Một mối tương tư (Tập 1) - Chương 10 phần 2
Vừa mới có ý định, lại đột nhiên
hiện ra cảnh nàng nước mắt tuôn rơi trên đường phố ngày hôm ấy, bất giác trong
lòng Vệ Minh run rẩy. Nếu nàng là một a hoàn, thì cùng lắm hắn trở thành một vị
chủ ngang tàng hống hách, cưỡng ép nàng thì cũng chẳng sao. Nhưng hắn lại không
phải thế, từ trước tới giờ nàng vẫn tự vui với niềm vui của mình, hắn từng thấy
nàng chơi đàn, rất tao nhã, cũng từng thấy nàng nấu ăn, rất có phong thái của
một đầu bếp lớn. Hai việc mâu thuẫn cùng cực như vậy, mà nàng lại làm rất ung
dung. Trước kia vì quan hệ giữa nàng và Tuyết Chỉ nên hắn mới để ý nàng, sau
mấy lần quan sát lại bất giác nảy sinh hứng thú. Hằng ngày niềm vui lớn nhất
của hắn chính là nhìn thấy thực đơn mình viết ra được nàng biến hóa thành các
món vừa ngon miệng vừa đẹp mắt, nghe nàng già mồm cãi lý giải thích vì sao lại
dùng những thực phẩm đó.
Nếu tối nay hắn ép nàng, thì
sau này chắc chắn sẽ không thể chung sống hòa bình với
nàng được. Nghĩ đến đây, Vệ Minh đành kìm
nén tà hỏa lại, cơ thể cứng đờ, Thanh Thu đột nhiên
như nhận ra, dừng lại hỏi: “Thế tử, nô tỳ đã nói không biết hầu hạ
người khác, có phải dùng lực hơi mạnh không, làm đau người ư?”
Vệ Minh cười khổ, thả lỏng bàn tay
đang cầm tay nàng, ngồi dậy: “Tốt lắm, rất thoải mái.”
Cũng may có tấm chăn trên người, nếu
không sự hỗn loạn của hắn lúc này không gì có thể che
giấu nổi. Sau khi dẹp hết tạp niệm trong lòng, Vệ Minh tung
chăn đi xuống, ngáp dài nói: “Ta phải về phòng ngủ, nàng yên tâm, bắt đầu từ
ngày mai, không, đợi lát nữa ta sẽ cho người canh giữ bên ngoài, điều thêm hai
người nữa đi theo bảo vệ nàng, nàng không phải sợ.”
Để đám quân lính mặt sắt đó đi theo
bên cạnh, lại còn ngày đêm theo sát? Thanh Thu mặt trắng bệch, vội vàng từ
chối: “Sao có thể chiếm dụng tùy tùng của thế tử được, Thanh Thu không sao. Ban
ngày không cần phải lo lắng, ngày mai gọi thêm vài người sang ở với nô tỳ là
được.”
“Nếu nàng muốn đêm nào ta cũng ở
đây với nàng, thì ta rất vui lòng.” Thanh Thu thấy hắn chẳng cần dùng sức, đã
áp sát tới trước mặt nàng, kéo nàng ôm vào lòng. Hơi thở của hắn mỗi lúc một
gần, cuối cùng không nhịn được hôn lên mặt nàng một cái. Không đợi nàng phản
kháng, Vệ Minh đã nhanh chân rút lui, mang theo nụ cười thỏa mãn về đi ngủ.
Cổ nhân đã nói “Nam nữ thụ thụ bất
thân” quả thật vô cùng có lý, hơn hai mươi năm nay Thanh Thu tuân thủ
lễ giáo nghiêm ngặt. Trước kia là thanh mai trúc mã với tiểu tử họ Cao chẳng
qua cũng chỉ mới nắm tay vài lần, nhờ bọn a hoàn chuyển giấy trò chuyện. Hẹn hò
khi hoàng hôn buông xuống là điều không bao giờ xảy ra, trừ ngày tết Nguyên
Tiêu, đêm đến nàng phải đi ngủ. Bao năm tháng đẹp đẽ của tuổi trẻ trôi qua như
nước, nàng đã lỡ mất rất nhiều thời khắc đẹp, thỉnh thoảng cũng thấy xấu hổ
thay cho mình.
Vì vậy thân mật hôn vào má đối với
Thanh Thu mà nói đến nghĩ nàng cũng chưa từng nghĩ, tay chân lóng ngóng một
hồi, bất giác đưa tay lên ôm mặt, chỉ sợ người ta nhìn thấu. Nàng muốn ra phòng
ngoài đóng chặt cửa lại, nhưng nhìn thấy hai nha đầu đang hôn mê, không biết họ
có trông thấy gì không. Thấp thoáng nghe thấy có tiếng người nói chuyện, chắc
Vệ Minh đã về phòng, dặn dò gì đó. Chẳng bao lâu sau, Tử Liên đưa hai nha đầu
xuống, cung kính hỏi nàng: “Thanh Thu cô nương còn cần gì không?”
Trời đã mờ sáng, thật làm khó cho
những nha đầu này khi vẫn còn thức để đợi hầu thế tử nghỉ ngơi. Nàng chỉ cần
yên tĩnh để suy nghĩ, nhưng trong lúc tâm tư hỗn loạn lại nói không ra lời, chỉ
đỏ mặt bảo Tử Liên về. Chuyện vừa rồi, nàng như hiểu lại có phần không hiểu,
điều duy nhất nàng chắc chắn là, trái tim vốn không bình tĩnh của nàng qua tối
hôm nay, càng khó có thể khôi phục lại.
Từ ba ngày trước, người trong phủ
thế tử đã chăm chăm chờ xem rốt cuộc Thanh Thu sẽ được sủng ái tới mức nào. Từ
sau khi ở biên ải trở về, Vệ Minh đã thay đổi hẳn tác phong trêu hoa ghẹo bướm
ngày trước. Ngược lại hắn trở nên trầm tĩnh, mãi mới thấy thế tử coi trọng một
nữ tử, lại là một nữ tử lỡ thì nên người ta cảm thấy không được môn đăng hộ đối
cho lắm.
Vì vậy những người tò mò đã bàn tán
về chuyện này không biết bao nhiêu lần, thêm mắm dặm muối. Khi những tin này
được truyền đến phủ quận vương, thì nó đã được đổi nội dung thành nàng đầu bếp
dụ dỗ thế tử. Quận vương phi cũng cố nén bức bối trong lòng lại, đợi xem con
trai mình sẽ làm gì với nữ tử không biết liêm sỉ kia.
Nhưng ai ngờ thế tử lại chẳng làm
gì, còn liên tục về muộn cả ba ngày, khiến những kẻ có lòng chuẩn bị canh bổ
cho thế tử phải lãng phí đổ đi. Nữ tử này có được sủng ái hay
không, còn phải xem xem nàng ta cách cái nơi khiến bao người kỳ vọng của nam
nhân kia gần hay xa? Đương nhiên, nơi gần nhất với nam tử ấy nhất chính là cái
giường. Thanh Thu mặc dù chưa lên giường của thế tử, nhưng lại thành công khiến
thế tử lên giường của mình. Chính miệng Tử Liên chứng thực rằng thế tử đã ở lại
phòng Thanh Thu ban đêm, khi quay về phòng miệng vẫn cười, rõ ràng đã được ăn
no. Tin tức này lập tức truyền đến phủ quận vương, quận vương phi sáng sớm tỉnh
dậy đã biết chuyện.
Quận vương phi không nổi giận, mà
cảm thấy có phần coi thường trù nương này. Khổng hàn lâm kia nhớ nhung không
quên được nàng ta, theo tới tận phủ thế tử, bà biết. Vốn không hiểu tại sao
Thanh Thu lại không đồng ý, thì ra là vì có người tốt hơn. Con trai
bà đương nhiên là người xuất sắc nhất, một nữ tử không có gia thế, không có tư
chất, con trai bà thích liền thu nạp. Bà chỉ lo lắng cho cô cháu gái Linh Ngọc
của mình, cho con bé theo sang đấy hàm ý rõ ràng như thế, cùng ở trong một phủ,
vậy mà lại bị người ta cướp mất. Sau khi thành thân rồi, bà không còn quản được
chuyện ở bên phủ ấy nữa, nếu nó bị đám thê thiếp bắt nạt đè đầu cưỡi cổ, thì
phải làm sao?
Bà không cho người gọi Thanh Thu về
giáo huấn, nhưng lại gọi Huống Linh Ngọc tới dặn dò rất nhiều. Đến Tiểu Liên
theo hầu bên cạnh Linh Ngọc cũng được lệnh của bà, phải tỉnh táo một chút trước
chuyện chung thân đại sự của tiểu thư, không được để kẻ khác phá hỏng. Người
khác này chính là Thanh Thu. Động tĩnh trong phủ thế tử ra sao, quận vương phi
có thể không biết, nhưng Linh Ngọc ngây thơ trong sáng như vậy, mà lại giao du
với loại người đó. Một trù nương như Thanh Thu thì hiểu gì về đàn?
Trong mắt chủ tớ Huống Linh Ngọc,
Thanh Thu là người duy nhất họ có thể trò chuyện, có thể ngồi cùng một cách tự
nhiên. Nghe được tin về chuyện biểu ca và Thanh Thu, nàng ta cũng có chút bất
ngờ. Từ quận vương phủ về, trên đường suy nghĩ kỹ mọi chuyện, Linh
Ngọc lúc này mới thấy muộn phiền. Không biết cảm giác thế nào, nhất thời
nàng ta nghĩ con người Thanh Thu rất tốt, biểu ca yêu thích tỷ ấy cũng là lẽ
thường tình, Linh Ngọc lại cảm thương cho mình, nếu chuyện của họ thành, thì
sau này mình phải làm sao?
Nửa đường bị công tử nhà thừa tướng
- Tống Củng - chặn xe, nàng ta không từ chối hắn như trước kia, mà còn nói vài
câu qua rèm cửa xe. Tống Củng cố ý đợi Linh Ngọc bên ngoài, muốn nhờ nàng ta
chuyển tới Thanh Thu mấy lời. Hắn cũng là muốn giúp người khác,
Khổng Lương Niên muốn gặp Thanh Thu nhưng không được, đến nhờ hắn, khiến Tống
Củng nhất thời khó xử. Thay mặt huynh đệ này đào tường nhà huynh đệ khác, hắn
không thể tới rồi nói thẳng với Vệ Minh rằng: Này, bảo Thanh Thu trong phủ
huynh ra gặp Khổng hàn lâm đi. Nên đành quay sang nhờ cậy Huống
Linh Ngọc, tiện thể gặp mặt giai nhân, thật là vẹn cả đôi đường.
Trong lúc hoảng hốt Huống Linh Ngọc
đã nhận lời, mới biết Khổng hàn lâm cũng thương nhớ Thanh Thu, nàng ta bỗng
thấy ngưỡng mộ Thanh Thu, biểu ca nhất định là rất yêu tỷ ấy. Chuyện chung thân
đại sự cả đời, nàng ta đành nhờ cậy cả vào cô mẫu. Nếu thật sự được như
cô mẫu sắp xếp, thì quan hệ giữa nàng và Thanh Thu sau
này là tỷ muội, chuyện này liệu tốt hay không?
Linh Ngọc nắm chặt chiếc khăn tay,
đố kỵ là thiên tính của nữ nhi, nếu nói nàng ta không ghen là giả. Từ sau khi
cô mẫu để lộ ý muốn tác thành cho Linh Ngọc và biểu ca, nàng ta đã chuẩn bị sẵn
tâm lý, giờ lại xảy ra chuyện không ngờ đến, Linh Ngọc vô cùng thất vọng. Ai chẳng hy vọng phu quân
tương lai của mình có thể một lòng một dạ với mình. Linh Ngọc trong lòng vừa
kháng cự vừa kỳ vọng, không biết kháng cự việc gả cho biểu ca hay kỳ vọng ngày
đó sẽ đến.
Sau khi về phủ, Linh Ngọc bảo Tiểu
Liên đi mời Thanh Thu, đột nhiên có chút thấp thỏm. Khổng hàn lâm muốn hẹn
riêng Thanh Thu, mình lại đích thân chuyển lời nghe không được hay
lắm. Như thể nàng ta muốn đẩy Thanh Thu sang cho người
khác vậy, cố ý ly gián biểu ca và Thanh Thu. Nhưng đã
nhận lời với Tống Củng, Tống công tử đối với mình một
tấm chân tình, hơn nữa lại có quan hệ rất thân thiết với biểu ca,
nếu không, nàng ta đã từ chối việc chuyển lời.
Tiếu Liên đến Giám Thiên các, bọn a
hoàn nghe nói Linh Ngọc tiểu thư cho mời Thanh Thu qua gặp, trong lòng tự hiểu,
đều bịt miệng cười thầm, nghĩ sắp có kịch hay để xem đây. Họ bèn đưa
Tiểu Liên tới phòng Thanh Thu, ở đó có hai tùy tùng của thế tử đứng canh, chẳng
ai dám lại gần. Tiểu Liên sợ hãi cúi gằm đầu do dự hồi lâu, nghĩ đến
chuyện liên quan tới hạnh phúc cả đời của tiểu thư, đành phải bạo gan
nói rằng mình muốn gặp Thanh Thu cô nương.
Hai người đó chẳng làm khó Tiểu
Liên, tránh ra cho cô bé vào, trong phòng có hai tiểu nha đầu hầu hạ
bên cạnh Thanh Thu, thấy cảnh này khiến Tiểu Liên quên mất vì sao mình đến
đây, lẳng lặng quan sát cách bài trí trong phòng.
Thanh Thu vui mừng gọi: “Tiểu Liên,
sao muội lại đến đây, Linh Ngọc tiểu thư có khỏe không?”
“Tiểu thư vẫn khỏe, tiểu thư có lời
mời tỷ qua đấy nói chuyện.” Mặt Tiểu Liên không biểu hiện gì, giọng nói
rất nhỏ, nghĩ đến việc trước kia ở quận vương phủ, Thanh Thu quan tâm tới mình
như thế, có chút bối rối. Nghĩ đi nghĩ lại thì cũng không trách Thanh Thu được,
thế tử là một nhân vật xuất chúng như vậy, ai mà không yêu?
Linh Ngọc tiểu thư muốn gặp nàng?
Người ta là con dâu danh chính ngôn thuận được quận vương phi chấm sẵn. Thân
phận của nàng chẳng qua chỉ là “a hoàn”, giờ nàng ta muốn gặp nàng, có phải
định mặt nặng mày nhẹ với nàng không? Thanh Thu lập tức thở dài, hình như nàng
chẳng sai gì cả, tại sao phải lo lắng? Hơn nữa, Linh Ngọc tiểu thư luôn dịu
dàng lương thiện, khiến người khác yêu mến, chắc chắn sẽ không làm những việc
ghen tuông đanh đá, gặp thì gặp.
Trước khi đi, nàng thu dọn một
chút, cây Lục Ỷ giả được Thanh Thu cố ý đặt trên bàn, còn để lại một mẩu giấy.
Đại khái là nếu người đến là khách, thì coi như cây đàn này là quà gặp mặt, nếu
không hài lòng, thì Lục Ỷ thật trong tay thế tử, hy vọng khách sẽ tự tìm đúng
người, đừng nửa đêm lẻn vào phòng nàng nữa.
Không biết làm thế có ích gì không,
nếu tên trộm là kẻ thanh cao không trộm tiền tài, chỉ muốn cây đàn, thì hẳn là
người hiểu biết. Tại sao không đi đường chính, nếu dùng tiền vàng mua lại,
không chừng nàng sớm đã đồng ý rồi. Ngu xuẩn, thật là ngu xuẩn.
Vừa đến Thưởng Thu Uyển nơi Linh
Ngọc ở, đã nghe thấy tiếng đàn vui tai, đó là một khúc nhạc có tên Thu
Giang, chẳng hề có ý oán trách. Tâm trạng nàng thoải mái hơn, theo Tiểu
Liên vào trong, hai người tùy tùng bèn ở lại bên ngoài. Tiểu Liên thấy họ không
vào cùng, vỗ ngực nói: “Sợ chết đi được, sao họ lại theo tới cả đây?”
“Gần đây xảy ra vài chuyện, liên
tục gặp trộm, còn cả kẻ nửa đêm thần bí lẻn vào phòng tỷ nữa, thế tử đành cho
người theo tỷ vài ngày.” Nàng cũng không muốn như vậy, nhưng hai người đó lại
không nghe lời nàng.
Tiểu Liên không vội vào phòng ngay,
nhân lúc tiểu thư gảy đàn, khẽ hỏi: “Thanh Thu tỷ tỷ, họ nói tỷ và
thế tử... thật không?”
Thanh Thu không biết phải giải
thích với Tiểu Liên thế nào về mối quan hệ giữa mình và thế tử,
đành thở dài: “Muội cũng biết vì sao ta lại đến phủ thế tử, vốn nghĩ cách nhân
lúc thế tử vui vẻ xin người thả ta đi, ai ngờ...”
“Nhưng thế tử rất tốt, ở đây ai
chẳng muốn được người ngó ngàng tới.”
“Tỷ đã nhiều tuổi thế này rồi, chỉ
mong tìm được người phù hợp để gả đi, sống yên bình cả đời, đâu dám trèo cao.”
“Nhưng tiểu thư nói, Thanh Thu tỷ
tỷ không phải người bình thường, chỉ là chưa có cơ hội thể hiện tài năng của
mình nên mới tạm thời phải chịu ấm ức.” Trong mắt Tiểu Liên, Thanh Thu cái gì
cũng hiểu, cái gì cũng biết, vừa quan tâm lại vừa biết chăm sóc người khác, thế
là tốt lắm rồi.
“Gì mà tài hoa với không tài hoa,
chỉ mong không phải chịu khổ gì thôi...” Nàng cười khổ, Linh Ngọc tiểu thư
không hiểu thế giới bên ngoài, không biết con người sống trên thế giới này khổ
sở ra sao.
Huống Linh Ngọc đã dừng chơi đàn,
cao giọng hỏi: “Thanh Thu, tỷ đến rồi à.”
Thanh Thu cùng Tiểu Liên bước vào,
rõ ràng bình thường khuê phòng này rất gọn gàng sạch sẽ, hôm nay sao lại hỗn
loạn thế này. Góc tường còn có rất nhiều hoa cỏ, trên bàn bày rất nhiều những
đồ chơi nhỏ kỳ lạ, rất khác với trước kia. Huống Linh Ngọc đang đứng đó nghịch
con vẹt béo mỏ đỏ, vẻ mặt vô cùng hoạt bát sinh động.
Những thứ này là quà của Tống Củng
cho người mang tặng hằng ngày, không biết tại sao hắn lại điều tra ra được
Huống Linh Ngọc không thích thịt dê, bèn đổi thành tặng cái này. Thỉnh thoảng
là đồ chơi, thỉnh thoảng là hoa cỏ, nhiều như nước chảy vào phủ thế tử, khiến
nàng ta không biết nên làm thế nào, cũng không có thời gian bận tâm chuyện
khác, Linh Ngọc luyện đàn ít đi.
“Sáng nay về phủ thăm cô mẫu, khi
ta quay lại phủ thế tử thì gặp Tống công tử.” Nhắc đến Tống Củng, mặt nàng ta
ửng hồng, “Chàng thay Khổng hàn lâm chuyển lời, muốn hẹn tỷ ngày mai bớt chút thời gian gặp mặt, Khổng
hàn lâm có chuyện muốn nói. Ta biết, chuyện này không hay lắm, nhưng Tống công
tử lời lẽ khẩn thiết, Khổng hàn lâm cũng đang đợi chàng trả lời. Ta chỉ thay
người khác chuyển lời, đi hay không tùy tỷ.”
Thì ra là vì việc này, Thanh Thu
thở phào, nàng đang không biết phải giải thích với Linh Ngọc tiểu thư về chuyện
xảy ra mấy hôm nay thế nào, bèn chau mày nói: “Là Khổng Lương Niên phải không?
Khổng hàn lâm năm lần bảy lượt tìm cách quấy rầy, thật không giống
phong thái người có học, sao cứ lằng nhằng mãi thế, Thanh Thu không muốn đi.”
“Ừ, không đi thì không đi.” Huống
Linh Ngọc cũng thở phào, nàng ta sợ lo sợ, sợ Thanh Thu sẽ nghĩ
mình khuyến khích Thanh Thu gặp gỡ nam tử ấy.
Cả hai nữ tử cùng chột dạ nhất thời
không biết nói gì, căn phòng trở nên yên tĩnh vô cùng. Thanh Thu đành lên
tiếng: “Nhờ Linh Ngọc tiểu thư trả lời Tống công tử giúp, nếu không còn việc gì
khác, nô tỳ xin cáo lui.”
“Được, ta sẽ cho người đi báo với
chàng một tiếng.”
Tiểu Liên lo lắng thay tiểu thư
mình, nói: “Thanh Thu tỷ tỷ, chẳng phải tỷ nói muốn rời phủ sao, chi
bằng để tiểu thư nhà muội giúp.”
Huống Linh Ngọc không dám nói
chuyện này với Vệ Minh, nên từ chối ngay: “Không được, ta không thể quyết định
thay biểu ca.”
Thanh Thu vốn đã thầm hy vọng, nghe
nàng ta nói thế bèn xịu xuống. Đúng là thế thật, tâm tư của thế tử chẳng ai
đoán được.

