Thế hôn - Chương 273 + 274

Chương 273: Khó xử

“Mọi người đều vừa lòng đẹp ý mới tốt.” Lâm Cẩn Dung cười: “Ngươi nói không
thể lay động thì còn có năng lực đùa nghịch cái gì? Ra vào không thể tự do…”
thanh âm dần dần thấp xuống, đột nhiên lại đổi thành ngữ khí vui vẻ: “Chẳng lẽ
ngươi muốn ta suốt ngày cầm sổ sách đọc sao? Xem ở trong mắt, cũng muốn ở trong
tay sờ một lúc cho thoải mái thôi. Ngươi lại đây.”

Lệ Chi tiến đến, Lâm Cẩn Dung cầm một bàn tay của nàng, đem vòng tay vừa
chà lau kia đeo vào tay nàng, mị mắt đánh giá: “Rất đẹp, giống như làm cho
ngươi vậy.”

Lệ Chi vội nói: “Thiếu phu nhân, người đã thưởng cho nô tỳ hai trang sức
rồi.”

Lâm Cẩn Dung trừng nàng một cái: “Cho ngươi mượn đeo một chút cũng không
được sao? Ai nói ta muốn đưa cho ngươi?” Một bên nói, một bên không thú vị thay
nàng rút ra, cẩn thận dùng vải bố bọc vào, giống như lơ đãng nói: “Tương lai
nếu có người tới cầu hôn, ngươi muốn sính lễ như thế nào?”

Lệ Chi trong lòng nhảy dựng, giương mắt nhìn Lâm Cẩn Dung, chỉ thấy mặt mày
thần thái không có gì đặc biệt, giống như đang nói một câu nhàn thoại, liền
nghĩ bồi nàng nói chuyện giải sầu, hàm chứa tươi cười nói: “Nô tỳ cũng không
đặc biệt muốn hắn tặng cái gì, chỉ cần đem cấp bậc lễ nghĩa làm đủ là tốt rồi.
Quan trọng là nhân phẩm, kính ta tin ta, không phải là kẻ nhu nhược.”

Lâm Cẩn Dung tiếp tục thu thập trang sức của mình: “Làm đủ lễ nghi, không
phải kẻ nhu nhược, nam tử có chút của cải, tính tình kiên cường thì dễ tìm. Kính
ngươi tin ngươi, lại là không dễ dàng. Mặc dù tin, cũng nên đề phòng hắn đột
nhiên không tin ngươi nữa.” Ngẩng đầu lên nhìn Lệ Chi thản nhiên cười: “Bất quá
ngươi nhất định có thể gặp được. Lệ Chi của chúng ta là một cô nương tốt.”

Lệ Chi cười cười, tiến lên giúp nàng, nhỏ giọng nói: “Thiếu phu nhân, Quế
Viên...”

Lâm Cẩn Dung thu liễm tươi cười, cúi mắt không nói.

Lệ Chi trong lòng có chút hiểu được, Lục Giam không có nha hoàn hầu hạ bên
người, Lâm Cẩn Dung rõ ràng là luyến tiếc mình, mà Quế Viên bộ dạng đẹp nhất,
tuổi thích hợp nhất, lại là nữ nhi của Quế ma ma, cùng Lâm Cẩn Dung lớn lên,
khế ước bán mình của mẫu tử hai người đều nằm trong tay của Lâm Cẩn Dung, đúng
là người tốt nhất để lựa chọn. Trừ phi, để Lục lão phu nhân hoặc là Lâm Ngọc
Trân đưa một người tới đây.

Lệ Chi liền thở dài: “Nàng, nàng cũng nghĩ như vậy sao?” Nói lời này xong
lại hối hận. Quan hệ giữa nàng cùng Quế Viên vốn không tốt lắm, bất quá may mắn
có vài phần nể trọng cùng đau sủng mà thôi, bằng không, nha hoàn hồi môn có thể
làm được gì? Nàng có năng lực thay Quế Viên cầu tình gì đây? Đứng ở lập trường
nào để cầu tình? Đứng ở lập trường của Lâm Cẩn Dung nếu phải chấp nhận việc nạp
phòng thiếp thất, đương nhiên Quế Viên so với người khác vẫn tốt hơn; mà đứng ở
lập trường của Quế Viên, chắc gì Quế Viên sẽ không chịu? Từ lúc nhỏ như thế, đã
ở trước mặt Lục Giam bôi son điểm phấn, mặc dù hiện tại vẻ ngoài thành thật,
trong lòng chẳng lẽ không có nửa điểm mong muốn?

Vì thế Lệ Chi dừng một chút, ngược lại cười nói: “Thôi, không câu nệ như
thế nào, nô tỳ vẫn thấy thiếu phu nhân tự rối loạn trận tuyến. Nhị gia không
phải chưa nói gì sao? Người gấp cái gì? Nhóm phu nhân cũng chỉ là thỉnh đại phu
bắt mạch mà thôi, còn chưa tới thời điểm đó mà?”

“Sáng nay Đại phu nhân đã nói qua với ta. Nàng nói không muốn khó xử ta,
nhưng muốn ta không chịu thua kém. Nhưng lúc này ta ở trong mắt nàng chính là
không thể không chịu thua kém, cho nên nếu phu nhân muốn an bài việc này, sẽ
không ai có thể trách phu nhân không săn sóc. Chính là ý tứ như vậy.” Lâm Cẩn
Dung đem châu sai cuối cùng để vào trong hộp, khóa kĩ lại, đứng dậy phủi phủi
váy: “Nên đi hầu hạ phu nhân dùng cơm chiều thôi.”

Lâm Ngọc Trân tâm sự nặng nề mà cầm que cời than trong lô, Lục Vân thân
mình bọc trong áo choàng lông chồn tuyết trắng lười biếng lệch qua một bên,
thỉnh thoảng vểnh tai nghe động tĩnh bên ngoài, mới nghe thấy nha hoàn hô một
tiếng “Nhị thiếu phu nhân”, ánh mắt lập tức liền sáng lên nhìn về phía mành
cửa.

Chỉ thấy Lâm Cẩn Dung khoác áo choàng gấm sắc xanh nhạt đính lông cừu đính
châu ngọc đi vào, khuôn mặt trầm tĩnh, nhìn không ra mất hứng, cũng nhìn không
ra cao hứng, hành vi cử chỉ giống hệt thường ngày. Vì vậy không khỏi thầm nghĩ
Lâm Cẩn Dung cũng là người biết nhẫn nhịn, liền cười nói: “Tẩu tử, Nhị ca đâu?”

Lục Giam đá cửa viện, nổi giận đùng đùng ra khỏi phủ, ai mà chẳng biết? Lâm
Cẩn Dung cũng không giấu giếm: “Đi ra ngoài rồi.”

Lâm Ngọc Trân nghiêm khắc nhìn Lâm Cẩn Dung: “Đi đâu?”

Lâm Cẩn Dung cười: “Không biết, nghe nói là cưỡi ngựa đi ra ngoài, mang
theo Trường Thọ.”

Lâm Ngọc Trân nhíu nhíu mày: “Ăn cơm đi, không cần đợi hắn.”

Trầm mặc ăn xong cơm, Lục Vân đột nhiên nói: “Nhị tẩu, ta có một yêu cầu
quá đáng.”

Lâm Cẩn Dung ngẩng đầu lên nhìn nàng, rất muốn nói, nếu là yêu cầu quá đáng
thì không cần mở miệng, nhưng trước mặt Lâm Ngọc Trân, lời này không tiện thốt
ra, liền chỉ cười mà không nói.

Lục Vân liếc Anh Đào đứng cạnh Lệ Chi ở trong góc một cái, cười nói: “Nhị
tẩu, bên người ta thiếu một tiểu nha hoàn đắc lực. Giản Nhi, Châu Nhi tuổi đã
lớn, không được bao lâu chỉ sợ sẽ gả đi, nếu tương lai, ta rời nhà ngàn dặm…”
tươi cười ảm đạm, lộ ra vẻ tiều tùy: “Bên người cũng không có tinh linh đắc
lực, ta da mặt dày muốn chiếm tiện nghi của Nhị tẩu, tẩu tặng Anh Đào cho ta
đi. Ta sẽ đền bù hai nha hoàn khác cho tẩu.”

Anh Đào kinh hãi, đang muốn mở miệng, đã bị Lệ Chi kéo lại, bị hung hăng
nhéo một phen, mới cố nén ủy khuất cúi mắt xuống, yên lặng nghe Lâm Cẩn Dung
trả lời thế nào.

Lâm Cẩn Dung che miệng nở nụ cười.

Lục Vân trong lòng có quỷ, vừa tức vừa hận, lúc này có mặt Lâm Ngọc Trân,
nghĩ rằng chỉ cần gả tới Kim gia, rời nhà ngàn dặm, vốn là chịu ủy khuất, Lâm
Cẩn Dung như thế nào cũng không thể không nể mặt nàng, không phải là một nha
hoàn thôi sao? Tính là cái gì. Đã thấy Lâm Cẩn Dung chẳng những không trả lời,
ngược lại che miệng nở nụ cười, không khỏi chột dạ cười cười hỏi: “Tẩu tử cười
cái gì?”

Lâm Cẩn Dung chỉ vào nàng: “Cười muội không hiểu chuyện, cô phụ tâm của cô
cô.”

Lục Vân tức giận đến mặt mũi tái đi, khó khăn lắm mới nhịn xuống: “Nguyện
nghe rõ ràng.”

Lâm Cẩn Dung hòa nhã nói: “A Vân ngốc nghếch, nha hoàn của hồi môn của
muội, cô cô đã sớm thay muội chuẩn bị tốt, cũng đã dạy dỗ. Huống chi cô cô chỉ
có một mình muội là chí thân cốt nhục, chưa cần muội phải nhắc, chính là một số
việc vặt căn bản muội không thể nghĩ ra, cô cô cũng sớm thay muội lo lắng chu
toàn. Sao có thể để muội không có ai đi theo hầu hạ? Này không phải cô phụ tâm
của cô cô sao?”

Phương ma ma thấy biểu tình của Lâm Ngọc Trân quả nhiên có chút không được
tự nhiên, vội cười nói: “Đúng vậy, trầm hương, đinh hương, đàn hương, mộc hương
không phải đều là vì tiểu thư mà chuẩn bị sao? Qua năm mới sẽ có người tới hầu
hạ người, không cần nói tới đại sự này, chính là việc nhỏ nhặt như mực, giấy
bút, phu nhân cũng đã vì người chuẩn bị thật tốt.”

Lục Vân bị thuyết giảng, trầm mặc một lát, cười nói: “Ta đúng là không hiểu
chuyện.”

Lâm Cẩn Dung tiếp lời: “Không hiểu chuyện cũng đừng lo, biết sửa là tốt
rồi.” Rồi thi thi nhiên nói: “Nếu Anh Đào tuổi lớn hơn, lại đắc dụng chút, tuy
rằng ta tuy rằng cực kỳ đau lòng nàng, đối với tương lai của nàng cũng đã tính
toán, nếu muội thật sự muốn, ta cũng sẽ cho. Nhưng nàng tuổi còn nhỏ, lại không
kiên định, muội có mang theo cũng không thể dùng, nên không thể cho được.”

Ha! Lý do thật đường hoàng! Lục Vân
mí mắt giật giật, tươi cười vẫn xán lạn: “Hảo tẩu tử, ta thích tính tình lanh
lợi của nàng. Tẩu cho ta đi.”

Nếu nàng dùng phương thức này ăn vạ
dây dưa, Lâm Cẩn Dung cũng dùng phương thức đồng dạng đáp lễ nàng, cười nắm tay
nàng, tươi cười vô cùng xán lạn: “Không cho là không cho, ta sẽ không đồng ý.
Hảo muội muội, ta trước mắt cũng chỉ có vài người hữu dụng, trong nhà nhiều
người bận rộn, muội tha cho ta việc này, ta tất nhiên sẽ đưa lên một phần hậu
lễ.”

Lời này cũng là nói cho Lâm Ngọc Trân
nghe, cần phải chống lại Nhị phòng, huống chi lập tức còn muốn cùng Lâm Cẩn
Dung nói chính sự, bàn đại sự, sao có thể khiến nàng không thoải mái? Lâm Ngọc
Trân liền mở miệng: “Thôi, A Vân đừng không hiểu chuyện như vậy, người trong
tay con đã quá nhiều, sao còn tranh với tẩu tử con? Con còn chưa khỏi hẳn, đi
về trước nghỉ ngơi đi.”

Chuyện này chấm dứt ở đây, Lâm Cẩn
Dung chẳng những giải quyết sạch sẽ, còn đáp lễ vô cùng lưu loát, muốn giảng
giải thì sẽ giảng giải, muốn vô cớ gây rối liền vô cớ gây rối. Lục Vân đúng là
nửa điểm tiện nghi cũng chưa chiếm được, trên mặt cũng không biểu lộ ra, chỉ
khẽ mỉm cười rời đi. Giản Nhi nâng đỡ nàng đi tới cửa, có chút sầu lo nhìn Anh
Đào liếc mắt một cái, lại gục đầu xuống, nhẹ nhàng xoay người đi theo.

Lâm Cẩn Dung xem ở trong mắt, không
khỏi có thêm vài phần cân nhắc.

Nghe thấy tiếng chủ tớ Lục Vân đã đi
xa, Lâm Ngọc Trân nhẹ nhàng khụ một tiếng, ý bảo hạ nhân trong phòng đều đi ra
ngoài, Lâm Cẩn Dung liền biết sẽ bàn về chính sự, không khỏi ngồi ngay ngắn ở
giữa, bộ dạng kính cẩn nghe theo.

Lâm Ngọc Trân khe khẽ thở dài: “A
Dung, theo lý, ta không nên gấp như vậy, nhưng con cũng hiểu được, đích tôn của
chúng ta là hoàn cảnh thế nào, ta có hoàn cảnh ra sao.”

Đây là lời dạo đầu, Lâm Cẩn Dung hàm
chứa tươi cười, không có gì là mất vui. Lâm Ngọc Trân vốn không đau sủng nàng,
thậm chí không thích nàng, cưới nàng bất quá là vì cần mà thôi, kiếp trước là
oan gia, kiếp này ở chung tốt hơn chút cũng bất quá là vì theo như nhu cầu, có
được sự cân bằng mà thôi. Sự tình liên quan đến lợi ích của bản thân, đương nhiên
chỉ cần có lợi cho bản thân, có cái gì mà không nghĩ ra?

Lâm Ngọc Trân thấy nàng không nói gì,
nhân tiện tiếp lời: “Chúng ta là chí thân cốt nhục, người bên ngoài không thể
thông cảm đều có thể thông cảm cho nhau, con cũng nên hiểu được sự khó xử của ta.”

Lâm Cẩn Dung gật gật đầu: “Bà bà khó
xử, nhi tức hiểu được.”

Lâm Ngọc Trân nghe nàng sửa miệng gọi
mình là bà bà, mà không phải là cô cô, hiểu được hai người đang đứng ở lập
trường bà bà và nhi tức mà nói chuyện, đành bảo: “Con yên tâm, ta sẽ không thể
không thay con lo lắng, sẽ do con tuyển chọn, con nói là ai chính là người đó,
chính là thiếp thất thông phòng, ít hôm nữa… chậm rãi lại nói sau. Có ta ở đây,
không người nào có thể lấn lướt con.”

Lâm Cẩn Dung cúi mắt đáp: “Theo lý
nhi tức không dám nói lời này, cũng hi vọng Đại phòng chúng ta thịnh vượng,
nhưng chỉ sợ mẫu thân ta không chịu. Nay còn chưa đến một năm, cũng ảnh hưởng
đến thể diện của Lâm gia.” Biểu tình của nàng dịu ngoan, ngữ khí lại là leng
keng hữu lực.

Thật sự có để ý như vậy, Lâm Ngọc Trân
ngẩn ra, nói: “Cũng không cần phải gấp như vậy, ta chỉ muốn nói trước với con
một tiếng, để có sự chuẩn bị. Lão thái thái hôm nay cũng tìm ta đến hỏi chuyện
của con, chỉ sợ cũng chính là chuyện của năm sau.”

Lâm Cẩn Dung nói: “Đa tạ cô cô.”

Lâm Ngọc Trân thấy nàng lại gọi mình
là cô cô, tâm tình tốt hơn vài phần, ôn nhu nói: “Con là người có hiểu biết.
Con và Nhị lang đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Lâm Cẩn Dung nở nụ cười: “Tam thẩm
nương lại tìm hắn.” Đồ thị muốn nhúng tay vào sao, đó là si tâm vọng tưởng.

Chương 274: Giải quyết

Lục Giam ra khỏi Lục phủ, cưỡi ngựa
ngược gió lạnh hướng tới Khánh Dương đi tìm Lâm Thế Toàn.

Mão Trọng nghênh đón đi ra, cười hì
hì nói: “Muốn thỉnh Nhị gia vào bên này ngồi, Tam gia đang bồi khách thương ở
nhã gian đàm luận sinh ý.”

Lục Giam cũng không quản thể diện hay
không có thể diện, đi thẳng vào, giương mắt nhìn người qua lại trên đường,
trong lòng nghĩ tới đều là biểu tình và ngữ khí ngay lúc đó của Lâm Cẩn Dung.
Đang trong lúc ảo não, chợt nghe tiếng bước chân cùng thanh âm nói chuyện từ
bên ngoài truyền vào, Lâm Thế Toàn hàm chứa tươi cười, khách khách khí khí nói
chuyện với một thương hành có khẩu âm Giang Nam đi ra, gật đầu với hắn rồi tiễn
người về. Xong xuôi mới lộn trở lại thân thiết hỏi: “Trời đã sắp tối, sao đệ
còn chạy tới đây? Là tới kiếm cơm ăn đúng không?”

Lục Giam khóe môi lộ ra một tia cười
khổ: “Ta không thể không đi.”

Lâm Thế Toàn kinh ngạc nhìn hắn một
cái, dẫn hắn đi vào bên trong, lại cùng hắn nói giỡn: “Đệ nhàn rỗi vô sự thì
đến đây ngồi nhiều một chút, nói vậy sinh ý của cửa hàng có thể tốt hơn một
phần. Nhóm bà bà đại nương cũng sẽ tranh thủ đến đây a.”

Lục Giam đầy bụng tâm sự cũng nở nụ
cười với hắn, mắng: “Ngoài miệng tích chút đức đi.”

“Khen đệ tuấn tú, sao lại bảo là
không tích đức?” Lâm Thế Toàn cũng không dẫn hắn đến nhã thất đãi khách, mà dẫn
hắn tới gian phòng của mình ở hậu viện, phân phó tiểu nhị đem bàn đồ ăn ở tửu
lâu cách vách về, lại cầm một vò rượu: “Đây chính là rượu gạo bỏ thêm sữa dê,
trước đó vài ngày mới ủ, đệ nếm thử xem.”

Rượu qua ba tuần, Lâm Thế Toàn mới
tinh tế hỏi: “Tại sao nói không thể không đi?”

Lục Giam rót đầy chén rượu cho hai
người, nhìn quanh rồi nói với hắn: “Đêm qua Nhị thúc phụ của ta đã nói với tổ
phụ chuyện đó, tổ phụ đã chấp thuận.”

Lâm Thế Toàn thấy hắn nói đến chính
sự, cũng không truy hỏi tiếp, chỉ đáp: “Vậy kiên nhẫn chờ, chờ bọn hắn thu mua
tất cả mao hạt ở Bình châu, Thanh châu về thì chính là lúc nên gào khóc rồi. A
Dung có nói tính toán sau này thế nào không?”

Lục Giam nói: “Nàng nói chuyện về sau
để sau nói.”

Lâm Thế Toàn hí mắt nhìn hắn cười:
“Nhị lang, đệ nói thật đi, các ngươi là giận dỗi đúng không?”

Đại để là vì Lâm Thế Toàn tính tình
hiền hòa phúc hậu lại cùng Lâm Cẩn Dung thân cận tin cậy, có một số việc cũng
không cần giấu giếm hắn, Lục Giam đối với Lâm Thế Toàn là nhẹ nhàng nhất, không
giống như với Ngô Tương ngầm phân cao thấp, cũng không cùng huynh đệ trong nhà
có chút khoảng cách. Hắn do dự một lát, cuối cùng thấp giọng nói: “Là vì con
nối dõi.”

Lâm Thế Toàn bỗng nhiên tỉnh ngộ
trong lòng nhất thời nổi lên tính toán. Lâm Cẩn Dung coi hắn là thân huynh, coi
Lưu Nhi như thân muội, hắn đương nhiên nên vì nàng tính toán. Lập tức liền cười
rót một chén rượu cho Lục Giam: “Nhị lang bị tức giận sao?”

Lục Giam không thừa nhận, cũng không
phủ nhận, hắn có thể nói ra nguyên nhân với Lâm Thế Toàn, nhưng không thể tố
khổ với Lâm Thế Toàn. Hắn không có thói quen đem loại chuyện tư mật cùng khó xử
của bản thân kể cho người ngoài, cảm giác này có chút giống như trên người quần
áo bị lột bỏ, trở nên xích lõa vậy, hắn thật sự không thích.

Lâm Thế Toàn không chút để ý nói: “A
Dung qua năm mới, hai tháng nữa sẽ tròn mười tám tuổi, ta muốn tặng quà lễ sinh
thần cho nàng, đệ thay ta đưa ra chủ ý, xem đưa cái gì mới tốt?”

Lục Giam mẫn cảm lập tức liền hiểu
được Lâm Thế Toàn đây là đang nhắc nhở chính mình, Lâm Cẩn Dung mới chỉ mười
tám tuổi, gấp cái gì? Lập tức cười khổ nói: “Cũng không phải là ta gấp. Ta cũng
chỉ mới hai mươi mốt tuổi, với độ tuổi này của ta, bao nhiêu người khổ luyện vì
công danh còn chưa thành thân, lại càng không nói tới con nối dõi. Chính là
tình huống nhà ta Tam ca cũng hiểu được.”

Lâm Thế Toàn thấy hắn nói như vậy,
tâm thả lỏng một nửa, đồng ý nói: “Không phải ta thiên vị A Dung. Đệ không ở
lại với nàng, chạy đến đây làm chi?”

Lục Giam trầm mặc xuống lại liên tục
uống vài chén rượu rồi mới nói: “Ta đương nhiên biết. Ta vốn định đi nói với tổ
phụ, nhưng ta nghĩ, ta đi nói, lão nhân gia mặc dù mặt ngoài đáp ứng nhưng
trong lòng không khỏi sẽ oán trách nàng. Cho nên đơn giản là không nói, phàm là
có người muốn an bài, cũng không cần nàng khó xử, cứ thu nhận là được, ta không
chịu thì ai có thể nói gì ta? Phu thê đang êm đẹp thì không làm, nhồi một người
vào giữa làm cái gì? Ta từ trước ở Giang Nam đã phá lệ phiền chán. Nàng với ta
đều còn trẻ, Thủy lão tiên sinh cũng chưa nói có gì không tốt.”

Hắn nói năng có chút hàm hồ, Lâm Thế
Toàn cũng vẫn hiểu được ý tứ của hắn, ước chừng là bị một đàn mỹ thiếp kia của
Lục Kiến Tân dọa sợ, nhưng không phải hiện giờ thế này về sau cũng suy nghĩ như
thế, liền giả bộ thử hắn: “Nhưng cũng vì tuổi đệ còn trẻ, chưa biết ưu điểm của
nó. Người nghèo cố gắng kiếm tiền, cũng còn muốn mua về một người thiếp. Huống
chi…”

Lục Giam nhíu mày, nhẹ nhàng xua tay:
“Tam ca đừng thử ta. Huynh thấy tốt sao đến nay vẫn chưa có người nào ở bên
cạnh?”

“Ta không phải bận quá sao.” Lâm Thế
Toàn bị hắn chọc thủng, cũng không xấu hổ, rót cho hắn một chén rượu, ha ha
cười không ngừng: “Nàng cùng đệ không được tự nhiên, nếu đệ nói những lời này
với nàng, nàng nghe xong, nàng có thể không được tự nhiên nữa sao? Nàng cũng
không phải người không hiểu chuyện.”

Lục Giam nhịn lại nhẫn, trên mặt nổi
lên một tầng đỏ ửng: “Nàng đâu có nghe nửa câu ta muốn nói? Nàng, nàng lại
muốn…” nghĩ đến Lâm Cẩn Dung không hề phân trần gọi Quế Viên vào cho hắn xem,
nhịn không được lửa giận dâng lên.

Lâm Thế Toàn nhìn bộ dạng của hắn,
hiểu được Lâm Cẩn Dung đại khái có chút quá đáng, trong lòng càng thêm yên
tĩnh, phóng thấp thanh âm nói: “Nếu nàng không ổn, đệ cứ nói với ta, cho dù là
không dám so sánh với Tam thẩm nương, ta cũng có thể giáo huấn nàng. Nhưng nếu
không có trở ngại, đệ nên khoan dung cho nàng một chút, ai bảo nam tử hán chúng
ta lòng dạ từ nhỏ đã rộng lớn hơn nữ nhân rồi đây?”

Lục Giam cúi mắt nói: “Tam ca nói
đúng, ta trở về đây.”

Lâm Thế Toàn không thấy hắn nói cho
hết tâm sự, sao có thể để hắn đi, một lòng muốn giải quyết khúc mắc trong lòng
hắn: “Nam tử xá đại trượng phu, nói nửa câu giấu nửa câu, phiền cũng phiền muốn
chết.”

Lục Giam cũng là kiên quyết không
nói: “Sự việc khác cũng đành thôi, việc này tự ta có thể giải quyết. Chính là
không có người để nói chuyện, muốn cùng Tam ca nói hai câu, hiện nay đã tốt hơn
nhiều.” Quả nhiên từ cầm roi ngựa lên, lại khoác áo choàng, đi ra cửa gọi
Trường Thọ.

Lâm Thế Toàn thấy không giữ được, lại
thấy hắn mang theo vài phần say sưa, đành phải thấp giọng dặn dò Trường Thọ vài
câu, rồi tiến lên vỗ đầu vai Lục Giam nói: “Nàng luôn cảm thấy ủy khuất, đệ bao
dung cho nàng một chút. Nàng không phải người không biết tốt xấu, lúc tức giận
cố nhiên có chút hung dữ, nhưng cũng là người hay mềm lòng.”

Lục Giam cười: “Ta biết rồi.” Nói
xong xoay người lên ngựa, hướng Lâm Thế Toàn khoát tay áo: “Ta đi trở về.” Lâm
Thế Toàn vẫn nhìn đến khi bóng dáng hắn biến mất nơi cuối đường mới quay người
đi vào cửa hàng.

Lục Giam mang theo vài phần cảm giác
say, hồi tưởng lại lời của Lâm Thế Toàn, một lòng nghĩ trở về muốn tìm Lâm Cẩn
Dung, cùng nàng nói rõ ràng. Ai ngờ con ngựa đi tới ngã tư, đã thấy một đám
người cưỡi ngựa cười đùa lại đây, một người đi trước mặt mày bay lên, xa xa
liền lớn tiếng tiếp đón hắn: “Nhị lang! Ngươi từ đâu tới đây? Hồi lâu không
gặp.” Chính là Ngô Tương.

Ngô Tương gần đây càng ngày càng đàng
hoàng, Lục Giam thấy vài người đi theo phía sau hắn đều là đệ tử thế giao hết
ăn lại nằm, phong lưu ham chơi, trong lòng còn có chút không cho là đúng, hàm
chứa vài phần châm chọc cười nói: “Ngươi lại là từ đâu tới đây? Bận việc sao.”

Ngô Tương chỉ cười: “Nhị lang khờ,
ngươi không phải một lòng muốn thắng ta sao? Ta ham chơi đùa giỡn, chẳng phải
đây chính là cơ hội của ngươi sao?” Vừa nói, vừa kéo dây cương của hắn, dẫn hắn
đuổi kịp mình: “Đi, đằng trước có người mới mở tửu lâu, nghe nói mỗi ngày giờ
Dậu vào điếm ngươi phải có ngân kỳ, chúng ta không cần ngân kỳ kia, cũng đi
nhìn xem náo nhiệt.”

Lục Giam không muốn đi theo hắn, thầm
nghĩ về nhà. Nề hà bị một đám người đi lên vây quanh, miệng đều kêu la nói:
“Lục Nhị ca không được từ chối, cũng đừng nói là muốn trở về đọc sách làm chính
sự, kỳ thật là sợ Nhị tẩu cầm chổi lông đánh đi!”

Ngô Tương ở một bên cười mắng: “Không
biết xấu hổ! Mới thử qua trà quả Lục Nhị tẩu mời, ngay tại nơi này đã đỏ miệng
bố trí người, bắt người nói giỡn.”

“Ngày thường ai không nói giỡn hai
câu? Hiếm khi gặp hắn, nếu hắn không đi cùng chúng ta, đều sẽ phai nhạt tình
cảm a.” Đám người kia chính là không chịu thả Lục Giam, Lục Giam bất đắc dĩ,
đành phải đi theo bọn họ.

Vào tửu lâu tên gọi Phúc Đức lâu kia,
thấy bên trong rèm cửa trân châu, hiên cửa cẩm tú, đèn đuốc huy hoàng, thanh âm
ti trúc, tiếng nói chuyện vang thành một mảnh, lại có kĩ nữ nùng trang diễm mạt
xen kẽ ở giữa, rất náo nhiệt. Vào cửa còn có gã sai vặt của Ngô Tương ra tiếng
tiếp đón cơm nước: “Bày một bàn tiệc thượng đẳng, cần phải tinh tế chút.”

Mọi người lập tức được đưa vào một
chỗ im lặng thanh nhã ngồi xuống, tiếp theo còn có hai kĩ nữ dung mạo đoan
chính ôm tỳ bà lại đây hành lễ vấn an. Ngô Tương liền bảo hai người ngồi: “Có
khúc xướng sở trường nào thì cứ đem ra, nếu đàn hay, sẽ trọng thưởng.”

Hai kĩ nữ thấy người người quần áo
ngăn nắp chỉnh tề, vẻ mặt kiêu căng, lại có gã sai vặt tùy tùng đi theo hầu hạ,
trong lòng biết đều là phú gia đệ tử, không khỏi hoàn toàn lên tinh thần ân cần
hầu hạ, người lớn tuổi hơn loan loan cười nói: “Ta còn có một hảo tỷ muội gọi
là Xảo Xảo, thổi tiêu rất hay, nhóm đại gia nếu không chê, thì gọi nàng ra tấu
một khúc.”

Ngô Tương liền cười: “Gọi tới, gọi
tới!”

Lục Giam nhíu mày nói: “Cách mấy ngày
nay không thấy, tại sao ngươi đã thành bộ dạng này rồi? Trong nhà các trưởng
bối cũng không quản sao?”

Ngô Tương quay đầu nhìn hắn cười: “Ta
không chậm trễ học tập, ngày như vậy cũng không nhiều, muốn cùng bạn bè kết
giao, đa số vẫn là đến trà tứ phong nhã của A Dung. Nếu không phải tửu lâu này
gần đây khai trương hàng đầu vang dội, bọn họ đều khuyến khích ta đến, ta cũng
sẽ không tới đây. Nhưng nếu đến đây, thì sao lại không vui chơi cho hưng trí?”
Một chén rượu đặt xuống, cười vỗ vỗ đầu vai hắn: “Nhị lang, ta đã sớm hiểu rõ
rồi, nhân sinh khổ đoản tu tẫn hoan (Cuộc
đời con người ngắn ngủi, nên tận hưởng vui vẻ)
! Ngươi cũng đừng bắt buộc,
không duyên cớ đem bản thân biến thành vẻ mặt khổ sở như vậy. Ngươi ngày bé
cũng không giống như thế này, thật sự là càng ngày càng cổ hủ mà.”

Lục Giam bị hắn nói mà sửng sốt,
không tự giác liền vểnh vểnh lên khóe môi. Ngô Tương nhìn hắn cười, lôi kéo hắn
càng nói càng cao hứng: “Ta cũng không tin ngươi chưa từng tới chỗ này, tương
lai chẳng lẽ lại miễn không đến sao? Ngươi cũng đừng sợ A Dung, trong lòng nàng
đều thông hiểu, không phải cái loại nữ tử không có mắt nhìn, nhất định sẽ không
cùng ngươi càn quấy.”

Lục Giam khẽ nhíu mày, không cùng hắn
nói Lâm Cẩn Dung như thế nào, chỉ nghiêm mặt: “Xã giao thì không sao, ta là sợ
ngươi mê muội, không biết nặng nhẹ.”

Ngô Tương ngẩn ra, khẽ cười: “Ngươi
kỳ thật là người tốt lương thiện. Ta tự có tính toán.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.