Một mối tương tư (Tập 1) - Chương 10 phần 1

Chương 10: Nghỉ đêm

Từ sau khi về phủ, ba ngày liền
Thanh Thu không gặp thế tử, nghe nói đoàn sứ giả Bắc Vu xảy ra chuyện, thế tử
bị hoàng thượng gọi vào cung trách mắng một trận. Hằng ngày hắn về phủ rất
muộn, cũng chẳng cần nàng phải lên thực đơn, càng không có thời gian quan tâm
tới nàng. Cuộc sống của Thanh Thu bỗng rơi vào im lặng.

Đương nhiên cũng không quá yên ả,
nàng đi đến đâu cũng có những ánh mắt kỳ dị nhìn về phía mình. Đám a hoàn vốn
đang rất đố kỵ với nàng kia cứ nghĩ rằng nàng đã một bước lên trời. Ai ngờ thế
tử mang nàng về bên mình nhưng chẳng có động tĩnh gì, kẻ nào cũng chăm chăm
nhìn nàng cười nhạo, chỉ mong Thanh Thu không có kết cục tốt. Nàng vốn sống rất
thoải mái nhàn nhã, sau khi chuyển đến Giám Thiên các, hằng ngày đều có người
hầu hạ. Bây giờ địa vị của Thanh Thu trong phủ rất khó xử, nàng
không biết thế tử có ý gì. Mỗi chiều khi hoàng hôn xuống, nàng đều thấp thỏm
bất an, chỉ sợ sau khi thế tử hồi phủ phải đối mặt với hắn. Không phải sợ hắn
ép bức nàng làm gì, chỉ là nhìn hắn thôi, tim nàng cũng loạn nhịp rồi.

Thanh Thu không sợ bị người ta lạnh
nhạt, do dự vài ngày, rốt cuộc nàng không dám đến đình Yên Ba nữa. Lúc này tiểu
thư Huống Linh Ngọc có lẽ cũng đã biết việc thế tử có ý với nàng, nàng ta sẽ
không còn coi nàng là bạn. Bản thân Thanh Thu cũng không dám
đến đó để nhìn thấy ánh mắt trách cứ của Linh Ngọc tiểu thư và Tiểu Liên, nàng
đành ngồi lì trong phòng than vắn thở dài, đợi tin tức của lão quản gia.

Việc phòng nàng có trộm vào tối hôm
tổ chức yến tiệc, đến nay vẫn chưa tìm ra manh mối gì. Quản gia Thanh Thư tăng
cường bảo vệ nghiêm ngặt hơn đối với phủ thế tử, Hồng Ngọc lại chẳng sợ gì, gọi
thêm hai tiểu a hoàn nữa chuyển đến ở cùng mình, gặp nàng cũng chỉ bình thản
gật đầu chào. Thanh Thu nhìn thấy nàng ta là thấy quận vương phi, không biết
quận vương phi lúc này đang nghĩ gì.

Tối nay thế tử vẫn về muộn, thế là
đã hết một ngày, Thanh Thu thở dài đi ngủ. Trời càng lúc càng lạnh, nàng bảo
tiểu a hoàn ra ngủ ở gian ngoài, còn mình chong đèn nằm trong chăn đọc sách. Ở
Giám Thiên các chỉ có thứ này là hay, nhiều sách, thuở thiếu thời Vệ Minh thích
tìm những thứ độc đáo, nên thu thập được rất nhiều món đồ tinh tế. Sách là
một trong những món ấy, phần lớn là những ghi chép về dã sử, lần này chuyển đến
phủ thế tử, hắn còn đặc biệt dùng một gian làm thư phòng trong phủ của mình.
Thanh Thu ở Giám Thiên các vài ngày, nhờ chỗ sách này nên cũng bớt buồn chán.
Hôm nay nàng cầm về cuốn Dã Tiên truyện, kể về những câu chuyện
trước khi người còn chưa hóa thành thần tiên. Họ đều gặp tiên nhân nơi hoang
dã, đạt được pháp bảo sau đó tu luyện, cuối cùng luyện thành tiên.

Đọc mãi, đọc mãi, hai mắt nàng bắt
đầu díp lại, cuốn sách trên tay từ từ trượt xuống. Đêm đã khuya,
ánh nến trên bàn lúc này cũng đã lụi, căn phòng chìm trong bóng tối, dù nghe
thấy tiếng cửa sổ chưa được đóng chặt thỉnh thoảng lại kêu lên "két"
một tiếng. Nó bị gió thổi bật mở, một bóng người mang theo hơi lạnh lướt
vào, hắn lẳng lặng đi tới đầu giường, nhìn thấy màn trướng khẽ rung, liền quay
lại cẩn thận đóng cửa sổ. Ánh trăng bị nhốt bên ngoài, căn phòng càng thêm tối.

Khi Vệ Minh về đến phủ đã là nửa
đêm, nhìn thấy phòng nàng còn để đèn. Ba ngày chưa gặp, hắn muốn
nói với nàng vài câu, phát hiện ra hai a hoàn nằm ở phòng ngoài ngủ rất say,
giống như bị người ta đánh thuốc mê, hắn giật thót mình. Khi Vệ Minh lao vào
phòng, thấy Thanh Thu đang ngủ rất say, bên cạnh không có ai, chỉ có tiếng cửa
sổ vẫn kêu két két.

Đột nhiên Thanh Thu nói mơ, miệng
không ngừng lẩm bẩm: “Trả đàn cho ta... Lục Ỷ...”

Vệ Minh tái mặt nhìn nữ tử này đang
nắm chặt cánh tay mình, không dám tin rằng ngay cả trong mơ nàng vẫn tâm niệm
cây đàn đó.

“Nàng
nhìn cho rõ xem ta là ai!” Nói xong, hắn hất tay nàng ra.

Lúc này Thanh Thu mới bừng
tỉnh, phát hiện ra mình đang nắm chặt cánh tay thế tử, liền vội vàng buông
ra rồi ngồi dậy: “Sao lại là người?”

Câu này khiến giọng Vệ Minh càng
thêm lạnh lùng: “Nàng nghĩ là ai?”

Nàng mới tỉnh dậy chưa nhìn rõ mọi
thứ trước mắt, thế tử sao lại trước giường nàng? Nàng
vừa ngồi dậy, theo đà bị trượt xuống đất, để lộ nửa người với chiếc áo đơn màu
đỏ, vạt áo hơi hé ra, thậm chí còn nhìn thấy một góc chiếc yếm bên trong, búi
tóc lỏng như sắp tuột xuống, mấy sợi tóc mai rủ trước mặt, dính vào phần cổ
trắng ngần. Đôi mắt Vệ Minh tối lại, ánh mắt bất giác men theo sợi tóc nhìn vào trong
áo, cảm thấy ba màu hồng trắng đen kia làm người ta rung động, khó mà nói thành
lời. Lúc này hắn đang khó chịu vì lời nói mơ vừa rồi, nhưng nhìn khuôn
mặt duyên dáng của nàng dưới ánh đèn, bất giác Vệ Minh chầm chậm ngồi xuống
giường, nhìn nàng từ mơ màng cho tới lúc tỉnh táo hẳn. Hơi thở hắn thật nhẹ,
như sợ hễ thở mạnh là khiến người trước mặt sẽ bay mất.

Vệ Minh đột nhiên nhớ tới lần đầu
tiên gặp nàng vào một ngày mùa hạ, khi đó nàng đang ngủ nướng trốn việc. Trong
ấn tượng của hắn, nàng vẫn nhàn tản như thế, đến đi trên đường cũng chậm rì rì.

Thanh Thu cuối cùng cũng tỉnh ngủ,
định đứng dậy mặc thêm áo, nhưng thế tử lại không tránh mà vẫn ngồi im,
ánh mắt nhìn nàng đầy mờ ám. Nàng lập tức nhớ tới việc mình vẫn lo sợ mấy hôm
nay, tim bắt đầu đập loạn, căng thẳng túm chặt áo, không biết nên làm thế nào.
Nghĩ cả nửa ngày Thanh Thu mới lắp ba lắp bắp: “Muộn thế này rồi, thế tử còn
chưa đi nghỉ ư?”

Lời vừa nói ra, nàng bèn hối hận vô
cùng, tình cảnh giữa hai người lúc này đã vô cùng ám muội rồi, câu nói này
giống như mời Vệ Minh ở lại đây nghỉ, ngộ nhỡ hắn hiểu lầm thì làm thế nào?

Vệ Minh định thần lại, không trêu
ghẹo nàng mà còn nghiêm túc hỏi: “Nàng ngủ say, còn nói mơ nữa.”

Nằm mơ? Đúng, hình như nàng mơ thấy
trở về con phố nơi nàng và thế tử cùng đi, còn nghĩ mãi đến một
việc, thế tử đối xử với mình dịu dàng như thế, có phải đã động lòng thật không?
Thật xấu hổ quá, sao nàng lại có suy nghĩ ấy cơ chứ! Nghĩ tới đây, hai má nàng
đỏ bừng, gật đầu không dám đáp lời.

Vệ Minh thấy nàng ngượng ngùng lại
tưởng rằng đó là vì nàng nằm mơ thấy người tặng đàn, “hừ” một tiếng
rồi đứng dậy đi tới trước cửa sổ. Bên ngoài là mấy khóm chuối tây và hoa hiên,
xa hơn nửa là tường bao, chỉ nghe tiếng gió xuyên rừng đánh lá. Trong bóng đêm
không có bất kỳ động tĩnh nào khác, đứng một lúc hắn nói: “Sao nàng
ngủ không đóng cửa sổ?”

Nàng nhân cơ hội này, vội vàng mặc
thêm áo ngoài, đi đến đóng cửa, đáp: “Rõ ràng nô tỳ đã đóng rồi.”

Vệ Minh hỏi ngay: “Nàng chắc chắn
chứ?”

Bị hắn hỏi thế, nàng
lại không dám khẳng định: “Việc này… chắc là đúng, trước khi ngủ hai tiểu
nha đầu đã thu dọn mà, chi bằng gọi bọn họ vào hỏi xem sao.”

Xem ra nàng ngủ quá say không biết
đã xảy ra chuyện gì. Nửa đêm gặp trộm và bị ném ám khí ngay giữa phố, có lẽ
đúng là nhằm vào nàng, cho dù không phải, thì cũng liên quan tới
nàng. Rốt cuộc là ai? Vì người, hay là vì cây đàn? Mặc dù mấy ngày nay bận,
nhưng Vệ Minh cũng không quên cho người đi điều tra, cây Lục Ỷ đó là sính lễ
của vị hôn phu nàng, Cao gia là phú thương ở Việt Đô, không thể có liên quan gì
tới Thiên phủ Bắc Vu. Điều đáng nghi duy nhất là sau khi làm tang cho người con
trai độc nhất xong, họ đã rời khỏi Việt Đô, không biết đi đâu, vì sao họ có cây
Lục Ỷ đó cũng không thể điều tra ra.

Lần này hắn để Thanh Thu chuyển đến
đây ở, một là muốn thăm dò xem nàng có chịu ở lại bên mình không, kết quả đương
nhiên thật dễ thấy, nàng không đồng ý, hai là vì nghĩ Giám Thiên các nhiều
người canh giữ sẽ an toàn hơn. Không ngờ kẻ đến lại to gan như vậy, đi thẳng
vào phòng, nhưng không ra tay, nhất định có uẩn khúc gì trong đó.

Nghĩ đến đây Vệ Minh quay lại hỏi:
“Nàng có biết hai nha đầu kia đã bị đánh thuốc mê không?”

“Sao? Sao thế được?” Thanh Thu đi
ra cửa nhìn, quả nhiên hai nha đầu đang ngủ say trên giường, gọi cũng không
dậy. Nàng quay đầu lại kinh ngạc hỏi: “Thanh Thư nói sau chuyện lần trước đã
tăng cường phòng vệ, sao lại xảy ra chuyện này?”

“Kẻ đột nhập là cao thủ, người
thường không phải là đối thủ của hắn.” Vệ Minh ngồi xuống bàn, day day ấn
đường, dường như vô cùng mệt mỏi. Thanh Thu đi đến rót cho hắn chén trà, lại
phát hiện trà đã lạnh, nàng vội vàng đổ đi, định ra ngoài đổi ấm trà nóng khác,
nhưng lại do dự: “Có cần gọi người tới không?”

“Không cần, xem ra hắn đã đi rồi.”
Thấy nàng sợ, Vệ Minh bèn trêu nàng: “Thanh Thu, nàng có kẻ thù nào không?”

Thanh Thu suy nghĩ rồi lắc đầu:
“Không có, nô tỳ chưa từng gây thù chuốc oán với ai. Cho dù có, cũng chỉ là những
chuyện vụn vặt, đâu đến mức phải tìm cao thủ tới làm khó nô tỳ.”

Chuyện này là thật, nàng chỉ biết
có mấy người ấy thôi, cuộc sống hơn hai mươi năm đều rất thanh bình, nghĩ đến
việc nửa đêm có người lẻn vào phòng, bất giác toàn thân Thanh Thu ớn lạnh.
Chẳng trách thế tử đi đến đâu cũng mang theo tùy tùng, tính mạng quan trọng hơn
cả. Nhưng nàng chưa từng giết người, cùng lắm là vì làm đầu bếp mà gây thù
chuốc oán với mấy con gà và các loại động vật. Oan nghiệt, lẽ nào như thế cũng
tính ư?

Nàng nhất thời không chủ định đột
nhiên nghĩ đến một chuyện: “Liệu có phải vì Lục Ỷ không? Nô tỳ không có thù oán
với người khác. Trong tài sản của nô tỳ chỉ có cây đàn là đáng tiền, có thể hắn
không đến vì thù mà là vì tiền?”

Nàng càng nghĩ càng khẳng định
nguyên nhân vì cây đàn, nhưng tai họa từ trên trời rơi xuống, mấy năm nay nàng
không mang Lục Ỷ ra khoe với ai. Chỉ là gần đây ở trong phủ thế tử quá buồn
chán, lại gặp được tiểu thư Huống Linh Ngọc, nên cả ngày trò chuyện vui vẻ, sơ
ý quên mất, có lẽ đã khiến người khác ngứa mắt chăng.

Vệ Minh cười: “Ta lại cho rằng, hắn
vì sắc, muốn trộm ngọc thâu hương mà đến.”

Thanh Thu ngượng đỏ mặt, khẽ đáp:
“Nô tỳ có sắc gì đâu, thế tử quá lời.”

Vì đàn hay vì người, chỉ kẻ đó mới
biết, trước mắt ở đây không an toàn. Chuyện tối nay đã khiến nàng sợ đến lạnh
cả người, đột nhiên tính mạng bị đe dọa, lại không biết làm cách nào đế tránh.

“Thanh Thu, nếu nàng sợ thì chuyển
đến ở cùng ta, được không?”

Nàng lập tức lúng túng, vặn vẹo tay
đáp: “Không được, không được, thế tử, người hãy trả đàn cho nô tỳ đi, cùng lắm
nô tỳ xui xẻo tổn thất về tiền bạc, cho hắn là xong chứ gì.”

“Hả? Cây đàn này chẳng phải của
bằng hữu đã khuất tặng nàng ư? Hơn nữa nó đáng giá ngàn vàng, nàng
dễ dàng mang cho kẻ trộm như vậy sao?” Hắn hỏi như không tin vào những gì mình
vừa nghe thấy, món quà đính ước này nàng luôn mang theo bên người. Rõ ràng nàng
không quên được cố nhân, sao giờ lại đồng ý?

“Không sợ bị ăn trộm, chỉ sợ hắn
nhất định phải lấy bằng được. Nô tỳ sợ chết lắm, chỉ mong đúng là hắn đến vì
cây đàn, nếu không chết rồi mà nô tỳ vẫn không biết vì sao mình chết.”

“Thì ra nàng sợ chuyện này.” Vệ
Minh khóc không được cười chẳng xong, nhưng lại thấy nhẹ nhõm. Cơn buồn ngủ ập
đến, hắn ngáp một cái đi về phía giường: “Nếu nàng không đến phòng ta, thì ta
đành nghỉ lại đây vậy. Nhớ đấy, nàng là người của ta, không được bỏ đi.”

“Thế tử, như thế sao được? Trước
kia đã nói rõ, nô tỳ đến đây chỉ làm a hoàn, lo đọc thực đơn của thế tử. Bây
giờ phải chuyển vào Giám Thiên các đã là không thỏa đáng rồi..."

Nàng còn chưa nói xong, thế
tử đã tự ý cởi áo ngoài, nằm xuống kéo chăn lên đắp qua loa trên người,
chẳng còn nghe được lời nào của nàng nữa, nhưng hắn vẫn hỏi: “Mấy hôm nay ở đây
đã quen chưa?”

Đương nhiên không quen, bị người ta
chỉ trỏ thì cũng thôi, còn cả ngày phải lo lắng thấp thỏm. Nói không chừng ngày
mai quận vương phi sẽ cho người đến kéo nàng về chịu tội, chỉ mong nhanh nhanh
chóng chóng hết ngày. Lòng nàng thầm hừ khẽ một tiếng, nhưng miệng vẫn vô thức
đáp quấy quá: “Bẩm thế tử, vẫn ổn.”

Chỉ là vẫn ổn? Hắn hoàn toàn không
hài lòng với đáp án này: “Nào, nàng lại đây.”

Thanh Thu do dự không dám đi đến,
cô nam quả nữ, đêm khuya thanh vắng lại ở cùng một phòng cũng đủ để người ta dị
nghị rồi, giờ lại còn gọi nàng đến, hắn không sợ bị hiềm nghi, nhưng nàng sợ
xấu mặt.

“Mấy hôm nay ta mệt quá, mau tới
bóp đầu cho ta.”

Thế tử thật sự coi nàng là a hoàn
để sai bảo? Thanh Thu do dự đi tới giường, thấy hắn nhắm mắt, vẻ mặt mệt mỏi
không phải giả vờ. Nàng ngẫm nghĩ rồi nói: “Nô tỳ đi gọi bọn Tử Liên đến hầu hạ
người.”

Những chuyện thế này để bọn a hoàn
làm thì thích hợp hơn, nghĩ đến đây, nàng lại nói: “Thế tử không về, chắc bọn
họ cũng đang đợi, để nô tỳ qua báo một tiếng.”

Nàng định qua báo một tiếng rồi
không quay lại, giao cho người khác là được, ai ngờ Vệ Minh túm chặt lấy cổ tay
nàng: “Không cần họ, ta chỉ cần nàng.”

Xem ra không tránh được rồi, Thanh
Thu không dám giằng tay về đành bất lực nói: “Nhưng nô tỳ không biết hầu hạ
người khác.”

Có lẽ do quá mệt, giọng Vệ Minh
trầm dần: “Bóp đại vài cái là được, nhưng nàng không được bỏ đi.”

Miệng thì nói thế, nhưng bàn tay
cầm cổ tay nàng vẫn không buông. Thanh Thu đành thận trọng thò một ngón tay ra
ấn ấn vào giữa hai lông mày, rồi lại dịch sang hai bên huyệt thái dương. Nàng
vừa bóp được vài ba cái, ngọn nến trong phòng đột nhiên kêu bụp một
tiếng, nổ thành những vụn lửa, khiến Thanh Thu sợ hãi rụt tay lại, nhưng tay
thế tử lại giữ chặt, ra hiệu cho nàng tiếp tục.

Nàng bóp ấn đường năm
lần, ở hai bên huyệt thái dương năm lần, lòng bàn tay lại đặt lên trán bóp năm
lần nữa, sau đó lặp lại. Vệ Minh nhắm mắt dưỡng thần, cảm nhận ống tay áo nàng
không ngừng lướt qua mũi và miệng mình, phảng phất một mùi thơm nhè nhẹ, bất
giác tâm trạng bình tĩnh hẳn.

Sống không phong lưu thì uổng những
năm tháng thanh xuân, từ lâu hắn đã không còn là thiếu niên nổi
danh trong kinh vì những thói vui chơi bừa bãi năm đó nữa. Mấy năm ngoài chiến
trường đã rèn cho Vệ Minh một ý chí kiên cường và một trái tim sắt đá. Nhưng
Thanh Thu ở ngay bên cạnh hắn đây, lặng lẽ, thường xuyên thận trọng tránh né
hắn, chỉ dùng một bàn tay nhỏ bóp đầu cho hắn, lại khơi dậy ham muốn đã bị đè
nén bấy lâu.

Ồ... Đây không phải ở phòng hắn,
bên ngoài còn có hai a hoàn vô tội đang bị hôn mê. Và nữ tử này lại luôn muốn
tránh xa hắn, càng như vậy, hắn càng muốn có bằng được, dần dần có chút lơ đễnh
ngửi thấy mùi của say đắm. Vệ Minh thậm chí còn cho rằng trong hoàn cảnh này,
làm việc đó trên giường của nàng, thương yêu nàng, như thế có phải tuyệt biết bao
nhiêu. Cái lạnh bên ngoài phòng không ngăn được nhiệt độ đang đột ngột nóng lên
trong người hắn. Vệ Minh hé mắt nhìn, chỉ thấy cổ tay trắng như ngọc đang đưa
qua đưa lại, thật muốn cắn một miếng, hơi thở bỗng dồn dập gấp gáp, thật muốn
túm chặt bàn tay đó, kéo nàng vào lòng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.