôi qua, ba ngày này Lôi Nhiên cũng như bốc hơi khỏi trần
gian, không hề tìm nàng, Bắc Thần Thiên cũng không rời nàng nửa bước.

Sáng sớm ba ngày sau, khuôn mặt tuấn tú của Lôi
Nhiên xuất hiện trong tầm nhìn của Lâm Phong, đáy mắt là sự mừng rỡ đắc ý, vành
mắt còn có chút xanh đen.

“Lâm Phong, phủ đệ của nàng đã chuẩn bị xong cả
rồi, hôm nay bổn vương dẫn nàng đi xem một chút, chắc chắn nàng sẽ thích nơi
ấy.”

“Đó là địa phương nào?” Mặc dù sự tình đã nói
trước rồi, Lâm Phong vẫn hỏi một câu mang tính chất tượng trưng.

“Thiên Thành đẹp nhất là núi Triều Lâm, bây giờ cả
một ngọn núi đều là của nàng rồi, mấy ngày nay bổn vương đi an bài chuyện xuất
hành ngày hôm nay. Thế nào Lâm Phong, bổn vương đối với nàng cũng xem như dụng
tâm đi? Nàng quên tên Bắc Thần Thiên hỗn đản kia đi?” Lôi Nhiên đắc ý dào dạt
nói, hận không thể bắt Lâm Phong lập tức gật đầu phụ họa “Đúng vậy”.

Lâm Phong nhún nhún vai, mặt không chút thay đổi
nói: “Chưa bao giờ ghi tạc trong lòng, tại sao phải quên?”

Lôi Nhiên lúc này càng cao hứng: “Như vậy thật tốt
quá...”

Không đợi hắn hết cao hứng, Lâm Phong lạnh băng
nói thêm câu khác làm Lôi Nhiên không cười nổi: “Ta không nhớ rõ hắn, đương
nhiên cũng không nhớ kỹ Lôi Vương ngươi.”

Trên đầu đầy hắc tuyến, khóe miệng Lôi Nhiên co
quắp, mặt đầy thất bại, hắn đường đường là đế vương lại lũ chiến lũ bại trước
mặt một nữ nhân như thế, thật đúng là có một không hai.

“Aiz, ta thực hoài nghi nàng có phải không có trái
tim không, đi thôi.” Lôi Nhiên trừng mắt nhìn Lâm Phong hồi lâu, tựa hồ lần nữa
cảm nhận được nữ nhân này vô tâm vô phế, không khỏi lắc đầu, dẫn đường phía
trước, long xa đã chuẩn bị xong, lần này hành trình đi Lâm Sơn tương đối long
trọng, nghi thức đội ngũ rất long trọng, cũng là vì Lâm Phong mà tốn không ít
tâm tư.

Lâm Phong cũng không cùng hắn nhiều lời, cũng tự
đi ra ngoài, đột nhiên cảm giác trên tay căng thẳng, Bắc Thần Thiên bên cạnh
vẫn trầm mặc đuổi theo phía sau nắm chặt cánh tay nàng, Lâm Phong quay đầu
nhìn, đã thấy gương mặt hắn đang dịch dung nhíu chặt mi lại, mặt đầy sầu khổ,
tựa hồ bị ủy khuất to lớn, ai oán nhìn nàng.

Cả người Lâm Phong lông tóc dựng đứng, dở khóc dở
cười, người này như thế nào lại thế nữa?

Mấy ngày nay hắn luôn dùng ánh mắt như thế nhìn
nàng, mỗi lần nhìn nàng như vậy sẽ lại nắm tay tuyên thệ tâm ý, trình độ mặt
dày có thể nói thiên hạ đệ nhất. Ngay cả gương mặt lạnh như băng của nàng cũng
mau chóng bị phá công. Người ta đều nói công phu ‘quấn người’ của nữ nhân rất
đáng sợ, không nghĩ tới một nam nhân nếu đã thật sự quyết tâm quấn người thì so
với nữ nhân còn kinh khủng hơn gấp bội!

Bắc Thần Thiên thật đúng là chưa đạt được mục đích
thì chưa bỏ qua, so với Lôi Nhiên, hắn còn có thể thừa nhận thất bại và đả
kích, thập phần bền bỉ.

“Ngươi cũng suốt ngày quấn quít lấy ta không tha
rồi, ta còn cần ghi nhớ trong lòng sao? Dù sao mở mắt nhắm mắt cũng có thể nhìn
thấy.” Lâm Phong tức giận nói khẽ với hắn, trong lòng rất rõ vì sao hắn u oán
như thế, đối với trình độ ‘quấn người’ của hắn nàng cũng phải giương cờ đầu
hàng rồi.

Nghe lời nói này, Bắc Thần Thiên nhất thời cười
đến mặt mày hớn hở.

Long xa khởi giá, một đường từ đi ra hoàng cung
hướng theo hướng Lâm Sơn mà đi, vì là thiên tử xuất cung nên đội ngũ khí thế
hừng hực, giống như một con rồng lớn nhìn không thấy đuôi, Lôi Nhiên tựa hồ còn
đang kiêng kỵ lần trước Lâm Phong hủy hoại hình tượng của hắn nên một mình ngồi
long xa, Lâm Phong và Bắc Thần Thiên ngồi chung một xe, cả buổi thong thả rốt
cục cũng tới trước núi Triều Lâm.

Càng về phía núi Triều Lâm Phong cảnh càng đẹp,
như thơ như họa, trên núi rừng có vẻ đặc biệt u tĩnh và trong lành, cuốn bay
hồn người, ngọn núi thật lớn, có một con đường đã xanh đi thẳng lên trên núi,
long xa không thích hợp đi đường lên núi, Lôi Nhiên hạ lệnh dừng đội ngũ, cùng
Lâm Phong xuống xe đi bộ lên.

Đi trên đường, Lâm Phong quan sát cảnh sắc xung
quanh một chút, trên mặt toát ra vài phần ý cười: “Quả thật là địa phương tốt,
vừa u tĩnh lại cách kinh thành không xa, kinh thành có động tĩnh gì đều thu hết
vào mắt, mà lại hoang vu đủ để người bình thường không dễ dàng qua lại, nếu
dùng để luyện binh, chỉ sợ là thần không biết quỷ không hay.”

Lôi Nhiên lông mi vừa động, cười nói: “Lâm Phong,
nàng luôn thông minh như vậy, bất quá có một số việc trong lòng biết là được
rồi, không cần nói ra.”

Lâm Phong nhướng mày cười không thèm nói lại, Lôi
Nhiên tinh thần phấn chấn như mới ăn vài kí thuốc heroin.

Lôi Nhiên nghĩ Lâm Phong có thể thay hắn phân tích
trước sau, tức là ý muốn giúp hắn rồi, bất quá Lâm Phong luôn mạnh miệng không
chịu phục, Lôi Nhiên thoạt nhìn bộ dáng dương dương đắc ý, bước đi cũng như
nhảy nhót, dường như hoan hỉ là rất nhanh sẽ tóm chặt được Lâm Phong rồi.

Mọi người nhanh chóng đến nơi, biển cao chữ vàng
được treo cao đầu phủ đệ đã gần ngay trước mắt, trên tấm biển viết ba chữ to
“Ám vương phủ”, đứng ở trước cánh cửa sơn hồng là một nam nhân anh khí lẫm lẫm
hơn ba mươi tuổi đang nói gì đó với thị vệ đi trước, cửa phủ lại đóng chặt lại,
một hàng thị vệ đứng canh giữ ngoài cửa mang vẻ mặt khó chịu.

“Làm sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?” Lôi Nhiên mày
kiếm giương lên, cùng Lâm Phong hai người đi tới phía trước, ánh mắt tối sầm
lại.

“Triệu quốc cữu, phủ đệ này đã được Lý gia tặng
cho Ám Vương rồi, ngươi sao lại ở đây?”

Nguyên lai nam nhân này chính là ca ca của Triệu
Phỉ Nhi, cũng chính là chỗ ngồi chủ nhân ban đầu của phủ đệ này, Lôi Nhiên có ý
đối phó Triệu gia, lúc này Triệu Cảnh đột nhiên xuất hiện, chỉ sợ là không có
chuyện gì tốt rồi, trong mắt Lâm Phong hiện lên tia chê cười, mình cứ ‘tọa sơn
quan hổ đấu’, tất cả mọi chuyện dường như tiến triển rất thuận lợi.

“Thì ra đây chính là chủ nhân nơi này, ta có một
đồ vật muốn tặng Ám Vương, xin Ám Vương nhận lễ, nhưng lễ vật này nếu nhìn thấy
trước thì sẽ không còn mới mẻ nữa, kính xin Lôi Vương thứ tội.” Triệu Cảnh mỉm
cười, mí mắt nhướng một chút lên nhìn Lâm Phong, trong con mắt mang theo vài
phần chê cười, rõ ràng không thích nàng.

Bởi vì nàng uy hiếp địa vị của Triệu Phỉ Nhi sao?
Lâm Phong bĩu môi, trong lòng lại cảm giác được có chỗ nào đó không hợp lý,
nàng mẫn cảm nhận ra trong không khí có sự quỷ dị, dường như đang rơi vào một
hố bẫy, lại hoàn toàn không rõ tột cùng chuyện gì đang xảy ra.

Triệu Cảnh có âm mưu gì sao? Lôi Nhiên đã phát
hiện ra rồi sao? Lâm Phong liếc mắt nhìn Lôi Nhiên một cái, người sau là bộ
dáng thản nhiên:

“Đã như vậy, mời Triệu tướng quân đem lễ vật trình
đến đây đi.”

“Mời theo ta vào phủ, vật ở ngay trong cửa phủ
đệ.” Triệu Cảnh cười nói, vỗ hai tay, cửa lớn sơn màu hồng bị người ở bên trong
mở ra, trong phủ đệ trống trải cái gì cũng không có, Lôi Nhiên có chút nhíu mày
đi vào trong, Lâm Phong cũng muốn nhìn xem một chút Triệu Cảnh rốt cục định giở
trò gì, chỉ đứng ở cửa hẳn là không có gì nguy hiểm, nếu có vấn đề gì thì binh
mã Lôi Nhiên đang ở sau người, có thể trực tiếp rời khỏi, nên lúc này theo hắn
bước vào.

Hai người phía sau, Bắc Thần Thiên chờ bọn cung nữ
thái giám rồi cũng hàng loạt đi vào, nhưng chưa phát hiện ra bất cứ đồ vật kỳ
lạ nào.

“Triệu quốc cữu, chúng ta đã vào rồi, lễ vật của
ngươi đâu?” Nhìn quanh một vòng trống trơn phóng khoáng, Lâm Phong thoáng nhăn
trán, con ngươi mắt lạnh lẽo quay về nhìn hắn, hỏi.

“Lễ vật của ta, Ám Vương chẳng lẽ còn chưa rõ
sao?” Triệu Cảnh giương giọng cười to, trên đầu tường phủ đệ đột nhiên xuất
hiện vô số binh lính, trên tay mỗi binh sĩ dũng mãnh là cung tên, trong phủ vốn
yên tĩnh không tiếng động thoáng cái ầm như nổ tung, rất nhiều binh sĩ áo giáp
ẩn nấp cũng xuất hiện, binh khí lạnh lẽo trong tay giương ra!

Phục binh! Bất quá, phục kích như vậy căn bản
không có hiệu quả gì mà?

Lâm Phong trong lòng nghi hoặc, bọn thị vệ Lôi
Nhiên mang đến cũng nhanh chóng vọt tới trước cửa, cũng là đám người cầm cung
tên giương sẵn, nhưng lại không liều chết tiến vào.

Chiến trường như vậy dường như thiếu cái gì đó,
mày liễu Lâm Phong nhíu lại, bỗng dưng mắt mở lớn, đúng rồi, tiếng kêu!

Tại sao, đội ngũ giao chiến lại không có tiếng
kêu? Không có tiếng kêu nghĩa là bọn họ căn bản không có ý định giao chiến, nói
cách khác...

Nhưng vào lúc này, Lôi Nhiên đột nhiên xuất chưởng
bắt Lâm Phong lại, Bắc Thần Thiên bên cạnh Lâm Phong lại tay mắt lanh lẹ hơn,
một chưởng xuất ra, trong nháy mắt hai nam nhân đã giao đấu được mười mấy
chiêu. Bắc Thần Thiên gắt gao bảo vệ Lâm Phong, không cho Lôi Nhiên có cơ hội
bắt nàng. Mắt thấy đã không còn cách nào đạt thành mục đích, Lôi Nhiên tức giận
hừ lạnh một tiếng, phi người lên, bọn lính ùa lên chặn đóng cửa, đem trong cung
nữ thái giám đang kinh hoảng, kể cả Lâm Phong toàn bộ đều nhốt ở trong!

“Bắc Thần Thiên, chính ngươi tự vạch mặt nạ hay là
đợi bổn vương lát nữa đến giúp vạch trần mặt nạ trên thi thể ngươi?”

Lôi Nhiên đang ở trong vòng bảo vệ của hai hàng,
trong mắt là vẻ cười nhạt, gương mặt càng thêm lạnh lùng, hai mắt sáng quắc
nhìn phía Bắc Thần Thiên đang giả trang thị nữ, trên mặt hắn là thần sắc dường
như đã nắm chắc mọi chuyện trong tay, lộ ra nụ cười thắng lợi, Triệu Cảnh thản
nhiên đi đến bên cạnh Lôi Nhiên, hơi cúi đầu, động tác này viện đã thể hiện ý
nghĩa tương đối rõ ràng.

Triệu Cảnh đúng là người của Lôi Nhiên! Triệu thị
bên ngoài là ngoại thích nắm trong tay cầm binh quyền, ai ngờ bên trong lại là
tâm phúc của Lôi Nhiên!

Lâm Phong có chút khiếp sợ đồng thời cũng hiểu rõ,
chẳng trách không hề có tiếng kêu la, thì ra bọn họ là cùng một đội! Mà nàng
muốn “tọa sơn quan hổ đấu” mới đáng chê cười, đây rõ ràng là bọn hắn cố tình
che mắt Bắc Thần Thiên, có chủ tâm dụ Bắc Thần Thiên đi ra, nam nhân này, cứ
nhiên tính toán cả việc Bắc Thần Thiên sẽ đến Thiên Thành tìm nàng.

Nguyên lai, Lôi Nhiên biểu hiện ra ngoài cũng
không phải thái độ tự nhiên, ba ngày nay chỉ sợ hắn là bố trí hết thảy trận
chiến Lâm Sơn này, muốn vây chết Bắc Thần Thiên, mà nàng, lại bị đưa ra làm con
mồi!

“Lôi Nhiên, muốn cướp người trong tay bổn vương,
ngươi còn kém một chút, về phần thi thể ta, chỉ sợ ngươi cũng sẽ không nhìn
thấy được.” Một tiếng cười thản nhiên tùy ý khẽ vang, Bắc Thần Thiên cũng không
trốn, mặt nạ da người trên mặt được lột bỏ, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ, đối mặt
với hơn ngàn cung tên sắc bén mà thần sắc trấn định như thường, không hề sợ
hãi.

Sắc mặt Lôi Nhiên có chút âm trầm, hai mắt nhìn
chăm chú Lâm Phong, bỗng dưng cười: “Bắc Thần Thiên, chẳng lẽ ngươi không biết
ai bán đứng ngươi? Chẳng lẽ ngươi tiếp tục tin tưởng nữ nhân này?”

Chương
71

“Thành thật mà nói, so với ngươi ta hiểu rõ cá
tính của nàng hơn, ta không tin.” Bắc Thần Thiên một tay nắm tay Lâm Phong,
cười nói: “Bất quá, điều này có liên quan sao? Nếu ngươi cần phải tin tưởng mới
giữ nàng ở bên người, vậy ngươi nhất định thất bại hơn ta, bởi vì, cho dù nàng
có phản bội ta, ta cũng vẫn muốn nàng ở lại bên cạnh mình!”

Mày kiếm khẽ nhướng, đôi phượng nhãn của nam tử
tuyệt sắc cũng như cong lên, anh khí bức người, tiêu sái khôn cùng.

“Ngu ngốc!” Lâm Phong trở mình mắng xem thường,
bất quá trong lòng lại thật cao hứng, ai bảo khuôn mặt hắn khi này rất đẹp mắt,
nói năng lại rất phiến tình như thế? Phụ nữ dù có lý trí thì vẫn là phụ nữ, sẽ
không thể không thích loại cảm giác này.

Lúc này Lôi Nhiên đen mặt, tức giận muốn xuất
chiêu: “Bắc Thần Thiên! Đầu óc của ngươi có vấn đề rồi!”

Bắc Thần Thiên cười tủm tỉm nói: “Lôi Vương quá
lời rồi, đầu óc ta có vấn đề, nhưng đầu óc của ngươi cũng không tốt hơn ta, nếu
không tại sao ngươi không một tên bắn chết chúng ta?”

Lôi Nhiên bị hắn hỏi đến khó xử, nói không ra lời,
tại sao không dùng tên bắn để bắn chết họ? Cũng không phải vì nữ nhân Lâm Phong
còn ở bên kia!

“Ngươi đừng tưởng rằng bổn vương không dám!” Lôi
Nhiên mặt đỏ hồng, kêu lên.

“Ngươi dám nói thì cứ thử xem xem!” Bắc Thần Thiên
tiếp tục cười nói.

Trong lúc nổi giận Lôi Nhiên hung hăng giơ tay cao
phải lên phất khởi, phía sau hắn một loạt cung thủ tiến lên mở cung kéo tên
bắn, Bắc Thần Thiên đuôi mày vừa động, một tay kéo Lâm Phong vào trong lòng,
dùng nửa thân thể mình hở ra, trực tiếp bảo vệ nàng.

Chứng kiến một màn này, Lôi Nhiên nhất thời giận
dữ, hận người ngăn cản mũi tên giúp nàng không phải là mình: “Bắc Thần Thiên,
buông tay!”

Bắc Thần Thiên nhướng mày, ngược lại càng thêm ôm
sát vài phần, cười nói: “Ta không buông, ngươi tính thế nào?”

“Nghĩ không ra đường đường là Bắc Thần Thiên Vương
vô tình, lãnh khốc, không đem nữ nhân để vào trong mắt cũng khó trốn khỏi lưới
tình, nếu ngươi vì nữ nhân không hề có nhân tính này mà bị tên bắn chết, sau
này anh hùng thiên hạ nhắc tới ngươi, một đời kiêu hùng lại chết uất ức như
thế, không biết sẽ là đánh giá gì?” Lôi Nhiên khẽ cắn môi, đột nhiên cũng cười,
cười đến chói mắt.

Bắc Thần Thiên lạnh lùng đáp lại: “Hừ, Lôi Vương
vì một nữ tử chậm chạp không muốn động thủ bắn chết địch nhân lớn nhất, điều
đáng chê trách này truyền ra ngoài chỉ sợ cũng rất buồn cười.”

“Lam Phượng vốn là nữ nhân của ta! Có cái gì buồn
cười!”

“Nàng là Lâm Phong, không phải Lam Phượng, Lâm
Phong là Ám Vương của ta!”

Hai nam nhân mắt to trừng mắt nhỏ, hào khí nhất
thời lâm vào trạng thái cứng ngắc.

Thiên hạ hai đại vương giả cứ nhiên vì một nữ nhân
không lương tâm siêu cấp mà bó tay bó chân, nói ra ngoài sẽ bị anh hào khắp nơi
cười chết! Ít nhất bây giờ đã làm cho đối phương cười chết rồi!

“Hừ, ta còn tưởng chuyện gì xảy ra, nguyên lai là
dùng nàng làm con tin, ngươi còn ăn nói đường hoàng được như vậy. Lâm Phong,
nàng tin lời hắn chắc?” Một hồi lâu, khuôn mặt Lôi Nhiên vẫn tiếp tục âm
nghiêm, cười lạnh một tiếng.

“Lôi Vương, ly gián cũng vô dụng, ta và Lâm Phong
từ trước tới giờ không có nhiều tín nhiệm, nhưng lại không có hiểu lầm, càng
không cần giải thích, cho nên ta vẫn nói câu nói kia.” Bắc Thần Thiên tươi cười
càng sáng lạn, mắt nhìn chăm chú Lâm Phong, thần sắc phát sự gợi cảm mê người:
“Muốn đoạt lấy nàng từ trên tay ta, đợi kiếp sau đi!”

Suy nghĩ đã lâu, Lâm Phong không muốn trợn mắt
nữa, nàng bĩu môi hừ một tiếng, xem như chấp nhận hắn làm sâu thêm mâu thuẫn.

Không sai, bọn họ đều là người có lòng đa nghi rất
lớn, muốn nói hoàn toàn tín nhiệm, đương nhiên là không có khả năng, nhưng hiểu
lầm cũng tuyệt không có. Bởi vì ai cũng rất hiểu rõ đối phương, hiểu rõ đến mức
không cần dùng ngôn ngữ giải thích cũng biết mỗi một động tác của đối phương có
ý gì, cũng rõ ràng đối phương sẽ làm cái gì, sẽ không làm cái gì.

Tỷ như bây giờ, Lâm Phong thấy vẻ mỉm cười trên
mặt Bắc Thần Thiên, nàng hoàn toàn không lo lắng vấn đề an nguy nữa.

Nụ cười này Lâm Phong rất quen thuộc, mỗi lần Bắc
Thần Thiên có bố trí gì, hắn lại cười như thế, tự tin muôn phần, nhìn vẻ mặt
của hắn đối với mọi chuyện tựa hồ không chút nào ngoài ý muốn, bảo rằng hắn
không có kế sách, có đánh chết Lâm Phong cũng không tin.

Cái này có lẽ gọi là một loại tín nhiệm đi? Không
phải vì tin tưởng mà tín nhiệm mù quáng, mà bởi vì hiểu rõ, hiểu rõ bản lãnh và
thực lực của hắn, rồi phán đoán cho nên mới tin tưởng.

Lâm Phong mặc dù có chút tức giận Bắc Thần Thiên
vì hắn lại một lần nữa không nói sự tình thực sự cho nàng, nhưng cũng rất tò mò
rốt cục hắn muốn làm như nào?

“Bắc Thần Thiên, nếu ngươi muốn ở đây cùng bổn
vương kéo dài thời gian thì bổn vương cũng phụng bồi! Dù sao bổn vương có thời
gian cả đời!” Lôi Nhiên thấy chia rẽ không có hiệu quả, tức giận vung tay áo:
“Lâm Phong, nàng tốt nhất nên hiểu, bổn vương không muốn lấy mạng của nàng, ta
vẫn có thể cho nàng những gì nàng muốn, nếu không muốn chết hãy rời Bắc Thần
Thiên đi!”

“Ngươi muốn lề mề thì bổn vương cũng không muốn a!
Nếu không, thật sự làm cho Ám Vương của ta chạy mất, há chẳng phải là giữ tiểu
mất đại sao!” Bắc Thần Thiên cười dài, bàn tay ôm ở thắt lưng Lâm Phong bỗng
chặt lại, phi thân lên hướng về trong viện “Ám vương phủ”!

Không chỉ là Lôi Nhiên, ngay cả Lâm Phong cũng rất
giật mình, hắn đang làm gì? Tất cả quân địch đang giương cung nhắm bắn họ đó!

Song mọi người ở đây càng thêm kinh ngạc, một sự
kiện xảy ra trước mắt đã làm cho người ta khiếp sợ. Binh lính đã qua huấn luyện
đang cầm trong tay binh khí sáng loáng bỗng tách ra một đường nhỏ, để cho Bắc
Thần Thiên trực tiếp phi thân vào, sau đó như thủy triều một lần nữa xếp lại,
cung tên, binh khí trong tay thoáng chốc đã chĩa về phía quân binh của Lôi
Nhiên!

Quân binh ẩn núp tại Triệu Vương phủ, chính là đội
quân thủ hạ của Triệu Cảnh, bỗng nhiên lại làm phản tập thể!

Hai đội nhân mã nhất thời xu thế như nước với lửa,
Bắc Thần Thiên ôm Lâm Phong, đứng ở giữa đông đảo binh lính, đôi mày kiếm toát
ra vài phần châm chọc, ý cười dày đặc.

“Triệu Cảnh! Ngươi...” Lôi Nhiên giận dữ nhìn
Triệu Cảnh.

“Này... Không thể! Không có khả năng! Đó là thân
binh của ta a!” Sắc mặt Triệu Cảnh đại biến, rống giận từ xa: “Triệu Lượng,
Triệu Như, các ngươi càng tạo phản sao?”

Bên này Triệu Lượng một thân áo giáp thản nhiên
nói: “Triệu Cảnh, không phải chúng ta làm phản, mà trước khi chúng ta thành
quân lính dưới trướng của ngươi, chúng ta đã là người của Bắc Thần Thiên
Vương!”

“Vương của ta anh minh cái thế, trí kế thiên hạ vô
song, chỉ bằng một Lôi Nhiên, một Triệu Cảnh nho nhỏ như ngươi cũng xứng so
sánh cùng Vương ta? Hừ!” Triệu Như cầm binh khí trong tay cũng lạnh lùng cười
nói.

Triệu Cảnh như gặp sét đánh, khiếp sợ đầy mặt.

Trước khi bọn họ đầu quân, họ đã là người do Bắc
Thần Thiên phái đến Thiên Thành nằm vùng! Mấy năm nay bọn họ dùng thủ đoạn phát
triển thế lực, thay toàn bộ tư binh dưới trướng Triệu thị đổi thành quân lính
của Bắc Thần Thiên, Lôi Nhiên bày ra quân phục binh Triệu thị, để Triệu Cảnh
cầm đầu luyện binh nên đương nhiên không thể chú ý sát sao đến mọi mặt, người
được sai đi điều tra thân cũng vô cùng bí mật, mà người của Bắc Thần Thiên vừa
lúc thoát chết, sau nghĩ cách trà trộn vào làm quân lính dưới trướng Triệu
Cảnh, những năm qua lập công vô số, leo lên vị trí cao, sau đó chậm rãi ‘ám độ
trần thương’ đổi quân trên quy mô lớn, đúng là thần không biết quỷ không hay.

Không ngờ Lôi Nhiên tự cho là một nước cờ tuyệt
diệu, lại bị Bắc Thần Thiên phản lại một quân!

“Chẳng trách mấy năm nay bổn vương dù ngầm tra xét
thế nào cũng không thể tìm ra cứ điểm của Bắc Thần tại Thiên Thành, thì ra
ngươi chính là...” Sắc mặt Lôi Nhiên xanh lại, gian nan phòng ngự kẻ trộm cả
ngày đêm cuối cùng lại thành như vậy, ám chiêu bố trí cao minh rất khó khăn của
mình lại bị người ta khám phá, phản công, cảm giác này tệ hơn cả việc ăn phải
một con ruồi.

Lâm Phong ở một bên nghe vậy, thiếu chút nữa vỗ
tay khen ngợi! Trong lòng rất cảm thán, Bắc Thần Thiên quả là Bắc Thần Thiên,
có thể bố trí ra cục diện ảo diệu như vậy, chẳng những phá hỏng nước cờ xây
dựng Triệu vương phủ của Lôi Nhiên, mà còn hành động thần không biết quỷ không
hay, nói dễ vậy sao? Mỗi bước đi đều phải cẩn thận chú trọng, nếu không tuyệt
đối không thể thành công, chuyện khó khăn như thế mà nam nhân này đã làm được rồi,
tích lũy mấy năm hắn làm được rồi.

“Lôi Nhiên, ngươi biết không?” Bắc Thần Thiên đứng
ở trong đám người, nhìn phía xa cùng Lôi Nhiên giằng co, thản nhiên cười nói:
“Bổn vương có tự tin sẽ không hiểu lầm Lâm Phong, tự tin có thực lực giữ nàng
bên cạnh, bởi vì bổn vương có năng lực, nghi ngờ chính là gốc rễ mọi chuyện và
nó không thể xảy ra, ta không phải tín nhiệm nàng, mà là tin tưởng chính ta!”

Tin tưởng chính mình, bởi vì hắn và Lâm Phong
giống nhau, đều là người vừa cố chấp lại tự phụ, mặc dù hắn nói đó không phải
tín nhiệm nàng, nhưng thân thể ngay thẳng, tư thế oai hùng làm Bắc Thần Thiên
thêm tuấn mỹ bất phàm, trong mắt Lâm Phong hắn lại suất khí đến vậy.

“Ám Vương của ta, dĩ nhiên ta phải mang đi rồi!”

Ôm sát Lâm Phong, Bắc Thần Thiên vung tay lên, đoàn
binh lính nhất tề bắn tên, quân binh phía sau phủ cũng xông ra ào ào như thủy
triều lên, điên cuồng vọt lên phía trước!

Gương mặt Lôi Nhiên bị che lấp trong đám binh
lính, Lâm Phong không nhìn thấy.

Bắc Thần Thiên không vội vàng tiêu diệt Lôi Nhiên
mà cùng Lâm Phong, hai người chạy xuyên qua hậu viện vương phủ, mang theo binh
lính vừa đánh vừa lui, đi ra đường nhỏ xuống núi. Hắn để lại một số binh lực ở
phía sau phòng ngự vạn nhất Lôi Nhiên điều động đại quân tới, đại quân vì không
muốn làm Bắc Thần Thiên đề phòng nên còn chưa xuất hiện, vì vậy lúc này bọn họ
phải mau rời đi.

Bắc Thần Thiên đã có mưu đồ từ sớm, dĩ nhiên là đã
chuẩn bị tốt đường lui, đi một đoạn nhận tuấn mã rồi theo con đường nhỏ tẩu
thoát.

“Lôi Nhiên có thể đuổi theo không?” Lâm Phong nhìn
phía Lâm Sơn dần xa trong tầm mắt, còn có chút cảm giác như ảo mộng.

“Yên tâm, nàng cho rằng Doãn Tình chỉ ngồi chơi
chắc? Hắn đã tạo nên cục diện hỗn loạn để Lôi Nhiên nếm thử đau khổ rồi.” Bắc
Thần Thiên đã tính trước mà nói.

“A, Doãn Tình võ công cao như vậy, gần như không
ai có thể cản trở được hắn.” Lâm Phong cười nói.

“Hắn võ công cao, ta thì kém cỏi sao? Thật không
có lương tâm, nàng có thể để ý đến ta nhiều hơn không?” Bắc Thần Thiên nghiêm
mặt tối đen liếc mắt trừng nàng một cái.

“Được rồi, nhìn thì nhìn, Ám binh Triệu phủ bị bại
lộ rồi, sau này ngươi muốn bình định Thiên Thành chỉ sợ cũng khó hơn nhiều.”
Lâm Phong trừng mắt nhìn trở về, nhắc nhở hắn.

Trận này, mặc dù Bắc Thần Thiên khiến Lôi Nhiên
chịu khổ, nhưng tình trạng thực tế cũng không quá lạc quan. Phục binh Bắc Thần
Thiên mang tới áp sát kinh thành Thiên Thành phỏng chừng cũng đánh cuộc ở trận
chiến này, nhưng lại chưa thể diệt trừ được Lôi Nhiên, nếu không vừa rồi hắn sẽ
không ngừng đánh, trực tiếp rút lui.

Dĩ nhiên, binh lực Lôi Nhiên mang đến cũng không
ít, thấy không có cơ hội giết chết hắn, Bắc Thần Thiên quyết đoán đưa ra quyết
định rút lui.

“Nàng quan trọng hơn, có nàng, đâu chỉ là Thiên
Thành, bình định thiên hạ cũng không khó khăn.” Nam nhân tuấn lãng gương mặt
tràn đầy ý cười, sáng ngời trong mặt trời, tà mị mê người.

Có nàng? Kỳ thật, có thể bình định thiên hạ cũng
không phải nhờ chính hắn?

Lâm Phong nhìn hắn, đột nhiên có cảm giác muốn
cười, khóe môi không tự chủ dương lên, cũng giống Bắc Thần Thiên, là ý cười
tiêu sái phát ra từ nội tâm.

Rất nhiều năm sau, Bắc Thần Thiên nhớ lại nụ cười
tươi lúc đó, nhớ lại lúc bọn họ thúc ngựa chạy trốn tránh né truy binh của
Thiên Thành, trở lại đoạn thời gian ở Bắc Thần, không nhịn được mà mỉm cười.

Báo cáo nội dung xấu