Một mối tương tư (Tập 1) - Chương 06 phần 1

Chương 6: Cầm khúc tương tư

Hôm nay
trời không có gió, Thanh Thu lại bắt đầu một ngày nhàn rỗi của mình. Hôm qua,
nàng tìm thấy một ngôi đình nghỉ chân, trong không được bắt mắt lắm trong phủ,
lại còn thả rèm trướng, xung quanh cảnh rất đẹp, quan trọng là vô cùng yên
tĩnh, suốt cả ngày chẳng thấy ai xuất hiện.

Sáng
sớm nay Hồng Ngọc báo cho nàng biết đến tối thế tử mới về, không dùng cơm trong
phủ, nên nàng mang theo Lục Ỷ đến đó, định sẽ ở lại chỗ đấy cả ngày.

Ngược
lại với sự bận rộn của Hồng Ngọc, nàng lại sống nhàn nhã như một đại tiểu thư,
chỉ thiếu điều có người tới hầu hạ nàng nữa thôi.

Giám
Thiên các là nơi thế tử ở, cột gỗ tươi mới, xung quanh là cây cối hoa cỏ tươi
tốt, nhìn vào khiến người ta quên hết trần tục. Thời gian đầu Thanh Thu chỉ dám
đi dạo xung quanh, nhưng đám tướng sĩ theo thế tử về từ biên ải lúc nào cũng
đứng rải rác xung quanh Giám Thiên các, khiến người khác nhìn mà run sợ. Nàng đành
đi vòng bên ngoài, và phát hiện ra đình Yên Ba nằm ở góc đông nam trong phủ, vội
vàng đi đến nhưng không ngờ lại bị người khác chiếm mất chỗ.

Thanh
Thu than thầm, quay người định về thì một giọng nói lý nhí cất lên: “Quản gia
Thanh Thu… Thanh Thu tỷ tỷ.”

Thì ra
là Tiểu Liên, người ngồi trong đình chẳng phải là tiểu thư Huống Linh Ngọc ư?

Nàng
vội vàng đi lên phía trước hành lễ: “Thỉnh an Linh Ngọc tiểu thư.”

Thanh
Thu là một trong số ít người mà Huống Linh Ngọc không sợ, sức khỏe nàng ta suy
nhược đã nhiều năm, sống dựa vào thuốc, một năm bốn mùa lúc nào thiện phòng
cũng phải sắc thuốc làm đồ bổ cho nàng ta ăn. Quản gia Thanh Thu tay nghề rất
khá, bình thường Linh Ngọc rất thích nói chuyện với nàng, liền đứng dậy
kéo tay nàng, nói: “Thanh Thu, thì ra tỷ ở đây, thật tốt quá, mấy hôm nay
ta vẫn thường nghĩ đến tỷ, vì rời khỏi quận vương phủ nên không được ăn những
món bổ dưỡng do tỷ làm nữa.”

“Việc
này… bây giờ Thanh Thu không thể nấu ăn cho Linh Ngọc tiểu thư nữa rồi.” Thanh
Thu cười khổ, nàng vốn tưởng Huống Linh Ngọc qua đây chơi, không ngờ cũng
chuyển đến ở hẳn. Từ khi nàng rời khỏi thiện phòng, tin tức không còn nhanh như
trước kia, thật là có chút nhớ nơi đó quá. “Nhưng nô tỳ có thể nói với người
làm bếp ở đây một tiếng, khẩu vị của Linh Ngọc tiểu thư hơi nhạt, mấy hôm nay ở
đây đã quen chưa?”

Chẳng
qua chỉ là một câu với giọng điệu quan tâm một chút, đã khiến Huống Linh Ngọc
mắt đỏ hoe: “Cũng tạm.”

Tiểu
Liên vội đưa khăn tay cho nàng ta lau mắt.

Thanh
Thu đang định an ủi, Huống Linh Ngọc đã chỉ vào chiếc đàn của nàng, nói: “Thanh
Thu, thứ tỷ cầm là đàn sao?”

“Đúng
thế, nô tỳ cũng không có việc gì làm, lúc nhàn rỗi chơi đàn giết thời gian.”

Huống
Linh Ngọc thầm ngạc nhiên, nàng ta chỉ biết Thanh Thu là trù nương, tay nghề
rất khá, nhưng không biết Thanh Thu biết chơi đàn, ngay lập tức cao hứng, muốn
nàng đàn cho mình nghe một khúc. Khi hộp đàn được mở, Lục Ỷ hiên ra trước mắt,
Linh Ngọc liên tục kêu lên đầy kinh ngạc, mặc dù không biết tên đàn, nhưng cũng
biết phân biệt. Đàn bình thường dùng mười dây, còn đàn này lại chỉ có bảy dây,
chắc chắn là đàn được làm từ thời thượng cổ.

Nàng ta
thử âm, tiếng rất vang, bất giác không kìm được cảm thán: “Cây đàn này… thật là
một cây đàn tốt!”

Thanh
Thu chỉ mỉm cười, đương nhiên là đàn tốt, nếu không đã chẳng ở bên cạnh nàng
tới tận bây giờ. Thỉnh thoảng nàng nghĩ người là người, vật là vật, không thể
vì cây đàn do người đó tặng mà vứt nó đi, mấy năm nay nàng đã quen có nó ở cạnh
bầu bạn, người tặng nàng đàn là ai, đã không còn quan trọng nữa.

“Tiểu
thư muốn nghe gì?” Nàng cảm thấy có chút thương hại Huống Linh Ngọc, có ý muốn
đàn để nàng ta vui vẻ hơn một chút.

Huống
Linh Ngọc thoáng đỏ mặt, ngượng ngùng đáp: “Tương tư ý.”

Tương
tư ý
vốn do một nữ nhạc sư si
tình triều đại trước đó viết ra, người yêu đã chết, nàng bèn đem toàn bộ tình
cảm chuyển vào tiếng đàn. Do đó người gảy khúc đàn tương tư này phải dồn toàn
bộ tình cảm khi đàn, vô cùng phức tạp, nên rất ít người có thể đàn hay được.
Nhưng đây là khúc đàn giúp Tuyết Chỉ đại gia thành danh, sau này cùng
khúc Lưu Vân kinh động bốn phương. Huống Linh Ngọc học
đàn, nên vô cùng sùng bái Tuyết Chỉ, sau nghe kể việc này liền tìm bản nhạc,
luyện mấy ngày, nhưng các ngón tay vẫn trúc trắc, không tấu thành điệu, đúng
lúc Thanh Thu lại hỏi nàng ta muốn nghe gì, bèn buộc miệng nói Tương tư
ý
.

Nói
xong Huống Linh Ngọc mới thấy không ổn, Thanh Thu chỉ là một trù nương,
chưa chắc đã biết khúc đàn này, như thế cố ý làm khó tỷ ấy, đang định sửa
lời, Thanh Thu đã cười đáp: “Nhất định sẽ không phụ Tương tư ý.”

Dứt lời
Thanh Thu đặt đàn xuống, chỉnh lại y phục, ngồi tĩnh tâm, rồi nhẹ nhàng đặt tay
vào vị trí, ống tay áo màu trắng trượt khỏi cổ tay, để lộ cánh tay trắng như
tuyết. Huống Linh Ngọc thấy nàng ngồi xuống rồi làm động tác như thế, thì biết
là người trong nghề, thấp thoáng phong cách của đại gia, hóa ra Thanh Thu chính
là bạn đồng hành, bất giác trong lòng thấy như gặp được tri kỷ. Khi Thanh Thu
bắt đầu đàn, nàng ta càng thêm kinh ngạc.

Nhạc
phổ của Tương tư ý Linh Ngọc đã tìm về hơn tháng nay, nhưng
vẫn chưa kịp nhớ hết các nốt nhạc. Từ nhỏ học đàn tới nay đã mười năm, sư phụ
dạy đàn nói nàng có tố chất, nhưng khúc Tương tư ý này khiến
nàng có một nỗi buồn trước nay chưa từng thấy, Tuyết Chỉ đại gia kia thành danh
cũng rất có lý. Nhưng Thanh Thu ngồi trước mặt nàng đây chỉ là một đầu bếp lại
gảy rất hay, thì ra kỹ thuật chơi đàn mà Linh Ngọc luôn tự hào với mọi người
không bằng một trù nương?

Khúc
nhạc tấu xong, Tiểu Liên vỗ tay liên tục: “Thanh Thu tỷ tỷ đàn hay quá!”

Lâu rồi
Thanh Thu không đàn khúc nhạc này, đàn xong đầu ngón tay vẫn còn hơi đau, nếu
để sư phụ nghe thấy, nhất định sẽ trách phạt nàng. Bởi vì khúc nhạc vừa rồi
nàng đàn mà chẳng có tâm ý, chỉ có thủ pháp. Tương tư ư? Đấy là thứ nàng
đã sớm vứt bỏ từ lâu, hôm nay đàn, chỉ vì muốn Linh Ngọc tiểu thư vui mà thôi.

“Linh
Ngọc tiểu thư, nô tỳ vẫn còn kém cỏi lắm.”

“Đàn
rất hay, ta học nhiều năm, mà không bằng tỷ, haizz…” Huống Linh Ngọc còn một
câu chưa nói, đấy chính là sư phụ nàng chưa chắc đã bằng được Thanh Thu.

“Tiểu
thư quá khen, chẳng qua nô tỳ chỉ đàn cho hết thời gian, chỉ bằng Linh Ngọc
tiểu thư đàn cho nô tỳ và Tiểu Liên nghe một khúc, được không?” Trước kia
trong vương phủ, chỉ có một mình Huống Linh Ngọc chơi đàn, nhưng nàng chưa từng
được nghe, lâu rồi không tiếp xúc luận bàn với người khác, Thanh Thu bỗng thấy
tò mò.

“Tiểu
thư nhà muội đàn rất hay, Thanh Thu tỷ, tỷ nghe thì biết.”

“Tiểu
Liên!” Huống Linh Ngọc đỏ mặt, Tiểu Liên không biết, nhưng Linh Ngọc biết rõ
khả năng của mình kém xa Thanh Thu. Nhìn Lục Ỷ một lúc, nàng ta không gảy được
đàn, mà đỏ mặt thành tâm muốn thỉnh giáo Thanh Thu: “Thanh Thu, tỷ có thể dạy
ta đàn không?”

Lời vừa
thốt ra, Thanh Thu và Tiểu Liên ngẩn người. Thanh Thu cười khan mấy tiếng:
“Linh Ngọc tiểu thư khách sáo rồi, Thanh Thu sao dám?”

Huống
Linh Ngọc lại hỏi nàng, “Ta nghe phong cách của khúc nhạc, hình như là trường
phái Xuân Thuỷ, giống của Tuyết Chỉ đại gia, Thanh Thu tỷ cũng thuộc trường
phái Xuân Thuỷ ư? Bản Tương tư ý vừa rồi, là khúc nhạc khiến
Tuyết Chỉ đại gia thành danh, ta cảm thấy cho dù nàng ấy đàn, cũng chưa chắc
hay bằng tỷ.”

“Không
dám, không dám, hồi nhỏ gia cảnh nhà nô tỳ cũng khá, từng học mấy năm, sau gia
cảnh sa sút mới phải vào vương phủ làm đầu bếp, nên có được gọi trường phái gì
đâu.” Thanh Thu thầm than, vốn tưởng Huống Linh Ngọc là một tiểu thư chưa từng
ra khỏi khuê phòng, nào ngờ nghe đàn lại nhận ra được trường phái Xuân Thuỷ,
cũng coi như cao thủ.

“Thật
đáng tiếc, đôi tay này của tỷ vừa nhìn đã biết không phải dùng làm đầu bếp, chi
bằng ngày mai ta sẽ nói với biểu ca, cử tỷ tới chỗ ta, được không?” Linh Ngọc
thật sự muốn Thanh Thu ở với mình, chuẩn bị lấy dũng khí đi gặp Vệ Minh nói
chuyện.

Ai ngờ
Thanh Thu lắc đầu: “E là không được, Thanh Thu mặc dù không bán thân, nhưng bây
giờ là kẻ mang tội, được thế tử sắp xếp đến đây, lúc nào rời đi còn chưa biết.”

Tiểu
Liên ghé sát tai tiểu thư nói thầm một lúc, Huống Linh Ngọc mới hiểu, bất giác
thở dài. Nhìn vẻ mặt buồn bã của nàng ta, Thanh Thu cười nói: “Được Linh Ngọc
tiểu thư xem trọng, Thanh Thu vô cùng cảm kích. Dù gì trong phủ cũng nhàn rỗi,
chúng ta có thể thường xuyên gặp nhau, đình Yên Ba này khá yên tĩnh, Thanh Thu
nguyện tới chơi đàn cùng tiểu thư.”

Đêm
đến, Thanh Thu còn chưa ngủ, Hồng Ngọc vội vàng chạy vào phong, kéo nàng đi gặp
thế tử, vừa đi vừa nói: “Nhanh lên chút, thế tử vừa về phủ đã tìm tỷ.”

Mới nói
được vào câu đã đến trước của thư phòng, Thanh Thu nhìn mấy vị sát thần ngoài
cửa, trong lòng có chút sợ hãi. Chưa kịp hỏi rõ vì sao thế tử lại gọi mình đến,
Hồng Ngọc đã quay người bỏ đi, nàng đành tới gõ cửa. Tay còn chưa kịp chạm vào
cửa, một thanh trường đao chắn ngay trước mặt khiến nàng sợ hãi lùi ba bước,
run rẩy nói: “Ta là Thanh Thu, thế tử gọi ta tới.”

Vị đại
hán đó thu đao khoanh tay đứng im, mắt nhìn thẳng phía trước, không nhìn nàng
thêm cái nào nữa. Vệ Minh ngồi trong phòng thấy động, lên tiếng: “Vào đi.”

Nàng
đẩy cửa bước vào, ánh đèn tràn ngập căn phòng, Vệ Minh uể oải dựa lưng vào ghế,
đôi mắt như cười như không nhìn nàng tiến lại gần hành lễ. Hắn đợi nàng đứng
dậy, một lúc lâu sau cũng không nói gì, cứ nhìn nàng chằm chăm khiến Thanh Thu
lung túng, chẳng có nơi nào để trốn, đành bạo gan hỏi: “Thế tử gọi Thanh Thu
đến, chắc hẳn là có việc?”

“Đương
nhiên là việc lớn.” Vệ Minh đứng dậy, đi tới trước mặt nàng, quan sát nàng thật
kỹ. Nữ tử Nam Vu hai mươi tuổi chưa kết hôn quả thật rất hiếm. Có điều càng
tiến về phía đất Bắc, thì phong tục này càng không được người ta coi trọng nữa,
mấy năm nay không về Việt Đô, hắn hoàn toàn quên mất tục lệ này. Nhìn dung mạo
nàng mặc dù không phải tuyệt sắc, nhưng cũng khá được, chẳng trách Khổng hàn lâm
lưu luyến ngày đêm không quên nổi.

Nói tới
xem mặt, Vệ Minh liền nhớ đến một câu nói đùa của Tống Củng, “Thanh Thu nhà
huynh, dung mạo không tầm thường chút nào, mà nàng ta lại ở cạnh huynh chi bằng
huynh cầu thân luôn cho xong, ha ha.”

Dưới
ánh đèn, khuôn mặt nàng xinh như hoa, phần tóc mai hơi rối, nghĩ đến ba từ “cầu
thân luôn” trái tim Vệ Minh có chút rung động, bất giác phiền muộn, ngữ khí nhẹ
bẫng: “Cái gọi là việc lớn chính là chuyện chung thân đại sự của ngươi.”

Nàng
thầm nghĩ, không biết chuyện chung thân đại sự của mình có gì phải nói, huống
hồ lại còn nói với hắn.

Lẽ nào
là Khổng Lương Niên? Hay là hai vị phu nhân ở quận vương phủ đã nói gì? Trong
lòng thầm ảo não nàng đáp: “Thế tử bận rộn ngày đêm, còn nhớ tới việc chung
thân đại sự của nô tỳ, Thanh Thu không dám.”

Hắn
chầm chậm đi quanh phòng, vừa đi vừa nói: “Ngươi có biết Khổng hàn lâm mấy lần
gửi thiệp cho ta muốn xin cầu kiến không?”

Quả
nhiên là y, Thanh Thu chau mày đáp: “Thanh Thu không biết.”

“Thật
không ngờ, ngươi và Khổng hàn lâm mới chỉ gặp mặt một lần, hắn đã để tâm đến
ngươi như vậy, còn cầu xin thừa tướng phu nhân tới quận vương phủ nói đỡ. Ban
đầu ta vốn không hiểu, nhưng giờ dưới ánh đèn, quả nhiên nhìn ngươi đẹp hơn
nhiều…” Hắn kéo dài giọng, lời nói đầy ẩn ý, đôi đồng tử đen láy như mắt quạ có
phần nóng rực.

Nhắc
đến Khổng hàn lâm, Thanh Thu có chút bối rối, nhưng Vệ Minh càng nói càng cổ
quái, chỉ còn biết mở trừng mắt nhìn hắn như không hiểu vì sao. Hắn đang khen
nàng ư? Thanh Thu bất giác thấy phiền não, nàng là người vụng ăn vụng nói,
không giỏi việc đối đáp, lẽ nào nàng cũng nên khen lại hắn vài câu? Thế tử
không phải là người thích đùa cợt, thường ngày rất giữ khoảng cách với đám a
hoàn, tối nay lại không giống, lẽ nào vừa rồi mới là bộ mặt thật của thế tử?
Trong lòng Thanh Thu cảnh giác, khẽ lùi về phía sau một bước.

Cũng
may hắn nhanh chóng trở lại bình thường, lại đi tới sau bàn, khẽ ho một tiếng:
“Nghe nói hôm nay ngươi cùng Linh Ngọc bàn luận trao đổi kỹ thuật chơi đàn? Thế
cũng tốt, từ sau khi Linh Ngọc chuyển tới đây, ta vẫn chưa có thời gian đến
thăm muội ấy, tiểu cô nương này chỉ thích chơi đàn, hai người ở cùng nhau, cũng
có thể giúp muội ấy bớt buồn.”

Trái
tim vừa được giải thoát của Thanh Thu lại bắt đầu căng thẳng, việc nàng gặp
Linh Ngọc tiểu thư ở đình Yên Ba, hoàn toàn không ai biết, sao hắn lại
biết? Nàng hồ nghi ngẩng đầu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Vệ Minh, nhớ
tới việc hắn từng nghi ngờ mình có quan hệ với Bắc Vu, chắc chắn hắn
đã cho người theo dõi mọi hành động của nàng. Thế này là vì sao, nàng quen
Tuyết Chỉ, nhưng như vậy cũng không có nghĩa rằng nàng có liên
quan gì tới Bắc Vu, đưa nàng đến phủ thế tử, nhất định là vì muốn dễ
dàng giám sát nàng hơn.

Trong
lòng không vui, nàng lại rầu rĩ đáp: “Thanh Thu rảnh rỗi không có việc gì làm,
có thể giúp Linh Ngọc tiểu thư đỡ buồn cũng tốt.”

Vệ Minh
biết trong lòng nàng hiểu, cố ý giải thích sai ý nàng, nói: “Ngươi chê mình tài
năng xuất chúng nhưng ít đất dùng? Yên tâm, tiền công vẫn trả như trước, ngoài
tiền công của quản gia được giữ nguyên ra, tăng thêm một phần nữa, ngươi thấy
thế nào?”

Tốt
nhất là như thế, nếu không chẳng phải nàng thành làm không công. Mặc kệ việc
hắn giám sát hoặc nghi ngờ nàng, cây ngay không sợ chết đứng, nàng sợ hắn chắc?
Hai lần lương, cũng coi như trong họa gặp phúc, Thanh Thu vui sướng,
khẽ nói: “Đa tạ thế tử.”

“Chỉ đa
tạ thôi không đủ, ngày mai hãy làm cho ta ít điểm tâm, tên gì nhỉ, gọi là Tương
tư ý.” Vệ Minh cũng vừa nghĩ ra, vì nhìn thấy sự vui mừng trong mắt
nàng khi nghe nói được nhận gấp đôi tiền công. Hắn cảm thấy thú vị nên mới cố ý
nói như vậy, còn bồi thêm một câu: “Nhớ kỹ, phải để ta nếm thấy vị của tương
tư.”

Điểm
tâm dễ làm, nhưng hình như những lời hắn nói có gì đó hơi bất thường, tại sao
lại nhấn mạnh hai từ “tương tư.” Tối muộn thế này, nam nữ ở chung một phòng,
còn nói gì mà tương tư không tương tư, khiến người ta nghe được sẽ hiểu lầm.
Nhưng không thể nói rõ, nàng đành gật đầu mà trong lòng đầy thắc mắc. Thanh Thu
vừa cáo lui vừa nghĩ, vị của tương tư là ngọt hay chua hay trong ngọt
có chua?

Khi
nàng chuẩn bị ra khỏi cửa, Vệ Minh đột nhiên đi theo, kéo tay nàng lại, cúi
xuống thì thầm bên tai nàng rất mập mờ: “Còn nhớ ngươi đã từng nói muốn tìm một
phu quân như ta không? Ta lúc nào cũng nhớ đấy...”

Cảm
giác quá thân mật ấy khiến Thanh Thu rùng mình, vội rụt tay về, quay người bỏ
chạy, lao thẳng về phòng, khiến Hồng Ngọc sợ hãi hét ầm lên, thì ra nàng ta
đang thay y phục.

Hồng
Ngọc túm chặt cổ áo hỏi: “Muốn chết à, sao lại chạy xộc vào như thế, khiến muội
sợ hãi lạc mất ba phần hồn rồi.”

“Á, tỷ
không biết…” Nàng đặt tay ở ngực ngồi xuống, uống liền mấy chén trà mới bình
tĩnh lại, thở hắt ra không ngừng. Thế tử sao vậy, vừa mới nói rằng, tăng
tiền công cho nàng, sao đột nhiên lại cầm tay nàng, đấy là muốn khinh bạc nàng
sao? Nàng ghét nhìn bàn tay phải của mình, do dự không biết có nên đi rửa hay
không.

Hồng
Ngọc ngồi bên cạnh thờ ơ quan sát, tự trải đệm rồi chui vào chăn, thấy nàng vẫn
ngồi ngây ra đấy, bèn hỏi: “Thế tử sờ tay tỷ?”

Thanh
Thu đối mặt với câu hỏi đó của Hồng Ngọc thì không biết phải nói gì, tại
sao nàng ta hỏi chuyện này mà lại thản nhiên vậy, như thể đấy là chuyện hết sức
bình thường.

“Chỉ
trong thời gian ngắn như vậy, có lẽ cũng chẳng làm được gì.” Hồng Ngọc khẽ lắc
đầu, giống như tiếc thay cho nàng: “Tỷ phải nắm lấy cơ hội, để người giữ tỷ lại
qua đêm!”

Cuối
cùng thì Thanh Thu đã hiểu ra, nhìn Hồng Ngọc như nhìn kẻ điên: “Tỷ nghe không
nhầm đấy chứ, muội…”

“Tỷ cho
rằng thế tử đòi đưa tỷ theo có ý gì, không phải tưởng không có tỷ thì thế tử
không ăn nổi cơm đấy chứ. Chúng ta làm thân a hoàn, kẻ nào mà chẳng mong cơ hội
như thế rơi vào mình, nếu thành, sẽ không còn phải sống đời a hoàn nữa.”

Thấy
nàng không nói gì, Hồng Ngọc lại tiếp: “Nhân vật như thế tử, bọn nha đầu trong
thượng phòng ai cũng nghĩ cách để được lọt vào mắt người, ngầm đấu đá nhau sứt
đầu mẻ trán, còn tỷ lại dễ dàng có được, thật đúng là cái số.”

Thanh
Thu chưa từng nói chuyện nhiều với Hồng Ngọc, những a hoàn mà nàng từng gặp, đa
phần đều giống như Lục Châu, chỉ muốn tìm cách trèo lên giường của chủ nhân,
một bước lên trời. Những ngày sống chung với Hồng Ngọc, có thể bớt được câu nói
nào hay câu ấy, cũng may Hồng Ngọc là người ít nói, cũng không giống Lục Châu
thích gây thị phi, nên mọi việc đều suôn sẻ.

Nhưng
tối nay… người nào người nấy đều có chút bất thường.

Nàng
nói một cách khó khăn: “Tỷ không phải…”

“Phải,
tỷ không phải là a hoàn, sao muội có thể quên được rằng tỷ không giống bọn
muội.” Hồng Ngọc nói với vẻ khinh miệt, “Không phải bán thân thì sao, chẳng
phải vẫn ngoan ngoãn tuân theo quy tắc trong vương phủ, chẳng phải vẫn bị người
ta sắp xếp hay sao?”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.